TU
TÂM DƯỠNG TÁNH
Trên
thế giới hiện nay, từ Âu sang Á, có rất nhiều tôn giáo,
tín ngưỡng khác nhau. Nói chung, đối với mỗi tôn giáo
đều có hai hạng người: tu sĩ và tín đồ. Trong phạm
vi bài này, để cho quảng đại quần chúng cùng theo dõi, chúng
ta chỉ nhắc đến Phật giáo. Trong phạm vi đó, chúng
ta thử tìm hiểu một vấn đề thường được đề cập đến
trong cuộc sống hằng ngày, đó là chữ "tu", nhất là vấn
đề tu hành dành cho cả hai giới tín đồ và tu sĩ, hay nói
cách khác là Phật Tử tại gia và xuất gia.
Về
phương diện vật chất, khi thấy có một công trình kiến
trúc lâu năm đang xuống cấp, hư hao, người ta đề nghị
trùng tu hay tu bổ, nghĩa là sửa chữa công trình đó cho tốt
đẹp hơn, khang trang hơn, vững chắc hơn. Về phương
diện tinh thần hay tâm linh, khi gặp một người hiền lành,
biết ăn chay, tụng kinh niệm Phật, tánh tình dễ dãi, hiền
hòa nhã nhặn với mọi người, người ta thường nói người
đó "nhờ biết tu" nên mọi người chung quanh cảm thấy dễ
thở, thoải mái. Niềm an lạc và hạnh phúc có ngay từ
trong gia đình người đó, ảnh hưởng đến ngoài xóm làng,
bạn bè và những người quen biết.
Còn
đối với những người không biết tu, bản thân họ không
hưởng được an lạc và hạnh phúc, không biết được thế
nào là "pháp vị" vi diệu tuyệt vời. Họ thường bị
phiền não và khổ đau của cuộc đời chi phối, bức bách,
ngày ăn không ngon, đêm ngủ chẳng yên, bởi những chuyện
thị phi, hơn thua, tranh chấp liên tục, không bao giờ giải
quyết được ổn thỏa. Thêm nữa, gia đình họ khó có
được những ngày thực sự êm đềm hạnh phúc, bởi ảnh
hưởng những nhiệt não tỏa ra từ con người không biết
thế nào là tu đúng theo Chánh Pháp, hoặc chỉ biết tu hình
tướng và tin theo những điều mê tín dị đoan.
Những
người không biết Chánh Pháp để tu, thường cảm thấy bất
mãn, bực dọc, thèm muốn, thích đấu tranh, thích hơn thua,
thích tiện nghi, nhàn hạ, chùa to tượng lớn, phô trương,
cung kính, ăn trên ngồi trước, nghĩa là họ thích đủ mọi
thứ trên trần đời. Họ luôn luôn nhìn thấy cuộc đời
đầy phiền não và khổ đau, mọi người trên trần đời
là bần tiện xấu xa, con người và cuộc đời đều đáng
lánh xa.
Họ
không bao giờ nghĩ là họ chưa hoàn toàn, chưa hoàn hảo, họ
cũng có một phần lỗi trong các cuộc tranh chấp ở đời.
Lúc nào họ cũng thấy là "mình đúng người sai". Cho
nên họ chạy đi tìm thần linh, tìm thượng đế để cầu
nguyện, khấn vái, cầu khẩn,van xin, hết điều này đến
điều nọ. Nếu mọi chuyện đều được đáp ứng, toại
nguyện, tốt đẹp như ý họ mong cầu, họ cho là "trời thương".
Bằng như ngược lại, họ phiền trách, cho là "trời không
thương", hoặc "trời bất công"!
Những
người không hiểu biết Chánh Pháp thường nghĩ rằng, cho
rằng đạo Phật chỉ dành cho những người thất tình, bất
đắc chí, hay những người già cả không sống được với
con cháu trong gia đình nên cạo đầu vào chùa để "tu".
Lâu ngày cửa chùa biến thành chỗ trốn nợ đời, hay là
viện dưỡng lão, thiền môn biến thành sân khấu cải lương
nam bộ của những kẻ sầu đời, chán ngán thế thái nhơn
tình!
Bởi
vậy cho nên, thiết tưởng chúng ta cũng cần tìm hiểu: "tu"
nghĩa là gì, để làm gì, có ích lợi gì? Những ai cần
phải tu? Tại sao phải tu? Làm sao tu theo Phật?
Muốn tu theo Phật phải làm gì?
* *
*
Trong
mọi giới Phật Tử chúng ta hiện nay, phần đông không hiểu
rõ ý nghĩa của chữ "tu", không hiểu rõ tu để làm gì, cho
nên ứng dụng một cách đáng thương. Có người cho rằng
tu là phải cạo râu tóc, mặc áo nâu sòng, hay áo cà sa, vào
ở trong chùa, tức là phải có hình tướng nhà sư, phải là
tu sĩ mới gọi là "người tu". Hoặc rộng rãi hơn một
chút, có người cho rằng phải biết ăn chay, thường xuyên
đi chùa, tụng kinh, niệm Phật, làm công quả, làm Phật sự,
làm việc chùa, mới gọi là người tu. Không làm như
vậy thì không phải là người tu.
Hiểu
như vậy không hoàn toàn sai, nhưng chúng ta chỉ mới chú ý
đến phần "sự", tức là phần hình thức, hình tướng bên
ngoài của một người tu mà thôi. Hay nói cách khác, những
điều đó chỉ là "điều kiện có" của một người tu, dù
là xuất gia tu sĩ hay tại gia cư sĩ, chứ chưa phải là "điều
kiện đủ" để thành một người tu thực sự theo đạo Phật.
Đạo Phật không chú trọng nhiều đến hình thức, hình tướng,
nhưng không phải không cần có hình thức, hình tướng bên
ngoài. Tuy vẫn cần phải có hình thức, hình tướng bên
ngoài, một người tu đồng thời cũng phải có chất lượng,
có nội dung bên trong, gọi là phần "lý", cả hai phải được
vẹn toàn, phải "lý sự viên dung" mới gọi là tu đúng Chánh
Pháp .
Trước
hết nói về phần sự, tức là phần hình thức, hình tướng
bên ngoài, chúng ta thảy đều đồng ý là một người tu cần
phải có hình thức trang nghiêm thanh tịnh. Nghĩa là một
người tu cần phải ăn mặc tề chỉnh, đi đứng đàng hoàng,
thái độ chững chạc, cử chỉ khoan thai, nói năng lễ độ,
hòa nhã khiêm tốn. Không ai có thể chấp nhận một người
ăn mặc lôi thôi xốc xếch, đi đứng nghiêng ngửa, nói năng
hồ đồ, cử chỉ thô tháo, là một người tu chơn chính,
ngoại trừ trường hợp các bậc thánh nhơn trong các chuyện
cổ tích. Cũng trong phần sự, nói chung người tu là người
ăn hiền ở lành, không làm việc gì bất thiện, khổ người
hại vật, luôn luôn giúp đỡ bất cứ ai, khi cần đến.
Tuy
nhiên, phần quan trọng hơn cả chính là phần "lý", tức là
phần nội dung bên trong, phần tâm tánh chủ yếu, phần ý
nghĩa của những việc làm bên ngoài trên đây. Nghĩa
là một người tu cần phải giữ gìn giới luật, tụng kinh,
niệm Phật, thiền quán, tu tập thiền định, phát triển trí
tuệ bát nhã, đi chùa, làm tất cả mọi công việc đem lại
ích lợi cho mình và cho người, một cách chí công vô tư,
không phân biệt, không thành kiến. Phần lý này được
tóm gọn trong bốn chữ, đó là TU TÂM DƯỠNG TÁNH vậy.
Nếu
một người tu chỉ biết lo phần sự, chỉ biết lo trau chuốt
hình tướng bên ngoài, chỉ biết lo làm những việc hình thức,
không có phần lý, không thực sự thông hiểu và không thực
hành Chánh Pháp, thì đó chỉ là cái thùng rỗng, chỉ có cái
võ, không có ruột. Một người chỉ biết tu hình thức
như vậy, dù có cạo tóc vào ở trong chùa, trong tâm vẫn còn
đầy dẫy phiền não, chỉ biết học những nghi lễ cúng kiến
mà không hiểu ý nghĩa cao siêu của các nghi lễ đó.
Họ không chịu nghiên cứu tìm hiểu Chánh Pháp, ngọn đuốc
trí tuệ tắt ngỏm, cho nên chư Tổ gọi những người như
vậy là "tu mù". Người thế gian thường gặp họ trong
các tang lễ, nên gọi họ là "thầy tụng đám ma". Một
người chỉ biết tu hình thức như vậy, không có ích lợi
gì cho chính bản thân họ, ngoài lợi dưỡng, không có ích
lợi gì cho những người chung quanh, và nhứt là không ích
lợi gì cho đạo pháp cả.
Khi
đến chùa lễ Phật, tụng kinh, cúng kiến hay thọ tam qui ngũ
giới, Phật Tử chúng ta thường nghĩ rằng: chắc là từ đây
về sau, chư Phật sẽ phù hộ độ trì cho được bình an,
mọi mong cầu được vạn sự như ý, và cuối cùng, sau khi
lìa bỏ cõi đời này, chúng ta sẽ được chư Phật rước
về miền cực lạc. Như vậy chúng ta chưa phải là Phật
Tử chơn chánh. Thọ tam qui tức là qui y Tam Bảo, gồm
Phật Pháp Tăng, và nguyện giữ năm giới là sát, đạo, dâm,
vọng, tửu. Nói cách khác, qui y Tam Bảo rồi, chúng ta
không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối,
không uống rượu.
Thực
ra, kể từ ngày đó, việc chúng ta phải làm là cố gắng
sửa đổi tâm tánh của chúng ta, phải quyết chí chừa bỏ
những thói hư, tật xấu, phải chiến thắng những tâm niệm
tham lam, sân hận, si mê, phải từ bỏ những lời nói ác độc,
gièm xiểm, ganh tị, đố kỵ, phải từ bỏ những hành động
xấu xa, gian ác, bất thiện, sát nhơn hại vật, phải từ
bỏ những ý nghĩ lợi mình hại người, khen mình khinh người.
Kể từ ngày đó, chúng ta phải sống theo hạnh của chư Phật,
chư Bồ Tát, làm lành lánh dữ, làm theo những lời dạy quí
báu của chư Phật, chư Bồ Tát, chư vị Tổ sư, giữ gìn
tâm ý cho thanh tịnh. Đó chính là tu tâm dưỡng tánh
vậy.
Chúng
ta thường nghĩ tu là nương tựa, là cầu xin với chư Phật
để thỏa mãn mọi mong cầu và qui y Phật, theo Phật, thờ
cúng Phật, lạy Phật, sẽ được bình an suốt đời.
Bởi vậy cho nên chúng ta trở thành yếu hèn, ỷ lại, mất
hết ý nghĩa cao đẹp của chữ "tu". Do bản chất của
con người là tham lam, yếu đuối và sợ hãi, dù là Phật
Tử thuần thành, đi chùa lễ Phật, tụng kinh thường xuyên,
chúng ta cũng không tránh khỏi những tâm bệnh nói trên, cho
nên không tránh khỏi những phiền não và khổ đau của cuộc
đời.
Do
lòng tham lam sâu đậm từ vô thủy cho đến ngày nay, chúng
ta qui y Phật với lòng mong cầu thỏa mãn những ước mơ thầm
kín, thường là quá sức để thực hiện. Chúng ta thỉnh
thoảng đến chùa, hay thậm chí cạo tóc vào ở luôn trong
chùa hằng chục năm dài, nhưng không chú ý đến việc học
đạo, không màng đến những giáo pháp cao siêu trong các kinh
điển, không học hỏi các bậc thiện tri thức, để tự tu
tâm dưỡng tánh theo lời Phật dạy.
Chúng
ta thường đến chùa chỉ để cầu bình an, xin may mắn, khấn
vái điều này, van xin điều nọ, khi gặp khó khăn, lâm cảnh
khổ nạn, bèn tự kêu lên: "Phật ơi, cứu con!", người đời
quen gọi, đó là "tu hú"! Chúng ta sống lây lất cho qua
ngày tháng trong niềm mê tín như vậy, để chờ ngày được
Phật rước về miền cực lạc. Thật là vô minh, làm
uổng phí cả cuộc đời hiện tại vô cùng quí báu!
Chỉ
mang đến chùa có một bó nhang, một nải chuối, một bình
bông, đóng góp một ít tiền ấn tống kinh sách, hoặc đăng
báo lời nguyện với hai ba câu niệm Phật và Bồ Tát, chúng
ta cầu nguyện, khấn vái, van xin, đủ thứ chuyện. Nào
là thân thể khỏe mạnh, gia đạo bình an, bệnh tiêu tật
hết, con cái giàu sang, buôn may bán đắt, nhứt bổn vạn lợi,
thắng chuyện kiện thưa, được tiền bạc triệu, tình duyên
tốt đẹp, thi đâu đậu đó, tai qua nạn khỏi, vạn sự kiết
tường, muôn sự như ý, tùy tâm mãn nguyện, quyến thuộc
siêu sanh, thân nhân trường thọ, nghĩa là chúng ta mong cầu
đủ mọi thứ trên trần đời. Với cái giá cầu nguyện
rẽ mạt như vậy, chúng ta van xin đủ những điều mà chư
Phật đã dứt bỏ, và khuyên chúng ta nên dứt bỏ, để tu
tập cho đến chỗ giác ngộ và giải thoát khỏi vòng sanh
tử luân hồi.
Vì
không chịu học đạo cho nên chúng ta mới sai lầm như vậy.
Làm như vậy, có phải là chúng ta đã phỉ báng Phật, đã
làm sai lời Phật dạy? Chúng ta không hiểu luật nhân
quả, nghĩa là ở hiền gặp lành, gieo gió gặt bão, sinh sự
sự sinh, gieo nhân nào gặt quả nấy, cho nên chúng ta dễ dàng
phạm tội tạo nghiệp, dùng thủ đoạn thưa kiện, kiếm được
nhiều tiền, cúng Phật chút đỉnh, tự kỷ ám thị, để
mong cầu hết tội, chạy tội, xóa tội. Nếu thực tâm
muốn sạch tội, chúng ta phải biết pháp sám hối để diệt
trừ nghiệp chướng, phiền não và khổ đau, tức là phải
biết những lời dạy của chư Phật, phải học hỏi Chánh
Pháp.
Mọi
phiền não khổ đau trên đời đều từ gốc vô minh mà ra.
Muốn hết phiền não khổ đau, muốn được giải thoát, muốn
được an lạc và hạnh phúc, chúng ta phải giác ngộ.
Muốn được giác ngộ, chúng ta phải học hỏi giáo pháp,
tức là những lời Phật dạy, để tự ứng dụng tu tập
cho đúng Chánh Pháp, để tự tu tâm dưỡng tánh. Được
như vậy, chúng ta sẽ mở mang trí tuệ bát nhã với ngọn
đuốc Chánh Pháp của chư Phật, để cương quyết, can đảm,
kiên trì, nổ lực, tinh tấn tu hành, cho đến ngày giải thoát
khỏi sanh tử luân hồi. Muốn hiểu được lời Phật
dạy, muốn được hưởng pháp vị một cách thấm thía, nồng
nàn, chúng ta phải tận lực suy tư, nghiền ngẫm Chánh Pháp
một cách tường tận, tinh vi. Đồng thời, chúng ta phải
áp dụng Chánh Pháp vào trong đời sống hằng ngày.
Trong
Kinh Pháp Cú, Đức Phật có dạy:
Hãy
tự thắp đuốc, tự mình bước đi.
Thắp
sáng trí tuệ, ngọn đuốc chánh pháp.
Nghĩa
là: Đức Phật dạy chúng ta hãy tự quán chiếu, tự soi sáng
trí tuệ của mình bằng cách học hỏi giáo pháp, để tự
chuyển hóa ba nghiệp thân khẩu ý của mình cho được thanh
tịnh, hay nói cách khác, để tự tu tâm dưỡng tánh.
Theo
lịch sử, vào thời đó, lúc Đức Phật còn tại thế, Ngài
không thể cứu được các vị đại đệ tử của Ngài, khi
nghiệp báo của họ đến. Ngay bản thân của Đức Phật
cũng bị những khổ nạn, cũng gặp những khó khăn do ngoại
đạo gây nên, thì thử hỏi, chúng ta không chịu tự tu tâm
dưỡng tánh, tự thắp đuốc lên mà đi, tự cứu chính mình,
mà chỉ một mực cầu nguyện, van xin, khấn vái đủ điều
như trên, liệu có được gì chăng?
Trong
Kinh Pháp Cú, Đức Phật có dạy:
Dù
có lên non, xuống biển vào hang,
nghiệp
báo đã mang, vẫn theo con người
như
hình với bóng, không ai có thể
tránh
khỏi thoát khỏi.
Nghĩa
là: nếu chúng ta không biết tự tu tâm dưỡng tánh, để chuyển
hóa ba nghiệp, thì dù cho có van xin, cầu khẩn đến đâu,
hay thay hình đổi dạng, làm vua hay thường dân, làm cư sĩ
tại gia hay tu sĩ xuất gia, làm tín đồ hay làm giáo chủ,
dù như thế nào đi nữa, chúng ta cũng không tránh khỏi khi
nghiệp báo đến. Đó chính là luật nhân quả vậy.
Có vị giáo chủ đương thời khi ra tiếp xúc với công chúng,
đứng ở trên xe hơi, trong lồng kính chống đạn, vì sợ
bị ám sát. Thượng đế còn không cứu được khi con người
đến lúc phải trả nghiệp, huống gì là cái lồng kính!
Cũng vậy, tục ngữ có câu: "Chạy trời không khỏi nắng",
chính là nghĩa đó vậy.
Chắc
mọi người ai cũng thừa nhận rằng: tất cả chúng ta đều
sẵn có hai thứ tâm địa, đó là tâm hiền lương và tâm
bất lương. Tâm hiền lương là cái nhân đem lại cái
quả an lạc và hạnh phúc cho mình và cho người, đời này
và nhiều đời sau. Tâm bất lương ác độc là nhân đem
lại quả phiền não và khổ đau cho mình và cho người, đời
này và nhiều đời sau. Tu là dẹp bỏ tâm bất lương
ác độc, phát triển tâm hiền lương. Tu là điều kiện
tất yếu cho tất cả mọi người muốn hết khổ được vui,
không phân biệt bất cứ ai, bất cứ giới nào. Người
nào còn chất chứa tâm niệm bất lương ác độc, thì cầu
nguyện bình yên chỉ hoài công mà thôi, cũng như người uống
nhằm độc dược mà lại chưa muốn chết!
Tư
tưởng yếu hèn và ích kỷ khiến chúng ta nghĩ đến việc
trao gởi thân mạng của chúng ta và của gia đình cho chư Phật,
nhờ chư Phật phò hộ, độ trì hết thảy mọi việc được
bình an khi còn sống, được về miền cực lạc khi từ giã
cõi đời. Những người này cung kính Đức Phật như
một vị thần linh hộ mạng, tưởng như Đức Phật có quyền
năng bảo hộ cho bản thân họ và gia đình họ suốt đời.
Vì thế khi bản thân hay gia đình họ xảy ra việc gì không
may, họ hết sức tha thiết chí thành, cầu nguyện van xin Đức
Phật gia hộ cho được tai qua nạn khỏi. Nếu được
như ý, thì họ cho là Đức Phật linh thiêng, tiếp tục đi
chùa lễ Phật, để cầu khẩn, van xin tiếp chuyện khác.
Họ
không hiểu rằng do chính họ ăn ở hiền lành, làm việc phước
thiện, tạo phước đức trước đây, và ngày nay nhờ phước
báo đó đã cứu họ qua được cơn hiểm nghèo, hoạn nạn,
chứ không phải do van xin, cầu khẩn mà được đáp ứng đâu.
Chính
phước báo đã làm giảm thiểu nghiệp báo đó vậy.
Bằng
như không được toại nguyện, không được tai qua nạn khỏi,
do thiếu phước báo, họ dễ dàng sanh lòng phỉ báng Đức
Phật không từ bi, không linh thiêng, và chạy theo ngoại đạo
tà giáo, cúng kiến bất cứ vị thần thánh nào, mà họ nghe
đồn là linh thiêng, là có quyền năng tối thượng, siêu việt,
sẵn sàng chịu chết thay họ, chuộc tội của họ làm, cho
họ được bình yên sung sướng. Với tâm quịt nợ, trốn
trách trách nhiệm, họ bị gạt gẫm, tiền mất tật mang,
đánh mất chánh tín, rơi vào hố sâu mê tín dị đoan, ngày
càng xa rời Chánh Pháp.
Có
nhiều người cầu nguyện van xin Đức Phật không có kết
quả, bèn đến các lăng tẩm của những vị tướng quân bị
triều đình ngày trước bức hại, nghe đồn hiển thánh thành
thần, hoặc đến miểu ông miếu bà cốc cô nào đó, để
cầu khẩn khấn vái, ký gửi con cái bệnh hoạn khó nuôi,
xin bùa hộ mạng bình yên, xin phép làm ăn một vốn bốn lời.
Thực là đáng thương vô cùng! Tại sao như vậy?
Bởi
vì những vị đó lúc đương thời còn giữ không được cái
mạng của họ, thì làm sao mà cứu giúp ai ở đời sau được
chứ! Còn những ông đồng bà cốt, cô hai cô ba, có khả
năng nào giải tai giải nạn cho người khác, trong lúc tự
lo thân của họ còn chưa xong, ngày nào không có khách cúng
tiền, không biết lấy gì mà ăn?
Cuộc
sống của chúng ta đầy dẫy những lo âu, bất trắc.
Cho nên chúng ta luôn luôn sống trong sự sợ hãi. Khi gặp
hoạn nạn chúng ta thường tìm cách nương tựa vào một đấng
thiêng liêng tưởng tượng nào đó, để cầu nguyện, khấn
vái, van xin, mong được an tâm. Bởi vậy cho nên, chúng
ta thường nghĩ rằng qui y Phật, đi chùa lễ Phật, tụng kinh
niệm Phật, hay hằng ngày ở nhà tụng kinh, thắp hương, cúng
Phật, là "tu" và sẽ được chư Phật ban cho mọi sự như
ý, mọi thứ an lành, mọi sự sung sướng. Nếu không
được
toại nguyện, chúng ta sẽ đánh mất niềm tin và lạc vào
ngoại đạo một cách dễ dàng.
Ở
đây chúng ta cần hiểu rõ ràng rằng:
"Ngoài
tâm cầu đạo tức là ngoại đạo".
Tại
sao vậy? Bởi vì chư Tổ có dạy:
"Phật
tức Tâm, Tâm tức Phật", ngoài tâm không có Phật, Phật ở
chính ngay trong tâm của chúng ta.
Phật
không có ở trong chùa, không có ở trên non trên núi, không
có ở dưới sông dưới suối, không có ở trong rừng trong
hang, không có ở cội cây hòn đá. Phật không có ở
trong các pho tượng hay tranh vẽ. Những người tự xưng
là Phật sống, là đại diện Phật để dâng sớ cúng sao
giải hạn, cầu an cầu siêu, cầu đủ mọi thứ trên trần
đời, hoặc thấy cội cây, hòn đá có hình dáng lạ lùng
nào đó, liền cho là Phật hiện, đổ xô đến lạy lấy lạy
để, đều không phải Chánh Pháp, đều là mê tín dị đoan
cả. Thậm chí có người tu đến khi mãn phần, xác thân
tứ đại đem thiêu, thấy có vài chuyện lạ, liền cho là
hiển linh, cho là xá lợi, rủ nhau đến chụp hình, lễ lạy
cho có phước, để cầu xin, van vái. Thật là đáng thương
cho những người gọi là Phật Tử như vậy, dù là tại gia
hay xuất gia.
Ngày
xưa, Thái Tử Tất Đạt Đa rời bỏ hoàng cung, ra đi tìm đạo
giải thoát. Sau một thời gian tu tập thiền định, trí
tuệ bát nhã bừng sáng, Ngài giác ngộ được Chân Lý và
thành Phật. Sau đó, Đức Phật chỉ dạy rằng:
"Nhứt
thiết chúng sanh giai hữu Phật Tánh".
Nghĩa
là tất cả mọi chúng sanh ai ai cũng có Phật Tánh, còn gọi
là tánh giác ngộ, đó là tánh sáng suốt hoàn toàn tuyệt
đối. Dù là kẻ ngu hay người trí cũng đều có Phật
Tánh như nhau. Chỉ tại sự mê ngộ chẳng đồng, cho
nên mới có kẻ ngu người trí. Người ngộ được Phật
Tánh sẽ thấy cảnh trần càng đẹp càng thuần. Phật
Tánh hay tánh giác ngộ chỉ hiện ra khi tâm phiền não không
còn, cũng như khi mây đen tan biến hết thì mặt trăng sáng
hiện ra vậy. Nói một cách khác, do công phu tu tâm dưỡng
tánh, cho nên trong khi vẫn sống ở đời, nhưng không còn bị
cảnh trần chi phối, không còn bị cảnh trần gây phiền não,
thì vọng tâm lăng xăng lộn xộn trước đây của chúng ta
chuyển hóa thành Phật Tánh, trở nên thanh tịnh trong sáng.
Tất
cả mọi chúng sanh ai ai cũng sẽ trở thành một vị Phật
nếu biết tu tâm dưỡng tánh theo đúng Chánh Pháp, không cần
phải qua tận xứ Ấn Độ tìm Phật, không cần phải vào
rừng, trèo non lội suối, không cần phải làm những chuyện
thay đổi hình tướng, không cần phải làm những chuyện dị
hình dị tướng, không cần phải làm những chuyện khác thường
khác đời gì cả. Tất cả mọi chúng sanh ai ai cũng có
thể tu trong mọi hoàn cảnh, ngay tại thế gian này, ngay trên
cõi đời này. Chỉ có điều là chúng ta có phát tâm
muốn tu hay không mà thôi.
Chúng
ta đã biết là tất cả ai ai cũng đều có những tâm niệm
xấu ác cần phải tu, cần phải sửa, cần phải chừa bỏ,
như là tâm tham lam, sân hận, si mê, kiêu ngạo, nghi ngờ, đố
kỵ, tị hiềm, ganh ghét, hơn thua, cố chấp, che giấu, bỏn
xẻn, keo kiệt, ích kỷ, dối gạt, lao xao, lộn xộn, lười
biếng, buông lung, phóng túng. Tại sao vậy? Tại
sao chúng ta cần phải dẹp bỏ những tâm niệm trên mới gọi
là tu?
Bởi
vì, trong Kinh Thủ Lăng Nghiêm, Đức Phật có dạy: "Những
tâm niệm đó chỉ là vọng tâm". Nghĩa là những tâm
niệm đó "tùy duyên mà có", hết duyên thì lặng mất, chứ
không phải là tâm thực của chúng ta, không phải là "chơn
tâm". Chẳng hạn, không có ai đến quấy nhiểu, làm phiền,
chúng ta sẽ hiền lành như bụt vậy. Chỉ khi nào có
người đến, nói điều gì khó nghe, khó lọt vào tai, hay làm
điều gì bất như ý, đụng chạm quyền lợi, xúc phạm tự
ái, chúng ta sẽ nổi tam bành lục tặc ngay tức thì, do nghiệp
chướng tích lũy lâu đời nhiều kiếp, trong kinh sách gọi
là "tùy duyên" mà tâm tức giận đó nổi lên. Nhẹ thì
cãi vã, nặng thì ấu đả. Kết cuộc, một bên vào nhà
thương hay ra nghĩa địa, một bên thì vào nhà tù hay ra tòa
án. Bởi vì người đời thường cho là "nhịn thì nhục",
cho nên hể ai "cự thì đục". Thế là sóng gió, thế
là phiền não và khổ đau nối tiếp theo sau đó.
Nếu
người nào hiểu được là "nhịn chẳng có gì nhục, cự
chẳng cần phải đục" thì người đó sống cuộc đời an
lạc và hạnh phúc không nghi. Chỉ e sợ rằng chúng ta
nhịn không nổi mà thôi, chứ có gì gọi là nhục đâu.
Chỉ vì tự ái quá cao, coi mặt mũi quá trọng, nên chúng ta
phản ứng mà chẳng kịp suy nghĩ đến hậu quả xảy ra sau
đó.
Thí
dụ như có người đến mắng chúng ta là đồ ngu như bò,
chắc là chúng ta sẽ nổi tức ngay. Như vậy là người
đó
nói đúng quá rồi, còn gì nữa mà đôi co và cãi vã!
Bởi vì nếu chúng ta thực sự không ngu và thực sự không
phải là con bò, thì cần gì phải tức giận cho mệt.
Lời nói của người đó không có nghĩa lý gì cả, cho nên
chúng ta không cần phải chấp làm gì. Được như vậy,
chắc chắn chúng ta sẽ sống an lạc và hạnh phúc ngay hiện
đời, không nghi. Hơn nữa, lời chửi mắng chỉ là chuyện
nhỏ, còn những chuyện lớn hơn, chẳng hạn như bạn bè chơi
thân với nhau từ lâu, rồi sang đoạt tài sản, bản quyền
sách vở, rồi lại lôi đầu mình ra trước ba tòa quan lớn,
thưa kiện cho sạt nghiệp luôn, thì chúng ta mới phải đối
phó sao đây, cư xử sao đây, cho gọi là phải đạo?
Trong
kinh sách có câu:
"Bồ
Tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả".
Nghĩa
là người có trí tuệ bát nhã của bậc Bồ Tát, trước khi
hành động, nói năng, suy nghĩ, đều cân nhắc đắn đo hậu
quả, còn phàm phu tục tử, muốn làm thì làm, muốn nói thì
nói, muốn nghĩ thì nghĩ, chẳng cần biết đến hậu quả
ra sao. Trong tam tạng kinh điển, Đức Phật có dạy: Tự
ái tức là chấp ngã, chấp ngã thì khổ đau. Muốn hết
phiền não và khổ đau thì phải đạt được "trạng thái
vô ngã", đó là mục đích cứu kính của đạo Phật.
Muốn đạt được trạng thái vô ngã, chúng ta cần phải tu
học và hành trì trong một thời gian không ngắn! Đó
chính là tu tâm dưỡng tánh vậy.
Chấp
ngã nghĩa là gì? Chấp ngã tức là "chấp cái ta" là thiệt,
là ngon lành, hể ai đụng tới là ăn thua đủ ngay tức thì.
Chúng ta có biết đâu rằng "cái ta" ngon lành đó, chỉ gồm
có cái xác thân hôi hám bằng xương thịt, trong kinh sách gọi
là thân tứ đại vì gồm có bốn chất là đất nước gió
và lửa, sẽ bị chúng ta bỏ lại trần thế ngay khi lìa đời.
Cát bụi sẽ trở về với cát bụi. Vậy cái gì là "ta"
thực sự đây? Có phải cái tâm suy nghĩ là "ta" chăng?
Cũng không phải! Tại sao vậy? Bởi vì cái tâm suy
nghĩ lăng xăng, lộn xộn đó "tùy duyên mà có", hết duyên
thì lặng mất, cho nên đó chỉ là "vọng tâm", tức là cái
tâm vọng động mà thôi, đâu phải thực là "ta". Nếu
đó là "ta", thì chẳng lẽ, "ta" lúc có lúc không, lúc còn
lúc mất?
Trong
Kinh Thủ Lăng Nghiêm, Đức Phật có dạy:
"Sanh
diệt ký diệt. Tịch diệt hiện tiền".
Nghĩa
là khi vọng tâm sanh diệt lặng mất rồi, tức là tâm trạng
lúc có lúc không lắng hết, thì cảnh giới tịch diệt, tức
là chơn tâm hiện tiền. Chơn tâm là một tên gọi khác
của Phật Tánh. Chúng ta có thể ví dụ mặt biển lúc
yên lặng, bình thản, im sóng lặng gió như là chơn tâm.
Lúc có gió thổi đến, gió nhẹ sóng nhỏ, gió lớn sóng to.
Ví như vọng tâm điên đảo, nổi sóng tham lam, giận tức,
ngu si, khi đáp ứng với những ngọn gió của đời sống,
như bị dụ dỗ danh lợi, bị chửi mắng nhục mạ, bị chọc
tức trêu gan, bị khen chê phê phán, bị suy sụp cơ nghiệp.
Nói
một cách khác, mặt biển tùy gió mà nổi sóng.
Tâm
của chúng ta cũng vậy, tùy duyên mà sanh khởi những tạp
niệm, sanh khởi những vọng niệm xấu xa ích kỷ, lợi mình
hại người.
Mặt
biển tượng trưng cho tâm thể thanh tịnh của chúng ta, trong
kinh sách gọi là Chân Tâm hay Phật Tánh.
Tu
tâm dưỡng tánh nghĩa là làm sao sửa đổi, chừa bỏ những
những tâm niệm trên đây, làm sao khi có gió thổi đến, mà
mặt biển tâm thanh tịnh của chúng ta không một chút xao động,
không một chút gợn sóng, tức là chúng ta đã đạt được
mục đích cứu kính của Đạo Phật rồi. Đó mới thực
là một người chơn chính tu theo đạo Phật, mới thực sự
là một Phật Tử thuần thành, dù là tại gia cư sĩ hay xuất
gia tu sĩ. Ngược lại, đó chỉ là hình tướng bên ngoài
không hơn không kém mà thôi.
Tục
ngữ Pháp có câu: "L?habit ne fait pas le moine", tức là: "Chiếc
áo cà sa không tạo ra người tu sĩ", chính là nghĩa đó vậy.
Tục
ngữ Việt Nam ta có câu:
Thứ
nhứt tu tập tại gia.
Thứ
nhì tu chợ, thứ ba tu chùa.
Nghĩa
là tu tập tại gia là việc dễ nhứt, bởi vì trong gia đình
toàn là những người thân thương, nên mọi việc đều được
cảm thông dễ dàng hơn, dễ tha thứ hơn, dễ bỏ qua những
lỗi lầm sai trái. Kế đến, khi ra chợ làm ăn buôn bán,
mà muốn tu thực là khó, bởi vì gặp những người ở ngoài
chợ, phần đông người lạ, ý kiến tánh tình, mỗi người
mỗi khác, biết đâu mà lường, làm dâu trăm họ, làm sao
tu được? Vào chùa tu lại càng khó hơn, bởi vì giới
luật nhà chùa, khắc khe nghiêm ngặt, thường bị kiểm soát,
canh chừng nhắc nhở, mất hết tự do.
Tuy
nhiên, có người giải thích khác hơn như sau: Tu tập tại
gia là việc khó khăn nhứt, bởi vì người trong gia đình quá
quen thuộc, cho nên lờn mặt, khó tu khó sửa, không người
nhắc nhở, khuyến khích tu tập, bụt nhà không thiêng.
Hơn nữa tại gia, đủ thứ cám dỗ, đủ thứ phiền não,
khổ đau cuộc đời, bận rộn suốt ngày, không có thời giờ,
làm sao tu được? Tu chợ thì ít khó hơn, bởi vì mỗi
ngày chỉ đi chợ vài tiếng đồng hồ là nhiều, có khi mỗi
tuần chỉ đi chợ một lần, chuyện gì tu được thì tu, chuyện
gì tu không được thì thôi! Tu ở chùa là dễ dàng nhứt,
bởi vì không phải lo chuyện sinh nhai, không ai dám xúc phạm,
không bận rộn chuyện thế gian, có thầy lành bạn tốt sách
tấn đồng tu.
Vậy
quan niệm nào mới thực là đúng? Câu trả lời tương
đối là: "tùy duyên", tức là tùy người, tùy hoàn cảnh,
tùy địa phương, tùy pháp môn, tùy thời đại, tùy giáo phái,
tùy nhiều điều kiện, không có gì nhứt định đúng hoàn
toàn cả! Bất cứ hoàn cảnh nào, dù dễ hay khó, người
nào tu được, người đó an lạc, chung quanh hạnh phúc!
Thực là đơn giản!
* *
*
Tóm
lại, muốn "tu tâm", nghĩa là chừa bỏ những tâm niệm xấu
ác, bất thiện trên đây, chúng ta cần phải "dưỡng tánh",
nghĩa là nuôi dưỡng, phát triển những đức tánh tốt đẹp
thay thế, như là tánh từ bi hỷ xả, tánh bình đẳng vô tư,
tánh công minh chính trực, tánh nhẩn nhịn nhu hòa, tánh trong
sạch hiền lương, tánh siêng năng tinh tấn, tánh kiên trì
bền chí. Những đức tánh tốt đẹp này thay thế những
tâm niệm bất thiện, lăng xăng lộn xộn, lâu ngày giúp chúng
ta giác ngộ, và chuyển hóa vọng tâm thành chơn tâm, tức
là chúng ta đã giải thoát khỏi sanh tử luân hồi.
Tất
cả mọi người đều cần phải biết tu. Con người có
tu mới được an lạc, tự tại và giải thoát. Gia đình có
tu mới được hạnh phúc. Nhân loại có tu mới thanh bình.
Chúng ta cũng biết cuộc đời khổ đau, bất trắc, hay an vui,
sung sướng, là quả báo từ nhiều đời nhiều kiếp trước,
do "chính chúng ta đã làm", đúng theo luật nhân quả.
Chúng ta đã tạo "nhân" nào trước đây thì nay chúng ta nhận
"quả", kết quả hay hậu quả, tương ưng đó vậy. Chúng
ta nên nhớ chư Phật và chư vị tu hành đắc đạo cũng không
ra ngoài luật nhân quả. Các Ngài chỉ ra ngoài vòng sanh
tử luân hồi nhờ biết tu theo lời chư Phật dạy, đúng Chánh
Pháp, nên thoát khỏi mọi khổ đau, mọi ràng buộc của cuộc
đời.
Vậy,
nếu muốn khỏi khổ đau, muốn được an vui, chúng ta hãy
phát tâm "tu" ngay từ giờ phút này. Nếu muốn tu hành
đúng Chánh Pháp, chúng ta phải phát tâm cầu học Phật Pháp
một cách mãnh liệt. Chỉ có cách đó mới có thể giúp
chúng ta giác ngộ và giải thoát mà thôi. Chúng ta hãy
tự kiểm điểm, xem mình thuộc hạng nào sau đây: Nếu chúng
ta thuộc hạng đến với Phật để mong cầu bình an, van xin
điều nọ điều kia, thì hãy nên thức tỉnh, can đảm chuyển
hướng tu hành để trở thành người Phật Tử chơn chánh,
tuy còn trong vòng sanh tử luân hồi, nhưng cũng sống cuộc
đời an lạc và hạnh phúc. Nếu chúng ta thuộc hạng
đến với Phật để tu học, để tu tâm dưỡng tánh, thì
nên cố gắng, nổ lực hơn nữa, để mọi sự xấu xa, phiền
não đều tan biến, tiến thẳng trên đường giác ngộ và
giải thoát, thoát ly khỏi vòng sanh tử luân hồi.
Toàn
thể chúng ta đều muốn là người chánh tín, không ai muốn
là hạng người mê tín dị đoan, phải biết ứng dụng Chánh
Pháp để chuyển hóa cuộc đời mình, bớt khổ thêm vui, thực
sự đem ngọn đuốc Chánh Pháp soi sáng đời mình, ra khỏi
đêm tối vô minh.
Sau
hết, chúng ta cần nhớ lại lời chư Tổ đã dạy:
Tu
mà không học, đúng là tu mù.
Học
mà không tu, đúng là tủ sách.
Kính
chúc quí vị, nhờ học hiểu Phật Pháp, biết tu tâm dưỡng
tánh nên tạo được cảnh giới niết bàn, hưởng sự an lạc
và hạnh phúc ngay hiện đời, giải thoát khỏi vòng sanh tử
luân hồi, không phân biệt là tại gia cư sĩ hay xuất gia tu
sĩ.