Chỉ
biết ăn uống mà không biết tu hành, thì ăn nhiều vào, khó
mà tiêu (nghiệp) đặng.
Vì
sao con người luân hồi? Bởi vì Thất Tình (bảy thứ tình
cảm hay trạng thái tâm lý), Ngũ dục quá nặng nề.
Khi
bị Thất tình và Ngũ dục làm mê hoặc, thì cả ngày người
ta chỉ biết truy đuổi tiền tài, sắc đẹp, danh vọng, quyền
vị, ăn uống, hưởng thụ và ngủ nghỉ. Phiền não cũng theo
đây mà sinh, rồi từ đó tạo đủ thứ nghiệp.
Ðừng
cho rằng không có luân hồi. Có! Rất khổ!
Khi
xưa, hai ngài Hàn Sơn và Thập Ðắc (hóa thân của Bồ-tát
Văn Thù và Phổ Hiền) thấy người ta đang làm lễ cưới
thì vỗ tay cười lớn, nói rằng: 'Bạn thấy chàng rể cưới
bà ngoại của anh ta không? Xem kìa, tụi nó ăn thịt cô, dì
của chúng đấy!'
Mấy
người kia nghe vậy liền mắng hai Ngài rằng: 'Hòa Thượng
điên cuồng! Nói bậy!'
Nhưng
khi Ngài Hàn Sơn kêu tên một con heo, thì con heo ấy chạy tới
phía Ngài liền: xác nhận là có luân hồi rồi!
Những
ai thích đẹp đẽ, đi giày cao gót, thì sau này (quả báo của
tập khí đó) y tự nhiên sẽ đầu thai làm ngựa, không cần
phải mang giày gì cả!
Một
người cứ ăn cho thật no thì đầu óc hôn trầm, cứ muốn
ngủ. Hễ ngủ nhiều quá thì sau này (quả báo) làm thân rắn.
Con
trâu tuy làm việc cực nhọc mà nó lại không biết làm sao
để thoát khổ. Làm thân trâu là nghiệp báo do kiếp trước
làm quan (công chức, nhân viên nhà nước) không thanh bạch,
không liêm khiết (ăn hối lộ), nên kiếp này phải trả nợ.
Có
một người làm quan, rồi đem tiền của (kiếm được do làm
việc bất chánh) trốn ra ngoại quốc. Cuối cùng y phải trả
quả báo, đầu thai làm trâu ở Ðài Loan này.
'Một
đời làm quan xấu,
Chín
kiếp làm trâu đền nợ'.
Con
trâu thì có hai sừng, mà cọp cũng phải kiêng sợ. Dần dần
một ngày kia con trâu cũng sẽ hiểu biết. Như trâu cày ruộng
bây giờ, cũng là giúp đỡ mình vậy.
Khi
ai làm điều gì tốt, thì bạn đồng ý, tán thành với y.
Song khi làm không tốt mà bạn cũng tánh thành, thì tội bạn
sẽ tăng lên gấp bội.
Phải
biết trân quý giấy trắng (có thể viết chữ). Hễ tờ giấy
nào có viết chữ kinh điển thì đừng vất trong thùng rác;
nên đốt nó đi. Ðây cũng là một thứ đức hạnh.
Hãy
giữ gìn những chữ viết trên giấy hay trên áo; dù là một
chữ nhỏ cũng phải quí giữ nó. Chữ thêu trên áo thì nên
cắt ra rồi đốt đi, đừng vất vào thùng rác. Biết quý
trọng chữ như vậy thì (quả báo) mới biết đọc chữ. Ðó
cũng là một đức hạnh vậy!
Xưa
kia, cổ nhân dạy trung, hiếu, lễ, nghĩa, liêm, sỉ; do đó
sản sinh ra rất nhiều bậc Thánh. Ngày nay, không ai dạy về
những đạo đức nhân nghĩa ấy nữa, nên thời đại trở
nên hỗn loạn. Do đó, đối với các sách kinh, luận dạy
về đạo đức cổ xưa ấy, mình phải biết quý trọng.
Ðồ
vật tốt mà bạn không biết sử dụng cho đúng đắn, đàng
hoàng (không biết giữ gìn, bảo trì), rồi làm nó hư đi;
thì đó là lỗi bạn. Bạn phải gánh chịu hậu quả hoặc
quả báo.
Khi
xử lý, quyết định thi hành, hoặc tiến hành bất kỳ công
việc gì, bạn phải hết sức cẩn thận, bởi vì cái gì cũng
có nhân quả. Ví như những thức còn ăn được mà bạn lại
vất đi hoặc để cho thiu thối, thì bạn phải chịu quả
báo của việc làm ấy. Nhân quả thì không sai chạy mảy may,
và không ai có thể chịu dùm quả báo của bạn:
Việc
sanh tử của người nào thì người nấy lo; Cơm, ai ăn thì
người đó no!
Có
đồ vật tốt thì chớ làm cho nó hư hỏng. (Ðừng cố ý
làm hư; đừng lơ là, thiếu cẩn thận, thiếu tinh thần trách
nhiệm; hoặc không chịu học hỏi phương cách đúng đắn
để sử dụng hay bảo trì; cũng đừng chểnh mảng, bê bối,
coi rẻ, chẳng quý trọng tài vật.)
Phật,
Bồ Tát, La Hán, Trời, Người, A-Tu-La, Ðịa Ngục, Ngạ Quỷ,
Súc Sanh, đều là do người mà ra. Hễ ai tu hành đàng hoàng
thì sanh vào đường tốt; tu bê bối, phạm Ngũ Giới, thì
đọa lạc đường ác.
2.
Sám Hối
Khó
được thân người; khó được nghe Phật Pháp. Nay được
thân người, phải gắng tu hành cho đàng hoàng.
Những
vị ở Trời tuy hưởng phước đức, song hễ họ khởi một
ý niệm xấu thì sẽ bị đọa lạc. Ðối với chúng ta, nếu
mình có phạm tội lỗi, chỉ cần thành tâm sám hối thì cũng
sẽ được trong sạch như người vô tội vậy. Cõi Người
là cõi tu hành tốt nhất: được nghe Phật Pháp, được biết
cách làm sao để tu.
Khi
ý niệm xấu khởi lên, nếu bạn chưa nói ra và chưa làm theo
nó, thì bạn có thể sám hối trong lòng, quyết không tái phạm.
Hỏi:
Khó mà giữ ý nghiệp cho thanh tịnh, vì thói hư tật xấu
tiêm nhiễm, tích tập từ kiếp vô thủy, nay gặp duyên xấu
nên tự nhiên hiện khởi. Lúc ý niệm xấu ấy khởi lên,
mình tức khắc sám hối, thì có phải chịu quả báo xấu
không?
Ðáp:
Ý niệm ác chỉ mới nghĩ trong tâm, nếu sám hối liền thì
không có quả báo xấu lại. Nếu ý niệm xấu đã thể hiện
ra nơi miệng (khẩu nghiệp), hoặc mình đã thực hành nó rồi
(thân nghiệp), thì sẽ phải chịu quả báo. Mỗi giây mỗi
phút mình phải có tâm sám hối; có tâm sám hối thì ý niệm
lành mới khởi lên đặng.
Nói
với người tu thì phải xem căn cơ của họ ra sao rồi mới
nói.
Ví
như đối với kẻ có căn cơ thì mình nói: 'Phạm tội lỗi
rồi, bạn có thể sám hối. Tội do tâm tạo ra, vì vậy hãy
thành tâm mà sám hối.' Như thế thì người kia tuy có tội
lỗi, song y có thể sám hối rồi trở lại thanh tịnh: không
còn tái phạm, dụng tâm tu Chánh Ðạo.
Ðối
với những kẻ không có căn cơ, mình nói thế không ổn. Bởi
vì dạy họ như vậy, họ cho rằng cứ việc mặc tình tạo
tội lỗi, rồi tâm sám hối là xong ngay! Vì thế họ vĩnh
viễn không cách gì thành tâm sửa đổi lỗi lầm được,
dù cho họ có sám hối mãi hoài!
Giới
luật có đặt ra trường hợp ngoại lệ, không phải phạm
nguyên tắc. Bạn phải học cho kỹ để tránh hiểu lầm.
Nếu
bạn vô ý phạm lỗi thì có thể sám hối. Cố ý phạm lỗi
thì không thể sám hối (Vô ý phạm lỗi là chỉ lúc chưa
xuất gia, chưa biết Giới Luật. Cố ý phạm lỗi là chỉ
sau khi đã xuất gia rồi). Sám hối một thứ tội gì đó không
được vượt quá ba lần (nghĩa là không được tái phạm
quá ba lần).
Ðối
với ý-nghiệp thì mình không sợ niệm ác khởi lên: chỉ
sợ là mình thức tỉnh, nhận biết nó chậm mà thôi. Do đó,
hễ vừa khởi ác niệm thì phải lập tức sám hối ngay.
Một
khi đã phạm lỗi, mình phải luôn nhận rằng: 'Tôi làm lỗi';
rằng 'Tôi xin sám hối'; rằng 'Xin bạn hãy dạy tôi.' Ðừng
sanh phiền não thì mới hết ngã tướng, và không có ý niệm
xấu ác dấy khởi.
Một
kẻ càng tu hành bao nhiêu, càng luôn có cảm giác là y cần
phải sám hối bấy nhiêu.
Cá
lớn ăn cá nhỏ. Con người cũng như cá lớn: cái gì cũng
ăn, dù là thịt cọp cũng ăn luôn; vì thế nên nghiệp chướng
sâu dày. Nếu không khéo thành tâm sám hối, lạy Phật cho
nhiều, thì đến lúc Ðức Di Lặc hạ sinh ở cõi này (ý nói
là trải qua một thời gian lâu lắm), mình cũng không có chút
căn lành gì đâu.
Nếu
biết tu hành, lạy Phật nhiều nhiều, cầu nguyện sám hối,
rộng trồng căn lành, thì biết đâu tới lúc Ðức Di Lặc
hạ sinh, mình có thể được làm đệ tử của Ngài!