Sau
khi hai cuốn sách "Thực Phẩm Rau Đậu Qua Lăng Kính Khoa Học"
do nhà xuất bản Văn Nghệ phát hành và quyển "Quan Điểm
Về Ăn Chay Của Đao Phật" do Hoa Sen xuất bản, chúng tôi có
nhận được rất nhiều câu hỏi về ăn chay mà hầu hết
chúng tôi đã trả lời trên quyển "Quan Điểm Về Ăn Chay
Của Đạo Phật" ấn bản thứ nhì, ngoại trừ một số ít
câu hỏi liên quan đến đậu nành và đậu hũ mà chúng tôi
dành để trả lời nơi quyển sách này.
051
HỎI Có người nghe một vị Bác Sĩ Đông y nói rằng ăn đậu
hũ có chất thạch cao, nên nếu ăn nhiều sẽ bị cứng gan,
điều nhận định nầy có đúng không?
ĐÁP Chúng
tôi có tham khảo với Bác Sĩ Lê Thành, Ph.D.,O.M.D.,CA và được
giải đáp như sau:
"Thạch cao,
tiếng anh là gypsom mà trong tự điển Bách Khoa Encarta Encyclopedia
định nghĩa là một loại chất khoáng rất phổ thông mang
tên hóa học là calcium sulfat (CaSO4 2H2O). Nó được tìm thấy
trong đá vôi (limestone), và hầu như có mặt ở mọi vùng trên
trái đất.
Trong Đông
Y, người ta dùng thạch cao để hạ nhiệt khi bị sốt, khát
nước, bứt rứt. Trong những chứng sốt nóng mê sảng, người
ta dùng Bạch Hổ thang, gồm có bốn vị thuốc là: thạch cao,
tri mẫu, ngạch mễ, và cam thảo. Trong thang thuốc nầy, vị
thạch cao là chính.
Trong kỹ
nghệ làm đậu hũ, thạch cao được dùng để làm đông tụ
chất sữa lấy ra từ hạt đậu nành và cũng để gia tăng
hàm lượng calcium trong đậu hũ, vốn dĩ có rất ít trong sữa
đậu nành, không đủ cung ứng cho cơ thể con người (mỗi
ngày cơ thể cần khoảng trung bình 800 mg calcium).
Calcium là
khoáng chất rất cần thiết cho cơ thể, giúp tạo dựng khung
xương cứng cáp, giúp tránh bệnh loãng xương lúc tuổi già.
Khoảng 1% calcium (10 g) tác động dưới dạng ion đóng một
vai trò sinh học rất quan trọng, như thẩm thấu qua màng tế
bào, kích thích thần kinh cơ, tham gia vào việc chế tạo nhiều
loại enzym, tiết xuất nhiều loại hormone, ngăn ngừa mệt
mỏi và chứng co giật. Các chức năng ấy hoạt động tốt
khi lượng calcium trong máu được giữ ở mức 95-100 mg/lít.
Cơ thể không
tạo lập được calcium, nên cần phải ăn những thực phẩm
giầu calcium. Chất calcium thặng dư trong cơ thể sẽ được
thải hồi ra ngoài bằng đường tiểu qua bộ phận thận.
Ở một số người, vì một lý do nào đó, thận không bài
tiết tốt, chất calcium sẽ kết tủa và đóng sỏi gây ra
bệnh sạn thận. (chứ không phải gan cứng)
Gan, một
cơ quan tối quan trọng của bộ máy tiêu hóa, là cơ quan lọc
các chất độc và các chất không cần thiết cho cơ thể.
Gan cũng có nhiệm vụ là tiết ra chất mật nhằm tiêu hóa
chất béo, nó không lưu trữ chất calcium.
Cứng gan
thường là hậu quả bởi: (1) uống rượu, (2) có tiền căn
viêm gan siêu vi khuẩn A, B, C, (3) ăn uống bởi những thực
phẩm trong đó có nhiều chất hóa học độc mà gan không lọc
được. Thí dụ như các thức ăn bị mốc độc, như mắm,
nấm mọc hoang có độc. Các mốc nầy tiết ra những hóa chất
độc làm hại gan. Ngoài ra một số thuốc trị bệnh cũng
có ảnh hưởng đến gan, khi dùng những loại thuốc này, BS
phải theo dõi chức năng của gan bằng cách thử máu định
kỳ.
Theo các nhà
khoa học phân tích, thì trong đậu hũ không có chất nào được
liệt kê là chất độc. Chất trypsin inhibitors có trong đậu
nành, không phải là chất độc, mà chỉ là một chất làm
chậm tiêu hóa chất đạm, nhưng qua tiến trình làm thành đậu
hũ, do việc xử lý nhiệt, nên nó đã bị hủy diệt. Còn
chất thạch cao, như trên đã nói là chất khoáng calcium rất
cần thiết cho cơ thể.
Nói rằng
ăn đậu hũ nhiều? Chúng ta nên xác định như thế nào là
nhiều? Tôi chưa thấy ai ăn đậu hũ trừ cơm, và hầu hết
chúng ta dù ăn chay hay ăn mặn thì đậu hũ vẫn chỉ được
dùng như một trong những thực đơn trong bữa ăn mà cơm là
chính mà thôi. Và như vậy thì cơ thể vẫn đủ thì giờ
dung nạp để tiêu hóa.
Trên thực
tế ngày nay, từ Nhật Bản, Đại Hàn, Trung hoa v..v.. và cả
Hoa kỳ nữa, càng ngày người ta càng có khuynh hướng dùng
đậu hũ thay cho thịt cá. Trong các bản báo cáo từ các tạp
chí y học, người ta chưa thấy nói đến bất cứ một tai
biến nào do đậu hũ gây ra.
Qua các nhận
định căn bản trên đây. Chúng ta cứ yên tâm dùng đậu hũ
như một thành phần dinh dưỡng trong trong thực phẩm hàng
ngày mà không lo ngại gì. Chẳng những ngăn ngừa bệnh tật
mà còn bồi bổ cho cơ thể qua những tác dụng tốt của đậu
nành, như chúng ta đã thấy kết quả nghiên cứu của các
cơ quan y học có thẩm quyền và đáng tin cậy.
052
HỎI Tôi nghe nói rằng đậu nành có chất kích thích tố nữ
và trong gia đình tôi có người bị ung thư vú. Vậy tôi có
thể dùng thực phẩm đậu nành như đậu hũ và sữa đậu
nành được không?
ĐÁP Trước
đây người ta cho rằng estrogen là một loại kích thích tố
nữ chỉ có nơi loài động vật có vú. Nhưng ngày nay, các
nhà khoa học đã khám phá ra chất isoflavones trong đậu nành
có những cấu trúc và sự vận hành giống như chất kích
thích tố nữ (female hormone estrogen). Vì vậy họ gọi là estrogen
thảo mộc (plant estrogen) hay phytoestrogen. Sau khi nghiên cứu,
các khoa học gia đều cho rằng isoflavones có khả năng mãnh
liệt chống lại các tác dụng gây nên chứng ung thư liên
hệ đến hormone như ung thư vú, tử cung và buồng trứng. Do
đó bà nên ăn các thực phẩm đậu nành như đậu hũ và uống
sữa đậu nành thì tốt hơn là ăn thịt và uống sữa bò,
bởi vì chế độ dinh dưỡng nhiều thịt và chất béo, sẽ
làm tăng lượng estrogen, (buồng trứng tự động sản xuất
thêm estrogen khi quá chất béo cần thiết). Xin bà đọc thêm
chương nói về isoflavones đậu nành.
053
HỎI Tôi không ăn thịt, cá, trứng, bơ, và sữa vì nghe nhiều
người nói ăn như thế gây bệnh nên chỉ ăn thực phẩm rau
đậu, nhưng không biết ăn như thế có đủ lượng calcium
cần thiết cho cơ thể không? Tôi là phụ nữ trên 50 tuổi
và rất lo sợ về bệnh loãng xương.
ĐÁP Nếu
bà không biết chắc bà tiêu thụ đủ calcium hằng ngày, có
lẽ bà nên uống thêm supplement mỗi ngày. Thêm vào đó là
nên tập thể dục thường xuyên như đi bộ hay aerobic và ra
ngoài trời để có vitamin D nhờ ánh nắng. Tuy nhiên, một
chế độ ăn thực phẩm rau đậu và đậu nành, đậu hũ với
nhiều rau xanh và trái cây tươi cũng đủ cung ứng nhu cầu
calcium hằng ngày.
Thêm nữa
là, nếu bà không ăn thịt, điều này lại rất tốt cho xương.
Rất nhiều nghiên cứu khoa học đã cho biết những khu vực
dân số ăn ít thịt và không uống sữa bò lại có tỷ xuất
về bệnh loãng xương thấp hơn là những khu vực ăn thịt
và uống sữa bò. Một nghiên cứu mới đây nhất tại Nhật
Bản được đăng tải trên tạp san American Journal of Clinical
Nutrition là họ tìm thấy nơi nhóm 700 người ăn thịt bị
thất thoát calcium nhiều hơn là nhóm không ăn thịt. Xin bà
xem thêm bài nói về bệnh xốp xương trong quyển sách này.
054
HỎI Chúng tôi được đọc tập san Dinh Dưỡng Trị Liệu
số 3, trong đó có một bài viết về đậu nành do một vị
nữ y sĩ chỉnh xương biên soạn. Mặc dầu tác giả, trong
phần kết luận, nói là "đưa ra hai quan điểm đối chọi
để người đọc lựa chọn duyệt xét" về sự nguy hại hay
không nguy hại của thực phẩm đậu nành, nhưng trong nội
dung, tác giả đã không giữ được sự vô tư mà khẳng định
là thực phẩm đậu nành "không có lợi cho sức khỏe". (trang
48, cột thứ hai, dòng 31). Vậy xin ông cho biết quan điểm
về lời nói này?
ĐÁP Trước
tiên, chúng tôi xin lỗi là đã không trả lời bà trong hai
quyển sách mà chúng tôi đã xuất bản, vì chúng tôi đang
biên soạn quyển sách riêng về đậu nành, và muốn dành cho
câu hỏi của bà cũng như câu trả lời của chúng tôi có
một vị trí đặc biệt trong một quyển sách có tính cách
nghiên cứu khoa học.
Thật ra,
khi viết quyển sách này, một phần cũng là trả lời câu
hỏi của bà. Tuy nhiên còn một vài điều đặc biệt, nên
cũng dịp này trình bầy thêm để bà và quý độc giả hiểu
rõ.
Trước hết
phải nói ngay rằng bài viết của nữ y sĩ chỉnh xương như
bà nói, là người phụ trách trông nom và cũng là biên tập
viên tập san Dinh Dưỡng Trị Liệu, có trụ sở chánh tại
San Jose, không phải là một bài biên soạn có tính cách nghiên
cứu khoa học mà là một bài dịch, nhưng lại không được
dịch đúng và có thêm ý kiến của người dịch vào, cũng
lại không nói rõ xuất xứ nguồn tài liệu và tên tác giả
để người đọc có thể tìm hiểu thêm.
Nguồn gốc
của bài viết có tựa là "Are Soy Products Dangerous?" thực ra
là của Charlotte Gerson đăng tải trên mạng lưới Internet http://www.gerson.org/soy.html,
viết theo một tài liệu cũ cách nay 32 năm, in trên tờ nguyệt
san Newlife ở New York, số tháng Năm năm 1966 bởi hai nữ tác
giả Sally W. Fallon, và Mary G. Enig. (có lưu trữ tại thư viện
California State University, Fullerton)
Nội dung
bài viết của Fallon và Enig đều chứa đựng những tin tức
cũ và sai lạc so với những khám phá khoa học bây giờ.
Thỏù Nhaát,
tác giả cho rằng "Người Trung Hoa đã không ăn đậu nành
như họ đã ăn các thứ đậu khác, như đậu lentil chẳng
hạn vì đậu nành chứa một số lượng lớn những chất
độc hại,"Ẳ mà một trong những chất ấy tác giả gọi
là "một loại điều tố cực mạnh có khả năng ngăn điều
tố trypsin và các điều tố khác cần thiết cho sự tiêu hóa
chất đạm đậu nành. Nấu chín cũng không triệt tiêu được
loại điều tố này và làm cho sự tiêu hóa bị trở ngại.
Điều này
hoàn toàn sai lầm, vì (thứ nhất), cổ thư Trung Hoa còn ghi
lại là đậu nành xuất hiện từ trước thời đại nhà Chu
(Chou Dynasty, khoảng thế kỷ thứ 11 trước Tây lịch) là một
loại nông phẩm cổ nhất được dùng làm thực phẩm chánh,Ẳ
qua cả hai dạng lên men như chao, nước tương, miso, và dạng
không lên men như đậu tươi luộc, đậu rang, bột đậu nành,
giá sống, mì căn, tầu hũ ky, sữa và đậu hũ; và (thứ hai),
người Trung Hoa biết trong đậu nành có một chất làm khó
tiêu hóa, (mà về sau khoa học mới gọi là SBTI "soybean trypsin
inhibitors" có tác dụng ngăn cản nhiệm vụ của một chất
xúc tác giúp cho sự tiêu hóa protein) nên họ đã hóa giải
bằng cách ngâm đậu nành qua đêm xong xay nhuyễn bằng cối
xay đá, vắt bỏ bã rồi nấu sôi thành chất sữa và từ
đây biến ra các thực phẩm khác như đậu hũ, tầu hũ ki,
mì căn...do đó qua tiến trình biến chế này chất SBTI đã
bị khử trừ và các thực phẩm trở nên rất dễ tiêu hóa.
Thứ Hai,
tác giả cho rằng các thực phẩm đậu nành đã không được
dùng cho đến khi kỹ thuật lên men được phát triển. Nói
như vậy là sai vì ngay từ khi khám phá ra đậu nành người
dân Trung Hoa đã ăn đậu nành qua dạng không lên men như đậu
tươi luộc, đậu rang, bột đậu nành làm bánh, giá sống,
mì căn, tầu hũ ky, sữa và đậu hũ. Đậu hũ bắt đầu có
từ thời đại nhà Hán vào khoảng thế kỷ thứ hai trước
Tây lịch. (Han Dynasty 206 B.C.-220 A.D.)
Thứ Ba, tác
giả cho hay là thực phẩm đậu nành chứa nhiều chất hóa
học không tốt, ví dụ như hóa chất Phytate, hóa chất Protease
Inhibitors,..v..v..Điều này cũng hoàn toàn sai vì, như chúng
tôi đã trình bầy rất rõ ràng trong sách. Xin bà xem lại chương
nói về các hóa chất chống lại bệnh ung thư.
Thứ Tư,
tác giả cũng cho rằng trẻ sơ sinh uống sữa đậu nành bị
thiếu chất kẽm (zinc), nhiều chất phytate, và bị dị ứng..v..v..
Điều này lại sai hơn nữa vì sữa đậu nành cho trẻ sơ
sinh mới là loại sữa tốt, cân bằng đủ thứ vitamin và
chất khoáng, nhất là lại càng không bị dị ứng. Xin bà
coi lại chương nói về sữa đậu nành và sữa đậu nành
công thức trẻ sơ sinh trong sách.
Cũng xin kể
thêm là cháu ngoại của người viết, vì uống sữa bò bị
dị ứng đầy mặt, đầy người, nên bác sĩ Hạnh đã cho
thay thế bằng sữa đậu nành hiệu Isomilk mà kết quả là
chứng dị ứng biến mất và rất là khỏe mạnh mập mạp.
Thứ
Năm, tác giả viết "trong lúc làm sữa đậu nành, các nhà
sản xuất cố gắng loại bỏ tối đa chất trypsin inhibitors
bằng cách cho đậu nành ngâm trong một dung dịch kiềm (alkaline),
sau đó đun nóng bằng sức ép ở nhiệt độ 115 độ, nhưng
hại thay là chất đạm bị làm tan dạng thức và số chất
đạm còn lại khó có thể tiêu hóa được và chất phytate
trong sữa đậu nành ngăn không cho các khoáng chất hấp thụ
vào máu. Tệ hại hơn nữa chất kiềm dùng để ngâm tạo
ra mầm ung thư lysinealine và giảm chất cystine, một chất rất
quan trọng cho sự biến năng chất đạm. Thiếu chất cystine
này các chất đạm trở thành vô dụng ngoại trừ ăn thêm
các các thực phẩm có chất thịt, cá và các sản phẩm bằng
sữa động vật như cheese bơ. Rất tiếc người ăn chay không
có các chất này."
Xin trả lời
là việc ngâm đậu nành trong một dung dịch kiềm là phương
pháp cổ điển, mà ngày nay, hầu hết các nhà sản xuất thực
phẩm đậu nành không còn áp dụng, mà họ theo kỹ thuật
boiling water-grindẲ do viện đại học Cornell University phát
triển, vừa có tác dụng không cho chất xúc tác hành hoạt
(inactivate the soy enzyme) mà lại còn làm chất sữa có mùi thơm
tự nhiên hơn. Lẽ dĩ nhiên, theo kỹ thuật này, đậu nành
vẫn phải ngâm khoảng 10 tiếng đồng hồ, nhưng chỉ với
nước thường, không pha thêm bất kỳ một hóa chất nào.
Đó là nói
về tác giả Fallon, Enig và Charlotte Gerson, bây giờ chúng tôi
xin nói thêm về những điều mà tập san Dinh Dưỡng Trị Liệu
Số 3 đã cho thêm vào hoặc dịch không đúng khi chuyển ngữ:
Thứ Nhất,
người biên tập viết rằng: "Những lợi ích của sữa đậu
nành đã bị trầy vết khi các nhà khảo cứu cho rằng đậu
nành không những có lợi ích làm giảm cholesterol mà còn có
lợi chống ung thư và các triệu chứng của thời kỳ sau tắt
kinh." mà nguyên văn tiếng Anh như sau: "The health benefits of soy
foods keep piling up as research unveils new information about the benefits
of the components of soy, not only that is low cholesterol, but that it
is also linked to cancer benefits and may help menopause symptoms.".
Chữ soy foods
không thể dịch là sữa đậu nành, chữ piling up cũng không
thễ dịch là trầy vết mà nó có nghĩa là chất đống, chất
chồng. Ý nghĩa toàn câu này là "Những lợi ích sức khỏe
của thực phẩm đậu nành được tích lũy thêm bởi các nghiên
cứu khám phá những tin tức mới về lợi ích của các thành
phần cấu tạo đậu nành, không những chỉ làm giảm cholesterol,
mà còn có lợi chống lại bệnh ung thư và các triệu chứng
sau khi mãn kinh của phụ nữ"
Thứ Hai,
trong khi nói rằng: "Đậu nành có tác dụng hạ cholesterol ra
sao thì chưa được rõ.." (trang 46 cột thứ nhất) thì ở một
đoạn khác cô nói là: "Đậu nành có khả năng làm giảm cholesterol
trong máu, đồng thời còn ngăn ngừa chất LDL cholesterol xấu
bị oxýt hóa. (trang 46 cột nhì). Quả là mâu thuẫn, đủ chứng
tỏ người viết, đã không nắm vững vấn đề, cho nên mới
không được nhất quán như vậy.
Thứ
Ba, trong bản văn tiếng Anh, tác giả Charlotte Gerson viết: "New
soy products are being marketed to the growing "health product" consumers:
soy milk, soy baby formula, soy yogurt, soy ice cream, soy cheese, soy
flour for baking, and soy protein as a meat substitute for the vegetarians."
Thế mà cô lại dịch, có thêm vào (những chữ gạch dưới
hàng) như sau: "Chúng ta nên nhớ, những người ăn chay, ăn
đậu hũ thường bị thiếu khoáng chất rất trầm trọng.
Nhiều những sản phẩm mới làm bằng đậu nành như sữa
đậu nành, công thức sữa đậu nành cho trẻ em, yogurt đậu
nành, kem đậu nành, bột đậu nành được tuyên bố là "
lợi ích cho sức khỏe" nhưng thật ra không có lợi cho sức
khỏe". (trang 48)
Chúng tôi
rất tiếc cho người viết, một Doctor of Chiropractic, có trách
vụ nghề nghiệp là chăm sóc sức khỏe cho đồng bào, lại
viết một bài về dinh dưỡng không phù hợp với các khám
phá khoa học mới, vì cô chỉ y cứ vào một bài viết, mà
bài viết đó lại căn cứ vào một bài viết khác quá cũ,
đã xuất bản cách nay 32 năm, nhằm gây hoang mang cho những
người ăn chay, một chế độ dinh dưỡng mới, đang đi vào
dòng sinh hoạt chính của người dân Hoa Kỳ và các quốc gia
Tây Phương.
056
HỎI Có thể ăn đậu hũ sống được không?
ĐÁP Chúng
tôi có thư hỏi công ty sản xuất thực phẩm đậu nành House
Foods America Corporation 7351 Orangewood Ave., Garden Grove, CA 92841
thì được họ trả lời là tất cả đậu hũ do họ sản
xuất mang nhãn hiệu Hinoichi đều đã được khử trùng bằng
phương pháp Pasteur vào giai đoạn cuối của tiến trình sản
xuất, vì thế rất là an toàn cho sức khỏe khi ăn ngay từ
trong hộp, không cần thiết phải nấu lại. Riêng về các
loại đậu hũ khác, cũng như đậu hũ do người Việt Nam làm,
chúng tôi không được rõ họ có khử trùng bằng phương pháp
Pasteur không, nên không dám trả lời. Thiết nghĩ, muốn cho
yên tâm, chúng ta cứ luộc lại thật sôi trước khi ăn, càng
thêm an toàn.
057
HỎI Tôi vẫn có một thắc mắc là không biết ăn thực phẩm
rau đậu mà thực phẩm đậu nành là chính có đâỳ đủ
sức khỏe không khi mà ông xã tôi là thợ xây cất công trường,
phải làm việc chân tay nhiều?
ĐÁP Thưa
bà, có lẽ trước tiên chúng ta nên bỏ thành kiến sai lầm
rằng ăn thịt cá mới có đủ sức mạnh. Thật ra người
ăn thịt cá không có sức mạnh và sức chịu đựng dẻo dai
bằng người không ăn thịt cá. Dr. Russel Chittenden, Physiological
Chemist thuộc viện đại học Yale University, sau nhiều năm nghiên
cứu chế độ dinh dưỡng dành cho nhóm lực sĩ và quân nhân
không ăn thịt cá, đã hoàn toàn bác bỏ thành kiến sai lầm
trên. Ông cho rằng những người không ăn thịt cá đã chứng
tỏ có sức mạnh và có sức chịu đựng dẻo dai hơn những
người ăn thịt cá.
Cũng tại
Viện Đại Học Yale, Giáo sư Irving Fisher đã thực hiện liên
tiếp nhiều cuộc thử nghiệm để so sánh và tìm xem người
ăn protein thịt hay người ăn protein đậu nành, ai nhiều sức
khỏe hơn. Ông tuyển lựa ba nhóm người, nhóm lực sĩ ăn
protein thịt, nhóm lực sĩ ăn protein đậu nành, và nhóm người
ở nhà ăn uống bình thường, ít hoạt động. Kết quả của
ông đã được tín nhiệm và ghi nhận nơi Tập san y khoa Yale
Medical JournalẲ, ông viết như sau: "Sau khi phân tích và so sánh
thành quả của cả ba nhóm thì nhóm lực sĩ ăn protein thịt
đã kém khả năng chịu đựng so với nhóm lực sĩ ăn protein
đậu nành và rau đậu, trái cây. Sự khác biệt này là do
nguyên nhân khác biệt về chính sách dinh dưỡng. Đây là những
bằng chứng hùng hồn chứng tỏ ăn rau đậu có đầy đủ
sức mạnh và khả năng chịu đựng dẻo dai ". Ông cho biết
số điểm trung bình của nhóm lực sĩ ăn protein đậu nành
nhiều gấp hai lần số điểm trung bình của nhóm lực sĩ
ăn protein thịt.
Một nghiên
cứu tương tợ của bác sĩ J. Loteyko và V. Kipani thuộc viện
đại học Brussel, Bỉ quốc cũng cho một kết luận như trên.
Thực tế
đã cho biết, đa số những lực sĩ thắng giải đua xe đạp
ở Âu Châu đều là những người không ăn thịt cá. Murray
Rose, bắt đầu ăn thực phẩm rau đậu lúc lên hai tuổi, năm
lên 17 tuổi cậu thắng ba huy chương vàng Thế Vận Hội Melbourne,
Australia năm 1956. Bốn năm sau, cậu trở thành người bơi tự
do 400 mét và 1.500 mét nhanh nhất thế giới tại Thế Vận
Hội Olympiad 1960. Bill Pickering, lực sĩ bơi nhanh nhất thế
giới qua eo biển English Channel lúc ông ta 48 tuổi cũng là người
ăn thực phẩm rau đậu từ nhỏ.
Thật ra,
theo những nhà nghiên cứu tâm lý thì họ không lấy làm lạ
khi có đa số người mang thành kiến về sự ăn thịt cá mới
có sức mạnh, vì niềm tin đó, dù là niềm tin sai, cũng đã
in sâu vào tiềm thức. Thí dụ như nói về sữa thì chúng
ta đã được "programmed" liên tục từ lúc lên ba tuổi, "sữa
là một thực phẩm tuyệt hảo nhất của thiên nhiên" và phải
"uống ba ly sữa một ngày" bởi kỹ nghệ quảng cáo do National
Dairy Council trả tiền. Sự thực đã không như vậy và đã
được chứng minh bởi khoa học ngày nay.
Trong lãnh
vực y khoa, các y sĩ đã biết từ nhiều thế kỷ qua về cái
mà y khoa gọi là "tác dụng placebo", là những dược phẩm
không lợi và vô hại, chỉ có tác dụng làm yên lòng người
bệnh nhưng họ vẫn cho bệnh nhân uống vì bệnh nhân tin tưởng
uống dược phẩm đó sẽ được khỏe và sau đó, quả nhiên
bệnh nhân báo cáo là khoẻ thật. Thành kiến ăn thịt cá
mới có đủ sức khoẻ cũng tương tự như vậy, chỉ là một
tác dụng tâm lý.
058
HỎI Có nhiều người nói rằng protein đậu nành không tốt
bằng protein thịt động vật. Điều này có đúng không?
ĐÁP Đó
là quan niệm sai lầm đã được tạo dựng bởi kỹ thuật
quảng cáo để người dân tin rằng chỉ có thịt động vật
mới tốt và cần thiết cho sức khỏe.
Trước 1959,
các khoa học gia đã sắp loại protein thịt động vật là
First class và protein thực vật là Second class. Tuy nhiên sự
phân loại này đã được hủy bỏ trong kỳ hội nghị quốc
tế về dinh dưỡng lần thứ sáu năm 1964. Họ thừa nhận
giá trị dinh dưỡng của protein thực vật bằng với protein
thịt động vật.
Ngoài ra,
Tập San Y Khoa Lancet, một tập san y khoa nổi tiếng và được
kính trọng trên thế giới, đã phủ nhận huyền thoại về
protein thịt tốt hơn protein thực vật qua những chữ như sau:
"Qua nhiều công trình nghiên cứu và thử nghiệm, protein thực
vật đã chứng tỏ sự tăng trưởng nơi những trẻ em không
khác gì sự tăng trưởng với sữa bò và protein thịt. Công
trình của Widdowson và McCance tại những viện trẻ em mồ côi
Đức Quốc đã chứng tỏ những trẻ em này lớn mạnh và
có sức khoẻ tuyệt hảo với dinh dưỡng hỗn hợp protein
thực vật mà không cần sữa bò."
Thực tế,
một vài thực phẩm rau đậu có chứa chất protein nhiều gấp
hai lần số lượng protein tìm thấy trong thịt động vật
như đậu nành chẳng hạn. Một trăm grams bột sữa đậu nành
có chứa 41,8 grams protein so với 100 grams thịt bò chỉ có 20,2
grams protein.
059
HỎI Có người cho rằng trong thực phẩm rau đậu không có
4 trong 8 loại amino acids thiết yếu: Lysine, tryptophane, threonine,
và methionine mà chỉ có trong thịt cá.
ĐÁP Đây
cũng là một điều sai lầm khác vì thiếu cập nhật tin tức
khoa học. Trước khi trả lời ông câu hỏi này, thiết tưởng
chúng ta cũng nên biết, protein là chuỗi phân tử dài lập
thành bởi những phân tử nhỏ hơn gọi là amino acids. Những
amino acids này là những khối kiến trúc của các bộ phận
sống cần thiết để bảo dưỡng các mô tế bào, xương cốt,
răng tóc, và chiến đấu chống lại sự nhiễm trùng cùng
là đảm nhiệm một vài vai trò quan trọng trong tiến trình
chuyển hóa năng lượng.
Mặc dầu
có tất cả 22 loại amino acids, nhưng trong số đó chỉ có
8 chất amino acids (9 cho trẻ em) là không thể tự tạo bởi
cơ thể con người mà cần phải hấp thụ từ nguồn thực
phẩm bên ngoài. Tám chất amino thiết yếu này là: Trytophan,
Threonine, Isoleucine, Valine, Lysine, Methionine, Phenylalanine, và Leucine.
Cơ thể chúng
ta cần tất cả 8 loại amino acids này để cho đồng bộ và
điều chỉnh tỷ lệ với nhau. Nếu một trong tám chất amino
acids này thiếu, những thứ khác không thể tác hợp và vận
hành được, có nghĩa là tất cả các loại amino acids cần
phải được ăn vào và thẩm thấu cùng lúc để có thể làm
việc điều hòa.
Thịt động
vật không phải là thứ thực phẩm duy nhất có đầy đủ
chất protein, thực tế có nhiều loại thịt thiếu một hoặc
nhiều loại amino acids cần thiết. Đậu hũ, trứng, lúa mì
(wheat), và pinto bean có đầy đủ chín loại amino acids thiết
yếu.
Khái niệm
cho rằng đậu nành cũng như tất cả thực phẩm rau đậu
đều thiếu bốn loại amino acids thiết yếu là không chính
xác và thiếu cập nhật các dữ kiện nghiên cứu mới. Một
số thực phẩm rau đậu có chứa đầy đủ tất cả các loại
amino acids, bao gồm đủ phẩm và lượng.
Đậu nành
là loại protein hoàn hảo và nếu tập hợp với các thực
phẩm rau đậu khác tạo thành một loại thức ăn có chất
lượng và phẩm lượng cao, vượt xa giá trị protein của bất
cứ loại thực phẩm đơn độc nào. Gạo trắng không đầy
đủ amino acids vì đã loại bỏ chất cám và mầm khi giã gạo,
nhưng khi ăn hỗn hợp với các thực phẩm rau đậu thì trở
nên hoàn hảo.
Dân nông
thôn ở các nơi trên thế giới đã tự động ăn uống hỗn
hợp như vậy qua nhiều thế kỷ, như dân tộc da đỏ thường
ăn bắp ngô và đậu hay gạo và đậu; ở Ấn Độ hỗn hợp
beans và peas; ở Trung Hoa hỗn hợp gạo trắng, đậu nành,
và đậu đỗ. Cũng như nhiều dân tộc khác trên thế giới
không hề biết đến protein hay amino acids là gì mà họ chỉ
biết ăn thực phẩm lúa gạo, rau đậu mà sống khỏe và sống
lâu hơn chúng ta. Thí dụ như dân tộc Hunza, một quốc gia
nhỏ nằm ở phía tây-bắc Pakistan, đã tồn tại hơn hai ngàn
năm, có đời sống mạnh khỏe nhất, hạnh phúc nhất, và
sống lâu nhất thế giới. (tuổi thọ trung bình là 120 và
có một số lên đến 140) Chế độ ăn uống của họ là ăn
thực phẩm rau đậu, mà thực phẩm chính là đậu nành, lúa
mì và trái apricots. Họ ăn những thực phẩm còn nguyên sơ
chưa đãi lọc, không dùng những thực phẩm tinh chế (refined),
không dùng bột trắng, đường trắng, gạo trắng, và dấm.Ẳ
Cũng thế,
nhiều dân tộc ở Trung và Nam Mỹ đã ăn bắp với đậu từ
nhiều thế kỷ, tất cả đều hoàn toàn đầy đủ protein
và Nhật Bản, là một quốc gia mà đa số dân chúng ăn thực
phẩm rau đậu với hai thực phẩm chánh là cơm và các sản
phẩm biến chế từ đậu nành cho đến giữa thế kỷ thứ
19 đã cho thấy là họ có sức khỏe tốt, không có nhiều
bệnh tật, cũng như ngày nay họ ít có những triệu chứng
rối loạn tiền mãn kinh, như chứng bốc hỏa, thường có
nơi những phụ nữ.
060
HỎI Có nhiều người cho rằng cấu trúc cơ thể con người
là để ăn thịt động vật, không biết điều nhận định
này có đúng không?
ĐÁP Điều
này cũng hoàn toàn sai lầm. Con người, từ cách cấu trúc
đến sự vận hành các bộ phận cơ thể đều hoàn toàn khác
biệt với loài thú ăn thịt.
LOẠI THÚ
ĂN THỊT, bao gồm cả sư tử, cọp, chó, mèo, v.v...,có rất
nhiều đặc tính đồng nhất, đã xếp chúng khác biệt với
các loại thú vật khác. Chúng đều có hệ thống tiêu hóa
đơn giản, ruột ngắn, với chiều dài chỉ bằng ba lần chiều
dài của cơ thể. Ruột ngắn như thế là để cho các chất
thải, sau khi tiêu hóa thịt, được mau lẹ bài tiết ra ngoài,
nếu không chất cặn bã đó sẽ trở thành độc tố tàn phá
cơ thể của. Ngoài ra răng nanh của chúng to dùng để bắt
mồi, răng hàm rất nhọn và sắc dùng để cắt và xẻ thịt,
móng chân cũng rất nhọn và bén dùng để chụp mồi.
LOẠI THÚ
ĂN RAU CỎ như voi, bò, trâu, trừu, là loại nhai lại, răng
bằng, móng chân và móng tay cũng bằng không bén nhọn như
cọp, mèo, sư tử. Hệ thống tiêu hoá bắt đầu bằng nhai,
hòa trộn với nước miếng xong mới đưa vào dạ dày. Vì
thức ăn là rau cỏ không mau hư thối như thịt nên thực phẩm
không cần phải đi nhanh qua hệ thống tiêu hoá như loài thú
ăn thịt, do đó hệ thống ruột của loại thú này dài gấp
mười lần chiều dài của cơ thể.
LOẠI THÚ
ĂN TRÁI CÂY như vượn khỉ cũng tương tự như loài thú ăn
rau cỏ, răng bằng, móng chân và tay cũng bằng, răng dùng để
nhai và nghiền, riêng hệ thống ruột có chiều dài bằng 12
lần chiều dài của cơ thể.
CON NGƯỜI
có những đặc tính giống như loài thú ăn trái cây và có
những điểm tương tự như loài thú ăn rau cỏ, và hoàn toàn
không giống như loài thú ăn thịt. Hệ thống tiêu hoá của
con người, răng, hàm, và sự vận hành của chúng hoàn toàn
khác biệt với loài thú vật ăn thịt. Hệ thống ruột của
con người dài bằng 12 lần chiều dài cơ thể con người,
vì thực phẩm rau đậu không bị hư thối nhanh nên chúng có
thể đi qua cơ thể chậm hơn.
Cấu trúc
của răng và hàm con người cũng vậy, là cấu trúc của loài
động vật ăn rau quả. Các nhà khoa học, gồm cả khoa học
gia Charles Darwin, người đã đưa ra thuyết tiến hoá, đã hoàn
toàn đồng ý rằng những người thời thượng cổ là loài
ăn trái cây và xuyên suốt lịch sử, cơ thể con người chúng
ta vẫn không thay đổi.
Tóm lại
qua những nghiên cứu khoa học, cách cấu trúc cùng sự vận
hành của cơ thể con người, chúng ta phải công nhận loài
người là một loài động vật ăn rau, quả, hạt, và đậu.
061
Tôi nghe nói bên Anh và Ðan Mạch cũng như dân da đỏ Cherokee
ở Hoa Kỳ ăn rất nhiều hạt và dầu faxseed oil vì họ cho
rằng nó có thể ngăn ngừa nhiều thứ bệnh, điều này có
đúng không?
Đáp Vâng,
trong faxseed oil có chứa nhiều hóa chất thực vật tốt cho
sức khỏe, trong số đó có linolenic omega-3 essential fatty acids,
lecithin, beta carotene và vitamin E. Omega-3 acids là loại dầu thảo
mộc có khả năng làm giảm lượng triglyceride trong máu tức
giảm mức nguy cơ về bệnh tim mạch, beta carotene và vitamin
E có chức năng trừ khử độc tố trong cơ thể con người,
làm cho con người trẻ lâu (vitamin E có nhiều nhất trong đậu
nành và beta carotene có nhiều nhất trong cà rốt và khoai lang).
Nên dùng faxseed oil hoặc dầu olive để trộn sà lách, không
nên chiên vì độ nóng sẽ làm mất nhiều dược tính.
