|
|
Những
Ngôi Chùa Việt Nam
TỈNH CẦN
THƠ
CHÙA
PHƯỚC HẬU
 |
Từ Thành
phố Cần Thơ, xuôi dòng sông Hậu về phía hạ lưu cách thị
trấn Trà Ôm không đầy một cây số, bạn sẽ thấy ở Tản
Nhạn có một ngôi chùa cổ đứng giữa những tán tre già.
Đây là một di tích có tầm quan trọng đặc biệt đối với
lịch sử Phật giáo Việt Nam thế kỷ XX cũng như lịch sử
Cách mạng của tỉnh Vĩnh Long và khu Tây Nam Bộ. Giữa thế
kỷ XIX nơi đây chỉ là một am nhỏ do các tu sĩ từ miền
Trung vào đây lập nên. Nhờ công quả của các vị ấy cùng
với dân làng Đông Hậu qua nhiều lần xây cất, trùng tu chùa
Phước Hậu trở thành một thiền điện uy nghiêm. Từ đời
Hoà thượng Hoàng Chỉnh khai sơn năm 1910 ngôi chùa là một
trong các Tổ đình của Thiền Tông Nam Tế ở Việt Nam. Gọi
là Tổ đình bởi trong Tháp Đa Bảo của chùa Phước Hậu
có thờ di cốt của các vị cao tăng từng lãnh đạo phong
trào Phật giáo ở Nam Kỳ, một phong trào tiến bộ nhằm gắn
đạo phật với truyền thống dân tộc và đời sống xã hội,
đó là Thiền sư Khánh Hoà người khởi xướng phong trào đấu
tranh Phật giáo vào năm 1930, Thiền sư Huệ Quang vị pháp chủ
đầu tiên của Giáo hội, Thiền sư Khánh Anh pháp chủ đời
thứ hai, vị thứ tư là Hoà thượng Thích Quảng Đức, nhà
sư đã tự thiêu tại Sài Gòn ngày 11/6 /1963 để phản kháng
chế độ Ngô Đình Nhiệm được giới phật tử tôn vinh là
Bồ Tát.
Chùa Phước Hậu xứng danh là một Tổ đình, bởi đây là
nơi trụ trì hành đạo của nhiều vị hoà thượng có học
vấn uyên bác, có tinh thần yêu nước và xu hướng tư tưởng
tiến bộ. Nhiệm chủ đời thứ hai là Hoà thượng Khánh Anh
trụ trì từ năm 1939 đến năm 1961, ông là một học giả
lỗi lạc của Phật giáo Việt Nam thế kỷ XX. Ông có công
rất lớn trong việc nghiên cứu và giảng dạy Phật học ở
Nam Bộ, đào tạo nhiều thế hệ tăng ni trong đó có các vị
đã trở thành rường cột của Giáo hội như Thiện Hoà, Chí
Thiện, Thanh Từ, Diệu Linh, Diệu Tỉnh...ông còn biên soạn
nhiều kinh điển, phiên dịch nhiều tác phẩm phật học có
giá trị. Thiền sư Khánh Anh không những tinh thông kinh kệ
mà còn giỏi văn thơ, trong đời thường cũng như trong chữ
nghĩa ông đã để lại trong lòng các môn đệ hình ảnh một
người có tâm hồn lạc quan, rộng lượng và giàu lòng yêu
nước, ông là một trong những người đã tích cực vận động
cho phong trào thống nhất Phật giáo Việt Nam. Thiền sư Khánh
Anh được đề cử vào chức vụ cao nhất của giáo hội vào
năm 1959, sau khi Thiền Sư Khánh Anh tạ thế năm 1961, người
kế nghiệp là Thượng toạ Thiện Hoa tiếp tục làm rạng
rỡ thêm truyền thống của chùa Phước Hậu, là một cao tăng
xuất gia từ năm lên bảy tuổi, ông đã giành trọn cuộc
đời để phát huy những thành quả của các bậc tôn sư,
ông dày công biên tập và xuất bản hàng trăm tác phẩm để
quảng bá tư tưởng Phật giáo yêu nước và tiến bộ cho
công chúng trong hoàn cảnh Miền Nam đang bị xâm lược bởi
chủ nghĩa thực dân mới. Ông cũng là người đã góp phần
to lớn làm cho học viện ấn Quang trở thành một trung tâm
đào tạo cán bộ, một cơ sở hành pháp có uy thế có sức
mạnh đoàn kết tăng ni phật tử vào cuộc đấu tranh vì hoà
bình, vì độc lập tự do. Chùa Phước Hậu dưới sự cai
quản của ông càng tỏ rõ hơn ngôi vị một tổ đình, nơi
mà chân tu phước đạo đã trở thành truyền thống đến
ngày nay.
|