5
CẮT
ĐỨT HAM MUỐN
Ít
ham muốn đồng nghĩa với ít đau khổ.
Ham
muốn là đau khổ
KHÔNG
CHẠY THEO ham muốn là thực hành Pháp; chạy theo ham muốn là
không thực hành Pháp. Thật đơn giản như vậy. Luận giảng
Khai mở Cánh cửa Pháp là những lời dạy từ cửa miệng
của các geshe Kadampa mà bản thân họ đã tu tập và chứng
nghiệm được; điểm chung của luận giảng là đoạn tuyệt
bát phong, giải thoát khỏi ham muốn bám chặt cuộc đời này.
Dù bạn đang tu tập Pháp hay không thì những suy nghĩ bất
thiện của bát phong là nguồn gốc của tất cả chướng ngại
và các vấn đề. Mọi sự không được như ý sẽ xảy đến
vì những suy nghĩ về bát phong.
Khi
có người bảo bạn buông bỏ ham muốn, bạn cảm thấy như
thể người ta bảo bạn hy sinh hạnh phúc của mình. Từ bỏ
ham muốn rồi thì sẽ không còn hạnh phúc, sẽ mất hết.
Chỉ còn mỗi cái thân này thôi! Ham muốn của bạn bị tước
đọat; người ta cướp mất hạnh phúc của bạn: bạn chẳng
còn gì cả, bị mất sạch, giống như quả bóng bị xẹp.
Bạn cảm thấy như thể không còn quả tim trong cơ thể nữa,
như thể cuộc đời bị cướp mất.
Sở
dĩ có suy nghĩ như vậy bởi vì bạn đã không nhận biết
được những nhược điểm của ham muốn. Bạn đã không nhận
ra rằng bản chất của ham muốn là đau khổ. Chính ham
muốn tự nó là một tâm không lành mạnh, gây đau khổ.Vì
ham muốn, tâm tạo ra ảo tưởng và bạn không khả năng thấy
được rằng có một thứ hạnh phúc khác, một hạnh phúc
chân thật.
Ví
dụ, khi ham muốn có một cái gì, muốn hưởng thụ nó, bạn
liền gán cho kinh nghiệm này cái tên “sung sướng”. Nó xuất
hiện trước bạn như là sự sung sướng nhưng thực ra nó
chỉ là sự đau khổ. Khi bạn tiếp tục hành động đó, chẳng
hạn như ăn thức ăn, thì sự sung sướng của bạn không tăng
mà chỉ giảm. Và khi bao tử bị đầy thì sự sung sướng
của bạn bây giờ trở thành khổ khổ. Trước khi bản chất
khổ của hành động được thấy rõ, nó trông như là sung
sướng; nhưng khi nó được thấy rõ, nó trở thành khổ khổ.
Khi khổ chưa được thấy rõ, thì cảm giác được gán cho
cái tên “sự vui sướng” và có mặt như là sự vui sướng
nhưng khi bạn tiếp tục hành động thì cảm giác
đó từng bước trở thành khổ.
Sự
bình an bạn kinh nghiệm được khi từ bỏ ham muốn sẽ dẫn
dắt bạn tới Niết bàn, một trạng thái vô ưu. Sự bình
an vắng bặt ham muốn này sẽ cho phép bạn phát triển trọn
vẹn, để trở nên giác ngộ. Bạn có thể kinh nghiệm được
sự bình an này mãi mãi. Ngay từ thời điểm đầu tiên mà
bạn tự thoát khỏi suy nghĩ bát phong, khỏi ham muốn, bạn
sẽ bắt đầu phát triển sự bình an này trong dòng tương
tục tâm thức của bạn và cuối cùng bạn sẽ có được
nó vĩnh viễn.
Nếu
bạn cảm thấy rằng hy sinh ham muốn đồng nghĩa với hy sinh
hạnh phúc và bạn chẳng còn gì cả thì bạn hãy nhớ rằng
toàn bộ các vấn đề đều xuất phát từ ham muốn và những
suy nghĩ bát phong. Một khi không biết được bản chất của
nó là khổ, bạn không thể thấy được rằng có một thứ
hạnh phúc tốt hơn. Bạn không thể thấy được rằng khi
bỏ đi những suy nghĩ bát phong, khi giải thoát tâm bạn khỏi
ham muốn, thì sẽ có một sự bình an đích thực, một hạnh
phúc chân thật. Hạnh phúc này không lệ thuộc vào bất cứ
trần cảnh nào (đối tượng của các giác quan-ND), vì nó
được phát triển bên trong tâm của bạn. Với tâm của bạn,
bạn có thể phát triển sự bình an này.
Ví
dụ, bạn có bệnh ngứa ở da. Bạn gãi cho đã ngứa đến
nỗi làm trầy da của bạn. Như vậy thà đừng có ngứa sẽ
tốt hơn là bị ngứa rồi gãi cho đã ngứa. Có phải đừng
có bệnh ngứa thì tốt hơn không? Có ham muốn cũng giống
như có bệnh ngứa.
Nếu
không có ham muốn thì sẽ không có nhân cho mọi vấn đề
nổi lên từ ham muốn. Sẽ không có những thay đổi tiếp
tục. Nếu chúng ta đừng có thân xác này cùng với cõi luân
hồi này được tạo nên bởi vọng niệm với nghiệp và bị
ô nhiễm bởi hạt giống của vọng niệm thì chúng ta không
phải kinh qua nóng và lạnh, đói và khát và tất cả những
vấn đề khác nữa. Và chúng ta đã chẳng phải lo âu về
sự sống còn và bỏ ra nhiều tiền bạc cùng với thời gian
để chăm sóc thân này. Chúng ta bận rộn quá nhiều để gìn
giữ thân này cho tốt. Chúng ta làm nhiều việc để làm đẹp
thân này từ đầu tóc đến các ngón chân. Mất rất nhiều
thời gian của đời người quý báu để chăm lo thân này.
Tuy nhiên, khi bị đau nặng ngay cả thuốc men chưa chắc đã
trị hết bệnh. Cho nên, có phải tốt hơn nếu không có thân
này, không có kiếp luân hồi này? Và nếu như vậy, bạn không
phải chịu đựng tất cả những vấn đề nêu trên.
Nếu
không có ham muốn thì sẽ có sự bình an rất nhiều trong tâm
– một sự bình an có thể được phát triển và được viên
mãn. Bình an này được xác lập cố định. Nhưng tìm
kiếm sự vui thích ở cõi luân hồi luôn lệ thuộc vào ham
muốn ngọai cảnh là chuyện không có kết cục. Dù bạn làm
với nỗ lực bao nhiêu đi nữa để cố đạt mục tiêu thì
cũng không có chỗ dừng. Giống như sóng biển cái này tiếp
nối cái kia, công việc đó không bao giờ ngừng.
Trước
hết, hạnh phúc tạm thời lệ thuộc vào ngoại cảnh thì
có bản chất đau khổ; thứ hai, dù bạn làm gì đi nữa cũng
không có cách nào để kết thúc việc tìm kiếm hạnh phúc
tạm thời đó.
Càng
ít ham muốn càng ít đau khổ
Như
Ngài Long Thọ giải thích trong đoạn kệ mà ngài Dromtonpa thường
trì tụng:
Được
(lợi), mất(thiệt hại), khen, chê, sướng, khổ, vinh, nhục:
bát phong này không phải là đối tượng của tâm tôi. Đối
với tôi tất cả chúng nó đều như nhau.
Rất
dễ hiểu được vấn đề sẽ như thế nào khi mất, khi khổ,
khi bị chê, khi bị nhục. Những điều này thường dễ được
nhận biết là những vấn đề. Nhưng bạn không thể nhận
ra được rằng bốn trong bát phong là: được, sướng, khen,
vinh là những vấn đề. Tuy nhiên, chúng y như nhau và đều
là những vấn đề, là bát phong. Nhưng đối tượng tự bản
thân nó không phải thành vấn đề. Được giàu sang không
phải là vấn đề. Nên, điều gì là vấn đề? Vấn đề
là tâm tham, cố được giàu sang –đó mới là vấn đề.
Có được một người bạn không phải là vấn đề; chính
tâm muốn có bạn khiến cho nhu cầu có bạn thành ra vấn đề.
Ham
muốn khiến cho bốn mối quan tâm thế tục (tứ phong) –lợi
(được), sống sung sướng (sướng), lời nói ưa thích (khen),
sự ca ngợi (vinh) – trở thành vấn đề. Nếu không ham muốn,
không quan tâm đến thế tục thì có hay không có những đối
tượng này sẽ không trở thành vấn đề.
Vào
một đêm bạn đang ngủ thoải mái thì một con muỗi chích
bạn làm quấy nhiễu giấc ngủ của bạn. Nếu bạn bị bát
phong tác động , nếu bạn có sự ham muốn mãnh liệt với
sự tiện nghi thoải mái thì bạn sẽ rất bực tức khi bị
con muỗi chích. Chỉ là việc bị con muỗi chích. Chẳng có
gì nguy hiểm, chẳng có thể gây nên bệnh nghiêm trọng. Con
muỗi chích lấy một chút xíu máu từ thân của bạn. Nhưng
bạn bị sốc khi thấy thân con muỗi căng phồng với
máu của bạn. Bạn tức giận con muỗi và bực mình suốt
đêm. Ngày hôm sau bạn than phiền về con muỗi cả ngày: “Đêm
qua tôi chẳng ngủ được tí nào cả”. Mất ngủ một đêm
thậm chí chỉ có vài giờ mà như thể mất một viên ngọc
quý. Bạn bực mình y như một người bị mất triệu đô la.
Đối với một số người, một vấn đề nhỏ như vậy trở
nên to tát.
Có
những người quá ham muốn được khen và được người khác
kính nể mình. Nếu bạn làm lơ không để ý tới họ, nếu
khi qua mặt họ mà bạn hỉnh mũi lên hay nói lời khiếm nhã
với họ thì họ cảm thấy bị tổn thương nhiều. Hay
nếu bạn tặng họ một món quà với cung cách không kính trọng
dù vô tình hay cố ý, cũng làm họ khó chịu. Với những người
như vậy, với quá nhiều ham muốn, qúa nhiều dính mắc thì
dù là một va chạm, một xúc phạm nhỏ cũng trở thành vấn
đề lớn. Giống như một mũi tên bắn vào tim họ.
Bất
thình lình, cơn giận nổi lên mãnh liệt, mình mẩy trở nên
căng thẳng. Trước đó gương mặt thoải mái bình thản bây
giờ trở nên đáng kinh sợ –mặt trương phồng, da căng,
tai và mũi nổi đỏ, các mạch máu gồ lên trên trán. Bất
ngờ, họ có thái độ thô lỗ bực tức.
Càng
muốn người khác khen hay nể mình thì càng thấy khó chịu
tức tối khi không được như ý. Các đối tượng ham muốn
khác cũng giống như vậy. Ham muốn sở hữu, tiện nghi, sung
sướng, nghe lời ngọt ngào, được ca ngợi…càng lớn thì
nỗi đau cũng lớn theo khi không được toại nguyện.
Bạn
mong muốn bạn bè sẽ luôn hòa nhã, tử tế, luôn tôn trọng
và chiều theo ý muốn của mình, nhưng vào một ngày, họ bất
ngờ làm bạn bị tổn thương, dù chuyện không đáng cũng
khiến bạn bị đau trong lòng, không thể chịu đựng
được.
Tất
cả phiền não này đều liên quan đến bát phong, đều do bạn
quá ham muốn việc này việc nọ. Với bốn điều ưa thích
mà bạn thấy không dính mắc thì bạn sẽ thấy không thành
vấn đề khi gặp phải bốn điều không ưa thích. Càng ít
ham muốn thì càng ít đau khổ. Nếu bạn cắt đứt được
sự ham muốn bám chặt cuộc sống này thì bạn sẽ không thấy
bị tổn thương khi bị phê bình hay khi không được lợi,
bởi vì bạn không còn mong đợi nhận được lời khen hay
mong được lợi nữa.
Và
cũng y như vậy, khi không mong đợi bạn bè luôn tốt với
mình, mỉm cười với mình, giúp đỡ mình khi cần, thì sẽ
không thấy bị tổn thương khi bạn bè thay đổi thái
độ, làm trái ý mình. Sẽ không có sự đau khổ trong lòng.
Tâm được thanh thản và an lạc. Bằng cách cắt đứt ham
muốn bám chặt bốn điều ưa thích bạn sẽ thấy không thành
vấn đề khi bốn điều không ưa thích xảy đến. Chúng không
gây tổn thương cho bạn, không thể quấy nhiễu tâm bạn.
Nghĩ
ngợi đến bát phong sẽ khiến bạn bám chặt bốn điều
ưa thích với cuộc sống này. Không có suy nghĩ đó thì sẽ
có sự thanh thản và an lạc rất nhiều trong tâm và khi gặp
bốn điều không ưa thích, bạn sẽ không bị phiền muộn.
Sẽ chẳng thấy hãnh diện nếu có ai ca tụng bạn; và lời
chê bai cũng không làm tâm dao động. Có sự ổn
định trong cuộc sống và sự an lành trong tâm. Không có sự
bất ổn thăng trầm. Đây là cách san bằng bát phong.
Bằng
cách nào giữ được tâm bình an khi có vấn đề xảy ra? Làm
sao bảo vệ tâm để cho bốn điều không ưa thích sẽ không
gây phiền muộn? Bằng cách nhận ra rằng vấn đề chính là
sự dính mắc bám chặt vào bốn điều ưa thích. Bạn phải
nhận ra được các nhược điểm của bốn điều ưa thích
và buông bỏ sự dính mắc sự bám chặt vào chúng. Đây là
tâm lý cơ bản. Nếu bạn sử dụng phương pháp này thì các
điều không ưa thích không làm tâm dao động.
Geshe
Chen-ngawa san bằng bát phong bằng cách trì tụng đoạn kệ
như sau:
Vui
sướng khi sống sung túc, khổ sở khi sống khó khăn : tất
cả những hoạt động để được vui sướng là thuốc độc,
cần được loại bỏ. Đạo đức và phi đạo đức là trách
nhiệm của riêng tâm. Hãy dứt bỏ các động cơ phi đạo
đức và cả những động cơ mà nó không phải đạo đức
cũng không phải phi đạo đức.
Câu
sau của đoạn kệ này đề cập đến các hành động của
thân và khẩu với những động cơ không xác định được;
chúng được gọi là những hành động “không tiên liệu”.
Phương
pháp tốt nhất để luyện tâm là mong đợi bốn điều không
ưa thích thay vì bốn điều ưa thích. Hãy mong bị phê bình,
bị chê bai và mong bị khinh rẻ bất kính. Phương pháp tu tập
buông bỏ này - cắt đứt ham muốn - là một phương pháp tâm
lý tốt nhất. Đã được luyện tâm mong những điều không
ưa thích và khi nó xảy ra cụ thể thì nó sẽ không là cú
sốc cho chúng ta; nó không gây thương tổn bởi vì chúng ta
đang mong muốn nó.
Trước
khi biết Phật Pháp, trước khi tu tập Thiền định bạn coi
việc sống thiếu thốn, những lời nói không ưa thích, việc
bị phê bình và việc bị thiệt hại (bốn điều không
ưa) là những vấn đề khốn khổ bất hạnh. Giờ đây nếu
bạn khảo sát cho kỹ bản chất của tâm khi ham muốn được
lợi, muốn sướng, muốn được khen, được ca ngợi (bốn
điều ưa thích), bạn sẽ thấy chẳng có gì là vui sướng,
bạn sẽ thấy cũng đau khổ. Đó không phải sự sung sướng
mà bạn đã nghĩ tới trước khi biết về Pháp. Không phải
sự bình an, mà là sự đau khổ phiền muộn.
Cái
tâm bám dính khi ham muốn sẽ bị vướng kẹt vào đối tượng
mà bạn muốn có. Khi bạn nghe lời tâng bốc: - “Anh thật
thông minh”, “Anh nói rất hay”, “Anh am hiểu Pháp tường
tận” – tâm bạn lúc này bị vướng kẹt vào sự ca tụng
và không còn được tự do. Giống như thân bị dây xích xiết
chặt, lúc này tâm bạn bị xiết chặt bởi ham muốn. Tâm
bị cột, bị khống chế, bị xích bởi lòng tham (tham được
khen-ND). Tâm giống như keo, dán chặt vào đối tượng. Hay
như con bướm thiêu thân bay vào ngọn đèn cầy: toàn bộ thân
con bướm, cánh, chân chìm hoàn toàn vào trong sáp đèn cầy.
Thân và chân của con bướm rất mỏng manh không dễ gì gỡ
ra được khỏi sáp. Hay như con ruồi dính vào mạng nhện:
chân cẳng bị quấn chặt bởi mạng nhện và rất khó gỡ
được ra. Hay như con kiến ở trong mật ong . Lòng tham chính
là tâm mà nó đang bị kẹt dính vào đối tượng.
Ham
muốn là nguồn gốc của mọi vấn đề
Như
Lama Tsong Khapa nêu ra trong Lời bình Quan trọng về con đường
Đạo từng Bước đến Giác Ngộ như sau:
Chúng
ta theo đuổi ham muốn với hy vọng được thoả mãn, nhưng
theo đuổi ham muốn chỉ đưa tới bất mãn.
Thực
ra, quả của việc theo đuổi ham muốn chỉ là sự bất mãn.
Bạn cố theo đuổi mãi nhưng vẫn chỉ là bất mãn.
Theo
đuổi ham muốn nhưng rồi không tìm thấy sự mãn nguyện,
đó là vấn đề then chốt của cõi luân hồi. Bị bệnh ung
thư hay bệnh sida chẳng hạn cũng không phải là vấn đề
lớn. Nếu so sánh với vấn đề “theo đuổi ham muốn và
không thấy mãn nguyện” thì bệnh ung thư hay sida chẳng thấm
vào đâu; các bệnh nan y này không kéo dài từ kiếp này sang
kiếp khác. Nếu bạn không làm gì để giải quyết vấn đề
ham muốn ngay trong đời này khi bạn có được thân người
hoàn chỉnh, thì vấn đề đó sẽ nối tiếp từ đời này
sang đời khác.
Việc
theo đuổi ham muốn sẽ luôn cột chặt bạn trong luân hồi
và bạn phải chịu đựng đau khổ không ngừng trong sáu cõi.
Tái diễn hoài, không dứt. Tiếp tục theo đuổi ham muốn thì
sẽ không có được sự mãn nguyện thật sự, không có bình
an thật sự. Theo đuổi ham muốn chỉ đưa đến bất mãn và
sẽ chịu đựng đau khổ liên tục ở một trong sáu cõi luân
hồi.
Chính
sự suy nghĩ bát phong sẽ không ngừng mang bệnh tật đến
đe doạ chúng ta rất nhiều. Kiếp này sang kiếp khác, nó luôn
mang lại các vấn đề nghiêm trọng mà con người phải chịu
đựng; nó tái tạo nghiệp để rồi chúng ta phải liên tục
kinh qua các vấn đề đó. Suy nghĩ đến bát phong, ham muốn
bám chặt cuộc đời này chính là bệnh nghiêm trọng nhất.
So sánh với bát phong, các vấn đề khác như bệnh tật chẳng
thấm vào đâu.
Nếu
không nghĩ đến bát phong (chúng đang cột bạn vào luân hồi),
thì ngay cả khi nếu bạn bị giết, việc này chẳng qua là
bạn thay một thân khác. Tâm thức bạn đến với một thân
người hoàn chỉnh khác hay đi vào cõi tịnh độ. Như vậy
việc bạn bị giết đích thị là một điều kiện để thay
một thân khác. Nhưng nếu bạn nghĩ đến bát phong và không
tu tập Pháp thì dù không bị ai giết và sống được trăm
tuổi, bạn chẳng qua là liên tục sử dụng thân người hoàn
chỉnh để tạo nhân cho việc tái sinh vào các cõi thấp; bạn
sử dụng kiếp làm người may mắn này để tạo nhân cho những
kiếp sau không may mắn và lúc đó bạn sẽ không có cơ hội
tu tập Pháp. Càng sống lâu càng tạo nhiều nghiệp xấu, điều
này khiến cho bạn tiếp tục đi vào cõi thấp và chịu đựng
nhiều khổ đau. Do vậy, sự suy nghĩ đến bát phong gây nguy
hại hơn nhiều so với kẻ thù giết bạn.
Lời
dạy của Ngài Lama Tsong Khapa về việc theo đuổi ham muốn
được tiếp tục như sau:
Ham
muốn mang đến nhiều vấn đề khác nữa. Vì theo đuổi ham
muốn, tâm bị nhiễu loạn, bất an.
Hàng
trăm vấn đề đến từ sự bất mãn. Chẳng hạn, khi có ham
muốn mãnh liệt, rất dễ dàng nổi giận. Càng bám chặt
vào ham muốn, cơn giận nổi lên càng mạnh. Nếu không bám
chặt nhiều, bạn sẽ không khó chịu khi có ai đó quấy rầy
bạn. Có thể bạn vẫn bị phiền muộn nhưng ít hơn. Giận
dữ, ganh tị và những thứ khác nữa nổi lên đều có liên
quan đến sự bám chặt vào ham muốn. Vì bám chặt nên các
suy nghĩ bất thiện này nổi lên. Khi có bất kỳ suy nghĩ bất
thiện nào nổi lên bạn sẽ tạo ra nghiệp bất thiện, nhân
của đọa xứ.
Khi
tâm bạn tràn ngập ham muốn, hoàn toàn bị che lấp bởi ham
muốn, bạn không thể thiền định. Ngay cả nếu bạn có một
ý tưởng nào đó về tánh Không, bạn sẽ rất khó cảm nhận
được nó. Có những lúc khi tâm bạn tĩnh lặng và bình an
bạn có thể có một cảm nhận nào đó về tánh Không nhưng
khi tâm bạn bị loạn động– một đám sương mù của ham
muốn che mờ mọi sự – thì bạn không thể nào thiền định
tánh Không. Bạn cũng không thể phát hiện được những nhược
điểm của ham muốn.
Khi
ham muốn mãnh liệt về một đối tượng, bạn trở nên rất
khổ sở nếu không có được nó. Bạn không thoải mái; thân
sẽ không thư giãn bởi vì tâm không thư giãn. Mặc dù không
phải làm việc nặng nhọc nhưng vì có ham muốn nên tâm không
thoải mái, do vậy, thân cũng không thoải mái.
Có
rất nhiều thí dụ về nhược điểm của ham muốn. Hãy lấy
ví dụ về những người nghiện rượu, những người nghiện
ma túy. Họ sống rất khổ sở, không tự kiềm chế, đến
nỗi họ không thể làm gì được. Họ còn hủy hoại trí
nhớ, mất tỉnh táo.
Bệnh
tật đến từ những suy nghĩ tồi tệ của bát phong, từ sự
bất mãn vì muốn mà không được; sự bất mãn này tạo nên
những điều kiện của bệnh tật. Bạn có thể bị đau ốm
nhiều năm tiêu tốn rất nhiều tiền mà lẽ ra không đáng
phải tiêu. Khi không thể kiếm tiền đàng hoàng thì phải
ăn cắp. Tâm bị rối loạn, thần kinh suy sụp, bạn bị điên.
Rồi bạn lại phải tiêu tốn thời gian tiền bạc chữa bệnh
tâm thần, thậm chí phải vào nhà thương.
Và
nguồn gốc của mọi thứ này là gì? Là một khoảnh khắc
của ham muốn không kiềm chế được. Chính khoảnh khắc khi
bạn đã không tự bảo vệ mình chống lại bát phong, khi bạn
đã không tu tập Pháp, khoảnh khắc đó mang đến nhiều vấn
đề. Các vấn đề đó liên tục kéo dài nhiều năm, tốn
nhiều tiền và khiến cho bạn gặp nhiều khó khăn phức tạp
không cần thiết. Tất cả phiền muộn lo âu tốn kém này
được phát sinh bởi suy nghĩ về bát phong. Nếu ngay từ ban
đầu bạn giữ mình tránh khỏi bát phong thì tất cả những
vấn đề không muốn có và những tiêu tốn đó trong bao năm
đã không xảy ra. Bạn cần phải đừng bao giờ kinh qua những
sự việc đó.
Rất
rõ ràng, đây là nguồn gốc của bệnh Sida, nó đến khi một
người bị bát phong kiềm chế. Khi gặp người bị sida truyền
do tình dục, tôi hỏi họ về trạng thái tinh thần như thế
nào khi họ bắt đầu có triệu chứng bị bệnh, một số
người trả lời rằng họ có ham muốn tình dục mãnh liệt.
Trong suốt thời gian có trạng thái tinh thần phi đạo đức
đó, họ bắt đầu bị sốt cao, toát mồ hôi và mệt lã từng
ngày.
Về
cơ bản, tất cả bệnh tật, kể cả sida, ung thư, đến từ
suy nghĩ bát phong. Các vấn đề do giao tiếp trong cộng đồng
cũng vậy: nếu một người không cố gắng tự kiềm chế,
thì các vấn đề phát sinh do giao tiếp, bằng cách này hay
cách khác, có thể xảy ra liên tục. Cuộc sống sẽ như địa
ngục. Trước khi tái sinh ở địa ngục thật, người đó
phải chịu đựng địa ngục ở cõi người này. Có địa
ngục ở khắp mười phương. Bạn hoàn toàn cảm thấy như
bị nhốt trong bẫy, bị ngộp thở. Thậm chí bạn không thể
thở.
Khi
ham muốn của bạn không được thoải mãn, khi bạn không thể
có được những gì bạn muốn thì đó là lúc thần kinh suy
sụp và ý định tự tử sẽ xuất hiện. Mới gần đây một
người đệ tử ở Thụy Sĩ đã gặp phải những vấn đề
như vậy và đã tự tử. Ông ta tự treo cổ. Tôi cho rằng
ông ta có nghe Pháp nhưng không nhập thất hay không thực hành
được nhiều. Ông ta có việc làm tốt, kiếm nhiều tiền
nhưng ông ta đã có những vấn đề về giao tiếp (quan hệ
với người khác bị tồi tệ-ND)
Bạn
có thể đã có nhiều lần nghĩ đến việc tự tử, nghĩ đến
việc kết thúc đời bạn do bởi các loại vấn đề như thế
này. Về cơ bản, đây là nhược điểm của bát phong, của
ham muốn. Kadampa geshe Gonpawa, người đã có được khả năng
thấy biết siêu việt và nhiều thực chứng khác nữa,
đã nói:
Nếu
một người nhận được bốn điều ưa thích (trong bát phong)
là: được (lợi), sướng, khen, vinh, từ một hành động đươc
làm bỡi những suy nghĩ bát phong thì đó chỉ là quả trong
đời này mà thôi và sẽ không có lợi lạc gì cho các đời
sau. Và nếu bốn điều không ưa đến từ một hành động
thì sẽ không có lợi lạc gì ngay cả trong đời này.
Thường
thì những hành động từ suy nghĩ bát phong dù có mang lại
bốn điều ưa thích thì rốt cuộc cũng sẽ đưa tới bốn
điều không ưa thích. Chẳng hạn trong kinh doanh bạn thành
đạt từ thành công này tới thành công khác; và vì được
thành công bạn sẽ đầu tư kinh doanh nhiều thêm với những
suy nghĩ bát phong. Sau một thời gian khi nghiệp lực thành công
của bạn kết thúc và nghiệp lực thất bại xảy ra chỉ
trong một ngày bạn có thể trở thành kẻ ăn mày. Ngày nay
bạn là triệu phú nhưng ngày mai bạn có thể bị khánh kiệt,
không biết lấy gì trả tiền nhà hay trang trải cho gia đình.
Toàn bộ cuộc đời bạn sụp đổ.
Điều
này xảy đến vì để cho suy nghĩ bát phong thúc đẩy hành
động. Cho dù bạn sống sung túc nhưng bạn không thoả mãn
và bạn lại tiếp tục hành động vì suy nghĩ bát phong. Do
đã thành công trong quá khứ, vào một ngày nghiệp lực thành
công của bạn cạn kiệt và mọi sự sụp đổ. Có người
hôm qua rất giàu có, chẳng phải lo lắng tiền bạc, bất
ngờ hôm nay phải lo toan đến việc nhỏ nhất là không biết
tiền đâu để nuôi gia đình. Ông ta không thể làm gì, không
thể ăn ngủ được.
Ngay
cả khi một kẻ ăn cắp đã lấy trộm một. hai, ba lần chẳng
hạn, nhưng sự thành công của ông ta không thể tiếp tục
mãi được. Bạn cần phải tự kiềm chế ham muốn của mình;
bạn cần phải tìm thấy được một mức thoả mãn nào đó.
Nếu không dừng, nếu tiếp tục nữa, thì có ngày bạn sẽ
thất bại. Bất luận sai lầm gì, nếu cứ tiếp tục tái
diễn, chắc chắn ngày nào đó nó sẽ trở thành một vấn
đề to lớn. Một nhược điểm khác nữa của ham muốn là
cuối cùng sẽ đưa tới chỗ rất ư thất vọng.
Tự
giải thoát mình khỏi ham muốn là một sự bảo vệ chắc
chắn nhất. Khi dứt bỏ ham muốn một đối tượng hay một
người, lúc đó tất cả suy nghĩ bất thiện sẽ không nổi
lên được và kết quả là bạn sẽ không tạo ra nghiệp xấu.
Và nó cung cấp sự bảo vệ tốt ngoài sức tưởng tượng.
Thông thường, vì đam mê một đối tượng đặc biệt, bạn
tạo ra rất nhiều nghiệp bất thiện liên hệ đến nhiều
chúng sanh hữu tình khác. Dứt bỏ được đam mê đó bạn
sẽ ngăn chận được nhân tái sinh vào các đọa xứ.
Sự
an lạc to lớn sẽ đến khi bạn giải thoát mình khỏi suy
nghĩ về ham muốn. Hãy tập trung vào sự an lạc chân thật
này mà bạn có thể kinh nghiệm được ngay lập tức bằng
cách tự giải thoát mình khỏi ham muốn. Khi tập trung chú
tâm vào sự an lạc này thì sẽ không có vấn đề nào xảy
ra. Khi nỗ lực để có được hạnh phúc to lớn này, sự
an lạc chân thật này, thì hạnh phúc tạm thời trở nên không
hấp dẫn nữa và bạn sẽ từ bỏ nó dễ dàng – y như vứt
giấy đã dùng ở trong phòng vệ sinh. Khi thấy biết được
như vậy thì không gì đáng lo nếu bạn gặp phải chuyện
không vừa ý.
Cho
nên như chúng ta thấy, dù có nhiều hay ít vấn đề đi nữa
thì chúng ta cũng phải thực hành Pháp, không cách nào khác
hơn. Và tu tập Pháp có nghĩa là kiểm soát tâm, kiềm chế
ham muốn. Không nói chi đến việc sống khổ hạnh theo sự
tu tập Pháp đích thực, nhưng ít nhất để có được sự
bình an trong tâm và hạnh phúc đời này cũng như ngăn cản
những vấn đề tăng thêm, chúng ta cần kiểm soát ham muốn.
Chấm
dứt luân hồi
Như
Ngài Long Thọ có nói:
Các
hành động phát sinh bởi tham, sân, si là phi đạo đức. Các
hành động phát sinh bởi không tham, không sân, không si là
đạo đức. Dù đạo đức hay phi đạo đức, hành động đều
do tâm mà có.
Chừng
nào chúng ta còn ham muốn sống tiện nghi sung túc, mong được
lợi, mong được kính trọng, được danh tiếng, và chừng
nào chúng ta ngại sống thiếu thốn, sợ bị thiệt hại, sợ
bị khinh rẻ, bị tiếng xấu thì mọi hành động của chúng
ta đều bị thúc đẩy bởi tham, sân, si. Điều này có nghĩa
là sẽ có nhiều hành động xấu hơn tốt.
Ở
đây luận giảng có nói:
Điều
rất ư quan trọng là cố gắng đừng để phát sinh ham muốn
sốngï sung sướng ở cuộc đời này. Nếu ham muốn này nổi
lên thì cố gắng từ bỏ nó.
Ngài
Lama Atisha cũng có nói:
Nếu
gốc cây là độc thì cành và lá cũng độc. Nếu gốc có
dược tính trị bệnh thì cành và lá cũng là dược liệu.
Cũng giống như vậy, mọi việc được làm với tham, sân,
si thì là phi đạo đức.
Nói
cách khác, bất kỳ hành động nào – làm ruộng, kinh doanh,
đi lính, giúp bạn bè bà con, làm thầy thuốc – được làm
với sự suy nghĩ bát phong, bám chặt cuộc sống này và
bị thúc đẩy bởi tham, sân, si thì–như được nói ở đây–“chỉ
là nhân cho luân hồi và đọa xứ”.
Luận
giảng nói tiếp:
Để
nắm bắt được cái tinh hoa, thì ngay từ lúc bắt đầu ngừơi
ta đừng nên bám chặt vào cuộc đời này.
“Nắm
được cái tinh hoa” ở đây đề cập tới thân làm người
hoàn chỉnh này.
Sau
đây là một đoạn trích từ giáo lý Tantra, thường được
coi như là một động cơ kích họat trong phần chuẩn bị cho
một lễ quán đảnh Tantra:
Những
ai có quyết tâm lớn hiến dâng đời cho tu tập, tìm kiếm
sự giải thoát khỏi luân hồi thì được phép vào mạn đà
la (thế giới quan của Tantra thừa). Người đó chẳng cần
ham muốn các quả của đời này.
Câu
cuối của đoạn văn ý nói rằng người đó chẳng quan tâm
đến sướng, được, khen, vinh, vân vân… tức là không ham
muốn toàn bộ những chuyện ở đời.
Đoạn
trích dẫn tiếp tục như sau:
Người
nào còn ham muốn cuộc sống này sẽ không có được kinh nghiệm
thoát khỏi luân hồi.
Câu
này có nghĩa là các việc làm của người đó có sự ham muốn
cuộc sống này sẽ không trở thành nhân của giác ngộ, tức
là trạng thái thoát khỏi luân hồi.
Bạn
có thể hiểu điều này như sau : nếu mục đích của bạn
là đạt hạnh phúc chỉ trong đời này, nếu đó là những
gì bạn ham muốn thì mọi việc như làm việc, tụng lời cầu
nguyện, dự lễ quán đảnh, ăn, ngủ vân vân … đều không
trở thành Pháp thiêng liêng. Tất cả những hoạt động đó
đều phi đạo đức. Hy vọng của bạn là được hạnh phúc,
nhưng điều duy nhất mà thực tế bạn nhận được từ những
hành động đó chỉ là đau khổ. Mặc dù bạn làm việc để
mưu cầu đạt hạnh phúc trong đời này nhưng trên thực tế
các hành động của bạn trở thành chướng ngại ngăn cản
hạnh phúc, khiến bạn không tìm thấy được hạnh phúc. Chúng
ta có thể hiểu được điều này khi chúng ta nhìn vào kinh
nghiệm của cuộc sống mình và của những người khác. Đoạn
trích dẫn kết thúc như sau:
Tìm
kiếm sự giải thoát khỏi luân hồi sẽ gia tăng hạnh phúc
của kiếp sống luân hồi này.
Câu
này có ý nghĩa rằng những ai chỉ tìm kiếm sự Giác Ngộ
tức là vượt khỏi luân hồi và tu tập Pháp để đạt được
như vậy thì dù không có ý định tìm kiếm hạnh phúc của
đời này cũng sẽ tự nhiên có được nó.
Trong
bức thư gởi cho bạn ngài Long Thọ có nói:
Nếu
một đóm lửa rơi trên tóc hay quần áo của bạn và có nguy
cơ bị cháy bỏng thì bạn lập tức gạt bỏ đóm lửa đó
đi. Và cũng như vậy, việc đáng phải làm là cố gắng không
tái sanh.
Khi
đóm lửa rơi trên người bạn, bạn sẽ gạt bỏ nó ngay lập
tức. Bạn sẽ làm tức thì dù đóm lửa chỉ cháy chút xíu
tóc hay quần áo. Cũng như vậy, bạn phải có quyết tâm hơn
nhiều trong việc cố gắng loại bỏ nhân để tái sanh vào
các cõi thấp và chịu đau khổ liên tục trong luân hồi. Tất
cả vấn đề sẽ có khả năng xảy ra vì chúng ta đã tái
sinh kiếp này; các uẩn này (tái sinh này- ND) được gây ra
bởi vọng tưởng và nghiệp và bị ô nhiễm bởi chủng tử
của vọng tưởng. Vì chúng ta đã tái sinh, chúng ta kinh qua
khổ hành và vì khổ hành, chúng ta kinh qua khổ hoại
và khổ khổ. Không chỉ chúng ta kinh qua các loại khổ trong
đời này mà kiếp luân hồi hiện tại này sẽ là nền tảng
cho tất cả kiếp luân hồi ở các đời sau và cho tất cả
khổ đau của các kiếp tái sinh. Sống một kiếp luân hồi
sẽ tạo nên nhân của rất nhiều kiếp luân hồi trong các
đời tương lai. Diễn biến này cứ thế mà tiếp tục.
Ngài
Long Thọ nói rằng tình thế này nghiêm trọng hơn là có đóm
lửa rơi trên người, rằng chúng ta phải cố gắng đừng
tái sanh nữa. Như đã nêu trong các giáo lý, tham là dây xích
buộc chúng ta vào cõi luân hồi; tham là nhân gần nhất của
cõi luân hồi các kiếp sau. Không chỉ tham khiến cho chúng
ta tạo nghiệp bất thiện ngay đây trong đời này, nhưng khi
biết là sắp chết, tham cũng còn khiến cho chúng ta không muốn
rời bỏ thân ta, các uẩn của ta. Tham và không muốn rời
bỏ, hai thứ tâm này ngay vào lúc chết sẽ dẫn dắt chúng
ta nhận một tái sanh luân hồi nhất định nào đó của kiếp
sau. Vì tham là nhân chính của luân hồi nên việc cắt đứt
tham trở thành phép tu tập Pháp chủ yếu để khỏi tái sinh
nữa. Đây là phương pháp để cắt đứt dòng tương tục
luân hồi.
Để
kết luận, tất cả các hành giả tu tập Pháp phải từ bỏ
ham muốn sống sung túc tiện nghi. Nếu không từ bỏ điều
này bạn không thể nào là “một hành giả tu tập”. Mọi
sự được làm với lòng ham muốn sống sung túc thì không
phải là Pháp, chừng nào còn có ham muốn thì không có sự
tu tập Pháp. Có câu tục ngữ Tây tạng nói: Vì con ngựa không
có bản tính của con sư tử nên không thể gọi con ngựa là
con sư tử.
Lama
Gyampa, một geshe Kadampa có nói:
Từ
bỏ cuộc đời này là khởi điểm đích thực của Pháp. Nếu
không, thì coi như không tu tập Pháp tí nào cả nhưng lại
cảm thấy hãnh diện là một hành giả của Pháp–thật nực
cười ! Hãy kiểm tra xem dòng tương tục tâm thức của bạn
có chứa khởi điểm đích thực của Pháp tức là từ bỏ
cuộc đời này hay không.
Ngay
cả khi bạn cho rằng bạn không phải người có tín ngưỡng
tôn giáo nhưng vì bạn không muốn có những vấn đề xảy
ra cho bạn, bạn muốn có hạnh phúc thì bạn vẫn phải kiểm
soát ham muốn. Không còn có giải pháp nào khác nữa. Bạn
không thể làm giảm ham muốn và những vọng tưởng khác bằng
cách xử dụng dược phẩm hay giải phẫu hay bằng những phương
tiện khách quan khác. Phương pháp duy nhất là nghĩ tới nhược
điểm của ham muốn và nghĩ rằng cuộc đời ngắn ngủi.
Đây là một phương pháp tâm lý học cốt yếu dù bạn không
là Phật tử và không muốn mình thành Phật. Không có giải
pháp khác. Để giảm bớt các vấn đề xảy ra trong đời,
bạn phải soi xét các nhược điểm của ham muốn. Nếu ham
muốn được loại bỏ thì các vấn đề không còn tồn tại
nữa. Chừng nào bạn buông bỏ được ham muốn, bạn sẽ không
gặp phải vấn đề nào thêm nữa.
Tu
tập bồ đề tâm giúp kiểm soát ham muốn. Hoán đổi mình
với người khác – có nghĩa là quên mình và quan tâm chăm
sóc người khác (xem chương 9), hay có lòng tốt muốn giúp
người khác loại bỏ khổ đau – sẽ giải quyết được
nhiều vấn đề.
Một
người mà tâm không đủ mạnh để thực hành bồ đề tâm
thì có thể ngăn chận ham muốn bằng sự thiền định về
lợi ích của thân người hoàn chỉnh và đặc biệt là sự
vô thường và chết (xem chương 7). Bạn có thể chấm dứt
ham muốn bằng sự suy nghĩ rằng cuộc đời ngắn ngủi, cái
chết có thể xảy đến bất kỳ lúc nào, và nghĩ đến đọa
xứ, nghĩ đến nghiệp quả vân vân.
Như
tôi đã nêu ở trước, “bí mật của tâm” mà Shantideva
đề cập là không phải nói tới chứng ngộ đặt biệt nào
cả. Bí mật của tâm có nghĩa là việc nhận biết nhựơc
điểm của bát phong, suy ngẫm đến tính vô thường và cái
chết. Thiền định về vô thường và chết, nhận ra được
những nhược điểm của ham muốn – có nghĩa thấy được
rằng tất cả các vấn đề, các phiền não nổi lên từ ham
muốn – sẽ giúp cho bạn có sức mạnh để quyết tâm từ
bỏ cuộc đời này, để cắt đứt sự trói buộc vào cuộc
đời này. Hai điều này sẽ làm cho bạn có quyết tâm mạnh
mẽ và làm suy yếu bát phong. Chúng cho bạn sức mạnh để
cắt đứt sự trói buộc vào cuộc đời này, giải thoát bạn
khỏi ham muốn.
Nếu
bạn không nhận thức được những bí mật này của tâm,
thì dù cho bạn muốn hạnh phúc và không muốn đau khổ, bạn
vẫn kinh qua đau khổ và không đạt hạnh phúc. Bạn lang thang
trong luân hồi, không ngừng kinh qua đau khổ, không có được
hạnh phúc tạm thời và hạnh phúc vĩnh cửu. Nhưng nếu bạn
nhận thức được những bí mật này của tâm, chỗ tối thượng
của Pháp, bạn sẽ có khả năng đạt hạnh phúc, loại bỏ
đau khổ và sẽ không lang thang vô định trong luân hồi.
6
ĐIỀU
PHỤC TÂM
Nếu
bạn lơ là trong việc bảo vệ tâm
Bạn
không thể đóng cửa đau khổ
và
cũng không thể mở cửa hạnh phúc
Đừng
làm những điều phi đạo đức
Hãy
làm những điều đạo đức hoàn hảo
Hãy
điều phục tâm của bạn
Đây
là giáo lý của Phật.
KHI
CHÚNG TÔI cùng nhau trì tụng đoạn kệ này của Đức Phật
và như ngài Kirti Tsenshab Rinpoche giải thích, chúng tôi nhớ
rằng đoạn kệ có chứa Tứ Diệu Đế. Bạn đang chịu đựng
sự khổ thật sự (Đế đầu tiên)–chẳng ai ước muốn
khổ – và bạn cần đạt hạnh phúc tối thượng chấm dứt
mọi khổ đau (Đế thứ 3), điều này tuỳ thuộc vào việc
chấm dứt toàn bộ các nhân đích thật của khổ (Đế thứ
2); và việc đạt được điều này tùy thuộc vào việc làm
cho toàn bộ con đường Đạo chân thật trở thành hiện thực
(Đế thứ bốn).
Điều
cốt lõi của đoạn kệ này là khuyên không can dự vào bất
kỳ hành động phi đạo đức nào cả. Nếu nghĩ rằng nguồn
gốc của khổ đau và các vấn đề của cuộc sống là từ
khách quan bên ngoài thì ý nghĩ đó chính là vấn đề. Không
coi tâm là nguồn gốc của các vấn đề và đổ lỗi cho các
tác nhân bên ngoài như người khác, đối tượng khác, thái
độ đó chỉ tạo thêm nhiều vấn đề hơn. Suy nghĩ theo kiểu
này – và cũng cho rằng hạnh phúc đến từ bên ngoài –
là chúng ta chẳng đếm xỉa gì tới tâm cả. Tâm này từ
vô lượng kiếp trước đã không được điều phục giờ
đây vẫn để y nguyên như vậy, vẫn đang không được điều
phục. Chẳng có gì tốt hơn, chẳng có gì thay đổi. Chúng
ta liên tục tạo ra nhân đau khổ cho các kiếp sau và tạo
ra các vấn đề ngay đây trong đời này.
Thật
tốt khi liên hệ đoạn kệ này với các vấn đề trong qúa
khứ, đặc biệt có hiệu quả khi áp dụng “ điều phục
tâm của bạn” đối với sự kiêu mạn, sân hận, ganh tị,
ham muốn và sự vô minh dày đặc. Điều phục những vọng
tưởng (phiền não) này là giáo lý của Đức Phật. Không
điều phục chúng thì không phải giáo lý của Đức Phật
– nói cách khác, không làm gì để giải quyết vọng tưởng
nhưng lại bận rộn làm những việc khác và coi đó là tu
tập tâm linh thì không phải là giáo lý của Đức Phật.
Vọng
tưởng làm cho tâm không vui, không an, không thuần phục. Mặc
dù các hành động của chúng ta trông giống như Pháp và được
gọi là “Pháp” hay “tu tập tâm linh” nhưng nếu chúng
không phá hủy vọng tưởng thì chúng không phải là giáo lý
của Đức Phật. Có một định nghĩa về Pháp là “bất kỳ
thứ thuốc nào mà chữa trị được vọng tưởng”. Nếu
có một hành động được thực hiện dưới danh nghĩa Thiên
Chúa giáo hay một tôn giáo nào khác mà là thuốc chữa trị
vọng tưởng – điều phục sân, tham, si và ích kỷ – thì
đó là Pháp. Bất cứ cái gì mà không phải là thuốc chữa
trị vọng tưởng thì không phải là Pháp. Như đức Dalai Lama
có nói, Pháp là bất cứ điều gì màsửa chữa được hay
an định được tâm. Khi có một đồ dùng nào bị hư thì
việc sửa chữa nó là tốt bởi vì làm cho bạn vui và nó
sẽ là phương tiện có ích cho cuộc sống của bạn và của
người khác. Cũng vậy, Pháp là sửa chữa tâm. Phương pháp
nào mà không phá hủy được vọng tưởng thì không an định
được tâm. Không có cách nào cải thiện được tâm mà không
loại trừ vọng tưởng. Vọng tưởng cần phải được loại
trừ.
Để
mang lại hạnh phúc cho bản thân và cho những người khác,
Pháp phải là thuốc chữa vọng tưởng. Nếu Pháp hỗ trợ
vọng tưởng thì không cần biết chúng ta tu tập bao nhiêu
chúng ta sẽ không thấy có sự cải thiện ở trong tâm; ngược
lại, tâm sẽ trở nên mỗi lúc một tồi tệ hơn: càng không
được thuần phục hơn, càng khó khăn hơn. Dù chúng ta có
thể luôn đang nghe giảng Pháp, thuyết Pháp, đọc Kinh điển,
hay đang sống trong một trung tâm Phật Pháp, thậm chí cả
cuộc đời luôn có liên hệ với Pháp, nhưng nếu vọng tưởng
gia tăng thì việc tu tập tâm linh hóa ra là đang hỗ trợ cho
vọng tưởng thay vì phá huỷ chúng. Nếu kiêu ngạo, sân hận,
ham muốn và những thứ tương tự gia tăng thì việc tu học
Pháp của bạn đang tạo ra thêm nghiệp bất thiện thay vì
tịnh hóa những nghiệp bất thiện có sẵn trước.
Để
nhận được hạnh phúc từ Pháp, việc tu tập của bạn phải
làm sao phá hủy được vọng tưởng. Ví dụ như dược phẩm,
nếu làm cho bệnh phát sinh hay nặng thêm thì thuốc đó không
chữa được bệnh mà còn làm lệch hướng việc chẩn và
trị bệnh. Thuốc là thứ dùng để trị bệnh chứ không làm
bệnh trầm trọng hơn.
Câu
“điều phục tâm của bạn” chỉ vỏn vẹn mấy chữ, nhưng
ý nói là phải giải quyết toàn bộ các che chướng (quan niệm
sai-ND) từ việc thấy những khuyết điểm của vị thầy cho
tới những quan niệm nhị nguyên vi tế về ba tri kiến liên
quan đến giai đọan chuẩn bị màu trắng, giai đọan phát
triển màu đỏ, giai đoạn thành tựu màu đen và ngay cả che
chướng sau cùng và vi tế nhất là ngăn cản sự thành tựu
tâm giác ngộ (Phật tâm). “Điều phục tâm của bạn” giải
quyết toàn bộ các quan niệm sai trái này.
Câu
cuối của bài kệ nói “Đây là giáo lý của Đức Phật”
bởi vì điều phục tâm bạn là nguồn gốc của hạnh phúc.
Điều phục tâm bạn là giáo lý chính của Đức Phật. Từng
mỗi lời mà Đức Phật dạy là nhắm tới việc điều phục
tâm riêng của mỗi chúng sinh; ngoài ra không có mục đích
nào khác. Từng mỗi lời trong tất cả 84.000 Kinh điển –
Kinh của Tiểu thừa, Đại thừa, Kim cang thừa – là nhằm
điều phục tâm.
Hãy
nhớ đến sự ưu ái của Đấng Thế tôn Đại Từ Đại Bi
Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni, khi giảng dạy toàn bộ các giáo lý
của cả hai đường Đạo: nhân thừa và quả thừa. Đức
Phật đã phát lộ con đường hoàn hảo đưa đến giác ngộ
thông qua nhiều mức độ giảng dạy khác nhau phù hợp với
các căn cơ tâm thức của chúng sanh hữu tình. Giờ đây chúng
ta có tự do và cơ hội để lắng nghe, soi rọi và thiền định
trên đường đạo vô cấu này; chúng ta có thể tạo ra nhân
vô cấu cho bất kỳ mức độ hạnh phúc nào chúng ta muốn.
Được như vậy là nhờ vào sự ưu ái của Đức Phật Thích
Ca Mâu Ni khi Ngài ban những lời giảng.
Đức
Thích Ca Mâu Ni Phật khai mở con đường dẫn dắt chúng ta
đến hạnh phúc; con đường theo đó chúng ta có được tự
do để hiểu và tạo ra nhân để có hạnh phúc trong các đời
sau, giải thoát và giác ngộ. Ngài giúp chúng ta phát triển
tiềm năng của chúng ta, tức Phật-tánh của chúng ta. Gặp
được Phật Pháp, tu tập theo đó, chúng ta có thể phát triển
Phật-tánh của chúng ta và nhờ vậy mà đạt giác ngộ.
Bằng
cách thiền định con đường mà Đức Phật phát lộ, từng
bước chúng ta có thể phát triển Phật-tánh của mình và
do đó có thể hoàn thành ước nguyện cứu giúp chúng sinh
hữu tình. Chính nhờ sự ưu ái của Đức Phật Thích Ca Mâu
Ni mà chúng ta có thể thành tựu trí huệ siêu việt của tâm,
năng lực toàn triệt và đại bi viên mãn vì lợi ích cho tất
cả chúng sinh hữu tình.
Mọi
sự bao gồm cả hạnh phúc lẫn khổ đau đều tùy thuộc ở
tâm. Nếu không điều phục tâm thì khổ đau nổi lên; chính
tâm sản xuất khổ đau này. Bằng việc điều phục tâm, bạn
hưởng được hạnh phúc. Đây là lý do tại sao hạnh phúc
của chúng sinh hữu tình tùy thuộc vào sự hiện hữu của
các giáo lý của Đức Phật.
Bởi
vì mọi sự đều tuỳ thuộc vào chính tâm của chúng ta, nên
chúng ta phải điều phục tâm mình. Chúng ta phải loại bỏ
những suy nghĩ sai trái, chúng là nhân của khổ đau và chúng
mang vấn đề đến cho bản thân chúng ta và cho vô lượng
chúng sinh khác, đời này và liên tục các kiếp sau. Nếu những
suy nghĩ sai trái được loại bỏ thì chỉ còn có hạnh phúc,
không còn nhân của các vấn đề, không có kẻ sáng tạo của
vấn đề. Càng loại bỏ những quan niệm sai trái thì càng
có hạnh phúc.
Che
chở tâm của bạn
Trong
tác phẩm Bồ Tát Hạnh, Shantideva giải thích:
Cọp,
sư tử, rắn, kẻ thù, người canh giữ địa ngục, các mụ
phù thủy và kẻ ăn thịt người, tất cả đều bị trói
lại chỉ bằng một việc là cột giữ tâm này.
Kiềm
giữ tâm khỏi suy nghĩ bất thiện, không cho phép tâm chạy
theo cơn giận hay ham muốn, vô minh vân vân …, có nghĩa rằng
bạn ngừng tạo ra nghiệp xấu ác. Khi bạn ngăn ngừa tâm
bạn khỏi bị vọng tưởng lôi kéo thì bạn không tạo ra
nghiệp bất thiện do vậy bạn không chịu đựng quả mà các
chúng sinh khác hại bạn và gây nguy hiểm cuộc sống của
bạn.
Ví
dụ, Devadatta luôn ganh tị cố tìm cách hãm hại Đức Bổn
Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Vào một ngày, khi Đức Phật đang
đi khất thực, Devadatta đem một con voi điên tới tấn công
Đức Phật. Tuy nhiên thay vì gây nguy hại Đức Phật, con voi
trở nên hoàn toàn bị thuần phục ở trước mặt Ngài. Tôi
cũng nghe rằng con muỗi không bao giờ chích ngài Song Rinpoche.
Và có một câu chuyện tương tự về thánh St. Francis ở Assisi,
nước Ý; người sống cùng thời đại với Milarepa, vị đại
Hành giả du-già Tây tạng, người đạt giác ngộ trong một
đời người ngắn ngủi.
Có
một con chó sói sống trong rừng, nó hại nhiều người. Khi
thánh Francis nghe được chuyện đó, ngài nói: “Tôi sẽ đến
nói chuyện với con chó sói”. Mặc dù có người khuyên đừng
đi nhưng ngài vẫn giữ quyết định.
Thánh
Francis đi vào rừng. Khi con chó sói đến gần ngài, thay vì
hại ngài, nó bị ngài khuất phục hoàn toàn. Giống như một
con chó nuôi đi theo chủ, con chó sói trở nên thuần phục
đến nằm bên cạnh và liếm chân ngài. Thánh Francis nói với
con chó sói rằng ngài sẽ cho nó thực phẩm và nó không được
cắn người nữa. Từ đó trở đi, con chó sói không còn tấn
công người dân.
Nhục
thể của Thánh Francis hiện còn giữ ở Assisi, gần Trung tâm
Lama Tsong Khapa ở Ý. Lama Yeshe và tôi đã viếng Assisi. Lama
Yeshe đã thiền định một lúc ở ngôi mộ nơi thân thiêng
liêng của thánh Francis lưu ở đó. Có một thác nước gần
Assisi và người ta nói rằng nếu nước bị cạn thì sẽ rất
xui xẻo cho nước Ý. Thánh Francis có một đệ tử nữ tu và
người này có đến ba trăm đệ tử. Trong lúc ngài Francis
còn sống, một trong những hang động bị nước từ trên mái
nhỏ xuống. Một số đệ tử than phiền rằng họ chẳng thiền
định được vì tiếng nước rơi. Thường ngày thánh Francis
gọi các đồ vật là “em gái”, “em trai”. Ngài nghe học
trò than phiền như vậy, liền đến hang động đó và nói
với nước: “Em gái, hãy ngừng rơi vì học trò của tôi
chẳng thiền định được”. Nước liền ngưng rơi.
Những
câu chuyện như vậy là rất thông thường như trong các chuyện
kể về cuộc đời các vị Bồ tát. Nhiều câu chuyện kể
về các hành giả du già Ấn Độ và Tây tạng yêu cầu nước
sông ngừng chảy để họ đi qua sông sau đó nước chảy trở
lại. Ở Tây tạng khi có trận lụt đang dâng nước đến
gần tu viện của Bồ tát Jampa Monlam, ngài liền viết lên
một tảng đá câu “nếu đúng sự thật tôi có bồ đề
tâm thì xin nước hãy thối lui”, rồi ngài đặt tảng đá
ngay trước hướng nước lụt đang dâng đến; nước lụt
lập tức rút đi. Những câu chuyện như vậy chứng minh được
năng lực bồ đề tâm, thiện tâm tối thượng.
Bằng
việc cột chặt tâm vào đạo đức, che chở nó khỏi vọng
tưởng, bạn sẽ không tạo ra nghiệp xấu ác, nên sẽ không
có gì nguy hại cho cuộc đời của bạn. Cũng vậy, do có bồ
đề tâm, bạn sẽ điều phục được tâm mình. Cột chặt
tâm bạn với đạo đức và tránh xa những suy nghĩ phiền
muộn thì giống như giam giữ hết tất cả những chúng sinh
nguy hiểm như: cọp, rắn, kẻ gác cổng địa ngục, kẻ thù.
Nếu bạn có bồ đề tâm ngay cả những hiểm họa thiên nhiên
(động đất, núi lửa vân vân – ND) cũng không thể hại
bạn; nhờ vào năng lực bồ đề tâm, bạn có khả năng kiểm
soát được tai họa thiên nhiên. Bằng cách cột chặt một
tâm này với bồ đề tâm, bạn ngăn cản được tất cả
vô số con thú hung dữ và kẻ thù. Huấn luyện làm thuần
thục một việc này thôi tức là tâm của bạn, bạn sẽ thuần
hóa được tất cả những việc khác nữa.
Bạn
không thể thực hiện được ý muốn giam hết tất cả các
con thú hung dữ trên quả đất này vì bạn không thể sống
mãi mãi. Và cho dù bạn sẽ không tái sinh ở quả đất này
bạn cũng sẽ tái sinh ra ở một hành tinh khác, chừng nào
bạn còn nghiệp và vọng tưởng bạn sẽ gặp kẻ thù và
thú hung dữ ở đó. Chừng nào tâm bạn chưa được điều
phục thì luôn có sự hãm hại từ bên ngoài. Nhưng một khi
tâm được điều phục, một khi không còn sân hận trong giòng
tương tục tâm thức thì sẽ không còn kẻ thù bên ngoài.
Khi nào cơn giận không thể nổi lên trong bạn thì bạn không
còn tìm thấy kẻ thù ở đâu cả. Kẻ thù bên ngoài chỉ
xuất hiện khi có cơn giận ở bên trong.
Không
vọng tưởng sẽ không có nghiệp bất thiện, cho nên sẽ không
có ai hại bạn. Thêm vào đó, khi tâm bạn đạt được sự
nhẫn-nhục-tự-tánh thì dù có ai đó chê bai, đánh hay giết
bạn, bạn vẫn nhận ra được là không có kẻ thù bên ngoài.
Khi bạn đạt được nhẫn nhục ba-la-mật (một trong sáu ba-la-mật)
bạn sẽ thấy người khác là bạn tốt nhất của bạn ngay
cả khi họ đang phê bình, đánh hay đang giết bạn. Chừng
nào tâm bạn ở trong nhẫn-nhục-tự -tánh bạn lúc đó không
thấy có kẻ thù bên ngoài đang hại bạn mà chỉ có người
đang làm lợi cho bạn. Nhưng ngay khi tâm thay đổi, chuyển
sang giận dữ thì bạn thấy con người đó đang hại bạn.
Luận
giảng Khai mở Cánh cửa Pháp có nói:
Có
lợi gì đâu cho những lời dạy khác với lời dạy bảo vệ
tâm?
Sẽ
rất tốt khi bạn nhớ điều này trong cuộc sống hàng ngày.
Nếu bạn quên bảo vệ tâm của mình thì có ích gì đâu với
các truyền thống giữ giới khác? Nếu tâm không được bảo
vệ bạn không thể chận đứng được khổ đau và các vấn
đề của bạn. Dù cho bạn có thể tu tập hàng trăm việc
khác nhưng nếu bạn bỏ qua việc tu tập quan trọng nhất này
(che chở tâm – ND) thì bạn không thể chận đứng các vấn
đề và không thể đạt hạnh phúc đặc biệt là hạnh phúc
tối thượng. Rất cần để nhớ điều này. Có người trì
tụng rất nhiều kinh cầu nguyện, hàng triệu mật chú suốt
ngày nhưng nếu họ quên không tự che chở tâm thì việc tu
tập hằng ngày trở nên lãng phí vô ích. Tâm bạn là nguồn
gốc của tất cả khổ đau và hạnh phúc riêng của bạn.
Nếu bạn lơ là việc che chở tâm thì bạn không thể đóng
cánh cửa vào khổ đau và cũng không thể mở cánh cửa vào
hạnh phúc.
Ở
phương tây có nhiều luật lệ: bạn không thể làm điều
này, bạn không thể làm điều kia. Đôi khi tôi nghĩ rằng
đã có quá nhiều luật. Có một lần tôi tới Sydney ngụ
trong một nhà có hồ bơi và phòng xông hơi nóng. Có vài người
đang chơi ở hồ, nhảy từ bục gỗ cao. Người láng giềng
bực mình. Họ than phiền nhà chúng tôi quá ồn và họ gọi
cảnh sát.
Tôi
đang ở trong phòng. Tôi không thấy bên ngoài nhà nhưng tôi
nghe có cảnh sát tới. Thấy không có gì, cảnh sát bực bội
bỏ đi. Người láng giềng trước đó báo cảnh sát là những
người ở trong hồ bơi quấy nhiễu họ. Cảnh sát cho rằng
người láng giềng nói vô lý, uổng công họ từ ngoài thị
trấn lái xe vào. Cũng ngay buổi chiều hôm đó trẻ con nhà
láng giềng đã chơi đùa ầm ĩ.
Không
cần biết có bao nhiêu luật lệ đã được đặt ra; chừng
nào việc bảo vệ tâm không được chú ý ở trường tiểu
học, ở đại học hay trong nếp sống văn hóa thì luôn có
các vấn đề xảy ra, tiếp tục xảy ra. Mọi người phải
che chở tâm của mình. Thay vì nói “mỗi ngày ăn một quả
táo thì bác sĩ không đến nhà” chúng ta có thể nói “mỗi
ngày có che chở tâm, cảnh sát không đến nhà”!
7
HÃY
LUÔN NHỚ VÔ THƯỜNG VÀ CÁI CHẾT
Nếu
không nhớ cái chết sẽ không nhớ Pháp.
THIỀN
ĐỊNH: hãy nhìn vào mọi sự – cái ngã, hành động, đối
tượng; bạn, thù, người xa lạ, những đối tượng của
tham, sân, si của bạn; toàn bộ những hiện tượng tác nhân
– với sự tỉnh thức về thực tại (chân đế – ND) : tất
cả đều tạm bợ và có thể chấm dứt bất kỳ lúc nào.
Tất cả hiện tượng này không chỉ thay đổi trong từng giây
phút do bởi các nhân và các duyên, mà chúng còn có thể chấm
dứt bất kỳ lúc nào.
Ngay
cả đối với bạn, cái chết có thể xảy ra bất kỳ giây
phút nào. Chết có thể xảy ra vào bất cứ lúc nào với bạn,
với kẻ thù, với người xa lạ. Những thứ gì bạn có cũng
bị hư hỏng và chúng không chỉ thay đổi trong từng giây
phút mà chúng còn có thể rời khỏi bạn bất kỳ lúc nào.
Do
vậy, chẳng có lý do gì cả để cho những suy nghĩ đối đãi
của tham, sân, si liên quan đến các đối tượng này được
nổi lên. Hãy tỉnh táo thấy rằng những sự việc này có
bản chất tạm bợ, không thường hằng.
Phép
chữa trị chủ chốt cho suy nghĩ bát phong là thiền định
về vô thường và chết. Nếu không nhớ đến cái chết sẽ
không nhớ đến Pháp. Và dù có nhớ đến Pháp nhưng nếu
không nhớ đến vô thường và chết thì không tu tập Pháp
được.
Mặc
dù bạn biết bạn có thể chết bất kỳ lúc nào nhưng trong
cuộc sống hằng ngày bạn có xu hướng cho rằng bạn sẽ
không chết sớm – không phải năm nay, không phải tuần này,
hay ngày hôm nay hay ngay bây giờ? Do bởi điều này bạn sẽ
trì hỗn việc tu tập Pháp. Dù bạn đang tu tập Pháp nhưng
nếu bạn không nghĩ về vô thường và chết thì nó không
trở thành Pháp thanh tịnh.
Nếu
bạn không nghĩ về vô thường và chết, bạn không tu tập
Pháp – tức là bảo vệ thiện nghiệp bằng sự từ bỏ điều
phi đạo đức và làm điều đạo đức – thay vì vậy, bạn
luôn luôn tạo ác nghiệp. Rồi khi cái chết đến, bạn hoảng
hốt sợ sệt, điều này có nghĩa rằng bạn đã và đang trải
qua triệu chứng sắp đi vào các cõi thấp. Rất nhiều biểu
hiện đáng sợ có thể đến với bạn ngay lúc chết. Nếu
bạn nhớ đến vô thường và chết bạn sẽ sống một cuộc
sống có ý nghĩa cao quí . Bạn có khả năng thực hành đường
đạo theo ba căn cơ và đạt tới ba mục tiêu lớn : hạnh
phúc cho các kiếp sau, giải thoát và giác ngộ. Nhớ đến
vô thường và chết cũng là một cách thức dễ dàng để
kiểm soát vọng tưởng. Bạn có thể giải thoát vọng tưởng.
Nhớ
đến vô thường và chết là điều rất có ý nghĩa. Ở giai
đoạn bắt đầu của việc tu tập Pháp, nhớ đến vô thường
và chết rất quan trọng vì nó giúp bạn khởi động thực
hành thực sự, và rồi bạn tiếp tục tu tập cho đến lúc
cuối cùng trong nỗ lực đạt giác ngộ. Và khi cái chết đến
bạn có thể chết vui vẻ. Đại hành giả du già Milarepa, người
đạt giác ngộ trong một đời ngắn ngủi trong thời mạt
pháp này, đã bày tỏ kinh nghiệm riêng của ngài như sau :
Vì
sợ chết tôi trốn vào núi (ẩn tu – ND)
Giờ
đây khi nhận biết được bản chất siêu việt của tâm bất
diệt, nên dù cái chết đến tôi cũng không lo.
Càng
lúc càng đến gần cái chết
Chết
là điều chắc chắn xảy ra. Không thuốc men nào chận đứng
được cái chết và chẳng có nơi nào chúng ta khỏi chết.
Dù thân thể khỏe mạnh như thế nào tuổi thọ của chúng
ta cũng không ngừng ngắn dần lại. Mỗi khi chúng ta niệm
câu chú OM MANI PADME HUNG và tay lần chuỗi hạt, cuộc đời
của chúng ta đến gần cái chết theo từng hạt chuỗi. Khi
chúng ta rời trung tâm này đi về nhà thì mỗi bứơc đi đưa
chúng ta đến gần cái chết. Khi chúng ta mất một khoảng
thời gian để về được tới nhà, thì cuộc đời của chúng
ta cũng mất đi chừng đó thời gian. Khi chúng ta uống một
tách trà, cuộc đời của chúng ta đến gần cái chết cùng
với mỗi cái nhắp môi. Và khi chúng ta uống xong tách trà
thì chừng đó thời gian của đời ta đã qua đi; và chúng
ta đi gần đến chết chừng đó thời gian. Mỗi lần chúng
ta hít vô thở ra, cuộc đời của chúng ta càng lúc càng đến
gần cái chết hơn.
Hãy
thiền định khi xem đồng hồ treo tường hay đồng hồ đeo
tay: khi từng giây đồng hồ qua đi, trong thực tại cuộc đời
ta gần cái chết hơn–dĩ nhiên không phải vì chúng ta đeo
đồng hồ! Nhìn đồng hồ là phương pháp rất hữu hiệu
để thiền định về vô thường và chết. Với từng giây
trôi qua chúng ta gần cái chết hơn nữa.
Khi
chúng ta cầm bát cơm ăn, khi mỗi thìa cơm đưa vào miệng
là cuộc đời chúng ta đang đi gần đến chỗ chấm hết.
Và khi chúng ta ăn hết bát cơm, cũng chừng đó thời gian qua
đi đưa chúng ta đến gần cái chết. Chúng ta đọc một tờ
báo, khi đọc xong một trang chúng ta cũng đi gần đến cái
chết chừng đó thời gian. Khi chúng ta trò chuyện, nói xong
một lời chúng ta đi gần đến cái chết hơn. Khi chúng ta
nói dứt một câu thì cũng chừng đó thời gian của cuộc
đời chúng ta đã qua đi. Khi chúng ta trò chuyện tầm phào
mất hàng giờ thì cũng chừng đó thời gian của cuộc đời
đã mất. Khi chúng ta đứng dậy bỏ đi cuộc đời chúng ta
đi gần đến chết chừng đó thời gian.
Và
mỗi khi một phần đời qua đi, chúng ta không thể kéo nó
trở lại hay thay thế nó bằng cái gì khác được. Khi một
võ sĩ hay một người đua xe thể thao bị tai nạn tổn thương
thân thể, họ có thể chữa lành trở lại và việc này có
thể lập lại nhiều lần. Nhưng khi một khoảnh khắc của
cuộc đời qua đi, dù nó có ý nghĩa hay không thì nó đã qua
đi mãi mãi. Bạn không thể bù đắp lại được phần cuộc
đời đó đã qua đi; tất cả những gì bạn có thể làm được
là ngay ở hiện tại này và ở tương lai. Bạn có thể củng
cố tương lai bằng cách làm cho phần cuộc đời hiện tại
có ý nghĩa, như vậy bạn tạo được một tương lai tốt
hơn.
Luận
giảng Lamrim có lưu ý rằng, một cuộc sống một trăm năm
có thể chia làm hai phần: một nửa là để ngủ – đấy
là không tính đến giấc ngủ ngày – và năm mươi năm còn
lại được gọi là thức thì bị trôi đi trong những thời
gian cãi lộn, thời gian đau ốm, và thời gian cho những hoạt
động vô nghĩa khác. Nếu chúng ta dành thời gian còn lại
cho việc mà chúng ta gọi là tu tập Pháp, thì thời gian tu
tập này quá ít ỏi.
Và
rồi bạn phải chết. Dù bạn có một thân người hoàn hảo,
dù bạn đã không dành được thời gian để tu tập Pháp suốt
cuộc đời, thì bạn vẫn phải chết.
Thời
điểm của cái chết không biết trước
Ngay
lúc này có nhiều người sắp chết trong bệnh viện: những
người bị ung thư hay sida mà bác sĩ cho là không còn hy vọng,
có thể chết sau một ngày, sau vài giờ, thậm chí có thể
chỉ còn vài phút nữa. Các bệnh nhân đó được cho là sắp
chết vì họ đang gần kề cái chết, nhưng họ vẫn còn một
ít thời gian để sống. Họ chưa chết. Bạn hãy suy nghĩ rằng:
“tôi cũng như họ – tôi sắp sửa chết”. Không phải là
nếu bạn bị sida hay ung thư thì bạn chết và nếu bạn không
bị sida hay ung thư thì bạn không chết hay chưa chết sớm.
Không phải như vậy. Khi thức dậy buổi sáng, bạn hãy thiền
định như vậy. Hãy nhớ là bạn cũng sắp chết giống như
các bệnh nhân trong bệnh viện, những người được coi là
sắp chết. Suy nghĩ theo cách này bạn sẽ thấy là bạn không
còn nhiều thì giờ để sống.
Thậm
chí bạn có thể chết trước các bệnh nhân bị ung thư được
coi là sắp chết. Bạn có thể có lý do cho rằng vì họ bị
bệnh nặng, họ sẽ chết sớm. Nhưng điều này không nhất
thiết là đúng, nó không hẳn đã hợp lô gích. Nhiều người
khoẻ mạnh không bị ung thư hay sida nhưng hôm nay đã chết
rồi. Cái chết không tùy thuộc vào việc có bệnh hay không,
ngay cả việc chết sớm cũng chưa hẳn là vì bị bệnh. Ngay
cả những người khoẻ mạnh cũng vậy, cái chết có thể
xảy ra cho họ bất kỳ lúc nào.
Bạn
sắp sửa chết đây. Từng giây phút bạn đang đến gần cái
chết – không còn nhiều thời gian để sống. Cuộc đời
thật ngắn ngủi. Những người bị bệnh nặng được coi
là sắp chết; những người vào thăm họ được cho là đang
sống không phải sắp chết. Nhưng thật ra ï không có gì khác
nhau. Cả hai được coi là đi gần đến cái chết, không ngừng
đi đến cái chết, và không còn nhiều thời giờ để sống.
Điều
quan trọng nhất là: cái chết có thể xảy ra cho bạn bất
kỳ lúc nào. Thời điểm chết cụ thể thì không biết trước.
Có ba lý do cho việc này. Thứ nhất, nói chung trên thế gian
này không có cái gì là chắc chắn và trong các đại kiếp
mạt pháp như thế này tuổi thọ thậm chí càng không chắc
chắn hơn. Thứ hai, có ít hơn điều kiện thuận lợi cho sự
sống nhưng có nhiều hơn điều kiện cho cái chết và thậm
chí những điều kiện chúng ta cần có cho sự sinh tồn cũng
có thể gây nên cái chết.
Cuộc
đời đầy rẫy những điều kiện cho cái chết. Tất cả
các vọng tưởng ở trong tâm chúng ta – chẳng hạn như các
suy nghĩ của bát phong dẫn tới nhiều tâm bất thiện khác
mang lại những chướng ngại to lớn và những nghiệp lực
nặng nề – là những điều kiện cho cái chết. Từ trước
đến nay bạn có thể chưa có những chướng ngại trong cuộc
sống. Rồi hôm nay, bất thình lình, vì không tu tập Pháp,
vì không kiểm soát được tâm, bạn có thể tạo nên nghiệp
xấu nặng nề vì phá bỏ lời thề nguyện, những nghiệp
xấu liên quan đến chúng sanh hay chư thiên. Bất ngờ có những
chướng ngại cuộc sống với những dấu hiệu của cái chết
trong giấc mơ hay có những sự việc khác xảy đến. Mặc
dù bạn có nghiệp còn sống nhưng bất thình lình có nguy cơ
bị chết. Có rất nhiều điều kiện cho cái chết ở bên
trong chính tâm bạn, và ở những điều kiện bên ngoài cũng
do tâm tạo ra.
Thứ
ba, cơ thể này rất yếu kém, mong manh như bong bóng nước.
Những kiểu suy nghĩ bất thiện làm rối loạn khí lực bên
trong cơ thể, rồi chính điều này lại làm rối loạn bốn
thành phần của cơ thể (đất, nước, lửa, gió-ND). Sự rối
loạn bốn thành phần sẽ tạo ra bệnh tật và mang lại nguy
cơ của cái chết. Như có giải thích trong phần luận giảng
về Kalachakra, các thành phần ở bên trong và bên ngoài có
liên hệ nhau. Nếu bốn thành phần bên trong bị rối loạn
thì các thành phần bên ngoài cũng bị rối loạn. Những điều
này sẽ đe dọa sức khoẻ và cuộc sống của bạn, thậm
chí sẽ trở thành những điều kiện thuận lợi cho cái chết
của bạn.
Có
rất nhiều người đã chết rồi
Rất
nhiều người chúng ta biết, những người chúng ta gần gũi,
đã chết. Hãy nhớ đến Đức Ling Rinpoche, Đức Serkong Rinpoche,
họ là thầy của Đức Dalai Lama. Họ đã bỏ lại thân thiêng
liêng của họ. Những ai trong các bạn đã gặp và đã nghe
họ giảng, sẽ còn nhớ họ. Đức Ling Rinpoche đã ban lễ
quán đảnh Yamantaka trong suốt Lễ Giảng Pháp Đầu Tiên
.
Lama
Yeshe từ ái của chúng ta, Ngài tử tế hơn chư Phật ba thời,
cũng đã ra đi. Trong suốt thời gian ở bên nhau, Lama hết lòng
chăm lo cho chúng ta, cười nói và vui đùa với chúng ta. Chúng
ta rất vui sướng ở bên cạnh Lama, may mắn được lắng nghe
những lời giảng dạy từ Ngài. Bằng cách này hay cách khác,
dường như Lama còn mãi, hiện hữu thật, chắt thật. Nhưng
giờ đây tất cả điều đó đã qua đi rồi; chúng ta chỉ
còn lại những ký ức. Hình ảnh đó mãi không còn nữa.
Người
anh em của Lama Yeshe là Yeshe Thinley trước đây cũng hay vui
đùa và trông như còn mãi. Nhưng ông cũng đã chết; giờ đây
ông không còn hiện hữu. Những ai trong các bạn đã từng
sống ở Kopan chắc còn nhớ người quản trọ Nepal người
đã đem sữa trâu đến mỗi sáng . Ông sống ở đó rất lâu,
thực ra ông đã giúp chúng tôi mua vùng đất mà tu viện Kopan
bây giờ xây cất ở đó. Khi chúng ta còn gặp ông mỗi ngày,
ông trông như sống mãi. Giờ đây ông đã qua đời. Rất nhiều
người chúng ta quen biết bây giờ đã mất. Ngay cả những
nhân vật rất nổi tiếng có quyền lực, có quân đội hùng
mạnh nhưng giờ đây cũng không còn hiện hữu nữa. India Gandhi
đã rất nổi tiếng trên thế giới, chân dung của Bà có ở
khắp nơi. Nhưng cho dù nổi tiếng và có quyền lực, Bà cũng
qua đời, giờ đây Bà không còn hiện hữu nữa.
Vào
giờ này sang năm rất có thể giống như những người đã
chết, chỉ có tên của bạn là còn lại. Với những người
đã chết giờ đây chỉ còn lại cái tên viết bằng những
chữ cái và bức hình của họ cùng với những câu chuyện
người ta kể về họ. Vào giờ này sang năm điều này có
thể xảy ra cho bạn. Chẳng còn thấy gì cả – chỉ còn cái
tên của bạn để nói tới và bức hình để ngắm.
Khi
bạn tu tập Tantra bạn hãy tưởng tượng ngay bây giờ, những
gì sẽ xảy ra trong tương lai. Hãy thiền định về cái chết
của bạn ngay bây giờ. Bạn hãy tưởng tượng thân thể bạn
đặt trong quan tài được mang từ nhà bạn đến nghĩa trang
được chôn ở đó dưới đất. Hoặc thiền định thân thể
của bạn trong quan tài sắp được hỏa táng. Chỉ những đồ
đạc thuộc sở hữu của bạn là còn lại. Hãy nghĩ về điều
này.
Khi
cái chết xảy đến, mặc dù thân thể hoàn toàn phân hủy
nhưng tâm thức vẫn tiếp tục. Khi bơ trong bát đèn thắp
bằng bơ, cạn hết thì ngọn lửa tắt, nhưng tâm thức không
giống như vậy. Tâm thức chuyển liên tục từ đời này sang
đời khác.
Lúc
này bạn không thể nhớ các đời quá khứ hay không thấy
được các kiếp vị lai, nhưng bạn không thể dùng điều
này như một lý lẽ để nói rằng không có kiếp quá khứ,
không có kiếp vị lai. Để có khả năng nói như vậy và phản
bác những người mà họ có thể thấy đời quá khứ và vị
lai của chính họ và của người khác, bạn phải có tâm giác
ngộ hay ít nhất cũng phải có khả năng siêu việt. Chỉ khi
đó, bạn mới có thể phản bác. Nhưng không có tâm giác ngộ
hay khả năng siêu việt thì không thấy được đời quá khứ.
Không
thấy được các đời quá khứ chính là sự vô minh, không
có khả năng siêu việt. Chỉ khi nào bạn có khả năng này
bạn mới phán quyết là các đời quá khứ vị lai có hiện
hữu hay không. Vì bạn không thể thuyết phục được rằng
bạn cũng có tất cả những chứng ngộ và tri thức như người
khác đã có, nên bạn không thể nói rằng ký ức về các
kiếp quá khứ vị lai của những người khác là sai. Sự việc
đơn giản là, mặc dù bạn không thể nhớ được các đời
quá khứ vị lai nhưng có những người khác với tâm thanh
tịnh hơn – có nghĩa là, sự che ám ít hơn – và có nhiều
chứng ngộ hơn, những người đó có thể thấy biết các
đời quá khứ, vị lai.
Hãy
nghĩ về nghiệp và sự tái sinh. Bạn có đời tái sinh tốt
hay xấu là tùy thuộc bạn có nghiệp tốt hay xấu. Hãy nhớ
rằng cái chết của bạn có thể xảy đến bất ngờ. Bạn
đang làm việc, đang hoạt động và bất thình lình mắt bạn
sụp xuống và bạn chết. Thậm chí bạn có thể có những
dấu hiệu sắp đi vào cõi thấp. Đang khi bạn làm một việc
gì đó rồi bất ngờ thân thể của bạn trở thành một tử
thi, ngừng thở, không cử động. Điều này có thể xảy ra
cho bạn bất kỳ lúc nào.
Ngày
mai có thể quá trễ
Vừa
mới đây tôi đọc lướt qua một cột báo viết rằng:
Johannesburg
(AFP): Một nhà kinh doanh Nam Phi bị đột quỵ và chết ít phút
sau khi phát biểu cảnh báo rằng cái chết có thể đến bất
kỳ lúc nào, một tờ Báo Chủ nhật đã đăng tin như vậy.
Danny Duboit, 49 tuổi, nghi là bị nghẹt thở chết vì hột bạc
hà(vướng trong cổ họng –ND) chỉ có ít phút sau khi phát
biểu về sự cần thiết phải sống cho hiện tại, ở cuộc
họp câu lạc bộ của các ông chủ gần đây tuần trước
(gần Johannesburg – ND). Những lời cuối cùng ông nói như
sau: “Bạn phải thưởng thức cuộc sống khi bạn còn có
thể, vì ngày mai sẽ trễ rồi”.
Sau
đó, ông ta rời diễn đàn cùng với sự hoan hô rất nhiệt
liệt và khi diễn giả kế tiếp bắt đầu nói thì khán giả
nghe ông ta (Danny) nấc lên vì nghẹt thở. “Đầu tiên chúng
tôi tưởng là ông ấy bị động kinh” người chủ trì của
câu lạc bộ, ông Joh Vanseck đã nói như vậy. Rồi ông Joh
Vanseck nói tiếp: “Sau đó chúng tôi thấy ông ta tắt thở,
và một người khách đang có mặt đã làm hô hấp nhân tạo,
đã hút miệng cố cứu ông ta”. Rồi ông Vanseck cho biết,
y sĩ cấp cứu được gọi đến nơi cũng đã nỗ lực cấp
cứu ông Duboit nhưng có một vật gì nghẹt trong phế quản.
Xung quanh không có thức ăn. Thức ăn ông ta có thể ăn là
bạc hà. Ông Vanseck nói “chúng bị sốc rất nhiều, lời
phát biểu của ông ta như là một ï tiên tri. Thật kỳ lạ”.
Khi
diễn giả nói rằng bạn phải thưởng thức cuộc đời, ông
ta không thể nói rõ cách thức thưởng thức cuộc đời, nên
vẫn còn có vấn đề. Ông ta bỏ sót một điều rằng con
người cần tu tập Pháp. Cũng có câu chuyện nói về một
nhà sản xuất phim từ phương Đông đến. Trong khi cho một
nhóm người xem phim của ông ta, thì họ thấy có một hình
lạ đang có trên màn ảnh. Khi người ta quay nhìn xung quanh
họ thấy ông đã chết trên ghế bành. Cũng có người đã
chết khi đang uống trà, ngay trước khi đưa tách trà lên môi,
họ đã chết trên ghế. Có người chết trước khi ăn hết
bát cơm. Từng ngày vẫn có người chết khi đang làm việc
nửa chừng. Việc này xảy ra thường ngày.
Bạn
sắp sửa làm gì với cuộc đời còn lại của bạn?
Cho
nên chúng ta cần làm việc gì đó để làm cho cuộc đời
này có ý nghĩa. Yêu cầu này là giống nhau cho người bị
sida hay ung thư đang có cuộc đời ngắn ngủi, và cho cả người
khoẻ mạnh hoàn toàn.
Việc
tốt nhất là mỗi buổi sáng đều trì tụng câu : “Hôm nay
tôi sắp chết”. Điều này sẽ cắt đứt tất cả vấn đề.
Một khi bạn khẳng định như vậy, thì sẽ không còn vấn
đề nữa. Các vấn đề nảy sinh đều đến từ ý tưởng
sai lầm của bạn, quan điểm sai lầm của bạn. Khi nghĩ rằng
hôm nay sẽ chết thì bạn sẽ cắt đứt hết tất cả những
quan niệm và những vấn đề này.
Sau
khi bạn khẳng định như vậy, sẽ rất tốt để nhớ lại
đoạn kệ sau đây từ Lama Chopa:
Việc
chăm lo cho bản thân mình là nguồn gốc của tất cả khổ
đau, trong khi đó, việc chăm lo săn sóc người khác là căn
bản của tất cả đức hạnh. Xin hãy ban cho tôi nhiều ân
phước để thực hiện pháp tu tập tâm yếu, đó là pháp
du già chuyển hóa mình với người.
Bạn
sắp sửa chết hôm nay – nên bạn sắp làm gì với cuộc
đời bạn? Nếu chỉ nghĩ đến việc sẽ chết hôm nay thì
chưa đủ, sự suy nghĩ đó phải có tác dụng thuyết phục
bạn tu tập Pháp và không để lãng phí cuộc đời của bạn.
Bạn sắp làm gì? Không cần biết bạn chỉ còn một giờ
để sống hay còn cả một trăm năm nữa, mà chính là bạn
sắp làm gì với cuộc đời này?
Bất
thình lình bạn có câu trả lời: tinh hoa của sự tu tập nằm
trong đoạn kệ ở trên. Dù bạn có khả năng hay không có
khả năng trì tụng nhiều câu cầu nguyện, hay nghiên cứu
sâu rộng hay ngồi thiền định, thì đoạn kệ này là sự
tu tập cốt lõi, có ý nghĩa nhất. Rất đơn giản, bằng sự
suy nghĩ về các lời trong đoạn kệ này – rằng chăm sóc
bản thân là căn bản của mọi chướng ngại và khổ đau,
và chăm sóc người khác là căn bản của mọi phẩm hạnh
– bạn có khả năng thay đổi đối tượng mà bạn quan tâm.
Trước đây, bạn chỉ quan tâm chính bản thân mình, nhưng
bây giờ chỉ bằng việc nói ra những lời kệ trên bạn thay
đổi đối tượng quan tâm từ bản thân sang các chúng sinh
hữu tình đang khổ đau trong sáu cõi. Luôn luôn nghĩ đến
chúng sinh hữu tình thay vì nghĩ về cái tôi. Không chăm lo
cái tôi nữa mà hãy chăm lo cho người khác. Hãy luôn giữ
suy nghĩ này trong lòng và hãy làm tất cả hành động trên
căn bản thái độ này, tâm nguyện này. Từ sáng sớm đến
đêm khuya, hãy làm mọi việc–thiền định, cầu nguyện,
nghiên cứu, ăn, nói chuyện – nhất nhất đều trên cơ sở
của thái độ này. Từ đáy lòng, bạn hãy làm mọi việc
nhắm tới lợi ích cho tất cả chúng sinh hữu tình.