Sản
Xuất Ðậu Nành Tại Hoa Kỳ
Có một điều
lạ là Hoa Kỳ, một quốc gia sản xuất nhiều đậu nành nhất
thế giới, mà đa phần người dân lại chưa biết đến mùi
vị đậu nành hay nghe nói đến chữ đậu hũ (tofu).
Hiện nay
Hoa Kỳ sản xuất khoảng ba phần tư số lượng đậu nành
toàn thế giới. Chỉ riêng năm 1975, sản lượng đậu nành
của Hoa Kỳ là 47 triệu tấn, đủ để cung ứng cho mỗi người
dân 165 pounds nguyên chất protein đậu nành. Nếu tất cả lượng
protein này dùng làm thực phẩm thì cũng đủ nhu cầu protein
tiêu dùng cho toàn dân Hoa Kỳ ba năm! Và nếu phân phối đồng
đều đến mọi người dân trên thế giới thì sẽ thỏa mãn
được 25 phần trăm nhu cầu protein trong một năm.
Tuy nhiên,
điều bất hạnh cho nhân loại, là chỉ gần 15 phần trăm
sản lượng đậu nành của Hoa Kỳ là dùng làm thực phẩm
cho con người. Phần còn lại dùng để ép lấy dầu và làm
thực phẩm cho súc vật, mà qua tiến trình sản xuất dầu,
protein hoàn toàn bị mất. Nông gia Hoa Kỳ dùng đậu nành và
các ngũ cốc khác nuôi súc vật nhiều hơn bất cứ quốc gia
nào.
Trong quyển
sách Diet for a Small Planet, Frances Moore Lappé cho chúng ta thấy
rằng, muốn có một pound protein thịt, người ta phải tiêu
dùng từ 14 đến 21 pounds protein ngũ cốc trong đó phần lớn
là đậu nành, mà đáng lẽ phải được dùng cho con người.
Trong tiến trình lãng phí protein này, chỉ khoảng 5 đến 7
phần trăm là tiêu dùng thực sự, hơn 90 phần trăm còn lại
là chất thải mà phần lớn là phân. Súc vật ăn ngũ cốc
nhiều từ 5 đến 10 lần hơn con người, nhưng lại cho rất
ít kết quả, như 100 kg protein ngũ cốc sản xuất được 6
kg thịt bò hay 9 kg thịt heo hoặc 18 kg thịt gà.
Mặc dầu
dân số Hoa Kỳ chỉ có 6 phần trăm trên dân số thế giới,
nhưng họ tiêu thụ đến 30 phần trăm số lượng thịt. Bình
quân mỗi người dân Hoa Kỳ ăn 254 pound thịt mỗi năm, hay
316 grams mỗi ngày, tức 15 lần nhiều hơn người dân Á Châu.
Nói một cách khác trung bình mỗi người Hoa Kỳ tiêu thụ
tương đuơng với 2.000 pounds đậu nành và các loại hạt khác
hàng năm, mà 90 phần trăm dưới dạng thịt, trứng và bơ
sữa. Vì vậy một đứa trẻ Mỹ sanh ra là ảnh hưởng đến
5 đứa trẻ ra đời tại Ấn Ðộ, Phi Châu hay Nam Mỹ. Nếu
như Hoa Kỳ giảm ăn thịt 10 phần trăm, sẽ có dư 12 triệu
tấn đậu nành, bắp hay loại hạt khác, đủ để cung ứng
hàng năm cho 60 triệu người đang cần ăn tại các quốc gia
nghèo.
Hiện nay
thế giới đang phải đương đầu với nạn đói. Theo thống
kê của Liên Hiệp Quốc, 25 đến 30 phần trăm trẻ em trên
thế giới chẳng bao giờ có được sinh nhật lần thứ tư,
do tình trạng suy dinh dưỡng (malnutrition) và phần lớn những
trẻ sống sót thường bị tật nguyền thân thể hay tâm thần
do thiếu protein.
Có hai nguyên
nhân dẫn đến cuộc khủng hoảng thực phẩm hiện nay trên
thế giới là (1) sự sản xuất thực phẩm không theo kịp
đà dân số gia tăng và (2) nhu cầu ăn thịt gia tăng của các
quốc gia giầu có.
Thật ra,
nguyên nhân sâu xa của tình trạng thiếu ăn ngày nay trên thế
giới không phải là vì không thể sản xuất đủ thực phẩm
cho con người mà là do sự phung phí thực phẩm ngũ cốc của
các quốc gia giầu có trong việc thỏa mãn thói quen ăn thịt
của họ. Họ càng giầu có càng đòi hỏi ăn thịt nhiều.
Trong 12 năm qua, số lượng tiêu thụ thịt tại Hoa Kỳ gia
tăng 22 phần trăm, Pháp và Canada tăng 26 phần trăm, 33 phần
trăm tại Tây Ðức, 94 phần trăm tại Italy và 364 phần trăm
tại Nhật bản.
Bởi vì,
như trên đã nói 14 pounds protein đậu nành cho 1 pound thịt,
do đó chỉ một số nhỏ người thích ăn thịt cũng tác động
đến sự thiếu hụt protein chỗ khác. Cho nên gia tăng sản
xuất thực phẩm và hạn chế sinh đẻ chưa đủ và không
bao giờ cứu được nạn đói nếu như con người không giảm
thiểu hay từ bỏ thói quen thích ăn thịt. Họ phải thay đổi
tập quán ăn uống bằng cách ăn ít thịt, thay thế sữa bò
bằng sữa đậu nành..v..v.. Nên nhớ là 70 phần trăm protein
tiêu thụ trên thế giới hiện nay là protein có nguồn gốc
từ thực vật.
Trở về
với nguồn thực phẩm thiên nhiên, chúng ta có thể thặng
dư hàng tỷ tấn protein đậu nành và các ngũ cốc khác để
dùng làm thức ăn cho con người. Chúng ta không thể nào sống
an lành hạnh phúc và tâm tư thảnh thơi, trong một ốc đảo
thần tiên khi mà xung quanh chúng ta là hàng triệu trẻ em nghèo
đói, mỗi chúng ta cần phải thừa nhận sự bất quân bình
này và cần phải có những nỗ lực cá nhân để giải quyết
sự chênh lệnh thiếu đạo đức này.
