An
lạc và Hạnh phúc
Trên
thế gian này, an lạc và hạnh phúc là niềm ao ước, mong muốn
của tất cả mọi người, không phân biệt màu da, sắc tộc
hay tôn giáo. Người theo bất cứ tôn giáo nào trên thế giới
cũng đều muốn có được một cuộc sống an lạc và hạnh
phúc ngay hiện tại, trước khi từ giã cõi đời này ra đi,
về cõi niết bàn hay thiên đàng. Cuộc sống an lạc và hạnh
phúc không phân biệt, không dành riêng cho người giàu nghèo,
học thức, địa vị, hay nam phụ lão ấu. Cuộc sống an lạc
và hạnh phúc chỉ có với những ai "biết" cách sống an lạc
và hạnh phúc mà thôi.
Nhiều
khi chúng ta nghĩ an lạc và hạnh phúc do tạo hóa ban cho, do
cầu nguyện Trời Phật hay thượng đế, thần linh mà được.
Bởi vậy cho nên, khi gặp khổ đau và phiền não, con người
thường tìm kiếm bình an trong sự cầu nguyện, hay mong đợi
sự ban ơn cứu rổi của thần linh hay thượng đế. Chúng
ta thử hỏi có mấy ai được bình yên, được an lạc và
hạnh phúc qua sự cầu nguyện suông như thế? Thí dụ như
có người bị bệnh, nếu chỉ biết cầu khẩn, van xin bác
sĩ, cho mình khỏi bệnh, như vậy chưa đủ. Người đó phải
chịu nghe lời dặn, phải chịu uống thuốc, phải chịu tập
thể dục, phải chịu kiêng cử, thì mới có nhiều hy vọng
khỏi bệnh được. Hơn nữa chúng ta thử suy nghĩ: mình có
xứng đáng được hưởng an lạc và hạnh phúc như đã mong
cầu hay không? Nếu có, thượng đế là đấng toàn năng, chí
công vô tư, đã ban cho chúng ta rồi, đâu cần phải cầu nguyện?
Nếu không, chúng ta có cầu nguyện cũng vô ích mà thôi.
* *
*
Trong
quá khứ xa xưa, việc tin tưởng thần linh chỉ để an ủi
những người quá khổ đau chưa tìm được lối thoát. Ngày
nay, nếu con người không chịu tích cực chữa bệnh cho chính
mình mà chỉ biết cầu khẩn, van xin, chỉ biết đem toa thuốc
đọc tụng hằng trăm ngàn lần thì bác sĩ hay thần linh cũng
bó tay mà thôi. Có người còn mê tín hơn, khi gặp cảnh ngộ
khổ đau và phiền não, bèn đi coi bói, xem tướng, đoán vận
mạng ở những ông bà thầy bói, là những người không còn
phương kế sinh nhai nào khác, ngoài chuyện tán dóc dựa theo
tâm lý của con người, để gạt người khổ đau nhẹ dạ.
Họ bảo người đó về nhà, đổi cái cửa, sửa cái giường,
phá cái tường, xoay cái bếp, dán bùa cùng khắp cửa lớn,
cửa sổ, cầu tiêu, nhà bếp, với hy vọng được bình yên,
được tai qua nạn khỏi, được an lạc và hạnh phúc! Thực
ra làm như vậy chỉ gây thêm phiền toái trong gia đình, bởi
vì đâu phải ai cũng tin những điều mê tín đó, chứ làm
sao có được an lạc và hạnh phúc?
Muốn
có được an lạc và hạnh phúc, chúng ta hãy tích cực tìm
hiểu thế nào là an lạc, thế nào là hạnh phúc, hạnh phúc
từ đâu tới, an lạc từ đâu có, để rồi chúng ta cố gắng
thực hiện cho bằng được cuộc sống an lạc và hạnh phúc
ngay hiện tại, trên thế gian này, bằng chính quyết tâm và
nỗ lực của chúng ta. Người ta ở đời thường quan niệm
hạnh phúc qua hình ảnh của một cuộc sống đầy đủ vật
chất và tinh thần. Người ta thấy một người có nhà cao
cửa rộng, có vợ chồng con cái đàng hoàng, có công ăn việc
làm tốt, có địa vị trong xã hội, thì liền cho đó là hạnh
phúc và mơ ước có được một cuộc đời như thế. Quan
niệm như vậy có nghĩa là người ta chỉ biết cái hạnh phúc
bên ngoài, cái hạnh phúc trước mắt của ngày hôm nay, chứ
chưa phải là hạnh phúc "thực sự và vĩnh cửu".
Chúng
ta hãy chuẩn bị tư tưởng, tìm hiểu thế nào là an lạc
và hạnh phúc thực sự và vĩnh cửu. Nếu không, dù có được
cái hạnh phúc vật chất như hằng mơ ước, chúng ta cũng
không thực sự có được an lạc và hạnh phúc lâu dài. Tại
sao vậy? Bởi vì dù người có hạnh phúc vật chất, chưa
chắc có an lạc tinh thần. Thí dụ như chúng ta trúng số độc
đắc kỳ này, chúng ta có thừa khả năng để sắm xe hơi,
xây nhà lầu, tạo dựng một cuộc sống vật chất giàu sang,
sung sướng. Nhưng thử hỏi, như vậy, chúng ta có an lạc và
hạnh phúc hay không?
Một
cuộc sống đầy đủ về vật chất của ngày hôm nay chưa
chắc đã tồn tại vĩnh viễn cho đến ngày mai. Cuộc đời
biến đổi không cùng, không ai có thể biết được ngày sau
của mình sẽ ra sao. Ngày sau sẽ ra sao, là câu hỏi không có
câu trả lời. Ðừng đi kiếm câu trả lời nơi mấy ông bà
thầy bói, vô ích, phí công, phí sức, phí tiền bạc, phí
thời gian. Tại sao vậy? Bởi vì các ông bà thầy bói còn
chưa biết ngày sau của họ thế nào nữa kìa! Trước đây,
có ai ngờ được rằng ngày nay người dân Việt chúng ta sống
lưu lạc khắp nơi trên quả địa cầu này hay không.
Những
cái chúng ta có hôm nay, ngày mai có thể bị biến đổi, hư
hoại hay mất đi, lúc đó chúng ta sẽ nghĩ sao? Lòng tiếc
nuối tiền tài, của cải, tài sản, đâu làm cho cuộc sống
của chúng ta được an lạc và hạnh phúc. Những công ăn việc
làm khấm khá hôm nay, có thể thất bại ngày mai. Lúc đó,
chúng ta sẽ nghĩ sao, lòng tiếc nuối công ăn việc làm hôm
qua, đâu làm cho cuộc sống hôm nay được an lạc và hạnh
phúc. Những quan hệ bạn bè tốt đẹp hôm nay có thể sẽ
biến đổi ngày mai, có thể trở nên thù nghịch, tai hại
không thể lường trước được. Vì là bạn bè chí thân chí
thiết với nhau hôm qua, chúng ta đã trót dại tâm sự quá
nhiều điều thầm kín riêng tư, về lý lịch, về tình cảm,
về công việc làm ăn, bí mật nghề nghiệp chẳng hạn, ruột
gan phèo phổi đem ra phơi ráo, để rồi hôm nay, quan hệ không
còn tốt đẹp nữa, họ đem những chuyện biết được công
khai trước dư luận, trước mọi người, chúng ta nghĩ sao?
Lòng bực tức, oán thù, giận dữ, đâu làm cho cuộc sống
của chúng ta được an lạc và hạnh phúc. Những người thân
thích, quyến thuộc như cha mẹ, anh chị em, vợ chồng, con
cái của chúng ta, đâu phải vĩnh viễn tồn tại trên thế
gian này. Ðến lúc những người thân thuộc đó có mệnh hệ
nào, hoặc từ giã chúng ta ra đi, chúng ta nghĩ sao? Lòng thương
yêu, trìu mến, tiếc thương, đâu làm cho cuộc sống của
chúng ta được an lạc và hạnh phúc.
Tất
cả những của cải vật chất, những thứ có hình tướng,
mà chúng ta có thể dùng cặp mắt thường để nhìn thấy
được, dùng bàn tay để xúc chạm được, trên thế gian này,
đều phải trải qua bốn giai đoạn: "sinh, trụ, dị, diệt".
Nghĩa là mọi thứ của cải vật chất, có hình tướng, nhỏ
như cái bàn, cái ghế, nhà cửa, cây cối, lớn như dãy núi,
quả địa cầu, đều được hình thành, bằng cách này hay
cách khác, gọi là "sinh", hiện diện trên thế gian này một
khoảng thời gian nào đó, gọi là "trụ", tồn tại được
vài năm hay vài chục năm, vài trăm năm hay mấy ngàn năm, thậm
chí vài triệu năm, cũng phải đến giai đoạn biến đổi,
hư hoại, gọi là "dị", và cuối cùng cũng tan rã, biến mất,
gọi là "diệt".
Chúng
ta nên biết thêm rằng các thứ vật chất, có hình tướng
nói trên đây, bao gồm cả cái thân thể nặng mấy chục ký
lô của chúng ta, trong kinh sách thường gọi là "thân tứ đại",
gồm có địa, thủy, hỏa, phong, tức là đất, nước, lửa,
gió hợp thành này, hay nói cách khác, cái thân bằng đất
sét nhồi với nước rồi phù hơi nóng vào mà thành, cũng
phải trải qua bốn giai đoạn "sinh, trụ, dị, diệt" không
thể khác được! Chúng ta được cha mẹ sinh ra, lớn lên,
trưởng thành, trụ thế được vài chục năm, rồi đến thời
kỳ cơ thể biến dị, trở nên già nua, da dẻ nhăn nhúm, lưng
còm, má hóp và cuối cùng rồi cũng bị hủy diệt. Ðược
trải qua đủ bốn giai đoạn "sinh, trụ, dị, diệt" như thế,
chúng ta thực sự có nhiều phước báo, sống được trăm
tuổi, do tích lũy phước thiện nhiều đời trước và đời
này. Cũng có biết bao nhiêu người trên thế gian này không
trải qua đủ bốn giai đoạn như thế. Có người chỉ có
"sinh" mà không đến được các giai đoạn: "trụ, dị, và
diệt"! Có người chỉ có "sinh" và "trụ" một thời gian ngắn,
cơ thể chưa được "dị", thì đã bị "diệt" rồi! Ðó chính
là những người đã ít tu nhơn tích phước, lại còn tạo
nhiều nghiệp báo xấu!
Thông
thường, chúng ta chỉ thấy người khác qua đời mà không
bao giờ dám nghĩ tới có lúc nào đó, chúng ta cũng phải từ
giã cõi đời này như bao nhiêu người khác. Nếu lúc nào cũng
luôn luôn nhớ nghĩ được như vậy, chúng ta sẽ không còn
phiền não vì những chuyện "dù lớn dù nhỏ" trên thế gian
này nữa. Tại sao vậy? Bởi vì có ai biết ngày mai mình chết
mà hôm nay vẫn còn hơn thua, vẫn còn muốn thưa kiện người
khác ra tòa, vẫn còn tranh đấu như trâu-bị-đánh hay không?
Chắc là không, vì không ai muốn khi mình nằm xuống, người
ta đến khạc nhổ trên quan tài của mình chứ. Nhưng vì tánh
nóng giận, sân hận, tự ái quá cao, ta đây là ngon nhất trong
thiên hạ, cho nên không dằn được. Hơn nữa, vì thường
nghĩ rằng "đời còn dài", cho nên con người khó nhịn được
những điều bất như ý đầy dẫy trên cõi đời này.
Có
người khi thấy một người khác chết thì liền nghĩ ngay
rằng mình cũng có ngày phải chết, cho nên lập tức suy nghĩ,
tìm đường thoát khỏi sanh tử luân hồi. Họ cố gắng tìm
hiểu để khám phá ra "con người chân thật" của chính mình,
ngoài cái thân xác đang mang và sẽ bỏ lại khi ra đi về bên
kia thế giới. Ðó là hạng người có trí tuệ cao. Ðạt được
"con người chân thật" thì chúng ta không còn bị phiền não
khổ đau chi phối, chắc chắn sẽ tìm được cuộc sống an
lạc và hạnh phúc ngay trên cõi đời này, trên thế gian này.
Tại sao vậy? Bởi vì sống được với "con người chân thật"
của chính mình thì chúng ta đã "giác ngộ và giải thoát",
đã bước ra khỏi những khổ lụy của cuộc đời. Nhưng
làm sao đạt được, làm sao sống được với "con người
chân thật" là vấn đề chúng ta cần nghiên cứu, cần tìm
hiểu cho thấu đáo, cho tường tận. Việc này đòi hỏi chúng
ta phải phát tâm bồ đề một cách kiên cố, một cách dũng
mãnh, phải phát nguyện tu học theo đúng Chánh Pháp, trong suốt
một thời gian cần thiết nào đó, tùy theo căn cơ trình độ
và nỗ lực của mỗi người. Mục đích cứu kính của đạo
Phật nhằm chỉ bày cho tất cả mọi người biết được
"con người chân thật" của chính mình, để không còn mê mờ,
trôi lăn trong vòng sinh tử luân hồi. Chứ không phải như
chúng ta thường thấy ở những bước đầu, khi mới đến
với chùa chiền. Ðạo Phật không chỉ có những nghi lễ tụng
niệm, cầu an, cầu siêu, cầu phước mà thôi.
Có
người thấy người khác chết chỉ xúc động một lúc, nhưng
khi thấy người thân qua đời liền tỉnh ngộ, nhận biết
"cuộc đời là vô thường". Vô thường nghĩa là không có
gì trên thế gian này tồn tại vĩnh viễn, kể cả thân xác
này. Cho nên không còn tham đắm chuyện tranh danh đoạt lợi
nữa, quay về suy tư, tìm hiểu đâu là sự thật của con người,
đâu là sự thật của cuộc đời. Từ đó, con người cũng
tìm được cuộc sống an lạc và hạnh phúc. Có người thấy
người khác chết, thấy người thân qua đời cũng không ảnh
hưởng gì, cho đến lúc chính bản thân suýt chết vì một
tai nạn nào đó, hay may mắn thoát khỏi một cơn bệnh hiểm
nghèo, thập tử nhứt sanh, liền thức tỉnh, nhận biết rõ
ràng cuộc đời là "khổ nhiều vui ít", mọi của cải vật
chất là vô thường, cuối cùng không có gì trường tồn,
liền mạnh mẽ dứt bỏ mọi thứ đau khổ phiền não hệ
lụy trên đời. Khi dứt bỏ được, con người bắt đầu
sống cuộc đời còn lại trong an lạc và hạnh phúc.
Ðại
đa số còn lại thì không như vậy. Con người mãi lăn lộn
trong cuộc sống của thế gian, không có đủ thời giờ để
ăn uống, nghỉ ngơi, lo cho chính mình, thấy người khác chết
thì mặc kệ, mình thì "còn lâu mới chết", đời mình còn
dài mà, hãy lo làm ăn tranh đấu, kiếm tí danh gì với bà
con, cho rỡ ràng tông môn dòng họ, cho sáng mặt đẹp mày,
đồng thời kiếm cho thiệt nhiều tiền, bất chấp mọi thủ
đoạn, lường gạt sang đoạt, vu khống cáo gian, thưa gởi
kiện tụng, để hưởng thụ cho sung sướng tấm thân. Các
việc khác để người khác lo, không phải chuyện của mình,
người bị thưa bị hại khổ sở thế nào cũng mặc kệ.
Ðến lúc lâm chung, sắp lìa đời, họ thỉnh sư, cầu cha,
mời ông, mời bà, đến chật cả nhà, tụng kinh cầu nguyện,
để cho mình được vãng sanh tây phương cực lạc, cho mình
được tiếp tục sung sướng, cho mình được lên thiên đàng,
để hưởng phước đời đời trên đó. Ðem tiền hối lộ
các sư, các cha như vậy là được như ý nguyện hay sao? Trên
các cõi lành đó, chỉ có các bậc thượng thiện nhơn, tức
là các người toàn thiện mà thôi. Ðâu phải lắm tiền nhiều
của, đem nhờ thiệt là nhiều người khác cầu nguyện cho
mình mà đặng đâu. Khi còn sống trên thế gian này, họ chỉ
biết có mình, gia đình mình, chỉ biết có "mình và mình,
tiền và tiền", không biết tu tâm dưỡng tánh, cho nên không
được an lạc và hạnh phúc, cuộc sống chìm đắm trong phiền
não khổ đau, đấu tranh giành giựt. Ðến khi chết, một cách
chắc chắn, họ chỉ được tiêu diêu nơi miền cực lạc,
được siêu thăng về cõi thiên đàng, qua các phân ưu trên
báo chí mà thôi.
Hiểu
được cuộc sống là vô thường, thay đổi không dừng, tâm
ý cũng biến đổi từng giây từng phút, chúng ta đã được
phân nửa cuộc sống an lạc và hạnh phúc. Tại sao vậy? Bởi
vì hiểu được như vậy, khi gặp tai biến của cuộc đời,
nay còn mai mất, nay thịnh mai suy, nay lời mai lỗ, nay vui mai
buồn, nay khen mai chê, nay thân mai thù, nay thương mai ghét,
nay bốc mai bôi, nay lên mai xuống, nay vua mai giặc, chúng ta
liền biết ngay đó là "thập như thị", tức là "mười điều
đương nhiên". Trên cõi đời này, thế gian thường tình là
như vậy đó, chúng ta đừng ngạc nhiên, đừng thắc mắc,
đừng tức giận, đừng thở than, đừng trách hờn, đừng
nghĩ suy, đừng bận tâm. Nhờ đó, chúng ta không còn khổ
đau và phiền não nữa.
Trên
thế gian này, chúng ta thấy đầy dẫy những sự thăng trầm:
lúc được lúc thua, lúc thắng lúc bại, lúc lời lúc lỗ,
lúc thịnh lúc suy, lúc khen lúc chê, lúc tâng bốc lúc bôi
bác, lúc đau khổ lúc hạnh phúc. Trong kinh sách, những bước
thăng trầm như vậy được gọi là "bát phong". Bát phong gồm
có bốn điều phước báo và bốn điều quả báo, hoặc bốn
điều như ý và bốn điều bất như ý, chia thành bốn cặp:
"lợi và suy, hủy và dự, xưng và cơ, khổ và lạc". Ðó là
tám ngọn gió trên thế gian, lúc nào cũng không ngừng thổi,
hết cơn gió này rồi đến cơn gió khác, có lúc gió thổi
hiu hiu mát mẻ khỏe khoắn, có khi gió thổi mãnh liệt kinh
hồn, tàn bạo khốc liệt trong các cơn giông bão.
Lúc
gặp ngọn gió "lợi lộc" thổi đến, như trúng số chẳng
hạn, thì tâm của chúng ta sẽ nổi sóng ngay, có người mừng
quá đứng tim hết thở. Lúc gặp ngọn gió "suy sụp" thổi
đến, thời cuộc gây nên tán gia bại sản, sự nghiệp điêu
tàn, thì tâm của chúng ta sẽ nổi sóng ngay, có người tiếc
của quá nên tự vận chết. Lúc gặp ngọn gió "hủy báng"
thổi đến, bị chê bai, bị bôi lọ, bị nói xấu thì tâm
của chúng ta sẽ nổi sóng ngay. Lúc gặp ngọn gió "danh dự"
thổi đến, được viết sách đề cao, được phát bằng khen
tặng, vui vẻ khôn cùng, thì tâm của chúng ta sẽ nổi sóng
ngay. Lúc gặp ngọn gió "xưng tán" thổi đến, được tâng
bốc, nêu tên ngợi khen, thì tâm của chúng ta sẽ nổi sóng
ngay. Lúc gặp ngọn gió "cơ bài" thổi đến, bị chỉ trích,
bài bác, đích danh phê bình, thì tâm của chúng ta sẽ nổi
sóng ngay. Lúc gặp ngọn gió "khổ đau" thổi đến, chẳng
hạn như gặp hoạn nạn, người thân qua đời, thì tâm của
chúng ta sẽ nổi sóng ngay. Lúc gặp ngọn gió "hoan lạc" thổi
đến, được sự hỷ hạ mừng vui, thì tâm của chúng ta sẽ
nổi sóng ngay.
Người
nào có công phu tu tập, có bản lãnh chịu đựng được tám
ngọn gió độc này thổi đến mà "thước-ca-ra tâm" vẫn "như
như", vẫn "vô động chuyển", tức là tâm trí của người
đó vẫn không lay động, không khởi niệm, không vui mừng
hớn hở, cũng không âu lo sợ sệt, dù gặp bất cứ hoàn
cảnh nào cũng vậy, người đó được gọi là "bát phong xuy
bất động", có nghĩa là tám gió thổi chẳng động, dĩ nhiên
người đó có cuộc sống an lạc và hạnh phúc vậy. Ngoài
biển khơi lúc nào cũng có gió thổi, tùy theo sức gió, mặt
biển sẽ có sóng nhỏ, sóng to tương ứng. Tâm của chúng
ta ví như mặt biển, khi có chuyện xảy ra, ví như tám gió
thổi đến, thì lập tức nổi sóng ngay. Thí dụ như thấy
người oán thù, nghe lời chửi mắng, nhớ chuyện thua thiệt,
thì tâm của chúng ta lập tức nổi sóng nổi sân ngay. Chúng
ta muốn có cuộc sống an lạc và hạnh phúc thì nội tâm không
nên nổi "sóng tham, sân, si" mỗi khi "tám gió" thổi đến.
Còn nếu cơn sóng có "lỡ" nổi lên rồi, thì hãy giác ngộ
ngay, hãy "biết" ngay rằng tâm của chúng ta đang nổi sóng.
Nhờ đó sóng sẽ lặng ngay và chúng ta hãy mỉm một nụ cười
cho thật tươi tắn! Thế là hết, phiền não đã qua đi rồi!
Tuy nhiên, sóng lặng nhanh hay chậm là do công phu quán chiếu
mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi khắc của mỗi chúng ta. Cũng như
chiếc xe có thắng ăn hay không vậy thôi. Thông thường thì
chúng ta ai ai cũng "tới luôn bác tài" cho hả giận, không thể
dừng được, không thể nhịn nổi, mỗi khi tám gió thổi
đến.
Trong
gia đình, nếu người vợ có lỡ tay đập bể một món đồ
bình thường, hoặc quan trọng và quí giá như cái bình cổ
đời Khang Hy đi nữa, đức lang quân cũng không nên vì thế
mà nặng lời tiếc của, làm cho gia đạo bất an, huống gì
những chuyện lặt vặt nhỏ mọn khác. Cặp vợ chồng như
vậy khỏi cần phải đi coi bói, xem chừng nào hết tiểu hạn
hết đại hạn, chừng nào tai qua nạn khỏi, chừng nào mới
được bình yên. Thực ra đại hạn hay tiểu hạn là tùy ở
mình hết trơn, bao lâu mình còn lầu bầu tiếc của thì bấy
lâu mình còn phải xức dầu cù là cho bớt nhức đầu, cho
đỡ đau bụng. An lạc và hạnh phúc ở ngay trong gia đạo
của họ rồi, khỏi cần phải kiếm, nhọc công mệt sức.
Cũng vậy, khi ông chồng có thất bại trong công việc hùn
hạp làm ăn, thua lỗ, thậm chí có đứt vốn, vỡ nợ đi
chăng nữa, vị phu nhân hiểu biết cũng không vì thế mà nặng
lời tiếc của, không đay nghiến: phải chi ông để tiền
cho tôi mua hột xoàn vừa chưng diện được đẹp đẽ, vừa
để dành làm của sau này! Ðược như vậy, gia đạo sẽ bình
yên, cuộc sống được an lạc và hạnh phúc chắc chắn, không
nghi. Những cặp vợ chồng như vậy không cần đến gặp bác
sĩ tâm thần, tâm lý gì cả. Bởi lẽ, dù có than trời trách
đất, la lối om sòm chăng nữa thì cũng không có cách nào
bù lại những sự mất mát vật chất cũng như tinh thần,
chuyện gì đã qua thuộc về quá khứ, hãy để cho nó qua đi,
đừng tiếc nuối, đừng than van, đừng nhớ tưởng, chẳng
ích lợi gì. Trong Kinh Kim Cang, Ðức Phật có dạy: "Quá khứ
tâm bất khả đắc", chính là nghĩa như vậy.
Người
ta thường tự hỏi: Tại sao tự nhiên tôi khổ quá vậy, tại
sao tự nhiên tôi bị bệnh vậy, tại sao tự nhiên tôi bị
người khác mắng vậy, tại sao tự nhiên có đứa bé mới
sanh ra đã bị tật nguyền, lục căn khiếm khuyết? Con người
không thể giải thích được những câu hỏi tại sao "tự
nhiên" trên đây, bèn đổ hết lên đầu một nhân vật, do
chính con người tưởng tượng ra, rồi gọi đó là Trời,
là Thượng Ðế, là Tạo Hóa. Người ta thường nói: Nhờ
Trời thương, nên tôi giàu có, sung sướng. Tại Trời trớ
trêu, không thương yêu, muốn trừng phạt, nên tôi khổ quá,
nên tôi bị bệnh hoạn, nên tôi bị tai nạn liên miên! Cái
gì cũng nhờ trời tại trời hết trơn. Ông Trời hay Bà Trời
nếu có thực, và là đấng có quyền năng tuyệt đỉnh, là
đấng chí công vô tư, là đấng có lòng bác ái bao la, tại
sao lại "ban phước giáng họa" một cách tùy tiện, một cách
bừa bãi như thế, tại sao không ban cho tất cả con người
một cuộc sống an lạc và hạnh phúc ngay trên thế gian này,
tại sao không dẹp hết loài yêu ma quỉ quái, để cho cuộc
đời được tươi vui đẹp đẽ? Trời lại hứa hẹn rằng:
người nào chịu thờ phượng, mới được cho lên thiên đàng
hưởng phước đời đời, còn tất cả mọi người khác không
chịu tin như vậy, không chịu thờ phượng, bị cho xuống
hỏa ngục hết trơn! Cái cõi thiên đàng phe đảng, ích kỷ
như vậy, đâu khác gì thế gian này?
Cái
niềm tin vô căn cứ nơi trời đất quỉ thần ma quái linh
thiêng, không luận lý được như vậy, đang dần dần bị
đẩy lui, theo đà phát triển của khoa học, trên khắp thế
giới hiện nay. Số người tin tưởng như vậy, càng ngày càng
sáng mắt ra, càng giảm dần, nhờ học hiểu chân lý. Người
đời nay nhứt định không để cho những kẻ lợi dụng đức
tin tôn giáo lừa gạt thêm nữa. Những người này bày ra những
câu chuyện huyễn hoặc, linh thiêng giả tạo, nào là tượng
đá biết khóc, nào là bức tranh chảy nước mắt, nào là
ngày tận thế sắp đến, nào là thánh thần cứu người chết
sống lại, nào là thần linh hiện ra nơi này nơi nọ, trên
đám mây, trên ngọn cây, trong hốc đá, bên suối nước, dạy
điều này, bảo điều kia, tiên tri điều nọ, điều nào cũng
có lợi cho nhóm người ít ỏi của họ mà thôi. Con người
có trí tuệ tối thiểu không thể chấp nhận, không thể tin
được những điều vô lý như vậy. Thử hỏi thánh thần
cứu người chết sống lại làm chi, bởi vì sau đó người
này cũng phải chết mà thôi, có ai sống mãi không chết đâu,
kể cả ông thánh ông thần kia. Lúc đó ai đến cứu họ lần
nữa? Thánh thần hiện ra có ích lợi gì cho việc tu tâm dưỡng
tánh của chúng ta chứ? Hay chỉ để gánh tội thay cho chúng
ta?
Thực
ra, trên thế gian này không việc gì tự nhiên mà có, mà sinh
ra đâu, cũng không có trời nào ban phước giáng họa một
cách bừa bãi như vậy cả. Chúng ta cần nên biết sự thực
là:
Tất
cả mọi sự việc đều do nhân duyên sanh ra.
Tất
cả mọi sự việc đều do nhân duyên diệt đi.
Thí
dụ như cái cây không phải tự nhiên mọc lên được, mà
phải do nguyên nhân là hạt giống gieo xuống đất, rồi nước
tưới, ánh sáng và nhiều yếu tố khác trợ duyên, mới có
được. Gieo nhân là hạt giống cam thì được cây cam và gặt
hái quả cam. "Nhân nào quả nấy" là định luật. Khoa học
cũng thừa nhận như vậy. Ăn uống không vệ sinh, không điều
độ là nguyên nhân, hậu quả là bị bệnh. Thời nay, người
bị bệnh thì đi bác sĩ khám bệnh và cho thuốc uống, chứ
cầu nguyện thượng đế, uống nước sông nước suối, tụng
kinh thì làm sao khỏi bệnh cho được? Nếu tụng kinh cầu
nguyện thượng đế, uống nước sông nước suối, mà khỏi
bệnh, thì bác sĩ, dược sĩ nên giải nghệ, bệnh viện đóng
cửa cho rồi. Bị bệnh không do trời phạt, hết bệnh không
do trời thương. Hút sách, cờ bạc là nguyên nhân, hậu quả
là tán gia bại sản, vợ bỏ con chê. Chơi xấu, đâm bị thóc
thọc bị gạo, lường gạt là nguyên nhân, hậu quả là bị
chưởi mắng, khinh khi. Lười biếng làm việc là nguyên nhân,
hậu quả là nghèo khó. Lười biếng học hành là nguyên nhân,
hậu quả là dốt nát. Âm mưu hại người là nguyên nhân,
hậu quả là bị quả báo người hại lại.
Siêng
năng làm việc, biết tiết kiệm là nguyên nhân, kết quả
là giàu có. Chăm chỉ học hành là nguyên nhân, kết quả là
đỗ đạt. Tốt bụng giúp người là nguyên nhân, kết quả
là được mến chuộng. Tâm hồn khoáng đạt thoải mái, không
chứa chấp thù hận, không chứa chấp chuyện nhỏ mọn, không
tham sân si, không thành kiến, không ganh tị, không đố kỵ,
không tị hiềm, không ganh ghét, không tranh đua, không hơn thua,
không kỳ thị, không so đo, không suy lường, không tính toán,
không cố chấp, không quan trọng hóa mọi việc lớn nhỏ,
không phân biệt phe phái, không thị phi nhơn ngã là nguyên
nhân, kết quả là cuộc sống an lạc và hạnh phúc vậy.
Thường
thì chúng ta thấy quả báo nhãn tiền, sinh sự thì sự sinh,
gieo gió thì gặt bão, ở hiền thì gặp lành, làm thiện thì
hưởng phước. Tuy nhiên, cũng có nhiều người thắc mắc:
Tại sao có người ăn hiền ở lành, biết tu tâm dưỡng tánh,
thường xuyên đi chùa, đi nhà thờ, không làm việc gì bất
nhơn thất đức, nhưng họ cứ bị tai họa, bệnh hoạn, họa
vô đơn chí, xui xẻo dồn dập? Trái lại, có người thật
điêu ngoa, hung tợn, lừa thầy phản bạn, làm đủ mọi chuyện
tồi tệ, ném đá dấu tay, không chừa bất cứ thủ đoạn,
phương tiện gian manh nào, nhằm đoạt cho bằng được mục
đích vị kỷ của họ, tại sao họ vẫn cứ phây phây, nhởn
nhơ, ăn nên làm ra, tậu nhà sắm xe? Dường như công lý, lẽ
phải không có trên quả địa cầu này vậy! Thượng đế,
nếu thực là đấng toàn năng, có phép lạ siêu việt, cầu
gì cho nấy, cứu người chết đặng sống, sao không dẹp trừ
sạch hạng người như vậy, cho thế gian này biến thành thiên
đàng, có phải là tốt đẹp vẹn toàn hay không?
Trong
lúc khoa học còn quá phôi thai chưa giải thích được các
hiện tượng vật lý, thiên văn, cho nên con người bèn tưởng
tượng, bèn nặn ra thượng đế, để chính con người nương
tựa vào đó, cầu nguyện tìm sự bình an tâm hồn tạm thời
trong lúc sợ hãi, khổ đau mà thôi. Luật nhân quả giải thích
được các việc đó trong ba thời: quá khứ, hiện tại và
vị lai. Có những nguyên nhân được tạo ra trong quá khứ,
kết quả hay hậu quả nhận được trong hiện tại. Có những
nguyên nhân được tạo ra trong hiện tại, kết quả hay hậu
quả nhận được trong vị lai.
Trong
Kinh A Hàm, Ðức Phật có dạy:
Dục
tri tiền thế nhân, đương kim thọ giả thị.
Yếu
tri lai thế quả, kim sanh tác giả thị.
Nghĩa
là:
Muốn
biết kiếp trước mình đã làm gì, hãy nhìn cuộc sống của
mình hiện tại.
Muốn
biết kiếp sau mình sẽ ra sao, hãy nhìn việc mình đang làm
hiện tại.
Nếu
hôm nay mình dốt nát nghèo nàn khốn khổ, gặp tai nạn liên
miên, thậm chí chết người, thì đó là quả của cái nhân
tạo ác nghiệp và không biết làm việc phước thiện trước
đây, chứ không có chuyện thương ghét tùy tiện của thượng
đế nào cả. Nếu hôm nay mình thông minh, đủ ăn đủ mặc,
thì đó là quả của cái nhân tu tâm dưỡng tánh, tích phước
tích đức trước đây nhiều đời và đời này. Hôm nay mình
được bình an là quả của cái nhân mình không tạo sự bất
an cho kẻ khác, dù đó là kẻ thù. Hôm nay mình được hạnh
phúc là quả của cái nhân mình không phá hoại hạnh phúc
kẻ khác, dù đó là kẻ thù.
Tùy
theo "cái nhân" là hạt giống loại nào, sau khi được gieo
xuống đất, phải chờ đủ "thời tiết nhân duyên", mới
gặt hái "cái quả" của nó, có khi sớm, cũng có khi muộn.
Cũng có khi gặt phải quả chanh chua, nhưng có thể đem bán
đi, mua quả cam ngọt. Ðó là trường hợp chúng ta đã "lỡ"
gieo nhân xấu, nhưng nhờ thiện tri thức nhắc nhở, chúng
ta biết phục thiện, quay trở về chánh đạo, chuyển ba nghiệp
xấu ác thành ba nghiệp thiện lành, làm nhiều việc phước
đức, tu tâm dưỡng tánh, chúng ta có thể gặt "quả tốt",
hay ít ra cũng giảm bớt được "quả xấu". Tức là chuyện
lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Cũng ví như gieo nhân
biết tiết kiệm, con người có thể gặt quả giàu có, hay
giảm bớt được nợ xưa đó vậy.
Trong
Kinh Hoa Nghiêm, Ðức Phật có dạy:"Nhứt thiết duy tâm tạo".
Nghĩa là tất cả đều do tâm của chúng ta tạo ra. Muốn có
quả thiên đàng trong tâm, chúng ta hãy gieo nhân từ bi hỷ
xả, bác ái vị tha. Gieo nhân ích kỷ, hận thù, tham lam, sân
hận, si mê, nhứt định gặt quả địa ngục trong tâm, chắc
chắn không sai, chỉ có sớm hay muộn mà thôi. Thiên đàng
địa ngục hai bên. Ai ngộ thì nhờ, ai mê thì sa. Thiên đàng
chẳng chứa quỉ ma. Ai người tâm thiện tìm ra thiên đàng.
Chúng ta đã thấu hiểu lý lẽ chân thật của cuộc đời
là vô thường, không có gì tồn tại vĩnh viễn, không có
gì là tự nhiên sanh. Luật nhân quả áp dụng trong ba thời:
quá khứ, hiện tại, vị lai. Sinh sự thì sự sinh. Nhân nào
thì quả nấy. Gieo gió thì gặt bão. Có lửa thì có khói.
Cầu nguyện chỉ đem lại sự bình an tâm hồn tạm thời.
Bình an thực sự chỉ có cho người thiện tâm mà thôi. Thiên
đàng, địa ngục tuy là hai tâm trạng khác nhau, nhưng tất
cả thực sự chỉ là các trạng thái ở trong tâm của tất
cả chúng ta mà thôi.
* *
*
Tóm
lại, cuộc sống an lạc và hạnh phúc không do cầu nguyện
suông mà được, không có một nguyên tắc nào, một phương
pháp nào mà tạo ra. Cuộc sống an lạc và hạnh phúc không
là độc quyền của bất cứ ai theo một tôn giáo nào, bất
cứ ai thuộc một dân tộc nào, hoặc bất cứ ai thuộc một
giới nào. Người quá khôn ngoan, lanh lợi ở đời không thể
có cuộc sống an lạc và hạnh phúc. Người quá khờ dại,
u mê, ngu muội cũng không thể có cuộc sống an lạc và hạnh
phúc. Cuộc sống an lạc và hạnh phúc chỉ có nơi tất cả
những ai biết tu tâm dưỡng tánh, biết quên mình vì người,
biết làm việc phước thiện, biết quán chiếu, suy tư lẽ
vô thường, lý nhân quả, nhân duyên của cuộc đời. Tức
là cuộc sống an lạc và hạnh phúc chỉ có nơi những người
"biết" sống an lạc và hạnh phúc mà thôi. Chí công vô tư
là ở chỗ đó vậy.
Ngày
xưa, có người đến hỏi Ðức Phật: Bạch Ngài, có kinh điển
nào có thể đọc tụng để cầu nguyện cho đệ tử được
Niết bàn hay không? Ðức Phật đáp: Không! Tại sao vậy? Thí
dụ như quăng hòn đá xuống nước, hòn đá nặng tức nhiên
chìm lĩm, không có kinh điển nào đọc tụng, có thể cầu
nguyện cho cục đá nổi lên được. Ðem dầu đổ xuống nước,
dầu nhẹ tức nhiên nổi trên mặt nước, không có kinh điển
nào đọc tụng, có thể khiến cho dầu chìm được. Nghĩa
là khi con người tạo nghiệp bất thiện thì bị sa đọa,
làm việc xấu ác thì tâm trạng bất an, không thể nhờ cúng
kiến cầu an, mà được bình an, yên ổn, không thể nhờ cầu
hồn, cầu siêu mà người đó có thể thăng lên niết bàn
hay thiên đàng được. Cũng vậy, khi con người biết làm việc
phước thiện, biết tu tâm dưỡng tánh, biết quán chiếu,
biết suy tư lẽ vô thường, lý nhân quả nhân duyên của cuộc
đời, thì nhứt định khi sống được an lạc và hạnh phúc.
Khi ra đi, người đó được an lành, siêu thoát, tái sanh nơi
nhàn cảnh. Không ai có thể đem kinh điển nào đọc tụng,
hay rủa xả, hoặc không thể vì người đó không theo tôn
giáo này, không theo tôn giáo kia, hoặc vì bất cứ lý do gì,
mà người đó có thể đọa vào địa ngục được. Tâm của
họ trong sáng, thanh tịnh, tự tại, nhẹ nhàng, thánh thiện
hiện đời, nhứt định khi ra đi, được siêu thăng cõi lành,
cõi thiện mà thôi, không có gì nghi ngờ cả. Cũng như cái
cây bình thường mọc nghiên về bên nào, khi bị cưa xuống,
sẽ ngã về bên đó vậy. Chí công vô tư đúng nghĩa phải
là như vậy.