LÒNG
NHÂN TỪ VỚI THÚ VẬT
Đa
số trẻ em Hoa Kỳ đều được nghe chuyện Biblical Story
of Noah's ark kể về sự chung sống hòa bình và an lạc của
gia đình Noah với tất cả chủng loại súc vật có trên trái
đất này. Ngay cả ngày nay các công ty sản xuất đồ chơi
cho trẻ em cũng bán những đồ chơi dựa theo câu chuyện, với
Noah và vợ của ông ta cùng với hai con cừu, hai con gà, hai
con voi và hai con hươu cao cổ.
Câu
chuyện thật đẹp, con người sống hài hòa với thú vật
và thiên nhiên. Nhưng thực tế không như vậy. Hàng ngày chúng
ta vẫn giết chúng để ăn!
Những
người ăn chay đã nói lên lòng nhân từ của họ đối với
thú vật. Họ không ăn thịt cá bởi vì họ tin tưởng súc
vật có quyền được sống và được đối xử như con người.
Súc vật không thể là thức ăn cho con người. Mười lăm phần
trăm những người Hoa Kỳ ăn chay cho rằng lòng nhân từ với
súc vật là nguyên nhân chính thúc đẩy họ ăn chay.
Chúng
tôi có thể đưa ra những con số thống kê về những con gà
nuôi để làm thịt được nhốt như thế nào trong các xưởng
chăn nuôi hay tình trạng dùng thuốc antibiotic drugs hoặc những
con heo con sống như thế nào để họ bán cho có nhiều tiền.
Nhưng
những con số thống kê rất là khô khan lại khó tưởng tượng
được và chúng tôi cũng không thể in những tấm hình mầu
đầy khủng khiếp của các nhà máy nuôi thú vật làm thịt.
Máu và thức ăn không thể trộn lẫn được. Nhưng chúng tôi
có thể kể ra đây cho bạn về lối sinh sống tiêu biểu của
một vài loại súc vật.
Trong
tất cả cơ xưởng chăn nuôi súc vật, gà mái đẻ phải chịu
những nghiệt ngã nhất của đời sống. Từ ba đến năm con
gà được nhốt giữ trong một hộp lưới hình chữ nhật
có kích thước khoảng hai gang tay bề rộng và ba gang tay bề
dài (12 inches x 18 inches) mà chung quanh bằng giây kẽm; những
hộp như vậy được sắp chồng lên nhau. Đèn điện được
thắp sáng trung bình 20 giờ một ngày để chúng ăn nhiều,
đẻ nhiều. Hầu hết gà đều bị cắt mỏ để không cho
chúng cắn lộn nhau vì bị căng thẳng thần kinh do sống trong
một môi trường chật hẹp. Khoảng 95 phần trăm trứng được
sản xuất bởi các nhà máy gà đẻ này.
Gà
làm thịt (broiler chickens) được sản xuất bởi các cơ xưởng
tương đối khá hơn gà mái đẻ nêu trên. Sau khi nở, gà được
chuyển đến xưởng chăn nuôi mà mỗi xưởng có thể chứa
đến nhiều ngàn con. Khi gà con lớn dần, sự khủng hoảng
tinh thần cũng gia tăng theo vì không đủ chỗ để xoay trở.
Nhiều chú ở giữa một đám gà ngàn con thường bị chết
vì ngộp thở.
Gà
được nuôi khoảng bốn tháng tức cân nặng chừng 3,5 pound
là được chuyển đến lò sát sinh để làm thịt bán ra thị
trường. Mỗi năm Hoa Kỳ nuôi và giết khoảng 7 tỷ con gà
để làm thức ăn cho con người.
Heo
cũng được nuôi giữ trong những điều kiện chật hẹp tương
tự. Họ nuôi chúng với kỹ thuật mới về di truyền tính
(genetic engineering), làm cho heo thật mau lớn với phí tổn thật
ít. Thực phẩm của chúng thường trộn đủ loại thuốc.
Heo cái chịu đựng thê thảm nhất; chỉ năm ngày sau khi sanh
ra heo con, mẹ con chúng bị tách rời khỏi nhau ngay, để heo
mẹ được cho thụ tinh nhân tạo, tiếp tục chu kỳ đẻ mới.
Heo con được nuôi khoảng năm đến sáu tuần là bị giết
để chế tạo bacon, một số khác nuôi đến 18 tuần là bị
giết để chế thành ham và pork chop.
Cũng
như heo, bò con vừa sinh ra là bị tách rời ngay ra khỏi bò
mẹ, nhiều khi không có cơ hội ngậm vú mẹ lấy một lần
trong cuộc đời, bò mẹ cũng không có cơ hội âu yếm liếm
lên mình đứa con bé bỏng, đáng thương mà nó đã mang nặng
đẻ đau, đưa vào cuộc đời. Bò con cái nuôi riêng để thành
những máy đẻ mới, còn bò con đực, ta thường gọi là bê,
được nuôi trong những chuồng rất hẹp bề ngang để bê
không thể nhúc nhích được vì người tiêu thụ muốn thịt
mềm. Chúng bị nhốt trong bóng tối suốt 100 ngày và được
cho ăn bằng các thực phẩm lỏng nhân tạo không có chất
sắt cốt để cho con bê thiếu máu, khi hạ thịt chúng có
mầu hơi tai tái mà nhiều người thích ăn. Cũng chỉ vì chiều
cái ý thích nầy của thực khách mà cuộc sống của những
con bê trở nên khốn khổ, tù tội và tiêu chảy suốt đời,
do ăn loại thực phẩm lỏng đặc biệt để thịt được
mềm.
Còn
bò sữa cũng vô cùng đau đớn vì thường xuyên bị chích
thuốc kích thích tố BGH (Bovine Growth Hormone) mục tiêu sản
xuất thật nhiều sữa để cho con người bú. Kích thích tố
BGH tạo nên sức ép lớn từ cảm giác đến cơ thể, các
bộ phận bị ép lớn và rộng thêm ra, từ chân cẳng đến
bầu sữa, bầu vú sữa lớn đến nỗi họ phải dùng những
túi nâng vú để nâng đỡ sức nặng và để cho vú khỏi
chạm đất. Năm 1930 trung bình một con bò vắt sữa sản xuất
được 12 pounds sữa, đến năm 1988 sự sản xuất gia tăng
đến 39 pounds và ngày nay 49 pounds một ngày.
Nỗi
đau khổ khi sống của những con gà, con heo, con bò nói trên
không din tả hết được thì khi chết cũng khó mà din tả
được nỗi thất đảm của chúng. Những con bò khi bị chuyển
lên xe tải đưa về lò sát sinh là chúng đã bắt đầu sợ
hãi. Có những con không chịu lên hay xuống xe tải nên bị
kéo bằng giây cable, trông rất là thảm thương, chúng cứ
ghì lại, nước mắt ứa ra như là có linh cảm sắp lên đoạn
đầu đài.
Đã
thế, trong chuyến đi cuối cùng trước khi sang thế giới bên
kia, những con vật khốn khổ này còn bị bỏ đói vì với
khoảng 24 giờ đồng hồ, thực phẩm chúng ăn chưa kịp chuyển
thành thịt, không đem lợi nhuận về cho chủ nó.
Như
chúng ta biết, hầu hết súc vật đều có bộ não và hệ
thống thần kinh như con người. Chúng cũng có những cảm giác,
biết nóng lạnh, sợ hãi và giận giữ như chúng ta. Khi sợ
hãi chúng cũng giống như con người là nhịp tim đập mạnh,
áp xuất máu lên cao, hơi thở hổn hển.. Chúng đều muốn
sống như chúng ta. Có nên vì ngon miệng mà chúng ta đẩy biết
bao sinh mạng vào hoàn cảnh khốn khổ như vậy suốt cả cuộc
đời chăng?
DƯỚI
ĐÂY LÀ CÁC CON SỐ THỐNG KÊ
Thú
Vật Bị Giết Hàng Năm Tại Hoa Kỳ Để Làm
Thức
Ăn Cho Con Người
Gà
thịt (meat chickens)
7.500.000.000 con
Gà
Tây (turkeys)
290.000.000 con
Heo
(pigs and hogs)
950.000.000 con
Bò
và bê (beef & calf)
35.000.000 con
Trừu
(sheep)
5.000.000 con
Tổng
cộng là 8.780 tỷ (billion) con vật bị giết mỗi năm và cứ
mỗi giờ có một ngàn triệu (1.000.000.000.) con vật bị giết
để làm thịt cho người dân Hoa Kỳ ăn, trong đó có chúng
ta.
Theo
ước tính trung bình mỗi người sống ở Hoa Kỳ từ lúc biết
ăn thịt (5 tuổi) đến lúc chết (75 tuổi) ăn cả thẩy 3.640
con gà. Quý bạn thử tưởng tượng một bày gà 3.640 con lớn
như thế nào ?