1.
Chữ và Nghĩa.
Khách
bước vào khu nhập cảnh ở phi cảng Tân Sơn Nhất thấy có
hai bảng treo cao trên các luồng: ‘Người Việt Nam’
và ‘Người Nước Ngoài’.
Mọi
người da vàng tóc đen dù mang hộ chiếu nước ngoài ngập
ngừng một hồi rồi đồng kéo vào các luồng ‘Người
Việt Nam’.
Khi
về lại Hoa Kỳ thì cũng thấy có hai bảng treo: ‘Công
Dân Mỹ’ và ‘Các Nước Khác’. Khách da vàng tóc
đen cầm hộ chiếu Hoa Kỳ đi ngay vào luồng ‘Công Dân
Mỹ’.
2.
Lại chuyện cửa khẩu.
Khách
khắp nơi dồn thành mấy hàng dài với mọi lứa tuổi mệt
nhọc chờ đợi các thủ thục nhập cảnh. Câu chuyện nghe
thấy được ở một quầy. Quan chức mặt lạnh lùng nhận
cuốn hộ chiếu và tờ giấy khai hải quan từ người phụ
nữ lớn tuổi xem xét khá lâu, rồi hất hàm hỏi:
“Bà
tên là XYZ?”
“Vâng.”
Người đàn bà đáp.
“Bà
vê Việt Nam có việc gì?” Viên chức hỏi.
“Thăm
thân nhân và ăn Tết.” Bà ta trả lời.
“Hình
như bà về Việt nam nhiều lần rồi, và gần đây bà mới
về lần nữa?” Viên công an hỏi thêm.
“Nhân
ngày giổ mẹ tôi.” Bà trả lời.
“Mẹ
đã mất, tại sao còn về nhiều lần thế?”
“Vậy
là ông cấm không cho tôi về Việt Nam hay sao?”
Câu
chuyện nhập nhằng kéo dài hơn mười phút, mới được cho
qua.
3.
Đâu là nhà?.
Sau
chuyến “về quê ăn tết”, người phụ nữ trở lại “nhà”
ở Hoa Kỳ. Khi qua luồng nhập cảnh, viên chức Mỹ da trắng
cười tươi và hỏi như người bạn cũ:
“Chào
mừng bà trở về nhà. Thế nào chuyến đi Việt nam có vui
không?”
“Sao
ông biết là tôi đi Việt Nam?” Người phụ nữ ngạc
nhiên.
“Vì
họ Nguyễn của bà trên hộ chiếu, nên tôi đoán. Tôi đã
từng làm việc ở đấy mấy năm.” Viên chức tủm tỉm
cười thú vị.
“Ông
giỏi thật và nhận xét nhanh nhẹn. Tôi thực sự cảm thấy
vui khi trở về lại nhà!” Người phụ nữ đáp.
Ông
ta hỏi thêm vài câu thông thường theo thủ tục, rồi đóng
dấu vào tờ khai. Câu chuyện kéo dài không đầy ba phút.
4.
Của Rác Và Người.
Ở
các thành phố lớn của Việt Nam, bên dưới các toà nhà chọc
trời ‘hoành tráng’ và những căn hộ cao tầng hào nhoáng
mới mọc là những đống rác ‘to đùng’, ‘vô tư’ bên
cạnh lòng đường làm các miệng cống bị tắt nghẽn. Nước
thải đủ loại từ các hàng quán bên đường, căn hộ tha
hồ tung ra đường phố cũng ‘vô tư’. Lối đi bộ trên
vĩa hè không thông với đũ loại đồ đạt lĩnh kĩnh bày
bán chóang hết chỗ. Mọi người đua nhau khạc nhỗ đờm
giải trên vĩa hè rất ‘hồ hởi’. Thỉnh thoảng có mấy
người phu quét đường dọn dẹp với những chiếc xe ba gác
đầy rác và ruồi nhặng; họ đưa chỗi dài quét gom rác nên
tung bụi bẩn vào không gian.
Khách
tìm mãi chẳng thấy thùng rác có nắp đậy.
5.
Và Tiếng Động.
Việt
Nam còn rất tnổi tiếng với tệ nạn giao thông vô trật tự,
vô luật lệ và đầy tiếng máy nổ và tiếng còi xe rất
ồn ào. Đường phố lại thường bị tắt nghẽn giao thông
ở những giờ cao điểm nên không khí trở nên khó thở vì
mùi xăng dầu, mắt rát vì những hạt bụi li ti. Mọi người
đếu mang ‘khẩu trang’ và ‘kiếng râm’ khi ra đường.
Khách
bộ hành khi băng qua đường là ‘tự đùa giỡn với tử
thần’. Tin tức trước đây cho biết có 2 giáo sư đại học,
một Mỹ cứu được, một Việt qua đời chỉ vì băng qua
đường và bị xe hai bánh có động cơ tông ở ngay thủ đô
Hà Nội.
Mùa
Tết Đinh Hợi vừa qua, thống kê toàn quốc cho thấy đã có
khoảng gần 300 người chết vì tai nạn giao thông. Mọi người
mãi say sưa ca tụng “Việt Nam đang bay lên hay vươn ra biển
lớn trong thời đại hội nhập.” Có lẽ vì bay lên quá cao
hay đua nhau ra đại dương nên quên mất chuyện đất liền
chăng?
6.
Du lịch và Nhậu
Việt
Nam có lẽ là thiên đường của dân du lịch và dân nhậu.
Lại nữa ở đất nước có an ninh cao trong vùng và cảnh sắc
thiên nhiên diễm tú; khách sạn, nhà nghỉ, nhà trọ đủ lọai,
đủ cở, đủ hạng đua nhau mọc lên như nấm và xem ra vẫn
còn thăng tiến, đã thu hút du khách trong và ngọài nước
mỗi ngày một nhiều. Kỷ nghệ du lịch là một nguồn kinh
tài lớn, cộng với tiền đầu tư của ngọai quốc đã tạo
công ăn việc làm cho đại bộ phận dân chúng. Dĩ nhiên đi
kèm là vô số dịch vụ ‘muốn gì có nấy’ cho du khách
tha hồ chọn lựa cũng gây ra lắm tệ nạn xã hội. Đó là
cái giá phải trả thôi!
Quán
ăn, nhà hàng cũng thế! đủ lọai, đủ cở, đủ hạng, thượng
vàng hạ cám từ sang trọng đến xe đẩy bên đường từ
bắc chí nam, mọi người đều nhậu, sáng say chiều xĩn. Quan
nhậu theo kiểu của quan, ngay trong giờ hành chánh, mặt đỏ
mới oai; ai cũng mang điện thọai di động nên tiếng reo liên
hồi; dân nhậu theo kiểu của dân, đồ nhấm ê hề, bia rượu
đua nhau chảy như suối; mọi người vui vẻ quên đời. Ấy
vậy mà thỉnh thỏang vẫn nghe kêu gọi … cứu đói?
7.
Sách báo
Vào
hiệu sách lớn nào, khách ham đọc sách rất hài lòng vì số
lượng sách báo được in ấn phát hành khá dồi dào với
đủ lọai đề mục, ngay cả những sách vốn bị câm xưa
kia nay cũng thấy bày bán ‘vô tư’; giá cả lại rẽ. Đặc
biệt là sách về bói tóan, xem chỉ tay, nhân diện, tử vi,
phong thủy vv.. thì tràn ngập kệ, chỉ sợ không có đũ thì
giờ để đọc mà thôi.
8.
Chuyện lớn
Buổi
sáng, khách đến viếng một vị sư đang trụ trì một ngôi
chùa. Ngài nổi danh với học thức uyên thâm, từng đi thuyết
pháp khắp nơi trong và ngoài nước. Ngài thao thao nói về những
đề xuất lớn của GHPGVN trong năm đến.
Buổi
chiều khách ngồi chung vui với một số quan chức nhà nước
trẻ quanh bàn tiệc đón Xuân.
“Các
bạn có biết đến những trang điện tử Phật giáo trong và
ngòai nước hiện nay không?” Khách hỏi.
“Không.
Vã lại nào ai có thì giờ đâu mà đọc. Nhậu còn không kịp
nữa là!” Một quan chức trả lời.
Nghe
xong khách chợt ngộ.
9.
Chuyện vừa
Hôm
sau, khách ghé vào một hiệu sách lớn trên đường Lê Lợi,
TP HCM hỏi người tiếp viên trung niên:
“Ở
đây có cuốn Vô Môn Quan không?”
“Cuốn
gì? Ồ, Võ Môn Quân ấy ư? Không!” Người tiếp viến
trả lời.
Khách
tiếp tục tự tìm và cuối cùng kiếm được cuốn sách và
lặng lẽ mang ra quầy tính tiền.
10.
Và chuyện nhỏ
Một
buổi sáng, khách xuống phòng Internet của Khách sạn để cập
nhật tin tức thì chợt thấy bên cạnh máy, ai đó đã bí
ẩn đặt một cuốn sách nhỏ in theo kiểu photocopy có tựa
đề “Lời Chúa” phát hành mỗi tháng, với những
đoạn được chọn trích từ Thánh Kinh cùng lời giảng.
Đọc
qua vài trang, khách thầm phục người thực hiện.
Trần
Hãi Âu
Mùa
Xuân, 2007
