Sau
khi cuốn THỰC PHẨM RAU ĐẬU QUA LĂNG KÍNH KHOA HỌC do nhà
xuất bản Văn Nghệ phát hành vào tháng 9-1997, chúng tôi nhận
được một số câu hỏi của quý độc giả. Nhận thấy những
câu hỏi đều hữu ích và có tính cách chung nên chúng tôi
ghi ra đây. Phần trả lời không phải là do ý chúng tôi mà
là do chúng tôi thỉnh thị của chư Hòa Thượng tôn đức
và các vị Cư Sĩ hay tham khảo các Ngữ Lục của chư Tổ.
Riêng về phương diện dinh dưỡng chúng tôi cũng tham vấn
các giáo sư đại học về khoa dinh dưỡng qua điện thoại
và E-mail. (Lời Soạn Giả)
HỎI
Tôi muốn ăn chay, có công đức chăng?
ĐÁP
Các loài có vẩy, có mai, có lông mao, lông vũ, thể chất tuy
khác với người, nhưng sự hiểu biết và sự đau khổ đâu
có khác chi người. Bởi đời trước nghĩ sai, nên đời này
hình hài có khác. Nếu như một lòng tín thành dứt ăn thịt,
giữ giới không sát sanh, thật là bậc "Đại đức quân tử".
Có thể bảo là người nhân từ, người thiện. Nếu quả
ông ăn chay, giữ giới suốt đời không sờn lòng, chẳng những
thêm nhiều phúc và thọ mà còn gieo được chánh nhân giác
ngộ. Khá thương cho người đời không trí huệ, tham đắm
vị ngon, mặc tình dồn chứa, ra tay sát hại, tạo tác muôn
ngàn. Chỉ ngon qua ba tấc lưỡi, một ngày kia thay đầu đổi
mặt, lần lượt nuốt ăn. Lúc ấy đau khổ hối hận không
người giúp cho. [1]
HỎI Người
đời đều cho bò, heo, dê, gà, vịt, ngỗng, các loài chim,
loài cá là trời sanh ra để làm đồ ăn cho con người. Nếu
không giết để ăn, dùng chúng làm gì?
ĐÁP Người
đời ăn thịt, buông lung tâm ý mổ giết để thích khẩu,
khoái bụng. Đâu chẳng biết, tất cả chúng sanh dưới nước,
trong đất, trên không, trên bộ, chẳng qua là do nghiệp lực
quả báo mà có thân xác khác nhau. Người đời tuy nhờ phước
nhất thời mà khinh thường sát hại quá nhiều rồi. Tha lực
yếu kém làm sao chống chỏi nổi hận oán kia? Có ngày sẽ
báo đền oan trái. Quả thật nếu heo, dê, gà vịt..v..v.. trời
sanh ra làm đồ ăn cho người, còn ở thế gian những loài
sài lang, hổ báo, muỗi mòng, chí rận ..v..v.. vô hạn ác thú
hung cầm đều hay ăn người, đâu không phải trời sanh? Giả
sử người nam kẻ nữ đều làm đồ ăn cho loài vật có nên
không? Người đời không rõ tạo nghiệp sẽ đền mạng lẫn
nhau. Không biết cớ sao lại cho việc sát sanh là việc đáng
nên làm, thật quá ngu muội. [2]
HỎI Tôi
thường nghe người đời nói "Người có lòng tốt cũng như
người ăn chay rồi". Lý này là thế nào?
ĐÁP Bậc
nhân đức quân tử, người hiền có lòng nhân từ, làm lợi
ích cho người, cứu tế loài vật, nhóm công chứa đức, cho
đến những chỗ động dụng làm việc, thấy sanh linh rơi
vào chỗ chết, lúc ấy đâu không khởi lòng trắc ẩn cứu
cho được sống, có lòng từ bi như thế mới bảo là người
tốt. Vô cớ giết nó cho vào miệng ta, hoặc cầm dao bén mổ
bụng, hoặc nắm dao nhọn đâm vào tim, lóc da, đánh vẩy,
cắt cổ, bổ vỏ, hoặc nấu, hoặc kho, hoặc bỏ vào nồi
hầm hay bỏ vào lò nướng, trăm cách tạo tác làm cho ngon
miệng khoái bụng, lòng thương xót hoàn toàn không, như vậy
lòng tốt ở chỗ nào? Mà lại nói lời mê như thế? Tội
lỗi kia làm sao có thể sám hối? Tôi nay nói rõ, ông hãy lắng
nghe: Quả như ông một đời giữ giới không sát sanh, ăn chay
suốt đời chẳng chán, dù tâm ông chẳng tốt, phải đọa
vào loài khác, nhưng cũng không rơi vào tay người giết hoặc
trong vạc sôi lò lửa. [3]
HỎI Vì sao
hiện nay con người mắc phải nhiều chứng bệnh quái lạ,
ác ôn?
ĐÁP Nói
vắn tắt thì đó là do nghiệp sát sanh mà ra. Bạn giết chúng
sanh nào thì chúng sanh đó đến tìm bạn để đòi nợ máu.
Cho nên, trước những bệnh quái dị này, thày thuốc cũng
đành bó tay. [4] (Trong kinh Thập Thiện Nghiệp Đạo, Phật
nói "không sát sinh được 10 thứ lợi ích, trong đó có hai
điều là thân thường mạnh khỏe, không có bệnh tật và
thọ mệnh lâu dài, không bị chết non" - Lời người biên
soạn thêm vào)
HỎI Có tôn
giáo cho rằng động vật được sanh ra là để cho loài người
ăn, cho nên ăn mạng là một việc hợp lý lẽ trời đất.
ĐÁP Phật
Giáo đề xướng tinh thần "mọi vật đều cùng một thể,
đó gọi là Đại Bi", và xem mọi loài chúng sanh đều có Phật
tánh, đều sẽ thành Phật; cho nên chủ trương giới không
sát sanh và phóng sanh. [5]
HỎI Động
vật chết rồi có đầu thai chăng?
ĐÁP Chúng
cũng đầu thai tương tự như loài người vậy. Thí dụ như
có người kiếp này là người Trung Hoa, kiếp sau là người
Mỹ, kiếp sau nữa lại là người Nhật.., thì động vật
cũng thế, cũng "di dân" y như vậy. Động vật cũng có tánh
linh, và tánh linh của chúng cũng có thể luân chuyển; song
tùy nơi nghiệp lực, hành vi và tư tưởng mà có sai biệt.
[6]
HỎI Trong
nhà tôi có rất nhiều gián kiến. Đạo Phật dạy không nên
sát sanh, vậy tôi phải giải quyết như thế nào?
ĐÁP Gián
kiến thường hay thích chất ngọt và lui tới nơi ẩm ướt,
vì thế trước hết phải giữ bếp núc thật sạch sẽ và
khô ráo. Nếu thấy có chúng xuất hiện nên dùng tâm từ bi
mà đối xử, không nên đập đánh chà xát hay dùng thuốc
độc mà giết chúng; có người dùng mật ong hay chất đường
rủ chúng ra ngoài mà ăn và sinh sống. [7]
HỎI Tôi
làm việc ở trại nuôi gà. Nhất thời chưa có cách đổi
nghề, vậy tôi phải làm sao để biến trại nuôi gà thành
đạo tràng cầu siêu độ đàn gà đó.
Đáp Bạn
đang ở thế "tiến thoái lưỡng nan". Phương pháp tốt nhất
là đừng nuôi gà nữa, mà hãy nuôi người. [8]
HỎI Có pháp
môn phương tiện gì để khuyên giải những kẻ chuyên lấy
việc giết gà giết vịt làm kế sinh nhai?
ĐÁP Phàm
lẽ, xưa trót tạo tội, nay đã biết lỗi lầm thì phải lo
sửa đổi, không nên tái phạm. Có câu rằng "Có tội mà biết
sửa, Tội liền biến thành không." Chư Bồ Tát không thấy
chúng sinh có tội lỗi. Chính mình phải tự nguyện thọ trì
giới luật. Chư Phật và chư Bồ Tát tuyệt đối chẳng bao
giờ bày mưu thiết kế hãm hại chúng sanh, làm chúng ta đọa
địa ngục cả. Khi xưa nếu bạn đã phạm Ngũ Giới, nay đừng
tái phạm nữa là đủ. Có người giải thích chữ nhục, [9]
nghĩa là thịt, như sau: "chính chúng sanh lại ăn thịt chúng
sanh, Ngẫm cho kỹ thì là người ăn người." Tại sao nhất
định phải dựa vào việc sát sanh để duy trì sự sống của
mình chứ? [10]
HỎI Vì sao
người Phật tử phải ăn chay?
ĐÁP Người
đời bị ngũ dục làm mê mờ. Chỉ vì muốn ăn ngon nên sát
sanh để nuôi dưỡng thân mạng. Họ không biết rằng ăn thịt
chúng sanh tức là ăn thịt của chính họ! Bởi, ăn một cân
thịt, bạn nhất định phải trả 16 lượng; đây là việc
bạn không thể trốn tránh được. Do đó, cả một đời,
người đời cứ phải trả nợ, đòi nợ; đời đời kiếp
kiếp không thể thoát khỏi luân hồi. Huống chi những miếng
thịt họ ăn có khi là thịt của chúng sanh mà xưa kia đã
từng là cha mẹ của họ? Làm sao tâm mình lại có thể bất
nhẫn đến như vậy. [12]
HỎI Tôi
thích ăn chay nhưng kẹt một nỗi là vẫn còn thích và quyến
luyến mùi vị thịt, vậy tôi phải làm sao?
ĐÁP Một
nguyên tắc áp dụng để thay đổi những thói quen sâu dày
là phải chuyển hóa từ từ để tránh phản ứng của của
cơ thể. Bạn hãy áp dụng những thói quen tốt mới, với
sự chăm sóc cẩn thận. Chẳng bao lâu thói quen mới sẽ lớn
mạnh và đẩy lui thói quen cũ. Cũng vì vậy chúng tôi yêu
cầu bạn ăn chay đều đặn một ngày trong một tuần, cho
đến khi bạn quen sẽ gia tăng lên. Nếu mọi nỗ lực không
làm bạn thay đổi được tập quán ăn thịt, chúng tôi đề
nghị bạn nên đi tham quan lò sát sinh, hy vọng nó sẽ giúp
bạn.
HỎI Thỉnh
thoảng tôi đi máy bay nhưng không biết họ có đồ ăn chay
không?
ĐÁP Hầu
hết các hãng máy bay đều cung cấp thức ăn chay nếu như
bạn yêu cầu. Vì thế ngay khi mua vé bạn hãy yêu cầu người
bán vé order cho bạn thức ăn chay. Cũng nên kiểm lại với
hãng airline trước khi khởi hành xem trong danh sách những hành
khách ăn chay có tên bạn không.
HỎI Cây
cỏ hoa lá có cảm giác đau đớn không khi chúng ta ăn chúng?
ĐÁP Người
ta tin rằng cây cỏ không có khả năng kinh nghiệm đau đớn
vì chúng không có hệ thống thần kinh não bộ.
HỎI Chúng
tôi được biết có một số vị sư ăn trường chay từ khi
còn tu ở Việt Nam, nay qua đây lại bị bệnh tiểu đường
và cũng có một số vị khác bị bệnh tim mạch, như vậy
là sao? Sao nói ăn chay chữa được bệnh?
ĐÁP Trước
hết phải nói ngay rằng không một giai cấp hay thành phần
xã hội đặc biệt nào, kể cả nhóm người khác biệt theo
chế độ ăn uống hay khác biệt trong lãnh vực nghề nghiệp
chuyên môn hay học vấn mà bệnh tiểu đường hay tim mạch
lại tránh né không xâm phạm tới. Mặc dù ăn trường chay
nhưng những nghiên cứu khoa học cho biết không phải 100% không
bị bệnh, bách phân còn lại, dù là thiểu số, bị bệnh
có thể là do những lý do khác mà một trong những lý do này
theo đạo Phật thì có thể là do nghiệp bệnh. Tuy nhiên những
nghiên cứu khoa học gần đây cho hay cơ thể của những nhóm
dân tộc thiểu số người Mỹ gốc da đỏ, da đen và những
dân tộc ở các quốc gia chưa phát triển thuộc loại biến
dưỡng chậm (slow metabolizer) nay phải đổi sang một môi trường
sinh sống mới với lối dinh dưỡng quá đầy đủ và sự
hoạt động thể lực lại quá ít, mà cơ thể vẫn thói quen
cũ (loại biến dưỡng chậm) do đó d sinh ra bệnh. [13] Một
vài thầy có thể cũng rơi vào trường hợp này do sự thay
đổi môi trường sống tạo nên. Khi còn ở quê nhà quý thầy
làm việc thể chất nhiều, ăn uống đơn sơ, bữa ăn chỉ
là vài miếng đậu hũ chiên, xào hay kho mặn, vài miếng chao
nhỏ, hay ăn với dưa chua, củ cải khô ngâm muối. Chắc chắn
dưới con mắt nhìn của các nhà dinh dưỡng học là không
đủ chất bổ dưỡng, nhưng cơ thể thuộc loại biến dưỡng
chậm (slow metabolizer) nên không sao cả. Khi qua đến Hoa Kỳ,
hoạt động thể chất không nhiều bằng ở Việt Nam mà lại
ăn uống nhiều chất bổ dưỡng hơn, mặc dù là ăn chay, nên
cơ thể không thích hợp và do đó d phát sinh ra bệnh tiểu
đường và tim mạch.
Tưởng cũng
cần nói thêm ở đây ngoài lý do thay đổi môi trường sống
như đã đề cập, ăn chay theo lối người Việt chúng ta không
mấy giúp cho sức khỏe tốt vì dùng quá nhiều dầu để chiên
xào, quá nhiều bột ngọt, đường và các thực phẩm tinh
lọc. Mặc dầu dầu thảo mộc không có chất cholesterol nhưng
có lượng cao chất béo không bão hoà và khi chiên nhiều lần,
có độ nóng lâu, dầu không bão hòa sẽ trở thành loại dầu
có đặc tính giống như bão hòa mà người ta gọi là trans-fatty
acids. Chất béo bão hòa (saturated fat) và trans-fatty acids là
những chất béo không tốt, làm gia tăng chất cholesterol xấu
LDL và đồng thời làm giảm cholesterol tốt HDL trong máu, do
đó gia tăng mức nguy hiểm về bệnh tim mạch và đồng thời
cũng làm cho chất insulin giảm hiệu năng hộ tống chất đường
vào trong các tế bào. [14] (Xin xem thêm bài Choesterol và Triglycerides)
Vì những
lý lẽ trình bầy trên, tốt nhất là giảm tối đa các chất
béo, không nên chiên đậu hũ, nên luộc hay nấu canh, hoặc
nướng, vừa giản dị lại vừa bổ, hoặc lâu lâu đổi bữa
bằng đậu chiên và chỉ nên dùng lại dầu cũ một lần,
rồi đổ đi, đừng tiếc, vì nó sẽ làm hại sức khỏe,
vốn quí của kiếp người. Nên dùng loại dầu canola, có bách
phân chất béo bão hoà thấp nhất (4%) trong tất cả các loại
dầu thảo mộc hiện nay có bán trên thị trường. Nếu dùng
dầu để trộn xà lách thì nên dùng dầu olive hay dầu faxseed
oil, vừa thơm lại vừa tốt cho sức khỏe..
HỎI Có người
xem lịch sử Việt Nam thấy Ngài Tuệ Trung Thượng Sĩ, là
một vị giác ngộ, thầy của vua Trần Nhân Tông, sơ tổ Thiền
phái Trúc Lâm cũng ăn mặn nên nói rằng ăn chay không cần
thiết. Lý này là thế nào? Có phải Ngài Tuệ Trung Thượng
Sĩ ăn mặn không?
ĐÁP Theo
sách Thiền Sư Việt Nam [15] thì Tuệ Trung Thượng Sĩ là một
cư sĩ thọ Bồ Tát Giới, thầy của vua Trần Nhân Tông, sáng
tổ Thiền Phái Trúc Lâm Yên Tử, do đó không có ý gì nghi
ngờ về việc ngài ăn mặn hay ăn chay vì trong 10 giới trọng
và 48 giới khinh của Bồ Tát Giới có giới cấm sát sinh (giới
trọng thứ nhất), giới cấm không được ăn tất cả thịt
của mọi loài chúng sinh (giới khinh thứ 3), và giới cấm
cất chứa những khí cụ sát sinh (giới khinh thứ 10).
Việc ngài
Tuệ Trung Thượng Sĩ ăn mặn là nhân một bữa tiệc do em
gái ngài, Hoàng Thái Hậu Nguyên Thánh Thiên Cảm, thiết đãi
khách quí trong hoàng cung. Mặc dù trên bàn tiệc có cả thức
ăn chay và thức ăn mặn, nhưng ngài vẫn điềm nhiên ăn thịt
cá. Thái Hậu thấy lạ mới hỏi: "Anh tu thiền mà ăn cá thịt
thì thành Phật sao được?" Ngài cười đáp: "- Phật là Phật,
anh là anh. Anh không cần làm Phật, Phật không cần làm anh.."
Có
nhiều nghi vấn và giải thích về việc nầy. Một trong những
lời giải thích cho là hành động ăn thịt cá của Thượng
Sĩ nhằm mục đích phá quan niệm sai lầm rằng ăn chay để
thành Phật của Hoàng Thái Hậu, ý muốn nói sự tu tâm mới
là điều quan trọng. Ngài là bậc giác ngộ, tâm đã bình
đẳng, đã thoát ra khỏi qui luật của thế giới hiện tượng
tương đối, mọi sự việc xảy ra trong đời đối với ngài
chỉ còn là câu truyện trong giấc mộng đêm qua, mọi hành
động của ngài đều là tùy duyên phương tiện tháo đinh
nhổ chốt cho chúng sinh còn kẹt mà thôi.
HỎI
Tôi nghe nói bên Anh và Đan Mạch cũng như dân da đỏ Cherokee
ở Hoa Kỳ ăn rất nhiều hạt và dầu faxseed oil vì họ cho
rằng nó có thể ngăn ngừa nhiều thứ bệnh, điều này có
đúng không?
ĐÁP
Vâng, trong faxseed oil có chứa nhiều hóa chất thực vật tốt
cho sức khỏe, trong số đó có linolenic omega-3 essential fatty
acids, lecithin, beta carotene và vitamin E. [16] Omega-3 acids là loại
dầu thảo mộc có khả năng làm giảm lượng triglyceride trong
máu tức giảm mức nguy cơ về bệnh tim mạch, beta carotene
và vitamin E có chức năng trừ khử độc tố trong cơ thể
con người, làm cho con người trẻ lâu (vitamin E có nhiều nhất
trong đậu nành và beta carotene có nhiều nhất trong cà rốt
và khoai lang). Nên dùng faxseed oil hoặc dầu olive để trộn
sà lách, không nên chiên vì độ nóng sẽ làm mất nhiều dược
tính.
HỎI
Tôi có người bạn trẻ mới chuyển sang ăn chay được một
thời gian. Nhưng rồi anh ta cứ cảm thấy mình trở nên tự
hào, cho là mình đạo đức, cao thượng hơn người khác, nhìn
ai ăn thịt cá thì có vẻ khinh cho là người tàn nhẫn. Do
những tư tưởng ấy, anh ta luôn luôn bị dằn vặt và cuối
cùng quay lại ăn thịt, và thấy tâm hồn thanh thản hẳn lại.
Nếu đạo Phật là đạo để tu tâm, mà ăn chay tâm lại không
an lạc bằng ăn thịt, thì có cần phải tiếp tục ăn chay
không?
ĐÁP
Cái luận điệu: "Phải làm giống người khác để khỏi có
cảm giác tự cao, tự đại, khinh người khác", là một luận
điệu ngụy biện, đạo đức giả, che dấu cái ngã vi tế
để tiếp tục làm điều sai mà không cần sửa. Nói vậy
thì trên đời này có biết bao nhiêu điều không nên làm,
nhưng vì có người làm nên ta phải làm như họ để tránh
được cảm giác khinh họ, để tâm được an ổn chăng?
Đức
Phật là Đại Y Vương, Ngài có nhiều thuốc để trị mọi
loại bệnh. Trường hợp anh bạn này là do nghiệp chướng
sâu dầy, nay muốn chuyển nghiệp nhưng bị cái Ngã nó lôi
lại, để rồi cứ tiếp tục trong vòng nghiệp lực luân hồi,
không thoát ra được. Anh này cần sám hối hằng ngày câu
này:
Xưa
nay đã tạo bao ác nghiệp
Đều
từ vô thủy tham sân si
Bởi
thân miệng ý phát sinh ra
Hết
thẩy tôi nay xin sám hối.
Bệnh
thèm ăn ngon là do thói tham ăn từ vô thủy. Nếu nay anh ta
đừng nhìn sang người khác để mà tự hào rằng mình ăn
chay, mà chỉ nên nhìn vào chính mình, thấy riêng trong cái
kiếp này mình đã vì thèm ăn ngon, làm chết biết bao sinh
mạng, tự sám hối, như thế bệnh ngã chấp sẽ giảm, nghiệp
sẽ chuyển dần, ăn chay sẽ d dàng hơn. Đồng thời, hằng
ngày nên theo các pháp phương tiện mà tùy ý tu hành, không
làm điều ác, làm nhiều điều lành, giữ tâm ý thanh tịnh.
Thanh tịnh bằng cách nào, thì nên tìm đến chư vị Tu Sĩ
xin chỉ dẫn, hoặc theo Thiền Tông, Niệm Phật, Mật Tông,
Trì Chú, v..v.. dần dần nghiệp sẽ chuyển và sẽ thấy:
Tội
từ tâm khởi đem tâm sám
Tâm
được tịnh rồi tội liền tiêu
Tội
tiêu tâm tịnh thẩy đều không
Ấy
mới thật là chân sám hối.
Không
phải đem nải chuối đến chùa rồi kỳ kèo với Phật mà
sám hối được. Phật không ăn hối lộ. Bất kể ngồi đâu,
nếu không còn bị nghiệp thân khẩu ý lôi cuốn là tâm đang
tịnh, là đang sám hối tội cũ, ngăn ngừa tội mới.
HỎI
Tôi thấy một số món ăn chay trong các tiệm ăn và đôi khi
cả trong một vài chùa, có hình thức các con vật và tên gọi
giống y như các món mặn, thí dụ như: "cá chiên, cá hấp,
thịt quay bánh hỏi, tôm xào chua ngọt.. v..v..". Nếu tâm còn
thèm ăn các món mặn thì ăn quách đồ thật còn hơn là giả
dối như vậy. Đạo Phật nói trực tâm là đạo tràng cơ
mà?
ĐÁP
Đây là một câu hỏi có nội dung phức tạp, có thể chia
ra làm bốn phần: (1) Món ăn chay giả thịt cá bán tại các
chùa (2) Món ăn chay giả thịt cá bán tại các tiệm (3) Ăn
chay vì lý do sức khỏe, và (4) Người ăn chay chỉ vì có lòng
thương súc sinh, không liên quan đến tu tâm theo Phật giáo.
Món
ăn giả thịt cá tại các chùa:
Đức
Phật dạy rằng "Tất cả chúng sinh đều có Phật tánh", "Ta
là Phật đã thành, chúng sinh là Phật sẽ thành", chữ chúng
sinh ở đây là chỉ tất cả mọi loài động vật có cảm
giác, chứ không chỉ riêng loài người.
Cửa
chùa là nơi truyền bá đạo Phật, tu sĩ ở chùa là Trưởng
tử Như Lai, đem chánh pháp dạy chư Phật tử. Một trong những
lời dạy quan trọng, cốt tủy của Đức Phật là phải dùng
tâm bình đẳng để đối xử với mọi loài, cả người lẫn
vật. Vậy thì chúng ta không nên tạo thói quen xấu là thản
nhiên nhìn hình ảnh con cá con tôm nằm cong queo giữa đĩa
nước xốt, hoặc cầm muỗng, đũa xắn cắt con cua, con gà,
dù chỉ là gà giả.
Ngoài
ra chư vị nào đã thọ Bồ Tát Giới thì đừng quên là, khác
với giới Thanh Văn, chỉ ràng buộc trong một kiếp người
và chỉ phạm khi có hành động, giới Bồ Tát là Tâm Giới,
chỉ khởi tâm phạm, chưa hành động, là phạm giới rồi.
Vậy thì chư vị Cư Sĩ Bồ Tát Giới chỉ cần nghĩ là : "Ăn
con tôm rang muối này ngon quá", dù là tôm giả, tâm của quý
vị khởi niệm muốn ăn, là phạm giới rồi.
Món
ăn giả thịt cá tại các nhà hàng.
Về
các nhà hàng dùng tên giả để gọi các món ăn chay thì chúng
ta nên cảm thông rằng họ làm thương mại, họ cần có những
phương pháp lôi cuốn khách hàng, là những người đã quen
ăn thịt cá nay chuyển sang ăn chay. Nếu món nào cũng chỉ
dùng tên vật liệu để gọi thì chỉ còn là: nấm xào rau,
đậu om, rau luộc, rau kho..v..v.., rất ít món, khó lôi cuốn
khách hàng.
Dầu
sao, thực khách khi ăn một món giả, cứ nghĩ đến một con
thật đã thoát chết thì lòng từ bi cũng đang tăng trưởng
rồi đó.
Ăn
chay vì lý do sức khỏe:
Nhóm
người này tránh ăn thịt động vật vì thấy rằng thịt
động vật mang đến nhiều chất độc và bệnh tật. Đối
với họ, lý do ăn chay hoàn toàn vị kỷ. Nếu một mai khoa
học tìm ra rằng ăn vẩy rồng, gân cọp sẽ khỏe mạnh sống
lâu, thì họ sẽ lại hỳ hục đi săn rồng, săn cọp. Tuy
nhiên, dù mục tiêu ăn chay của họ vị kỷ, không vì loài
vật, nhưng phó sản của nó lại vô tình cứu loài vật bớt
chết (có nghĩa là bớt bị sản xuất ra để rồi phải sống
tù tội và chết đau đớn), và cũng giúp cho dòng nghiệp lực
sinh tử tử sinh của họ bớt nợ máu. Cho nên, đối với
nhóm người này, món ăn giả nếu có làm cho họ cảm thấy
hấp dẫn, thích ăn, bớt thèm thịt, thì vẫn có ích lợi
cho cả phiá người và vật.
Ăn
chay vì lòng thương loài vật:
Nhóm
này thuộc đủ mọi thành phần tôn giáo và không tôn giáo.
Họ tránh ăn thịt chỉ vì lòng thương xót loài vật, không
nỡ đóng góp thêm vào nỗi thống khổ của cuộc sống đầy
đau thương, bị hành hạ, trà đạp, đánh đập, sống chen
chúc, bị ép cho đẻ nhiều rồi chia rẽ mẹ con, trước khi
chết còn bị sống những ngày kinh hoàng trên những chiếc
xe chuyên chở khổng lồ, đói khát, dồn ép trong một trạng
thái thần kinh rất là khủng khiếp, rồi bị lùa vào hành
lang dẫn đến lò sát sinh, để nghe thấy những tiếng thét
thất thanh trong giây phút dẫy chết.
Do
được thấy tận mắt, hay coi phim, hoặc xem sách báo, tâm
những người này đã chuyển, họ cảm thấy ăn thịt là kéo
dài những nỗi thống khổ cho loài vật, cũng là những sinh
vật có đầy đủ tình cảm, xúc động v..v.. như con người.
Nhóm người này ăn chay dễ dàng và còn cổ động mọi người
ăn chay để toả rộng lòng nhân từ ra khắp nơi. Điển hình
nhóm này là những hội viên hội PETA(People
For The Ethical Treatment of Animals). Đối với họ khi nhìn tôm
thịt cá giả trên bàn, thì họ cũng cảm thông với những
người đang từ từ chuyển hướng sang ăn chay, và mừng rằng
một con tôm, con cá, con gà giả trên bàn ăn là đã cứu một
con tôm, con cá, con gà thật khỏi chết. Cho nên, nhóm người
này rất ủng hộ những tiệm ăn chay và hoan nghênh những
con tôm cá giả, gà giả trên bàn ăn. Họ quan niệm rằng:
"nếu như tật xấu ăn thịt cá đã bám r sâu xa trong óc con
người, thì những món chay giả mặn đã cứu những con vật
thật".
Sau đây là
ý kiến của đạo hữu Minh Tịnh ở Portland, Oregon về tâm
nguyện ăn chay trường:
Ăn uống
là một ham muốn trong năm thứ ham muốn [17] mà đạo Phật
luôn luôn nhắc nhở các Phật tử, dù là hàng xuất gia hay
tại gia, cần phải tu sửa hằng ngày để phá phiền não:
tham sân si.
Chiều
hướng từ bi tâm: ưa thích làm mọi điều lành cho mọi người,
cho mọi loài và cho mình. Cảm thương được sự sợ hãi,
đau khổ của mọi chúng sinh.
Vì có
duyên lành hay thường gọi là có phước, mà việc ăn chay
d dàng, không bị quá ràng buộc vào mùi vị, ngon dở.
Có lòng
tin dũng mãnh: (1) vào Phật pháp: thuyết nhân quả, gieo nhân
nào thì chắc chắn ra quả nấy, (2) vào y khoa học và kinh
nghiệm của những người đã ăn chay trường: (A)
Các loài
thịt đều độc hại (a) vì hiện nay kỹ nghệ chăn nuôi đã
dùng các loại chất hóa học, làm cho phần nhiều các loại
thịt bầy bán trên thị trường bị nhiễm độc, (b) các loại
thịt còn bị nhiễm độc do các độc tố tự tiết ra khi
con vật sợ hãi, đau đớn và căm hờn. (B) Các loại ngũ cốc
và củ, các loại rau quả đều có đầy đủ các chất bổ
dưỡng, có khả năng phòng ngừa các bệnh về tim mạch và
ung thư cùng nhiều thứ bệnh khác. [18] Ngoài ra ăn trường
chay lâu (trên 7 năm) sẽ có sự thay đổi lớn lao về tâm
thần như giảm thiểu sự nóng nảy. Rượu và thịt có tác
dụng làm gia tăng sự thèm muốn dục vọng.
Không lấy
cớ này hay cớ nọ để tự bào chữa cho thói quen từ nhỏ
ăn thịt của mình, mà phải có một ý chí thật vững vàng:
từ bỏ là từ bỏ, không một chút nuối tiếc, như người
cai rượu, cai thuốc lá cà phê.
Phải kiên
nhẫn và sáng suốt mà nhận thức rằng, dòng đời là một
xâu chuỗi NHÂN và QUẢ. Mặc dầu tạo nhân ăn thực phẩm
lành mạnh, không làm đau đớn các loài động vật khác, không
có nhiều độc tố, sẽ mang lại kết quả là cơ thể khỏe
mạnh, tinh thần vui vẻ, tuy nhiên, ảnh hưởng của những
nhân chúng ta đã gây ra từ nhiều đời trước vẫn còn có
thể tác động vào đời sống hiện nay, dù đã yếu đi do
nhân tốt chúng ta đã tạo. Bởi vậy, chúng ta đừng nghĩ
rằng ăn chay chắc chắn sẽ không bị bệnh tật nữa và sống
lâu, để rồi nếu VÔ THƯỜNG đến từ nhiều nguyên nhân
sâu xa khác, lại làm chúng ta mất niềm tin. Điều chắc chắn
rõ ràng nhất là người nào ăn chay vì lòng từ bi cũng đều
thấy tâm hồn trở nên an lạc, dễ dàng gần gũi thông cảm
với loài vật và yêu mến thiên nhiên vô cùng.
Vì những
lý do nêu trên mà tôi có tâm nguyện đời đời kiếp kiếp
không dùng thịt các sinh động vật để làm thực phẩm nuôi
sống thân mạng mình. Nguyện cho tất cả mọi người và mọi
loài đều có tâm nguyện này.
HỎI Tôi
ăn trường chay, muốn đi hành hương Việt Nam nhưng không biết
có gì trở ngại không, ở Hà Nội có nhà hàng chay không?
ĐÁP Chúng
tôi đã có cơ duyên đi từ Bắc vào Nam, nhận thấy vấn đề
ăn chay không có gì trở ngại. Buổi sáng ở Hà Nội có bánh
bao chay, hoặc khiêm tốn hơn nhưng lại được người viết
thích, nhất là xôi Hà Nội. Ai đã từng ăn thử những hạt
xôi dẻo căng, ngọt và bùi ở đây trong cái gió sớm mai đượm
mùi thơm của nếp hẳn sẽ chẳng bao giờ quên được. Chỉ
với 1000 đồng, tức gần 10 cents, người ta đã có thể có
được nắm xôi thơm phức kèm theo muỗng vừng. Ngoài ra, bánh
mì nóng buổi sáng ăn với chuối cũng ngon tuyệt. Đó là chưa
kể món bún nóng hổi vừa mới ra lò rao bán trên phố Cầu
Gỗ mà anh bạn tôi thích ăn với tương nêm ớt như tôi thích
ăn món xôi Hà Nội vậy.
Nghe nói trước
năm 1980 Hà nội không có một tiệm ăn chay và dường như
người dân miền Bắc không biết đến từ ngữ chay. Ngày
nay có vài tiệm phục vụ ăn sáng, ăn trưa, và ăn chiều.
Đáng kể nhất là nhà hàng chay Nàng Tấm ở 79 A đường Trần
Hưng Đạo, được xem là tiệm chay ngon nhất thủ đô. Chúng
tôi đến đây ăn tối một lần và ăn tại khách sạn một
lần do nhà hàng đem đến. Thức ăn thường không phải là
thực phẩm chay biến chế của Đài Loan hay Hồng Kông nên
khẩu vị hơi khác với những thức ăn mà chúng tôi thường
ăn ở nhà hàng chay Ten Ins và Happy Family ở Mỹ, nhưng lại
khá ngon miệng.
Ở Bãi Cháy
Vịnh Hạ Long, tuy không có tiệm ăn chay nhưng do yêu cầu của
chúng tôi nên cô Chính, chủ nhân khách sạn Đoan Trang đã
nấu cơm chay, như là những đầu bếp chay chuyên nghiệp, cho
chúng tôi ăn trong hai ngày tham quan Vịnh Hạ Long. Mỗi bữa
có sáu món, ít dầu, ít bột ngọt lại ngon.
Trước khi
rời Hà Nội xuôi Nam, chúng tôi đến tham quan Chùa Đình Quán,
tọa lạc tại xã Phú din, huyện Từ Liêm, được Sư Thầy
Đàm Nguyện và quý sư cô thường trú tại chùa khoản đãi
một bữa cơm chay thật ngon. Xin cảm ơn Thầy Đàm Nguyện
và Sư Cô Hạnh Châu cùng quý ni cô thường trú tại chùa.
Ở Huế,
được mệnh danh là xứ sở của cơm chay, nơi đây có hơn
400 ngôi chùa lớn nhỏ, gần 300 niệm Phật đường và đa
phần dân số là Phật tử, vì thế mà cơm chay rất thịnh
hành. Cách đây khoảng ba mươi năm, góc sân chùa Tịnh Bình
thuộc phường Thuận Thành đã có quán chay nổi tiếng với
các món bún khô, bún nước, bánh bột lọc. Muốn thưởng
thức cơm chay theo đúng nghĩa, bạn phải đến quán Đồng
Tâm ở một con hẻm của đường Lê Lợi. Tuy nhiên bữa ăn
chay ngon nhất của chúng tôi ở Huế lại không phải ở nhà
hàng chay mà tại nhà hàng mặn của khách sạn Hùng Vương
nơi chúng tôi lưu ngụ. Một bữa cơm chay với các món chay
do khách tự đặt ra, nhà hàng đi chợ rồi nấu theo sở thích
của khách. Chỉ với một tô canh mít non nấu với nấm rơm,
lá sân, lá lốt, thêm một chút tiêu, và chút ớt Huế cũng
đủ nhớ mãi.
Nha Trang có
ít nhất là ba tiệm ăn chay, tiệm Âu Lạc, Thanh Tâm Trai và
Thiên ý. Trong số này có lẽ quán ăn chay Thiên Ý ở số 1B
đường Nguyn Du, gần Chợ Đầm là ngon hơn cả. Có một tiệm
khác ở đường Biệt Thự nhưng lại vừa bán chay vừa bán
mặn, dường như phục vụ cho du khách ngoại quốc nên chúng
tôi không ghé ăn thử.
Về đến
Đà Lạt, các tiệm ăn mặn trong khu Hòa Bình cũng nấu chay
nếu bạn yêu cầu nhưng họ biết khách là Việt kiều nên
cho giá mắc, một bữa ăn chay thường cho sáu người phải
chi trả đến 160.000 thay vì 90.000 như những chỗ khác. Chúng
tôi biết có ít nhất là hai tiệm chay, một tiệm, tên là
Giác Ngộ ở gần đầu đường Phan Đình Phùng và một tiệm
khác, tên là Bông Sen ở gần cuối đường Phan Đình Phùng,
đối diện với chùa Linh Sơn. Cả hai tiệm đều ăn được.
Ơ Saigon,
so với năm 1992, tiệm cơm chay mở ra khá nhiều, mỗi quận
đều có năm ba tiệm nổi danh, với bảng hiệu chào hàng cả
bằng tiếng Anh lẫn tiếng Pháp. Lắm khi ở mỗi đường phố
cư xá hay đường hẻm lại mở đôi ba tiệm, tiệm nào cũng
không lỗ vốn, không làm giầu nhanh nhưng có vẻ phát đạt.
Theo trí nhớ
của người viết, nếu không lầm, thì tiệm cơm chay đầu
tiên ở Saigon là tiệm Tín Nghĩa, đầu đường Trần Hưng
Đạo, dường như do tín đồ Cao Đài điều khiển, trong tiệm
này còn bán nhang thơm, trên vách viết những câu ca dao, câu
kinh khuyên người tránh sát sinh, làm lành tránh dữ. Tiệm
cao niên thứ nhì có lẽ là tiệm Thanh Lạc Trai ở gần góc
đường Hiền Vương và Pasteur mà ngày nay vẫn còn và vẫn
đông khách như xưa.
Phía Chợ
Lớn, gây sự chú ý của thực khách đầu tiên có lẽ là
quán ăn chay Phật Hữu Duyên, trên bảng hiệu chưng bầy ông
Phật khoẻ mạnh tươi cười trong khung kính. Vùng Bàn Cờ
có quán ăn chay Giác Đức ở 492 đường Nguyn Đình Chiểu.
Quận 4 có quán cơm chay chùa Đức Quang 330 đường Nguyễn
Tất Thành. Quận 5 có quán chay Giác Ngộ số 124 Nguyễn Tri
Phương. Quận 11 có Lạc Thanh Trai 243 Tạ Uyên và tiệm Thanh
Nhàn 129 Lãnh Bình Thăng. Quận Tân Bình có quán Diệu Châu
1025 Hương Lộ 2. Quận Bình Thạnh có hai quán cơm chay Thiên
Nhiên 1 và 2 ở đường Lê Quang Định và đường Bạch Đằng.
Trong chợ
Saigon, chợ An Đông, và chợ Bình Tây vẫn có những sạp bán
thức ăn chay, ở bến xe miền Tây, gánh bán cơm chay vẫn hiện
diện cũng như bến phà Mỹ Thuận.
Người Hoa
ở Saigon nấu chay cũng gần giống như người Việt, nhưng
dùng nhiều dầu mè. Hầu hết các quán chay đều dùng bột
ngọt tuy có nhiều tiệm quảng cáo là không bột ngọt theo
yêu cầu. Chúng tôi ở khách sạn Lê Lê và Linh Linh trên đường
Phạm Ngũ Lão mà xung quanh có rất nhiều quán ăn chay, chỉ
riêng một con hẻm 175 mà có đến ba tiệm cơm chay nằm sát
nhau, Zen Restaurant, Bodhi Tree và Như Liên. Cách đó không xa,
là tiệm cơm chay Pháp Hoa số 200 đường Nguyn Trãi do các Phật
tử của thầy Trí Quảng điều hành. Ngoài ra, cũng gần đó
là Tiệm chay Định Ý ở số 171B Cống Quỳnh.
Về giá cả
tương đối rẻ, một bữa ăn cho một người chỉ tốn khoảng
12.000 (gần một dollar). Nghe một anh tài xế xe taxi nói, ở
khoảng giữa đường Cao Thắng, một đĩa cơm chay bình dân
có 3.000, thêm 1.000 đồng nữa có canh.
Trong suốt
cuộc hành hương bốn tuần từ Bắc vào Nam, chúng tôi chỉ
có hai lần trở ngaị không có cơm chay, một lần ở chùa
Hương, mặc dầu có gần 100 tiệm cơm nhưng không có đến
một tiệm chay nên chúng tôi nhịn đói luôn, lần khác tại
thành phố Vinh, chúng tôi chỉ mua cơm trắng rồi ăn với muối
mè đem saün. Ngoài ra, ngày lên núi Yên Tử, nếu không tháp
tùng theo phái đoàn của thầy Thông Giác thì chúng tôi cũng
nhịn ăn trưa luôn vì không có quán ăn chay, mặc dầu có rất
nhiều hàng ăn dưới chân núi. Vì thế quý vị đi chùa Hương
và núi Yên Tử nhớ đem theo cơm nắm muối vừng, món ăn di
hành nổi tiếng của người miền Bắc.
HỎI Tôi
có một cháu trai bốn tuổi. Từ lúc hiểu biết cháu không
chịu ăn thịt cá, mỗi lần cho ăn thịt cá cháu cứ phun ra.
Chồng tôi là một người trọng khoa học nên rất bực mình
vì thấy cháu ăn uống không bổ dưỡng sợ sẽ ngu dốt và
chậm lớn, cứ phàn nàn với tôi là tại mẹ tôi ăn trường
chay không khuyến khích cháu ăn thịt cá và muốn gửi cháu
cho người khác trông coi, không cho mẹ tôi làm baby sitter nữa.
Mẹ tôi tuy gần 70 tuổi mà rất khỏe mạnh, hai bà cháu nô
đùa với nhau cả ngày rất vui, nay nếu chia rẽ hai người
chắc cả hai bà cháu buồn lắm. Chính tôi cũng bối rốì
không biết nếu cháu ăn chay trường có ngu dốt và chậm lớn
vì thiếu dinh dưỡng như lời chồng tôi nói không. Vì anh
ấy là con người có tinh thần khoa học nên tôi cũng hơi nghiêng
về phía anh ấy.
ĐÁP Trước
nhất hãy tìm hiểu "tinh thần khoa học là gì". Đó là một
thái độ sống linh động, không thành kiến, luôn luôn tìm
hiểu thêm về những bí ẩn chưa được khám phá của đời
sống và saün sàng đón nhận để nghiên cứu thêm những phát
minh mới mặc dầu là do kẻ mình không ưa tìm ra. Tinh thần
khoa học là một thái độ sống không thành kiến (vì nếu
có thành kiến thì đã chết cứng với thành kiến đó rồi,
không còn cơ hội để tìm hiểu xem điều phát minh kia là
đúng hay sai).
Theo định
nghĩa này thì ba của cháu bé thiếu tinh thần khoa học mà
chỉ ôm cứng lấy một số hiểu biết có saün từ thời cổ
đại, con người chỉ biết có một thứ thực phẩm bổ dưỡng
là thịt xác thú vật. Sau này do thói quen xấu lưu truyền,
nhiều người vẫn tưởng rằng chỉ có ăn xác thú vật mới
đủ chất bổ dưỡng. Trái lại, chính các loại thịt thú
vật, nhất là thịt thú vật thời nay được nuôi bằng nhiều
chất hóa học mới làm cho con người mang nhiều bệnh, chóng
già và chóng chết. Nếu bà xem xong cuốn sách này thì bà cũng
sẽ có khái niệm về một đời sống lành mạnh, khỏe vui
dù chỉ ăn rau đậu mà vẫn đầy đủ chất bổ dưỡng. Vả
lại, có một tấm gương sáng trong gia đình bà là cụ nhà
gần 70 tuổi ăn trường chay mà còn làm baby sitter nô đùa
với cháu được trong khi có biết bao nhiêu cụ mới ngoài
60 đã mang đủ loại bệnh như bệnh tim, ung thư, tiểu đường..v.v..
Còn về vấn
đề sợ cháu ngu dốt vì ăn chay, xin bà cứ yên tâm, tôi xin
đơn cử vài tên người ăn chay trong giới khoa học để bà
nói với ông nhà, như nhà toán học Pythagore, bác học Albert
Einstein, bác sĩ Albert Schweitzer,v..v. qúy vị ấy rất thông
minh.
Thưa bà cháu
đã có cái phước báu được huân tập từ vô lượng kiếp
nên kiếp này vừa mới hiểu biết đã muốn từ chối không
đi vào con đường nợ nần sinh mạng ăn nuốt lẫn nhau, tránh
bước vào thói quen xấu ăn thịt chúng sinh. Xin bà nghĩ đến
cái phước báu ấy của cháu mà đừng làm cho kiếp này của
cháu lại trở thành bất hạnh, bị ép phải ăn những thứ
độc hại, có thể làm cho cháu sớm nuôi mầm bệnh, chóng
già và làm cho dòng nghiệp của cháu đang trên đường chuyển
hoá tốt đẹp lại trở thành xấu đi.
Bà nên tìm
cuốn "Thực Phẩm Rau Đậu Qua Lăng Kính Khoa Học" để ông
nhà tham khảo vì tài liệu trong cuốn đó đều từ các nguồn
khoa học đáng tin cậy.
HỎI Thưa
Chú, ông nội cháu bảo: "nói ăn chay ăn mặn là sai, phải
nói ăn chay ăn mạng mới đúng vì đồ ăn chay bỏ muối vào
thì cũng mặn vậy".
ĐÁP Chú
cũng có nghe vài bậc trưởng lão nói rằng: hồi xưa các cụ
coi sự ăn rau đậu không giết súc sinh thì nó thanh tịnh nên
gọi là ăn chay. Trước khi có lễ lớn các vị bô lão trong
làng cũng phải ăn chay, không ăn thịt, uống rượu, cho cơ
thể thanh tịnh. Còn ăn thịt cá thì gọi là ăn mạng vì phải
chấm dứt mạng sống của súc sinh, nhưng sau này vì chữ ăn
mạng nghe dễ sợ quá nên các cụ gọi trệch ra là ăn mặn
cho nó nhẹ bớt.
Hàng
ngàn năm, hàng vạn năm.
Bếp
hồng thơm phức thịt hầm ai ơi!
Đau
thương có thấu tới trời?
Hờn
căm uất hận biết đời nào nguôi!
Tên
bay, đạn bắn, bom rơi.
Bỗng
nhiên ập xuống cuộc đời vì đâu?
Lắng
nghe tiếng rú đêm thâu.
Lưỡi
dao đồ tể lút đầu ngập chuôi!
HỎI
Ở chợ bán đầy thịt cá, tôi không mua thì người khác cũng
mua, đằng nào con vật cũng bị giết rồi, tôi đâu có bảo
họ giết.
ĐÁP
Đúng vậy. Bạn không bảo họ giết. ở chợ có saün bạn
không mua thì người khác cũng mua. Ngặt vì bạn mua nên người
khác muốn mua thì lại thiếu, cho nên người bán phải giết
thêm. Đó là luật cung và cầu trong thương trường. Và người
mua chính là lý do để người bán trở thành kẻ sát sanh.
HỎI
Chị tôi nghe lời các thầy khuyên, nên đã ăn chay được
vài tháng. Nhưng các cháu tôi phản đối quá, nói rằng: "Má
cứ ăn thịt đi. Dù ăn thịt phải xuống địa ngục cũng
đừng sợ. Để con xuống thay cho." Vậy tôi phải làm sao?
ĐÁP
Trước nhất hãy nói về địa ngục. Đã ai trông thấy địa
ngục rồi quay về kể lại chưa? Thế giới hiện tượng tương
đối nầy được nhà Phật gói trọn trong một câu ở kinh
Hoa Nghiêm: "Nhất thiết duy tâm tạo". Tất cả mọi sự đều
chỉ do tâm tạo, không cố định. Tâm thì vô thường. Cho
nên khi tâm chuyển thì thế giới chuyển, địa ngục cũng
chuyển luôn. Đó là "nhất thiết duy tâm tạo". Thế giới
hiện tượng được chi phối bởi luật nhân quả. Ai làm nấy
chịu. Không ai vào địa ngục (nếu có) thay người khác được.
Ngay ở thế gian, cha mẹ phạm tội, cha mẹ vào tù, ông Tòa
cũng không cho con ở tù thay. Câu nói: "cứ làm đi, tội vạ
đâu tôi chịu", là một câu nói cho bảnh thôi, ai cũng biết
là không ai có thể chịu tội thay người khác được. Mẹ
ăn nhiều chất độc (toxic), mai mốt ung thư phát ra, đau đớn
la khóc thống thiết, con có hiếu đến đâu cũng đành trơ
mắt nhìn, ung thư nó không vì thấy con có lòng hiếu thảo
mà nhẩy qua để con chịu đau dùm đâu.
Không
phải ăn chay sẽ lên Thiên đường, Niết Bàn hoặc ăn mặn
thì xuống Địa ngục. Bởi vì trâu, bò, voi, ngựa cũng ăn
chay mà đời vẫn cơ cực xiết bao! Tuy nhiên, ăn chay là giúp
cho các sinh linh đáng thương thoát khỏi cuộc đời khốn khổ,
sống tù tội, chết đau đớn, khỏi bị đầy đọa trong cái
Địa ngục trần gian tạo nên bởi những người thích ăn
thịt và những chủ trại chăn nuôi, chủ lò sát sinh tham tiền.
HỎI
Trong những buổi lễ lớn của Đạo Phật, thường có màn
âm nhạc rất ồn ào, huyên náo, mà người ta giải thích rằng
đó là "chuông trống bát nhã" để cúng dường chư Phật và
cung nghinh chư tôn đức giáo phẩm. Chữ "bát nhã" thì có vẻ
đặc biệt Phật giáo quá rồi. Nhưng cái trống da to tướng
kia thì rõ ràng phải được bọc bằng da trâu, da bò gì đó
(vì còn thấy lỗ chân lông và cả lông nữa!). Đạo Phật
cấm sát sinh. Tu sĩ không được dùng đồ làm bằng da loài
vật hay tơ do con tầm nhả ra. Liệu Đức Phật có hoan hỷ
khi được cúng dường bằng sự đánh đập tàn bạo lên da
con vật đã chết đau đớn banh da xẻ thịt kia chăng? Hay là
Ngài đang nhỏ lệ xót thương cho cả con vật lẫn người
Phật tử hằng ngày đọc tụng kinh điển của Ngài mà không
thọ trì?
ĐÁP
Bát nhã là phiên âm từ chữ Sanscrit "Prajnà" có nghĩa là trí
tuệ Bát nhã.
Người
Trung Hoa xưa dùng tám loại nhạc cụ để hòa nhạc gọi là
bát âm. Sau nầy, chúng ta vẫn còn nghe danh từ "phường bát
âm" để chỉ ban nhạc dùng tám loại nhạc cụ cổ điển
gồm: 1. tiếng dây đàn (Ty), 2. tiếng ống sáo tre (Trúc), 3.
tiếng chuông đồng (Kim), 4. tiếng đá (Thạch), 5. tiếng sênh
(Bào), 6. tiếng trống đất (Thổ), 7. tiếng trống da (Cách)
và 8. tiếng mõ gỗ (Mộc). Người Trung Hoa xưa rất trọng
nhạc. Có "lễ" là phải có "nhạc". Trong tất cả các buổi
tế lễ, từ tế trời cho đến tế ông Thành hoàng làng, từ
lễ Hội cho đến đồng bóng đa thần, tất cả đều có nhạc
đi kèm. Nhạc còn được coi như là một trong năm kinh của
nhà Nho (Kinh Thi, Kinh Thư, Kinh L, Kinh Nhạc, Kinh Xuân Thu).
Nhạc
có vai trò quan trọng vì âm thanh có sức mạnh chi phối tâm
lý con người. Có loại nhạc nghe êm đềm, truyền cảm, thấm
sâu vào lòng người, tâm hồn chơi vơi trong dòng suối kỷ
niệm của dĩ vãng. Có loại nhạc nghe buồn dã dượi như
tiếng oan hồn than khóc vì nước mất nhà tan. Có loại nhạc
ồn ào kích động, khiến người nghe cảm thấy hăng hái,
muốn lăng xăng hòa theo sự lôi cuốn của điệu nhạc. Tiếng
trống ồn ào hợp với loại nầy. Từ cổ, loài người đã
biết dùng tiếng trống để thúc quân ra trận, làm hiệu lệnh
hành quyết tử tội tại các buổi lễ. Người lính ra biên
cương theo tiếng trống: [19]
Tùng
tùng trống đánh ngũ liên
Bước
chân xuống thuyền nước mắt như mưa.
(Cổ
văn)
Người
tử tội đầu rơi theo tiếng trống:
Ba
hồi trống dục mồ cha kiếp!
Một
nhát gươm đưa mả mẹ đời.
(Cao
Bá Quát?)
Ngay
cả đến những bộ lạc ăn lông ở lỗ cũng biết dùng trống
để kích động tính hiếu chiến, bản năng sinh tồn của
con người thô sơ.
Đạo
Phật truyền đến địa phương nào thì dùng ngay phương tiện
saün có của địa phương đó để quảng bá giáo lý, tránh
gây mâu thuẫn, hài hòa hội nhập trong tinh thần tùy duyên
mà bất biến, hình thức thay đổi theo hoàn cảnh nhưng nội
dung từ bi bình đẳng thì giữ vững. Cho nên ở Trung Hoa, hình
thức tế lễ của đạo Phật nương theo đa thần giáo, ồn
ào, nhiều mầu sắc. Ở Tây Tạng thì hình thức lại ảnh
hưởng Lạt Ma giáo. Hiện nay ở Tây phương, thí dụ hệ thống
thiền Tào Động do Sư Bà Kennett ở núi Shasta hướng dẫn
thì lại hành lễ với nhạc cụ Tây phương, dòng nhạc nghe
phảng phất như nhạc lễ nhà thờ Thiên Chúa giáo, nhưng nội
dung thì vẫn bất biến, Sư bà dịch kinh Phật ra tiếng Anh
để phổ nhạc, và tất cả hơn sáu chục tu sĩ tại tu viện
đều giữ giới cấm sát sinh và ăn chay rất kỹ, lại còn
làm nghĩa địa cho loài vật, có mộ chí và tượng ngài Quán
Thế Âm hộ trì để nói lên tinh thần từ bi bình đẳng của
nhà Phật.
Nhạc
cụ chủ yếu của nhà Phật là chuông và mõ. Tiếng chuông
cảnh tỉnh vẳng lên trong đêm khuya, buổi sáng sớm, lúc chiều
về, đã là đề tài của biết bao bài thơ nổi tiếng. Âm
thanh trong trẻo, ngân nga rót xuống, lắng sâu vào tận đáy
lòng, dường như xóa tan được phiền não, tham sân si vướng
mắc của kiếp người. Tuy nhiên, nếu tiếng chuông được
đi kèm với tiếng trống, thì những tác dụng này hầu như
biến mất. Tiếng mõ thì có tác dụng điều hòa đại chúng
khi tụng kinh. Mõ tạc theo hình con cá mở to đôi mắt để
nhắc nhở người Phật tử nên tỉnh thức, đừng mê mờ
trôi theo dục vọng trong dòng đời.
Như
thế thì rõ ràng cái gọi là "chuông trống bát nhã" đánh
đập tàn bạo vào da trâu, da bò, khó có thể gán ghép một
cách gượng ép vào với tinh thần trí tuệ bát nhã của nhà
Phật. Trí tuệ bát nhã cần sự tĩnh lặng, quán chiếu thâm
sâu vào nội tâm chứ không phải là sự ầm ỹ, ồn ào. Và
cũng do đó, việc đánh trống bọc da trâu, da bò là đi ngược
lại tinh thần từ bi bình đẳng và bất bạo động của Phật
Giáo, và lẽ dĩ nhiên không phù hợp với chính sách ăn chay
của nhà Phật.
HỎI
Người ta nói: "Ăn mặn nói ngay còn hơn ăn chay nói dối."
Ông nghĩ sao?
ĐÁP
Thật ra đây chỉ là một câu nói mỉa mai của một số người
ăn mặn đối với những người ăn chay mà lại hay nói dối.
Xét ra thì câu so sánh nầy có hai vế không cân xứng. Ăn mặn
và nói dối là hai vấn đề hoàn toàn không liên hệ với
nhau. Nếu so sánh ăn mặn với ăn chay, nói dối với nói ngay
thì câu trả lời đã minh bạch quá rồi. Cũng như nếu nói
rằng: "Lường gạt để lấy tiền bố thí còn hơn ngay thẳng
mà keo kiệt." thì rõ ràng là sẽ có hai vấn đề nhân quả
báo ứng, không thể lấy chuyện nầy bù truyện kia được.
Lường gạt sẽ bị quả báo xấu về tội lường gạt, bố
thí sẽ được quả báo tốt về phước đức bố thí. Ngoài
đời cũng vậy. Không thể nói với ông Tòa rằng đi lường
gạt để tặng người khác thì khỏi bị tội.
Tốt
hơn hết, đừng ăn mặn và đừng nói dối và nên ăn
chay và nói ngay, như thế là đã giữ hai giới
trong năm giới rồi đấy, sẽ thoát mắc nợ máu chúng sinh,
sẽ thênh thang bước nhẹ trên con đường nhân quả, bà ạ.
Tuy
nhiên, nếu một người ăn mặn nói ngay còn người kia ăn
chay nói dối mà không thể làm được cả hai điều là ăn
chay và không nói dối thì nên chọn đường lối nào? Có nhiều
người cho rằng ăn chay dễ hơn là giữ giới không nói dối
và ăn chay quan trọng hơn là nói dối vì giết hại chúng sinh
là ác nhất, nó tác động mạnh mẽ đến nhiều đời nhiều
kiếp qua quá trình nhân quả. Ăn chay còn có lợi là nuôi dưỡng
và tăng trưởng lòng từ bi trong đời sống hiện tại và
huân tập phước báu cho mai sau. Theo các nhà khoa học xã hội,
thì đa phần những kẻ sát nhân đều có nguồn gốc là những
đứa trẻ không có lòng nhân từ, thường thích hành hạ và
chém giết súc vật. Còn nói dối, lẽ dĩ nhiên, cũng vẫn
bị chi phối bởi luật nhân quả, nhưng cũng tùy câu nói dối
mà sẽ gặp quả báo nặng nhẹ khác nhau.