Ít
tham muốn có nghĩa là ít đau khổ
THAM
MUỐN LÀ ĐAU KHỔ
KHÔNG
ĐUỔI THEO THAM MUỐN là thực hành Pháp; theo đuổi tham muốn
là không thực hành Pháp. Sự việc chỉ đơn giản như thế.
Toàn bộ ý nghĩa thiết yếu của Mở rộng Cánh Cửa Thánh
Pháp, những giáo huấn này xuất phát từ kim khẩu của các
geshe Kadampa - những điều các ngài đã thực hành và chứng
nghiệm – là cắt đứt tám pháp thế gian, thoát khỏi tham
muốn bám luyến vào cuộc đời này. Dù bạn có thực hành
Pháp hay không, tư tưởng xấu xa của tám pháp thế gian chính
là nguồn mạch của mọi chướng ngại và vấn đề. Mọi
điều khơng mong muốn xuất phát từ tư tưởng về tám pháp
thế gian này.
Khi
bạn được bảo phải từ bỏ tham muốn, bạn cảm thấy như
thể được bảo là phải hy sinh hạnh phúc của bạn. Bạn
từ bỏ tham muốn, và rồi bạn không hạnh phúc và chẳng
còn gì. Chỉ là chính bạn. Sự tham muốn của bạn bị sung
công; bạn bị đánh cắp hạnh phúc; và bạn thấy trống rỗng,
giống như một trái banh bị xì hơi. Bạn cảm thấy như thể
trái tim không còn ở trong thân bạn nữa, như thể bạn đã
mất cuộc đời của bạn.
Đó
là bởi bạn không hiểu rõ những lỗi lầm của sự tham muốn.
Bạn không nhận ra rằng bản tánh của tham muốn là đau khổ.
Tham muốn tự nó là một tâm thức đau khổ, bệnh hoạn. Do
bởi tham muốn, tâm phát sinh ra ảo tưởng, và bạn không thể
nhận ra rằng có một hạnh phúc khác, một hạnh phúc đích
thực.
Chẳng
hạn như khi tham muốn một đối tượng và thụ hưởng nó,
bạn gán cho kinh nghiệm này là “hạnh phúc.” Nó xuất hiện
với bạn như hạnh phúc, nhưng trong thực tế thì chỉ là
đau khổ. Khi bạn cứ làm các hành động, chẳng hạn như
ăn uống, hạnh phúc của bạn không tăng lên mà chỉ suy giảm.
Khi bao tử của bạn đầy ắp, khi ấy hạnh phúc của bạn
trở thành khổ khổ. Trước khi ta nhận ra bản tánh đau khổ
của hành động thì nó có vẻ là hạnh phúc; nhưng khi nhận
ra nó, nó trở thành khổ khổ. Khi đau khổ không được nhận
ra, cảm xúc được gán cho là “lạc thú” và xuất hiện
như lạc thú, nhưng khi bạn tiếp tục hành động, cảm xúc
dần dần trở thành đau khổ.
Sự
an bình mà bạn kinh nghiệm bằng cách từ bỏ tham muốn dẫn
bạn tới Niết Bàn, trạng thái không phiền não. Sự an bình
này, là sự vắng mặt tham muốn, cho phép bạn hoàn toàn phát
triển để thành tựu Giác ngộ. Bạn có thể kinh nghiệm vĩnh
viễn sự an bình này. Ngay từ lần đầu tiên bạn tự giải
thoát mình khỏi tư tưởng về các pháp thế gian, khỏi sự
tham muốn, bạn bắt đầu phát triển an bình này trong sự
tương tục của tâm bạn, và cuối cùng bạn kinh nghiệm nó
vĩnh viễn.
Nếu
bạn cảm thấy rằng bởi hy sinh tham muốn bạn đang hy sinh
hạnh phúc của bạn và bạn không còn lại gì, hãy nhớ rằng
mọi vấn đề của bạn được đặt nền trên sự tham muốn
và tư tưởng về các pháp thế gian. Không biết rằng bản
tánh của tham muốn là đau khổ, bạn không thể nhận ra rằng
có một hạnh phúc tốt đẹp hơn. Bạn không thể nhận ra
rằng nhờ hy sinh tư tưởng về các pháp thế gian, nhờ giải
thoát tâm bạn khỏi sự tham muốn, bạn có sự an bình đích
thực, hạnh phúc chân thật. Hạnh phúc này không phụ thuộc
vào bất kỳ đối tượng giác quan bên ngoài nào; nó được
phát triển trong tâm của chính bạn. Với tâm bạn, bạn có
thể phát triển sự an bình này.
Chẳng
hạn như bạn có một bệnh ngoài da khiến cho bạn bị ngứa.
Để làm dịu cơn ngứa, bạn gãi nhiều tới nỗi bạn bị
đau đớn. Hơn là gán nhãn hiệu lạc thú cho việc làm giảm
bớt cơn ngứa mà hành động gãi mang lại cho bạn, không có
bệnh tật gì thì chẳng tốt hơn sao? Từ bỏ bệnh tật không
tốt hơn sao? Có tham muốn thì giống như có bệnh ngoài da
này.
Nếu
không có tham muốn thì sẽ không có nguyên nhân để mọi vấn
đề phát khởi từ sự tham muốn. Sẽ không có sự tiến triển.
Nếu ta không có thân này, không có sinh tử luân hồi này,
được tạo nên bởi sự mê lầm và nghiệp và bị hạt giống
của mê lầm làm ô nhiễm thì ta sẽ không phải kinh nghiệm
sự nóng lạnh, đói khát, và mọi vấn đề khác. Ta sẽ không
phải lo âu về sự tồn tại của ta, hay tiêu phí quá nhiều
thì giờ và tiền bạc để chăm sóc thân thể ta. Chúng
ta bận rộn chỉ để duy trì thân xác này cho có vẻ tốt
đẹp. Từ đầu tóc xuống tới ngón chân ta, ta cố gắng rất
nhiều để tô điểm cho thân xác này. Ta quá phung phí đời
người quý báu của ta trong việc đó. Tuy nhiên, khi bạn mắc
bệnh, ngay cả việc dùng thuốc không phải lúc nào cũng có
thể chữa lành cho bạn. Vì thế, không có thân thể này, không
có sự sinh tử này thì chẳng tốt hơn sao? Khi ấy bạn sẽ
không phải kinh nghiệm tất cả những vấn đề này.
Không
có tham muốn thì bạn sẽ có rất nhiều an bình trong tâm –
một sự an bình có thể được phát triển và hoàn thành.
Công việc này có sự chấm dứt. Tìm kiếm lạc thú sinh tử
trong việc tin cậy vào những đối tượng bên ngoài của sự
tham muốn là công việc không có lúc chấm dứt. Cho dù bạn
làm bao nhiêu công việc nhắm tới mục đích đó thì nó cũng
không có lúc chấm dứt. Giống như những con sóng trong đại
dương xuất hiện đợt này sau đợt kia, công việc đó không
bao giờ ngừng dứt.
Trước
tiên, hạnh phúc nhất thời, là cái gì lệ thuộc vào những
đối tượng giác quan bên ngoài, có bản tánh là đau khổ;
và kế đó, cho dù bạn làm gì, chẳng có cách nào để kết
thúc công việc nhằm đạt được hạnh phúc nhất thời.
ÍT
THAM MUỐN THÌ ÍT ĐAU KHỔ
Như
Đức Nagarjuna (Long Thọ) giảng trong bài kệ mà Dromtonpa thường
trì tụng:
Được
hay mất; sướng hay khổ; vinh hay nhục; khen hay chê: tám pháp
thế gian này không phải là những đối tượng của tâm ta.
Đối với ta chúng đều như nhau.
Thật
dễ thấu hiểu làm thế nào việc bị mất mát, đau khổ,
nghe những âm thanh không thú vị, bị tiếng xấu (nhục), bị
chỉ trích (chê) có thể trở thành một vấn đề. Những điều
này thường được coi là những vấn đề. Nhưng bạn có thể
không nhận ra được rằng việc thâu đạt (được), hạnh
phúc, nghe những âm thanh hay, có tiếng tốt (vinh) và được
khen ngợi là những vấn đề. Tuy nhiên, chúng hoàn toàn như
nhau; chúng hoàn toàn là những vấn đề.
Nhưng
tự thân đối tượng không phải là một vấn đề. Giàu có
không phải là một vấn đề. Như thế cái gì là vấn đề?
Vấn đề là tâm tham muốn và bám luyến vào của cải –
đó là vấn đề. Có một người bạn thì không phải là vấn
đề; tâm bám luyến vào bè bạn làm cho việc có một người
bạn trở thành một vấn đề.
Sự
tham muốn làm cho việc sở hữu bốn điều này – vật chất,
sự tiện nghi thoải mái, âm thanh thú vị, lời khen –
trở thành một vấn đề. Nếu không có tham muốn, không có
sự quan tâm thế tục, thì việc có hay không có những đối
tượng này không trở thành một vấn đề.
Có
thể một đêm kia khi bạn đang ngủ thoải mái thì bất thần
bạn bị quấy rầy vì bị một con muỗi đốt. Nếu bạn có
sự quan tâm thế tục mạnh mẽ, tham muốn mãnh liệt sự tiện
nghi, bạn sẽ hết sức bực mình vì bị muỗi đốt. Chỉ
vì bị mỗi một con muỗi đốt. Điều này chẳng có gì nguy
hiểm, không thể gây nên một căn bệnh trầm trọng. Con muỗi
chỉ hút một giọt máu nhỏ xíu từ thân thể bạn. Nhưng
khi nhìn thấy thân con muỗi căng đầy máu của chính bạn
thì bạn bị choáng váng. Bạn trở nên tức giận con muỗi
và khó chịu cả đêm. Ngày hôm sau, bạn phàn nàn về con muỗi
suốt cả ngày: “Đêm qua tôi mất ngủ nhiều giờ đồng
hồ!” Mất ngủ một đêm, hay thậm chí vài tiếng đồng
hồ, thì giống như mất một viên ngọc quý. Bạn bực dọc
giống như người mất một triệu đô la. Đối với một số
người, ngay cả một vấn đề nhỏ bé như thế cũng trở
thành to lớn.
Cũng
có những người quá mong muốn được người khác ngợi khen
và kính trọng. Nếu bạn không để ý tới họ và ngước
mặt lên khi đi ngang qua họ, hoặc nói một hai lời thiếu
tôn kính là những điều họ không mong chờ để nghe, thì
điều đó tạo nên nỗi đau khổ ghê gớm trong tâm họ. Hoặc
nếu bạn tặng cho họ món gì đó với một cung cách thiếu
tôn kính, dù có cố ý hay không, thì đó cũng là nỗi đau
khổ to lớn. Đối với những người quá nhiều mong đợi,
quá nhiều bám luyến như thế, ngay cả sự đau đớn từ một
hành động vật lý nhỏ bé mà họ không thích cũng trở thành
to lớn. Có vẻ như một mũi tên được bắn vào tim họ.
Sân
hận thình lình phát khởi mạnh mẽ. Thình lình thân thể họ
trở nên hết sức căng thẳng. Gương mặt họ trước đây
thanh thản và an bình, giờ đây hầu như trở thành khủng
khiếp – phồng căng ra, tai và mũi họ đỏ bừng lên và những
gân máu nổi rõ trên trán họ. Bất thình lình toàn bộ tánh
khí của họ trở nên hết sức thô lỗ và khó chịu.
Người
càng muốn được nhận sự khen ngợi và kính trọng thì khi
không nhận được chúng nỗi đau khổ trong lòng họ càng lớn.
Những đối tượng khác của sự tham muốn thì cũng tương
tự như thế. Càng tham muốn thâu đạt vật chất, sự tiện
nghi, hạnh phúc, những âm thanh thích ý và lời khen, thì khi
phải trải nghiệm điều đối nghịch, người ta càng đau
khổ.
Nếu
bạn hy vọng rằng một người bạn sẽ luôn luôn vui vẻ,
tươi cười, tôn kính, tử tế, và luôn luôn làm những
gì bạn muốn, nhưng một hôm họ bất ngờ làm một việc
trái ý nhỏ bé nào đó thì điều nhỏ tí xíu đó tạo nên
một nỗi đau khó thể tin nổi trong tim bạn.
Tất
cả những điều này có liên quan tới sự bận tâm thế tục,
tới việc bạn mong muốn quá mạnh mẽ một điều gì. Càng
ít tham muốn bốn đối tượng đáng ao ước thì sẽ càng
ít vấn đề khi bạn gặp bốn đối tượng không mong muốn.
Ít tham muốn có nghĩa là ít đau khổ. Nếu bạn cắt đứt
việc bám luyến vào cuộc đời này, thì bạn sẽ chẳng đau
đớn khi kinh nghiệm sự chê bai chỉ trích hay không nhận được
điều gì đó, bởi bạn không bám luyến vào sự khen ngợi
hay thọ nhận các sự vật.
Cùng
cách thức đó, khi bạn không bám luyến vào việc trông chờ
bằng hữu của bạn sẽ luôn luôn dễ thương với bạn, luôn
luôn mỉm cười với bạn, luôn giúp đỡ khi bạn yêu cầu,
thì bạn không đau đớn khi những người bạn ấy thay đổi
và làm trái ngược những gì bạn mong muốn. Trái tim bạn
không đau đớn. Tâm bạn điềm tĩnh và yên bình. Nhờ cắt
đứt sự tham muốn bám luyến vào bốn đối tượng đáng
ao ước, bạn không gặp vấn đề gì khi xảy ra bốn tình
huống không mong muốn. Chúng không làm bạn đau đớn,
không thể làm tâm bạn xáo trộn.
Tư
tưởng về các pháp thế tục bám luyến vào bốn đối tượng
đáng ao ước của cuộc đời này. Không có tư tưởng này,
tâm bạn rất điềm tĩnh và an bình đến nỗi bạn không buồn
phiền khi gặp bốn điều không mong muốn. Và việc gặp bốn
đối tượng đáng ao ước cũng không làm phiền bạn. Nếu
có ai khen ngợi bạn, chẳng thành vấn đề gì; nếu có người
chê bai bạn, điều đó không thể làm tâm bạn rối loạn.
Cuộc đời bạn vững chãi và tâm bạn an bình. Không có sự
thăng trầm. Điều này san bằng tám pháp thế gian.
Bạn
làm thế nào để giữ tâm an bình khi những vấn đề xảy
ra? Bạn bảo vệ tâm ra sao để việc kinh nghiệm bốn điều
không mong muốn không làm bạn rối loạn? Đó là nhờ nhận
ra rằng việc bám luyến vào bốn đối tượng đáng ao ước
này là vấn đề. Bạn phải nhận ra những khiếm khuyết của
bốn đối tượng mong muốn này và từ bỏ sự bám luyến
vào chúng. Đây là tâm lý học căn bản. Nếu bạn sử dụng
phương pháp này, những tình huống không mong muốn sẽ không
quấy rầy bạn.
Geshe
Chen-ngawa san bằng tám pháp thế gian bằng cách tụng bài kệ
sau:
Hạnh
phúc khi đời sống thoải mái và đau khổ khi nó phiền phức:
mọi hoạt động nhắm tới hạnh phúc của cuộc đời này
cần được từ bỏ như thuốc độc. Đạo đức và không
đạo đức chỉ là những chức năng của tâm. Hãy chặt đứt
những động lực không-đạo đức và những động lực không
đạo đức cũng không không-đạo đức.
Câu
sau cùng ám chỉ những hành động của thân và ngữ với những
động lực không rõ ràng; những hành động này được gọi
là những hành động “không thể đoán trước được.”
Cách
thức hay nhất để tu hành tâm thức ta là trông đợi bốn
đối tượng không mong muốn hơn là bốn đối tượng mong
muốn. Hãy mong đợi bị chỉ trích và không được tôn kính.
Thực hành từ bỏ này, nó cắt đứt tham muốn, là tâm lý
học tối hảo. Khi đã tu hành tâm ta để trông đợi những
điều không mong muốn, khi điều không mong muốn thực sự
xảy ra thì nó không trở thành một cú sốc cho chúng ta; nó
không làm ta tổn thương vì ta đang trông chờ nó.
Trước
khi hiểu biết Pháp, trước khi thực hành thiền định, bạn
đã nhìn sự phiền phức (khổ), những âm thanh không thú vị,
sự phê bình chỉ trích, và sự mất mát như những vấn đề
không mong muốn. Bây giờ, nếu bạn khảo sát kỹ lưỡng bản
tánh của tâm bám luyến vào vật chất, sự thoải mái, những
âm thanh thú vị, sự khen ngợi, bạn sẽ không thấy đó là
hạnh phúc; bạn sẽ thấy rằng nó cũng đau khổ. Nó không
phải là hạnh phúc mà bạn cho là thế trước khi hiểu Pháp.
Nó không an bình – nó đau khổ.
Tâm
bám luyến vướng kẹt vào đối tượng của tham muốn. Khi
bạn
nhận lời khen – “Anh quá thông minh,” “Anh nói rất hay,”
“Anh hiểu Pháp thật uyên thâm” – tâm bạn vướng kẹt
trong sự ngợi khen và không còn tự do nữa. Giống như một
thân thể bị giây xích trói chặt, tâm bị cột trói bởi
sự tham luyến. Tâm bị vướng kẹt giống như keo dính vào
đồ vật. Hoặc giống như con bướm đêm bay vào ngọn
nến nóng chảy: toàn thân nó, đôi cánh và tứ chi hoàn toàn
bị đẫm ướt trong ngọn nến sáp. Thân thể và tứ chi của
con bướm mỏng manh tới nỗi hết sức khó khăn để gỡ chúng
ra khỏi chất sáp nến. Hay giống như một con ruồi vướng
kẹt trong một mạng nhện: tứ chi của nó bị quấn chặt
trong mạng lưới, và gỡ chúng ra khỏi chỗ đó thì rất khó
khăn. Hay như những con kiến trong mật ong. Tham luyến là tâm
bị vướng kẹt vào một đối tượng.
THAM
MUỐN LÀ NGUỒN MẠCH CỦA MỌI VẤN ĐỀ
Như
Lạt ma Atisha đề cập trong Đại Luận giảng về Con Đường
Tiệm thứ dẫn tới Giác ngộ:
Chúng
ta theo đuổi trong hy vọng được toại nguyện, nhưng việc
theo đuổi tham muốn chỉ đưa dẫn tới sự bất mãn.
Trong
thực tế, kết quả của việc theo đuổi tham muốn chỉ là
sự bất mãn. Bạn cố gắng liên tục nhưng chỉ có bất mãn.
Theo
đuổi tham muốn và không được toại nguyện là vấn đề
chính của sinh tử. Ví dụ như việc mắc bệnh ung thư hay
AIDS không phải là vấn đề chính. Nếu so sánh với vấn đề
theo đuổi tham muốn và không được toại nguyện, thì ung
thư và AIDS không là gì cả; chúng không tiếp tục từ đời
này sang đời khác. Trong khi bạn có một đời người toàn
hảo, nếu bạn không làm điều gì đó về vấn đề tham muốn
trong đời này, thì nó sẽ tiếp tục từ đời này sang đời
khác.
Việc
theo đuổi tham muốn không ngừng trói buộc bạn với sinh tử
khiến bạn thường xuyên kinh nghiệm những đau khổ của sáu
cõi. Liên tục – bất tận. Nếu bạn không ngừng theo đuổi
tham muốn thì không có sự toại nguyện thực sự, không có
an bình thực sự. Việc theo đuổi tham muốn chỉ dẫn bạn
tới sự bất mãn và kinh nghiệm không dứt những nỗi khổ
của sinh tử trong một trong sáu cõi.
Chính
tư tưởng về tám pháp thế gian đã liên tục mang lại mọi
bệnh tật làm chúng ta vô cùng kinh hãi. Liên tục từ đời
này sang đời khác, nó mang lại mọi vấn đề nghiêm trọng
mà một con người có thể kinh nghiệm; nó tạo nên nghiệp
để chúng ta không ngừng kinh nghiệm những vấn đề này.
Tư tưởng về tám pháp thế gian, sự tham muốn bám luyến
vào cuộc đời này, chính là căn bệnh trầm trọng nhất.
Nếu so với những pháp thế gian thì những vấn đề khác
chẳng là gì cả.
Nếu
bạn không có tư tưởng về tám pháp thế gian là cái cột
trói bạn với sinh tử thì cho dù người nào đó giết hại
bạn, tất cả những gì bạn làm là chuyển hóa sang một thân
thể khác. Tâm thức bạn nhận thân người toàn hảo khác
hay đi tới một cõi thuần tịnh. Việc bạn bị giết thì
như một điều kiện (duyên) để chuyển sang một thân thể
khác. Nhưng nếu bạn có tư tưởng về tám pháp thế gian và
không thực hành Pháp, thì mặc dù chẳng ai giết bạn và bạn
sống tới một trăm năm, bạn thường xuyên sử dụng thân
người quý báu của bạn để tạo nên những nguyên nhân của
các cõi thấp; bạn sử dụng tái sinh may mắn của bạn để
gây nên nguyên nhân của những tái sinh bất hạnh không có
cơ hội để thực hành Pháp. Bạn càng sống lâu thì càng
tạo thêm nghiệp tiêu cực, là những điều khiến bạn phải
sống trong những cõi thấp và kinh nghiệm đau khổ trong nhiều
kiếp. Vì thế, tư tưởng về tám pháp thế gian này thì còn
tai hại hơn nhiều nếu so với kẻ thù nào đó chỉ đơn thuần
giết chết bạn.
Trích
dẫn của Lạt ma Tsong Khapa về việc theo đuổi sự tham muốn
nói tiếp:
Tham
muốn mang lại rất nhiều vấn đề khác. Bởi theo đuổi tham
muốn, tâm trở nên thô nặng và không an bình.
Hàng
trăm vấn đề đến từ sự bất mãn. Khi tham muốn thật mạnh
mẽ, ta rất dễ trở nên sân hận, chẳng hạn như thế. Bám
luyến càng mạnh thì sân hận phát khởi càng mãnh liệt. Nếu
bạn không bám luyến quá nhiều thì bạn không quá sân hận
khi ai đó làm bạn khó chịu. Bạn có thể vẫn bị bối rối
nhưng ít hơn trước đó. Sân hận, ganh tị và v.v.. phát khởi
trong mối liên quan với sự bám luyến. Do bám luyến mà những
tư tưởng tiêu cực khác này xuất hiện. Khi bất kỳ cái
gì trong những tư tưởng tiêu cực này xuất hiện, bạn tạo
nên nghiệp tiêu cực, nguyên nhân của những cõi thấp.
Khi
tâm bạn bị tham muốn áp đảo, hoàn toàn bị vẩn đục bởi
tham muốn, bạn không thể thiền định. Cho dù bạn có một
vài ý niệm về tánh Không, chẳng hạn thế, thì bạn khó
có được cảm nhận nào về nó. Khi tâm bạn yên tĩnh và
bình an, bạn có thể có cảm nhận nào đó về nó; nhưng khi
tâm bạn bị vẩn đục, một màn sương mù dày đặc bao phủ
mọi sự, bạn không thể thiền định về tánh Không. Hơn
nữa, bạn không thể nghĩ về những khiếm khuyết của sự
tham muốn.
Khi
bạn tham muốn mạnh mẽ một đồ vật, bạn trở nên rất
khổ sở nếu bạn không thể gần nó. Bạn không thể thanh
thản; thân bạn không được nghỉ ngơi bởi bạn không thư
thản trong tâm hồn. Vì tâm bạn không thư thản do sự tham
muốn nên mặc dù có thể bạn chẳng có công việc đặc biệt
khó khăn nào để làm, bạn cũng không có sự thoải mái hay
thư dãn vật lý.
Có
nhiều ví dụ như thế về những khiếm khuyết của sự tham
muốn. Hãy nghĩ về những người nghiện rượu và những người
nghiện ma túy. Cuộc sống của họ trở nên khốn khổ, phóng
túng, tới độ họ không thể làm bất kỳ điều gì. Hơn
nữa, họ làm tổn hại sự tỉnh giác và trí nhớ của họ.
Bệnh
tật đến từ tâm bất mãn của sự tham muốn, tư tưởng
xấu ác của các pháp thế gian, bởi sự bất mãn tạo nên
những điều kiện (duyên) cho bệnh tật. Rồi thì bạn bị
bệnh trong nhiều năm, cùng sự hao tốn khổng lồ không ai
mong muốn hàng nhiều ngàn đô la. Khi bạn không thể kiếm
tiền một cách đúng đắn, bạn phải ăn cắp. Tâm bạn trở
nên rối loạn; bạn suy sụp tinh thần và trở nên điên cuồng.
Khi ấy bạn phải tốn rất nhiều thời giờ và tiền bạc
trong các cuộc tư vấn tâm lý và thậm chí bạn có thể kết
thúc cuộc đời trong một viện tế bần.
Và
đâu là căn nguyên của tất cả những điều này? Đó là
một khoảnh khắc của sự tham muốn không thể kiểm soát
được. Khoảnh khắc ấy khi bạn không tự bảo vệ mình để
thoát khỏi tư tưởng về tám pháp thế gian, khi bạn không
thực hành Pháp, sẽ mang lại rất nhiều vấn đề. Những
vấn đề tiếp tục và tiếp tục năm này sang năm khác, khiến
bạn phải tốn kém rất nhiều tiền của và làm cho đời
bạn phức tạp và khó khăn một cách không cần thiết. Mọi
sự âu lo và tốn kém này là do tư tưởng về tám pháp thế
gian. Nếu ngay từ lúc đầu, bạn gìn giữ để không dính
mắc vào các pháp thế gian, thì tất cả những năm tháng của
những vấn đề và tổn phí không mong muốn đó đã không
xảy ra. Bạn chẳng bao giờ phải kinh nghiệm chúng.
Thật
rõ ràng đây chính là nguồn mạch của bệnh AIDS, nó xuất
hiện khi một người bị tám pháp thế gian sai sử. Khi tôi
hỏi những người bị lây nhiễm AIDS qua đường tình dục
rằng trạng thái tinh thần của họ ra sao khi bắt đầu kinh
nghiệm những triệu chứng, một số người nói rằng đó
là một tham muốn tình dục hết sức mạnh mẽ. Trong thời
gian của trạng thái tinh thần vô-đạo đức đó, mỗi ngày
họ bắt đầu lên cơn sốt, đổ mồ hôi và yếu ớt.
Về
cơ bản thì mọi bệnh tật, kể cả bệnh AIDS và ung thư,
xuất phát từ tư tưởng về tám pháp thế gian. Những vấn
đề quan hệ thì cũng thế: cách này hay cách khác, nếu ta
không nỗ lực để có được sự kiểm soát nào đó, những
vấn đề quan hệ có thể cứ tiếp diễn. Cuộc sống trở
thành địa ngục – trước khi đi tới địa ngục thực sự,
ta kinh nghiệm địa ngục với một thân người. Có địa ngục
ở khắp mọi nơi. Bạn cảm thấy hoàn toàn bị sập bẫy,
ngạt thở. Thậm chí bạn không thở được.
Khi
tham muốn của bạn không được đáp ứng, khi bạn không có
được những gì bạn muốn, đây là thời gian mà sự suy nhược
thần kinh và những tư tưởng muốn tự tử xảy ra. Mới đây
một người học Pháp ở Thụy Sĩ đã có những vấn đề
như thế và đã tự tử. Anh ta treo cổ tự vẫn. Tôi nghĩ
rằng anh ta đã nghe một vài bài giảng Pháp nhưng đã không
thực hành hay nhập thất nhiều. Anh ta có một công việc rất
tốt, kiếm được rất nhiều tiền, nhưng anh có những vấn
đề về mối quan hệ.
Bởi
những loại vấn đề này, bạn có thể đã nhiều lần kinh
nghiệm về tư tưởng tự vẫn, về việc chấm dứt đời
người của bạn. Về cơ bản thì đây là một khiếm khuyết
của tư tưởng tham muốn thế gian.
Geshe
Kadampa Gonpawa, người có sự thấu thị và nhiều chứng ngộ
khác, đã nói:
Nếu
ta thọ nhận bốn kết quả đáng ao ước của sự thoải mái,
vật chất, tiếng tốt, và sự khen ngợi từ một hành động
được thực hiện với tư tưởng về tám pháp thế gian, thì
đó chỉ là kết quả trong đời này và không có lợi lạc
trong những đời sau. Và nếu hành động ấy mang lại bốn
kết quả không đáng ao ước thì ta cũng chẳng được lợi
lạc gì ngay cả trong đời này.
Dù
thế nào chăng nữa, thường thì những hành động được
làm với tư tưởng tám pháp thế gian mang lại bốn kết quả
đáng ao ước cuối cùng sẽ dẫn tới bốn kết quả không
đáng ao ước. Ví dụ như trong việc kinh doanh, bạn có thể
gặt hái được thành công này sau thành công khác; do bởi
thành công đó, càng lúc bạn càng hành động với tư tưởng
về tám pháp thế gian. Sau một thời gian, nghiệp thành công
của bạn chấm dứt, và nghiệp thất bại được trải nghiệm.
Chỉ trong một ngày bạn có thể trở thành một kẻ hành khất.
Một ngày nào đó bạn là một tỉ phú; ngày hôm sau, thậm
chí bạn không biết cách làm sao trả tiền thuê nhà và nuôi
sống gia đình bạn. Toàn bộ cuộc đời bạn sụp đổ.
Đây
là bởi bạn hành động với tư tưởng tám pháp thế gian.
Mặc dù bạn đã thành tựu sự tiện nghi vật chất, bạn
không thỏa mãn và tiếp tục hành động với tư tưởng về
các pháp thế gian. Do sự thành công của bạn trong quá khứ,
một ngày nào đó nghiệp thành công của bạn bị cạn kiệt,
và mọi sự sụp đổ. Người mới hôm qua còn giàu có, không
chút bận tâm về mặt tài chánh, bất ngờ hôm nay phải bận
tâm ngay cả việc chăm sóc gia đình. Anh ta không biết phải
làm gì và không thể ăn hay ngủ.
Cho
dù bạn thành công trong việc trộm cắp một, hai, hay ba lần,
chẳng hạn thế, thành công của bạn không thể tiếp tục
vô hạn định. Bạn cần phải kiểm soát tham muốn của bạn;
bạn cần phải thấy hài lòng. Nếu không, cứ tiếp tục trộm
cắp thì chắc chắn một ngày nào đó bạn sẽ bị bắt. Cho
dù sai lầm đó ra sao, bằng cách liên tục lập đi lập lại
nó, một ngày kia chắc chắn nó sẽ trở thành một vấn đề
lớn. Khiếm khuyết khác của sự tham muốn là cuối cùng nó
dẫn tới rất nhiều điều không đáng ao ước.
Tự
giải thoát bản thân khỏi tham muốn là một sự bảo vệ
vĩ đại. Cắt đứt sự bám luyến vào một đối tượng hay
một người có nghĩa là mọi tâm tiêu cực khác không phát
khởi, và bạn không tạo nên những nghiệp tiêu cực ấy như
một kết quả. Nó mang lại cho ta sự bảo vệ không thể tin
nổi. Thông thường thì bởi bám luyến vào một đối tượng
đặc biệt, bạn tạo nên nhiều nghiệp tiêu cực trong mối
quan hệ với nhiều chúng sinh khác. Nhờ cắt đứt bám luyến,
bạn ngăn chặn được những nguyên nhân của các cõi thấp.
An
bình vĩ đại xuất hiện khi bạn tự giải thoát mình khỏi
tư tưởng tham muốn. Hãy tập trung vào sự an bình đích thực
này khiến bạn có thể lập tức kinh nghiệm bằng cách tự
giải thoát mình khỏi tham muốn. Khi bạn tập trung vào điều
này thì không có vấn đề gì. Khi bạn nỗ lực đạt được
hạnh phúc vĩ đại này, an bình thực sự này, hạnh phúc nhất
thời trở nên không đáng kể và không quá khó khăn để từ
bỏ – có lẽ cũng vui thú như khi bạn nhặt được tờ giấy
vệ sinh đã sử dụng. Nếu bạn tỉnh giác về điều
này thì bạn không có nguy cơ trở nên tuyệt vọng hay điên
loạn.
Vì
thế ta có thể thấy, cho dù gặp bao nhiêu vấn đề chăng
nữa thì ta cũng không thể có chọn lựa nào khác ngoài việc
phải thực hành Pháp. Và thực hành Pháp có nghĩa là làm chủ
tâm ta, làm chủ sự tham muốn. Hãy quên việc sống một cuộc
đời khổ hạnh của việc thực hành Pháp thuần túy; ở mức
độ
tối thiểu, chúng ta cần làm chủ tham muốn để có an bình
nội tâm và hạnh phúc của cuộc đời này, và để ngăn chặn
sự phát triển của các vấn đề.
CHẤM
DỨT SINH TỬ
Như
Đức Nagarjuna nói:
Những
hành động phát sinh từ tham, sân, và si là ác hạnh. Những
hành động phát sinh từ không-tham, không-sân, và không-si là
đức hạnh. Dù là đức hạnh hay ác hạnh, những hành động
là do tâm tích tập.
Chừng
nào ta còn tham muốn tiện nghi, vật chất, sự tôn kính, và
tiếng tăm, và chừng nào ta còn muốn né tránh đau khổ, sự
không thâu đạt các sự vật (mất), sự bất kính (chê), và
tiếng xấu (nhục), thì mọi hành động đều bị thúc đẩy
bởi tham, sân, và si. Và như thế những hành động đó nhiều
phần là ác hạnh hơn là đức hạnh.
Trong
bản văn nói:
Điều
cực kỳ quan trọng là đừng cố phát triển tham muốn hạnh
phúc của đời này. Nếu tham muốn này phát khởi, hãy nỗ
lực từ bỏ nó.
Lạt
ma Atisha cũng nói:
Nếu
gốc rễ độc thì các cành và lá cũng độc. Nếu gốc rễ
có thể chữa bệnh, cành và lá cũng có thể chữa bệnh. Tương
tự như thế, mọi sự được làm với tham, sân, và si thì
vô-đạo đức.
Nói
cách khác, bất kỳ hoạt động nào – dù là cấy trồng,
kinh doanh, chiến đấu, giúp đỡ bạn bè và thân quyến, hay
thiền định – được làm với tư tưởng về tám pháp thế
gian, bám luyến vào đời này và được thúc đẩy bởi tham,
sân, hay si sẽ trở thành, như được nói ở đây, “chỉ
là nguyên nhân của sinh tử và những cõi thấp.”
Bản
văn nói tiếp:
Để
nhận được điều cốt tủy, ngay từ lúc bắt đầu, ta không
nên bám luyến vào đời này.
“Nhận
được điều cốt tủy” ám chỉ thân người toàn hảo này.
Kế
đó tới một trích dẫn từ một giáo lý Kim Cương thừa,
thường được đưa ra như một động lực trong thời gian
chuẩn bị cho một nhập môn Kim Cương thừa:
Những
người có lòng sùng mộ lớn lao, những người mưu cầu siêu
vượt sinh tử, được phép đi vào mạn đà la. Ta không nên
tham muốn những kết quả của đời này.
Điều
này có nghĩa là ta không nên tìm kiếm hạnh phúc, sung sướng,
vật chất, sự tôn kính, tiếng tăm, và v.v.., là tất cả
những gì thuộc về đời này.
Trích
dẫn tiếp tục:
Người
tham muốn cuộc đời này không thành tựu ý nghĩa siêu vượt
sinh tử.
Điều
này có nghĩa là những hoạt động của những người tham
muốn cuộc đời này sẽ không trở thành nguyên nhân của
Giác ngộ, là trạng thái siêu vượt sinh tử.
Bạn
có thể thấu hiểu điều đó theo cách này: Nếu mục đích
của bạn chỉ là đạt được hạnh phúc trong đời này, nếu
đó là hy vọng duy nhất của bạn, mọi điều bạn làm –
công việc, trì tụng những lời nguyện, nhận các lễ nhập
môn, ăn, ngủ – không trở thành Thánh Pháp. Tất cả những
hành động đó là vô-đạo đức. Hy vọng của bạn là được
hạnh phúc, nhưng điều duy nhất bạn nhận được từ những
hành động này là đau khổ. Mặc dù bạn làm công việc của
bạn với mục đích thành tựu hạnh phúc trong đời này, những
hành động của bạn thực sự trở thành chướng ngại cho
hạnh phúc này và khiến cho bạn không tìm được nó. Chúng
ta có thể hiểu rõ điều này nếu ta nhìn vào những kinh nghiệm
của riêng ta và của những người khác.
Đoạn
trích dẫn kết luận:
Việc
mưu cầu siêu vượt sinh tử sẽ phát triển hạnh phúc của
sinh tử của đời này.
Điều
này có nghĩa là những ai chỉ tìm cầu Giác ngộ siêu vượt
sinh tử, và thực hành Pháp để thành tựu nó, thì mặc dù
không tìm kiếm hạnh phúc của đời này, nhưng họ sẽ tìm
thấy nó một cách tự nhiên.
Trong
Lá Thư gởi một người Bạn, Đức Nagarjuna nói:
Nếu
tóc hay y phục của bạn bị bén lửa, bạn lập tức dập
tắt nó. Cũng thế, nỗ lực để không bị tái sinh là một
việc rất đáng làm.
Khi
một tàn lửa rơi vào bạn, bạn thoát khỏi nó không chút
chậm trễ. Bạn phản ứng tức thì mặc dù tàn lửa có thể
chỉ đốt cháy tóc hay y phục của bạn. Chắc chắn là bạn
nên mãnh liệt hơn trong việc nỗ lực tiệt trừ những nguyên
nhân của sự tái sinh trong những cõi thấp và những nỗi
khổ liên tục của luân hồi sinh tử.
Mọi
vấn đề của ta phát khởi do bởi ta nhận sự tái sinh luân
hồi sinh tử này, những uẩn này được tạo nên bởi sự
mê lầm và nghiệp và bị ô nhiễm bởi những hạt giống
của các mê lầm. Bởi ta nhận sự tái sinh, ta kinh nghiệm
nỗi khổ rộng khắp, duyên hợp, và vì thế, kinh nghiệm nỗi
khổ do sự biến đổi và nỗi khổ khổ. Chúng ta không chỉ
kinh nghiệm những nỗi khổ trong đời này, nhưng sinh tử hiện
tại này trở thành nền tảng của mọi sinh tử và đau khổ
của những đời sau. Việc nhận một sinh tử khác tạo nên
nguyên nhân của rất nhiều sinh tử khác trong những đời
sau. Tiến trình này cứ tiếp tục mãi.
Nagarjuna
đang nói rằng so với việc một tàn lửa nhỏ rơi vào người
ta thì tình huống này nghiêm trọng hơn nhiều, và chúng ta
nên nỗ lực để không phải nhận sự tái sinh khác.
Làm thế nào ta có thể nỗ lực để không phải tái sinh?
Như được đề cập trong các giáo lý, tham muốn là sợi giây
xích trói buộc chúng ta vào sinh tử; tham muốn là nguyên nhân
gần nhất của sinh tử của đời sau. Tham muốn không chỉ
khiến ta tạo nghiệp tiêu cực ngay bây giờ trong đời này,
khi ta nhận ra ta đang chết, ta bám luyến vào thân ta, những
uẩn của ta. Việc tham muốn và bám luyến vào lúc chết đưa
dẫn ta tới việc nhận sự tái sinh sinh tử đặc biệt của
đời sau của ta. Bởi tham muốn là nguyên nhân chính yếu của
sinh tử, việc cắt đứt tham muốn trở thành thực hành Pháp
cốt tủy để không tái sinh một lần nữa. Đây là phương
cách để chấm dứt sự tương tục của sinh tử.
Tóm
lại mọi hành giả Pháp nên từ bỏ sự tham muốn tiện nghi
sung sướng của đời này. Trừ phi bạn từ bỏ tham muốn
này, ngay cả việc được gọi là “một hành giả Pháp”
cũng chẳng thể được. Mọi sự được làm với sự tham
muốn tìm kiếm sung sướng của đời này không phải là Pháp.
Chừng nào có tham muốn thì không có thực hành Pháp. Có một
câu cách ngôn Tây Tạng: “Bởi một con ngựa không có đặc
tính của một con sư tử nên đừng gọi ngựa là sư tử.”
Lạt
ma Gyampa, một geshe Kadampa, đã nói:
Từ
bỏ đời này chính là sự bắt đầu của Pháp. Bạn chẳng
làm một thực hành Pháp nào mà cảm thấy tự hào là một
hành giả Pháp – thật là điên khùng! Hãy kiểm tra xem sự
tương tục của tâm bạn có bao gồm bước đầu tiên của
Pháp hay không: sự từ bỏ đời này.
Cho
dù bạn nghĩ rằng bạn không là một con người tôn giáo,
nhưng bởi bạn muốn hạnh phúc và không mong muốn những vấn
đề, bạn vẫn phải kiểm soát sự tham muốn. Không có giải
pháp nào khác. Bạn không thể giảm thiểu sự tham muốn và
những mê lầm khác bằng cách dùng thuốc men, chịu một cuộc
giải phẫu, hay bằng những phương tiện ngoại tại khác.
Phương pháp để thực hành là nghĩ tưởng về những lỗi
lầm của sự tham muốn, và nghĩ rằng cuộc đời thật ngắn
ngủi. Đây là tâm lý học cốt tủy, cho dù bạn không là
một Phật tử và không muốn là Phật tử. Không có giải
pháp nào khác. Để ít gặp những vấn đề trong đời
bạn, bạn phải quán chiếu về những lỗi lầm của sự tham
muốn. Nếu tham muốn được tiệt trừ thì không còn những
vấn đề nữa. Ngay khi bạn từ bỏ tham muốn, bạn sẽ không
thấy bất kỳ vấn đề nào nữa.
Thực
hành Bồ Đề tâm giúp kiểm soát sự tham muốn. Việc hoán
đổi bản thân với người khác, điều đó có nghĩa là từ
bỏ bản thân và yêu thương người khác, hay có một trái
tim hết sức tốt lành, muốn tiệt trừ những đau khổ của
người khác và nhận lấy hạnh phúc của họ, sẽ giải quyết
được nhiều vấn đề,
Người
mà tâm không đủ mạnh mẽ để thực hành Bồ Đề tâm nên
cản ngăn những vấn đề của tham muốn bằng cách quán chiếu
về những thiền định như việc tái sinh làm người toàn
hảo và đặc biệt là sự vô thường và cái chết. Bạn có
thể cắt đứt tham muốn bằng cách nhớ tưởng rằng cuộc
đời thật ngắn ngủi và cái chết có thể xảy tới bất
kỳ lúc nào, và liên kết những tư tưởng này với những
cõi thấp, nghiệp, và v.v..
Như
tôi đã đề cập trước đây, “bí mật của tâm” của
Shantideva không phải là chứng ngộ cao cấp. Việc hiểu rõ
những lỗi lầm của tám pháp thế gian và quán chiếu về
sự vô thường và cái chết cũng có thể được coi là những
bí mật của tâm.
Việc
thiền định về sự vô thường và cái chết và nhận ra những
lỗi lầm của sự tham muốn – điều đó có nghĩa là nhận
ra rằng mọi vấn đề phát sinh từ đó – mang lại cho bạn
sức mạnh để lập quyết định từ bỏ cuộc đời này,
cắt đứt sự bám luyến với cuộc đời này. Hai điều này
làm cho bạn thêm kiên cố và làm suy yếu những pháp thế
gian. Chúng mang lại cho bạn sức mạnh để cắt đứt việc
bám luyến vào đời này, tự giải thoát mình khỏi sự tham
muốn.
Nếu
bạn không nhận ra những bí mật này của tâm, mặc dù bạn
muốn hạnh phúc và không muốn đau khổ, bạn sẽ kinh nghiệm
điều ngược lại. Không có hạnh phúc nhất thời và tối
hậu, bạn lang thang trong sinh tử và không ngừng kinh nghiệm
đau khổ. Nhưng nếu bạn nhận ra những bí mật này của tâm,
ý nghĩa tối thượng của Pháp, bạn có thể thành tựu hạnh
phúc và tiệt trừ nỗi khổ đau và sẽ không còn lang thang
không mục đích trong luân hồi sinh tử nữa./.
Trích
trong nguyên tác:
“The
Door to Satisfaction - The Heart Advice of a Tibetan Buddhist Master”
by
Lama Thubten Zopa Rinpoche
Bản
dịch Việt ngữ của Thanh Liên
Cùng
Tác Gỉa:
Bồ
Đề Tâm và Lòng Bi Mẫn Lama Zopa Rinpoche – Thanh Liên Việt
dịch
Hộ
Luân Kim Cang Giáp Lama Zopa Rinpoche sọan, Cư Sĩ Hồng Như Việt
dịch
Không
Còn Sự Chọn Lựa Nào Khác Ngoài Việc Thực Hành Pháp, Lạt
ma Zopa Rinpoche - Thanh Liên chuyển ngữ
Lời
Dạy Về Nhựng Lợi Ích Của Bánh Xe Cầu Nguyện, Lạt ma Zopa
Rinpoche - Liên Hoa chuyển ngữ
Mọi
Sự Tuỳ Thuộc Vào Động Lực của Chúng Ta, Lama Zopa Rinpoche–
Thanh Liên Việt dịch
Năng
Lực Trí Tuệ, Lama Yeshe và Lama Zopa Rinpoche - Vô Huệ Nguyên
dịch
Nhớ
Tưởng Sự Vô Thường và Cái Chết, Lama Zopa Rinpoche-Thanh Liên
Việt dịch