______________________________________________
Vui
Thay Mộng Đẹp
Nơi vùng
Hy Mã Lạp Sơn
Tuyết
giăng núi biếc, mây vờn đỉnh cao
Ven sườn
phong cảnh đẹp sao
Bềnh
bồng sương gió, dạt dào nắng mưa
Ngay miền
bắc Ấn Độ xưa
Có vương
quốc nhỏ nên thơ vô cùng,
Một ngày
xảy chuyện đáng mừng
Khiến
cho thế giới tưng bừng đổi thay,
Ma Da hoàng
hậu ngủ say
Nằm mơ
chợt thấy sắc mây rạng ngời
Một luồng
ánh sáng từ trời
Lung linh
chiếu xuống tận nơi giường bà
Trong hào
quang bỗng hiện ra
Voi to,
màu trắng, sáu ngà đẹp thay,
Voi và
ánh sáng cùng bay
Tới gần
hoàng hậu nhập ngay vào bà.
Sáng hôm
sau tỉnh giấc ra
Trong lòng
hoàng hậu chan hòa niềm vui
Tâu Vua
rõ chuyện lạ đời
Nhà Vua
Tịnh Phạn cho mời các quan
Quần
thần thông thái giỏi giang
Đoán
điềm giải mộng rõ ràng giúp Vua.
Quần
thần hoan hỉ cùng thưa:
"Đây
là điềm tốt. Giấc mơ tuyệt vời
Báo tin
mừng sắp tới nơi
Rồi đây
hoàng hậu thụ thai an lành
Sau này
hoàng hậu sẽ sanh
Tương
lai thái tử rạng danh thiên tài
Siêu nhân
vĩ đại giúp đời
Sẽ mang
hạnh phúc cho người gần xa
Cho Vua
dòng dõi Thích Ca
Và cho
nhân loại nhà nhà thơm hương.
Vua nhìn
hoàng hậu yêu thương
Cùng nhau
âu yếm mừng thầm biết bao
Từ lâu
Vua vẫn ước ao
Sinh con
nối dõi thế vào ngôi Vua
Hai mươi
năm mãi đợi chờ
Sắp thành
hiện thực giấc mơ lâu dài.
Rằm
Tháng Tư Phật Ra Đời
Quả nhiên
lời đoán chẳng sai
Thế rồi
hoàng hậu mang thai một ngày
Thật
vui thay! Thật mừng thay!
Hương
lành theo gió dâng đầy thoảng xa,
Theo phong
tục Ấn Độ xưa
Đàn bà
sinh nở thường đưa trở về
Khai hoa
nở nhụy chốn quê
Nhà cha
mẹ ruột thêm bề bình yên,
Biết
ngày sinh tới gần bên
Cho nên
hoàng hậu vội lên đường về
Đi cùng
một số bạn bè
Thêm người
hầu hạ cận kề trước sau,
Hoàng
cung đưa tiễn hồi lâu
Đoàn
về quê ngoại cùng nhau lên đường.
Khi gần
về đến quê hương
Cả đoàn
được lệnh bên vườn ghé qua
Lâm Tỳ
Ni tỏa hương ra
Đón người
nở nhuỵ khai hoa chốn này
Trong vườn
phong cảnh đẹp thay
Cây vươn
nhánh xuống dang tay đỡ người
Bà vin
cành biếc mỉm cười
Hoa vô
ưu nở cánh tươi đón chào
Bà sinh
thái tử lành sao
Dễ thương,
kháu khỉnh, hồng hào, tinh anh.
Địa
cầu như rạng bình minh
Tràn niềm
hạnh phúc, đầy tình vui tươi
Điềm
lành xuất hiện khắp nơi
Cầu vồng
phô sắc, đất trời tỏa hương
Rằm tháng
Tư đẹp lạ thường
Một ngày
trọng đại mở đường tương lai.
Trong Vương
quốc khắp nơi nơi
Hân hoan
đón nhận tin vui vô cùng
Cả đoàn
trở lại hoàng cung
Muôn chim
đua hót bên đường tiễn chân
Nhà Vua
cùng các quần thần
Chào mừng
đón tiếp phái đoàn hồi cung
Khắp
nơi lễ hội vui chung
Chập
chùng cờ phướn, tưng bừng múa ca.
Bấy giờ
khắp nước gần xa
Ngát hương
an lạc, thắm hoa thanh bình
Cho nên
thái tử sơ sinh
Được
Vua, hoàng hậu, triều đình đặt tên
"Tất
Đạt Đa" nghĩa bình yên
"Người
mang toại nguyện", "người đem tốt lành".
Nhà
Tiên Tri Viếng Thăm
Dựa vào
dấu hiệu lúc sanh
Tiên tri
các vị tài danh đoán rằng
Tương
lai thái tử huy hoàng
Sau này
nổi tiếng, vẻ vang vô cùng.
Có nhà
ẩn sĩ trong rừng
Giỏi
giang, thánh thiện tiếng lừng gần xa
Ông già
tên A Tư Đà
Nghe tin
quý tử, tìm ra thăm liền
Vào hoàng
cung đứng lặng yên
Cạnh
bên thái tử, ngắm nhìn thật lâu
Rồi trở
ra mặt buồn rầu
Ngước
nhìn tinh tú trên bầu trời cao
Ông già
bật khóc nghẹn ngào
Khiến
Vua, hoàng hậu xiết bao ngỡ ngàng
Vội vàng
hỏi, giọng hoang mang:
"Có điềm
xuất hiện xấu chăng thưa người?"
Nhà tiên
tri vội trả lời:
"Muôn
tâu Bệ Hạ xin ngài an tâm,
Băm hai
tướng tốt vô ngần
Tám mươi
vẻ đẹp tuyệt trần phô ra,
Tương
lai thái tử nhà ta
Huy hoàng,
đẹp đẽ, đúng là vĩ nhân!
Nếu mà
nối nghiệp phụ thân
Chắc
rằng thái tử thế chân của ngài
Làm Vua
vĩ đại tuyệt vời
Trị vì
đất nước khắp nơi an bình!
Nếu mà
rời bỏ cung đình
Chắc
rằng thái tử trở thành đạo sư
Tương
lai rực rỡ vô bờ
Chúng
sinh náo nức đón chờ ân nhân
Vị thầy
cao quý bội phần
Đưa đường
vào đạo, khai tâm cho người,
Nhận
ra cảnh khổ cuộc đời
Chắc
rằng thái tử sẽ rời hoàng cung
Ra đi
tìm kiếm con đường
Không
còn đau khổ, hết vương muộn sầu
Rồi đem
giáo lý thâm sâu
Dạy cho
bất cứ người nào muốn theo!"
Ông già
nói tiếp buồn thiu:
"Đời
tôi đã mất quá nhiều thời gian
Chưa tìm
ra ánh đạo vàng
Giúp đời
chấm dứt vô vàn khổ đau,
Tiếc
rằng chẳng sống thêm lâu
Để còn
học được đạo mầu! Buồn thay!
Về sau
chính thái tử đây
Là người
chỉ lối, là thầy khai tâm,
Mừng
hoàng cung có vĩ nhân
Xiết
bao siêu việt, bội phần vinh quang!"
Nhìn hài
nhi, vẻ luyến thương
Ông già
rời khỏi hoàng cung ra về.
Vua lòng
sung sướng đê mê
Nghĩ thầm:
"Thái tử trị vì giang sơn
Sau này
rạng mặt quốc vương
Uy quyền
một cõi, danh lừng vang xa
Rồi khi
tới tuổi về già
Mới lo
đến chuyện xuất gia tu hành"
Ma
Da Hoàng Hậu Qua Đời
Ít ngày
sau tại cung đình
Ma Da hoàng
hậu bệnh tình nguy nan
Trước
khi lìa cõi dương gian
Nhờ cô
em gái đảm đang thay mình
Trông
nom thái tử tận tình
Hài nhi
lúc đó mới sinh bẩy ngày,
Em hoàng
hậu hứa nhận ngay
Đóng
vai từ mẫu đẹp thay mọi bề
Ma Ha Ba
Xà Ba Đề
Tên bà
kế mẫu tràn trề lòng nhân.
Tháng
năm lần lượt xoay vần
Bây giờ
thái tử đã dần lớn lên
Trở thành
cậu bé lành hiền
Thông
minh, khả ái, trang nghiêm, nhân từ
Nhà Vua
mời các danh sư
Dạy cho
thái tử khi vừa lớn khôn
Học hành
thông thạo các môn
Cả văn
lẫn võ, vượt luôn cả thầy,
Văn chương
bẩy tuổi học ngay
Đến
mười hai tuổi đã hay mọi ngành,
Năm mười
ba tuổi tập tành
Các môn
võ thuật, tiến nhanh vô cùng
Đúng
theo truyền thống hoàng cung
Vốn dòng
võ tướng hào hùng trước đây.
Thái
Tử Nhân Từ
Hoàng cung
bát ngát vườn cây
Chim muông
thú vật nơi này nhởn nhơ
Vây quanh
thái tử nô đùa
Vì chàng
toả ngát tâm từ thơm hương,
Một ngày
chàng dạo trong vườn
Nhìn chim
bay lượn cánh vươn giữa trời
Thình
lình chim bị bắn rơi
Mũi tên
muốn giết hại đời thiên nga,
Chim rơi
xuống cạnh vườn hoa
Nơi chân
thái tử, cánh xòa, nằm yên
Chàng
bèn ôm chú chim lên
Xót xa
tìm cách chữa liền vết thương.
Bỗng
nhìn qua phía sau vườn
Thấy
người em họ vội vàng chạy ra
Tên là
Đề Bà Đạt Đa
Tay cầm
cung nỏ, miệng la rầm trời:
"Chính
tôi đã bắn chim rơi
Mong anh
trả lại cho người bắn chim!"
Lời qua
tiếng lại đôi bên
Sau cùng
tranh chấp đưa lên pháp đình
Để nhờ
phán xử phân minh
Nào ngờ
ý kiến chia thành hai phe,
Một phe:
"Ai bắn chim kia
Có quyền
lấy lại chim về mà thôi!"
Một phe:
"Ai cứu chim trời
Ai mà
nhân đạo là người giữ chim!"
Thật
là khó xử vô biên
Chợt
đâu một vị thánh hiền hiện ra
Uy nghi,
đức độ, tuổi già
Quần
thần kính nể trình qua hỏi người
Ông già
nghiêm nghị tỏ lời:
"Mọi
người sự sống trên đời quý sao
Cho nên
chim thuộc kẻ nào
Hết lòng
cứu nó với bao tâm từ
Còn như
kẻ ác chớ đưa
Hại muôn
sinh vật có chừa ai ra
Trao chim
cho Tất Đạt Đa!"
Triều
thần cảm phục ông già ý hay
Hợp tình
hợp lý lắm thay
Tuân theo
đề nghị đó ngay tức thời,
Vua nghe
đẹp dạ, mỉm cười
Sai quân
vội vã đi mời lão ông
Nào ngờ
kiếm khắp hoàng cung
Bóng ông
biến mất! Lạ lùng xiết bao!
Lễ
Xuống Ruộng
Người
ta nhớ chuyện thuở nào
Hồi lên
chín tuổi, lễ vào đầu năm
Nhà Vua,
thái tử, các quan
Cùng đi
dự lễ viếng thăm ruộng đồng
Mong mùa
cày mới thành công
Mong dân
no đủ khắp trong xóm làng,
Giữa
trưa trời nắng chang chang
Lễ nghi
xướng tụng rộn ràng quá lâu
Khi Vua
bước xuống ruộng sâu
Tự tay
cày luống cày đầu lấy hên
Nông dân
ùa xuống ruộng bên
Bắt đầu
mùa mới, khắp miền cày theo
Cùng nhau
vui vẻ hò reo
Cày sâu,
cuốc bẫm chờ gieo hạt mầm.
Đứng
xem thái tử động tâm
Thấy
bao cảnh khổ xoay vần chốn đây:
"Trâu
bò vất vả kéo cày
Nông phu
roi quất thẳng tay chẳng từ
Mồ hôi
nắng gắt ban trưa
Cả hai
ướt đẫm, quá ư nhọc nhằn,
Lưỡi
cày xẻ luống thẳng băng
Côn trùng,
sâu bọ xác thân tan tành
Con nào
sống sót bò quanh
Bầy chim
nhỏ bé mổ nhanh làm mồi,
Và rồi
chim lớn ngang trời
Chợt
đâu sà xuống hại đời chim non,
Thợ săn
trong bụi chờ trông
Cung tên
nhắm bắn giết luôn chim trời,
Bên rừng
thú dữ rình mồi
Chờ nhào
ra cấu xé người thợ săn".
Than ôi
chỉ tại miếng ăn
Mà người
và vật dữ dằn giết nhau
Cuộc
đời nào sướng chi đâu
Khiến
cho thái tử đớn đau tâm hồn
Càng nhìn
cảnh, càng héo lòng
Vội tìm
bóng mát ven con đường làng
Dưới
cây ngồi lặng, xếp bằng
Trầm
tư mặc tưởng rộn ràng tình thương
Xót xa
cảnh dưới ruộng mương
Muôn loài
tranh sống nên thường hại nhau
Ước
mong trần thế về sau
Không
còn có cảnh khổ đau muộn phiền.
Người
Đẹp Da Du Đà La
Vua mong
thái tử lớn lên
Trở thành
lãnh đạo khắp miền biết danh
Nào ngờ
thái tử hiền lành
Ưu tư
trầm lặng một mình dưới hoa
Ngài lo
thái tử xuất gia
Chẳng
màng nối nghiệp Vua cha trị vì
Ngài bèn
mời các quan về
Họp bàn
mong kiếm kế gì thật hay
Cuối
cùng có vị tâu bày:
"Tạo
cho thái tử đắm say cung đình!
Hãy đi
kén vợ đẹp xinh
Hãy giăng
một mạng lưới tình nơi đây
Hương
yêu quyến rũ mê say
Tơ lòng
vương vấn, mai này sinh con
Thế là
mơ mộng không còn
Sẽ ưa,
sẽ thích ở luôn ngai vàng!"
Vua nghe
ưng ý vô vàn
Truyền
ngay lệnh xuống các quan thi hành
Tiệc
vui tổ chức cho nhanh
Mời toàn
thiếu nữ trâm anh diễm kiều
Đàn ca,
nhã nhạc dập dìu
Đích
thân thái tử dấu yêu tặng quà,
Khách
mời lần lượt đi qua
Đến
phiên người chót thật là thần tiên
Nàng công
chúa nước láng giềng
Con Vua
Thiện Giác đi lên nhận quà
Nàng tên
Da Du Đà La
So phần
nhan sắc vượt xa mọi người
Dung nhan
diễm lệ tuyệt vời
Khiến
cho thái tử bồi hồi ngất ngây
Cả hai
đứng lặng phút giây
Thế rồi
nàng chợt đưa tay chờ quà
Bấy giờ
chàng mới nhận ra
Trên bàn
quà hết, sao mà khó thay!
Chàng
bèn cởi nhẫn đeo tay
Trao cho
người đẹp quà này làm duyên
Nàng vui
nở nụ cười hiền
Chân ngà
quay gót về bên chỗ nàng
Nhạc
tình rộn rã không gian,
Các quan
chứng kiến vội vàng vào cung
Tâu trình
Vua rõ tin mừng
Không
lâu sau đó Vua cùng các quan
Ghé sang
thăm nước lân bang
Thăm Vua
Thiện Giác mở đường kết thân
Để rồi
tiến đến cầu hôn
Nhưng
Vua Thiện Giác ôn tồn nói ngay:
"Cầu
hôn công chúa nước này
Có nhiều
hoàng tử quanh đây ngỏ lời
Chiếu
theo tập tục nước tôi
Mọi người
sẽ phải tranh tài cùng nhau
Ai mà
thắng cuộc hàng đầu
Sẽ dành
công chúa làm dâu rước về!"
Thi
Tài Cầu Hôn
Nhà Vua
Tịnh Phạn nghĩ suy
Lo cho
thái tử khó bề thành công
Tự tin
thái tử trình ông
Xin đừng
hao tổn mình rồng lo âu.
Thời
gian thấm thoắt trôi mau
Đến
ngày quy định cùng nhau thi tài
Nàng công
chúa trên khán đài
Là phần
thưởng quý cho người tài ba.
Thoạt
tiên thi bắn tầm xa
Cung tên
biểu diễn bắn ra băng đồng
Nhiều
người đạt được thành công
Nhắm
bia trúng đích giữa vòng hồng tâm,
Riêng
một người giỏi vô ngần
Mũi tên
xuyên thủng qua phần sau bia
Xuyên
thêm ba lớp trống kia
Thật
là độc đáo! Rất chi lạ kỳ!
Đến
phiên thái tử dự thi
Vững
tin tài nghệ nên chi mỉm cười,
Kéo cung,
cung gãy làm đôi
Phải
thay cung quý từ thời cổ xưa
Để trong
biệt điện nhà Vua
Nặng
nề, khó kéo nên chưa ai dùng,
Vẻ ung
dung, dáng hào hùng
Tự tin,
thái tử nhận cung trước thềm
Kéo giây
cung, phóng mũi tên
Tên bay
xé gió trúng liền hồng tâm
Xuyên
qua bia phóng đi luôn
Xuyên
thêm bẩy lớp trống đồng như chơi
Thật
là tài nghệ tuyệt vời
Tỏ lòng
khâm phục mọi người hò reo.
Cuộc
thi múa kiếm tiếp theo
Đường
gươm điêu luyện vèo vèo phóng đi
Chém thân
cây mé rừng kia
Thân cây
càng lớn, người thi càng tài,
Đến
phiên, thái tử khoan thai
Chọn
cây lớn nhất khuất ngoài phía sau
Hai thân
to dính sát nhau
Chẳng
ai dám chọn. Nào đâu có ngờ
Nhanh như
chớp, đẹp như mơ
Lưỡi
gươm thần tốc chàng đưa qua rồi
Thân cây
vẫn vững giữa trời
Tưởng
như ngạo nghễ trêu người hùng anh,
Nào ngờ
khi gió thoảng nhanh
Cây to
đổ xuống cỏ xanh ven rừng,
Đám đông
sửng sốt vô cùng
Bật lên
thành tiếng reo mừng hò la.
Tranh tài
sang đợt thứ ba
Cuộc
thi cưỡi ngựa diễn ra cuối cùng
Ngựa
đen, to lớn, trong cung
Từ lâu
nổi tiếng dữ hung nhất vùng,
Vài người
leo nổi lên lưng
Ngựa
kia lồng lộn hất tung xuống liền
Vó câu
đá
hậu cuồng điên
Cổ vươn,
bờm dựng, hí lên hãi hùng,
Đến
phiên, thái tử ung dung
Nghĩ thầm:
"Nhu vẫn thắng cương lẽ thường
Lấy lời
hiền, lấy tình thương
Để mà
chinh phục tánh hung muôn loài!"
Kề gần
ngựa lúc thi tài
Đôi lời
chàng rót vào tai dịu dàng
Tay xoa
đầu ngựa nhẹ nhàng
Vuốt
ve bờm ngựa vô vàn yêu thương
Ngựa
bèn trở lại bình thường
Hiền
lành chợt lộ, hung hăng chẳng còn
Chàng
trèo lưng ngựa cưỡi vòng
Phi nhanh
biểu diễn giữa muôn tiếng hò
Mừng
người chế ngự ngựa ô
Mừng
người chiến thắng tài phô tuyệt vời,
Cạnh
bên công chúa mỉm cười
Liếc
nhìn thái tử thay lời yêu đương.
Cung
Vàng Điện Ngọc
Thời gian
sau ở hoàng cung
Vua quan
tổ chức tưng bừng vui tươi
Lễ thành
hôn giữa hai người
Trai tài
gái sắc xứng đôi vợ chồng
Tuổi
mười sáu, đẹp tơ hồng
Sợi dây
luyến ái đôi lòng quyện chung,
Vua luôn
suy nghĩ mung lung
Giữ chân
thái tử mãi trong lồng vàng
Vua bèn
ra lệnh các quan
Xây ba
cung điện huy hoàng một nơi
Hoa viên
cây cỏ tốt tươi
Sen phô
sắc dưới nắng trời nhẹ lay
Hồ xanh
in bóng mây bay
Vợ chồng
quấn quýt, tháng ngày say mê,
Một cung
điện cho mùa hè
Hây hây
gió mát bốn bề suối trong,
Một cung
điện cho mùa đông
Bập bùng
lửa ấm tình nồng hương đưa,
Một cung
điện cho mùa mưa
Nhạc
mưa thánh thót sớm trưa gợi tình,
Nẻo hoa
viên, lối cung đình
Tường
cao vây phủ bao quanh phía ngoài
Ngăn che
phiền não trần ai
Khỏi
vương hạnh phúc của hai tâm hồn.
Trong cung
tuyển các nhạc công
Đàn ca
réo rắt, tơ đồng lả lơi
Thêm đoàn
ca múa xinh tươi
Thân vờn
dáng liễu, giọng khơi mạch tình
Cao lương,
mỹ vị linh đình
Khiến
cho thái tử đắm mình mê say
Trải
qua bao tháng cùng ngày
Sống
trong cảnh giới hưởng đầy thú vui
Không
hề hay biết trên đời
Nhiều
nơi bất hạnh, lắm người lầm than.
Một
Bài Ca Hay Và Mới Lạ
Bao mùa
sen nở lại tàn
Một ngày
dự tiệc nghe đàn du dương
Đêm về
thái tử vấn vương
Rối bời
tâm sự, ngổn ngang cõi lòng
Muốn
ru vào giấc ngủ nồng
Lệnh
truyền trổi tiếng tơ đồng giữa đêm:
"Này danh
ca hãy hát lên
Một bài
mới lạ êm đềm khác xưa!"
Danh ca
trút nỗi tâm tư
Kẻ đàn,
người hát như ru hồn người
Cất lời
ca tụng đất trời
Với bao
cảnh đẹp khắp nơi xa vời
Rừng
sâu, lũng thấp, biển khơi
Phố phường
hoa lệ, núi đồi nên thơ,
Lâng lâng
thái tử như mơ
Bao miền
đất hứa đón chờ thênh thang
Ngoài
điện ngọc, ngoài cung vàng
Còn bao
cảnh lạ khiến chàng ước mong
Hôm sau
xin phép rời cung
Để đi
du ngoạn khắp vùng xa xôi
Vua thầm
nghĩ: "Đến lúc rồi
Con ta
yên ấm sống nơi cung đình
Nay cần
ra khỏi hoàng thành
Biết
thêm đất nước, dân tình nơi nơi
Tương
lai con sẽ lên ngôi
Trị vì
vương quốc, sống đời gấm hoa!"
Lệnh
Vua vội vã ban ra:
"Hãy đưa
thái tử chúng ta du hành!"
Gặp
Người Già
Muốn cho
mọi chuyện tốt lành
Trong khi
thái tử vào thành nay mai
Tránh
không gặp cảnh bi ai
Gây ra
ấn tượng u hoài trong tâm
Nhà Vua
ra lệnh quần thần
Tiếp
tay cùng với nhân dân nước nhà
Trang hoàng
khắp nẻo gần xa
Giăng
đèn đường phố, kết hoa cửa nhà
Dẹp đi
những cảnh xấu xa
Kẻ nghèo
đói khổ, người già ốm đau,
Thế rồi
buổi sáng hôm sau
Lệnh
truyền Xa Nặc quân hầu đánh xe
Ngựa
tên Kiền Trắc kéo đi
Bao nhiêu
cảnh lạ ngoài kia đón chờ.
Kể từ
hồi trẻ ấu thơ
Lần đầu
thái tử rời xa cung đình
Ca Tỳ
La Vệ đẹp xinh
Phô muôn
cảnh sắc hữu tình nên thơ,
Bên đường
dân chúng ngóng chờ
Được
nhìn thái tử, giấc mơ lâu đời
Trầm
trồ ca tụng hết lời
Quốc
vương trẻ tuổi của thời mai sau,
Lòng chàng
sung sướng biết bao
Cảnh
đời thực tế khác nào bài ca
Kinh thành
rực rỡ xa hoa
Thật
là tráng lệ, thật là phồn vinh.
Chợt
đâu thoáng hiện bóng hình
Một người
già lão cúi mình lom khom
Mặt buồn
thảm, vẻ héo hon
Thân gầy,
tóc bạc, lưng còng, da nhăn
Bước
đi chống gậy khó khăn
Nhìn ông,
thái tử băn khoăn ngỡ ngàng
Hỏi thăm,
Xa Nặc tâu rằng:
"Xưa kia
ông ấy là chàng thanh niên
Nhưng
rồi tuổi trẻ không bền
Sức tàn
lực kiệt trở nên yếu già
Cảnh
này ai cũng trải qua
Cái già
xâm chiếm chúng ta hàng ngày
Dần dần
từng phút từng giây
Biến
ta thành lão ông đây khác gì!"
Lần đầu
thấy chuyện lạ kỳ
Ngạc
nhiên thái tử nghĩ suy lặng thầm
Trong lòng
sửng sốt vô ngần
Sinh ra
khủng hoảng tinh thần. Hết vui!
Lệnh
cho Xa Nặc trở lui
Về cung
lặng lẽ vào nơi thư phòng
Suy tư
đè nặng cõi lòng:
"Tuổi
già sẽ đến ai hòng thoát qua!"
Gặp
Người Bệnh
Cận thần
báo cáo Vua cha:
"Suốt
ngày thái tử tỏ ra muộn phiền!"
Vua nghe
nói rất ngạc nhiên
Nghĩ nên
tổ chức thăm miền xa xôi,
Ca Tỳ
La Vệ xem rồi
Kỳ này
du ngoạn rong chơi ngoại thành
Sông hồ,
đồi núi, thác ghềnh
Phô hình
quyến rũ, gợi tình mê say,
Và riêng
thái tử lần này
Đã cùng
Xa Nặc thấy ngay một người
Chỉ rên
la, chẳng nói cười
Trong khi
quần chúng vui tươi đón mừng.
"Người
kia sao mắt trợn trừng
Miệng
ho rũ rượi, thân rung liên hồi
Mặt mày
tái mét khác người?"
Ngạc
nhiên thái tử thốt lời hỏi thăm
Quỳ bên
Xa Nặc thưa rằng:
"Đó là
cơn bệnh nó đang hành người
Hôm nay
mạnh khoẻ tươi cười
Ngày mai
bệnh hoạn ta thời đớn đau
Xác thân
ai thoát được đâu
Có ngày
rã rượi, thảm sầu, xanh xao!"
Nghe xong
sửng sốt biết bao
Trong lòng
thái tử dạt dào sầu bi
Nào ham
du ngoạn thêm chi
Lệnh
cho Xa Nặc quay xe trở về
Lòng buồn
sau chuyến vừa đi
Thú vui
vương giả thiết gì nữa đây.
Thấy
con phiền muộn hao gầy
Nhà Vua
vội triệu tập ngay quần thần
Cùng nhau
hội ý luận bàn
Mong tìm
phương cách làm chàng thêm vui.
Theo đề
nghị của mọi người
Đừng
cho thái tử đi chơi một mình
Lần sau
du ngoạn ngoại thành
Đoàn
ca vũ nhạc cung đình cùng theo
Với vài
quan ở trong triều
Thăm hoa
viên nọ sẵn nhiều trò chơi
Thật
quyến rũ, rất tuyệt vời
Hoa vườn
thắm nở, chim trời hoan ca.
Gặp
Người Chết
Cuộc du
ngoạn lần thứ ba
Như là
đám rước hoàng gia tưng bừng
Xảy thêm
cảnh tượng lạ lùng
Chỉ riêng
thái tử được trông cảnh này:
"Một
đoàn người buồn thảm thay
Đi men
lối nhỏ ở ngay ruộng ngoài
Cùng khiêng
một chiếc quan tài
Bên trong
có kẻ nằm dài lặng yên"
Chỉ cho
Xa Nặc thấy liền
Chàng
lên tiếng hỏi, ngạc nhiên lạ thường:
"Mọi
người than khóc thảm thương
Khiêng
ai bất động? Tìm đường đi đâu?"
Trang nghiêm
Xa Nặc quỳ tâu:
"Đó là
thân thuộc u sầu tiễn chân
Một người
từ giã cõi trần
Bạn bè
thương xót, thân nhân ngậm ngùi!"
Và rồi
Xa Nặc mạnh lời
Kể ra
sự thật dấu nơi cung đình:
"Người
kia chết chẳng khác mình
Từ hồi
măng sữa mới sinh ra đời
Rồi thành
trẻ nhỏ đùa chơi
Đến
khi khôn lớn sang thời thanh niên
Hưởng
nhiều lạc thú thần tiên
Hoặc
vương đau khổ triền miên trong đời
Lao vào
cuộc sống nổi trôi
Nhục
vinh góp mặt, buồn vui dự phần
Cái già
xâm chiếm dần dần
Tinh thần
suy thoái, xác thân rã rời
Đến
khi bệnh hoạn tơi bời
Giường
kia nằm liệt một nơi chờ ngày
Im hơi,
nhắm mắt, xuôi tay
Mọi người
ai thoát cảnh này được đâu!"
Được
nghe, được thấy lần đầu
"Sinh,
lão, bệnh, tử" tiếp nhau xoay vần
Khiến
cho thái tử tần ngần
Trong lòng
tự nghĩ: "Ngày gần đây thôi
Con đẹp
đẽ, vợ xinh tươi
Bạn bè
danh vọng, Vua tôi chức quyền
Cả thân
mình nữa chẳng bền
Đâu tồn
tại mãi ở trên cõi đời
Mê mờ
quyến rũ con người
Đắm
say dục lạc khắp nơi dương trần
Quên đi
cái chết đến gần
Quên đi
kiếp sống muôn phần mong manh!"
Thú
Vui Tan Dần
Hoa viên
phong cảnh hữu tình
Suối
nguồn róc rách, cây cành lả lơi
Đón xe
thái tử tới nơi
Đàn ca
trổi nhịp, đất trời giăng hoa
Và rồi
yến tiệc bày ra
Du dương
điệu múa, thướt tha thân người
Tiếc
rằng chẳng tạo nụ cười
Tâm hồn
thái tử rối bời nghĩ suy,
Nghĩ về
cảnh tượng sầu bi
Đám tang
người chết vừa đi bên đường
Cuộc
đời ngắn ngủi vô thường
Thú vui
tạm bợ vấn vương làm gì,
Quần
thần xúm lại rủ rê
Mong chàng
vui thú thoả thuê chốn này
Nghiêm
trang thái tử nói ngay:
"Cảnh
đây đẹp đẽ đắm say lòng người
Tưng bừng
lễ hội tuyệt vời
Riêng
ta cũng muốn vui chơi hòa đồng
Nhưng
mà ngẫm nghĩ cho cùng
Đẹp
kia nào thoát khỏi vòng tàn phai
Vui kia
nào có kéo dài
Vô thường
vạn vật muôn loài trước sau
Con đường
giải thoát khổ đau
Nếu chưa
tìm được ta đâu vui gì
Dòng sông
dục lạc tràn trề
Khó mà
quyến rũ ta về bến mê!"
Thấy
lòng thái tử tái tê
Mọi người
chuẩn bị trở về hoàng cung,
Vua nghe
buồn bã vô cùng
Canh khuya
trằn trọc nặng lòng suy tư.
Ý
Tưởng Thoát Trần
Thời gian
theo cánh gió đưa
Thú vui
thái tử hầu như chán chường
Không
còn ăn uống bình thường
Xanh xao,
gầy ốm, võ vàng, bất an,
Một ngày
chàng gặp phụ thân
Tỏ bày
bao nỗi bi quan của mình,
Xin đi
du ngoạn ngoài thành
Thêm một
lần ngắm tươi xanh đất trời
Cho khuây
khỏa bớt lòng người
Cho vơi
đi nỗi rối bời trong tâm,
Vua nghe
mừng rỡ vô ngần
Bèn ngầm
sai các cận thần trong cung
Sát theo
thái tử trông chừng
Chuyến
này tổ chức tưng bừng hơn xưa
Thôn trang
cảnh lạ đón chờ
Đồng
quê khoáng đãng, ruộng bờ đẹp xinh.
Thong dong
cưỡi ngựa một mình
Chàng
dừng bên đám nương xanh ngút ngàn
Thả hồn
ngắm cảnh miên man
Chẳng
ham nghe chuyện các quan giỡn đùa
Một mình
dạo dưới nắng trưa
Xem dân
cày ruộng đón mùa mới sang.
Chợt
đâu thái tử ngỡ ngàng
Thấy
ngay trước mắt ánh vàng thênh thang
Một người
ăn mặc nghèo nàn
Áo khâu
vá víu, thân choàng đơn sơ
Mặt trong
sáng, vẻ hiền từ
Tay ôm
bình bát bên bờ đang đi
Tóc râu
cạo sạch, uy nghi
Bề ngoài
lộ vẻ nhu mì, khoan thai,
Chàng
bèn hỏi: "Người là ai?"
Dừng
chân đạo sĩ trả lời ung dung:
"Ta lang
thang khắp núi rừng
Xuất
gia tìm đạo, chẳng vương gia đình
Một lòng
quyết chí tu hành
Đi tìm
chân lý, hy sinh thân mình
Mong ngày
cứu độ chúng sinh
Thoát
mau khỏi cảnh u minh đau buồn!
Cuộc
đời giả tạm vô thường
Sớm còn
tối mất hạt sương khác gì
Tiền
tài này, danh vọng kia
Nào mang
theo được khi lìa dương gian!
Tránh
xa tội lỗi gian tham
Đọa
đầy dục vọng, trầm luân ái tình
Thoát
vòng khổ não cho nhanh
"Sinh,
lão, bệnh, tử" quẩn quanh luân hồi!
Ta tìm
đường giúp cho đời
Tới bờ
giải thoát tuyệt vời thơm hương!"
Nói xong
đạo sĩ biến luôn
Dường
như phép lạ bất thường xảy ra.
Tâm hồn
thái tử thăng hoa
Nghĩ thầm:
"Ta đã tìm ra con đường
Phải
rời điện ngọc cung vàng
Xuất
gia tìm đạo giúp hàng chúng sinh!"
Tâm dũng
mãnh, ý kiên trinh
Chàng
quay về chốn triều đình tâu Vua.
Trong khi
chờ dịp trình thưa
Tin mừng
quý tử lại vừa đến mau
Thời
gian dệt mộng bên nhau
Giờ đây
công chúa con đầu sinh ra,
Nghe tin
thái tử thẫn thờ:
"Lại
thêm trở ngại cho ta nữa rồi!
Thêm dây
ràng buộc mà thôi
Mau mau
tìm cách thoát nơi chốn này!"
"Dây ràng
buộc" gợi ý hay
Tên hài
nhi bởi nghĩa này mà ra
"Dây ràng
buộc" La Hầu La
Triều
đình thỏa nguyện, Vua cha đẹp lòng
Đúng
theo kế hoạch cầu mong
Cầm chân
thái tử ở trong lồng vàng.
Nỗi
Lo Của Nhà Vua
Quyết
tìm ánh đạo vinh quang
Một ngày
thái tử nghiêm trang tâu trình:
"Kính
thưa Cha rất anh minh,
Con luôn
ước nguyện riêng mình thiết tha
Muốn
xin được phép xuất gia
Trở thành
du sĩ không nhà, đi xa
Cầu mong
tìm kiếm cho ra
Con đường
chấm dứt hằng hà khổ đau!"
Vua nghe
thái tử thỉnh cầu
Điều
Vua lo sợ từ lâu lắm rồi
Nghẹn
ngào Vua khẽ trả lời:
"Giờ
con còn nhỏ, chớ rời đi xa
Ở đây
cai trị nước nhà
Về già
tính chuyện xuất gia muộn gì!"
Chàng
thưa: "Con sẽ ra đi
Trừ khi
Cha giúp được gì cho con
Thoát
vòng đau khổ héo hon
Thoát
vòng già yếu mỏi mòn mai sau
Thoát
vòng bệnh hoạn ốm đau
Thoát
vòng chết chóc ai nào tránh qua!"
Vua nghe
giận dữ hét la:
"Con sao
suy nghĩ thật là cuồng điên!"
Quyết
lòng thái tử thưa thêm:
"Cha lưu
con mãi cạnh bên làm gì?
Thân con
tù tội khác chi
Xin cho
con được ra đi lúc này!"
Phiền
muộn thay! Bực bội thay!
Nhà Vua
truyền lệnh: "Hãy vây hoàng thành
Mang quân
canh gác chung quanh
Đừng
cho thái tử bỏ thành ra đi!"
Vượt
Thành Tìm Chân Lý
Rời cung
Vua, lúc trở về
Tâm hồn
thái tử say mê một điều
Xuất
gia tìm đạo cao siêu
Cho nên
cung điện với nhiều cảnh vui
Dù lộng
lẫy, dù xinh tươi
Nào đâu
quyến rũ nổi người quyết tâm.
Một đêm
sau bữa tiệc tàn
Hình như
phép lạ đạo vàng hiển linh
Đoàn
ca múa, toán gác canh
Thiếp
đi mỏi mệt nằm quanh khắp nhà,
Công chúa
Da Du Đà La
Ôm con
êm ấm giường hoa ngủ vùi.
Nhìn vợ
hiền, ngắm con tươi
Trong lòng
thái tử vọng lời tâm can:
"Dù thương
cha mẹ vô vàn
Dù yêu
vợ đẹp, con ngoan vô cùng
Nhưng
ta quyết bỏ hoàng cung
Xuất
gia tìm hạnh phúc chung cho người
Tìm phương
giải thoát muôn loài
Cuộc
đời vương giả đoái hoài làm chi!"
Muốn
ôm con lúc biệt ly
Sợ con
thức giấc ra đi khó bề
Nên chàng
nhè nhẹ bước khuya
Đến
bên cửa sổ trèo đi ra ngoài
Lần theo
mái ngói hiên dài
Leo dần
xuống đất, về nơi cuối vườn
Tìm Xa
Nặc, nói thân thương:
"Đêm
nay ta muốn lên đường đi xa
Ngựa
đâu chuẩn bị cho ta!"
Quân hầu
Xa Nặc thật là ngạc nhiên
Bị chàng
đánh thức nửa đêm
Tuy nhiên
y với lệnh trên thi hành,
Chàng
xoa đầu ngựa tâm tình:
"Này này
Kiền Trắc chúng mình đi thôi
Lặng
im kẻo đánh thức người
Hãy đưa
ta thoát khỏi nơi chốn này
Ca Tỳ
La Vệ đẹp thay
Nhưng
xin chớ giữ ta đây làm gì
Đêm nay
trọng đại ta đi!"
Dường
như thông cảm ngựa kia im lìm
Theo Xa
Nặc, dựa màn đêm
Đưa đường
thái tử nhẹ êm vượt thành.
Phóng
hồi lâu dưới trăng thanh
Người
đi nhìn lại kinh thành xa xa
Nguyện
thầm: "Đến lúc tìm ra
Con đường
diệt khổ thì ta mới về!"
Ngựa
phi suốt cả đêm khuya
Khi trời
hừng sáng tới bìa rừng kia
Khu rừng
yên tĩnh bốn bề
Ẩn tu
đạo sĩ tìm về nơi đây.
Tháng
Hai, mồng Tám hôm nay
Tuổi
hai mươi chín lòng đầy mê say
Người
đi cảm khái ngất ngây:
"Chuyến
đi tìm đạo từ đây bắt đầu
Này Xa
Nặc chớ buồn rầu
Hãy mang
Kiền Trắc mau mau trở về!"
Quân hầu
ứa lệ bờ mi
Nào tin
thái tử bỏ đi một mình,
Cảm thông
chàng nói tâm tình:
"Cám ơn
Xa Nặc trung thành của ta
Một khi
ta đã xuất gia
Trên người
trang sức xa hoa đâu cần
Hãy mang
trở lại hoàng cung
Hãy quỳ
thưa với phụ vương ta rằng
Ta đi
chẳng chút giận hờn
Xuất
gia chẳng phải không thương gia đình,
Chính
vì yêu mến chân thành
Ta đi
tầm đạo và đành tạm xa
Con đường
giải thoát tìm ra
Khổ đau
chấm dứt thì ta mới về,
Dù ta
thất bại sá gì
Trước
sau cũng chết, cũng lìa Vua cha
Cũng lìa
cung điện xa hoa
Xưa nay
thần chết có tha ai nào!"
Chàng
cầm gươm, rút khỏi bao
Cắt ngay
mớ tóc rồi trao đem về.
Trở lui
Xa Nặc não nề
Ngoái
nhìn thái tử tái tê cõi lòng,
Ngựa
buồn chậm bước về cung
Báo tin
thái tử vào rừng ẩn tu
Lìa xa
mãi mãi cung Vua
Giã từ
nhung lụa, giã từ hoàng gia.
Cuộc
Tìm Đạo Bắt Đầu
Nhạc rừng
tấu khúc hoan ca
Đón Sa
Môn Tất Đạt Đa đăng trình
Áo quần
sang trọng trên mình
Khó coi
với kẻ tu hành lang thang
Gặp tay
săn thú đi ngang
Chàng
bèn đề nghị đôi đàng đổi trao
Quần
thô, áo vải mặc vào
Đơn sơ
trang phục, thanh cao tâm hồn
Trèo đèo,
lội suối, băng nguồn
Tìm thầy
học đạo dập dồn buớc chân,
Mọi người
tiếp đãi ân cần
Nhìn chàng
thầm nghĩ: "Vĩ nhân khác người
Vẻ cương
quyết, mặt sáng ngời
Chắc
mau chứng đạo giúp đời mai sau"
Sa Môn
trong những ngày đầu
Gặp thầy,
học đạo, nhưng đâu thỏa lòng
Đâu như
ý nguyện hằng mong
Nghĩ mình
cần phải đi vùng xa xa.
Nghe vương
quốc Ma Kiệt Đà
Có thầy
truyền đạo thật là giỏi giang
Chàng
bèn vội vã tìm sang
Đến
thành Vương Xá của vương quốc này
Kinh đô
cung điện đẹp thay
Các quan
nhìn thấy báo ngay về triều:
"Có nhà
đạo sĩ rất nghèo
Nhưng
sao có vẻ cao siêu, thánh hiền
Mặt cương
nghị, dáng oai nghiêm
Ánh vàng
kỳ diệu tỏa trên thân người!"
Vua nghe
vội vã triệu mời
Cùng chàng
đàm luận việc đời gần xa
Nhà Vua
Tần Bà Sa La
Nghe chàng
nói chuyện rất là mến thương
Vua khâm
phục nói cùng chàng:
"Trẫm
càng tiếp xúc lại càng quý thay
Xin ngài
ở lại nơi đây
Giúp ta
cai trị nước này yên vui!"
Chàng
từ chối, vội trả lời:
<