Lương
tâm và Phật tâm
Trên
thế gian này, từ cổ chí kim, có nhiều tôn giáo, xuất hiện
tồn tại, cho đến ngày nay. Có nhiều tôn giáo, giáo phái
tín ngưỡng, thành lập sinh hoạt, chỉ một thời gian, rồi
tự biến mất. Theo luật đào thải, cái gì xấu dở, không
được tiện dụng, không lợi ích gì, không ai chịu dùng,
không ai nghe theo, sẽ không tồn tại. Nhờ trí sáng suốt,
chúng ta có thể, phân biệt rõ ràng, tà giáo chánh giáo.
Tà
giáo là những, giáo phái tín ngưỡng, không đem lợi ích,
đến cho con người, không đem bình yên, ở trong tâm trí, chỉ
đem lợi lộc, cho một thiểu số, giai cấp lãnh đạo. Tà
giáo chủ trương, không cần trí tuệ, chỉ cần đức tin,
làm cho con người, ngày càng u mê, ngu ngơ tăm tối, nhắm mắt
tin càng, bất cứ những gì, vị giáo chủ nói, bất cứ những
gì, giáo hội phán ra, không được suy nghĩ, phân biệt đúng
sai, thường được gọi là: những người cuồng tín. Tà giáo
thường hay, xúi giục tín đồ, hy sinh tài sản, của cải
vật chất, kể cả sanh mạng, bất cứ giá nào, để được
phong thánh, được lên thiên đàng. Tà giáo có mặt, ở các
xứ nghèo, lạc hậu chậm tiến, dân trí thấp kém, và còn
xuất hiện, ở xứ văn minh, vật chất cực thịnh, chẳng
hạn như là: xứ Canada, Hoa Kỳ Anh Pháp, Ðức Ý Nhật Bản.
Tà giáo phát triển, phạm vi giới hạn, không gian thời gian,
không thể phát triển, trên khắp toàn cầu, nếu không xử
dụng, chiến tranh xâm lược, thủ đoạn tinh thần, mê hoặc
nhân tâm, linh thiêng huyền bí, cưỡng ép hôn nhân, chính trị
kinh tế. Khoa học nhân loại, ngày càng phát triển, tà giáo
lu mờ, niềm tin lung lay, tín đồ giảm sút, giáo chủ lo âu.
Chánh
giáo là những, tôn giáo chân chánh, chỉ dạy pháp môn, phương
pháp dẹp trừ, phiền não khổ đau, đem lại bình yên, trong
tâm con người, đem lại an lạc, hạnh phúc hiện đời, giúp
đỡ con người, giác ngộ giải thoát, khỏi vòng sanh tử,
luân hồi nghiệp báo. Chánh giáo chủ trương, bất tùy phân
biệt, không hề kỳ thị, phát triển đến đâu, hòa nhập
đến đó, trong sự hòa bình, hòa hợp bình an, không gây chiến
tranh, không gây mâu thuẫn, không chống trái nhau, như nước
pha sữa, tuy hai mà một. Chánh giáo chủ trương, tự do tín
ngưỡng, phát triển tâm linh, tự nguyện tự tín. Chánh giáo
luôn luôn, đem lại cho người, những niềm an ủi, ngay trong
đời sống, những niềm vui tươi, cho những tâm hồn, đang
bị nhiệt não, vì các hệ lụy, của thế gian này. Khoa học
nhân loại, ngày càng phát triển, chánh giáo sáng tỏ, chứng
minh rõ ràng, niềm tin vững chắc, nhờ các phát minh, khoa học
kỹ thuật. Dĩ nhiên tín đồ, ngày càng nhiều hơn, niềm tin
vững hơn, có nhiều lợi ích, thực tế rõ ràng, ngay trong
cuộc sống.
Người
ta cho rằng: tất cả tôn giáo, đại cương giáo lý, thảy
đều giống nhau, chẳng hạn như là: khuyên răn dạy dỗ, làm
lành lánh dữ, cải ác tùng thiện, nhằm đạt mục tiêu, kiến
tạo xã hội, an ninh trật tự, bình yên hạnh phúc. Nói chung,
để đạt cứu cánh, hầu hết tôn giáo, đều dạy con người,
sống với "Lương Tâm". Thế giới luôn luôn, đề cao phát
triển, lương tâm con người, lương tâm nhân loại. Chúng ta
hãy thử, tìm hiểu thử xem: Lương Tâm là gì? Người có lương
tâm, khác với người đời, như thế nào? Còn trong giáo lý
đạo Phật, từ ngữ "Phật Tâm" có ý nghĩa gì, có sự khác
biệt nào không?
* *
*
Trong
phạm vi bài này, chúng ta tìm hiểu: "Lương tâm và Phật Tâm",
theo quan điểm của đạo Phật mà thôi. Người trên thế gian
tin Phật, thờ Phật, cúng Phật, lạy Phật, chưa hẳn là Phật
Tử chân chánh, dù tại gia hay xuất gia.
Trong
Kinh A Hàm, Ðức Phật có dạy: "Tin tưởng Như Lai mà không
hiểu Như Lai, tức là phỉ báng Như Lai".
Tại
sao vậy? Bởi vì, những người chỉ biết, tin tưởng Như
Lai, tức là tin Phật, như là tin tưởng, một vị thần linh,
hay là thượng đế, quyền năng tối thượng, ban phước những
ai, cầu nguyện phụng thờ, lễ lạy tin theo, sẵn sàng giáng
họa, những ai không tin, không chịu thờ lạy, những người
như vậy, chỉ là những người, phỉ báng đạo Phật. Những
người như vậy, chẳng hiểu biết gì, Chánh Pháp đạo Phật,
dù họ ở chùa, hay ở tại gia, dù họ mang bất cứ hình tướng
nào chăng nữa.
Chúng
ta nên biết một cách rõ ràng, một cách tường tận và chắc
chắn rằng: Ðức Phật không phải là thần linh, không bao
giờ ban phước hay giáng họa cho bất cứ ai. Ðức Phật là
con người đã giác ngộ và giải thoát khỏi sanh tử luân
hồi. Ðức Phật chỉ dạy rành rẽ con đường tu tập, giảng
giải đầy đủ các pháp môn hành trì, tùy theo căn cơ trình
độ, hoàn cảnh và sở nguyện của mỗi người, dành cho bất
cứ ai muốn đi đến chỗ giác ngộ và giải thoát, không phân
biệt là Phật Tử hay không là Phật Tử, không phân biệt
tại gia hay xuất gia. Nhưng muốn được giác ngộ và giải
thoát, hay ít ra, muốn được an lạc và hạnh phúc hiện đời,
con người phải làm sao, phải làm gì?
Trong
Kinh Pháp Cú, Ðức Phật có dạy:
"Hãy
tự thắp đuốc lên mà đi.
Thắp
lên với Chánh Pháp".
Phật
độ hữu duyên nhơn. Ðức Phật chỉ có thể cứu độ những
người hữu duyên, tức là những người chịu thắp sáng ngọn
đuốc trí tuệ của mình, bằng cách mồi với ngọn đuốc
Chánh Pháp, nhờ đó mới có thể phá tan màn vô minh, thấu
rõ chân lý, biết pháp môn thực hành. Nói một cách khác,
nếu những người nào, phát tâm bồ đề, cầu học Chánh
Pháp, thực hành giáo lý, vào trong đời sống, hằng ngày hiện
đời, mới có thể nếm, pháp vị vi diệu, cao siêu mầu nhiệm,
mới có thể sống, an lạc hạnh phúc, mới có thể đạt,
cứu kính đạo Phật, đó là: "giác ngộ và giải thoát". Cũng
ví dụ như, một vị bác sĩ, chỉ có thể cứu, những người
có bệnh, nhưng chịu chữa trị, chịu nghe lời khuyên, và
chịu uống thuốc, mà thôi.
Toàn
bộ giáo lý nhà Phật được ghi chép trong tam tạng kinh điển,
gồm có: Tạng Kinh, Tạng Luật và Tạng Luận. Ngày xưa, có
một vị quan Tể Tướng đến tham vấn đạo, muốn được
biết cốt tủy của đạo Phật, làm sao có thể tóm gọn được
tam tạng giáo kinh điển nhà Phật. Một vị Thiền Sư bèn
chỉ dạy bài kệ, trong Kinh Ðại Bát Niết Bàn, như sau:
Chư
ác mạc tác
Chúng
thiện phụng hành
Tự
tịnh kỳ ý
Thị
chư Phật giáo.
Nghĩa
là:
Việc
ác không làm
Làm
các việc thiện
Giữ
tâm thanh tịnh
Ðúng
lời Phật dạy.
Vị
quan đó nói: Như vậy dễ quá, con nít lên tám, cũng có thể
biết. Thiền sư từ tốn: Con nít lên tám, có thể biết được,
ông già tám mươi, suốt đời thực hành, cũng vẫn chưa xong!
Thực vậy, biết suông nói suông, việc gì cũng dễ, nhưng
thực hành được, một cách chu toàn, mới thực là khó.
* Hơn
nữa, chúng ta nên biết rằng: Người nào thực hành được
hai câu đầu của bài kệ, đó chính là người có lương tâm
ở trên thế gian này. Còn người nào thực hành được đến
câu thứ ba của bài kệ, đó chính là người sống được
với Phật Tâm, còn được gọi là bản tâm thanh tịnh của
con người. Ðó mới chính thực là cứu kính của đạo Phật.
Nói
một cách đơn giản, lương tâm là tâm lương thiện, hiền
lương, thiện lành. Theo sách vở thế gian, lương tâm có nghĩa
là: nhận thức nội tâm theo lẽ phải, nhận thức đúng sai,
phải trái, khả năng tự đánh giá hành vi của mình về phương
diện lẽ sống và đạo đức. Lương tâm có nghĩa là tâm
công minh, chính trực, sách vở gọi là: Công Tâm hay Trực
Tâm. Người có lương tâm luôn luôn chỉ làm các việc thiện
lành, lương thiện, ích lợi cho mình và cho người, với tất
cả tấm lòng chân thật, hiền lương, không làm các việc
xấu ác, lợi mình hại người, không gây phiền não khổ đau
cho người khác. Người có lương tâm luôn luôn đem lại sự
bình yên hạnh phúc cho mọi người, an ninh trật tự cho xã
hội, là mẫu người lý tưởng, đáng tôn trọng kính mến,
nhưng rất khó thực hiện. Tại sao vậy? Bởi vì: Sống trên
thế gian này,
- "việc
ác không làm" không phải là điều dễ dàng.
- "làm
các việc thiện" không phải là điều dễ dàng.
- "giữ
tâm thanh tịnh" là điều khó khăn nhứt.
* *
*
1)
Sống trên thế gian này, "việc ác không làm" không phải là
điều dễ dàng. Thế nào là việc xấu việc ác, việc dữ
hay việc bất thiện? Theo sách vở thế gian, việc xấu, việc
ác, việc dữ, việc bất thiện, có nghĩa là: những việc
làm không tốt, đáng khinh khi, đáng chê trách, đáng xấu hổ,
đáng hổ thẹn, trái với đạo đức, không hợp lẽ phải,
lợi mình hại người, gây phiền não, tạo khổ đau, đem tai
họa đến cho người khác, do tâm ích kỷ, ganh tị đố kỵ,
hơn thua phải quấy, mục hạ vô nhơn, cống cao ngã mạn, khen
mình khinh người, thúc đẩy sai khiến. Theo kinh điển nhà
Phật, một cách tóm gọn, việc xấu việc ác, việc dữ bất
thiện, đều phát xuất từ: tâm tham sân si.
Do
nghiệp chướng huân tập lâu đời, tức là do thói quen trong
cuộc sống hằng ngày, con người quen làm các chuyện xấu
dở, ác ôn, độc địa, hại người, một cách dễ dàng. Nhưng
khi con người muốn ngưng các chuyện như vậy, không làm hoặc
không làm nữa, trong kinh sách gọi là: "dừng nghiệp và chuyển
nghiệp", thì rất khó khăn. Có người cảm thấy sung sướng
khi làm cho người khác bực bội, đau khổ, thua thiệt, tàn
mạt, sống không yên, chết không được! Có người cảm thấy
sung sướng khi nói những lời, khiến người khác nhức nhối
tức tối, lắc đầu chịu thua, mới được hả dạ, kể cả
người đó là vợ hay chồng, anh chị em, thậm chí là cha mẹ.
Có người cảm thấy sung sướng khi suy tư nghĩ tưởng những
điều lợi mình hại người! Trong kinh sách, gọi đó là tam
nghiệp: "thân nghiệp, khẩu nghiệp và ý nghiệp". Tam nghiệp
được thanh tịnh, con người đồng với chư Phật sống ở
cảnh giới tây phương. Tam nghiệp chưa được thanh tịnh,
làm sao cuộc sống được an lạc và hạnh phúc?
Những
người chỉ biết đi chùa lễ lạy, cúng kiến, ăn chay một
tháng vài ngày, thậm chí ăn chay trường, góp chút công của
vào các việc từ thiện, hay ấn tống kinh sách, tụng kinh
rầm rầm, đọc chú rào rào, gỏ mỏ đánh chuông vang rân,
hoặc ngồi thiền thở ra hít vô, nhưng chẳng hiểu mục đích
để làm gì, nhứt là khi tam nghiệp chưa thanh tịnh, mà cầu
nguyện vãng sanh tây phương cực lạc, cầu nguyện gặp chư
Phật, có khi còn cầu nguyện cho tất cả cửu huyền thất
tổ, nội ngoại song thân, ông bà cha mẹ, cùng vãng sanh cực
lạc, thì đúng thực là: "những người đang sống trong cơn
mê!".
Chính
vì sống trong cơn mê, không biết thân này giả tạm, không
biết tâm này vô thường, biến đổi luôn luôn, con người
tạo tội tạo nghiệp không ngừng, cho nên trôi lăn trong sanh
tử luân hồi đã bao nhiêu kiếp rồi, vẫn chưa thức tỉnh.
Chỉ vì miếng ăn ngon trong chốc lát, con người tìm đủ mọi
cách ăn uống cầu kỳ, bất chấp sự đau khổ của các con
vật bị giết làm thịt một cách hết sức dã man. Chỉ vì
một lời nói khó nghe, một lời khuyên chạm tự ái, con người
có thể trả thù người khác bằng đủ mọi cách, từ trong
ý nghĩ ác độc, sắp đặt kế hoạch hại người, cho đến
lời nói cay cú, nghiệt ngã, gây nhức đầu nhói tim kẻ khác,
và hành động tàn nhẫn, vu khống cáo gian khiến người lâm
nạn.
Có
những việc lợi mình hại người, nhưng nhỏ nhặt, con người
có thể tránh được, không làm. Nhưng nếu việc lợi mình
hại người đó đem lại bạc triệu đô la, sức hấp dẫn
thực là kinh khủng, bao nhiêu người trên thế gian đã không
chống cự nổi lòng tham lam ham muốn thèm thuồng muôn thuở
của mình, sẵn sàng lao đầu vào, dù biết đó là việc tạo
tội tạo nghiệp, cũng bất chấp hậu quả khổ đau gây ra
cho người khác và gia đình của họ, thậm chí bất chấp
hậu quả xảy ra cho chính bản thân mình. Chẳng hạn như thấy
của rơi trị giá nhỏ nhoi, người ta lượm được, có thể
trả lại cho chủ nhân, để nhận được lời khen tán thưởng.
Nhưng nếu của rơi là vài chục lượng vàng y, hay vài trăm
ngàn đô la, thì việc trả lại cho khổ chủ thực là khó
làm lắm thay!
Chẳng
hạn như có người xúi làm chuyện bất chánh hoặc phi pháp,
đem lại mối lợi không lớn lắm, con người còn sợ bị
pháp luật trừng trị, còn sáng suốt nhớ tới luật nhân
quả, biết sợ hậu quả, không dám làm theo. Nhưng nếu việc
đó, đáng vài triệu đô, dù cho khó khăn, nguy hiểm đến
đâu, dù có phạm pháp, lương tâm cắn rứt, có người bất
chấp, dùng đủ thủ đoạn, giựt hụi quịt nợ, thưa gửi
kiện tụng, vu khống cáo gian, đặt điều thêm bớt, cố ý
gạt gẫm, dụng tâm hại người, dù là người thân, hay người
hiền thiện, họ cũng mặc kệ, miễn sao thu được, số tiền
lớn lao, đến nổi tối tâm, tối mặt như vậy. Ðịa ngục
nơi đâu, người khác đau khổ, gia đình tan nát, họ cũng
dửng dưng, chẳng cần biết đến!
Chẳng
hạn như là: Người có tâm tham, rất khó thực hành, bố thí
cúng dường, giúp người nghèo khó. Người đời có câu: Ðồng
tiền liền khúc ruột. Những người như vậy, mất một đồng
tiền, họ có cảm giác, đứt từng khúc ruột. Ðối với
họ đồng tiền to hơn cái bánh xe. Ngay cả chồng vợ con cái,
ông bà cha mẹ, họ cũng coi nhẹ, rẻ hơn đồng tiền! Ðời
họ chỉ biết: làm tiền, nhận tiền, kiếm tiền, nhặt tiền,
lượm tiền, thu tiền, đếm tiền, cất tiền, giấu tiền,
nhưng không bao giờ biết chữ "cho tiền" viết ra làm sao. Chữ
tiền làm mắt họ mờ tối, và chữ tiền đeo theo họ cho
đến giây phút từ giã cõi đời này.
Chẳng
hạn như là: Người có tâm sân, coi trọng bản ngã, tự ái
rất cao, rất khó thực hành, hạnh lành ái ngữ. Ái ngữ tức
là: nói năng nhỏ nhẹ, từ tốn hòa nhã, êm ái dịu dàng,
dễ thương dễ nghe, nói lời ngọt ngào, thường hay khen tặng,
đem lại nụ cười, an lạc vui tươi, cho người khác nghe.
Trái lại, những người sân hận, thường kiếm những lời,
xỉa xói móc họng, khen mình khinh người, trả đủa thực
nặng, có thể làm cho, đối phương choáng váng, nhức đầu
ngất xỉu, hay nghỉ thở luôn! Họ có thói quen, không ưa người
nào, liền thích chọc tức, bằng lời khó nghe, xui khiến người
khác, quấy rầy quậy phá, bằng không làm vậy, họ ngủ chẳng
được!
Chẳng
hạn như là: Người có tâm si, rất khó thực hành, hạnh lành
vị tha, chỉ luôn vì mình, không thấu suốt luật, nhân duyên
quả báo. Những người si mê, luôn luôn ích kỷ, chuyện nào
lợi mình, hay gia đình mình, dù cho hại người, cũng vẫn
cứ làm. Những người như vậy tức nhiên chỉ thấy được
kiếp sống này của con người, chỉ mong kiếp sau mình được
lên thiên đàng, còn người khác phải đọa địa ngục. Họ
không biết rằng: chính những nghiệp lực, do thân khẩu ý,
tạo tác hằng ngày, sẽ dẫn dắt họ, vào vòng sanh tử, luân
hồi khổ đau, ở trong lục đạo: thiên, nhân, a tu la, địa
ngục, ngạ quỉ, súc sanh.
Bởi
vậy cho nên, chúng ta nhận thấy, sống ở trên đời, người
ta thích thú, kiện tụng lẫn nhau, bất chấp khổ đau, của
bao người khác, người ta buôn lậu, những hàng quốc cấm,
bất chấp hiểm nguy, bất chấp tác hại, nguy hiểm lâu dài,
của món hàng đó, đối với quốc gia, đối với xã hội,
đối với con người. Gạt gẫm người thân, dù là anh em,
thậm chí cha mẹ, dính vô tội lỗi, họ cũng chẳng từ! Dù
cho nhiều lúc, tránh được pháp luật, qua mặt chính quyền,
làm ăn trót lọt, kiếm được nhiều tiền, phủ phê sung sướng,
nhưng chỉ tạm thời, ăn quen làm nữa, gặp lúc hết thời,
người đời tố cáo, bị bắt quả tang, tiền mất tật mang,
tài sản tuôn ra, lấy của che thân, của sông đổ biển, sa
lưới pháp luật, thân tàn ma dại, cho nên phải biết: nhân
quả không sai, nghiệp báo không chừa, bất cứ một ai, làm
việc bất thiện! Cửa ngõ địa ngục, sẵn sàng mở rộng,
đón họ đi vào!
Trong
Kinh Pháp Cú, Ðức Phật có dạy:
"Dù
lên non, xuống biển, vào hang,
nghiệp
báo vẫn theo con người như hình với bóng,
không
ai có thể tránh được".
Hoặc
sách có câu: "Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà không lọt",
cũng chính là nghĩa đó vậy.
* *
*
2)
Sống trên thế gian này, "làm các việc thiện" không phải
là điều dễ dàng. Thế nào là việc thiện? Theo sách vở
thế gian, việc thiện có nghĩa là: những việc tốt, những
việc lành, đáng khuyến khích, đáng quí trọng, về mặt tư
cách, hợp với đạo đức, lợi mình lợi người, không hại
người hại vật. Người có tâm từ thiện, sẵn sàng giúp
đỡ người khác, đem lại an vui lợi ích cho mọi người,
không phân biệt người thân hay kẻ thù. Làm các việc thiện
mà không cầu danh, không vụ lợi, không dụng ý, không cầu
báo đáp, lại càng khó khăn hơn nữa.
* Con
người muốn có cuộc sống an lạc và hạnh phúc, cần phải
tu nhơn tạo phước, chứ không phải chỉ cầu nguyện, van
xin khấn vái suông. Chỉ có phước báu mới có thể giúp đỡ
con người được tai qua nạn khỏi, được bình yên may mắn.
Phước báu có được do những việc làm phước thiện, tốt
lành, lương thiện, chẳng hạn như: bố thí cúng dường, đi
chùa lễ Phật, ấn tống kinh sách, cứu người giúp đời,
tụng kinh niệm Phật, trì chú thiền quán, trì giới nhẫn
nhịn.
Người
có phương tiện tài chánh, có thể giúp đỡ người khác bằng
tiền bạc, cơm gạo, vật thực, áo quần, thuốc men, nhà cửa.
Người không có khả năng vật chất, có thể giúp đỡ người
khác về phương diện tinh thần, hay bằng chính công sức của
mình, chẳng hạn như: làm giúp công việc, chỉ dẫn đường
sá, giới thiệu việc làm, chỉ dạy nghề nghiệp. Người
hiểu biết giáo lý, có thể giúp đỡ người khác, qua cơn
nhiệt não, tránh khỏi khổ đau, hết điều phiền lụy, tìm
được an vui, tu tâm dưỡng tánh, giác ngộ giải thoát.
Hạnh
nhẫn nhịn cũng là một việc thiện lành nên làm. Người
biết nhẫn nhịn sẽ có cuộc sống an vui, không tranh chấp
cãi vã, không thị phi hơn thua, đương nhiên tránh được nhiều
chuyện phiền não khổ đau trong cuộc đời. Người ta mắng
mình một tiếng, mình trả lại một miếng, thì dễ dàng quá.
Người ta chửi mắng mình, hữu lý hoặc vô lý, chủ ý hoặc
vô ý, mình nhịn được mà không thấy nhục, mới thực là
việc khó làm. Người ta đưa lửa tới đốt, mình vẫn bình
tĩnh thản nhiên, không đưa thân tâm ra đón nhận, mọi việc
chắc chắn sẽ bình yên. Người ta chửi mãi, mõi miệng, chán
nãn, rồi cũng im thôi! Người tu tâm dưỡng tánh, nên biết
nhẫn nhịn, để tránh những hậu quả phiền toái, nhất là
để giữ gìn bản tâm thanh tịnh. Ðó mới chính là mục đích
cứu kính của đạo Phật.
Trì
giới cũng là một việc thiện lành nên làm. Trì giới nghĩa
là giữ gìn năm giới cấm: sát, đạo, dâm, vọng, tửu. Con
người không sát hại người khác, không sát hại sinh vật,
để lợi mình hại người, để được ăn ngon khoái khẩu,
bởi vì chính mình không muốn bị ai hại, không muốn bị
thú dữ ăn thịt! Con người không lấy của người làm của
mình, bởi vì chính mình không muốn lấy của mình làm của
người. Con người không phá hoại hạnh phúc của người,
bởi vì chính mình không muốn người khác phá hoại hạnh
phúc của mình. Con người không nói dối, không gây chia rẽ,
không tạo phiền não khổ đau cho người bằng lời nói, bởi
vì chính mình không muốn người khác gây phiền não khổ đau
cho mình bằng những lời nói độc ác, gian xảo. Con người
không uống rượu hay các chất say, một cách quá độ, bởi
vì chính mình không muốn gây thù chuốc oán, tạo tội tạo
nghiệp, mà vẫn không hay, không biết gì cả.
Trên
thế gian này, người nào thực hiện được hai điều: "việc
ác không làm" và "làm các việc thiện", đúng là mẫu người
lý tưởng trong xã hội, mà hầu hết các tôn giáo chân chánh
đều nhắm đến. Nói một cách khác, theo thế gian thông thường,
đó là người có lương tâm. Người có lương tâm, tạo tác
được vô lượng phước báu. Tại sao vậy? Bởi vì, người
đó sẽ có cuộc sống bình yên, và góp phần tạo sự bình
yên cho những người chung quanh.
Một
vấn đề cần bàn qua, đó là: Lương tâm nghề nghiệp khác
với mánh lới nghề nghiệp như thế nào? Người có lương
tâm nghề nghiệp là người luôn luôn tìm cách thăng tiến
nghề nghiệp, đem hết khả năng chuyên môn của mình, để
phục vụ nhân sinh, làm hết việc chứ không phải chỉ làm
hết giờ, tận tụy cứu người giúp đời, quan tâm đến
lợi ích của đối tượng phục vụ, việc kiếm tiền sinh
sống không phải vấn đề hàng đầu. Chẳng hạn như: Một
vị bác sĩ có lương tâm, thường tận tâm chăm sóc bệnh
nhân, bất kể giờ giấc, coi trọng sinh mạng con người, luôn
luôn tâm niệm cố gắng chữa lành bệnh, đem lại an vui cho
bệnh nhân và gia đình của họ. Một vị luật sư có lương
tâm, thường tận tụy với nghiệp vụ, nghiên cứu hồ sơ
kỹ lưỡng, cân nhắc các vụ kiện, với tinh thần tôn trọng
chân lý, góp phần giữ gìn sự bình đẳng, công bằng trong
xã hội. Trái lại, mánh lới nghề nghiệp là các mưu kế,
mưu mô, mưu chước, phương cách, phương kế, thủ đoạn,
thường đem lại lợi mình, bất chấp quyền lợi thân chủ,
thậm chí đem bất lợi cho đối tượng phục vụ.
* *
*
3)
Sống trên thế gian này, "giữ tâm thanh tịnh" là điều khó
khăn nhứt. Bản tâm thanh tịnh là tâm thể của mọi người,
khi đã dẹp sạch hết phiền não khổ đau, không còn dấy
niệm hoặc khởi bất cứ niệm nào, dù thiện hay bất thiện,
dù trong giây phút, dù ở bất cứ nơi đâu, dù trong bất cứ
hoàn cảnh nào. Bản tâm thanh tịnh chính là cảnh giới niết
bàn hiện tiền, đó là mục đích cứu kính của đạo Phật.
Người
không biết sống với bản tâm thanh tịnh hằng ngày, thời
chỉ là người thế gian ở trên đời, dù là người có lương
tâm hiền thiện chăng nữa, cũng vẫn còn bị sanh tử luân
hồi chi phối, dĩ nhiên là cuộc sống còn phiền não khổ
đau. Tại sao vậy? Bởi vì, tuy những người đó đã dẹp
được tâm tham, tâm sân, tâm si thường tình của người thế
gian, nhưng họ vẫn còn tâm tham, tâm sân, tâm si, một cách
vi tế, ẩn tàng dưới hình thức tín ngưỡng. Chẳng hạn
như họ không còn tâm tham ngũ dục thế gian, gồm có: tiền
tài, sắc đẹp, danh vọng, ăn uống và ngủ nghỉ, nhưng họ
vẫn còn tham sự sung sướng ở cõi cực lạc hay thiên đàng!
Họ chịu bỏ những cái nhỏ nhoi ở thế gian hiện tại, để
mơ ước một đời sống sung sướng cực điểm ở đời kiếp
sau, chứng tỏ tâm tham vi tế vẫn chưa thực sự dứt bỏ
hẳn. Làm được việc thiện nào, họ cũng mong, cũng đòi,
cũng nghĩ, cũng nói rằng: sẽ được trả công bội hậu ở
cõi thiên đàng! Hoặc: sẽ được tiêu diêu nơi miền cực
lạc! Còn tâm mong cầu, tức còn chấp ngã, phước báu vẫn
có, nhưng rất hạn chế, theo tâm nhỏ hẹp, chỉ nghĩ đến
mình, không biết đến người! Phước báu vô lượng, không
thể nghĩ bàn, khi nào không còn: chấp ngã chấp pháp.
Chẳng
hạn như họ không còn tâm sân thường tình, tức là không
còn khởi niệm tức giận, vì những chuyện nhỏ mọn, vì
những lời nói khó nghe, vì những lời nhục mạ, vu khống,
chửi bới, đối với bản thân họ. Tuy nhiên, đối với tín
ngưỡng hay tôn giáo họ đang đặt niềm tin, nếu bị đụng
chạm, họ sẵn sàng chiến đấu và tiêu diệt kẻ thù, mà
họ cho là kẻ xấu ác, kêu gọi thánh chiến, nhân danh công
lý họ đang theo! Nhiều người tu hành, muốn đạt thần thông,
thành tựu phép lạ, chịu mọi khổ hạnh, nhiều năm tháng
dài, chẳng hạn như là: không ăn không ngủ, nằm trên gai
chông, chổng mông lên trời, treo chân lên cây, đứng trên
một giò, chỉ ăn muối tiêu, đủ thứ hình tướng, quái dị
kỳ khôi, những ai khuyên can, giải bày lý lẽ, họ chẳng
chịu nghe, vì trái ý họ, họ liền tức giận, mắng chửi
thậm tệ. Ðối với những tội phạm trong xã hội, họ vẫn
còn nổi sân hận, tâm vẫn còn xáo động, vẫn còn mong muốn
những kẻ xấu ác phải bị trừng trị thực nặng, chẳng
khoan dung, chẳng khoan hồng, chẳng tha thứ. Tâm như vậy chưa
được thanh tịnh!
Họ
thường nghĩ rằng: ân đền oán trả là lẽ công bằng. Họ
nghĩ đến cảnh: mặt đất nứt nẻ, rẻ ra một đường,
chôn sống toàn thể, những kẻ xấu ác, hoặc cơn hồng thủy,
biển máu cuồn cuộn, cuốn trôi tất cả, những người gian
ác, chỉ người như họ, cho là hiền thiện, mới đáng sống
đời! Họ không ngờ rằng: tâm địa như vậy, cũng là tàn
ác, không khác gì cả! Thí dụ như là: Một ông đạo tiên,
tu trên núi cao, có vẻ nhàn hạ, thanh thản thư thái, tiên
phong đạo cốt, nhưng khi nghe được, đệ tử của mình, bị
người hiếp đáp, ở dưới trần thế, nổi giận đùng đùng,
xách kiếm xuống núi, trả thù lập tức! Thí dụ như là:
Thượng đế cõi trời, cũng có những lúc, nổi trận lôi
đình, gây nạn hồng thủy, bão tố lũ lụt, cuồng phong bệnh
tật, tàn sát nhân loại, chỉ vì loài người, không nghe lời
dạy, không thờ thượng đế! Thực ra đúng là: Loài người
suy tâm mình ra tâm thượng đế! Tâm như vậy chưa được
thanh tịnh!
Chẳng
hạn như họ không còn tâm si thường tình, không còn u mê
những chuyện thế gian, không còn mê muội coi bói xem tướng,
xin xăm gieo quẻ, không còn ngu si coi nước sông nước suối
như nước thần nước thánh, nhưng họ vẫn chưa hiểu biết
được: Họ thực sự là ai, từ đâu đến cõi này, hiện
diện trên thế gian để làm gì, và sau kiếp này họ sẽ đi
về đâu? Họ vẫn sống trong cơn mê, như từ muôn thuở. Cho
nên, họ chỉ biết được cuộc sống đóng khung, trong một
trăm năm kiếp người mà thôi. Họ không hiểu được, kiếp
sống này chỉ là một phần, một đoạn ngắn trong chuổi
dài sanh tử luân hồi, nhiều đời nhiều kiếp, nếu họ không
khéo tìm cách, tìm đường, tìm phương pháp thoát ly. Họ không
hiểu được rằng: ngoài lương tâm của người thế gian,
họ còn có tâm cao cả hơn, đó là Phật Tâm, tức là tâm
tánh sáng suốt, không bao giờ sanh diệt, bất cứ người nào
cũng có. Khi đạt được Phật Tâm thì phiền não khổ đau
lập tức dứt sạch, con người thoát ly được sanh tử luân
hồi một cách mầu nhiệm vô cùng.
Nhiều
người đã biết, bản tâm thanh tịnh, nhưng chưa hoàn toàn,
khi được khi không, khi lành khi dữ, khi thiện khi ác. Tại
sao vậy? Bởi vì, tập khí nhiều đời, chưa được dứt sạch,
nghiệp chướng vẫn còn. Ðó là những người, còn đang tu
tập, đang tập chăn trâu, con trâu tâm ý, lăng xăng lộn xộn,
chạy ngược chạy xuôi, chẳng lúc nào nguôi, những thứ tạp
niệm, nghĩ chuyện đàng đông, chạy sang đàng tây. Những
người quyết chí, tu tâm dưỡng tánh, áp dụng Chánh Pháp,
vào trong cuộc sống, hằng ngày hằng giờ, hằng phút hằng
giây, cố gắng hết sức, tận tâm tận tình, tận lực tận
sức, cho đến ngày nào, giác ngộ giải thoát. Những người
như vậy, ở trong kinh sách, gọi là hành giả, đang bước
từng bước, trên đường tu tập, có khi vấp ngã, vẫn cố
đứng lên, tiếp tục đi tới, tinh tấn dũng mãnh, cho đến
khi nào, hoàn toàn sống với, bản tâm thanh tịnh. Lúc đó
gọi là: đạt đạo chứng đạo, trọn thành Phật đạo, cũng
như chúng ta, thường hay phát nguyện, trong các thời khóa,
tụng kinh niệm Phật. Lúc đó, nghiệp chướng không còn, người
trâu đều mất, tâm thức rỗng lặng, tịch diệt vi lạc,
bất khả tư nghì, không thể nghĩ bàn. Nói một cách khác:
Ngay giây phút đó, thành một vị Phật, Phật Tâm hiển lộ,
một cách hoàn toàn, một cách tròn đầy, một cách viên mãn.
Phật
Tâm chỉ hiển lộ khi nào tâm trí của con người hoàn toàn
thanh tịnh, không chất chứa bất cứ hình ảnh nào của chúng
sanh trong ba cõi sáu đường, hoàn toàn trống rỗng, tĩnh lặng
tịch tịnh, không còn tham lam, không còn sân hận, không còn
si mê, dù là thường tình, hay là vi tế. Mặt biển thanh bình,
phẳng lặng trong sáng, bao la bát ngát, không nổi sóng to, khi
có gió lớn, không gợn sóng nhỏ, khi gió thổi nhẹ, được
ví như là: bản tâm thanh tịnh, luôn luôn bình tĩnh, tự tại
thản nhiên, trước mọi thăng trầm, ở trên thế gian, tức
là vượt qua, sóng gió cuộc đời, dù nhiều hay ít, dù nặng
hay nhẹ, ở trong kinh sách, gọi là bát phong.
Thí
dụ như là: Mặt gương trong sáng, không dính bụi trần, có
ông đi qua, có bà đi lại, có vật trước gương, đều hiện
hình ảnh, rõ ràng trong gương, không hề phân biệt, nam nữ
giàu nghèo, xấu đẹp mập ốm, không hề kỳ thị, bất cứ
điều gì, hoặc phương diện nào. Tuy nhiên, khi người hay
vật, đã đi qua rồi, hình ảnh hoàn toàn, không còn trong gương.
Tấm gương trở lại, trạng thái bình thường, như tự thuở
nào, trước khi hình ảnh, hiện ra trong gương, không hề thay
đổi. Cũng ví như là, bản tâm thanh tịnh, luôn luôn trống
trơn, hoàn toàn tĩnh lặng, không hề chất chứa, bất cứ
hình ảnh, do tâm thương ghét, do tâm lăng xăng, lao xao lộn
xộn, thường ngày ghi lại, kinh sách gọi là: cái tâm phan
duyên, tức là duyên theo, các cảnh trần đời, luôn luôn khởi
niệm: hỉ nộ ái ố, vui buồn thương ghét.
Bản
Tâm Thanh Tịnh, chính là Phật tâm.
* *
*
Tóm
lại, chúng ta đã hiểu biết: thế nào là Lương Tâm, thế
nào là Phật Tâm. Trong mọi hoàn cảnh trên thế gian này, con
người sống có lương tâm, thời thiên đàng là đây. Nhưng
nếu tiến được thêm bước nữa, không chấp thiện không
chấp ác, không khởi bất cứ niệm nào trong tâm, dù trong
bất cứ hoàn cảnh nào: thịnh hay suy, được hay thua, sướng
hay khổ, vui hay buồn, khen hay chê, tức là con người vượt
qua được bát phong, sống được với Phật Tâm bất sanh bất
diệt, thời niết bàn là đây, thoát ly sanh tử luân hồi,
hiện đời an lạc hạnh phúc, giác ngộ giải thoát. Người
ngộ Phật Tâm, làm bất cứ việc gì cũng được cảm ứng
của mọi người. Trong kinh sách có câu: Ðạo cảm ứng giao
nan tư nghì, tức là người đạt đạo, tạo được sự cảm
ứng, sự cảm thông một cách mầu nhiệm, không thể nghĩ,
không thể bàn. Cũng ví như người đời làm việc gì, nếu
để hết tâm trí vào việc đó, sẽ tạo được sự cảm
thông của mọi người. Một bài viết, một bản nhạc được
viết nên, hoặc được trình bày bởi những người có tâm
hồn, sẽ tạo được sự rung động, cảm thông trong tâm của
độc giả hoặc khán thính giả.
Các
tôn giáo khác, thường hay cho rằng: thiên đàng địa ngục,
hai nơi khác biệt, một cách rõ ràng, người thờ thượng
đế, được lên thiên đàng, không tin thượng đế, phải
đọa địa ngục, đời đời kiếp kiếp, không chuyển đổi
được. Trái lại, theo quan điểm của đạo Phật, thiên đàng
hay địa ngục, mặc dù là hai cảnh giới khác nhau, nhưng đều
chỉ là tình trạng nhứt thời của tâm thức mà thôi. Ví
như biển động hay biển lặng đều chỉ là tình trạng nhứt
thời của mặt biển mà thôi. Cũng ví như là có ảnh hiện
ra hay không, đều chỉ là tình trạng nhứt thời của tấm
gương mà thôi. Khi con người hành động, nói năng, suy nghĩ
theo bốn tâm lượng rộng lớn: từ, bi, hỷ, xả, còn gọi
là tứ vô lượng tâm, thì tâm thức ở trong cảnh giới thiên
đàng. Khi con người hành động, nói năng, suy nghĩ theo ba tâm
phiền não: tham, sân, si, còn gọi là tam độc, thì tâm thức
ở trong cảnh giới địa ngục. Bởi vậy cho nên, con người
sống được với lương tâm, cảnh giới thiên đàng hiện
tiền, không cần chờ kiếp sau! Con người sống được với
Phật Tâm, cảnh giới niết bàn hiện tiền, không nghi, không
cần đợi vãng sanh cực lạc quốc!
Tuy
nhiên, người có lương tâm, làm các việc thiện, chẳng hạn
như là: nuôi trẻ mồ côi, săn sóc người già, bệnh hoạn
tật nguyền, thậm chí truyền nhiễm, khi gặp trở ngại, gặp
sự chống đối, phỉ báng chửi mắng, ganh tị đố kỵ, gặp
kẻ vô ơn, cũng sanh phiền não, cũng dễ nãn lòng, thoái chí
bỏ cuộc. Trong thời Ðức Phật, còn tại thế gian, có lần
đi đến, nơi một xứ kia, dân đó nghe lời, các người cầm
đầu, chống đối gây rối, vì sợ dân chúng, quy y với Phật.
Tôn giả A Nan, thỉnh cầu đi đến, giáo hóa nơi khác. Ðức
Phật mỉm cười, từ tốn giải thích: Các người bệnh nặng,
mới cần thầy thuốc, thầy thuốc lương tâm, không khi nào
nói, chỉ trị bệnh nhẹ, từ chối bệnh nặng. Người còn
phiền não khổ đau, tức là chưa được giác ngộ, là người
có tâm bệnh, cần đến sự giáo hóa, cần phải nên tu học,
để chuyển đổi tâm tánh, từ bất lương thành hiền lương,
từ hiền lương lương thiện, tức là có lương tâm, chuyển
biến thêm bước nữa, phát hiện và sống được với Phật
Tâm, tức nhiên thoát ly được phiền não khổ đau.
Cũng
trong thời Ðức Phật còn tại thế, có vị đệ tử xin phép
đi đến xứ kia để giáo hóa. Ðức Phật cho biết dân ở
xứ đó hung hăng lắm, họ có thể chửi mắng nhục mạ. Vị
đệ tử đáp: Bạch Ðức Thế Tôn, như vậy họ cũng còn
hiền thiện. Ðức Phật nói: Nếu họ đánh đập ông thì
sao? Vị đệ tử đáp: Bạch Ðức Thế Tôn, như vậy họ cũng
vẫn còn hiền thiện. Ðức Phật nói: Nếu họ giết hại
ông thì sao? Vị đệ tử đáp: Bạch Ðức Thế Tôn, như vậy
họ cũng vẫn còn hiền thiện, bởi vì họ giúp con giải thoát
khỏi thân tứ đại này mà thôi. Ðó là tấm gương của vị
đại đệ tử, thuyết pháp bậc nhứt, tên là Phú Lâu Na,
người đã giác ngộ Phật Tâm, không còn thoái chuyển trên
bước đường hoằng pháp lợi sanh.
Sách
có câu:
"Chánh
nhân thuyết tà pháp, tà qui chánh.
Tà
nhân thuyết chánh pháp, chánh qui tà".
Người
có lương tâm, còn được gọi là chánh nhân, tức là người
chân chánh, dù có dùng bất cứ phương tiện nào chăng nữa,
cũng chỉ nhằm mục đích cứu kính là: đưa con người trở
về với chánh đạo. Chẳng hạn như là: các bậc chân tu,
đạo cao đức trọng, người có lương tâm, tỏ ngộ Phật
Tâm, nhận thấy chúng sanh, phiền não khổ đau, mê tín dị
đoan, thích xem đồng bóng, hay xem bói toán, cúng sao giải hạn,
tiêu tai khỏi nạn, coi ngày xem tướng, xin xăm gieo quẻ, cho
nên chư Tổ, dùng phương tiện đó, để đưa con người, trở
về với chùa, tìm nơi yên tịnh, rồi nhân cơ hội, thuyết
pháp độ sanh, khai mở tâm trí, giảng luật nhân quả, dạy
thuyết vô ngã, làm sao gặt quả, vô sanh pháp nhẫn, giúp đỡ
con người, sống được cuộc đời, an lạc hạnh phúc, giác
ngộ chân lý, giải thoát sanh tử, chấm dứt luân hồi.
Còn
người bất chánh, gọi là tà nhân, muốn sướng tấm thân,
lười biếng làm việc, trốn lánh cuộc đời, biến đổi
hình tướng, kiếm cơm qua ngày, dùng mọi phương tiện, dụ
dẫn con người, trở về với chùa, về hùa với mình, rồi
nhân cơ hội, kêu gọi quyên góp, chuyện này chuyện nọ, lăng
xăng lộn xộn, lẫn lộn đạo đời, vọng tâm sai khiến,
dù thuyết Chánh Pháp, cũng quá sai lầm, xa lìa chánh đạo,
tạo nhiều thành kiến, khiến người u mê, lạc vào ngoại
đạo. Ngoại đạo nghĩa là: ngoài tâm cầu Phật, qua các hình
tướng, qua các âm thanh, không giúp được ai, tỏ ngộ chân
lý, bởi vì tu mù, chẳng học giáo lý, lấy gì giảng dạy,
cho hàng Phật Tử, cho nên Chánh Pháp, cũng biến thành tà,
chính nghĩa đó vậy!
Trong
Kinh Kim Cang, Ðức Phật có dạy:
Nhược
dĩ sắc kiến ngã.
Dĩ
âm thanh cầu ngã.
Thị
nhân hành tà đạo.
Bất
năng kiến Như Lai.
Nghĩa
là: Người nào muốn tìm Phật qua hình tướng, hay qua âm thanh,
đó chính là người lầm đường lạc nẽo, là hành tà đạo,
xa rời chân lý, làm sao có thể, gặp được Như Lai, tức
là gặp Phật? Khi nào ánh sáng chân lý soi rọi, tâm trí bừng
sáng, con người vượt qua cơn mê, mới được gọi là: hành
đúng Chánh Pháp, đi đúng Chánh Ðạo. Bằng không, dù mang
bất cứ hình tướng nào, tại gia hoặc tại chùa, dù tu hành
bao nhiêu năm, người đó cũng vẫn chưa tỏ ngộ Phật Tâm,
vẫn đang trôi lăn trong sanh tử luân hồi, tức nhiên cuộc
sống vẫn còn nhiều phiền não khổ đau.
Chúng
ta cần nên ghi nhớ rằng: Ðức Thích Ca thành Phật ngay trên
thế giới ta bà này, chư vị Tổ Sư tu tập theo lời Ðức
Phật dạy, ngộ đạo và chứng đạo cũng ngay trên thế giới
ta bà này, chư Hiền Thánh thực hành các pháp môn cũng sống
cuộc đời an lạc và hạnh phúc ngay trên thế gian này. Tại
sao chúng ta không noi gương các Ngài, tự thắp đuốc lên mà
đi, để khỏi uổng phí cuộc đời hiện tại, với những
mộng tưởng nơi cõi thiên đàng hay cực lạc? Không tự đi
thì không thể tới đâu được cả! Không thể nào cầu nguyện
thành công, khi mình thực sự không xứng đáng! Không chịu
tu học thì không thể sáng đạo được! Không chịu tu tập,
thực hành, áp dụng Chánh Pháp vào đời sống hằng ngày,
thì không thể nào chứng đạo được! Ai ai cũng đều biết
rằng: Không chịu ăn thì không thể nào no được!
Ðó
chính là những chân lý bất di bất dịch, đáng để cho tất
cả mọi người chúng ta suy ngẫm, không phân biệt tôn giáo,
quốc gia, xuất xứ, giàu nghèo, sang hèn, giai cấp, học lực,
kiến thức, nam phụ lão ấu, tại gia xuất gia, tín đồ tu
sĩ. Không phân biệt kỳ thị gì cả mới gọi là chánh đạo,
mới thực sự là bình đẳng, mới thực sự là chí công vô
tư đó vậy./.