Nói
với người xuất gia trẻ
Pháp
thoại nói hôm 2.5.1996 tại Làng Mai
Tâm
thương yêu
Kính
thưa đại chúng, hôm nay là ngày mồng 2 tháng 5 năm 1996, chúng
ta đang ở tại Xóm Thượng. Cách đây hơn một năm, tôi có
hứa sẽ viết một cuốn sách nhỏ cho người xuất gia trẻ,
nhưng trong suốt năm qua tôi đã không viết được. Mới ngày
hôm kia đây, sư cô Đoan Nghiêm nói: ‘‘Tại sao Thầy không
nói những điều Thầy muốn viết vào một bài giảng? Chúng
con có thể đánh máy ra và chúng ta sẽ có một cuốn sách,
rất mau.’’ Vì vậy hôm nay đề tài của bài pháp thoại
là Nói Chuyện Với Người Xuất Gia Trẻ. Nói là trẻ, nhưng
có những người bảy mươi tuổi như tôi cũng cảm thấy có
liên hệ. Tôi thấy có những thầy tuổi chưa tới ba mươi
mà đã có dáng dấp một ông cụ non, hai mắt lim dim như đang
muốn đóng vai trò của một bậc hòa thượng đạo cao đức
trọng. Tôi không nghĩ những người như thế là những người
trẻ. Những người trẻ, theo tôi, là những sư chú và sư
cô ăn mặc giản dị, sạch sẽ, mắt sáng, miệng sẵn sàng
mỉm cười, có khả năng lắng nghe và học hỏi. Người nghe
tôi có thể là một sư chú hay một sư cô đang hành trì giới
sa di, hoặc vừa mới thọ giới lớn, hoặc tuy thọ giới lớn
đã lâu nhưng vẫn còn khao khát học hỏi và sẵn sàng thay
đổi để đi tới. Khi một người đi xuất gia, ta biết rằng
có một động lực nào đó đã thúc đẩy người ấy đi xuất
gia. Động lực ấy trong đạo Bụt gọi là Bồ Đề Tâm, bodhicitta.
Bồ Đề Tâm là một thứ năng lượng rất mạnh - chính nó
đã đẩy chúng ta đi xuất gia. Không xuất gia thì ta chịu
không nổi. Nó mạnh đến mức đó. Bồ Đề Tâm là một ước
vọng. Và khi ước vọng đó quá lớn thì chúng ta không thể
nào chịu đựng nó được và ta phải xuất gia. Trong suốt
thời gian sống đời sống của người xuất gia, năng lượng
ấy tiếp tục giúp chúng ta có sự tinh tấn, có sự cần mẫn.
Nó là một thứ năng lượng giúp chúng ta có đủ nghị lực
để vượt thắng được tất cả mọi khó khăn và giúp cho
chúng ta có hạnh phúc. Vì vậy nuôi dưỡng Bồ Đề Tâm là
một công trình thực tập rất quan trọng. Nếu Bồ Đề Tâm
bị tiếp tục soi mòn bởi đời sống hàng ngày thì chúng
ta sẽ chết - chết với tư cách của một người xuất gia.
Cái ước muốn lớn của chúng ta, như thế, là không được
thành tựu.
Chúng
ta đã biết là trong đạo Bụt hiểu biết với thương yêu
là một. Nếu không hiểu được người kia thì chúng ta không
thể thương được người kia. Bi là thương, trí là biết.
Bi và trí đi đôi với nhau. Không hiểu mà thương thì mình
có thể làm cho người đau khổ. Tâm Bồ Đề là tâm hiểu
biết mà cũng là tâm thương yêu. Vì vậy Bồ Đề Tâm có
thể được dịch là tâm hiểu biết hay tâm thương yêu. Vì
muốn thương yêu cho nên ta đã đi xuất gia. Ta đã thấy được
những khổ đau trong cuộc đời. Chứng kiến những khổ đau
đó, ta thấy trong tâm phát sinh tình thương. Ta muốn làm một
cái gì, muốn sống như thế nào để có thể cứu độ được
những người đang đau khổ quanh ta, cho nên ta đã đi xuất
gia. Độ người lực xuất gia, như vậy, là tâm thương yêu.
Tâm thương yêu buổi ban đầu rất hùng tráng, và vì thế
chúng ta có cái cảm giác rõ ràng là nếu không đi tu thì chúng
ta chịu không nổi. Tại vì cái năng lượng gọi là Bồ Đề
Tâm đó hùng hậu vô cùng. Năng lượng ấy muốn chúng ta sống
cuộc đời ta như thế nào để ta có thì giờ và khả năng
làm vơi bớt những nỗi khổ quanh ta. Vì vậy cho nên Tâm Bồ
Đề là một ước muốn lớn. Ước muốn đó cần được
nuôi dưỡng. Còn nếu chỉ vì muốn trốn tránh những đau
khổ trong cuộc đời mà đi tu thì động lực thúc đẩy ta
đi tu không phải là nguồn năng lượng của Bồ Đề Tâm,
vì tuy đã xuất gia, đã mặc áo người tu, nhưng ta không có
cái năng lượng cần có của một người xuất gia.
Bồ
Đề Tâm phải được nuôi dưỡng trong đời sống hàng ngày.
Nếu không, nó sẽ bị soi mòn. Vì vậy sống đời xuất gia
trong một môi trường không thuận lợi có thể là một nguy
hiểm lớn. Nếu không có môi trường thuận tiện, không có
tăng thân giỏi, không có thầy hay, không có pháp môn thực
tập hữu hiệu, hoặc có vấn đề với thầy, giận sư anh,
giận sư chợi, giận sư em, ngày nào cũng khổ đau, cũng khóc,
thì chỉ trong một thời gian nào đó thôi, ta sẽ thấy Bồ
Đề Tâm của ta bị soi mòn và ta sẽ ra đời. Do đó cho nên
vấn đề môi trường tu học là vấn đề rất quan trọng.
Ta phải tìm ra được một môi trường trong đó Bồ Đề Tâm
của ta được nuôi dưỡng hàng ngày. Trong suốt 54 năm qua,
từ ngày tôi xuất gia, Bồ Đề Tâm của tôi chưa bao giờ
bị lung lay cả. Vì vậy cho nên tôi tự cho là một ông thầy
tu có hạnh phúc. Hạnh phúc căn bản nằm ở chỗ Tâm Bồ
Đề chưa bao giờ bị lay chuyển. Tâm Bồ Đề của tôi chưa
bao giờ bị lay chuyển, điều đó không có nghĩa là trên con
đường học đạo và hành đạo tôi chưa bao giờ gặp những
khó khăn hoặc những sự kiện có thể làm cho mình nản chí,
bi quan mà mất đức tin. Nhờ tôi biết cách nuôi dưỡng Bồ
Đề Tâm mà tất cả những trở ngại và tiêu cực ấy đã
không đủ sức làm cho Tâm Bồ Đề của tôi lay chuyển. Khi
Tâm Bồ Đề đã bị soi mòn hay lay chuyển rồi thì những
dục lạc của cuộc đời bắt đầu có thể làm lung lay chí
nguyện tu học của ta, và ta có thể bỏ tu ra đời. Chúng
ta đã chứng kiến việc những người xuất gia ra đời, trong
nước cũng như ngoài nước. Nếu quán sát kỹ lưỡng, ta sẽ
thấy rằng sở dĩ họ ra đời là tại vì họ đã không được
sống trong một môi trường thích hợp cho sự tiến tu. Trong
số các thầy trẻ đi qua Hoa Kỳ, sống tại tiểu bang California
để đi học, số lượng những vị bị rơi rụng rất nhiều.
Chúng ta đổ lỗi cho ai? Chúng ta chỉ có thể nói rằng vì
hoàn cảnh không thuận lợi. Một ông thầy còn trẻ không
sống với tăng thân, chỉ muốn đi học ngoài đời với mục
đích là kiếm một cái bằng cấp, mỗi ngày không có vị
thân giáo sư nhắc nhở, mỗi ngày phải tiếp xúc với những
hiện tượng tiêu thụ và hành lạc trong cuộc đời, môi trường
đó quả thật là một môi trường rất xấu. Ở trong nước
cũng có những thầy và những sư cô trẻ cứ nghĩ rằng phải
có một cái bằng cấp nào đó thì khi nói khi làm người ta
mới nghe, người ta mới tin. Nghĩ như vậy cho nên họ mới
đổ dồn năng lượng vào chuyện đi học để có một cái
bằng cấp. Có khi họ không ở chùa, có khi họ ra ở nhà thế
gian để đi học. Rơi rụng, trong trường hợp này, là chuyện
dĩ nhiên.
Môi
trường tốt
Nếu
ta chưa xuất gia mà đã có ý định muốn xuất gia thì chúng
ta phải rất cẩn thận về điểm này. Môi trường nơi đó
ta sẽ sống đời sống của một người xuất gia sẽ quyết
định sự thành công hay thất bại của ta. Cho nên ta đừng
vội vã quyết định. Phải tới với môi trường đó; phải
đi thăm những môi trường khác. Và khi đã tìm ra được môi
trường thích hợp, ta phải ở lại đó trong một thời gian,
ví dụ ba tháng, và tập sống y hệt như những người xuất
gia để xem thử trong thời gian ấy Tâm Bồ Đề của ta có
được nuôi dưỡng hay không. Suốt trong ba tháng ấy, ta phải
thấy mỗi ngày ta có được nuôi dưỡng bởi niềm vui của
đời sống xuất gia hay không. Ta có cảm thấy yếu tố của
vững chãi, của an lạc và của thảnh thơi được tăng tiến
mỗi ngày hay không. Nếu ta thấy trong thời gian ấy mà Bồ
Đề Tâm của ta được nuôi dưỡng thì ta biết rằng môi
trường này là môi trường thích hợp cho sự xuất gia của
ta. Còn không thì ta đừng hy vọng hão huyền. Nếu trong môi
trường ấy mà Bồ Đề Tâm của ta không được nuôi dưỡng
thì ta biết chắc chắn rằng xuất gia ở đây sẽ thất bại.
Ở ngoài đời, khi đi cưới vợ hay lấy chồng, người ta
không có cái cơ hội đó - không có cái cơ hội sống ‘‘thử’’
với người kia ba tháng để xem có hạnh phúc hay không, tại
vì cái luật ở ngoài đời là phải làm đám cưới xong thì
mới được sống chung. Ở tu viện thì trái lại, ta có cơ
hội đem hết trí tuệ với trái tim của ta để kinh nghiệm,
để xét đoán, để xem thử là tăng thân này (nghĩa là đoàn
thể tu học này) có phải là môi trường thuận lợi cho đời
sống xuất gia của mình hay không. Ta đến chùa và xin ở như
là một người tập sự xuất gia. Ta làm tất cả mọi công
việc, ta thực tập hầu hết những gì mà một người xuất
gia đang thực tập, và cố nhiên trong thời gian đó ta sẽ
có một cái thấy trực tiếp về sự thực của môi trường.
Ta
không nên nghĩ rằng ta chỉ cần ở tại chùa một thời gian
để học những phương pháp thực tập, và sau đó ta có thể
rút lui về một cái am hay là một cái chùa riêng, nghĩ rằng
một khi mình đã có pháp môn rồi thì mình có thể tu tập
một mình. Nghĩ như vậy là sai lầm. Tu tập không phải là
vấn đề cá nhân. Trong khi ở với tăng thân, ta được tăng
thân hướng dẫn, dìu dắt, và năng lượng của tăng thân
luôn luôn yểm trợ ta trong sự tu học. Quý vị nào đã từng
ở với tăng thân trong ba tháng, sáu tháng hoặc một năm thì
đã biết điều đó. Nếu không có tăng thân thì dù những
cái ta đã biết, ta cũng khó làm được. Ta tin ta có thể làm
được, nhưng ta sẽ không làm, tại vì không có tăng thân
thì không có sự nâng đỡ, không có sự khuyến khích, không
có sự soi sáng. Tu học mà nương nhờ vào tăng thân là thực
tập quy y tăng bảo, nghĩa là quay về nương tựa Tăng. Ta thường
nói tăng ly chúng tăng tàn, hổ ly sơn hổ bại, nghĩa là nếu
người xuất gia mà xa lìa tăng thân thì sớm muộn gì cũng
bỏ tu, cũng như con cọp lìa núi rừng thì sẽ bị con người
bắt giết và lột da. Cho nên điều cấm kỵ nhất của người
xuất gia là sống tách rời ra khỏi tăng thân của mình. Không
có tăng thân, ta sẽ từ từ đánh mất Phật thân và pháp
thân của ta.
Sự
nghiệp giác ngộ
Người
đời ai cũng theo đuổi một sự nghiệp. Người xuất gia cũng
có sự nghiệp của mình, nhưng sự nghiệp của người xuất
gia rất khác với sự nghiệp ở ngoài đời. Ở ngoài đời,
người ta cần có một bằng cấp, một địa vị, một danh
tiếng để có thể gọi là thành công. Sống trong chùa với
tư cách một người xuất gia, chúng ta không cần một cái
bằng cấp, dầu là bằng cấp Cao Đẳng Phật Học, chứ đừng
nói là bằng cấp cử nhân hay tiến sĩ. Có nhiều nhà tu cho
sự nghiệp của họ là ngôi chùa của họ, là địa vị của
họ trong giáo hội và trong xã hội. Có những nhà tu có bằng
cấp tiến sĩ và rất bằng lòng với cái bằng cấp đó. Có
người cho rằng sự thành công của họ là một ngôi chùa
lộng lẫy, có nhiều bổn đạo lui tới. Họ làm hội trưởng
hội Phật Giáo, họ làm viện chủ, họ làm hòa thượng, và
có khi họ làm học giả. Họ cho xuất bản những cuốn sách
rất có tính cách bác học, để chứng tỏ rằng họ có khả
năng nghiên cứu thâm uyên. Hạnh phúc của họ nằm ở trong
những thành tựu đó. Họ có thể được ca ngợi là một
nhà học giả thâm uyên, như là một người đậu bằng cấp
cao, như là viện chủ một ngôi chùa lớn có nhiều bổn đạo,
nhưng những thành tựu đó không phải là mục đích của người
xuất gia. Người xuất gia trẻ có nên ao ước địa vị của
những người ấy không ? Chúng ta phải chiêm nghiệm về vấn
đề này rất kỹ, bởi vì trong giới những người xuất gia
trẻ có rất nhiều người hiện đang hướng theo con đường
này, dùng thời giờ và năng lượng của đời mình để chạy
theo những cái bả danh lợi, dù là những bả danh lợi trong
phạm vi nhà chùa. Cái năng lượng của sự ao ước đó thúc
đẩy chúng ta đi học, đi nghiên cứu, đi vận động. Cái
năng lượng đó không phải là Bồ Đề Tâm; cái năng lượng
đó chỉ là tâm Danh Lợi được trá hình dưới Bồ Đề Tâm.
Ước muốn làm nhà học giả Phật Học, ước muốn làm một
giáo sư Phật Học nổi tiếng, ước muốn thi đậu một bằng
cấp lớn, ước muốn làm viện chủ một thiền viện hoặc
một tu viện lớn, ước muốn được người ta cung kính, trọng
vọng và cúng dường, ước vọng ấy quyết không phải là
Bồ Đề Tâm. Hiện bây giờ, có biết bao nhiêu người tu trẻ
đang bị kẹt vào cái thế đó mà không tự biết, cứ nghĩ
rằng mình đang thực sự tu đạo và phục vụ cho đạo. Trong
khi đó, sự nghiệp của người xuất gia cao cả hơn một triệu
lần. Đi xuất gia là để chuyển hóa những khổ đau của
mình, để đạt tới hiểu biết lớn, tức là Đại Giác Ngộ,
để đạt tới tình thương lớn, tức là Đại Từ Bi, để
đạt tới cái tự do lớn, tức là Đại Tự Tại. Đây không
phải là những danh từ, đây là những cái ta có thể thực
hiện được bằng sự tu tập. Nhìn cho kỹ, ta thấy có những
người có hiểu biết lớn, tình thương lớn và tự do lớn.
Những người có hiểu biết, thương yêu và tự do là những
người có hạnh phúc và khả năng ban phát hạnh phúc. Có những
người có bằng cấp lớn, làm học giả nổi tiếng, làm viện
chủ những ngôi chùa lớn nhưng không có những yếu tố đó.
Họ không có hạnh phúc chân thực.
Khi
ta thấy ta đã có thêm hiểu biết, thương yêu và tự do là
ta đã có chuyển hóa. Sự chuyển hóa ấy là do công trình
tu học của ta và nhờ đó ta biết là ta đã có khả năng
độ người. Người khác đến học với ta không phải vì
ta là viện chủ một ngôi chùa lớn, không phải vì ta có một
hoặc hai, ba hay bốn cái bằng tiến sĩ, mà là vì ta có một
cái gì mà người ấy không có, cái đó là đức độ của
ta, tự do của ta, những pháp môn tu tập và chuyển hóa của
ta, những pháp môn mà chính ta đã thực tập. Tại Làng Mai,
mỗi mùa hè, mỗi mùa thu, người tới tu tập rất đông, trong
số đó có rất nhiều người có bằng tiến sĩ. Những người
ấy tới quyết nhiên không phải vì ta có bằng cấp tiến
sĩ, mà vì ta có vững chãi, thảnh thơi, an lạc và giải thoát.
Mục đích cao cả nhất của người tu là đem lại chất liệu
của vững chãi, thảnh thơi và an lạc vào cơ thể và tâm
hồn của mình, và nhờ vậy mà mình có khả năng độ người.
Ta có thể giúp cho những người tới với ta vượt thoát những
hố sâu của phiền muộn và khổ đau của họ. Mục đích
của người xuất gia là để làm một vị thầy có khả năng
đưa người ra khỏi nẻo khổ đau tăm tối của họ - đưa
bằng đức độ mình, bằng trí tuệ mình, bằng giải thoát
mình, bằng đạo đức mình, chứ không phải bằng tiền bạc
và quyền thế. Đọc ở trong kinh Bát Đại Nhân Giác, dạy
về tám điều giác ngộ của các bậc đại nhân, ta thấy
câu ‘‘duy tuệ thị nghiệp’’, có nghĩa là chỉ có sự
hiểu biết lớn mới là sự nghiệp duy nhất của người xuất
gia. Sự nghiệp của người tu là sự hiểu biết lớn, mà
như ta đã biết, hiểu biết lớn là thương yêu lớn. Hiểu
biết ở đây là Bồ Đề, không phải là kiến thức có thể
chất chứa trong khi học hỏi. Khi ta chất chứa những học
hỏi ở nhà trường, hoặc ở Viện Cao Đẳng Phật Học, thì
dầu những kiến thức đó là những kiến thức Phật học,
chúng cũng chỉ là những kiến thức mà thôi. Người ta có
thể nói thao thao bất tuyệt về kinh điển Tam Tạng, nhưng
những điều người ta nói có thể không dính líu gì đến
sự sống hàng ngày của người ta cả - người ta vẫn hẹp
hòi, vẫn ganh tợi, vẫn nhỏ nhen, vẫn sân si như thường
- thì kiến thức, dầu là kiến thức Phật Học, cũng có ích
lợi gì cho người ta và cho chúng ta đâu? Kiến thức không
phải là hiểu biết. Chính cái hiểu biết gọi là Bồ Đề
mới giải phóng được cho ta khỏi những u mê, những khổ
đau và giúp ta trở nên thảnh thơi, nhẹ nhàng và an lạc,
giúp ta có khả năng tự độ và độ người. Đó là mục
tiêu đích thực của người tu. Cho nên mỗi khi thấy các cô
các chú đang lao đầu vào chuyện đi học đời để có thể
giựạt được một bằng cấp, chúng ta rất lấy làm thương
cảm. Chúng ta biết rằng họ đang không đi đúng đường và
sau này họ sẽ đau khổ và hối hận.
Có
những trường Phật học trong đó người học tăng học hối
hả, cố nhét vào đầu càng nhiều kiến thức càng tốt, mà
không có cơ hội đem những gì mình học áp dụng vào đời
sống hàng ngày. Những kiến thức này không được tiêu hóa.
Người dạy nói rất nhiều, người nghe ghi chép rất nhiều,
nhưng những điều được nói được nghe hình như không có
ảnh hưởng gì đến những đau khổ, khó khăn và xung đột
trong tâm tư và trong đời sống hàng ngày của họ. Viện Phật
học tốt là nơi người học tăng có cơ hội dự pháp đàm,
tiếp nhận những pháp môn thực tập và cùng thực tập với
tăng thân của họ. Pháp môn phải chứng tỏ là có hiệu quả
và có khả năng chuyển hóa thì đời tu học mới có hạnh
phúc. Cũng như ở các trường y khoa, khoa học, mỹ thuật,
sinh viên phải thực tập và thực tập phải thành công, viện
Phật học cũng là một tu viện trong đó người học tăng
phải thực tập cho thành công, nghĩa là chuyển hóa được
khổ đau nội tâm và thiết lập được liên hệ tốt đẹp
với các thành phần khác của tăng thân. Từ ba tháng đến
sáu tháng mà không thấy có chuyển hóa gì trong thân tâm thì
ta biết là pháp môn ta thực tập chỉ có giá trị hình thức.
Ta phải lập tức đi cầu cứu với thầy và với bạn.
Hạnh
phúc bây giờ
Khi
có Bồ Đề Tâm, nghĩa là có cái ước muốn lớn thương người
và độ đời, là chúng ta đã bắt đầu có hạnh phúc. Dầu
ngoài trời có lạnh, dầu hoàn cảnh có khó khăn, dầu khổ
đau còn đầy dẫy, nhưng nếu đã có năng lượng Bồ Đề
Tâm trong ta thì ta đã có sức ấm và nghị lực để có thể
đương đầu với mọi thứ khó khăn và đó đã là một cái
hạnh phúc rồi. Ta có một con đường đi, và ta quyết tâm
đi trên con đường ấy, điều này đã là hạnh phúc. Có những
người không thấy đường đi, không biết mình phải đi về
đâu. Những người ấy sống rất bơ vơ và trống lạnh. Đó
là những người đau khổ. Có Bồ Đề Tâm là đã có một
điều kiện căn bản của hạnh phúc.
Con
đường Bụt dạy là con đường có thể đem lại hạnh phúc
cho ta ngay vào giờ phút đầu của sự tu học. Chúng ta không
cần phải đợi năm năm hay mười năm sau mới có hạnh phúc.
Giáo pháp của Bụt rất mầu nhiệm ; đó không phải là một
hứa hẹn hão huyền về tương lai, đó không phải là cái
mà ta chỉ có quyền tin ; trái lại đó là điều ta có thể
thực chứng. Giáo pháp của Bụt có tính cách ‘‘hiện thân
thọ chứng’’, nghĩa là với cái thân thể của mình đây,
mình có thể sờ mó được, kinh nghiệm được nó một cách
trực tiếp. Tiếng Pali là sanditthika. Ditthi là thấy, thấy
bằng chính con mắt của mình. Có khi ta dịch là ‘‘Ư hiện
pháp trung’’, nằm ngay ở trong giây phút hiện tại. Ta không
phải đợi năm hay mười năm, vì khi ta bắt đầu nắm lấy
giáo pháp ấy để tu tập, giáo pháp ấy có hiệu quả ngay
lập tức. Ta thấy được cái an lạc ngay trong khi ta thực
tập. Giáo pháp của đức Thế Tôn lại có tính cách vượt
thoát thời gian, akan lạcika. Có thể dịch là bất quán thời
nhật. Tiếng Anh là it's not a matter of time. Ngay lúc sư chú nắm
lấy hơi thở và thở trong chánh niệm thì sư chú đã thấy
được cái giá trị của hơi thở chánh niệm, đã thấy được
cái hiệu năng của hơi thở chánh niệm. Sự thực tập có
hiệu lực trên thân và tâm của sư chú liền lập tức, và
sư chú có thể có hạnh phúc ngay trong giờ phút đó. Nếu
đã tu ba năm hay năm năm mà ta vẫn không thấy có hạnh phúc
gì, thì điều đó chứng tỏ rằng ta đã không được học
và tu trong một môi trường thích hợp. Ta không có một vị
thầy có thể chỉ cho ta những pháp môn tu học để ta có
thể có hạnh phúc ngay từ thuở ban đầu. Ta không có tăng
thân để soi sáng và nâng đỡ cho ta trong sự thực tập hàng
ngày và ta cũng không có pháp môn tu học. Không có thầy và
không có tăng thân thì ta rất khó thành công. Khi ta không cảm
thấy có hạnh phúc trong đời tu học và nếu đời sống cứ
kéo dài như thế thì Tâm Bồ Đề của ta sẽ bị soi mòn.
Đó là sự lỗ lã lớn nhất trong cuộc đời người tu. Nếu
một người tu đánh mất Bồ Đề Tâm của mình thì người
tu đó được coi như là đã chết. Dầu người đó còn đi,
còn đứng, còn ăn, còn ngồi, còn tụng kinh, nhưng thật sự
người đó đã chết.
Kiến
thức không phải là tuệ giác
Tuệ
giác không phải là cái mà ta có thể thu thập được từ
sách vở hay kinh điển mà là hoa trái của công phu thực tập.
Thiền sư Huệ Năng là một người không có bằng cấp. Nhưng
tại sao người ta đã tới nườm nượp với thiền sư để
tu học? Đó là vì thiền sư có trí tuệ lớn, có hiểu biết
lớn. Hiểu biết lớn này không phải do một trường đại
học trao truyền, cũng không phải là do một Viện Phật Học
đào tạo un đúc. Đó là hoa trái của sự tu tập và quán
chiếu. Sư anh Nguyện Hải của nhiều vị ở đây cũng không
có bằng cấp. Quý vị đã từng sống với sư anh ở đạo
tràng Mai Thôn và đã thấy sư anh phát tuệ chỉ nhờ phép
thực tập chánh niệm. Sư anh đã có thể làm những điều
mà các sư em có bằng cấp tiến sĩ hay là cử nhân vẫn chưa
làm được. Tuệ là cái được phát sinh ra do công trình tu
học chứ không phải do công trình nghiên cứu. Khi có tuệ
thì nhìn vào bất cứ một khổ đau nào, một vấn đề nào
hay là một kinh điển nào, ta cũng có thể thấy được những
điều mà những người khác không thấy. Cái này không do học
hỏi. Tinh ba của đời tu học là nếp sống nội quán, nếp
sống nội tĩnh, luôn luôn chiếu ánh sáng chánh niệm của
mình vào bên trong. Khi đi, đứng, nằm, ngồi, nghe, nhìn, ăn,
uống, ta phải lấy ánh sáng của chánh niệm để chiếu vào
đối tượng thì tự nhiên trong mỗi giờ mỗi phút của đời
sống hàng ngày ta có thể sống sâu sắc và ta bắt đầu thấy
được những điều mà người khác không thấy. Đó là phép
lạ của ánh sáng chánh niệm. Ta thực tập được phép gọi
là ẩhiện pháp lạc trúì, sống an lạc và hạnh phúc ngay
trong giây phút hiện tại. Nếu sư chú tu cho đúng phép, thì
ngay trong tuần lễ đầu sư chú đã có hạnh phúc trong đời
sống hàng ngày rồi. Đây là hiện pháp lạc trú. Đi vào nhà
bếp, mỗi bước chân của sư chú đều có thể đem lại hạnh
phúc cho sư chú. Trong khi lau nhà cầu, sư chú an trú trong chánh
niệm, sư chú thấy lau nhà cầu cũng mầu nhiệm như ngồi
thiền và sư chú có hạnh phúc. Mỗi động tác, mỗi ngôn
ngữ, mỗi lời nói, mỗi cái nhìn, mỗi bước chân của người
tu cần được đi theo chánh niệm. Đây không phải là lao tác
mệt nhọc. Ta không đày ải ta hoặc bắt buộc ta làm một
cái gì mà ta không thích. Mỗi bước chân chánh niệm là do
ta tự ý bước với hơi thở chánh niệm của ta. Mộ t bước
chân như thế sẽ đem lại cho ta rất nhiều an lạc. Ta bước
như bước trên Tịnh Độ. Ngay trong tuần lễ đầu ta đã
biết bồi đắp và vun bón sự vững chãi và thảnh thơi của
ta. Mộ t sư chú hay một sư cô trong khi đi, đứng và làm việc
mà có sự vững chãi và thảnh thơi thì đã chứng tỏ là
có hạnh phúc rồi, dầu các vị chưa thọ giới lớn, chưa
được làm giáo thọ. Không cần phải đợi thọ giới lớn,
không cần phải đợi làm Hòa Thượng, chỉ cần làm một
sa di là đã có thể có hạnh phúc. Đó là thực tập theo nguyên
tắc hiện pháp lạc trú mà Bụt đã chỉ dạy. Nội cái chuyện
ta giữ được niềm tin của ta là ta đã có hạnh phúc rồi.
Có những người không có niềm tin. Có những người không
có đức tin nơi thầy, nơi sư anh, sư chị và sư em của mình.
Có những người không có đức tin nơi con đường của mình
đi. Đi trên con đường tu học, nếu mỗi ngày ta có thể bồi
đắp thêm được một chút thảnh thơi, vững chãi và an lạc
thì càng ngày niềm tin của ta càng lớn và chính cái đó làm
cho ta có hạnh phúc, dầu cho ta có ăn thiếu một chút hoặc
mặc thiếu một chút. Còn nếu không có niềm tin ấy và hạnh
phúc ấy thì dù có dư dả tài vật, chùa to, Phật lớn, bổn
đạo ra vào nườm nượp, mình vẫn không có hạnh phúc như
thường.
Tu
cho mọi người
Còn
gia đình? Còn xã hội? Người xuất gia không lẽ chỉ lo cho
một mình thôi sao? Sự kiện ta đang sống với tư cách của
một người xuất gia trong tăng thân và sự kiện mỗi giây
phút ta đang thực tập vững chãi, thảnh thơi và hạnh phúc
đã bắt đầu có tác dụng lập tức trên đời sống của
gia đình ta và của xã hội ta rồi. Quý vị nào đã xuất
gia, đã tu tập thì cũng đã chứng thực được điều đó.
Trong chiếc áo của một người xuất gia, nếu ta đi được
từng bước chân thảnh thơi, nếu ta ngồi được vững chãi,
nếu ta tu học có hạnh phúc với tăng thân, thì dầu gia đình
ta có đang bị rối rắm hay lung lay đến mấy cũng sẽ bắt
đầu an định trở lại, tuy ta chưa trực tiếp làm gì cho
gia đình ta cả. Cái quý nhất mà người xuất gia có thể
hiến tặng cho gia đình là sự an lạc, vững chãi và thảnh
thơi của mình, là tuệ giác và đạo đức của mình, chứ
không phải là đi làm, đi bán thời gian để gởi tiền về
mà gọi là giúp được gia đình. Những người xuất gia có
hạnh phúc luôn luôn trở thành vị lãnh đạo tinh thần của
gia đình mình; các vị có uy tín tinh thần, các vị có khả
năng giải quyết được những hiện tượng rối rắm, chia
rẽ, xung đột hay lung lay của gia đình các vị. Điều đó
đã được chứng tỏ liên tiếp từ trường hợp này đến
trường hợp khác. Ta ngồi yên đó, có vững chãi và thảnh
thơi thì gia đình ta sớm muộn gì cũng sẽ được chuyển
hóa, huống hồ là ta trực tiếp can thiệp vào bằng những
pháp môn tu học. Còn nếu ta ăn không yên, ngồi không vững
trong chiếc áo tu của ta thì gia đình ta sẽ còn tiếp tục
lộn xộn. Khi trông thấy một người tu, một sư chú, một
sư cô, vững chãi, thảnh thơi, đi đứng nhẹ nhàng, khoan thai
và an lạc, những người ngoài xã hội đã bắt đầu cảm
thấy ấm lòng, trong trái tim của họ bắt đầu có tin tưởng
và hạnh phúc. Trong buổi nói chuyện công cộng tại nhà Mutualité
ở Paris tuần trước, khi tôi nói pháp thoại thì trên bục
có khoảng bốn chục các thầy và các sư cô ngồi rất vững
chãi, thảnh thơi và tự tại. Quý vị ấy tuy không nói pháp
thoại, nhưng quý vị cũng đang nói pháp thoại bằng cách thức
có mặt của mình. Trong số một ngàn hai trăm người ngồi
nghe, có khoảng mười phần trăm là người gốc Việt, và
có vị đã kể lại rằng khi nhìn thấy các sư chú và sư
cô ngồi thảnh thơi và an lạc như vậy nhiều người đã
khóc, đã cảm động, đã hạnh phúc. Những điều các vị
ấy chưa làm được thì nay các sư chú, sư cô đã và đang
làm được cho họ. Đó là một niềm an ủi rất lớn cho các
vị ấy. Chúng ta tu không phải là để cho riêng chúng ta, chúng
ta tu là tu luôn cho tổ tiên, gia đình và con em chúng ta. Chúng
ta cũng tu cho mọi người trong xã hội. Xã hội có thêm một
người tu hạnh phúc thì phẩm chất đời sống của xã hội
đã được nâng cao thêm. Vì vậy cho nên môi trường thuận
lợi của người tu là môi trường trong đó ta có thể thực
tập được chánh niệm. Có nhiều chùa chỉ biết sử dụng
tài năng của người xuất gia để làm cho chùa có chân đứng
vững vàng trong thành phố, nhất là những người xuất gia
này đã có một ít học thức và tài năng ngoài đời. Khi
các người này xuất gia, thầy trụ trì thường hay sử dụng
tài năng của người ấy để lo điều hành việc chùa như
làm thư ký, sử dụng máy điện toán, làm thủ quỹ, làm tri
khách. Chùa nào cũng cần một người tri khách giỏi, có tài
ngoại giao, một người có tài quản lý và tính toán. Vào
chùa mà có những tài năng như thế thì ta thường được
vị sư trưởng sử dụng, do đó ta trở thành rất quan trọng.
Mình trở thành cánh tay phải của thầy và có khi không có
mình thì thầy sẽ cảm thấy như bị bó tay và không làm gì
được. Đó là một tai nạn lớn cho người xuất gia. Cứ
sống và phục vụ cho chùa như thế, mình sẽ có thể trở
thành một vị quản lý giỏi, một vị viện chủ giỏi đấy.
Mình có thể thành công như là một người lãnh đạo tổ
chức, nhưng mình sẽ thất bại với tư cách một người xuất
gia. Mình không trở thành một vị đạo sư có thể độ mình
và độ người. Đó là một sự oan uổng cho chính mình, cho
gia đình mình, cho cả thầy mình và cho cả tăng thân nữa.
Vì vậy cho nên khi đi xuất gia ta phải nhớ rằng cái tài
năng phục vụ tổ chức của ta là thứ yếu. Ta phải để
hết tâm lực của ta vào chuyện thực tập. Ta phải tập đi,
tập đứng, tập nói, tập cười, tập ăn, tập thở; ta phải
thực sự đi vào pháp môn hiện pháp lạc trú. Ta phải bồi
đắp và vun bón cái vững chãi, cái thảnh thơi và cái an lạc
của ta ngay từ những ngày đầu của cuộc đời tu học. Sử
dụng tài năng của ta để làm việc cho chùa, điều đó tuy
là cần thiết, có thể đem lại cho mình cái cảm tưởng là
mình quan trọng, mình đang đóng vai trò của một bậc hộ
pháp, nhưng điều đó cũng là một điều rất nguy hiểm. Mình
có thể đang cô phụ cái chí lớn xuất gia của mình, đang
cô phụ Bồ Đề Tâm của mình. Cho nên các vị mới xuất
gia cần được khuyến khích là phải để hết cái tinh lực
của mình vào trong việc thực tập hành trì chánh niệm. Trong
khi chấp tác để phục vụ tăng thân và cơ sở tu học, phải
xem chấp tác là sự thực tập, mỗi động tác và mỗi bước
chân đều phải được soi sáng bởi chánh niệm. Đừng bao
giờ ta để công việc lôi kéo ta đi vào thế giới của thất
niệm.
Hạnh
phúc và chánh niệm
Bản
chất của giới luật là chánh niệm. Nếu đã từng học hỏi
và thực tập năm giới quý báu thì quý vị đã biết rằng
tất cả năm giới đều phát xuất từ chánh niệm, tức là
từ cái thấy và cái nhận biết của mình. Vì có chánh niệm
về những khổ đau gây ra do việc không giữ giới cho nên
ta đã phát nguyện giữ giới. giới là sự biểu hiện cụ
thể của chánh niệm. Ví dụ ta biết rằng ăn uống không
cẩn thận sẽ gây ra khổ đau trong cơ thể. Nhờ chánh niệm
ấy mà ta bắt đầu ăn uống trở lại cho đàng hòang. Cái
đó gọi là giới. tất cả các giới, dầu là năm giới hay
mười giới hay hai trăm năm mươi giới, đều phát sinh từ
chánh niệm cả. Kinh dạy người xuất gia trong năm năm đầu
nên chuyên môn học hỏi và thực tập giới luật. Điều này
có nghĩa là người mới tu phải biết thực tập chánh niệm
cho thật vững chãi. giới luật không phải là những gò bó
có tính cách hình thức; giới luật phải có chánh niệm làm
nội dung. Chánh niệm nghĩa là ý thức được những gì đang
xảy ra bây giờ trong giờ phút hiện tại. Đi thì biết là
đi, ngồi thì biết là ngồi, nói thì biết là nói, nghe thì
biết là nghe. Chánh niệm là Bụt, là năng lượng soi sáng
cho từng giây phút của cuộc sống hàng ngày. Trong nếp sống
chánh niệm ta có hạnh phúc. Trong những giây phút thực tập
chánh niệm, Tâm Bồ Đề của ta được vận hành và nuôi
dưỡng. Tâm Bồ Đề không phải là một khối năng lượng
nằm yên trong ta. Một chiếc đồng hồ khi đã được lên
giây thì liên tiếp chạy đều cả đêm ngày. Chánh niệm cũng
thế. Nó là một thứ năng lượng điều khiển đời sống
hàng ngày của ta. Nếu ta không phạm giới thì đó không phải
là do ta cực nhọc tranh đấu để giữ giới, mà tại vì trong
ta có Bồ Đề Tâm. Tại vì ta biết rằng nếu ta phạm giới
thì tất cả sẽ tan nát hết. Cái ước vọng lớn của ta
sẽ không thành. Nếu một chú sa di không phạm giới thứ ba,
không phải vì sư chú ấy đã cực nhọc tự đè nén mình
để giữ giới, mà tại vì trong chú có tình thương. Cái tình
thương ấy, cái chí nguyện ấy lớn quá nên sư chú biết
rõ rằng nếu sư chú đi ngủ với một người phụ nữ thì
cuộc đời tu hành của sư chú sẽ bị tan nát hết và cái
chí nguyện lớn của sư chú cũng không bao giờ thành tựu
được. Không những trong khi phạm giới, sư chú phá hoại
đời tu của mình mà sư chú cũng phá hoại cuộc đời của
người kia và gây thiệt hại cho gia đình và cho tăng thân
của sư chú. Sở dĩ ta giữ giới được là nhờ ta có cái
tâm thương yêu. Ta thương ta, ta thương gia đình ta, thương
xã hội ta, thương thầy ta, thương tăng thân ta, thương nếp
sống giải thoát của ta cho nên ta không phạm giới. Phạm
giới là chết, nghĩa là chấm dứt đời sống và chí nguyện
của một người xuất gia. Sở dĩ sư chú có cái biết đó
là tại vì sư chú có chánh niệm. Chánh niệm ấy phát xuất
từ tâm thương yêu. Nó là một nguồn năng lượng vơi đại
đã thúc đẩy ta trở thành một người xuất gia. Nguồn năng
lượng này quan trọng vô cùng. Ta đừng để nó bị soi mòn
trong cuộc sống hàng ngày. Thất niệm (lãng quên) là yếu
tố làm soi mòn Tâm Bồ Đề của ta.
Ngay
từ buổi đầu, người xuất gia trẻ đã được chỉ dẫn
thực tập uy nghi trong sinh hoạt thiền môn; phải học đi,
đứng, nằm, ngồi, mặc áo, quơ dép, rửa tay, làm thị giả,
v.v..., như thế nào để mỗi cử động và tư thế đều phản
chiếu được nếp sống vững chãi, thảnh thơi và ung dung.
Nhưng uy nghi mà không phát xuất từ chánh niệm thì uy nghi
chỉ là giả trang thiền tướng, nghĩa là chỉ có hình thức
bên ngoài. Chánh niệm là bản chất của uy nghi. Không những
chánh niệm là bản chất của uy nghi, chánh niệm còn là bản
chất của giới luật và của cảnh sách. Bốn cuốn luật
gọi là luật tiểu của các vị sa di và sa di ni đều là những
hình thái thực tập chánh niệm.
Nếu
trong đời sống hàng ngày người xuất gia có hạnh phúc, nếu
môi trường xuất gia thuận tiện thì ngày nào người xuất
gia cũng nuôi lớn Bồ Đề Tâm của mình. Nếu tu mà có hạnh
phúc, an ổn và thảnh thơi, thì những dục lạc của thế
gian không có đủ sức để làm cho người xuất gia xiêu đổ.
Không có một thứ dục lạc nào ở ngoài thế gian có đủ
sức mạnh hấp dẫn mình và kéo mình ra khỏi đời tu. Còn
nếu ta đang thất bại trong chùa, nếu ta đang khổ đau với
thầy và với anh chị em trong tăng thân, nếu ta đang nghi ngờ
và giận hờn anh chị em trong tăng thân, thì đó quả là một
tình trạng cực kỳ nguy hiểm. Người xuất gia trong trường
hợp ấy sớm muộn gì cũng sẽ chấm dứt đời sống xuất
gia của mình. Ta đã biết môi trường rất quan trọng. Người
tu không thể ở một mình. Người tu không có thể tu học
mà không có thầy, không có bạn. Người tu không thể chạy
theo một cái ước muốn riêng, như đi học ở ngoài đời
để cố thi đậu một cái bằng cấp. Nếu tôi không muốn
các sư chú và các sư cô đi công tác Phật sự một mình,
đó không phải là vì tôi nghi ngờ khả năng của sư chú hay
của sư cô, cũng không có nghĩa là vì tôi không tin vào học
trò của tôi, nhưng vì tôi biết rất rõ là khi được cùng
đi với tăng thân thì sư cô hoặc sư chú sẽ vững mạnh hơn
nhiều lắm.
Sơ
tâm là hảo tâm
Hủy
hình phi pháp phục
Cát
ái, từ sở thân
Xuất
gia hành Phật đạo
Nguyện
độ nhất thiết nhân
Đó
là bốn câu thơ rất đẹp ca ngợi chí hướng người xuất
gia. Hủy hình có nghĩa là hủy bỏ cái vẻ đẹp trần tục
bên ngoài. Tóc mình xanh mướt như vậy, nhưng mình đã cạo
sạch. Phấn son và vòng xuyến, tất cả những thứ ấy mình
đã gạt bỏ. Đó là một hành động rất cách mạng. Chỉ
khi nào có một năng lượng rất lớn trong lòng thì người
ta mới làm được chuyện ấy. Phi pháp phục tức là khoác
lên chiếc áo pháp, nghĩa là áo của người tu. Cát ái tức
là cắt đứt mọi ân ái buộc ràng. Ái ân lưới nọ dang
tay xé. Đó là một câu trong bài kệ truyền đăng tôi đã
trao cho sư chị Chân Viên Quang. Ta thấy đời sống lứa đôi
không phải là cái hòai bão lớn của ta. Ta muốn làm hạnh
phúc không phải cho một người mà cho rất nhiều người.
Vì vậy ta không muốn bị vướng kẹt vào lưới tình ái.
Vì vậy cho nên ta nói với người kia rằng anh muốn đi trên
con đường của một vị Bồ Tát để có thể thương được
tất cả mọi người, trong đó có em. Hoặc là ta nói với
người kia rằng em muốn đi trên con đường của một vị
Bồ Tát, em muốn hiến tặng trái tim này cho tất cả mọi
người, trong đó chắc chắn là có anh. Đó gọi là cát ái,
để không còn bị sợi giây ái ân ràng buộc. Mình chỉ cần
một lát kéo và sợi giây ấy đứt. Đó là ý nghĩa của hành
động cạo sạch mái tóc. Đó là ý nghĩa của hai chữ hủy
hình. Từ sở thân là từ giã những người thân của mình,
trong đó có cha mẹ, anh chị và em mình. Tại sao mình phải
xa cha, xa mẹ, xa anh, xa em mà đi tu? Đó là tại vì mình có
chí nguyện lớn. Những người đi làm cách mạng cũng chỉ
làm như vậy mà thôi, nghĩa là cũng phải cát ái từ sở thân.
Người đi tu đích thÕực là một nhà cách mạng. Người đi
tu có một hòai bảo lớn. Vì vậy cho nên người ấy có đủ
năng lượng để chặt đứt sợi giây tình ái. Xuất gia hành
Phật đạo là ra khỏi cái nếp sống gia đình để đi trên
con đường của Bụt. Nguyện độ nhất thiết nhân là thề
nguyền thương yêu và độ thoát cho tất cả mọi người,
chứ không phải chỉ lo cho hạnh phúc một người. Khi đi lấy
chồng hay là đi cưới vợ, người ta chỉ nguyện làm hạnh
phúc cho một người, và mai này cho ba bốn người là nhiều,
nhưng chưa chắc gì người ta đã làm được. Trong cuộc nhân
sinh này, lắm khi sống với nhau chỉ có hai ba người mà người
ta cũng tạo ra địa ngục cho nhau. Người xuất gia phải hết
lòng trân quý tự do của mình. Nếu vướng vào vòng tình lụy,
nếu đánh mất tự do của mình rồi thì người xuất gia đâu
còn làm hạnh phúc cho ai được? Biết bao là hệ lụy, chìm
đắm và khổ đau. Vì thấy được điều đó nên ta xót thương.
Vì muốn có khả năng cứu vớt họ cho nên ta đã đi xuất
gia. Ta thấy cái khổ tràn ngựạp quanh ta. Ta không muốn đi
vào trong những nẻo đường tăm tối đó. Ta muốn đi tìm
một con đường sáng, muốn tìm cách cởi trói cho ta và sau
đó đi vào trong nhân gian để cứu giúp độ thoát cho người.
Ước muốn này là Tâm Bồ Đề, là nguồn năng lượng lớn,
hay tâm thương yêu lớn. Không phải là mình hết thương người
mình thương. Không phải là mình bỏ người mình thương. Chỉ
là vì mình không muốn thương bằng thứ tình thương chiếm
hữu, hệ lụy, sầu đau. Thương như thế chỉ là để làm
khổ cho nhau. Mình muốn tiếp tục thương, nhưng với một
thứ tình thương mà trong đó cả người thương và người
được thương đều bảo trì được toàn vẹn tự do của
nhau, tự do cho nhau; một thứ tình thương có khả năng hiến
tặng niềm vui và chuyển hóa đau khổ. Đây là thứ tình thương
Bụt dạy. Hiến tặng niềm vui mà không gây khổ lụy là Từ.
Chuyển hóa khổ đau là Bi. Tình thương mà không hệ lụy,
tình thương mà trong đó tự do còn được bảo trì nguyên
vẹn là Xả. Trong tình thương này, những người thương chỉ
hiến tặng cho nhau niềm vui, mà không bao giờ kéo nhau vào
vòng bi lụy. Đó là Hỷ. Chính vì muốn thương với tình thương
mầu nhiệm ấy mà ta đã phát nguyện sống đời xuất gia.
Tôi
có dịch tạm bài thơ trên, nhưng vì dịch thành bốn câu hơi
khó nên tôi đã dùng tới sáu câu:
Bỏ
cái đẹp trần thế
Cắt
đứt dây ái ân
Xuất
gia mặc áo pháp
Từ
giã những người thân
Đi
trên đường của Bụt
Nguyện
độ hết xa gần
Bài
dịch này tuy nói được hết ý của nguyên văn nhưng không
có được cái hùng tráng của nguyên văn. Bài thơ này cũng
là để ca ngợi Bồ Đề Tâm. Bồ Đề Tâm là nguồn năng
lượng căn bản cho người xuất gia. Nuôi dưỡng được nguồn
năng lượng ấy thì dầu ở bên ta đang có bão tố, có sấm
chớp, có muôn vạn khó khăn, ta vẫn còn có thể đứng vững
được. Người xuất gia phải làm hết tất cả những gì
mình có thể làm để bảo vựòe Tâm Bồ Đề. Như ta đã
biết, động lực thúc đẩy ta đi xuất gia là Bồ Đề Tâm,
tức là tâm thương yêu. Nguồn năng lượng đẹp đẽ này
có khi cũng được gọi là Sơ Tâm, nghĩa là Tâm Buổi Ban Đầu.
Tâm buổi ban đầu là một trái tim tốt lành còn nguyên vẹn,
còn lành lặn, còn nóng hổi, còn đẹp đẽ. Ta phải giữ
gìn trái tim ấy cho mẹ, cho cha, cho tất cả mọi người, mọi
loài, cho Bụt, cho Pháp và cho Tăng. Mà phương thức hay nhất
để giữ gìn nó là sống và thực tập trong một môi trường
thuận lợi. Tôi có phước duyên gìn giữ được sơ tâm. Tôi
cầu mong quý vị cũng sẽ giữ được trái tim đẹp đẽ ấy
mãi mãi, ngàn đời.
Viết
thêm cho người xuất gia trẻ
Đọc
lại bài giảng hôm 2.5.1996, tôi thấy tôi còn muốn nói với
người xuất gia trẻ nhiều chuyện nữa. Sau đây là những
dòng tôi viết vào ngày tâm 22.5.1996 tại Xóm Mới Làng Mai.
Này
người xuất gia trẻ, các em hãy lắng nghe tôi nói đây. Tôi
biết có những người xuất gia trẻ hiện đang được sống
trong một môi trường tu học thích ứng, được thầy thương
yêu và tin cậy, được anh chị em đồng tu khuyến khích và
nâng đỡ, được có cơ hội học hỏi và thực tập hàng
ngày. Tuy nhiên số lượng những người may mắn ấy còn rất
hiếm. Có thể đọc đến dòng chữ này em đang khóc. Tôi biết
có rất nhiều người học tăng trẻ đang gặp nhiều khó khăn,
kể cả những khó khăn về cơm áo. Tôi đã đi ngang qua những
chặng đường như thế rồi, nên tôi hiểu họ.
Những
khó khăn
Xuất
gia, sống trong chùa hay trong học viện, chúng ta cũng có thể
có những khó khăn như sống trong gia đình. Nếu trong đời
sống gia đình, ta có thể có vấn đề với cha mẹ hay anh
chị em, thì sống trong chùa cũng thế. Em có thể đang có khó
khăn với thầy em, và hai thầy trò đang khổ. Có thể em đang
có cảm giác thầy em không thương em, không hiểu em, và có
thể thầy em cũng đang nghĩ là em không có đủ tinh thần trách
nhiệm, không chịu nghe lời thầy. Việc truyền thông giữa
hai thầy trò đã trở nên khó khăn, và cả hai thầy trò đang
không có hạnh phúc. Em nghĩ là đời sống ở chùa bận rộn
quá, em phải làm nhiều việc quá, em không có thời giờ để
học hỏi và tu tập, mà chính thầy em cũng không có thì giờ
học hỏi và tu tập. Em rất muốn được thầy em gửi em vào
nội trú một viện Phật học để em có thể để hết thì
giờ vào việc tu học, nhưng vì chùa neo người, thầy em chưa
cho em đi. Các vị thân sinh ra em có thể đã không muốn em
đi tu. Họ nói gia đình đang cần em chống đỡ mà em lại
bỏ đi tu. Các vị nghĩ rằng đi tu là bỏ bê gia đình, và
em rất lấy làm khổ tâm. Người khác đi xuất gia thì được
gia đình yểm trợ tinh thần, còn em thì không. Em có thể đang
có vấn đề với sư anh, sư chị hay sư em của em. Em trách
họ không hiểu em, nặng lời với em, kỳ thị em, mách những
khuyết điểm của em với thầy để thầy không thương em...
Những vấn đề như thế có bản chất giống hệt như những
vấn đề ngoài đời. Em khổ. Và sự kiện em đang khổ là
một thua thiệt lớn cho em, cho tôi, cho tất cả tăng thân.
Em khổ mà không chuyển hóa được cái khổ của em thì
làm sao em đi trọn con đường tu học?
Có
khi em bực mình nghĩ rằng hay là em nên ly khai tăng thân, ra
lập một cái am nhỏ, kiếm vài bà bổn đạo yểm trợ tài
chánh cho em, đủ để trả tiền nhà, tiền ăn và tiền đi
xe buýt, để em có thể đi học. Em tự bảo: học Phật pháp
và sinh hoạt với tăng đoàn là chuyện ta sẽ làm suốt đời,
cần gì phải gấp gáp; bây giờ mình hãy lo học để đạt
tới một trình độ văn hóa khá cao của thế học đã, rồi
nghiên cứu Phật học sau cũng không muộn. Hơn nữa nếu có
một cái bằng cấp tốt nghiệp đại học thì không những
học Phật mau thành mà nói gì người ta cũng tin, tại vì mình
đã đđau cử nhân, phó tiến sĩ hay tiến sĩ... Những tư tưởng
như vậy làm em bất an, không an trú được trong nếp sống
thường nhật. Những tư tưởng ấy lại rất tai hại, bởi
vì chúng đang có thể kéo em ra khỏi con đường tu mà em không
biết.
Con
đường thoát
Nếu
em đang ở vào một hoàn cảnh có nhiều khó khăn, tôi muốn
em đừng vội ly khai môi trường hiện tại, bỏ thầy bỏ
chùa bỏ chúng mà đi tìm nơi khác. Đừng đi vào dấu chân
của những người đứng núi này trông núi nọ. Có thể em
đang mơ ước được vào nội trú viện Phật học, nhưng cũng
có thể một người khác đang nội trú trong viện Phật học
lại mơ ước được ra ở chùa ngoài như em. Nếu em chưa tìm
ra một giải pháp thỏa đáng thích hợp với những điều
tôi căn dặn trong bài pháp thoại ngày 2.5.96 thì em phải tìm
tới tham vấn một vị thiện tri thức mà em tin cậy. Vị thiện
tri thức này có thể là một thầy hay một sư cô có tuệ
giác, có đức độ, có an lạc. Em hãy trình bày lên vị ấy
tất cả những nỗi lòng của em và những sự thực về hoàn
cảnh em. Vị ấy sẽ chỉ cho em đường đi nước bước em
cần phải theo. Nếu tôi được em tham vấn, tôi sẽ nói rằng
em cần thực tập để thiết lập ngay lại sự truyền thông
với thầy em và với huynh đệ em càng sớm càng tốt. Em phải
học hạnh đế thính (lắng nghe) và ái ngữ (ngôn từ hòa
ái). Phải biết ngồi nghe một cách chăm chú, tĩnh lặng, phải
học nghe với tâm không thành kiến, đừng tự vẻ nóng nảy,
đừng
có khuynh hướng phán xét và phản ứng; những năng lượng
này một khi biểu hiện ra nét mặt, đôi mắt, hơi thở hay
ra cử chỉ sẽ làm cho người nói không còn cảm hứng nói
ra những điều người ấy muốn nói. Phải tập theo dõi hơi
thở để giữ sự bình tĩnh trong lúc nghe, để tiếp thu được
những điều mình nghe, dù những điều đang nghe không phù
hợp với nhận thức sẵn có của em về sự thật. Em phải
tập nghe thầy và nghe huynh đệ em theo cách ấy, và khoảng
một tháng sau, sự truyền thông (comọiunication) sẽ được
tái lập giữa em và những người ấy. Và khi em nói, em phải
tập nói với ngôn từ hòa ái. Phải nói như thế nào để
chứng tỏ mình đang bình tĩnh trình bày cho người kia thấy
sự thật chứ không phải là mình đang nói để tự lộ sự
bực dọc hay bất bình của mình. Tuyệt đối không trách móc.
Em chỉ nói về những khó khăn những đau khổ của em thôi,
và cầu xin sự giúp đỡ của người kia. Đế thính và ái
ngữ là nội dung của giới thứ tư trong năm giới quý báu.
Thực tập giới này em sẽ chuyển đổi được tình trạng
và em có thể thuyết phục thầy và huynh đệ của em cùng
góp sức chuyển hóa môi trường hiện thời thành một môi
trường thích hợp hơn cho sự tu học, nghĩa là cho sự thực
hiện lý tưởng cao đẹp của người xuất gia hảo tâm. Trong
một viện Phật học, có thể cũng có những hiện tượng
chống báng, phe phái, chia rẽ và kỳ thị. Nếu em là tăng
sinh trong viện Phật học, hoặc giả nÓêu em là một vị giáo
thọ trẻ của viện Phật học, em cũng phải thực tập như
thế để dần dần chuyển hóa viện Phật học thành một
môi trường thật sự thuận lợi cho sự thực hiện lý tưởng
của người xuất gia. Tôi biết những lời tôi đang viết
đây cũng sẽ được các vị sư trưởng của các chùa và
các vị giáo thọ trong các viện Phật học đọc, và tôi tin
chắc quý vị cũng đang thao thức như tôi và như em trong vấn
đề chuyển hóa môi trường tu học cho môi trường ấy trở
thành thuận lợi, và như thế mọi người trong ban giám hiệu,
ban giáo thọ cũng như tất cả các tăng sinh sẽ có hạnh phúc
nhiều hơn trong đời sống tu học hàng ngày. Hạnh phúc của
em rất cần thiết cho tôi và cho tất cả mọi người, vì
vậy em không có quyền tiếp tục đau khổ. Nếu em tiếp tục
đau khổ, chúng tôi sẽ mất em. Đau khổ cần thiết cho tuệ
giác nếu ta biết quán chiếu nó, nhìn sâu vào bản chất nó,
để tìm lối ra. Vì vậy đau khổ là một thánh đế, nghĩa
là một sự thật linh thiêng. Nhưng nếu ta tự để đắm chìm
trong khổ đau mà không thấy được bản chất và con đường
thoát khổ, thì đau khổ không còn là một thánh đế nữa.
Ăn
cơm có canh
Nhà
sử học Anh Arnold Toynbee có tiên đoán rằng sự gặp gỡ giữa
đạo Bụt và văn minh Tây phương sẽ là một biến cố quan
trọng nhất của thế kỷ tới. Tôi tin rằng từ cuộc gặp
gỡ đó một nền văn hóa mới cho nhân loại sẽ được khai
sáng. Em phải chuẩn bị để đóng góp phần em vào biến chuyển
lịch sử. Em phải áp dụng cho được giáo pháp của đức
Thế tôn trong đời sống hàng ngày để chuyển hóa khổ đau
của em và của tăng thân em. Tăng thân là đoàn thể tu học
của mình, gồm có thầy và các sư anh, sư chợi, sư em của
mình. Tăng thân cũng là một thứ thân thể của mình. Nếu
mỗi người đều có Phật thân và Pháp thân của mình thì
đoàn thể tu học của mình cũng tức là tăng thân của mình.
Phải hết lòng thực tập hơi thở và bước chân chánh niệm.
Phải sống cho sâu sắc mỗi giây phút của đời sống hàng
ngày. Phải biết tiếp xúc với những nhiệm mầu của sự
sống trong em và chung quanh em trong từng giây từng phút. Phải
tỉnh thức lại, phải thấy được trúc tím, hoa vàng, trăng
trong và mây trắng là biểu hiện của Pháp thân mầu nhiệm.
Phải sống cho được giáo lý hiện pháp lạc trú như thầy
Tam Di Đề (Sammidhi), một vị xuất gia trẻ hồi thời của
Bụt, rất được Bụt và tăng đoàn thương mến. Thầy La
Hầu La (Rahula) là người trẻ đầu tiên được gia nhập vào
giáo đoàn xuất gia, và đã được thầy Xá Lợi Phất trao
truyền mười giới sa di. Thầy La Hầu La sau này đã thành
công như một trong mười vị đệ tử lớn của Bụt. Thầy
A Nan (Ananuôi dưỡnga) cũng là một người xuất gia trẻ sống
hạnh phúc đời sống xuất gia với một trái tim thương yêu
trinh nguyên. Nhờ thông minh và trí nhớ phi thường của thầy
mà biết bao nhiêu kinh điển của Bụt đã được lưu truyền
lại. Thầy Ly Bà Đa (Revata) em út của thầy Xá Lợi Phất
vì thấy được lẽ vô thường và biến hoại của mọi nhan
sắc, nên đã xin đi xuất gia từ hồi còn niên thiếu. Thầy
sống rất thoải mái và hạnh phúc nơi những vùng núi rừng
thanh tịnh. Thầy Tu Bồ Đề (Subhuti) em trai của trưởng giả
Cấp Cô Độc cũng là người niên thiếu xuất gia, được
Bụt khen ngợi là thông suốt phép Từ quán và Bi quán. Cả
hai đều nhìn vào gương tu tập của người anh. Thầy Tu Na
Ka (Sonaka) phát tâm Bồ đề ngay sau khi được nghe bài thuyết
pháp ở tu viện Trúc Lâm, đã phải nhịn ăn nhiều tuần lễ,
thân thể ốm mòn, mới được phép cha mẹ cho đi xuất gia.
Các thầy Bà Đề (Bhaddiya) và A Nđau Lâu Đà (Anurudha) đều
là con trai dòng quý tộc, đã bỏ quyền hành và giàu sang để
xuất gia theo Bụt, sống đời giải thoát. Sư cô Liên Hoa Sắc
(Uppalavana) và sư cô Thu Ba (Subha) đều là những thiếu nữ
nổi tiếng là sắc nước hương trời nhưng đã cắt bỏ mọi
ân ái buộc ràng để trở nên người xuất gia, sống tu đạo
với một quyết tâm ít ai bì kịp. Sư cô Tôn Đà Lợi Nan
Đà (Sundarinanda) em cùng cha khác mẹ của Bụt, cũng đã đi
xuất gia lúc chưa đầy hai mươi tuổi, và đã được Bụt
khen là rất thành công trong công phu thiền tập... Các vị
đều là những tấm gương sáng cho em.
Chúng
ta không tu một mình. Chúng ta chỉ có thể tu với tăng thân.
Không sống, không tu học và làm việc với tăng thân thì ta
sẽ yếu lắm. Sống và tu học với tăng thân ta được tăng
thân soi sáng và yểm trợ; đó thực sự là quy y tăng. Quy
y tăng không phải chỉ là một đức tin mà là một sự thực
tập hàng ngày. Nếu không quay về nương tựa tăng, em sẽ
đánh mất lý tưởng xuất gia đẹp đẽ của em trong một
tương lai rất gần. Người Việt chúng ta đã có kinh nghiệm
sâu sắc về tuệ giác này, cho nên chúng ta ai cũng biết câu
ăn cơm có canh, tu hành có bạn.
Gia
tài của Bụt
Là
người xuất gia, là những người con gần gũi nhất của Bụt,
em phải biết thừa hưởng gia tài của Bụt. Phải thực tập
cho được những pháp môn căn bản để có hạnh phúc. Phải
nắm vững các pháp môn thiền tọa, thiền hành, quán niệm
hơi thở, ăn cơm chánh niệm, quán chiếu vô thường, quán
chiếu vô ngã, quán Từ, quán Bi, nhận diện và chuyển hóa
khổ đau, xây dựng tăng thân và làm hạnh phúc cho đời. Khi
học kinh, nên luôn luôn tự hỏi: những tư tưởng này của
kinh có dính líu gì tới đời sống hàng ngày của ta không,
có giúp ta chuyển hóa khổ đau và tạo thành an lạc không
? Cố nhiên là các kinh lớn như Kim Cương, Pháp Hoa, Hoa Nghiêm,
Bảo Tích... chứa đựng nhiều tư tưởng siêu việt, nhưng
mục đích học kinh không phải là để thưởng thức triết
lý thâm uyên, lặp lại những tư tưởng ấy và đi tìm sự
thỏa thích trong khi giải bày những tư tưởng ấy. Phật pháp
là chiếc bè đưa ta qua sông; em phải sử dụng được chiếc
bè để qua tới bến bờ của chuyển hóa và an lạc. Mục
đích của người xuất gia không phải là để trở thành nhà
Phật học hay nhà triết học, mà là trở thành một người
an lạc, giải thoát, một vị đạo sư đích thực có khả
năng độ đời. Cho nên em phải tránh con đường chất chứa
kiến thức. Phải theo nguyên tắc thực học, thực tu, thực
chứng. Em phải thấy được vô thường, vô ngã, từ, bi...
là những dụng cụ quán chiếu để chuyển hóa khổ đau chứ
không phải là những lý thuyết. Nếu em biết cách quán chiếu
vô thường, vô ngã, từ và bi, em sẽ phá được những nhận
thức sai lầm (vọng tưởng) của em trong đời sống hàng ngày,
sẽ trở nên hiểu biết và bao dung hơn, và tình thương trong
em càng ngày càng lớn. Có tình thương thì cuộc đời ta mới
có hạnh phúc. Những người chỉ có trách móc và hận thù
trong tâm là những người đau khổ. Chừng nào em thấy chất
liệu của Từ và Bi lớn lên trong em, chừng nào em nhận thấy
em đã bắt đầu biết nhìn người khác bằng con mắt từ
bi (từ nhãn thị chúng sinh) không còn khắt khe, không còn oán
trách, thì em biết lúc đó em đã bắt đầu có nhiều hạnh
phúc. Đây là một chuyển hóa lớn của người tu. Tôi đã
từng đi trên 30 quốc gia trên thế giới, tổ chức những
khóa tu học cho người bản xứ. Có những khóa tu kéo dài
được ba tuần, nhưng cũng có những khóa tu rất ngắn, chỉ
kéo dài có bốn hôm. ĨAy vậy mà có những thiền sinh và gia
đình họ sau bốn ngày tu đã được chuyển hóa và đã tìm
lại được sự tha thứ, thương yêu và hài hòa trong lòng
họ và trong gia đình họ. Người xuất gia không nên quên rằng
mình có cái may mắn là được thường trú trong khung cảnh
tu học: nếu để tháng ngày đi qua mà không hạ thủ công
phu thì uổng phí cuộc đời xuất gia của mình. Người nông
phu sau khi thí nghiệm một loại hạt giống, một loại phân
bón hoặc một phương pháp canh tác mới mà không thành công
thì chắc chắn sẽ thay đổi hạt giống, phân bón hoặc phương
pháp canh tác ấy. Chúng ta cũng vậy. Nếu tu tập từ ba tới
sáu tháng mà không thấy hoặc chưa thấy có chuyển hóa gì,
ta phải biết là có một cái gì không đúng trong phương pháp
tu học. Ta phải lập tức tìm thầy và bạn để tham vấn,
tìm ra những pháp môn thích hợp và hữu hiệu cho ta. Tôi thấy
có những người tu suốt mấy mươi năm mà nhận thức, cách
sống và tập khí khổ đau vẫn không hề thay đổi. Thật
là uổng phí cho họ và cho chính ta.
Bạn
đồng hành của bồ tát
Thực
tập Từ và Bi cho đúng phép, một ngày nào đó em sẽ thấy
năng lượng từ bi trong em đòi em phải thể hiện qua hành
động. Từ và Bi không phải là những nguyên tắc sống, đó
là những năng lượng đòi hỏi được biểu hiện cụ thể
bằng sự sống. Có thể em là một người xuất gia muốn biểu
lộ từ bi qua công tác cứu trợ người nghèo đói, chăm sóc
cô nhi, người khuyết tật, hoặc phục vụ tại các nhà thương
và nhà tù. Những công tác này là những bài thuyết pháp đích
thực, nếu quả thực công tác của em được thúc đẩy bởi
động lực thương yêu. Mỗi cử chỉ săn sóc người ốm đau,
người tàn tật hay người nghèo khó có thể là một lời
pháp ngữ hùng hồn. Dù vị pháp sư thuyết pháp hay nhưng nếu
những lời vị ấy nói ra không phải là do năng lượng từ
bi thúc đẩy thì bài pháp cũng chỉ là một công tác danh lợi,
không phải là một bài thuyết pháp đích thực. Tôi rất không
muốn sư cô và sư chú mải mê làm công tác xã hội mà quên
mất mục đích thật sự của người xuất gia là tu tập để
diệt trừ phiền não, chuyển hóa khổ đau. Em không nên để
hết thì giờ vào việc xã hội. Phận sự của em không phải
là bác sĩ, y tá hay cán sự xã hội. Em có thể phát nguyện
làm việc mỗi tuần vài ba buổi tại các bệnh viện, trại
giam hoặc nhà cô nhi, nhưng trong khi làm việc em phải làm cho
thật có chánh niệm, luôn luôn trầm tĩnh, có đủ phong độ,
uy nghi và không bao giờ đánh mất mình trong thất niệm. Nếu
em biết theo dõi hơi thở và thực tập an trú trong giây phút
hiện tại thì công tác giúp người của em cũng đồng thời
là công phu tu tập, cũng quan trọng như thực tập ngồi thiền
hoặc tụng kinh.
Tại
các nước phát triển ở Âu và Bắc Mỹ Châu, rất nhiều
bệnh viện có thánh đường và thiền đường để cho bệnh
nhân và những người thân nhân của họ thực tập.
Có
những giây phút bệnh nhân hoặc thân nhân của họ cần phải
tĩnh tâm để cầu nhiều, như những lúc trước giờ giải
phẫu, những lúc giải phẫu hay cấp cứu, những lúc chờ
đợi hồi sinh... Thánh đường, niệm Phật đường hay thiền
đường vì vậy rất cần thiết. Có những người xuất gia
nguyện phục vụ trong ấy. Họ phải được học hỏi cách
thức để có thể giúp người bệnh và thân nhân của họ
đạt tới sự an tâm. Trong các nhà giam cũng vậy. Có những
người tu được đào tạo để có thể phục vụ những người
đang bị giam giữ. Căn bản tâm lý học và phương pháp an
ủi và giải tựa tâm lý rất cần thiết. Vào những nơi này
để phục vụ, em sẽ có cảm tưởng là bồ tát Địa Tạng
cũng cùng đang đi bên em để đem lại sự bình yên cho tâm
hồn những người trong ấy. Em phải làm công tác với tất
cả trái tim em, vì em đang là một vị bồ tát bạn đồng
hành
của bồ tát Địa Tạng. Mà đã là bồ tát thì giây phút
nào cũng tập luyện tỉnh thức, đừng để công việc kéo
đi, lọt vào thế giới của thất niệm. Chúng ta nói chúng
ta thực tập từ bi mà nếu chúng ta không có mặt tại những
nơi có khổ đau như nhà thương và trại giam thì đó là một
điều khó hiểu. Tại nhiều nước Tây Phương như Anh và Mỹ,
sách của tôi viết được gửi vào các trại giam nhiều lắm,
thỉnh thoảng những thành phần của chúng chủ trì dòng tu
Tiếp hiện cũng vào thăm viếng các tù nhân để ủy lạo
và hướng dẫn thiền tập cho họ. Tôi đã nhận được rất
nhiều thơ cám ơn của các độc giả trong tù. Nhiều vị nói
trong tù họ thực tập tinh chuyên lắm, và tin tưởng nơi những
phương pháp thực tập ấy, vì tâm hồn họ được an tĩnh
và niềm tin của họ được hồi sinh. Các vị lãnh đạo giáo
hội, các bậc sư trưởng của em thế nào cũng phải can thiệp
với các cấp chính quyền để tại mỗi bệnh viện và nhà
giam sẽ được thiết lập một thiền đường, và can thiệp
với các viện Phật học để chuẩn bị huấn luyện một
số tăng sinh sau này có thể phục vụ tại những nơi như
thế.
Phẩm
vật hiến tặng
Hiến
tặng là hành động cao đẹp nhất của người tu. Phẩm vật
hiến tặng có ba thứ: tài vật, pháp môn tu học và sự an
vững của tâm hồn (tài thí, pháp thí và vô úy thí). Người
xuất gia đâu có tài vật gì nhiều để hiến tặng? Chính
nhờ đức độ và tình thương của ta mà thiên hạ đã tin
cẩn và giao phó cho ta một ít tài vật của họ để ta làm
công việc cứu trợ và ủy lạo. Pháp môn tu học mà ta đã
từng thực tập và gặt hái kết quả là tặng phẩm rất
quý của ta. Vì vậy nếu em có làm công tác xã hội thì đừng
làm công tác xã hội suông, nghĩa là chỉ đóng vai trò của
một tác viên xã hội. Vai trò của em là nhà tu. Vậy trong
khi làm việc cứu tế em hãy tìm cách trao truyền cho người
kia những phương pháp thực tập giúp họ vượt thoát khổ
đau của họ. Em đừng nghĩ họ chỉ khổ đau vì thiếu cơm,
thiếu áo, thiếu nhà ở, thiếu thuốc men. Họ đau khổ nhiều
trong liên hệ giữa họ và những người quanh họ, họ đau
khổ vì giận hờn, thất vọng, mặc cảm, ganh ghét, xung đột,
vân vân. Em đừng sợ bị mang tiếng là lợi dụng công tác
xã hội để truyền đạo. Em có thể dùng ngôn ngữ không
tôn giáo để giúp cho họ tháo gỡ những cái kẹt của họ.
Phép thở, phép buông thư, phép lắng nghe, phép ái ngữ ...
ngoài đời người ta cũng dạy, cũng học, trong các tôn giáo
khác cũng vậy. Pháp thí là bảo vật rất quý của người
tu, đem hiến tặng hòai mà không bao giờ hao hụt. Vô úy thí
là tặng phẩm thứ ba, đó là sự vững chãi, sự thảnh thơi
và tuệ giác của em. Nếu em tu tập thành công thì càng ngày
em càng vững chãi, càng ngày em càng có tự do nhiều hơn. Tự
do đây không phải là tự do chính trị mà là tự do tâm linh.
Em không bị sai sử và ràng buộc bởi bất cứ một tâm hành
bất thiện nào: sự lo lắng, sự sợ hãi, sự hận thù, sự
thèm khát, sự ganh ghét... Quán chiếu về vô sinh, em không
còn sợ hãi, dù là cái chết. Ngồi bên giường người hấp
hối, sự vững chãi và thảnh thơi của em giúp cho người
đang hấp hối an tâm trở lại và thực tập chánh niệm cho
đến giờ phút qua đời. Sự có mặt của em gây niềm tự
tin và sự không sợ hãi. Đó là tại vì em đã có chất liệu
vô úy, vững chãi và thảnh thơi nơi em. Tôi có những người
học trò rất giỏi về việc thực tập nâng đỡ người hấp
hối. Ví dụ như giáo thọ Chân Tiếp. Chị Chân Tiếp (Joan
Halifax) là một nhà nhân chủng học nổi tiếng của Hoa Kỳ,
nghiên cứu về văn minh người da đỏ. Chợi là thành viên
chúng chủ trì dòng tu Tiếp Hiện. Chợi đã huấn luyện cho
nhiều người trong việc hướng dẫn những người hấp hối.
Các vị đều là những người có khả năng hiến tặng vô
úy. Ta phải có khả năng hiến tặng vô úy cho người đời,
trong những khúc quanh khó khăn nhất của đời họ, và khi
họ hấp hối. Tôi có làm một bài hát lấy ý từ Tương Ưng
Bộ với nhan đề là Ru Người Hấp Hối, một bài có thể
đọc, tụng hay hát cho người hấp hối nghe, dù người đó
đang tỉnh hay đã mê.
Thảnh
thơi, tự do, đó là bảo vật quý giá nhất của người xuất
gia, em đừng bao giờ đánh mất nó. Phải thực tập chánh
niệm và nghiêm trì giới luật em mới bảo vệ được tự
do mình. Những cám dỗ như danh vọng, quyền hành, sắc dục
và tiền bạc chỉ là những con mồi bằng nhựa trong đó có
móc một chiếc lưỡi câu sắc bén. Con cá tưởng con mồi
nhâ là con mồi thật nên đớp lấy và bị lưỡi câu móc
vào cổ họng.
Hạnh
phúc của em không phải do những tài, sắc, danh, lợi ấy đem
tới. Vướng vào chúng, em sẽ mất tự do. Hạnh phúc của
em là chất liệu vững chãi, thảnh thơi, vô úy và tình thương.
Mỗi ngày em phải bồi đắp và phát triển những yếu tố
đó trong em.
Tay
trong tay
Này
người xuất gia trẻ, tôi đã có thể nhận ra em từ lúc em
còn chưa xuất gia. Nhìn em tôi biết trong em có hạt giống
tốt của người xuất gia. Và tôi thường tâm tâm niệm niệm
để em có đủ nhân duyên đi xuất gia sớm. Em đã xuất gia
rồi, tôi mừng biết mấy. Tựôi làm đủ những gì có thể
làm để tạo điều kiện cho em được học, được tu, được
nuôi dưỡng chí hướng của em. Tôi xót xa khi thấy em buồn
khổ. Tôi vui mừng hạnh phúc khi thấy em hạnh phúc. Tôi hãnh
diện khi thấy em độ được gia đình, giúp thầy em xây dựng
nên tăng thân, và bắt đầu có thể tạo dựng hạnh phúc
cho người. Tôi lo lắng cho em, mong ước nuôi dưỡng được
em như những chiếc lá đầu của cây chuối nuôi dưỡng những
cuộn lá kế tiếp nằm trong lòng cây chuối. Em là niềm tin
cậy của tôi. Em là con Bụt. Em là em tôi, là học trò tôi,
là con tôi, là cháu tôi. Cho dù em chưa sinh ra, tôi cũng đã
nhìn thấy em rồi. Mới thọ giới sa di, sa di ni hay đã thọ
giới lớn, em là người xuất gia trẻ mang theo em chí hướng
của Bụt. Em là sự nối tiếp của Bụt, là bảo bối của
Pháp, là tinh hoa của Tăng. Là gái hay là trai, em cũng có thể
mang lý tưởng Bồ Tát đi vào đời. Nói chuyện tâm sự được
với em hôm nay, tôi thấy lòng nhẹ nhõm. Tôi không bi quan,
không lo lắng, bởi vì tôi có đức tin nơi em. Tôi sẽ có
mặt bên em mãi. Tay em trong tay tôi, tay tôi trong tay Bụt, chúng
ta hãy vững chãi đi về tương lai.
Nguồn
gốc và nội dung
Sách
Bước
tới thảnh thơi
Trong
truyền thống Phật giáo Việt nam, người mới xuất gia được
cho học và thực tập ngay giới luật và uy nghi của Sa di.
Giới
luật và uy nghi này được in trong một tập sách thường được
gọi là Luật Tiểu, để phân biệt với Luật Giải, một
tác phẩm chú giải tinh tường về những điều nói vắn tắt
trong Luật Tiểu.
Luật
Tiểu gồm có ba phần: phần đầu là Tỳ Ni Nhật Dụng Thiết
Yếu, do thiền sư Độc Thể biên tập, phần thứ hai là Sa
Di Luật Nghi Yếu Lược do thiền sư Châu Hoằng biên soạn,
và phần thứ ba là Quy Sơn Đại Viên Thiền Sư Cảnh Sách
của thiền sư Quy Sơn.
1-
Tỳ Ni Nhật Dụng Thiết Yếu. Đây là một tác phẩm
tập hợp các bài thi kệ dùng để thực tập chánh niệm trong
đời sống hàng ngày của một người xuất gia. truyền thống
sử dụng thi kệ để thực tập thiền quán bắt đầu ngay
từ hồi đức Thế Tôn còn tại thế, và ta nhận diện những
bài thi kệ này rải rác trong các kinh điển, nguyên thỉ cũng
như đại thừa. Vào đời Minh có thiền sư Tính Kỳ tập hợp
nhiều bài thi kệ như thế trong phẩm Tịnh Hạnh của kinh
Hoa Nghiêm với một số các bài thi kệ và đà la ni khác rải
rác trong các kinh điển mật giáo và biên soạn thành sách
Tỳ Ni Nhật Dụng. Đến đời Thanh, thiền sư Độc Thể (1601-1679)
căn cứ trên sách ấy để soạn ra tập Tỳ Ni Nhật Dụng
Thiết Yếu này. Sau đó không lâu, cũng trong đời nhà Thanh,
thiền sư Thư Ngọc thích giải tác phẩm của thiền sư Độc
Thể và làm ra sách Tỳ Ni Nhật Dụng Thiết Yếu Hương Nhũ.
Tỳ
Ni, hoặc Tỳ Nại Gia, là phiên âm tiếng Phạn Vinaya, có nghĩa
là luật, hoặc giới luật. Thực tập chánh niệm trong đời
sống hàng ngày là bản chất của giới luật. Tác phẩm Tỳ
Ni Nhật Dụng Thiết Yếu không phải chỉ để cho các vị
Sa di sử dụng; tất cả các vị xuất gia dù hạ lạp cao đến
mấy cũng cần sử dụng thi kệ để duy trì chánh niệm trong
đời sống hàng ngày .
Thiền
sư Độc Thể là người tỉnh Vân Nam, hồi còn bé đã có
tài hội họa, mười bốn tuổi cha mẹ mất, được người
chú đem về nuôi dạy. Thiền sư xuất gia năm mười bảy tuổi,
làm đệ tử của thiền sư Luân Sơn ở núi Bảo Hồng, sau
theo học với thiền sư Tịch Quang, một vị luật sư, và đã
thọ giới lớn với thầy này. Kiến thức về luật tạng
của thiền sư rất vững vàng; tuy còn trẻ mà có khi thầy
đơã được thay bổn sư lên pháp tòa giảng kinh Phạm Võng
và luật Tứ Phần. Đến khi bổn sư tịch, thầy tiếp tục
nghiên tầm và giảng dạy, rồi trở nên một vị luật sư
nổi tiếng. Người đương thời xưng tán thầy là hậu thân
của luật sư Đạo Tuyên ngày trước. Thiền sư Độc Thể
mất năm bảy mươi tám tuổi, đã sáng tác Tỳ Ni Chỉ Trì
Hội Tập, Tỳ Ni Chỉ Trì Tục Thích, Truyền Giới Chánh Phạm,
Đại Thừa Huyền Nghĩa. Sách Tỳ Ni Nhật Dụng Thiết Yếu
của thầy đã được các vị Sa di ở nước ta học và thực
tập trên ba trăm năm nay.
Phần
thi kệ thực tập Chánh niệm trong sách Bước Tới Thảnh Thơi
này cũng được biên tập theo tinh thần và phương pháp của
các sách Tỳ Ni Nhật Dụng của thiền sư Tính Kỳ và Tỳ
Ni Nhật Dụng Thiết Yếu của thiền sư Độc Thể. Tuy nhiên
những bài thi kệ mới có tính cách thiết thực hơn, ít trừu
tượng hơn, giàu có chất thi ca và đáp ứng được đầy
đủ hơn những nhu yếu của người xuất gia sống trong thời
đại mới. Phần lớn các bài trong phần này đã được lấy
từ sách Từng bước Nở Hoa Sen của Thiền sư Nhất Hạnh.
Các bài thi kệ trong phần này cần phải được học thuộc
lòng để thực tập.
2-
Sa Di Luật Nghi Yếu Lược. Sách này gồm có hai phần,
phần một nói về mười giới Sa di, và phần hai nói về uy
nghi của Sa di.
giới
luật và uy nghi có liên hệ mật thiết với nhau. Tuy phân biệt
ra giới luật và uy nghi nhưng quán chiếu cho kỹ thì ta thấy
giới nào cũng là uy nghi và uy nghi nào cũng là giới. Xét trong
mười giới thì ta thấy cả mười giới đều là uy nghi, và
nhất là năm giới sau. Về giới Lớn ta cũng thấy như thế,
hầu hết các giới đều có thể nhận thức là uy nghi. Ta
có thể nói uy nghi cũng là giới, nhưng thuộc về giới nhẹ.
Phạm giới nặng là mất ngay tư cách của người Sa di, còn
phạm giới nhẹ thì có thể sám hối và làm mới lại được.
Mười giới trong sách này được giảng bày một cách sơ lược.
Các bậc sư trưởng và các hành giả sẽ thấy rằng giới
tướng của mười giới Sa di trong sách Bước Tới Thảnh Thơi
rất tự tường và thích hợp với nhu yếu hành trì trong xã
hội hiện đại và cũng đáp ứng được với khát vọng của
tâm bồ đề nơi người xuất gia mới. Về phần uy nghi, có
những thiên được đặc biệt sáng chế cho Sa di, nhưng phần
lớn những uy nghi trong sách này chính các vị đã thọ giới
lớn cũng còn phải thực tập. Nhiều uy nghi trong sách này
cũng đã được trích ra từ những uy nghi của các vị có
giới lớn.
Uy
nghi là uy đức và nghi tắc biểu lộ cái đẹp của nếp sống
tâm linh người xuất gia. Các vị khất sĩ (tỳ kheo) hành trì
250 giới, phối hợp với bốn tư thế đi, đứng, nằm, ngồi
thành ra một nghìn uy nghi, phối hợp với ba mặt thân, khẩu,
ý làm thành ba ngàn uy nghi, gọi là tam thiên uy nghi. Uy nghi
của Sa di được trích ra từ các giới kinh, giới bản và
các bộ luật có từ thời đạo Phật nguyên thỉ.
Thiền
sư Châu Hoằng (1535-1615) trong khi biên tập hai mươi bốn thiên
uy nghi của Sa di đã sử dụng các tài liệu ấy, trong đó
có Đại Tỳ Khưu Tam Thiên Uy Nghi Kinh (Đ.C. 1470) do thầy An
Thế Cao đời Hán (thế kỷ thứ hai) dịch, Sa Di Thập Giới
Pháp Tinh Uy Nghi (Đ.C. 1471) do một vị thiền sư mà ta không
còn biết tên dịch vào đời Đông Tấn (317- 430) và Phật
Thuyết Sa Di Thập giới Nghi Tắc Kinh (Đ.C. 1473) do thầy Thi
Hộ đời Tống dịch năm 980. Thiền sư Độc Thể, tác giả
Tỳ Ni Nhật Dụng Thiết Yếu, khoảng bốn mươi năm sau, đã
viết sách Sa Di Ni Luật Nghi Yếu Lược căn cứ trên Đại
Ái Đạo Tỳ Khưu Ni Kinh (Đ.C. 1478), Sa Di Ni Giới Kinh (Đ.C.
1474) và mô phỏng theo sách Sa Di Luật Nghi Yếu Lược của
thầy Châu Hoằng. Sau đó, đến đời Minh, thiền sư Trí Húc
(1599 - 1655) lại viết thêm Sa Di Thập Giới Uy Nghi Lục Yếu
cũng căn cứ trên đường lối của sách Sa Di Luật Nghi Yếu
Lược của thầy Vân Thê.
Các
Sa di nam nữ ở Trung Hoa, Cao Ly, Nhật Bản và Việt Nam trong
gần bốn trăm năm nay đã sử dụng ba cuốn sách ấy để
tập luyện, một của thầy Châu Hoằng, một của thầy Độc
Thể, và một của thầy Trí Húc.
Sách
Bước Tới Thảnh Thơi mà chúng ta đang cầm trong tay là một
cuốn sách được biên soạn trên nền tảng của ba cuốn ấy
và có thể được xem như là sự tiếp nối của ba cuốn ấy.
Thay vì chỉ có hai mươi bốn thiên uy nghi cho Sa di nam và hai
mươi hai thiên uy nghi cho Sa di nữ, chúng ta hiện có tới ba
mươi chín thiên uy nghi dùng chung cho cả hai giới. Những thiên
uy nghi này phản ánh được nếp sống của xã hội thời nay
và những nhu cầu thực tập của các vị Sa di trong xã hội
mới. Một điều mà quý vị hành giả có thể nhận thấy
rõ ràng là những thiên uy nghi này không những chỉ nhắm tới
sự ngăn ngừa phạm giới, sự đưa người hành giả vào khuôn
phép mà còn cống hiến cho người hành giả những phương
pháp thực tập chánh niệm thực tiễn có thể nuôi lớn định
và tuệ mỗi ngày. Để thực tập những uy nghi này, các vị
Sa di phải thực sự có chánh niệm, nếu không thì đó có
thể chỉ là những hình tướng giả trang. Hành giả cũng sẽ
nhận ra rằng các bài thi kệ thực tập chánh niệm rất cần
được học thuộc lòng để đóng vai trò hướng dẫn những
thực tập về uy nghi. Thi kệ chánh niệm với các uy nghi phải
đi theo nhau như bóng với hình. Phần lớn các bài thi kệ trong
sách này đã được bình giải trong sách Từng Bước Nở Hoa
Sen của thiền sư Nhất Hạnh.
Thiền
sư Châu Hoằng sinh ở Hàng Châu, còn có tên là Liên Trì và
Vân Thê, xuất gia năm ba mươi ba tuổi ở Ngũ Đài Sơn với
thiền sư Tính Thiên. Sau khi thọ giới lớn với thiền sư
Vô Trần ở chùa Chiêu Khánh. Thầy đã từng học với các
thiền sư Biện Dung và Tiếu Nham. Từ năm ba mươi bảy tuổi,
thầy trú trì chùa Vân Thê, chuyên tu, trước thuật và dạy
học. Thầy đã chú giải các kinh Lăng Nghiêm, Di Đà, Di Giáo
và Phạm Võng, và sáng tác trên ba mươi tác phẩm khác về
tông Luật và tông Tịnh Độ; các tác phẩm tùy bút và tạp
lục khác đều có khuynh hướng tổng hợp Thiền với Tịnh
Độ và các tông phái khác. Trúc Song Tùng Bút và Thiền Quan
Sách Tiến là hai trong những sáng tác nổi tiếng của thiền
sư.
3-
Quy Sơn Đại Viên Thiền Sư Cảnh Sách. Đây là một
bài văn nổi tiếng của thiền sư Quy Sơn, có công dụng thức
tỉnh người xuất gia, đánh thức tâm hổ thẹn của mỗi
người để họ lại phát tâm tu học chuyên cần. Bài văn
này nổi tiếng cho đến nỗi trong giới thiền giả người
ta đã cho nó tầm quan trọng ngang hàng với hai kinh Di Giáo
và Tứ Thập Nhợi Chương, và gọi chung ba cuốn bằng danh
từ Phật Tổ Tam Kinh. Các học giả thường phân bài cảnh
sách này ra làm năm tiết: một là nói về hoạn nạn của
sắc thân, hai là nói về những điều lưu tệ xảy ra trong
giới những người xuất gia, ba là nêu lên mục đích chính
của người xuất gia, bốn là chỉ bày con đường tu đạo,
năm là lời ân cần khuyến nhủ. Kết thúc là một bài văn
vần gọi là minh, có ba mươi sáu câu, mỗi câu bốn chữ,
tóm tắt lại các ý trong năm đoạn trước.
Trong
sách Bước Tới Thảnh Thơi, chúng ta được đọc bản dịch
của thiền sư Nhất Hạnh, văn rất mới, vừa dễ đọc vừa
lột được hết ý của tác giả và đánh động được sơ
tâm của người xuất gia.
Thiền
sư Quy Sơn (771-853) là một vị thiền sư lớn đời Đường.
Thầy là tổ sư của phái thiền Quy Ngưỡng. Pháp danh thầy
là Linh Hựu. Xuất gia năm mười lăm tuổi với thầy Pháp
Thường, rồi thọ giới lớn với thầy này tại chùa Long
Hưng ở Hàng Châu, thầy đã từng gặp gỡ và giao du với
các vị nhân sĩ Hàn Sơn và Thập Đắc. Năm hai mươi ba tuổi,
thầy đã đi tham yết thiền sư Bách Trượng và trở thành
đệ tử lớn của thiền sư này. Sau thầy về ở núi Đại
Quy, được dân chúng mến mộ, xây dựng chùa Đồng Khánh,
thiền sinh quy tụ để tu học rất đông. Tướng quốc Bùi
Hưu cũng từng đến tham vấn thầy. Thiền sư hành đạo ở
đây trên bốn mươi năm, và tịch năm tám mươi ba tuổi.
4-
Nói Với Người Xuất Gia Trẻ. Đây là một bài pháp
thoại của thiền sư Nhất Hạnh nói tại đạo tràng Mai Thôn
cho những người xuất gia trẻ ngày 2 tháng 5 năm 1996. Tiếp
theo bài pháp thoại là một bài thầy viết thêm, cũng cho những
người xuất gia trẻ. Bài này không phải là một bài cảnh
sách, nhưng cũng có tác dụng giúp người xuất gia trẻ nhìn
lại tình trạng của mình để có thể định hướng cho đúng,
hầu mong đáp ứng lại được sơ tâm đẹp đẽ của mình.
Bài này bổ túc được một cách khéo léo cho bài của thiền
sư Quy Sơn. Thiền sư Nhất Hạnh không nói lời khuyên nhủ
và nhắc nhở nhưng lại chỉ bày cặn kẽ cho người xuất
gia trẻ để họ thấy được hướng đi và phương pháp cụ
thể giúp họ thoát ra khỏi tình trạng trì trệ, khó khăn
trong đó họ có thể đang bị kẹt. Những lời của thiền
sư có thể được nghe như những lời tâm sự vỗ về, an
ủi và hướng dẫn của một bà mẹ đối với một đứa
con hay một người anh lớn nói với một đứa em nhỏ.
Sách
này tuy vậy vẫn còn là một cuốn sách nhỏ có tính cách
cương yếu. Chúng ta còn cần một bộ sách lớn hơn để chú
giải sách này, theo thể thức của sách Sa Di Luật Nghi Yếu
Lược Tăng Chú (Luật Giải) của thầy Hoằng Tán.