Dọn
kho ăn Tết
Theo
thông lệ hằng năm, vào dịp năm hết tết đến, nơi nơi
người người đều dọn dẹp nhà cửa cho ngăn nắp hơn, sắp
xếp bàn ghế, tủ giường cho tiện nghi hơn, trang hoàng phòng
khách cho sáng sủa hơn, lau chùi lư hương, bàn thờ cho trang
nghiêm hơn. Tất cả đều được lo liệu chu tất trước ngày
rước ông bà, tức là trước ngày 30 tết, trể lắm cũng
phải xong trước giờ đón giao thừa. Bởi vì suốt năm, làm
việc quần quật, mọi người đều mong, ngày đầu một năm,
hoàn toàn nghỉ ngơi, cho thiệt thoải mái, khỏe khoắn tinh
thần, phục hồi sức khỏe, chuẩn bị làm việc, suốt trong
năm mới. Có người tin rằng, nếu làm việc nhiều, trong ngày
đầu năm, sẽ "giông" cả năm, nghĩa là suốt năm, đều phải
làm lụng, vất vả cực nhọc. Dẫu biết đó là, mê tín dị
đoan, nhưng không ít người, cứ tin như vậy. Thực ra năm
nào, chúng ta cũng phải, làm việc vất vả, mới được có
ăn, trừ phi thất nghiệp, trừ phi trúng mánh, thần tài chiếu
cố, trúng số chẳng hạn. Ðặc biệt năm nay, ngoài những
chuyện bắt buộc phải chuẩn bị kể trên, chúng ta làm thêm
một việc ngoại lệ, đó là: Dọn Kho Ăn Tết.
* *
*
Trong
suốt năm qua, hay nhiều năm tháng dài, chúng ta đem cất vào
trong kho bất cứ vật dụng gì còn tốt, còn xử dụng được,
còn chưa muốn vứt đi, lại chẳng biết đem cho ai, có biết
cũng chẳng dám, không khéo sợ mích lòng. Thậm chí, có các
món đồ, cứ mua đem về, hoặc người khác cho, nhưng chưa
có dùng, cũng bỏ vào kho, đợi khi có dịp, đem cho người
khác. Lâu ngày dài tháng, cái kho ắp lẫm, đã quá bụi bặm,
bẩn thỉu dơ dáy. Hôm nay chúng ta, nhân dịp cuối năm, dọn
dẹp nhà cửa, muốn đem vào kho, thêm vài món nữa, nhưng thực
không còn, một chỗ nào trống, để nhét cho vừa. Chúng ta
bèn phải, xăn quần cởi áo, ra công dọn kho, để ăn tết
vậy. Ðến khi mở cửa, bước vào trong kho, lôi ra từng món,
món to món nhỏ, món cũ món mới, quét bụi sạch trơn, lau
chùi kỹ lưỡng, xem xét kỹ càng, kiểm soát đàng hoàng, đem
vô trở lại, chẳng muốn bỏ đi, một món nào hết! Như vậy
nghĩa là: cái kho vẫn đầy, đủ moi mọi thứ, thiệt là khổ
quá, chẳng biết làm sao, giải quyết thế nào, cho được
ổn thỏa. Người đời thường nói: "Bỏ thì thương, vương
thì tội", chắc có lẽ là trường hợp này đây, chẳng biết
đúng vậy hay không?
Cũng
vậy, ngoài cái kho của cải vật chất nói trên, đã gây bao
nhiêu cực nhọc rối rắm, chúng ta còn có một cái kho nữa,
chứa đựng nhiều thứ ác liệt hơn, kinh khủng hơn, dữ dằn
hơn, khó khăn hơn, khó thấy hơn, khó bỏ hơn, khó chịu hơn.
Cái kho đó là, cái kho chứa gì, ghê rợn quá vậy? Xin thưa
trình ngay, khỏi mất thời giờ, đó chính thực là: "Kho Tàng
Tâm Thức", của mỗi chúng ta. Thực vậy, tất cả chúng ta,
ai ai cũng có, một cái gọi là: kho tàng tâm thức, chứa đựng
tất cả, hình ảnh âm thanh, mùi hương mùi vị, cảm xúc ký
ức, chúng ta thu lượm, từ khi còn bé, chí cho đến lúc, trở
về thăm viếng, tổ tiên ông bà.
Chúng
ta sống ở trên đời, hằng ngày phải sinh hoạt, phải làm
việc, phải tiếp xúc với mọi người, trong xã hội, trong
khu phố, trong cộng đồng, trong trường học, trong sở làm,
trong hãng xưởng, trong công trường, trong nông trại. Với
hai con mắt và hai lỗ tai, chúng ta thu nhận biết bao nhiêu
hình ảnh và âm thanh, rồi đưa vào chứa trong kho tàng tâm
thức. Hai con mắt và hai lỗ tai của chúng ta ví như hai bộ
phận quan trọng của một cái máy quay phim, mỗi ngày quay một
cuộn băng, với đầy đủ hình ảnh và âm thanh, từ êm ái
dịu dàng, đến ồn ào náo động, từ thương yêu trìu mến,
đến giận ghét hận thù, chưa kịp dán nhãn, chưa kịp đặt
tên, đã được đưa vào, cất ngay trong kho. Tạm gọi đó
là: kho tàng tâm thức.
Trong
kho tàng tâm thức, chúng ta chứa đựng đầy đủ hình ảnh
của người thân lẫn kẻ thù, hình ảnh của những người
gọi là tốt, vì đã từng giúp đỡ chúng ta, lẫn hình ảnh
của những kẻ gọi là xấu, vì đã từng làm chúng ta mích
lòng. Lâu lâu, chúng ta đem những hình ảnh đó chiếu đi chiếu
lại, để sống lại cảnh náo động, thương thương, ghét
ghét, bên trong tâm trí, y như lúc cảnh tượng đó xảy ra
trước kia. Hình ảnh những người thân thương hiện ra, chúng
ta cũng đau khổ bất an, thờ thẩn thẩn thờ, nhớ nhung thương
mến, muốn được gặp lại, nhưng biết bao giờ, mới được
toại nguyện. Hình ảnh những kẻ đáng ghét hiện ra, chúng
ta cũng đau khổ bất an, phùng mang trợn mắt, bực bội khó
chịu, không muốn nhớ tới, không muốn gọi tên, không thèm
gặp mặt, nhưng phải gặp hoài, cứ gặp đều đều, thực
là trớ trêu! Như vậy, việc chúng ta cất giữ những hình
ảnh đó, trong kho tàng tâm thức, là nên hay không nên, là
khôn hay không được khôn lắm? Vậy mà giờ đây, nhân dịp
cuối năm, tại sao chúng ta, không chịu ra công, dọn dẹp sạch
sẽ, kho tàng tâm thức, cho được trống trải, mát mẻ khỏe
khoắn, đêm ngủ được yên, ngày ăn được ngon?
Trong
kho tàng tâm thức, chúng ta chứa đựng đủ thứ âm thanh,
từ những lời khen tặng, xưng dương, tán thán, ca ngợi, nịnh
hót, tâng bốc, yêu thương, trìu mến, ngọt ngào, tình cảm,
cảm động, dễ nghe, cho đến những lời vu oan, vu khống,
thống trách, hách dịch, trịch thượng, kiêu căng, lăng nhục,
thô tục, giận hờn, chửi bới, bươi móc, bêu riếu, phỉ
nhổ, phỉ báng, hủy báng, hủy nhục, nhục mạ, mạ lỵ,
phê bình, chỉ trích, khích bác, chê trách, khiển trách, trách
cứ, câu mâu, lầu bầu, rủa xả, xiên xỏ, xỏ xiên, mắc
mứu, quở trách, quở mắng, la rầy, la mắng, mắng nhiếc,
mắng chửi, sỉ vả, sỉ nhục, gièm pha, nói xấu, khinh khi,
khi dể, coi thường, coi rẻ, rẻ rúng, sâu độc, sâu hiểm,
hiểm ác, ác độc, độc địa, đay nghiến, nguyền rủa, nhiếc
mắng, kê tủ vào họng, tọng cho câm mồm, đặt điều thêm
bớt, có nói không không nói có, đâm bị thóc thọc bị gạo,
thọc gậy bánh xe, thực là khó nghe, nhưng cứ nhớ hoài, rất
là khó quên, cho nên khó ngủ, cú rủ suốt ngày, năm này tháng
khác!
Hai
cái lỗ tai của chúng ta làm việc thực đắc lực, đem chứa
thực nhiều thứ, vào trong kho tàng tâm thức. Những lời êm
dịu, dễ chịu dễ nghe, lại không nhiều lắm, nhưng vẫn
làm cho, chúng ta khó ngủ, bất an trằn trọc, khoái chí hả
hê, muốn nghe lần nữa, vẫn chưa thỏa mãn. Những lời khó
nghe, không ai thèm nghe, không ai thích nghe, không ai muốn nghe,
không ai chịu nghe, quả thực là nhiều. Dĩ nhiên, những lời
nói như vậy càng làm cho chúng ta khó ngủ, bất an trăn trở,
bực bội tức tối, không muốn nghe nữa, nhưng cứ nhớ hoài,
văng vẳng bên tai, ít ai nín được. Thực là đau khổ, cho
cái lỗ tai, phải nghe dài dài, những lời cay đắng!
* *
*
Chúng
ta ai ai, đều nhận ra rằng: Cuộc đời của mình, thực nhiều
đau khổ, là bởi nguyên do, trong kho tâm thức, chứa nhóm quá
nhiều. Nếu muốn giảm bớt, phiền não khổ đau, chắc chắn
chúng ta, phải hạ quyết tâm, ra công dọn dẹp, kho tàng tâm
thức. Nhưng phải dọn dẹp, bằng cách nào đây, bắt đầu
từ đâu, khởi công lúc nào, tốn hao bao nhiêu, công lao sức
lực, bao nhiêu thời gian, mới dọn dẹp xong, kho tàng tâm thức?
Trước hết, mình muốn dọn dẹp, trống trải kho tàng, cái
việc đầu tiên, phải làm đó là: ngăn ngừa chận đứng,
đừng có đem thêm, bất cứ vật gì, vào kho nữa cả. Sau
đó từ từ, chúng ta loại bỏ, những thứ trong kho. Cũng vậy,
nếu muốn cái kho tàng tâm thức của mình ngày một vơi bớt
đi, để phiền não cũng vơi bớt theo, chúng ta đừng quay thêm
cuốn phim nào nữa, trong cuộc sống hằng ngày. Nghĩa là trong
các sinh hoạt hằng ngày, khi tiếp xúc với mọi người, chúng
ta luôn luôn giữ gìn chánh niệm, cố gắng duy trì sự bình
tĩnh thản nhiên, trong mọi hoàn cảnh, trong mọi thời gian,
trong mọi không gian, không để cho các "tâm tham, tâm sân, tâm
si", có cơ duyên khởi lên, trong tâm trí của mình.
Thí
dụ như có, người tới rủ rê, hùn hạp làm ăn, mập mờ
phi pháp, nhứt bổn vạn lợi. Chúng ta đừng để, tâm tham
khởi lên, dẫn dắt chúng ta, nghe lời dụ dỗ. Ðược những
mối lợi, phi pháp bất chánh, ngày không ăn ngon, đêm chẳng
ngủ yên, lúc nào cũng sợ, nơm nớp phập phồng, không biết
bao giờ, chuyện đó đổ bể, hậu quả thế nào?
Thí
dụ như có, người tới rỉ tai, bày vẻ đủ cách, vu oan người
khác, chỉ dẫn thủ tục, kiện người ra tòa, nhứt bổn lệ
phí, thu được hằng triệu, đô la bồi thường, mới vừa
nghe qua, thiệt là sướng quá! Chúng ta đừng để, tâm tham
khởi lên, xúi giục chúng ta, nghe lời ác độc. Pháp luật
đặt ra, chỉ nhằm mục đích, duy trì an ninh, bảo vệ bình
đẳng, trật tự xã hội, chứ không phải để, con người
lợi dụng, kiếm tiền làm giàu, bất chấp khổ đau, của
kẻ bị hại, gia đình của họ, phiền muộn không nguôi. Dù
cho có thắng, vụ kiện bạc triệu, liệu mình có thể, an
nhiên tiêu xài, cho đến mãn đời, một cách bình yên, hay
không chẳng biết?
* Luật
nhân quả dạy rằng: "Gieo nhân nào thì gặt quả nấy". Bởi
vậy cho nên, chúng ta đã thấy: Không biết bao nhiêu, gia đình
giàu có, tan nhà nát cửa, vợ chồng ly tán, âm mưu hại nhau,
tranh chấp của cải, con cái ám hại, cha mẹ anh em, tranh đoạt
gia tài, hùn hạp làm ăn, thường bị phá sản, gặp cơn bệnh
hoạn, nan y khó chữa, tai nạn hiểm nghèo, bất đắc kỳ tử!
Ðó là những quả báo nhãn tiền, người đời gọi là: của
thiên trả địa, của sông đổ biển. Nhưng vì lòng tham, vô
cùng vô tận, túi tham không đáy, tối tăm mặt mũi, lương
tâm mê mờ, lòng dạ tối đen, không thể thấy được, đó
là ác nghiệp, cho nên nhào vô, tạo tội tạo nghiệp, để
rồi về sau, người đó lãnh đủ, quả báo chẳng lành, khác
nào thiêu thân, nhào vô lửa đỏ!
Ðồng
tiền chân chánh, khổ cực kiếm được, bằng chính tài năng,
với sức lao động, dành dụm tiết kiệm, có khi không thể,
giữ được trọn đời, huống là những thứ, tiền của phi
nhân, kiếm được cướp được, đoạt được giựt được,
thưa kiện đòi được, trên sự khổ đau, phiền não người
khác!
Hiểu
được như vậy, chúng ta quyết tâm, không thèm nghe theo, không
làm những chuyện, ác nhân thất đức, cố gắng làm chủ,
bằng được tâm mình, dừng ngay các vụ, thưa kiện kiếm
tiền, dừng ngay âm mưu, sang đoạt tài sản, tác quyền người
khác, dừng ngay mưu mô, chiếm đoạt công ăn, sang đoạt việc
làm, của những người khác. Ðó mới thực là, những điều
khó làm. Không phải ai ai, cũng làm được ngay, nên cần phải
có, thời gian thử thách, công phu thực tập. Làm được như
vậy, lâu ngày dài tháng, con người chắc chắn, trở nên sáng
suốt, giác ngộ hoàn toàn, những người chung quanh, cũng sẽ
cảm nhận, an vui lợi lạc. Kho tàng tâm thức, chủng tử tham
lam, vơi dần bớt dần, trí tuệ phát triển, không còn những
chuyện, mê tín dị đoan, cuộc đời an lạc, được hạnh
phúc hơn, nhứt định không nghi.
Thí
dụ như là, có người đi tới, chửi bới nhục mạ, khiêu
khích chỉ trích. Chúng ta đừng để, tâm sân khởi lên, khiến
cho chúng ta, tiếp nhận ngay những, lời nói khó nghe. Tại
sao vậy? Bởi vì, những lời nói như vậy không có nghĩa lý
gì cả, chỉ nhằm mục đích gây phiền não cho chúng ta mà
thôi. Chúng nói mình ngu, mình liền nổi giận, cãi cọ đôi
co, đúng là ngu thiệt, chứ còn gì nữa! Tục ngữ có câu:
"No mất ngon, giận mất khôn". Nếu chúng ta tiếp nhận ngay
những lời nói khó nghe ấy vào lòng, cơn giận lập tức khởi
lên, hành động thiếu bình tĩnh, lời nói kém sáng suốt,
thường khi chỉ đem lại thiệt thòi cho mình mà thôi.
Chẳng
hạn như khi bị vu khống cáo gian, nếu không dằn được sự
tức giận bực bội, chắc chắn chúng ta sẽ có những lời
nói hay hành động khiến người khác mất cảm tình, hay hiểu
lầm một cách tai hại vô cùng. Chẳng hạn như khi cấp trên
trong sở làm, có những lời nói hiểu lầm hay khó nghe, nếu
không thể nhịn được, không chịu giải thích một cách ôn
hòa nhẹ nhàng, chắc chắn chúng ta sẽ gặp nhiều phiền phức
trong công việc.
Trong
gia đình cũng vậy, muốn có được an lạc hạnh phúc, vợ
chồng con cái phải biết hai chữ: thương yêu và nhẫn nhịn.
Thiếu một trong hai chữ đó, gia đình sẽ luôn luôn có sóng
gió, bất hòa, bất an, lâu dần có thể làm giảm hạnh phúc,
cuộc sống chung trở nên phiền não và khổ đau. Một lời
nói ra, trong sự vui vẻ, trong tình yêu thương, nói sao cũng
được, nói gì cũng được. Một lời nói ra, trong sự bực
bội, trong lúc giận hờn, tâm trạng bất an, nói sao cũng không
được, nói gì cũng có thể gây hiểu lầm. Bởi vậy cho nên,
chúng ta luôn luôn, quán sát tâm mình. Mỗi khi tâm sân, vừa
mới khởi lên, chúng ta liền biết, dừng ngay không theo. Ðừng
để tâm sân, dẫn dắt chúng ta, đến chỗ phiền toái, rắc
rối cuộc đời. Nếu được như vậy, mọi sự mọi việc,
ở trên đời này, sẽ được bình yên, vui vẻ trọn vẹn,
thành tựu tốt đẹp. Nhiều khi cơn sân, nổi lên đùng đùng,
có thể tiêu tan, tất cả cảm tình, tiêu tan sự nghiệp, khổ
công gầy dựng, từ trước đến giờ. Ví như đốm lửa,
có thể thiêu đốt, cả một khu rừng. Cho nên chúng ta, luôn
luôn nhớ rằng: tâm sân quả thực, tai hại vô cùng!
Có
người không hiểu: Tại sao phải nhịn? Nhịn để làm gì?
Nhịn ở đàng chân, chúng lân đàng đầu. Trên thế gian này,
nhịn nhục khó sống, khó ngóc đầu lên, chẳng nên tích sự,
lợi ích gì cả. Thực ra tất cả, suy nghĩ vừa kể, đều
do tâm sân, do tâm chấp ngã, tất cả mọi người, từ đó
phát ra. Con người thế gian, thường hay nghĩ rằng: "đời
mình còn dài", thấy người khác chết, chứ mình sống dai,
còn lâu mới chết! Con người ở đời, cần danh và lợi,
cho nên thực hiện, bất cứ thủ đoạn, miễn được làm
giàu, bất kể chà đạp, thanh danh người khác, để giành
địa vị, để kiếm tí danh, luôn luôn muốn hơn, tất cả
mọi người, về mọi phương diện. Có người dạy con: ra
đường phải nhớ, luôn luôn hơn người, chớ bị hiếp đáp,
chớ để thiệt thòi, nếu bị thua nhục, thì đừng về nhà!
Nhịn thì nhục, cự thì đục! Cho nên có ngày, đứa con chạy
về, ôm đầu đầy máu, hoặc đến nhà thương, nhận xác
con mình!
Tâm
sân thường thường, thúc đẩy con người, đấu tranh cãi
cọ, lời qua tiếng lại, từ những chuyện như: quốc gia đại
sự, chính trị tôn giáo, đến những thứ chuyện, lặt vặt
nhỏ mọn, sinh hoạt thường ngày. Thực ra nên biết: những
khi người khác, nói lên một tiếng, mình trả một miếng,
thì dễ dàng quá. Nếu không nhịn được, người vào nhà
xác, mình vào nhà thương, hay vô nhà tù, hoặc là ngược lại.
Còn nếu nhịn được, không thèm tranh cãi, không có bực dọc,
không nổi cơn sân, làm chủ tâm mình, làm chủ ý mình, miệng
mỉm nụ cười, thực là tươi tắn, may mắn mọi chuyện,
chấm dứt nơi đây. Ðó mới thực là, những điều khó làm.
Không phải ai ai, cũng làm được ngay, nên cần phải có, thời
gian thử thách, công phu thực tập. Làm được như vậy, lâu
ngày dài tháng, con người chắc chắn, trở nên sáng suốt,
giác ngộ hoàn toàn, những người chung quanh, cũng sẽ cảm
nhận, an vui lợi lạc. Kho tàng tâm thức, chủng tử sân hận,
vơi dần bớt dần, trí tuệ phát triển, không còn những chuyện,
mê tín dị đoan, cuộc đời an lạc, được hạnh phúc hơn,
nhứt định không nghi.
Thí
dụ có người, tới cho mình biết: người khác nói xấu, nói
mình ngu si, hạ nhục bêu riếu, đàm tiếu khinh khi, khi dể
chửi rủa, đồ đạo đức giả, thứ dân sợ vợ, khố rách
áo ôm, như gả ăn mày, như trâu cày ruộng. Chúng ta đừng
để, tâm si khởi lên, liền khiến chúng ta, tin lời đồn
đại. Tại sao vậy? Bởi vì, những lời đồn đại, thường
là bịa đặt, đặt điều thêm bớt, vẽ rắn thêm chân, thổi
phồng con cóc, thành con khủng long, chuyện xe cán chó, trà
dư tửu hậu, đòn xóc hai đầu, đầu đâm bị thóc, đầu
thọc bị gạo, phá hoại gia cang, chia rẽ cộng đồng. Tin
những điều đó, chứng tỏ con người, có tâm chấp ngã,
thực là quá lớn, dễ bị khiêu khích, tự ái quá cao, cho
nên té nhào, đau thương tơi tả, đúng là ngu si, chứ còn
gì nữa!
Thí
dụ có người, tới cho mình biết: mình có căn tu, có nhiều
phước báu, mau mau theo đạo, do họ dựng lên, cúng hết bạc
tiền, nhà cửa xe cộ, tiệm buôn phố xá, vợ con bất kể,
cha mẹ xá gì, cầu khẩn van xin, kiếp sau được về, cõi
mình mong muốn. Người nào nhẹ dạ, dễ tin nghe theo, những
lời như vậy, chữ ngu chữ ngốc, còn là quá nhẹ! Còn nếu
hiểu được, không thèm tin theo, không chút si mê, làm chủ
tâm mình. Ðó mới thực là, những điều khó làm. Không phải
ai ai, cũng làm được ngay, nên cần phải có, thời gian thử
thách, công phu thực tập. Làm được như vậy, lâu ngày dài
tháng, con người chắc chắn, trở nên sáng suốt, giác ngộ
hoàn toàn, những người chung quanh, cũng sẽ cảm nhận, an
vui lợi ích. Kho tàng tâm thức, chủng tử si mê, vơi dần
bớt dần, trí tuệ phát triển, không còn những chuyện, mê
tín dị đoan, cuộc đời an lạc, được hạnh phúc hơn, nhứt
định không nghi.
* *
*
Có
người thắc mắc: Nếu như bỏ hết, tâm tham tâm sân, luôn
cả tâm si, đâu còn mình nữa, mình bị biến mất, mất thiệt
rồi sao? Xin thưa đúng vậy, nhưng mà thực ra, cũng không phải
vậy. Thường thường hầu hết, tất cả mọi người, trên
thế gian này, đều chấp cái tâm, suy nghĩ là mình, mình là
con người, có tâm suy nghĩ. Bởi vậy cho nên, khi tâm suy nghĩ,
lăng xăng lộn xộn, lắng xuống không còn, tưởng mình biến
mất! Thực ra không phải! Ðiều đúng chính là: chỉ có cái
tâm, nghĩ suy suy nghĩ, lăng xăng lộn xộn, biến mất mà thôi.
Chúng ta vẫn còn, hiện hữu rõ ràng, với tâm thanh tịnh,
không có tham lam, sân hận si mê. Bằng cớ chính là: chúng
ta biết rõ, nhận rõ thấy rõ, khi mình bình tĩnh, thản nhiên
tự tại, cái tâm suy nghĩ, lăng xăng lộn xộn, tan biến mất
dạng. Ai thấy điều đó, ai biết điều đó? Chính mình chớ
ai! Thực không có sai! Lúc đó chính là: con người chân thật,
hiện tiền trước mắt, đúng theo chân lý! Chúng ta sống được,
con người chân thật, đời sống an vui, phiền não rút lui,
cuộc đời hạnh phúc.
Như
ngoài biển khơi, sóng to sóng nhỏ, đều lặng hết rồi, mặt
biển thanh bình, tức thời hiện ra, một cách rõ ràng, rộng
rãi bao la, vô bờ vô bến. Trong lúc sóng to, và có gió lớn,
bầu trời đen kịt, mình chỉ thấy được, vùng biển nhỏ
hẹp, sóng động mà thôi, tầm mắt giới hạn, không thể
nhìn xa. Cũng y như vậy, khi tâm của mình, sôi nổi náo động,
lòng tham nổi lên, tối tăm mặt mũi, lòng sân nổi lên, mất
hết trí khôn, lòng si nổi lên, quên hết mọi việc, mình
chỉ thấy được, con người nhỏ hẹp, suy nghĩ ích kỷ, chỉ
biết có mình, và gia đình mình, chỉ vậy mà thôi. Tất cả
mọi người, phiền não ra sao, đau khổ thế nào, cũng mặc
kệ họ, chẳng cần biết tới! Bởi thế cho nên, hành động
lời nói, và trong tư tưởng, chỉ có ích lợi, cho bản thân
mình, gây nên bao nhiêu, khổ đau cho người, và gia đình họ.
Nếu những người khác, cũng nghĩ như vậy, thì mình lãnh
đủ, mình là nạn nhân, của tâm xấu ác, của người khác
vậy. Do đó cuộc đời, vay trả trả vay, liên miên như vậy,
hỏi sao đau khổ, hỏi sao phiền não?
Nếu
muốn người khác, không làm hại mình, thì điều trước hết,
mình không hại người. Mọi sự bắt đầu, ngay trong tâm mình!
Ðừng để đến khi, quả báo chẳng lành, xảy tới liên miên,
chịu nhiều khổ nạn, thậm chí mạng vong, hả họng rên la,
than trời trách đất, cầu trời cầu Phật, cứu con cứu con,
cứu sao kịp nữa! Sách xưa có câu:
"Tâm
mình bạc ác tinh ma.
Chớ
nên oán trách trời xa đất gần".
Khi
nào tất cả, lăng xăng lộn xộn, thí dụ như là: tâm tham
tâm sân, và tâm si mê, lắng xuống hết rồi, con người chân
thật, của mình hiện tiền, tâm thể thênh thang, cõi lòng
cởi mở, rộng rãi bao la, tâm trí an vui, đời sống lợi lạc,
cảm giác hòa đồng, vũ trụ vạn vật. Cũng ví như là, cặn
cáu lắng đi, cái ly nước trong, hiện hữu rõ ràng. Con người
chân thật, đầy đủ bốn tâm, từ bi hỷ xả, vì người
quên mình, bác ái vị tha. Nếu như tất cả, mọi người đều
sống, như người chân thật, thế gian này là, thiên đàng
cực lạc, nhà nhà an vui, người người hạnh phúc, nơi nơi
thái bình, âu ca thạnh trị, phiền não không còn, khổ đau
biến mất! Lúc đó mọi người, không ai còn sợ, chuyện nhảm
tận thế, vào năm 2000, hoặc năm nào khác. Tại sao như vậy?
Bởi vì khi đó, tâm tánh mọi người, sáng suốt hiền hòa,
công minh chính trực, dù ở nơi nào, cũng được bình thản,
an vui lợi lạc, không còn phiền não, cho nên không còn, sợ
sệt gì nữa.
* *
*
Tóm
lại, chúng ta đã ráng, ra công ngăn chận, không đem vào trong,
kho tàng tâm thức, thêm những chủng tử, phiền não khổ đau,
trong đó có ba, món to lớn nhứt, đó là: tâm tham lam, tâm
sân hận, tâm si mê. Lâu ngày dài tháng, những món chứa trong
kho tàng tâm thức cũng từ từ vơi bớt. Những cuốn phim được
thu và cất giữ lâu năm, nếu chúng ta không đem ra, chiếu
đi chiếu lại, lâu dần cũng phai mờ, rồi rơi vào quên lãng.
Kho tàng tâm thức trống rỗng, tức là tâm của mình sẽ được
khinh an, nhẹ nhàng, cuộc sống an vui hạnh phúc. Lúc đó mình
không muốn làm thánh nhân, thánh nhân cũng không còn khác lạ,
xa cách nữa.
Mỗi
khi năm hết, cái tết lại đến, năm cũ bước qua, năm mới
sắp đến, thiên hạ vui mừng, hân hoan hớn hở, mọi người
nô nức, chào đón xuân sang. Người trẻ thường thấy, tương
lai mở rộng, trước mắt màu hồng, đáng yêu đáng sống.
Còn như các người, lớn tuổi thì sao? Mỗi một năm qua, hết
trẻ đến già, người ta bước tới, một ngày quan trọng:
giả từ gác trọ! Gác trọ của tất cả mọi người chính
là: ta bà thế giới. Người phải giả từ gác trọ không
đợi độ tuổi nào. Bất cứ lúc nào, bất cứ chỗ nào,
bất cứ tuổi nào, bất cứ người nào, cũng đều có thể
ra đi. Nhưng mà đi đâu? Mừng mùa xuân đến, người hiểu
biết đạo, gấp rút tu tâm, đồng thời dưỡng tánh, cho được
giác ngộ, đến ngày ra đi, khỏi phải quờ quạng, mang mang
mờ mịt, chẳng biết đi đâu? Người chưa thấy đạo, nhân
dịp năm mới, hãy tạo thuận duyên, chuẩn bị kỹ càng, hứa
hẹn rõ ràng: trong năm sắp tới, mọi việc tốt hơn, tiến
hơn năm cũ, nỗ lực tu tập, cho sáng được đạo, đó là
nguồn vui, hy vọng năm mới, sẽ hơn năm nay, công phu viên
mãn.
Ðất
nước này, xứ sở này, địa phương này đã mở rộng vòng
tay từ ái bao dung, thương yêu đùm bọc, chấp nhận chúng
ta sống chung hòa bình, xây dựng cuộc đời mới, trên miền
đất tự do nhân đạo này. Như vậy cộng đồng, chúng ta
với nhau, tại sao không thể, giúp đỡ lẫn nhau, nương tựa
với nhau, đối xử với nhau, một cách nhân đạo, với tình
đồng bào, để tạo cuộc sống, vạn sự như ý, an vui lợi
lạc, vừa hợp tình nghĩa, vừa hợp đạo lý. Trước thềm
năm mới, chúng ta có quyền, hy vọng từ đây, cuộc đời
của mình, và của mọi người, đều được tất cả, an lạc
hạnh phúc./.