Tu Là Cầu Bình An
Hay Sửa Ðổi Xấu Thành Tốt
Trong
Phật Tử chúng ta ngày nay đa số không hiểu rõ chữ tu, nên
ứng dụng sai lầm một cách đáng thương. Khi đến chùa qui
y, họ thầm nghĩ từ đây về sau được Phật hộ độ cho
mình khoẻ mạnh, gia đình mình an ổn, mọi mong cầu được
như ý, khi chết được Phật rước về cõi Phật... Chớ họ
không hiểu rằng, kể từ ngày qui y Tam Bảo là tự mình quyết
tâm chừa bỏ những thói hư tật xấu, mình quyết thắng mọi
tâm niệm, hành động đê hèn ác độc của mình tạo dựng
đầy đủ phước lành để chết được sanh về cõi Phật.
Họ đinh ninh trong lòng TU là nương tựa Tam Bảo, là van xin
với Phật, là thỏa mãn mọi mong cầu, là an lành suốt cuộc
đời..., nên trở thành yếu hèn ỷ lại, mất hết ý nghĩa
chữ TU.
Bởi bản chất của con người là
yếu hèn, sợ hãi, tham lam, nên bước vào đường tu, họ thích
ỷ lại, van xin và mong cầu. Do đó làm biến thái tinh thần
tu hành của người Phật Tử.
Yếu
Hèn - Phát xuất từ tư tưởng yếu hèn, nên
khi qui y Tam Bảo Phật tử này chỉ một bề trông cậy gởi
gấm đời sống của mình và gia đình mình cho Phật, mọi
việc đều Phật độ hộ cho, khi sống được bình an, lúc
chết được Phật rước về cõi Phật. Với tâm niệm này,
Phật tử cứ tưởng tu là thường đi chùa lễ Phật, thường
cúng dường, thường cầu nguyện là tròn bổn phận người
tu. Những người này cung kính Phật như một vị thần hộ
mạng, tưởng như Phật đủ quyền năng bảo hộ cho bản thân
và gia đình họ suốt đời. Vì thế, khi bản thân hay gia đình
xảy ra tai ách gì, họ tha thiết chí thành cầu Phật gia hộ
cho tai qua nạn khỏi. Nếu cầu nguyện Phật không được kết
quả, nghe ở đâu có cậu đồng bà bóng giỏi, hoặc ông thần
nào
linh thiêng cầu gì cũng được như nguyện, họ liền mang hương
đèn đến đó cầu xin. Bởi đến Phật bằng tâm ỷ lại,
nên khi trông cậy không được toại nguyện thì họ bước
sang nơi khác một cách dễ dàng.
Sợ
Hãi - Khi gặp tai nạn, người ta không biết
nơi nào ẩn náu cho được an ổn, nghe ai giới thiệu qui y
với Phật sẽ được bình an, họ liền đến xin qui y Tam Bảo.
Họ cứ nghĩ qui y Phật sẽ được Phật che chở, cứu độ
cho qua hết tai nạn. Vì thế, họ chỉ biết tu là van xin, cầu
khẩn, chí thành khấn vái là tu. Mỗi đêm họ thắp hương
lễ Phật, cầu nguyện Phật gia hộ cho họ được mọi thứ
an bình. Trong gia đình khi có người bệnh hoặc xảy ra tai
nạn, họ thắp hương quỳ trước bàn Phật tha thiết van xin
Phật cứu bệnh giải ách. Nếu van xin được kết quả tốt,
họ tăng trưởng lòng tin Tam Bảo. Bằng trái lại, họ mất
lòng tin Phật, vì Phật không linh ứng như sở cầu. Ðược
nghe nơi nào linh thiêng xin gì được mấy, họ liền từ giã
đạo Phật để sang nơi đấy cầu xin. Do họ đến với Phật
bằng tâm niệm sợ hãi, nên đời tu của họ chỉ cầu được
bình an. Nếu không được bình an, họ sẽ chạy tìm nơi khác
để ẩn nấp.
Tham
Lam - Do lòng tham sâu đậm, nên khi quy y Phật
họ vẫn một bề mong cầu cho thỏa mãn lòng tham. Ðến chùa
không phải để học đạo tu hành, mà để cầu xin. Chỉ cần
cúng Phật một bó nhang, một dĩa quả, họ lại xin Phật đến
trăm ngàn thứ. Nào là xin Phật cho gia đình bình an, xin cho
con cái thi đậu, xin cho làm ăn phát tài, xin cho tai qua nạn
khỏi, xin cho thân nhân qúa cố được siêu sinh Tịnh độ
v.v... và v.v... Họ chi ra cúng Phật quá ít, mà họ lại xin
quá nhiều. Nếu xin được như ý thì họ tinh tấn đi chùa,
còn xin không được thì họ tìm chỗ nào linh thiêng hơn để
đến cầu xin cho thỏa mãn.
Bởi những người Phật tử như
thế đến với chùa, nên trong chùa mới có xin xâm bói quẻ,
coi sao cúng hạn, coi ngày lành ngày dữ để thỏa mãn đòi
hỏi của họ. Mặc dù gần đây Giáo Hội Phật Giáo Việt
Nam kêu gọi dẹp bỏ mê tín dị đoan, song thói quen của các
Phật tử này vẫn chưa bỏ được. Nguyên nhân Phật Giáo
suy đồi phần lớn do những vị này mà ra. Là Phật tử mà
họ không tin nhân quả, không hiểu Phật là gì, không biết
tu thế nào, làm sao không tạo thành những điều kiện u tối
cho Phật Giáo? Ðây là nhũng tệ nạn do các Phật tử quan
niệm tu Phật để "Cầu được bình an."
Nếu người hiểu rõ "Tu là sửa
đổi xấu xa thành hay tốt" thì không có quan niệm như
trên. Mục đích của họ đến qui y Tam Bảo cốt nương chánh
pháp để tu hành trừ sạch bệnh tham sân si phiền não của
mình. Phật thường dạy, Ngài "theo bệnh cho thuốc để trừ
bệnh khổ cho chúng sanh". Nơi nột tâm chúng ta có bệnh gì
thì Phật có thứ thuốc ấy để trị lành bệnh. Cho nên nói:
"Chúng
sanh có vô lượng phiền não, Phật có vô lượng pháp môn".
Vì thế, tu là dùng Phật pháp chuyển hóa tâm niệm sai lầm,
xấu xa, tội ác của chúng ta. Biết vậy thì tu là phải học
hỏi giáo pháp và ứng dụng giáo pháp để trị lành những
tâm bệnh của mình. Học hỏi giáo pháp là mở sáng con mắt
trí tuệ, là đi dần trên con đường giác ngộ, tức là tu
theo đạo Phật. Vì Phật là con người giác ngộ, đạo Phật
là con đường tiến đến giác ngộ. Mọi khổ đau của chúng
sinh do si mê tạo nên, muốn giải thoát khổ đau là phải giác
ngộ. Tuy nhiên giác ngộ mức độ cao thấp khác nhau, tùy đó
mà con người được bớt khổ hay hết khổ. Học hỏi giáo
pháp là học Phật, ứng dụng giáo pháp để tu hành là tu
Phật. Với tinh thần tu học này, chúng ta không tìm đâu thấy
có ỷ lại, van xin, cầu cúng; mà thấy mỗi người trang bị
sẵn ngọn đuốc trí tuệ cuả mình để mồi với ngọn đuốc
chánh pháp của Phật. Những người này không có yếu hèn,
sợ hãi, tham lam; mà lòng cương quyết, can đảm, kiên trì
tự nỗ lực tu hành cho đến ngày giải thoát. Tham sân si là
mục tiêu họ phải chiến đấu đến bao giờ tiêu diệt hết
mới thôi. Bởi vậy một bước tiến tu là một niềm an lạc,
càng tu khổ đau càng tan rã, như tuyết giá tan rã khi ánh mặt
trời lên, có duyên cớ nào phải lùi bước đi theo đường
tà.
Ðược nhiều người tin Phật, chưa
hẳn Phật Giáo đã thịnh. Nếu tin theo lối ỷ lại, van xin,
cầu cúng, dầu có bao nhiêu triệu người, Phật Giáo vẫn
bị chìm trong u tối. Vì mê tín thì không giác, không giác
thì có dính dáng gì với dạo Phật? Chúng ta thực tâm tu theo
Phật thì cố mở con mắt trí tuệ, nhận chân Chúng ta thực
tâm tu theo đạo Phật thì cố mở sáng con mắt con mắt trí
tuệ, nhận chân những sự thật qua lời dạy của đức Phật.
Như Phật dạy "Các pháp là vô thường", chúng ta phải
chiêm nghiệm lý này cho tường tận, thấu suốt tường tận
chúng ta mới nếm được pháp vị vô thường của Phật
ban cho. Ðạo lý "nhân quả" là nền tảng của Phật
Giáo, nếu chúng ta không suy tư cho đến thấu đáo thì lòng
chánh tín khó phát sanh. Phật dạy "tin nhân quả là chánh
tín", nếu chúng ta không chịu khó rà đi xoát lại kỹ
càng thì làm sao đủ lòng tin nhân quả. Bởi không tin nhân
quả, chúng ta dễ sanh yếu hèn, sợ hãi, van xin rơi vào đường
mê tín. Lý "nhân duyên" là chân lý của muôn pháp, nếu
không nghiền ngẫm thật chín chắn, thật nhuần nhuyễn, chúng
ta không thể hiểu nổi chỗ thâm áo của nó. Ðã không hiểu
lý nhân duyên, chúng ta làm sao thấy được chỗ cao siêu
của Phật Giáo mà sinh lòng tin kính.
Muốn hưởng được pháp vị một
cách thấm thía nồng nàn, người Phật tử phải tận lực
suy tư nghiền ngẫm chánh pháp thật tường tận tinh vi. Như
muốn thưởng thức hương vị của thúc ăn thật đầy đủ,
người ta phải nhai thật nhuyễn những thức ăn ấy. Ðồng
thời Phật tử phải ứng dụng triệt để chánh pháp trong
cuộc sống hàng ngày. Mọi người ai cũng thừa nhận nơi nột
tâm của mình đã sẵn có tính lương thiện và tính tội ác.
Tội ác là nhân khổ đau cho mình và cho người, đời này
và đời sau, nó làm cho con người trở thành hèn hạ xấu
xa. Lương thiện là nhân an vui cho mình cho người, đời này
và nhiều đời khác, nó gầy dựng cho con người trở thành
bậc Hiền, Thánh. Nếu muốn hết khổ được vui, chúng ta
phải dẹp bỏ tính tội ác, nuôi dưỡng tính lương thiện,
chính đây là tu. Tu là điều kiện thiết của mọi người,
không riêng ai và giới nào, nếu là người muốn hết khổ
được vui và cố vươn lên bậc Hiền, Thánh.
Ước mong các Phật tử tự kiểm
điểm lại xem, mình thuộc hạng nào trong hai hạng trên. Nếu
là hạng đến với Phật "để cầu bình an" thì nên chuyển
hướng can đảm vươn lên để thành Phật tử chân chánh không
thối chuyển trên đường đạo. Nếu là hạng đến với Phật
để "sửa đổi xấu thành tốt" thì cố gắng hơn nữa để
mọi xấu xa đều dứt sạch, mọi khổ đau đều tan biến,
tự tại tiến thẳng trên đường giác ngộ. Toàn thể Phật
tử đều là người chánh tín, biết ưng dụng chánh pháp chuyển
hóa ba nghiệp của mình trở thành con người thuần thiện,
thì Phật Giáo mới thật sự là ngọn đuốc sáng soi đường
cho chúng sinh ra khỏi đêm tối vô minh.