VII.
TIẾN SĨ HANS HOLZER
Tiến
Sĩ Hans Holzer là một trong những nhà tâm lý học nổi tiếng
trên thế giới, chuyên khảo cứu và điều tra những vô siêu
nhiên. Ông tốt nghiệp Ðại Học Ðường Columbia, Ðại Học
Ðường Vienna, Ðại Học London College of Applied Science (Anh).
Ông là giáo sư đã dạy tám năm tại Viện Kỹ Thuật Nữu
Uớc. Ông đã được liệt kê trong cuốn "Who's Who In America".
Ông đã hướng dẫn độc giả qua các tác phẩm của Ông bằng
những tài liệu dẫn chứng xác thực cho rằng chết chưa phải
là hết mà đời sống còn tiếp tục qua một hình thức khác,
đó là luân hồi.
Tiến
Sĩ là tác giả của hơn 80 cuốn sách như Ghost Hunter, Where
The Ghosts Are, Best True Stories, Life Beyong Life vân vân... Ông cũng
thường xuyên viết các bài khảo luận đăng trên báo chí
thế giới như National Examiner vân vân...
Chúng
tôi xin trích dịch một câu chuyện luân hồi trong cuốn Life
After Life của Ông do nhà Xuất Bản Parker Publishing Co phát hành
Năm 1985.
-ooOoo-
-33-
PAMELA
WOLLENBERG - MỘT THIẾU NỮ HOA KỲ LÀ HIỆN THÂN
CỦA
MỘT CÔ GÁI TÔ CÁCH LAN (ANH)
Tác
giả: Hans Holzer
Sáng
nay, một buổi sáng mát mẻ của Tháng 10 Năm 1967. trứêc đống
thư mà độc giả trong và ngoài nước gửi tới đã mấy tuần
qua (mỗi tuần tôi nhận 300 đến 400 bức) nhưng tôi chưa kịp
đọc. Tôi cảm thấy cần giải quyết cho xong. Tôi cố lựa
ra những thư nào khẩn cấp để trả lời ngay. Không biết
sao tay tôi nhặt lá thư gửi từ Harvey Illinois. Lá thư này
cũng giống như các lá thư khác không có gì đặc biệt nhưng
tôi lại mở ra ngay đọc. Tôi đọc đến 3 lần rồi, tôi
tự nhò mãnh lực nào đã thúc đẩy tôi bóc lá thư này trong
khi hàng trăm thư khác còn nằm trên bàn giấy của tôi sáng
hôm đó.
Lá
thư như sau:
"Kính
gửi Ông Hans Holzer,
"Tôi
viết cho Ông bức thư này về một kinh nghiệm bản thân của
tôi, có thể kinh nghiệm này không có ý nghĩa gì. Tôi đã
nhìn thấy cả thảy 3 lần một người con gái Tô Cách Lan
đứng dưới chân giường tôi. Tôi không biết cô ta thực
sự có nói chuyện với tôi không, nhưng sau khi nhìn cô tôi
còn nhớ mọi những chữ sau "Castle","Perch" hay "Purth", Ruthvin",
"Gowrye", "Sixteen" và "Towers", và một tiếng gì nữa như "Burn
Night. Tôi chưa kể chuyện này với ai cả vì có lẽ họ sẽ
chẳng tin.
Nếu
ông tìm thấy điều gì qua sự việc trên, ông vui lòng cho
tôi biết, tôi vô cùng cảm kích.
Chân
Thành,
Pamela
Wollenberg
Bức
thư ngắn gọn trên đã làm cho tôi bối rối vì những chữ
mà cô đề cập trong thư chẳng giúp tôi hiểu điều gì. Thư
không giống như loại thư kể chuyện ma quỷ, tâm lý hay những
chuyện lạ lùng xảy ra trong phòng ốc. Nó cũng chẳng giống
một giấc mơ bình thường, Cô Wollenberg lại cũng không nói
rõ những danh từ đó có phải là địa danh hay không.
Bức
thư quả đã gợi trí tò mò của tôi nên tôi viết thư trả
lời cô ngay và đề nghị cô cho biết thêm chi tiết về cô
gái, hoặc có ai là nhân chứng cho cái kinh nghiệm mà cô kể
trong thư.
Cô
trả lời tôi ngay như sau:
"Tôi
không có nhân chứng vì ngoài tôi không ai thấy cô gái Tô
Cách Lan này. Cô gái có mái tóc mầu đỏ, ăn mặc sang trọng,
choàng chiếc áo dài trắng viền vàng. Ðêm hôm nọ tôi lại
thấy cô. Hình như cô nói với tôi chữ "Handsel". Cô có vẻ
bị lạc đường, cô vẫn nói chữ "Ruthven", "Gowrie", Sixteen
hundred", "Two towers". Cô cũng nói "Glamis-Angus". Cô còn nói "Tôi
nhảy". Tôi không tin là tôi có liên quan đến Tô Cách Lan,
nhưng cũng có thể vì phía bên mẹ tôi đều là người Anh
cả, còn phía cha tôi là người Ðức. Tôi không biết tôi
có thần giao cách cảm hay không nhưng hình như tôi nhìn thấy
vài việc trong quá khứ. Tôi hy vọng thư này sẽ giúp được
ông.
Chân
Thành,
Pamela
Wollenberg
Sau
khi nhận được bức thư thứ hai, tôi quyết định đi Tô
Cách Lan để tìm hiểu vụ này. Tôi có quen vài sử gia Anh
Quốc, tôi nghĩ là họ có thể làm sáng tỏ được các chữ
bí ẩn của hai lá thư trên.
Sau
lá thư thứ hai, tôi không còn liên lạc với cô cho đến khi
tôi đến Tô Cách Lan vào mùa hè năm 1969. Tôi mang theo hai lá
thư, mặc dù tôi không biết phải bắt đầu từ đâu. Một
người bạn thân của tôi là nhà văn Elizabeth Byrd, tác giả
cuốn Immortal Queen (Lịch Sử Hoàng Hậu Mary của Anh Quốc)
đang cư ngụ tại Highlands. Tôi hy vọng Bà Elizabeth Byrd có
thể giúp tôi, nhưng sau khi xem xong hai lá thư, Bà đã không
giúp được gì cho tôi cả, tuy nhiên Bà có hứa sẽ lưu ý
đến việc này. Chúng tôi được mời đến nhà của ông bà
Maurice Simpson để dùng bửa cơm trưa. Ðây là một tòa lâu
đài ở phía đông bắc Tô Cách Lan gọi là Muchalls. Ông Bà
Simpson mời chúng tôi tới lâu đài có mục đích cho tôi thăm
một căn phòng có ma. Nhưng rút cục chẳng có phòng nào có
ma tại lâu đài này cả. Tuy nhiên ông bà Simpson là người
khả ái và hiếu khách nên chúng tôi rất vui thích. Tình cì
tôi đưa Ông Bà xem hai lá thư của cô Pamela Wollenberg và hỏi
họ xem có ý kiến gì về chuyện này không. Không ngờ ông
Simpson tỏ vẻ chú ý đến câu chuyện và ông cho biết ông
có được nghe một huyền thoại về "Cái Nhảy Của Một Trinh
Nữ" xảy ra tại một lâu đài ở Tô Cách Lan.
"Quả
thật có chuyện này sao?". Tôi tự hỏi và càng quan tâm hơn
nữa. Số phận đã đưa đẩy chúng tôi tới Muchalls chẳng
phải vì căn phòng có ma mà vì ông bà Simpson là cây đuốc
soi dẫn dắt chúng tôi tìm hiểu cái bí ẩn của hai lá thư
từ Harvey Illinois.
Ông
Simpson nói: "Tôi có cuốn sách nói về các toà lâu đài của
Tô Cách Lan, để tôi đi tìm". Vài phút sau Ông hớn hở trở
lại trong tay cầm cuốn sách nhỏ và mỏng. Cuốn sách có tựa
đề "Huntingtower Castle" (Lâu Ðài Huntingtower do ông J.S. Richardson
viết). Ông Richardson là một cựu thanh tra về các lâu đài
cổ của Tô Cách Lan, Lâu Ðài Huntingtower lúc này được đặt
dưới quyền giám sát của Bộ Công Chánh Xây Cất. Trong khi
lật các trang của cuốn sách nhỏ này, tôi cảm thấy tôi
có thể khám phá được giấc mộng kỳ lạ của cô Pamela
Wollenberg.
Lâu
đài Huntingtower chính là lâu đài Ruthven có, tên này được
đặt từ đầu thế kỷ thứ 13. Nam Tước Ruthven III và IV
đã dính líu vào vô ám sát Rizzio, một người được Hoàng
Hậu Mary sủng ái. Sau đó, người cha là Nam Tước Ruthven III
chết, còn người con là Nam Tước Ruthven IV bỏ trốn. Sau đó
Hoàng Gia đã ân xá cho phép Nam Tước Ruthven IV được trở
về. Nam Tước Ruthven IV tên là William được Vua James phong
là Bá Tước Gowrie I vào năm 1581. Vì Vua James còn nhỏ nên
các triều thần của Vua thực hiện việc phong tước.
Một
năm sau đó vị Bá Tước mới này đã trả ơn bằng một lối
đặc biệt. Ông đã cùng với mấy cộng sự viên bắt vị
Vua trẻ, giam vào lâu đài Ruthven gần một năm. Lý do hoàn
toàn có tính cách chính trị. Gowrie và các cộng sự của ông
không đồng ý để Bá Tước Arran và Công Tước Lennox cầm
đầu chính phủ ở Tô Cách Lan. Sau khi đã đoạt được uy
quyền của hai nhà quý phái này, Bá Tước Gowrie cùng các cộng
sự viên của ông đã uy hiếp vị Vua trẻ phải ký vào bản
tuyên cáo kết tội chính phủ cũ. Nhưng vị Vua trẻ tuổi
này phản kháng, Glamis, một trong những người giam bắt nhà
Vua đã tuyên bố như sau: "Thà là để đứa trẻ khóc còn
hơn là để người già phải khóc". Vua James không bao giờ
quên được câu này.
Việc
bắt giam Vua của Nam Tước Ruthven là một biến cố trọng
đại trong lịch sử của Tô Cách Lan. Biến cố này rát là
quan trọng đối với những nhà chuyên môn khảo sát về lịch
sử Tô Cách Lan trong thời gian sôi động này.
Khi
được trả tự do, Vua James lại trở về chịu ảnh hưởng
của Bá Tước Arran cho nên việc bắt giam nhà Vua tại Lâu
Ðài Ruthven không thay đổi được Tô Cách Lan mà làm cho nhà
Vua trở thành thù hận với người mà chính nhà Vua đã phong
tước, đó là Bá Tước Gowrie I.
Ban
đầu, nhà Vua đã tỏ ra một thái độ khoan dung, tha thứ cho
tất cả những ai dã dính líu đến việc bắt giam nhà Vua
và đã ra một tuyên cáo ân xá tất cả những người này.
Nhưng hai năm sau, Bá Tước Gowrie được lệnh phải rời khỏi
xứ. Trong khi nghỉ ngơi tại Dundee, Bá Tước Gowrie đã bị
bắt bởi William Stewart, đầy ra đảo Leith rồi bị giam tại
Biệt Ðiện Hoàng Gia tại Holyrood. Ở đây, Bá Tước Gowrie
bị Tòa Án kết tội vì âm mưu chiếm lâu đài Stirling và
bị chém đầu tại Stirling vào Ngày 4 Tháng 5 Năm 1585. Lâu
đài của Bá Tước Gowrie bị Hoàng Gia tịch thu.
Một
năm sau, lâu đài và chức tước của Bá Tước Gowrie I được
trao lại cho người con là James; Bá Tước James chết ít lâu
sau đó và người em tên John là người kế vị thứ Ba và
cũng là người cuối cùng dòng dõi Bá Tước Gowrie. Những
người thuộc dòng dõi Bá Tước Gowrie, trong lúc đương thời,
được nổi tiếng về gọi hồn và ma thuật.
Ðương
nhiên Vua James đâu đã chịu ngưng báo thù, Bá Tước Gowrie
cuối cùng, cùng với người em là Alexander Ruthven đã bị nhà
Vua ra lệnh giết chết tại căn nhà của họ tại Thành Phố
Perth vào năm 1600. Lý do là họ có ý định tạo phản nhà
Vua, nhưng thực ra vụ này không có bằng cớ. Không có chi
tiết nào được nói đến trong vô "Bá Tước Gowrie Tạo Phản",
tuy nhiên các báo cáo đương thời nói rằng trong giây lưng
của viên Bá Tước, người ta tìm thấy có vài tờ giấy ghi
những câu thần chú mà chỉ người tinh thông về ma thuật
mới có thể đọc nổi.
Xác
chết của hai anh em dòng dõi Gowrie được mang về Edinburgh
và bản cáo trạng về tội tạo phản đã được phổ biến
trước công chúng.
Chưa
hài lòng với cuộc hành hình hai người cuối cùng của giòng
họ Ruthven, Vua còn ra lệnh đem hai xác chết ra treo trước
công chúng, rồi đem dìm xuống nước, và đem phanh thây ra
từng mảnh bỏ rải rác tại nhiều nơi. Theo tín ngưỡng thời
bấy giờ hành hạ người chết như vậy là cốt để cho linh
hồn tội nhân không được yên ổn.
Ðầu
thế kỷ thứ 17 là một giai đoạn khó khăn trong Lịch Sử
Tô Cách Lan. Mọi người nghi kÿ lẫn nhau, tình hình chính trị
thật sôi báng. Sự chia rẽ về tôn giáo không được giải
quyết, Tô Cách Lan bị hai Giáo Phái Tin Lành và Cơ Ðốc xâu
xé. Nhà Vua vẫn còn bực bội vì hận thù. Nghị Viện năm
1600 đã hủy bỏ danh tánh Ruthven, lâu đài Gowrie đổi tên
là Huntingtower và thuộc về Hoàng Gia Anh. Cuối cùng đến năm
1643, lâu đài Huntingtower được chuyển cho William Murray, từ
đó người ta chỉ còn biết đến lâu đài Huntingtower mà thôi.
Muốn
hiểu rõ lâu đài Ruthven và mối tương quan của các danh tánh
Ruthven, Gowrie, cần phải có một kiến thức sâu rộng, một
khả năng đặc biệt của sử gia Tô Cách Lan. Thế nhưng một
thiếu nữ chưa bao giờ rời khỏi Illinois (Hoa Kỳ) chỉ trong
một thoáng đã có thể nói đến nào Ruthven, nào Gowrie, nào
năm 1600 và nào hai tháp canh. Cô còn nói đến Glamis (vị chủ
mưu trong việc giam nhà Vua) và Angus không ngờ có mối quan
hệ giữa Glamis ở quận Angus với gia đình Gowrie. Sao cô có
thể biết thành phố Perth mà cô đề cập đến trong lá thư
đầu chính là nơi Bá Tước Gowrie bị giết?
Cô
Pamela Wollenberg còn viết: "Tôi Nhảy". Cuốn lâu đài Huntingtower
đã cho tôi hiểu được về câu nói bí mật này:
"Một
ái nữ của Bá Tước Gowrie đang yêu một thanh niên thuộc
giai cấp thấp hơn nên không đuọc gia đình chấp thuận. Khi
thanh niên đến thăm cô, anh phải ở trong một tháp canh khác
biệt lập hẳn với tháp canh của cô. Một đêm nọ cô lén
sang thăm người yêu trước khi các cửa nẻo bị đóng. Một
con hầu báo cho Bá Tước phu nhân biết chuyện này, nó thiển
nghĩ nếu Bà đột nhập, bắt gặp sẽ làm họ kinh ngạc và
cắt đứt mối tình ngang trái. Thiếu nữ rất thính tai, nghe
bước chân Mẹ đã chạy lên bờ thành tháp canh, nhảy qua
cái hào rộng 9 feet 4 inches (3 mét), sâu 60 feet (18 mét) và may
mắn sang được tháp bên kia; cô lẻn lên giường nằm. Thấy
cô ở đó mẹ cô rất kinh ngạc, Bà xin lỗi đã ngờ vực
cô. Cô con gái trinh trắng không tái diễn trò này nữa nhưng
đêm hôm sau, cô trốn theo người yêu. Cái thành tích hiếm
có này được gọi là "Cái Nhảy Của Người Trinh Nữ"; cô
đã nhảy qua khoảng cách giữa hai tháp canh cách biệt hẳn
nhau".
Ðọc
xong cuốn sách, chúng tôi đều im lặng, cảm thấy tin tức
trong cuốn sách thật là quan trọng. Vấn đề còn lại là
tìm hiểu âm mưu tạo phản của giòng họ Gowrie cũng như tên
người con gái. Vậy cần phải có một cuộc điều tra mới.
Tôi nghĩ đến cô Pamela Wollenberg vì chính cô đã cho những
bằng chứng cụ thể lúc sơ khởi và rất có thể qua cô tôi
tìm được câu trả lời. Tôi quyết định không kể cho Pamela
Wollenberg biết cuộc điều tra của tôi và tôi thu xếp gặp
cô sớm để thực hiện cuộc thí nghiệm bằng thôi miên.
Tôi không biết tí nào về Pamela Wollenberg, cô bao nhiêu tuổi
và tình trạng gia đình ra sao nhưng tôi hy vọng cô không có
lý do từ chối lời đề nghị của tôi.
Tại
Muchalls bửa cơm tối hôm ấy có sự hiện diện của Ông Bà
Alastair Knight. Bà Alanna Knight là một nhà tâm linh học uyên
bác. Bà đã viết nhiều truyện về lịch sử. Bà hứa sẽ
giúp tôi tìm hiểu trường hợp khác thường này. Thêm vào
đó Bà Elizabeth Byrd còn giành được sự tình nguyện trợ
giúp của Sử Gia Carson Ritchie. Sử Gia Ritchie cho biết muốn
tìm tên những người con gái thời đó rất khó vì người
ta không khai sanh cho con gái chỉ trừ có hoàng tộc mà thôi.
Ðược
sự giúp đỡ của cả một đội quân hùng hậu trên đây,
tôi tin chắc có thể tìm ra bí mật về giấc mơ của cô Pamela
Wollenberg. Ông Bà Knight quyết định sẽ đến lâu đài Gowrie.
Còn
2 từ ngữ trong ảo mộng của Cô Pamela Wollenberg chưa cắt
nghĩa được. Trước tiên là chữ "Burn night", chữ thứ hai
là "Handsel"; từ ngữ này hoàn toàn xa lạ với tôi. Làm sao
tôi có thể tìm được nghĩa của cái chữ lạ hoắc này?
Mấy
năm trước đây Bà Elizabeth Byrd có giới thiệu tôi với Bà
Margaret Widdemer. Bà này là người đọc rộng, có một tủ
sách quý. Bà Elizabeth Byrd khuyên tôi nên hỏi ý kiến của
Bà Widdemer.
Bà
Widemer viết cho tôi: "Theo tự điển Tô Cách Lan, tôi có thể
giải nghĩa chữ "Handsel" có nghĩa là quà mừng nhân dịp khai
trương, một tặng vật, ngày thứ hai, một đồng tiền để
trong túi áo choàng mới hay Tương tự. "Handsel" có nghĩa là
khánh thành, khai mạc, quà mừng. Tôi cảm thấy hân hoan khi
hiểu nghĩa chữ "Handsel". Theo Bà Widdemer: "Với tôi chữ này
có nghĩa món tiền kiếm được hoặc một vật gì đó được
ngã giá, tiền hay không phải tiền. Có thể cô gái tóc đỏ
mà ông nói đó đã hứa theo người yêu nếu như cô nhảy
thoát". Nghĩa chữ "Handsel" là như vậy.
Mặc
dầu tôi chưa gặp mặt Pamela Wollenberg nhưng các mảnh của
trò chơi ghép hình đã được sắp đúng chỗ. Ông Bà Knight
sắp sẵn đi thăm lâu đài Gowrie. Ông Knight là một nhà Ðịa
Dõ Học. Ngày 6 tháng 8, họ bắt đầu lên đường xem chuyến
đi như một công tác thường lệ của ông Knight. Ông Bà dự
định đến thăm lâu đài Scone nhưng không tìm ra đường đành
đi thăm một người bà con ở Dundee. Ông Bà tính đi đường
tắt nhưng bị lạc. Còn đang lúng túng thì Ông Bà nhìn thấy
tấm bảng: "Lâu Ðài Huntingtower 2 dậm". Ông Bà Knight đã sẵn
có ý định đến thăm lâu đài Gowrie nhân ngày kỷ niệm 2
vị Bá Tước cuối cùng của giòng họ Gowrie bị hành quyết.
Mặc
dầu tôi đã từng mục kích Bà Knight dùng giác quan thứ 6
có kết quả nhưng bây giờ Bà lại không cần đến khả năng
siêu linh. Hình như Bà có thể nhìn thấu màn thời gian, làm
sống lại các biến cố đã qua. Ðến lâu đài, Bà có cảm
giác quen thuộc lạ thường. Vừa đặt chân vào lâu đài Huntingtower,
Bà đã cam đoan là trước đây Bà đã từng ở. Chồng Bà
xác nhận ông bà chưa bao giờ ở trong lâu đài này, thế mà
Bà Knight biết được lối vào.
"Ðây
là phòng ngủ, giường ngủ ở đằng kia". Bà vừa nói vừa
chỉ. Bà đi hết phòng này sang phòng khác vừa đi vừa hát
nho nhỏ. Cậu con trai Christopher hỏi Bà: "Mẹ đang hát bài
gì vậy?" Bà không trả lời con nhưng bài đó có nhịp điệu
giống bài ca do tôi sáng tác với nhan đề: "Nàng Trinh Nữ
Trên Ðồng Cỏ". Bà chưa bao giờ được nghe hay thấy bản
nhạc này. Bà chỉ biết là tôi có sáng tác bài hát liên quan
đến Tô Cách Lan mà thôi. Lúc đi ngang qua người quản thủ
lâu đài, Bà Knight đã hỏi ngay về cánh đồng Ruthven làm
như có được ghi trên bản đồ. Theo lời chỉ dẫn của người
quản thủ, đi dọc theo vài con đường đẹp quanh co hình như
rất quen thuộc với Bà, Bà đã tới bãi cỏ dễ dàng. Những
cảm giác khi trước mờ ảo lúc này trở nên rõ ràng với
Bà.
Khi
sắp sửa soạn rời khỏi lâu đài, ông Knight lo lắng sợ
bị lạc nữa, nhưng Bà Knight đã khẳng định: "Ði thêm khoảng
20 thước, có cái cầu đá có ở bên phải dẫn đến con đường
cái". Quả đúng như vậy, trên đường về Bà Knight không
quên được những biến chuyển trong giờ phút cuối cùng.
Vừa
tới lâu đài, Bà Knight vội vàng bà lên bờ thành dốc. Bà
ngồi đó, trên bờ thành, cách mặt đất khoảng 60 feet (18
thước) Hai ngọn tháp cổ đã tùng cách biệt hẳn nhau ngày
xưa thì bây giờ được nối với nhau bởi phần giữa. Ỏ
đầu thế kỷ thứ 17, giữa hai tháp canh có một hào sâu 9
feet (3 mét). Muốn nhảy từ ngọn tháp bên phải cao hơn tháp
bên trái một tầng, phải nhảy qua một cái hào. Thành tháp
2 bên đều có gì, có trụ nhô ra, gối lên nhau, nhảy qua không
phải dễ dàng và có thể ngã xuống mái nhà. Quả là dóng
cảm phi thường mới dám nhảy qua. Sau cùng Bà Alanna Knight
rời tháp canh và trở vào bên trong lâu đài.
Trong
phòng ngủ, Bà có cảm tưởng như nhìn thấy cô gái tóc đỏ
vàng, da xanh xao hơn là ngăm ngăm và mặt lốm đốm tàn nhang.
Nói theo lối mới, Bà Alanna Knight nhận xét - Cô có vẻ tinh
nghịch, lém lỉnh hơn là hiền lành, "một loại con gái dám
làm bất cứ chuyện gì". Bà cảm thấy cô là "người lãnh
đạo đàn ông chứ không phải một nhi nữ tầm thường".
Bà nói: "Tôi nghĩ cô là người vui vẻ, cười nhiều, bị
chống đối bởi gia đình. Tôi cảm thấy thế kỷ thứ 16
không thích hợp với cô - cô đã sanh nhầm thế kỷ - cô sẽ
hạnh phúc hơn ở thời đại này vì cô khao khát bình đẳng
với nam giới, thèm muốn ra xã hội đấu tranh. Có thể tên
cô là Margaret hay Isabelle, hay cả hai đấy, những tên rất
Tô Cách Lan. Sự thực cảm nghĩ này không lấy gì làm hứng
thú lắm. Tôi hy vọng sẽ có ngày nào đó ông biết được
câu trả lời".
Tôi
hỏi Bà Alanna Knight bài hát "Cô Trinh Nữ Trên Ðồng Cỏ" (The
Maid Of The Meadow) mà Bà nhớ và cảm nghĩ đối với bản nhạc
này. Bà cho biết Bà không phải là nhạc sĩ nên đã nhờ một
người bạn tên Ann Brand ghi lại cho Bà. Tôi thích thú xem bản
nhạc. Thật là lạ, có bốn nhịp giống như hệt trong bản
trường canh do tôi sáng tác năm 1953 mà Bà Knight cũng như người
bạn của Bà không biết. Chắc chắn đó không phải một bà
hát toàn vẹn chỉ đơn thuần có một đoạn nhưng sự giống
nhau thì nổi bật.
Bà
Knight cho biết thêm "Tiến Sĩ Ritchie đã tìm được lai lịch
của một cô gái dòng dõi Ruthven trong cuốn lịch sử Tô Cách
Lan của Robertson xuất bản năm 1759. Theo ông Bá Tước Gowrie
có người con gái tên là Beatrix. Lẽ dĩ nhiên Bá Tước có
thể có nhiều chị hay con gái nhưng cuốn lịch sử chỉ ghi
tên Beatrix mà thôi. Trong lúc này Bà Elizabeth Byrd cũng hứa
cố gắng cho tôi biết tin tức thâu lượm được ở Edinburgh."
Trong
khi mọi hoạt động đang ráo riết sôi nổi bên kia bờ Ðại
Dương thì tôi đi Chicago để gặp Pamela Wollenberg. Cô Pamela
Wollenberg đồng ý đến khách sạn Knickerbocker gặp tôi và
cũng bằng lòng cho tôi thực hiện thôi miên để thí nghiệm.
Tôi cho cô biết tôi đã tìm thấy vài bằng chứng về giấc
mộng của cô nhưng không nói gì thêm.
Ngày
17 Tháng 10 Năm 1969 Cô Pamela Wollenberg đến khách sạn. Cô vừa
bước vào phòng, tôi có hơi ngạc nhiên vì cô không giống
như tôi tưởng. Thay vì một người bất bình thường, lãng
mạn, tuổi tác khó đoán, tôi thấy cô rất trẻ khoảng 20,
21, hoạt bát, thực tế có vẻ không thích khoa học huyền
bí. Tôi muốn được phỏng vấn cô trước khi thôi miên. Cô
đồng ý. Tôi tiến hành ngay.
"Pamela"
- Tôi bắt đầu cuộc phỏng vấn -"Cô sanh tại đâu?"
"Tại
Chicago Heights"
"Cha
cô làm gì?"
"Cha
tôi đã chết. Hồi còn sống ông làm trong xưởng chế tạo
đầu máy xe lửa còn mẹ tôi là một công nhân trong bệnh
viện kiểm soát sự dinh dưỡng".
"Gốc
gác của cô thế nào?"
"Gia
đình bên cha tôi là người Black Forest, Ðức Quốc, còn gia
đình bên mẹ tôi là người Anh Quốc".
"Mẹ
cô sanh tại đây phải không?"
"Phải".
"Tổ
tiên cô có ai là người Tô Cách Lan không?"
"Theo
tôi biết thì không".
"Cô
có bao nhiêu anh chị em?"
"Tôi
có hai chị và một người anh, những người này cùng mẹ
khác cha".
"Gia
đình cô theo đạo gì?"
"Cha
tôi theo Lutheran, mẹ tôi theo Baptist".
"Còn
cô?"
"Tôi
theo đạo Mormon".
"Cô
đã 21 tuổi, vậy cô đi làm chưa?"
"Tôi
đã đi làm tại bệnh viện, đã đi học y tá, và bây giờ
công việc của tôi là trông nom một người đàn bà; bà ta
bị bệnh. Khi nào có đủ tiền tôi muốn đi học lại".
"Trường
học của cô ra sao, cô học trường công?"
"Tôi
học ở Glenwood, ngoại ô Chicago Heights còn sau thì ở Harvey,
nơi tôi đang cư ngụ".
"Cô
có bao giờ mường tượng đến hay có các ảo giác về những
nơi cô bao giờ thăm viếng không?"
"Tôi
đã nhìn thấy người, tôi thề là tôi đã nhìn thấy trước
đây ở một nơi nào đó và không thể nào có chuyện đó
dược".
"Cô
có ở Âu Châu bao giờ chưa?"
"Chưa".
"Cô
có bao giờ ao ước đi Âu Châu không?"
"Ồ,
có tôi thích Âu Châu. Tôi muốn xem các lâu đài".
"Lần
đầu tiên ý nghĩ này đến với cô vào lúc nào?"
"Khoảng
3 năm nay, lúc tôi 18 tuổi.."Tôi vẫn nhớ tôi có một lâu
đài, lâu đài lớn sơn mầu trắng và có các tháp canh".
"Có
bao nhiêu tháp canh?"
"Lối
2 hay 3 cái, giống như một tảng đá như quả núi hoặc cái
gì đó".
"Cô
thường đọc sách gì?"
"Tôi
thích loại sách bí ẩn".
"Cô
có đọc truyện về lịch sử không?"
"Sách
về lịch sử tôi không thích mấy, chỉ có một lần, tôi
đọc lịch sử Waterloo".
"Cô
thích loại âm nhạc nào?"
"Nhạc
cổ điển và dân ca, không phải những bản dân ca ông nghe
bây giờ. Tôi muốn nói dân ca Âu Châu như Anh Quốc".
"Có
bao giờ cô thấy bản nhạc đặc biệt trong trí nhớ của
cô không?"
"Thỉnh
thoảng tôi có nghe thấy tiếng kèn của mục sư Tô Cách lan
".
"Và
lúc nào cô nghe thấy?"
"Thường
thường vào ban đêm, khi tôi sắp sửa ngủ".
"Ðã
bao lâu cô nghe tiếng kèn này?"
"Có
thể nói là một năm rưỡi hay hai năm".
"Có
bao giờ cô thấy lạ lắm ở chung quanh cô không?"
"Tôi
có thể nói như vầy: Tôi nghĩ là tôi không thuộc về hiện
tại, chung quanh đây".
"Cô
có thể cho tôi biết cô cảm thấy như thế bắt đầu từ
khi nào?"
"Chừng
độ 3 năm vừa qua, thực sự tôi cảm thấy tôi không quen
người nào ở đây mà hình như tôi quen một số người ở
những nơi khác trên thế giới".
"Ở
đâu?"
"Tôi
nghĩ rằng quần đảo Anh Quốc quyến rũ tôi hơn là Âu Châu.
Ðúng quần đảo Anh Quốc đã quyến rũ tôi".
"Có
bao giờ cô cảm thấy có lẽ lúc cô bị mệt mỏi khi nhìn
vào trong gương, hay khi đi tản bộ, cô tự nhận thấy cô
khác với cô trong hiện tại, có cái gì đã làm thay đổi
trong cô, thay đổi cá tính, tính nết hay bộ mặt?"
"Ðúng,
có một lần tôi nhớ rất rõ ràng vì lần đó tôi đã giựt
mình. Người con gái mà tôi nói trong giấc mơ với mái tóc
đỏ, một hôm nhìn vào gương, tôi không hiểu tại sao như
chính tôi là cô gái đó hay là tôi đã nhìn thấy cô ta ở
đó".
"Cô
thấy hồi nào?"
"Ðộ
chín tháng nay".
"Chỉ
có một lần duy nhất cô cảm thấy như thế à?"
"Tôi
cảm thấy như có người nào đó ở trong tôi".
"Cô
cảm thấy như vậy từ bao lâu?"
""Cách
đây hai hay ba năm".
"Có
cái gì làm cho cô sợ hãi không?"
"Không.
Tôi không thấy thế".
"Nào
bây giờ chúng ta nói chuyện về những giấc mơ nhé!"
"Giấc
mơ đầu tiên tôi thấy cách đây hai năm. Những giấc mơ này
thỉnh thoảng lại đến với tôi. Tôi nhìn thấy thiếu nữ
với mái tóc đỏ. Cô mặc một cái áo choàng dài trắng, có
viền vàng. Cô ta đang đi nhưng có vẻ rụt rè.Cũng ở trong
giấc mộng đó, tôi nhìn thấy hai tháp canh và tôi nghe thấy
cô ta nói "Handsel", rồi Glamis, Angus, Ruthven, Gowrie và một lần
cô nói "Tôi nhảy". Có lần trông cô rất bình thản, nhưng
cũng có lần trông cô rất giận dữ".
"Cô
thiếu nữ đó chúng bao nhiêu tuổi?"
"Chừng
độ 20 tuổi".
"Thấp
hay cao?"
"Thấp
và hơi nhỏ".
"Ðẹp
hay xấu, có gì đặc biệt không?"
"Không
có gì đặc biệt cả, nhưng làn tóc đỏ của cô rất là
đẹp".
"Tóc
dài hay tóc ngắn?"
"Tóc
dài, rất nhiều".
"Giấc
mơ đến không chừng hay vào giờ nhất định?"
"Tôi
có thể nói hầu hết đều cùng một giờ, ngoại trừ những
lần cô ta giận dữ".
"Cô
nằm mơ như vậy cả thảy bao nhiêu lần?"
"Năm
hay sáu lần".
"Lần
cuối cùng vào bao giờ?"
"Lần
cuối cùng tôi nghĩ vào tháng 7".
"Năm
nay?"
"Vâng".
"Lúc
cô ta đang tức giận?"
"Rất
tức giận".
"Những
giấc mơ như vậy kéo dài suốt đêm, hay chỉ trong chốc lát?"
"Rất
là nhanh, tôi muốn nói: khi tôi vừa thấy cô, cô muốn nói
điều gì rồi đi ngay".
"Tại
sao cô nhớ rõ ràng giấc mơ này như vậy, Cô nhớ được
tất cả các giấc mộng này sao?"
"Về
thiếu nữ đó tôi nhớ rất rõ ràng, ông có thể cho tôi là
nằm mơ, nhưng thực ra tôi chưa ngủ".
"Việc
xảy ra đầu hôm, giữa đêm hay cuối đêm?
"Lối
chừng 11 giờ rưỡi, hoặc trước 2 hay 2 giờ rưỡi khuya".
"Ngoài
các giấc mơ như vậy cô có cảm giác như có ai chung quanh
cô không? Tôi muốn nói khi cô tỉnh dậy".
"Tôi
không biết có phải thiếu nữ ấy không, nhưng tôi cảm thấy
như có ai ở cạnh tôi khi có mình tôi ở nhà".
"Khi
cô liên lạc với tôi, cô có nghĩ rằng đã có ai đó thúc
đẩy cô làm chuyện này không?"
"Tôi
cảm thấy tôi phải viết thư cho ông trong khi không có lý
do".
"Ðối
với riêng cô, việc này có ý nghĩa gì không?"
"Chỉ
có một điều tôi hằng nghĩ đến là chữ "Handsel cho tôi".
Tôi nghĩ rằng "cho tôi" phải có nghĩa là vật gì đó. Có
thể "Handsel" nghĩa là đến với tôi nhưng sao cô ta lại muốn
tôi đến với cô ấy?"
"Có
gì đặc biệt, chẳng hạn như quần áo, vật dụng, âm nhạc,
thói quen, câu nói, hay bất cứ thứ gì khác hẳn với bản
tính của cô, nhất là từ khi cô 18 tuổi tới nay, cô hãy
cho tôi biết?"
"Tôi
thích nấu bất cứ món nào đến từ quần đảo Anh Quốc.
Tôi có 3 cuốn sách dạy cách nấu những món ăn Anh. Còn về
quần áo tôi thích mặc theo kiểu cổ hơn".
"Cô
có bạn trai nào gốc Anh Cát Lợi hoặc Tô Cách Lan không? Tôi
muốn nói quê hương của họ."
"Không".
"Có
khi nào cô đọc sách nói về Anh Quốc trong phạm vi lịch sử,
quá trình, hay địa dư không?"
"Có
một lần tôi đọc sách nói đến tháp canh ở Luân Ðôn và
nói về hoàng gia, chỉ có vậy thôi".
"Theo
nhận xét của cô, cô có thấy những hiện tượng đã xảy
ra trong đời cô có nghĩa lý gì không?"
"Tôi
không rõ, trừ khi có người nào nói cho tôi biết. Tôi cảm
thấy tôi quen thiếu nữ đó. Tôi không biết tại sao tôi lại
quen cô ta nhưng tôi cảm thấy tôi quen cô ấy"
"Giấc
mơ đầu chỉ là cảnh thoát khỏi sự buồn chán, không nói
lên điều gì phải không?"
"Lần
thứ nhất tôi không quan tâm mấy, cho là mộng mị, nhưng giấc
mơ cứ tái diễn, và mỗi lần như vậy tôi cảm thấy thân
thiết với cô ta hơn".
"Bây
giờ cô đã sẵn sàng để tôi thôi miên chưa?"
"Tôi
đã sẵn sàng".
Vài
phút sau, Pamela đã ở trong tình trạng hôn mê thư giãn, và
phục tùng mệnh lệnh của tôi.
"Cô
hãy quay về 100 năm, 200 năm, 300 năm cho đến khi nào cô nhìn
thấy cô gái có mái tóc đỏ".
Một
lúc sau Pamela bắt đầu nói:
"Ruthven",
giọng nói của cô thật bình thản.
Tôi
bắt đầu hỏi:
"Cô
sống trong đó phải không?"
"Tôi
sống ở đó".
"Cha
cô là ai?"
"Cha
tôi không có ở đó".
"Có
người nào ở đó với cô không?"
"Có
mẹ tôi".
"Tên
mẹ cô là gì?"
"Tôi
không biết, tôi không nói".
"Tại
sao?"
"Bởi
vì họ đang âm mưu chống lại chúng tôi nên tôi không thể
nói ra được."
"Cô
đang ở năm nào?"
"Năm
1600"
"Năm
1600 nào?"
"Ðúng
là năm 1600".
"Quê
hương cô ở đâu?"
"Tô
Cách Lan".
"Tại
sao cô lại có vẻ lo sợ?"
"Chúng
tôi sắp sửa phải rời nơi đây".
"Tại
sao?"
"Họ
sẽ giết chúng tôi nếu chúng tôi không đi khỏi chỗ này".
"Ai
định giết cô?"
"Tôi
không biết, cha tôi chỉ cho biết 'các người ấy'".
"Cô
phải làm gì?"
"Tôi
không biết, mẹ tôi đang sửa soạn hành lý".
"Cô
đi đâu?"
"Ði
Glamis".
"Tại
sao lại đến đó?"
"Có
Hoàng Gia ở đó".
"Họ
sẽ giúp cô sao?"
"Tôi
không biết".
"Cô
hãy tả căn nhà của cô đi!".
"Nhà
làm bằng đá".
"Gọi
là gì?"
"Breasten".
"Nhà
được kiến trúc như thế nào?"
"Có
hai tháp canh, có vườn hoa".
"Cô
có lên tháp canh chơi không?"
"Tôi
thường chơi trên đó".
"Cô
chơi gì?
"Tôi
hay chơi với những chiếc chén kiểu nhỏ Trung Hoa".
"Lúc
bấy giờ cô bao nhiêu tuổi?"
"Bốn
hay năm tuổi".
"Bây
giờ cô bao nhiêu tuổi?"
"Bây
giờ tôi 22 tuổi".
"Cô
còn độc thân hay đã lập gia đình?"
"Còn
độc thân".
"Cô
có quen biết người đàn ông nào mà cô định lấy làm chồng
không?"
"Có".
"Tên
anh ta là gì?"
"Tôi
không nói".
"Tại
sao?"
"Coi
như tôi không gặp anh ta".
"Tại
sao?"
"Gia
đình tôi không cho phép".
"Tên
anh ta là gì?"
"Mẹ
tôi bảo nếu tôi nói, tôi sẽ bị trừng phạt"
"Vậy
cô phải làm gì? Sau này cô có gặp anh ta không?"
"Có".
"Ở
đâu?"
"Ở
Loch Catherine".
"Có
xa không?"
"Không
xa lắm".
"Anh
có khi nào đến lâu đài không?"
"Có".
"Ở
đâu, chỗ nào của lâu đài?"
"Trong
dẫy hành lang chính".
"Không
bao giờ ở trên lầu?"
"Chỉ
có một lần thôi, vì không được phép."
"Anh
ta có lên tháp canh lần nào không?"
"Chỉ
có một lần vì mẹ tôi không biết".
"Cô
làm gì?"
"Chúng
tôi nói chuyện".
"Sau
đó cô lấy anh ta không?"
"Không
thể"'
"Vì
sao?"
"Vi
gia đình cấm tôi lấy anh ta và bắt tôi phải lấy người
khác''
"Tại
sao gia đình lại muốn cô lấy người khác?"
"Vì
ông này giàu có".
"Người
yêu của cô không giàu có à?"
"Phải,
không được giàu"
"Tại
sao cô phải nói chuyện theo cách này? Cô có liên hệ thế
nào với cô ta (Pamela)? Cô là cô ta, hay cô nói qua cô ta?"
"Tôi
là cô ta."
"Vậy
thì trong thời gian chưa phải là cô ta (Pamela), cô ở đâu?
cô có là người nào khác không?
"Không,
tôi bị gió cuốn".
"Cô
chết ra làm sao?"
"Tôi
nhảy từ tháp canh".
"Có
phải cô bị chết trong khi nhảy?"
"Ðúng,
tôi chết sau đó".
"Cô
định nhảy đi đâu?"
"Tôi
định nhảy qua một tháp canh khác".
"Có
được không?"
"Không".
"Cô
bị ngã xuống đâu?"
"Ngay
trước cửa".
"Có
phải đây là lần đầu cô nhảy từ tháp canh này qua tháp
canh kia không?"
"Không".
"Cô
đã có nhảy rồi à?"
"Phải".
"Thế
cô nhảy được à?"
"Phải".
"Và
lần này cô nhảy qua không được nên bị chết phải không?
Cô bao nhiêu tuổi lúc ấy?"
"22
tuổi".
"Ðó
là tai nạn hay là cô muốn nhảy?"
"Tôi
muốn".
"Có
phải cô không được vui không?"
"Ðúng".
"Khi
cô chết sự việc tiếp diễn như thế nào?"
"Chẳng
thấy gì cả".
"Sau
khi cô ngã, chuyện gì xảy đến với cô? cô nhìn thấy gì?"
"Tôi
ở trong gió".
"Cô
tự nhìn thấy mình sao?"
"Phải".
"Rồi
cô đi đâu?"
"Không
đi đâu cả".
"Thế
cô có nhìn thấy ai không?"
"Không".
"Thế
cô ở ngoài hay cô trở vào lâu đài?"
"Tôi
có trở về lâu đài một lần".
"Cô
có nhìn thấy ai không?"
"Không".
"Rồi
tiếp tục chuyện gì xảy ra cho cô? Cô sống ở đâu?"
"Tôi
lại bị cuốn lần nữa".
"Sau
đó rồi cô nhớ gì nữa?"
"Tôi
nhìn thấy người".
"Các
người nào?"
"Những
người ngộ nghĩnh đang đi vòng quanh".
"Họ
cũng chết rồi phải không?"
"Không".
"Rồi
cô ở đâu?"
"Tôi
ở trong một thành phố".
"Cô
nhập vào một người nào khác phải không?"
"Không".
"Cô
vẫn là cô à?"
"Phải".
"Cô
nói thành phố nào?"
"Tôi
không biết".
"Có
phải những người đó ăn mặc giống như thời mà cô biết
phải không?"
"Không".
"Còn
cô, cô vẫn mặc theo thời của cô phải không?"
"Phải,
tôi có thể nhìn thấy cái áo choàng của tôi".
"Những
người nhìn tức cười đó có thấy cô không?"
"Không,
họ đi bên cạnh tôi".
"Rồi
tiếp tục cô nhớ những gì nữa?"
"Tôi
muốn người nào đó đưa tôi trở về".
"Vè
đâu?"
"Về
Ruthven".
"Cô
có tìm được ai không?"
"Có,
Pamela".
"Làm
sao Pamela có thể đem cô trở về được?"
"Cô
ấy sẽ mang tôi trở về".
"Tại
sao cô lại nhập vào Pamela, chính cô chọn Pamela à?"
"Vâng,
dường như cô ấy có thể trở về".
"Ai
là người nói với cô về Pamela, bằng cách nào cô đã tìm
ra Pamela?"
"Tôi
tìm thấy cô ta khi tôi vào nhà".
"Nhà
nào?"
"Nhà
của cô ấy".
"Ðiều
gì khiến cho cô tin là Pamela có thể làm được?"
"Cô
ta sẽ cảm thấy hối hận và đưa tôi trở về".
"Có
phải cô đã ở trong cô ấy phải không? Ở trong thân hình
cô ấy phải không?"
"Phải,
tôi cùng cô ấy trở về".
"Ai
gửi cô đến với cô ta?"
"Không
có ai cả".
"Rồi
tại sao cô tìm ra cô ta (Pamela)?"
"Tôi
cũng không biết nữa".
"Cô
có nói chuyện với người nào không? Và có nhờ người ta
giúp đỡ không?"
"Không
ai có thể nghe tôi được mặc dầu họ vẫn đi bên cạnh
tôi".
"Có
ai nói rằng: "Cô phải trở về dương thế " hay tương tự
như vậy không?"
"Không".
"Cô
có nhớ cô tái sanh như một đứa nhỏ không?"
"Không".
"Cô
có thấy cô nghĩ gì sau khi cô thấy Pamela không?"
"Cô
ta cũng giống như mọi người khác".
"Giống
ai, giống cô phải không?"
"Không".
"Vậy
thì thì theo cô, Pamela giống ai?"
"Cô
ấy trông giống một người trong bọn Mc Gibbon"
"Giống
ai trong bọn Mc Gibbon?"
"Cô
ta giống Catherine".
"Catherine
của bọn Mc Gibbon, vậy theo cô, Catherine là ai?"
"Tôi
không biết rành về Catherine, tôi chỉ gặp Catherine ở Angus
thôi".
"Tại
sao cô đi Angus?"
"Vì
chúng tôi phải đi Glamis".
"Cô
có đi ngang Angus không?"
"Không
vì Glamis nằm trong Angus".
"Catherine
làm gì ở Glamis?"
"Cô
ấy sống ở đó".
"Cô
ấy làm gì ở đó?"
"Cô
ấy là một tỳ nữ".
"Nữ
tỳ của ai?"
"Nữ
tỳ trong lâu đài của Hoàng Gia".
"Pamela
gợi cho cô nhớ lại cô ấy phải không?"
"Ðúng".
"Có
phải định mệnh đã trói buộc cô vào Pamela không?"
"Vâng,
tôi phải trở về".
"Ðể
làm gì?"
"Tôi
cần kiếm một vật".
"Kiếm
cái gì?"
"Cái
nhẫn".
"Ai
là người cho cô cái nhẫn?"
"Tôi
không nói".
"Cái
nhẫn đó thế nào?"
"Cái
nhẫn đó tròn bằng cẩm thạch".
"Có
khắc gì trên chiếc nhẫn đó không?"
"Không".
"Tại
sao việc kiếm cái nhẫn lại quan trọng như thế?"
"Vì
là cái nhẫn người đó cho tôi".
"Người
đó là ai?"
"Tôi
sẽ bị trừng phạt nếu tôi nói ra".
"Cô
không bị trừng phạt đâu, tôi lấy danh dự mà nói như vậy,
cho tôi biết tên người đó đi, rồi tôi sẽ giúp cô được".
"Tôi
không thể tìm được người đó. Tôi chỉ muốn lấy lại
cái nhẫn mà thôi".
"Cô
hãy gọi tên anh ta đi, anh ta sẽ đến với cô".
"Tôi
sẽ bị trừng phạt. Tôi sẽ ra đi"
"Cô
đi đâu?"
"Ðến
Loch Catherine, tôi cảm thấy hạnh phúc ở đó".
"Với
ai?"
"Anh
ấy muốn đưa tôi tới đó. Chúng tôi sẽ tính đến chuyện
ra đi".
"Cô
dự định đi đâu nếu có thể đi được?"
"Ði
khỏi Perth".
"Ði
khỏi Perth rồi về đâu?"
"Anh
ấy thích đến Luân Ðôn".
"Anh
ta làm nghề gì?'
"Anh
muốn trở thành một kiến-trúc-sư".
"Anh
ta có đi học chưa?"
"Có
học sơ sơ thôi vì không được phép".
"Anh
ta không thuộc dòng dõi quý tộc?"
"Anh
cũng thuộc dòng dõi quý tộc nhưng cha anh không muốn anh làm
nghề đó".
"Tại
sao cô chỉ nhập vào Pamela lúc 18 tuổi, tại sao cô không nhập
vào sớm hơn?"
"Vì
ở tuổi này cô ấy mới trưởng thành và có thể ra đi".
"Cô
có thể giúp cô ta tới đó không? Tại sao cô phải tìm đến
tôi?"
"Vì
có thể ông giúp cô ấy được".
"Cô
muốn tôi phải làm gì?'
"Tôi
muốn trở về".
"Nếu
tôi hứa giúp cô trở về, cô sẽ cho tôi biết tên người
bạn trai của cô nhé!"
"Tôi
có thể trở về à?"
"Tôi
sẽ cố gắng tìm cách để cô trở về, phải tôi đã có
liên lạc với nơi đó và biết cô nói thật".
"Pamela
sẽ đưa tôi về à?"
"Tôi
sẽ cố gắng để Pamela đua cô trở về trong vòng một năm".
"Tôi
phải đợi lâu quá".
"Cô
đã đợi bao lâu rồi?"
"Cả
hàng trăm năm rồi"
"Vậy
cô cố gắng chờ thêm một năm nữa đi, thời gian đã trôi
qua, có lẽ cái nhẫn cũng không còn ở chỗ có nữa rồi làm
sao đây?"
"Tôi
sẽ tìm và tìm cho bằng thấy".
""Bây
giờ cô có sung sướng được nhập trong thể xác của Pamela
không? Cô có được Pamela ưng thuận không? Cô có thích là
cô ấy không?"
"Chỉ
với mục đích được trở về mà thôi".
"Tôi
hãy còn tò mò muốn biết tại sao lại như thế, và bằng
cách nào cô đã tìm ra cô ấy (Pamela) ở đây. Cô có biết
cô đang ở nuớc nào không?"
"Không".
"Cô
nghĩ rằng cô đang ở đâu? Cô có biết tên của nước mà
cô đang ở không? Không phải là Tô Cách Lan đâu".
"Tôi
không phải ở trong quần đảo đâu".
"Không,
cô có biết từ khi cô còn sống cho đến nay, một thời gian
dài đã trôi qua, cô có bao nhiêu lâu rồi không?"
"Hàng
trăm năm".
"Cô
có thể cho tôi biết tên người trẻ tuổi ấy không?"
"Tôi
không tìm thấy anh ấy, ông cũng không thể mang anh ấy trở
lại đượcc".
"Cô
hãy kể cho tôi biết cái âm mưu đã làm cô sợ hãi? Ai đã
nhúng tay vào vụ này?"
"Cha
tôi chỉ cho biết họ là những người chống lại cha tôi".
"Ai?"
"Tôi
chỉ biết cha tôi là Gowrie thôi".
""Cha
cô ở cấp bậc nào?"
"Tôi
không rõ, khi họ đến tôi phải vào tháp canh".
"Và
khi gọi cô, họ gọi thế nào?"
"Tôi
muốn cha tôi trở lại".
"Tôi
sẽ giúp cô. Cô có thể nói cho tôi biết tên cô được không,
tên thật của cô đó?"
"Tôi
phải tìm trong cuốn Thánh Kinh".
"Cô
đi tìm trong cuốn Thánh Kinh đi và nói cho tôi biết Thánh Kinh
viết gì?"
"Không,
tôi phải đi gặp ông ta ".
"Cô
sẽ gặp ông ta, nếu như ông ta bằng lòng để cô gặp ông
ta"
"Không,
tôi muốn gặp Peter".
"Peter,
ông hãy đến với cô đi. Nếu ông đã tái sanh, nói cho cô
ấy biết, hiện giờ ông ở đâu để rồi cô ấy có thể
đến với ông được. Ông hãy nói như thế này: Tôi, nói
tên ông, muốn gặp cô. Rồi ông đó sẽ đến với cô."
"Chúng
tôi không thể nói cho ai biết được ".
"Chỉ
có tôi và cô là hai người biết mà thôi".
"Không,
khi chúng tôi rời lâu đài, mẹ tôi nói "không" ".
"Nói
tên cô đi?"
"Không,
tôi sẽ bị đánh".
"Những
người hầu gọi tên cô thế nào?"
"Họ
thường gọi tên tôi là Ruthven".
"Nhưng
khi cô có mặt tại đây, họ gọi cô thế nào?"
"Họ
thường chỉ gọi t