A.
TẬP MỘT
HIỂN
MẬT VIÊN THÔNG
THÀNH
PHẬT TÂM YẾU
Lời
nói đầu của dịch giả
Lời
tựa của soạn giả
1.
Hiển giáo Tâm yếu
2.
Mật giáo Tâm yếu
3.
Hiển Mật Song Biên
4.
Vui mừng được gặp lời trước thuật
5.
Chuẩn Ðế Sám Pháp
6.
Vào đạo tràng trì Chú Chuẩn Ðề
7.
Cách dùng kính đàn và an chín chữ chú Chuẩn Ðề
8.
Nhập nhà mới và trị bệnh
9.
Chú Tỳ Lô Giá Na Phật
10.
Chú Quảng Bát
LỜI
NÓI ÐẦU
NAM
MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Kính
bạch quý vị thiện tri thức
Hơn
mười năm qua, tôi y quyển HIỂN MẬT VIÊN THÔNG này, gắng
theo phương pháp trong đây tu trì. Tôi nhận thấy có nhiều
sự linh nghiệm kết quả. Ðể ứng dụng trong đời mạt pháp,
và giúp chúng sanh nghèo hèn bạc phước muốn sở cầu như
ý…, tôi mong không quên sự hèn kém của mình, đem tâm gắng
dịch quyển sách này để ấn hành lưu thông. Nếu có vị
nào nhờ sách này mà phát tâm tu quán, trì chú, được thêm
phần tín nguyện mà hành trì, thì tôi rất lấy làm mãn nguyện.
Tôi
tự biết không tránh khỏi văn nghĩa vụng về thiếu sót,
kính mong quý Ngài hoan hỷ tha thứ có chỗ nào sai lầm, giúp
ý kiến cho lần tái bản sau được đầy đủ hơn.
Nam
Mô Chuẩn Ðề Vương Bồ Tát chứng minh.
CHÙA
DƯỢC SƯ, Banmêthuột,
Mùa
Hạ - Phật Lịch 2515
Ngày
Rằm, Tháng Bảy, Tân Hợi (4-9-1971)
Dịch
giả cẩn bút
Tỳ
Khưu THÍCH VIÊN ÐỨC
LỜI
TỰA
của
soạn giả
Xưa
đức Như Lai là bậc tôn quý xuất thế trong đời, đem đạo
pháp giáo hóa mọi người, xiển dương pháp Ðại Thừa, dắt
dẫn quần mê, mở bày ra muôn pháp. Phương pháp tuy nhiều,
tùy lúc mà nói, nhưng mục đích vẫn chỉ làm thế nào để
vào được biển viên mãn, cho nên chỗ trở về chỉ là Nhứt
thừa (Phật thừa). Song, Hiển giáo Mật tông đều gồm thâu
cả tánh tướng. Nghĩa lỳ Hiển giáo chia làm năm thời tóm
lại gọi là Tô Ðại Lãm (Kinh). Mật bộ bao gồm ba tạng,
riêng gọi là Ðà Ra Ni (Thần chú). Người đọc Hiển giáo
cho rằng: Không, Hữu, Thiền, Luật trái nghịch nhau, mà không
xét tận đến viên lý, cứu cánh. Còn người học Mật bộ,
lấy Ðàn, Ấn, Chữ, Tiếng làm phép tắc, nhưng chưa biết
chỗ thần thông bí áo. Vội cho Hiển giáo Mật tông mâu thuẫn
nhau, Tánh tông, Tướng tông lỗ tròn cán vuôn khó ăn khớp
nhau. Vì thế sanh tâm chống trái, chê bai, hủy báng. Tóm lại
chỉ thiên chấp một khía cạnh nào đó, mờ mịt tánh viên
thông. Nếu không phải là bậc Chí Trí, làm sao dung hội được
các đầu mối sai khác, sự nghiệp có thành tựu, người mới
hoằng dương được đạo. Nay vì Hiển Mật Viên Thông pháp
sư, trong thời bấy giờ, người đời suy tôn Ngài là bậc
anh ngộ, thiên tính của Ngài quá thông minh. Khi còn nhỏ tuổi,
Ngài lễ lạy các bậc danh sư cầu học. Trải qua 15 năm học
hỏi rất tịnh tường, nào là tham thiền hỏi đạo, học
rộng nghe nhiều, về mặc nội điển Ngài tinh thông các tông
Ngũ giáo. Ngoại điển, Ngài thấu suốt các vấn đề bí áo
của trăm họ. Ái ố không giao xem, lợi danh chẳng màng đến.
Ðã thế mà Ngài lại nhàm chán chốn đô thành, lành mình
nơi hang núi.
Trải
qua năm, tháng khổ hạnh, tận tụy đem hết chí lực nghiên
cùng chỗ thâm huyền của đại tạng thâu nắm những yếu
lý tinh ba thuộc lòng nơi tâm ý. Giải phẫu tất cả nghĩa
lý rất rõ ràng như các chỉ trên bàn tay. Ngài xem khắp giáo
lý Ðại, Tiểu Thừa, không ra ngoài hai đường: Hiển Mật,
cũng cùng một mục đích là chứng Thánh vị, nhập vào được
Diệu đạo Chơn như.
Xét
nơi văn thể thời có khác, nhưng đó cũng chỉ là sự vuông
tròn hơn kém của mâm bát, còn chỗ trở về nơi chánh lý
thời đồng nhau. Như cái đồ để trong nhà đều gồm thâu
cả không, hữu. Thế mà người học lại vọng sanh dị nghị,
mời mịt không biết chỗ thông dung. Nhơn đó thâu góp biên
thành tập sách tâm yếu này, văn thành một quyển, lý tận
vạn đường. Hội Tứ giáo tổng quy về viên thông, thâu Ngũ
mật bộ gồm thành một bộ. Hoà nhũ tô thành đề hồ. Thâu
góp tinh ba, mây ráng làm thành cam lồ vị. Thật lạ chỗ hội
yếu của chư Phật. Ðáng là kim chỉ nam cho người đời sau.
Khiến ai xem vào đây như gặp được ngọc minh châu như ý,
chỗ sở cầu đều toại nguyện. Mong mỏi các người nương
theo đây mà thực hành như ăn trái thiện khiến, không có
gì không lành.
Trần
Giác này nghĩ hổ thẹn sự học hỏi còn sơ sài, lời văn
không hoa lệ. Nhân gặp một ngày, tôi được đến thăm thầy
tôi, may mắn được nghe lời dạy dỗ như qua thủ phất trần,
thoạt tiên tôi mở mang được kiến thức hẹp hòi. Thầy
dặn dò tôi: Nên đem truyền lại cho người đời. Tôi vội
soạn ra quyển văn này, vẫn hổ thẹn với khả năng diễn
đạt lý mầu, nhưng cũng lấy làm lời nói đầu.
Tỳ
Khưu Thích Viên Ðức dịch