|
c
ÁNH
ĐẠO VÀNG
Võ
Ðình Cường
(In
lần thứ 14)
Nhà
Xuất Bản Thuận Hóa-Huế-1999
3
Sau
khi đã chọn được ngày lành và làm lễ thành hôn cho Thái
tử, Tịnh-phạn vương vẫn không chắc ở sức mạnh của
ái tình. Ðể cầm giữ chí hiên ngang của Thái tử, ngài truyền
dựng lên một cung điện hết sức nguy nga, chưa từng thấy
ở dưới trời.
Cái
“ngục” bằng vàng ấy được xây trên một trái núi xanh,
dưới chân đoanh tròn sông Rohini nước biếc, giao nối những
nguồn suối trắng của Hy-mã-lạp-sơn với dòng nước đỏ
của sông Hằng. Xa xa về phía Nam, chạy dài một dãi rừng
mai trắng, rồi đến những đồi thông xanh: đồi lạí đồi,
làm khuất mất những cảnh tượng náo nhiệt của cuộc đời
bên ngoài, nhưng xa xa, gởi mình theo cánh gió tiếng ồn ào
của thành thị vẫn đồng vọng đưa về. Ở phía Bắc, dàn
ra những cảnh tượng hùng vĩ của dãy Hy-mã-lạp-sơn. Ðấy
là những ngọn núi, đầu bạc tuyết, hình thù quái dị, đang
bồng bế nhau, chồm lên lưng nhau, thi nhau trườn lên để
nâng cao tấm màn xanh của bầu trời. Ngang giữa lưng chừng
núi, dưới những đầu trùm khăn tuyết, từng tấm áo xanh
rừng có từng đường sọc suối trắng, phủ lên những sườn
rắn rỏi và những lưng đá mập tròn. Và dưới chân núi,
lan dần ra mãi và nối tiếp những khoảng rừng kia là những
đồng cỏ lục.
Giữa
cảnh hoang vu tịch mịch ấy mà thỉnh thoảng lặng chìm những
tiếng chim muông. Tịnh-phạn vương đã truyền dựng lên những
dãy nhà ngang dọc, mở ra trước những vườn hoa bách thảo.
Lầu đài chồng chất lên nhau như từng trái núi nhỏ; những
chiếc cầu dài bắc qua nhiều hồ nước rộng, những bức
tượng đá chạm nhiều nhân vật lấy trong các chuyện tình
xưa, những đường dài lát sỏi trắng đan nhau và vượt qua
những thảm cỏ mướt. Ðời sống ở đây bình yên quá nên
chim chóc ru nhau về hót bốn mùa, và một bầy linh dương ngày
kia đi lạc đến, cũng nhất quyết ở lại không về.
Nhưng
bao nhiêu nghệ thuật tài tình, bao nhiêu của quý giá đều
dồn góp lại để dựng ở chính giữa, điện của Thái tử
và nàng Da-du. Muốn vào đây phải đi qua một cái hồ xây
bằng cẩm thạch có những đường gân xanh, nước trong hồ
trong biếc như mắt nàng Da-du; từng đàn cá thia đỏ vàng,
xoè đuôi to bằng cái quạt lớn, bắt chước nhau đớp những
giải mây hồng in trong nước biếc. Quanh hồ những cây dừa
lùn sai lá hạ tròn nhưng bóng im trên sỏi trắng. Ở đây
cái gì cũng êm dịu, vì mục đích của ngài Tịnh-phạn là
cố làm êm dịu những ý tưởng quá cao xa đang sôi nổi trong
lòng người con trai anh tuấn ấy.
Khi
vén rèm bước vào phía trong điện, người ta không còn nhớ
nữa thời gian. Ở đây ngày đêm không phân biệt. Một thứ
ánh sáng màu sữa chảy lai láng trên những bức màn nhung tía,
trên những đệm gấm có điểm từng chấm sao vàng, trên những
mặt bàn ngà bóng loáng, trên những án lư trầm. Và trầm
hương bay, đêm ngày hòa trong ánh sáng, tiếng đàn buông quấn
quýt theo làn hương bay. Những khay vàng được dâng đưa trên
đôi bàn tay cẩn trọng, đặt trước mặt Thái tử những
món trân tu; và từng đĩa ngọc đơm những trái cây còn đọng
sương mai; những món giải khát hòa với tuyết đem từ núi
Hy-mã, đựng trong chén ngà bóng loáng; những điệu hát tình,
đêm ngày ru đưa, ru đưa hồn say sưa của Thái tử. Và của
bọn vũ nữ, những bàn chân đeo lục lạc, thơn thơn lướt
trên điệu nhạc đơn vui: những bàn tay mềm dẻo nối theo
nhau, chuyển từng gợn sóng để dìu giọng tiêu bay... Rồi
trước khi giọng tiêu thổi cao vút, những ngón tay thôi chới
với giữa ánh sáng thơm xanh, đầu Thái tử đã gục vào vai
bà Da-du, đôi mắt lừ đừ từ từ khép lại.
Thái
tử sống trong cảnh thiên đàng ấy, quên mất thế giới bên
ngoài. Hằng ngày có những quan giám sát lẫn lộn trong đám
người hầu, để chực trừng phạt những ai nói đến tiếng
kêu gào, rên siết của đau thương, cảnh tượng hãi hùng
của hoả táng. Những cảnh tượng già nua không được hiện
lên cảnh vật: một đóa hoa sắp úa, người ta vội cắt đi
một chiếc lá rụng vàng, người ta vội lượm lên trước
khi mặt trời dậy. Nếu một nét nhăn hiện trên vừng trán,
một đôi chân mệt mỏi không lanh lẹ nhấn theo tiếng đàn,
một giọng ca đang vút cao bỗng đứt quãng, một ngón tay rướm
lệ đỏ trên phứn ngà, một sợi tóc bạc hiện giừa làn
tóe mây, người cung nữ xấu số ấy sẽ bị đưa ra khỏi
đấy.
Thái
tử bị đoanh vây giữa bao khoái lạc ấy nhưng đôi khi tỉnh
dậy, ngao ngán cho phận mình. Ngài bỗng để rơi một ly rượu
ngọc khỏi tay mềm! Thế là tiếng đàn địch lại véo von
thêm, mộc trầm lại xông dày khói biếc và những tấm thân
của bọn vũ nữ lại mềm dẻo hơn lên. Nhưng Thái tử không
vui lại được. Những lúc buồn bã như thế, Ngài truyền
cho bọn vũ nữ thôi múa hát và ngồi quanh Ngài. Rồi một
nàng, theo lệ như mọi chiều vàng khác, kể tiếp cho Ngài
nghe một chuyện tình xưa còn bỏ dở:
–
Thưa Thái tử, rồi công chúa nước ấy đợi mãi không thấy
chồng về, thắp hương khấn vái đất trời cho nàng gặp
được chồng ngoài chiến địa.
Một
buổi mai kia, trời đất bỗng sầm tối, một con chim đại
bàng nghiêng cánh thấp dần bên khoảng dồng hoang, cất tiếng
thanh tao mời công chúa lên lưng để nó đem ra chiến địa.
Rồi
chim đại bàng cất cánh bay lên, trên lưng mang nàng công chúa
đẹp. Nàng sung sướng tưởng đến phút gặp chồng. Nhưng
hỡi ôi ! Nơi chiến địa im lìm một làn tuyết phủ.
Trong
lúc ấy thì phò mã, sau khi giặc giã đã dẹp yên, trở về
triều, nhưng người yêu đã biến đâu mất!
Con
thần mã phi qua những đồng lúa vàng, trên những đầu sóng
bạc, phóng qua những núi tuyết, và đêm ngày nó phi luôn như
thế, và đêm ngày tiếng nhạc ngựa rền vang một điệu đàn
ai oán, làm choáng váng cả núi đồi.
–
Rồi sao nữa con?–Thái tử hỏi.
–
Thưa Thái tử, rồi một buổi mai kia, công chúa đang mê man
trên cánh đại bàng, bỗng tỉnh dậy vì tiếng vang của nhạc
ngựa. Nàng bảo con đại bàng hạ xuống và nghiêng cánh trút
nàng trên lưng ngựa Phò mã.
–
Thế thì uổng quá nhỉ?–Thái tử kết luận.
Người
cung nữ ngạc nhiên hỏi lại:
–
Thưa Thái tử, Ngài muốn nói gì?
–
Ta tiếc cho hai người đã gặp nhau quá sớm. Sao không đi tìm
khắp cả mặt đất rồi mới gặp nhau? Như thế hai người
sẽ trãi qua được biết bao nhiêu cảnh vật. Ôi! Nếu ta được
cưỡi trên cánh chim đại bàng, hay trên lưng con thần mã.
Ta sẽ đi ngao du cùng cả thiên hạ, và bao cảnh lạ sẽ chào
đón ta ở bốn phương trời.
“Em
Da-du yêu quý ơi, em có nghe chăng, những lúc ta gối đầu trên
cánh tay em, tiếng rào rạt của lòng ta dâng lên như những
tiếng sóng ồ ạt lăn mình trên bãi cát, rồi lại tan tác
lui về? Những lúc ấy là những lúc lòng ta khao khát được
vượt qua những dãy núi cao và biển rộng. Có những ngày
ròng rã lòng ta quay theo với mặt trời, từ buổi mai hồng
cho đến chiều tía, có những đêm trọn ta thức với trăng
sao, để tưởng tượng ở những phương trời khác, có những
tâm hồn được ta mến yêu, có những người ta chưa quen biết,
nhưng ta chắc sẽ vui vẻ tiếp mời.
Thế
mà ta bị giam hãm trong ba lớp thành này! Làm thế nào, em ơi,
khiến ta vui được?”
Có
một buổi chiều, đang thiêm thiếp dưới làn gió quạt của
người vợ đẹp, Ngài bỗng mở bừng đôi mắt, đứng dậy
kêu lên:
–
Ôi vũ trụ ta nghe rồi!
–
Ngài nghe gì thế?–Công chúa Da-du vội hỏi, đôi mắt hãi
hùng nhìn Thái tử. Thái tử nhìn lại nở một nụ cười
hiền để làm yên lòng người vợ trẻ. Và để khuây khoả
lòng chồng, nàng sai đặt một cây đàn sáu dây trong khung
cửa sổ, mặc cho vuốt gió buông bắt. Sáu dây đàn ngân lên
một điệu đàn kỳ lạ, làm mọi người trong cung điện đều
mê ly. Duy, trong ý gió, chỉ có Thái tử là nghe thấy những
niềm khóc than:
–
Ôi lang thang! Chúng tôi là gió lang thang đã muôn ngàn thế
kỷ, đang đi tìm một sự an nghỉ không thể có ở trần gian.
Chúng tôi bay từ đâu lại, khởi từ lúc nào, và bao giờ
được yên nghỉ, và sẽ đi về đâu? Nào chúng tôi có biết!
Vì
thế có khi chúng tôi đã kêu gào trên biển cả, gầm thét
trên núi đồi; nhưng ôi đau đớn! Sự giận hờn của chúng
tôi nào có ai hay!
Có
lúc qua ngàn thông cao, chúng tôi vừa bay vừa khóc; có những
lúc vừa nhọc vừa buồn, chúng tôi đã để tuôn từng luồng
sầu hận.
Ðau
đớn, giận hờn, van lơn, khóc lóc, và nhọc, và buồn: thôi
đã đành phận gió. Nhưng đó cũng là số kiếp của người
đời!
Một
kiếp người qua, một hơi gió thoảng! Chúng tôi đã trải
qua biết bao sông núi, chứng kiến biết bao sự tiêu vong, nên
chúng tôi chỉ biết kể lể những nỗi đau buồn.
Chúng
tôi đã thấy đầy dẫy những tâm thân quằn quại trong đau
thương, những cánh tay vươn chơi vơi lên cao trước khi chìm
trong thất vọng, những cổ họng khát khao đã kêu gào trong
tăm tối!
Chúng
tôi đã mang về đây những mùi thối khét của những thây
ma thiêu trên giàn hoả, chúng tôi đã mang về đây mùi tanh
hôi của những vũng máu đọng thành hồ trên bãi chiến!
Và
Ngài hãy nghe đây, tiếng rạt rào của bao làn sóng lệ, những
niềm kể lể của những con tim héo tàn!
Ôi
trần gian, một tiếng than dài vô kể, làm sao Ngài có thể
say mê hoài giữa những khoái lạc mong manh?
Dậy
đi thôi! Chúng tôi mong Ngài tỉnh dậy! Trần gian mù quáng
đang sờ soạng quanh mình, hỡi người con của Ma-gia, hãy đưa
nhân loại ra khỏi vũng lầy tăm tối ấy!
Đi
đi thôi! Chúng tôi mong Ngài đi tìm một con đường gỉải
thoát cho nhân loại noi theo! Dậy đi thôi! Ði đi thôi! Ôi Thái
tử!
Sáu
dây đồng rung lên một hơi dài rồi im bặt, như một giọng
đang nói bỗng tắt ngang, vì quá thổn thức. Thái tử vùng
dứng dậy, đôi mắt sáng lên như vừa tìm thấy một cái
gì hiện ở chân trời.
Ngài
bước mạnh ra phía cửa phòng, những mảnh rèm trúc tung toé
ra hai bên tường và xào xạc chạm vào nhau...
Công
chúa Da-du sợ hãi, im lặng theo sau, bước mau từng bước nhỏ.
Nhưng
từ ba lớp thành cao, văng vẳng đưa vào những tiếng kèn
kẹt của hai tấm cửa sắt mà bọn gác thành khép lại và
những tiếng lẻng kẻng của những sợi xích chạm vào nhau.
Hoàng hôn xuống đã lâu rồi. Bóng tối kéo đầy. Thái từ
ê chề ngồi phịch xuống một tấm ghế đá ở trong vườn.
Từ
trong cung, theo gió bay ra từng gợn sóng nhạc và những tiếng
hát hồn hển của đoàn vũ nữ đang múa may...
WP: Hồ
Trung Mỹ
VNI
Font Doc 289KB
|