Trong
khi những quán cơm dọc quốc lộ Bắc-Nam tai tiếng với những
vụ “cơm tù, xe cướp”, thì từ khoảng 10 năm nay Tu viện
Phước Hải trên tuyến quốc lộ 51 TPHCM-Vũng Tàu đã được
nhiều người biết đến với cách phục vụ hành khách ăn
dọc đường hoàn toàn khác. Đến nỗi, dù không chủ
tâm “xây dựng thương hiệu”, tu viện đã nổi tiếng với
cái tên "chùa bún riêu".
Từ
chùa bún riêu” đến “chùa bánh xèo”
“Mời
các chú các cô rửa mặt, rửa tay rồi vô dùng cơm với nhà
chùa”, tiếng vị sư cô trẻ niềm nở đón khách ở lối
đi vào. Bên hiên chùa là khu vườn cây kiểng có đặt sẵn
những chiếc xô nhựa to chứa nước uống dành cho khách thập
phương. Một ly nước chanh củ dền giải khát, món thức uống
không thể bỏ qua giữa hè trở trời khô khốc.
Kế
đó là khu nhà ăn có khoảng hai chục dãy bàn dài, cơm canh
đã dọn sẵn chỉ chờ người dùng. Nếu ai thích ăn bún riêu
thì tới quầy gần đó tự bưng lấy. Và cứ thế hết lượt
khách này đến lượt khách khác tùy nghi dùng bữa và muốn
ăn bao nhiêu cũng có. Điều khác lạ ở đây là không hề
nghe tiếng “tính tiền đi” của mọi người sau khi dùng
bữa xong. Một cách tự nhiên, mỗi đoàn khách đều ý thức
cử ra một vị đại diện vận động mọi người góp tiền
cúng dường lại cho chùa để chùa có thể tiếp tục làm
việc thiện. Cá nhân nào muốn tự đóng góp bằng tiền bỏ
vào thùng công đức cũng được, hoặc muốn ủng hộ nguồn
kinh tế tự túc của chùa thì sang phòng phát hành mua văn hóa
phẩm Phật giáo, thức ăn chay...
Tu
viện Phước Hải, xã Phước Thái, huyện Long Thành, tỉnh
Đồng Nai, được khách thập phương gọi là “Chùa bún
riêu” khoảng 10 năm nay. Đi từ TPHCM ra hướng Vũng Tàu,
qua khỏi Công ty Bột ngọt Vedan, rẽ phải vào khu công nghiệp
Gò Dầu khoảng 100 mét, du khách sẽ gặp chùa. Khách đến
chùa sang cũng như hèn đều được tiếp đãi như nhau. Có
lẽ nhờ cửa chùa rộng mở nên lượng xe du lịch ra vào tấp
nập giống như những quán cơm dọc theo tuyến quốc lộ Bắc-Nam.
Tiếng lành đồn xa, mỗi ngày chùa đãi trung bình hết khoảng
300 ký bún, riêng hai ngày cuối tuần thì số lượng tăng lên
gấp đôi. Đặc biệt vào các kỳ lễ lớn như Phật đản,
Vu Lan… chùa đãi tới 2.000 ký bún.
“Ngoài
thời gian tụng niệm, một hai năm đầu mấy thầy trò suốt
ngày chỉ biết phục vụ cơm và bún riêu cho khách thập phương.
Có khi 11-12 giờ đêm vẫn còn khách gõ cửa chùa. Càng về
sau khách viếng chùa ngày một đông hơn, nhưng không vì thế
mà các thầy trò xao lãng chuyện tu niệm”, sư cô Thích nữ
Như Vân, phụ trách khâu ẩm thực Tu viện Phước Hải, cho
biết. Từ năm 2000 trở lại đây, lịch đãi bún riêu của
chùa được điều chỉnh lại, mỗi ngày bắt đầu từ 5 giờ
30 sáng đến 5 giờ 30 chiều. Ngoài món bún riêu chủ lực,
ngày nào chùa cũng chuẩn bị sẵn 300 suất ăn trưa dành cho
các công nhân nghèo làm việc tại khu công nghiệp Gò Dầu.
Xin nói thêm, món bún riêu của chùa được nấu từ đậu,
chứ không phải là món bún riêu cua như người Bắc vẫn nấu.
Từ
Tu viện Phước Hải tiếp tục đi ra hướng Vũng Tàu khoảng
chín ki lô mét tới thị trấn Phú Mỹ, nằm bên trái là khu
Đại Tòng Lâm-một quần thể chùa, thiền viện, trường Phật
học. Từ cổng chính Đại Tòng Lâm, rẽ phải đi theo con đường
nhỏ dài khoảng một ki lô mét là tới Ni viện Thiện Hòa.
Do
cùng quản lý Tu viện Phước Hải, nên từ món bún riêu đã
được “bảo chứng” bởi khách hành hương suốt 10 năm
qua, ni sư trụ trì Thích nữ Như Như nảy thêm ý tưởng chọn
món bánh xèo để đãi khách khi đến Ni viện Thiện Hòa. Bột
dùng để đúc bánh thì ngày nào chùa cũng xay sẵn. Rau thì
trồng trong vườn. Còn những thứ khác như củ sắn, cà rốt,
mì căn, dầu ăn thì do các mạnh thường quân cúng dường.
Thương hiệu “Chùa bánh xèo” ba năm trở lại đây cũng
khá hút khách. “Ngày thường chỉ dùng khoảng bảy khuôn
đúc bánh, sử dụng cỡ ba ký bột. Còn ngày rằm thì số
khuôn đúc và lượng bột xay tăng gấp đôi, gấp ba. Cao điểm
nhất là dịp rằm tháng Bảy-lễ Vu Lan, chùa dùng tới 60 ký
gạo để xay bột và cỡ 100 lít dầu đổ bánh”, một vị
ni cho biết.
Không
“làm thương hiệu” mà nhiều người biết
Vì
sao khách thập phương, khách đi đường đổ về “Chùa bún
riêu”, “Chùa bánh xèo” ngày càng nhiều? Vị trụ trì chỉ
đúc kết bằng bốn chữ: từ bi, rộng mở. Từ bi ở đây
chính là tấm lòng nghĩ đến người nghèo. Còn rộng mở là
phục vụ mọi người. “Người thiếu ăn thì tìm đến chùa
xin miếng cơm, miếng nước. Người có điều kiện sống khá
hơn thì phát tâm đến chùa cúng dường và chùa đứng ra thể
hiện tấm lòng ấy. Và một khi tâm từ bi được thể hiện
một cách công tâm và minh bạch thì nhà chùa lại nhận được
nhiều sự quan tâm, hỗ trợ hơn”, ni sư trụ trì thổ lộ.
Từ
một ngôi chùa tranh vách đất được hình thành cách đây
20 năm, đến nay trên khuôn viên ba mẫu đất của Tu viện
Phước Hải đã có đủ các khu vực ăn uống, bán hàng lưu
niệm, khu nhà mát.
Đối
với Ni viện Thiện Hòa, do đây là khu nội trú của 230 ni
sinh trường Trung cấp và Cao đẳng Phật học tỉnh Bà Rịa-Vũng
Tàu nên không gian sống và khu vực ẩm thực được chăm chút
rất tỉ mỉ. Ngoài việc chính là tu học, các ni sinh còn chia
ca… đúc bánh xèo đãi khách, tham gia sản xuất nước tương
để bán cho khách hành hương.
Tuy
không đặt vấn đề kinh doanh nhưng nhờ chú ý đến các yếu
tố như: vệ sinh an toàn thực phẩm, không gian thoáng mát,
tinh thần phục vụ niềm nở và trên hết là miễn phí tất
cả dịch vụ nên hai ngôi chùa trên mặc nhiên đã tạo dựng
được “thương hiệu” cho riêng mình trong tâm trí khách
thập phương.
Trả
lời câu hỏi kinh phí ở đâu mà chùa đãi như vậy? Ni sư
Thích nữ Như Như, trụ trì chùa, cho biết: “Chùa bố thí
vật thực cho bá tánh và cũng có những đại thí chủ phát
tâm cúng dường lại cho chùa để công việc từ thiện này
được duy trì mãi mãi. Mỗi người nếu biết mở rộng tấm
lòng của mình thì sẽ được nhận lại tất cả”.
Tu
viện Phước Hải
Xã
Phước Thái, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai
Điện
thoại: (064) 876839
Ni
viện Thiện Hòa
Thị
trấn Phú Mỹ, huyện Tân Thành,
Bà
Rịa-Vũng Tàu
Điện
thoại: (064) 876183-876730
Uyên
Viễn (TBKTSG)
