Chiến
Ðấu Chống Ung Thư Vú
Bằng
Thực Phẩm Rau Ðậu
Ruth Heidrich, Ph.D.
Năm
1982, Hội Ðồng Nghiên Cứu Quốc Gia Hoa Kỳ (the U.S. National
Research Council) đã công bố dinh dưỡng là yếu tố lớn nhất
dẫn đến ung thư, thế mà Hội Ung Thư Hoa Kỳ (the American
Cancer Society) và các hội thiện nguyện khác đã tiêu rất
ít tiền trong công tác giáo dục phòng ngừa. Thay vào đó,
họ đã phung phí hàng triệu dollars vào các cuộc thí nghiệm
vô dụng nơi thú vật. Tiến Sĩ Ruth Heidrich, thể tháo gia ba
bộ môn, tác giả hai quyển sách, diễn thuyết viên truyền
thanh và là người thoát chết ung thư, sẽ kể cho chúng ta
làm thế nào để chiến đấu chống lại căn bệnh quái ác
này. Cũng nên nhớ, bà vừa ăn thực phẩm rau đậu, vừa là
nhà thể thao ba bộ môn: chạy bộ, bơi lội và đạp xe đạp.
Thế thì chúng ta có còn nên tiếp tục bám chặt vào cái thành
kiến "ăn thực phẩm rau đậu không đủ sức khỏe" nữa hay
không? (Lời Dịch Giả)
Khi biết bị ung
thư vú vào năm 1982, phản ứng dữ dội trong tôi là "tại
sao lại tôi!" Tình trạng sức khỏe của tôi vẫn tốt cơ
mà. Tôi đã thường áp dụng một chính sách dinh dưỡng, gồm
có cả thịt gà và sữa bò loại non-fat mà tôi nghĩ ràng rất
bổ ích cho sức khỏe. Nhưng cục bứu to gần bằng quả côn
cầu trong vú tôi đã nói với tôi rằng có một cái gì sai
trái.
Sau khi giải phẫu,
các bác sĩ nói với tôi là cần phải tiếp tục trị liệu
bằng phương pháp hóa học (chemotherapy), nhưng tôi biết hóa
pháp trị liệu này sẽ hủy diệt hệ thống miễn nhiễm trong
cơ thể con người. Tôi chuyển qua John McDougall, M.D., vị y
sĩ tiền phong nghiên cứu về sự liên hệ giữa bệnh tật
và dinh dưỡng, và hiểu rằng vũ khí lớn nhất chống lại
căn bệnh giết người này không phải là trong bệnh viện
ung thư, mà là trong các tiệm thực phẩm. Vì thế, tôi đã
chuyển đổi chế độ dinh dưỡng từ ăn mặn qua ăn chay thuần
túy thật ít chất béo (very low-fat vegan diet), mà hầu hết
là rau, đậu, trái cây và loại bỏ tất cả thức ăn có nguồn
gốc từ thịt động vật, kể cả trứng, cheese, bơ, sữa
và tôm cua cá.
Ðồng thời tôi
tập luyện cho thân thể được mạnh mẽ hơn. Tôi đã là
một thể tháo gia chạy đường trường; bây giờ tôi bắt
đầu huấn luyện thêm để trở thành thể tháo gia ba bộ
môn, bắt đầu với bơi ngoài biển, tiếp theo đó là đạp
xe đạp và sau cùng là chạy đường trường.
Các bạn bè của
tôi đều cho rằng tôi quá già để huấn luyện thành nhà
thể thao ba bộ môn. Phu quân tôi rất bất bình khi tôi vẫn
liên tiếp từ chối trị liệu bằng phương pháp quy ước,
hóa pháp trị liệu. Các chuyên gia ung thư đều lắc đầu.
Tôi làm ngạc
nhiên mọi người trừ Bác Sĩ McDougall, và tôi đã thành công,
sức khỏe trở nên mạnh mẽ và tốt hơn.
Tôi muốn được
chia sẻ những cái mà tôi đã kinh qua, cho nên đã gia nhập
chương trình "Reach to Recovery" của Hội Ung Thư Hoa Kỳ (American
Cancer Society), nơi quy tụ những người thoát chết ung thư,
đi thăm viếng những bệnh nhân khác đang bị ung thư vú để
khuyến khích họ đừng lo sợ và bỏ cuộc. Bất hạnh thay,
Hội Ung Thư Hoa Kỳ đã không muốn tôi nói về kinh nghiệm
dinh dưỡng ăn chay và tập thể dục, mà nó đã cứu tôi khỏi
chết về căn bệnh quái ác này. Các viên chức của hội đã
khẩn khoản yêu cầu tôi đừng làm mất lòng các bác sĩ,
e sợ sẽ mất đi sự bảo trợ của họ.
Tôi đã cảm thấy
bị tổn thương. Tại sao những người đàn bà đang bị ung
thư này lại không được biết đến những kinh nghiệm quý
báu mà nó có thể cứu sống đời họ?
Buồn thay, thái
độ của Hội Ung Thư Hoa Kỳ đối với tôi chỉ là một trong
nhiều vấn đề khó khăn của họ. Tôi cũng đã khám phá ra
rằng, giống như nhiều hội ung thư thiện nguyện khác, các
quỹ tài chánh thử nghiệm thú vật của họ đã bị tiêu
sài một cách hoang phí đến hàng triệu dollars, mà đã không
đem lại kết quả nào. Tỷ suất chết về ung thư vú vẫn
tiếp tục lên cao.
Tôi tiếp tục
nói về những điều thật cần phải nói bằng những phương
tiện truyền thông khác. Tôi đã viết hai quyển sách, Race
for Life và The race for Life Cookbook, và đã bắt đầu đi giảng
thuyết khắp nơi ở Hoa Kỳ. Tôi cũng phụ trách chương trình
phát thanh "Nutrition and You" để chia sẻ những điều tôi đã
học và kinh nghiệm qua. Và giờ đây ở tuổi 63, tôi thật
khỏe mạnh. Bệnh ung thư chẳng bao giờ trở lại.
