Thủa
thiếu thời
Khi
Losang Phuntsog (Geshe Lama Konchog) lên sáu tuổi, cha mẹ ngài quyết
định gởi ngài tới tu viện Drepung ở gần nhà (Drepung là
một trong ba đại tu viện của phái Gelug ở Lhasa). Tuy nhiên
cậu bé đã biểu lộ một phẩm tính chính yếu của đời
mình: cậu biết đích xác mình muốn gì và sẽ theo đuổi
mục tiêu đó với sự quyết tâm mãnh liệt. Cậu tuyên bố
rằng cậu muốn tu học ở Tu viện Sera. Vì cậu có một người
chú học ở Sera nên cha mẹ cậu cũng thông cảm với quyết
định đó.
Tuy
nhiên, người chú này đã gây cản trở cho việc tu học và
thực hành của cậu. Ông ta thường đánh đập cậu.
Nhưng
không điều gì có thể làm Losang Phuntsog nhụt chí. Konchog
đã tu học ở Tu viện Sera ở Tây Tạng từ năm lên 7 tới
32 tuổi (1934-1959). Mặc dù các tu sĩ không được phép nhận
các nhập môn và giáo lý Mật thừa trước khi hoàn tất học
trình Geshe (Tiến sĩ Phật Học), ngài thường lẻn đi dự
những lễ nhập môn và giáo lý của những Lạt ma như Pabongka
Rinpoche, Trijang Rinpoche và Pari Rinpoche. Ngài cũng đã hoàn tất
một khóa nhập thất ngắn của các Bổn Tôn mà ngài được
nhập môn, ở trong những trụ xứ của các Lạt ma này. Suốt
những năm tu học ở Sera, từ khi còn là một cậu bé, Lạt
ma Konchog thường biến mất, mỗi lần trong nhiều tháng, du
hành tới những địa điểm khác nhau quanh Tây Tạng để thâu
nhận vào tâm trí dị thường của ngài toàn bộ những loại
thiện xảo rất khó tìm thấy ở một con người.
Thầy
Tenzin Zopa, thị giả của ngài, nói: “Ngài lão luyện trong
rất nhiều lãnh vực. Ngoài Kinh điển và các giáo lý Mật
thừa của cả bốn truyền thống của Tây Tạng, ngài cũng
thành tựu vũ điệu Cham, những nghi lễ, mạn đà la cát, thiên
văn học, khoa tiên tri, kiến trúc phù hợp với Luật học
– sự hiểu biết của ngài thật đáng kinh ngạc.”
Đối
với Geshe Jampa Tseten thì rõ ràng là người bạn học “điên”
của ông không phải là một người bình thường. Geshe Jampa
Tseten nói: “Từ khi là một đứa trẻ, ngài đã là một bậc
linh thánh, một thiền giả vĩ đại…”
Đời sống
trong núi non
Năm
1959, khi đã hoàn tất học trình Geshe và sắp dự kỳ thi tốt
nghiệp thì ngài phải đào thoát khỏi Tây Tạng. Ngài rời
bỏ Tây Tạng với độc nhất bộ y mặc trên người, một
miếng da cừu và một vài bản văn của bốn trường phái.
Trên đường đi ngài gặp người nào đó nói rằng Nepal có
thời tiết ấm áp và ngài sẽ không cần tới da cừu, vì
thế ngài bán nó đi để lấy một món tiền nhỏ. Nhưng ngài
vẫn còn một miếng da cừu nhỏ.
Lama
Zopa Rinpoche kể rằng khi Lama Konchog trốn khỏi Tây Tạng –
từ Lhasa tới Nepal – có lúc ngài ở trong một thung lũng bị
quân đội Trung quốc vây kín. Không có cách nào thoát ra ngoài.
Ngài ngồi giữa thung lũng và cử hành một lễ puja để thuyết
phục tâm linh thánh của vị Bảo Hộ. Thời tiết trong trẻo
nhưng sau lễ puja thì những đám mây và sương mù bất ngờ
xuất hiện và trời bắt đầu đổ tuyết. Khi đó ngài có
thể trốn đi – thậm chí ngài đi thẳng vào giữa những
chiếc xe của quân đội. Tuyết đã làm cho những người lính
không nhìn thấy ngài.
Theo
Lạt ma Lhundrup, tu viện trưởng Tu viện Kopan, con đường mà
Geshe Lama Konchog theo đuổi để thoát khỏi Tây Tạng vào năm
1959 được khám phá trong một giấc mơ. Trước tiên ngài đi
tới Tsum ở Nepal và để lại những bản văn của ngài cho
một người nào ở đó, sau đó đi Kathmandu với ý định tới
Buxa. Ngài gặp Guru (Đạo sư) Trijang Rinpoche của ngài ở Kathmandu.
Vị Thầy này bảo ngài đừng đi Buxa mà trở lại vùng núi
non để thiền định. Nhưng ngài thực sự muốn đi Buxa, vì
thế ngài không nghe theo lời khuyên của Trijang Rinpoche mà đi
Ấn Độ. Trong khi đi trên xe lửa cùng một người bạn muốn
viếng thăm Varanasi (Ba La Nại), ngài gặp Trijang Rinpoche trên
cùng chuyến xe lửa. Trijang Rinpoche hỏi ngài đang làm gì ở
Ấn Độ, và bảo ngài trở về núi ở Nepal để thiền định.
Lần này ngài nghe theo lời dạy của vị Thầy, ngài đi thẳng
về Tsum, ở bên kia biên giới nằm trên phần đất Nepal, thâu
thập các bản văn ngài đã để lại và đi lên núi mà không
nói cho ai biết mình đi đâu.
Ngài
tìm thấy một hang động ở phía trên ngôi làng, và tình cờ
đó chính là Hang Bồ câu mà Milarepa, vị thánh và yogi được
yêu quý của Tây Tạng, đã thiền định. Chính ở nơi đó
em gái của Milarepa đã cúng dường anh mình vải để may áo.
Người ta nói rằng các daka và dakini đã biến thành những
con chim bồ câu ở đó để nghe giáo lý của Milarepa.
Hang
Bồ câu ở sâu trong vùng rừng núi, ở đó chỉ có hổ và
những dã thú khác cũng như hươu nai sinh sống. Lama Konchog
đã ở đó mười năm, không rời nơi đó và không gặp bất
kỳ ai. Ngài chỉ có những bản văn, một bộ y, những mẩu
nhỏ da cừu, và một chiếc bình lủng.
Theo
lời ngài kể lại cho Tenzin Zopa, thị giả của ngài, trong
những tháng đầu, Geshe Lama Konchog đã tập “để có cái
dạ dày trống rỗng, tôi đã sống nhờ rau tầm ma và dần
dần có thể thực hành ‘chulen gió’” – một phương pháp
nhờ đó thiền giả có thể “trích xuất các tinh chất”
(chulen) từ thiên nhiên. Phương pháp thông thường mà các yogi
thực hành là trích xuất các tinh chất từ đá và hoa, sau
đó hòa trộn chúng thành những viên thuốc. Nhưng Lạt ma Konchog
đã quyết định không tạo ra mọi chất bổ dưỡng. Thật
vậy, ngài đã rút tinh chất từ không khí, và đã có thể
tồn tại.
Lama
Zopa Rinpoche kể rằng có lần khi đang tu tập trong ẩn thất
thì món tsampa (bột lúa mạch nướng – món ăn chính trong
thực đơn hàng ngày của người Tây Tạng) của ngài sắp
cạn kiệt. Ngài quyết định không ra ngoài để tìm thêm tsampa,
mà cứ tiếp tục nhập thất, bất kể điều gì xảy ra. Ngài
thực hiện quyết định này bằng cách nghĩ tới bổn sư Trijang
Rinpoche. Và tới ngày không còn tsampa, một người đàn ông
đã tới với một bao lớn tsampa. Từ lúc đó, ngài không bao
giờ thiếu tsampa. Bất kỳ khi nào lương thực của ngài sắp
hết thì có người xuất hiện mang thêm tới cho ngài. Ngài
tin rằng đó là nhờ sự ban phước và dẫn dắt của Guru
của ngài bởi ngài đã từ bỏ sự bám luyến vào cuộc đời
này bằng cách nương tựa Guru.
Geshe
Lama Konchog đã sống như thế với quyết tâm thành tựu những
chứng ngộ, được thúc đẩy bởi lòng đại bi và vui thích
sự cô tịch, với cọp và hươu nai làm bạn hữu. Sau này
khi được hỏi cảm nghĩ ra sao về hoàn cảnh ở phương Tây,
ngài nói: “Nó hoàn toàn bị ô nhiễm! Thực phẩm tốt lành
nhất tôi từng được dùng thì có ở trong hang. Nơi chốn
tuyệt hảo tôi từng sống là ở trong hang. Những bằng hữu
tốt lòng nhất tôi từng có thì ở trong hang.” Phải leo lên
mới vào được hang, và hươu nai “giúp đỡ nhau để len
vào. Đôi khi chúng ngồi suốt ngày và đêm. Chúng tôi cùng
sống với nhau thật an bình, không chút sợ hãi. Với tôi,
đó là một cõi tịnh độ.”
Năng
lực của ngài hết sức mạnh mẽ, ngài không ngủ mà lễ
lạy suốt đêm. Sau khi ngài ở đó 10 năm, một vài người
làng đi lên núi cùng đàn cừu đã tình cờ nhìn thấy ngài.
Họ nói với ngài rằng họ sẽ dâng tặng ngài thực phẩm
của loài người nếu ngài xuống làng và tụng các bản văn
cho họ, nhưng ngài từ chối, nói rằng ngài đã có thực phẩm
tốt lành nhất. Nhưng dân làng tiếp tục quấy rầy nên ngài
quyết định rời khỏi hang và tìm môt nơi khác. Ngài tìm
thấy hang động khác, nhưng nó không tốt như hang đầu tiên
– hang này chỉ có một nửa, vì thế ngài phải xây lên bằng
đá.
Dân
làng phía dưới hang động này (đây là làng của Tenzin Zopa)
gặp rất nhiều vấn đề với các tinh linh và trời mưa không
đúng thời và v.v.., và ngài đã cứu giúp họ. Các thần chú
của ngài hết sức hữu hiệu trong việc giải trừ những
vấn đề này, vì thế dân làng tới nhờ cậy ngài, và lúc
nào ngài cũng thật từ bi, luôn luôn giúp đỡ mọi người.
Khi sống ở Tsum tại Nepal, ngài đã chữa khỏi bệnh cho một
ít người điên nhờ cúng dường lửa và bằng cách đánh
họ.
Ngài
tiếp tục nhập thất và giúp đỡ dân làng trong khoảng thời
gian giữa các cuộc nhập thất. Dân làng gọi ngài là “Lạt
ma Ông nội” và hết sức tôn kính ngài. Vào lúc này, các
tu sĩ và ni cô trong vùng (hầu hết thuộc truyền thống Kagyu)
thỉnh cầu ngài làm tu viện trưởng của họ và xin ngài ban
các giáo lý. Geshe Lama Konchog ban cho họ Kinh điển và giáo
lý Mật thừa. Ngài có sự hiểu biết uyên bác về cả bốn
truyền thống.
Tới Tu viện
Kopan
Như
vậy Lama Konchog đã nhập thất nghiêm nhặt trong núi cả thảy
26 năm. Ngài đã tới Kathmandu một vài lần và gặp Lama Yeshe
(Thầy của Lama Zopa Rinpoche), bạn cũ của ngài ở Tu viện
Sera, và mặc dù Lama Yeshe đã vài lần yêu cầu ngài ở lại
Kopan, Lama Konchog đã không chấp thuận mà luôn luôn trở về
Tsum. Có một lần ngài đi cùng Lama Yeshe tới phi trường ở
Kathmandu, khi ấy Lama Yeshe đang thực hiện một chuyến du hành
ở ngoại quốc. Trên đường đi, có người cúng dường Lama
Yeshe một đôi giày. Lama Konchog cảm thấy buồn bã vì ngài
nghĩ rằng sẽ không gặp lại Lama Yeshe nữa… Cuối cùng vào
năm 1985, một năm sau khi Lama Yeshe thị tịch, Lama Konchog tới
cư trú ở Kopan. Khi Thầy Tenzin Zopa hỏi ngài điều gì đã
khiến ngài tới Kopan, Lama Konchog chỉ nói rằng Lama Zopa Rinpoche
đã thực hiện một lễ puja Chokyong (Hộ Pháp) để “móc”
ngài tới giúp Tu viện Kopan và FPMT (Tổ chức Bảo tồn Phật
Giáo Đại thừa)!
Thầy
Tenzin Zopa cũng nói rằng để trả lời cho câu hỏi tại sao
ngài tới Kopan, Geshe Lama Konchog nói đó là bởi tất cả những
gì ngài đã làm trong quá khứ, tất cả những gì ngài đang
làm trong hiện tại, và tất cả những gì ngài sẽ làm trong
tương lai. Đó cũng do bởi thiện nghiệp của chúng ta!
Lama
Zopa Rinpoche thuật lại rằng khoảng năm 1990-1991, Lama Konchog
bị vấp ngã trên các bậc thang ở Tu viện Kopan và đập đầu
vào bê tông. Lập tức ngài có một cảm thức mạnh mẽ về
sự giải thoát và ngài vô cùng hoan hỉ vì đã nhận lãnh
những chướng ngại của Lama Zopa Rinpoche và Tu viện Kopan.
Ngài cảm thấy hết sức hài lòng. Thay vì Kopan phải kinh qua
những chướng ngại thì ngài đã trải nghiệm chúng và vì
thế ngài hài lòng.
Ngoài
những chứng ngộ Mật thừa, rõ ràng ngài là một hành giả
Đại thừa, một yogi có chứng ngộ Bồ Đề tâm và chứng
ngộ không thể sai lầm về tánh Không.
Trong
chuyến Lama Zopa và Lama Konchog hành hương Tây Tạng (năm 1987),
các ngài tới thăm hồ Palden Lhamo. Hồ này trông giống một
chiếc TV – nó có thể tiên đoán cuộc đời của con người.
Nó đã tiên đoán và xác nhận Hóa Thân của Đức Đạt Lai
Lạt Ma thứ 14. Lama Zopa Rinpoche thuê đủ ngựa cho cả đoàn
hành hương nhưng Geshe Lama Konchog từ chối không đặt chân
lên ngựa. Đó là dấu hiệu của một Bồ Tát. Ngài không
muốn mang lại phiền não hay đau khổ cho con ngựa. Mặc dù
ngài không khỏe, ngài đã luôn luôn đi bộ.
Thầy
Tenzin Zopa kể: “Năm 1999, tôi ở trong phòng của ngài tại
Kopan để phục vụ trà bơ cho ngài và người bạn học của
ngài là tu viện trưởng Tu viện Samdeling. Các ngài chọc ghẹo
nhau bằng nhiều cách, và bất ngờ tu viện trưởng nói với
ngài: “Nhớ lại đi, từ khi còn thơ ấu chúng ta đã sống
với nhau ở Đại học Sera ở Tây Tạng. Khi chúng ta còn trẻ
ngài rất khác biệt với chúng tôi. Ngài đã thực hành nghiêm
nhặt mọi con đường Kinh thừa và Mật thừa. Ngài luôn luôn
là người nhiệt tình và được yêu mến nhất để nhận
những nhập môn Mật thừa và thực hành các nhập thất nghiêm
nhặt. Ngài không bao giờ để lỡ mọi cơ hội này… Chúng
ta thường ở cạnh nhau và suốt đêm ngài không để cho chúng
tôi ngủ yên. Ngài làm ồn cả đêm bằng những thực hành
cúng dường Cho (1) và những bài tập Sáu Yoga của Naropa, đập
ầm ầm khắp nơi. Ha ha… Và ngài cũng là một trong những
triết gia/ người thảo luận lỗi lạc nhất; và ngài đặc
biệt xuất sắc về môn Madhyamika (Trung Đạo) và những học
thuyết về tánh Không. Ngài nhớ không, ngài luôn là một người
lãnh đạo các cuộc thảo luận và ngay cả những học giả
thâm niên cũng tìm đến ngài để học hỏi những kiến thức
phi thường của ngài, nhưng ngài thường hết sức khiêm tốn.
Vì thế những bậc trưởng thượng của chúng tôi tặng cho
ngài biệt danh “Lama Konchog (Lama Quy y). Khi chúng ta nghĩ về
quá khứ thì nó là những kỷ niệm hết sức vui vẻ và thật
đáng ngạc nhiên, phải không? Và bây giờ chúng ta đã già.
“Hô! Hô! Ha! Ha!” “Lama Konchog, nếu ngài mất chắc chắn
là ngài sẽ trở thành một hóa thân, phải không Rinpoche?”
Đại Thành tựu giả Geshe Lama Konchog cười ha hả và nói:
“Dĩ nhiên, chắc chắn là tôi sẽ trở lại và được thăng
chức rất lớn. Ha! ha!”
Lama
Konchog đã làm lễ thọ giới cho nhiều Tăng đoàn và nhờ
ngài nhiều chúng sinh đã được giải thoát. Khi ở Kopan, ngài
đã giảng dạy nhiều giáo lý triết học, giáo lý Kinh thừa
và Mật thừa, các luận giảng, các lễ nhập môn cho các Tăng
đoàn và những đệ tử người ngoại quốc. Ngài đã du hành
tới nhiều quốc gia để ban tất cả những Pháp bảo này
trong cả bốn truyền thống Phật Giáo Tây Tạng.
Các thực hành
đã hoàn tất
Geshe
Lama Konchog đã hoàn tất các thực hành:
600.000
chén nước cúng dường.
800.000
Lời nguyện Quy y.
1.500.000
lễ lạy toàn thân bằng thực hành Vajrasattva, tán thán 21 Đức
Tara và sám hối 35 vị Phật.
100.000
Cúng dường lửa Vajra Daka.
1.200.000
Cúng dường Mạn đà la.
1.200.000
lần trì tụng thần chú Một Trăm Âm của Đức Phật Vajrasattva.
2.000
nhập thất Nyung Nay.
800.000
trì tụng 9 vòng Guru Yoga Lama Tsongkapa.
100.000
lần đọc Kinh Người Cắt Kim cương.
700.000
tsa-tsa.
100.000
thực hành Cầu nguyện 35 vị Phật như pháp chuẩn bị.
Thiền
định Lam-rim và thực hành Jorcho.
Tự-nhập
môn Vajrayogini.
700.000
thiền định Samaya Varja.
1.200.000
cúng dường torma.
Thị tịch và
Lễ Trà tỳ
Khoảng
8,15 giờ tối 15 tháng Mười năm 2001, Tenzin Zopa và những người
khác có mặt bên Geshe Lama Konchog. Tenzin Zopa nhớ lại: “Lama
Konchog bảo chúng tôi: ‘Bây giờ thị kiến về ảo ảnh đã
xuất hiện’ – cái đầu tiên trong tám dấu hiệu bên trong
của cái chết – ‘vì thế xin hãy đi và bắt đầu cầu
nguyện.’ Chúng tôi rời khỏi nơi đó ngoại trừ anh Thuben
Lhundrup của tôi, là người tụng lời cầu nguyện hàng ngày
của Lama Konchog cho ngài. Vào lúc 8,50 giờ ngài ngừng thở.”
Những
khóa cầu nguyện được cử hành tại nhà của Lama Konchog
suốt ngày và đêm trong bảy ngày, khi ngài vẫn an trụ trong
thiền định tịnh quang trong 7 ngày. Ngày 22 tháng Mười, thân
linh thánh của ngài được cung thỉnh tới địa điểm làm
lễ cúng dường lửa. Các Lạt ma và ba trăm tu sĩ của Tu viện
Kopan cùng ba trăm sư cô của Tu viện Kachoe Ghakyil gần đó,
cũng như nhiều đệ tử sùng mộ ở nước ngoài, đã tham
dự lễ cúng dường lửa Yamataka được tổ chức tại một
địa điểm do Lama Zopa Rinpoche chọn lựa. Buổi lễ kéo dài
trong vài giờ giữa những dấu hiệu tốt lành là năm loại
cầu vồng và một trận mưa hoa từ không trung. Cuối cùng,
tháp được cấu trúc đặc biệt để đốt lửa được bít
lại.
Xá lợi
Lúc
4,30 giờ sáng ngày thứ ba sau lễ cúng dường lửa, dưới
sự giám sát của Lạt ma Cherok trẻ tuổi, Lạt ma Lhundrup,
Thubten Lhundrup, Geshe Losang Jamyang, Amtsok, Drakpa và Tenzin Zopa,
tháp được mở ra và cuộc tìm kiếm xá lợi bắt đầu. Một
số lượng xá lợi đáng kinh ngạc đã được tìm thấy –
những dấu hiệu về sự vĩ đại của vị thánh này. “Quá
nhiều xá lợi được tìm thấy khiến một công việc được
cho là mất hai giờ đã kéo dài đến tám giờ,” Tenzin Zopa
nói. Hàng trăm xá lợi như những viên ngọc, tóc đen, trái
tim, lưỡi và một con mắt – thường thì những bộ phận
như thế của một hành giả Mật thừa cao cấp không bị đốt
cháy – và nhiều xá lợi khác được tìm thấy. “Lạt ma
Lhundrup nói như thể toàn thân của Geshe-la là một viên ngọc
quý…”
Sáu
tuần sau khi xá lợi được mang ra khỏi ngọn lửa và được
đặt trong những chiếc bình trên bàn thờ trong nhà của Lama
Konchog tại Tu viện Kopan thì những biến đổi to lớn đã
xảy ra. Tenzin Zopa nói: “Một bộ xá lợi gồm hai viên đã
biến thành ba mươi bảy viên, và bộ khác biến thành hai mươi
tám viên. Những miếng xương thường xuyên tạo thành các
xá lợi giống như ngọc và thuộc loại vàng; và từ tro, xá
lợi cũng đang hiển lộ. Trên chiếc lưỡi có một hình ảnh
của Đức Tara tự xuất hiện càng lúc càng lộ rõ. Trái tim
tiếp tục thu nhỏ lại và đồng thời tạo thành xá lợi
đỏ. Một chiếc răng có hình dạng vỏ ốc xà cừ xoắn ngược
chiều kim đồng hồ.”
Các
xá lợi ngũ sắc là trạng thái thanh tịnh của 5 uẩn, trạng
thái của 5 vị Phật Thiền, trạng thái của sự toàn giác.
Rõ ràng là Đại thành tựu giả vĩ đại đã thành tựu sự
toàn giác trong một đời. Đây là kết quả của việc ngài
đã sống một cuộc đời với Ba Phương diện Chính yếu của
Con Đường,(2) thực hành Bồ Đề tâm và từ bỏ mọi ô nhiễm
bằng cách áp dụng pháp đối trị là tánh Không.
Khensur
Losang Tsering Rinpoche, cựu tu viện trưởng Đại Học Sera Je
nói với Thầy Tenzin Zopa: “Tôi biết Geshe Lama Konchog rõ hơn
các ông. Chúng tôi là bạn rất thân từ khi còn ở Đại Học
Sera ở Tây Tạng. Tên Ngài là Lama Konchog và Ngài thực sự
là Lama Konchog. Danh hiệu được ban cho Ngài quả là có căn
cứ đúng đắn. Tôi thấy Ngài thực sự là một bậc toàn
trí. Ngài không chỉ là một học giả về mặt triết học,
mà thực sự là một học giả trong mọi lãnh vực thuộc Kinh
thừa và Mật thừa. Ngài tinh thông mọi sự mà chúng ta tưởng
là mình hiểu rõ, là những điều mà nhiều học giả khác
không thấu suốt, và Ngài thực sự đưa mọi sự vào thực
hành. Ngài rất khiêm tốn, rất dũng cảm và giúp đỡ tôi
rất nhiều. Khi tôi thực hiện Khóa Nhập thất Yamantaka Vĩ
đại 3 năm tại căn phòng cũ kỹ của tôi ở Sera, Ngài là
người bảo trợ cho cuộc nhập thất này và mọi lễ cúng
dường lửa. Tôi rất biết ơn Ngài. Tôi có cảm tưởng và
hoàn toàn tin rằng Ngài thực sự là một Lạt ma chứng ngộ
cao cấp, chắc chắn là như vậy. Hãy nhìn những dấu hiệu
sau khi Ngài thị tịch., như những xá lợi và các cầu vồng
v.v.. Đây là những dấu hiệu mà một người bình thường
không thể thành tựu, thật vô phương!!! Chỉ những bậc thánh
chứng ngộ rất cao mới có thể thành tựu những dấu hiệu
như thế. Từ 2500 năm trước Đức Phật đã giảng dạy điều
đó chứ không chỉ mình tôi nói với ông. Thỉnh thoảng, khi
tôi nghĩ tới Ngài và những yogi trong quá khứ như Milarepa,
tôi tự hỏi làm thế nào các ngài có thể có đủ can đảm
để làm các thực hành vĩ đại như thế. Đó thực sự là
một điều đáng để tự hào. Ngày nay có nhiều người, mặc
dù nghiên cứu rất giỏi và hiểu biết rất nhiều nhưng để
đưa những kiến thức đó vào thực hành hàng ngày và làm
cho thực hành đó hoàn toàn trở thành nguyên nhân của sự
giải thoát thì quả là hết sức khó khăn. Hiện nay thật
rất rất khó tìm được những bậc tôn quý như các yogi vĩ
đại Milarepa và Lama Konchog. Nếu chúng ta muốn thành Phật
trong đời này, ta nên thực hành như các ngài. Nhưng điều
đó thực sự, thực sự là một công việc vĩ đại. Không
thể tin nổi, phải không? Tôi hoan hỉ, tôi hoan hỉ. Chúng
ta rất, rất may mắn được nối kết với những bậc chứng
ngộ này, thậm chí chỉ được ở bên các ngài một chốc
lát, có mối liên kết và những sự ban phước và đặc biệt
được làm đệ tử của các ngài thì quả là hết sức may
mắn."
Hóa Thân
Thầy
Tenzin Zopa thuật lại: “Khoảng mười phút trước khi Đại
Thành tựu giả ngừng thở, Kopan Khen Rinpoche Lama Lhundrup và
tôi mỗi người nắm một bàn tay của ngài và cuối cùng tha
thiết khẩn cầu ngài trở lại như một hóa thân để làm
lợi lạc cho Phật Pháp và tất cả chúng sinh. Đại Thành
tựu giả đã trả lời chúng tôi với lòng bi mẫn lớn lao,
đưa ra hai biểu thị rõ ràng. Trước hết ngài nói chữ đầu
tiên của tên cha mẹ là chữ AH. Kế đó, bằng cách chỉ ngón
tay về phía đông bắc Kopan, một biểu thị rõ ràng về phương
hướng ngài sẽ đến. Vào lúc đó Khen Rinpoche Lama Lhundrup
và tôi cảm thấy hết sức an ổn và có niềm tin cùng sự
hoan hỉ trong việc xác quyết hóa thân của ngài. Nhưng cả
hai chúng tôi giữ kín biểu thị rõ ràng này cho tới ngày
17 tháng Mười Hai năm 2005 khi Tenzin Nyudrup được Đức Đạt
Lai Lạt Ma thứ 14 xác nhận là hóa thân đích thực không thể
sai lầm của Đại Thành tựu giả quá cố Geshe Lama Konchog.
Khi đó hóa thân được ba tuổi rưỡi.
Yogi
vĩ đại Geshe Lama Konchog thị tịch ngày 15 Tháng Mười năm
2001 và Tenzin Nyudrup ra đời lúc 3 giờ sáng ngày thứ Hai 28
tháng Mười năm 2002, theo lịch Tây Tạng là ngày 22 tháng
Chín, là ngày tốt lành kỷ niệm Đức Phật từ Cung Trời
Đâu Suất trở về thế gian. Khi cậu bé ra đời, thân cậu
to lớn nhưng không làm thân mẫu đau đớn. Những người trong
gia đình nói rằng đứa trẻ sinh ra mà không khóc. Ngay sau
khi cậu ra đời, một trong những Đạo sư dòng Kagyu đã dùng
khoa chiêm tinh để tiên tri về sự kiện này. Việc tiên tri
cho thấy thật rõ ràng rằng đứa trẻ này không phải là
người bình thường, đó là một hiển lộ của một Lạt
ma chứng ngộ rất cao cấp ở phương Nam và v.v..
8 giờ
sáng ngày 12/1/2006 Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 đã làm lễ
thụ phong cho hóa thân Tenzin Nyudrup ở Amarvati trong Viện Kalachakra
Mandala, địa điểm linh thiêng nhất, nơi Đức Phật Thích
Ca Mâu Ni đã ban giáo lý tantra Kalachakra lần đầu tiên trong
thế giới. Hơn 800 đệ tử của Đại thành tựu giả quá
cố Geshe Lama Konchog (là những người tham dự lễ nhập môn
Kalachakra) từ khắp nơi trên thế giới đã tham dự buổi lễ.
Ngoài ra còn có nhiều Tăng đoàn và các tu viện trưởng, cựu
tu viện trưởng, và Lama Zopa Rinpoche, Khen Rinpoche Lama Lhundrup
và v.v.. Hóa thân đã được Đức Đạt Lai Lạt Ma làm lễ
thụ phong tu sĩ và được tặng danh hiêu là Tulku Tenzin Phuntsok
Rinpoche. Khi ban danh hiệu này, Đức Đạt Lai Lạt Ma nói: “Bởi
ngài đã thay đổi thân tướng, tôi ước muốn tặng ngài
một danh hiệu mới, phân nửa là tên tôi và phân nửa là
tên trong đời trước của ngài. Tôi hết sức kỳ vọng ở
ngài, cầu mong ngài tốt lành trong Pháp, tôi tặng ngài danh
hiệu TENZIN PHUNTSOK” (Tulku Tenzin Phuntsok Rinpoche)./.
Chú
thích:
(1)
Cho: Nghĩa đen là “cắt”. Một hệ thống thực hành dựa
trên Bát Nhã Ba la mật, truyền từ Thành tựu giả Ấn Độ
Phadampa Sangye và nữ Đạo sư Tây Tạng Machig Lapdron với mục
đích cắt đứt bốn loại Ma và sự chấp ngã.
(2)
Ba Phương diện chính yếu của Con Đường: những giáo lý
cốt tủy của Lam-rim: sự Từ bỏ, Bồ Đề tâm, và tánh Không.
Thanh
Liên biên dịch dựa trên các bài:
-
“About Geshe Lama Konchog” by Tenzin Zopa
http://www.fpmt.org/teachers/konchog/about.asp
-
“Geshe Lama Konchog - The Search for Geshe Konchog's Reincarnation”
http://www.kopan-monastery.com/teachers_konchog.html
-
“An extraordinary modern-day Milarepa
The
life and death of Geshe Lama Konchog” by Ven. Robina Courtin
http://www.mandalamagazine.org/2002/konchog.asp
-
“Geshe Lama Konchog's Qualities
As
explained by Ven. Lama Zopa Rinpoche in Singapore, May 92”
http://www.fpmt.org/teachers/konchog/konchogqual.asp
-
“The Incarnation of Geshe Lama Konchog”
https://www.fpmt.org/teachers/konchog/tenzin.asp
About Geshe Lama
Konchog
By
Tenzin Zopa
Singapore,
11 Sept. 2000
Geshe
Lama Konchog
Geshe
Lama Konchog studied in Sera Monastery in Tibet from the age of
7 to 32 (1934-1959). Although the monks were not allowed to take tantric
initiations and teachings until after they completed their Geshe studies,
Geshe-la used to sneak out to attend initiations and teachings by such
Lamas as Pabongka Rinpoche, Trijang Rinpoche and Pari Rinpoche. He also
completed the short retreats of the deities he was initiated into, staying
in the labrangs of these Lamas. He completed his Geshe studies and was
about to take his final exams in 1959, but had to escape Tibet. He left
Tibet with only the robes he was wearing, a sheepskin and some texts from
all four traditions. Along the way he met someone who said that the weather
was warm in Nepal and he wouldn't need the sheepskin, so he sold it for
a small amount of money. But he still had another small piece of sheepskin.
At
first he went to Tsum in Nepal and left his texts with someone there, then
went to Kathmandu with the intention of going to Buxa. He met his Guru
Trijang Rinpoche in Kathmandu, who told him not to go to Buxa but to return
to the mountains to meditate. But Geshe-la really wanted to go to Buxa,
so he did not accept his Guru's advice, but went to India. While travelling
on a train with a friend who wanted to visit Varanasi, Geshe-la met Trijang
Rinpoche on the same train. Trijang Rinpoche asked him what he was doing
in India, and told him to go back to the mountains in Nepal to meditate.
This time Geshe-la did, he went straight back to Tsum, collected his texts
from the people he had left them with and went up into the mountains without
telling anyone where he was going. He had only his texts, his one set of
robes, the small piece of sheepskin and a leaky pot. He found a cave high
above the village, which happened to be a cave where Milarepa had meditated,
and where Milarepa's sister offered him cloth for robes. Geshe-la stayed
there for 10 years without leaving or seeing anyone. He was very strong
and didn't sleep at night but did prostrations all night. He lived on nettles
that grew around the cave. (Tenzin Zopa once asked a local meditator, Rinchen
Wangchug, who knew Geshe-la during this time, what Geshe la lived on and
this meditator said that Geshe-la did chu-len during those 10 years, but
when Tenzin Zopa asked Geshe-la about this, he didn't confirm it.) Geshe-la
said this was the happiest time of his life....
After
staying there for 10 years, some villagers who went up into the mountains
with their sheep happened to see him. He must have looked rather frightening
at that time! They told him that they would give him human food if he would
come down to the village and recite texts for them, but he refused, saying
that he had the best food. But the villagers continued to disturb him so
he decided to leave the cave and live someone where else. He found another
cave, but it wasn't as good as the first one — it was only a half-cave,
so he had to build it up with stones.
The
people in the village below this cave (this was the village Tenzin Zopa
is from) had lots of problems with spirits and with rain not falling at
the right time and so forth, and Geshe-la helped them. His mantras were
incredibly effective to eliminate these problems, so the villagers came
to depend on him, and Geshe-la was very compassionate, always helping whoever
asked for help. He continued to do retreats and would help the people in
between retreats. The villages called him "Grandfather Lama" and regarded
him as very precious. In time, monks and nuns in the area (who were mostly
from the Kargyu tradition) requested Geshe-la to be their abbot and requested
teachings from him. Geshe-la gave them sutra and tantra teachings –
he was learned in all four traditions.
So
altogether Geshe-la was in the mountains in retreat for 26 years. He had
come to Kathmandu a few times and met Lama Yeshe, his old friend from Sera,
and although Lama Yeshe requested him several times to stay at Kopan, Geshe-la
did not accept but always returned to Tsum. There was one time when Geshe-la
accompanied Lama Yeshe to the airport in Kathmandu when Lama was leaving
on a visit overseas and on the way someone offered Lama a pair of shoes.
Geshe-la felt very sad because he thought that he would not see Lama again...
Finally in 1985, one year after Lama Yeshe passed away, Geshe-la came to
stay at Kopan. When asked by Tenzin Zopa how it happened that he came to
Kopan, Geshe-la only said that Lama Zopa Rinpoche did a Chokyong (Dharma
Protector) puja to "hook" him into helping Kopan and FPMT. Perhaps Lama
Zopa Rinpoche could provide more information on this point!
Tenzin
Zopa also says in answer to the question as to why Geshe-la came to Kopan,
that it's because of all the things he did in the past, all the things
he is doing now, and all the things he will do in the future. Also, it's
due to our good karma!
http://www.fpmt.org/teachers/konchog/about.asp
Geshe Lama Konchog
The Search for
Geshe Konchog's Reincarnation
Geshe
Lama Konchog passed away on the 15th of October 2001. The search for the
incarnation of our Most beloved Teacher and guru Geshe Lama Konchog is
about to begin. According to one observation a whole range of pujas, and
prayers need to be done to remove all obstacles to finding the true incarnation.
All
Geshe la's students are invited to participate in the prayers. Khen Rinpoche
Geshe Lhundrup advised that it would be very beneficial if the western
and chinese students of geshe la can collect 1 million Vajrasattva mantras,
with strong dedication to find the true incarnation quickly and without
obstacle or doubt.
to
date 5,840,025 mantras have been collected
Additionally
the following pujas are being arranged:
1000x
Namgyalma Pujas
1000x
1000 offerings to Maitreya Pujas
10,000
light offerings at the Boudha stupa
100,000
Mig Tsema mantras ( to be recited by the Kopan nuns)
10,000
Tara praises to be recited by the Kopan monks
Early Life
When
Lobsang Puntsog (Geshe Lama Konchog) was six, his parents decided to send
him to nearby Drepung, one of the three great Gelug monasteries in Lhasa.
But already the young boy was displaying a quality that would be central
to his life: he knew exactly what he wanted and would pursue it with single-minded
determination. He declared that he wanted to attend Sera Monastery instead.
As he had an uncle there, his parents relented. He studied in Sera from
the age of 7 to 32 (1934-1959)
His
uncle, however, was a dob-dob - one of a group of monks found at most the
Gelug monasteries who were basically self-appointed policemen - who actively
discouraged the young boy's wish to study and practice and would beat him
regularly.
But
nothing could deter Lobsang Puntsog. In the monasteries, it was forbidden
to take tantric initiations until one had completed the study of the five
major treatises. However, at the age of nine he joined a group of lamas
and monks to take the Vajra Yogini initiation from his root guru Trijang
Rinpoche, the junior tutor to His Holiness the Dalai Lama.
Throughout
his years at Sera, beginning when he was a child, Lama Konchog would disappear
for months at a time, travelling to various places around Tibet to take
into his astonishing mind a whole range of skills, rarely found all in
one person. "He was expert in so many fields," says Tenzin Zopa. "Apart
from the sutra and tantra teachings of all the four traditions of Tibet,
he was also accomplished at Cham dancing, rituals, sand mandalas, astrology,
making divinations, architecture according to the Vinaya - his knowledge
was astonishing."
For
Geshe Jampa Tseten, it is clear now that his "crazy" schoolmate was not
an ordinary being. "He was a holy being, a great meditator, since he was
a small child."
Life in the Mountains
According
to Lama Lhundrup, the abbot of Kopan Monastery, the route that Geshe Lama
Konchog followed out of Tibet (after the uprising against the Chinese in
1959) was revealed in a dream. The route took him to the village of Tsum,
just over the border into Nepal, and to the cave of Tibet's beloved yogi
and saint, Milarepa. The cave is known as 'Cave of the Doves', high in
the mountainous jungle, where only tigers and other wild animals, as well
as deer, lived. It is said that dakas and dakinis transformed into doves
here to listen to Milarepa's teaching. It was here, also, that Milarepa
was offered robes by his sister.
According
to his own account to Tenzin Zopa, Geshe Lama Konchog trained himself during
the first few months "to have an empty stomach. I lived on nettles, and
gradually was able to practice 'wind chulen' " - a method whereby the meditator
can "take the essence" (chulen) from nature. The usual method practiced
by yogis is to take the essences from rocks and flowers, then mixing them
into pills. But Lama Konchog decided to do without all sustenance. He literally
took the essence from the air, and was able to survive.
Geshe
Lama Konchog lived like this for at least seven years: full of utter determination
to achieve realizations, compelled by great compassion, and delighting
in his solitude, with only the tigers and deer for friends. Asked later
how he felt about conditions in the West, he said, "It is all contaminated!
The best food I ever had was in the cave. The best place I've ever lived
in was the cave. The best friends I ever had were in the cave." The cave
needed to be climbed into, and the deer "would support each other in order
to get in. Sometimes they would sit all day and night. We'd stay peacefully
together with no fear. For me, that was a pure land!".
Coming to Kopan
So
altogether Geshe-la was in the mountains in retreat for 26 years. He had
come to Kathmandu a few times and met Lama Yeshe, his old friend from Sera,
and although Lama Yeshe requested him several times to stay at Kopan, Geshe-la
did not accept but always returned to Tsum. There was one time when Geshe-la
accompanied Lama Yeshe to the airport in Kathmandu when Lama was leaving
on a visit overseas and on the way someone offered Lama a pair of shoes.
Geshe-la felt very sad because he thought that he would not see Lama again...
Finally in 1985, one year after Lama Yeshe passed away, Geshe-la came to
stay at Kopan.
Geshe Lama Konchog's
Death
Around
8:15 on the evening of October 15 2001, Tenzin Zopa and others were with
Geshe Lama Konchog. Remembers Tenzin Zopa, "Geshe-la said to us, 'Now the
vision of the mirage has appeared' - the first of the eight internal signs
of death - 'so please go and start the prayers.' We all left except my
brother Thubten Lhundrup, who recited Geshe-la's daily prayers for him.
At 8.50 his breathing stopped."
Prayers
were performed in Geshe-la's house throughout the day and night during
the seven days that he remained in meditation. On October 22, his holy
body was carried in solemn procession to the site of the fire puja, which
lasted for several hours amid auspicious signs of five types of rainbows
and a drizzle of flowers from the sky. At the end, the specially constructed
stupa containing the fire was sealed.
Kopan's
lamas and three hundred monks and nearby Khachoe Ghakyil's three hundred
nuns, as well as many devoted students from abroad, attended the Yamantaka
fire puja, held at a site chosen by Lama Zopa Rinpoche.
http://www.kopan-monastery.com/teachers_konchog.html
|