Nằm
bên đường 23 tháng 10, gần cửa ngõ phía Nam ra vào trung tâm
thành phố Nha Trang, Linh Phong Cổ Tự tọa lạc trên một
ngọn núi có độ cao 26 mét so với mực nước biển quanh năm
xanh rì cây cao bóng mát. Hãy thong dong bước lên từng bậc
cấp bằng đá (có hai ngã bậc cấp lên chùa, một đi thẳng
lên, và một đi đường cong phía tay phải, đều được
làm thêm cho đủ 108 cấp, và hai ngã sẽ gặp nhau tại một
điểm trước cổng tam quan), qua chừng vài mươi bậc cấp
rồi đứng lại lưng chừng núi, khách nhàn du đã được đón
tiếp bởi một nụ cười Hỷ Lạc vô cùng quen thuộc của
một tượng Phật Di Lặc rất ấn tượng!
Linh
Phong Cổ Tự được mang rất nhiều tên gọi do dân địa phương
bao đời đặt ra, như: chùa Núi, chùa Trăm Bậc, chùa Trăm
Cấp, chùa Tàu, chùa Quan Thánh, chùa Ông… Sở dĩ có những
tên gọi ấy là vì xưa kia chùa do người Trung Hoa lưu lạc
qua Việt Nam dựng lên để thờ đức Quan Thánh, tức Quan Vũ,
tự Quan Vân Trường thời Tam Quốc bên Tàu. Quan Vũ mặt
đỏ râu dài được người Hoa sùng bái tôn thờ là Quan Đế
Quân, hóa thân của sự trung nghĩa và vũ dũng. Gần 1.000 năm
sau khi chết, ông được các triều đại nhà Tống gia phong
là “Trung Huệ Công”, “Hiển Linh Nghĩa Dũng An Anh Tế Vương”;
đời nhà Minh phong ông là “Tam Giới Phục Ma Đại Đế Thần
Uy Chấn Thiên Tôn Quan Thánh Đế Quân”. Ông còn được giới
thương gia Trung Hoa ở bất cứ nơi đâu trên thế giới phong
là Thần Tài và Thần Thành Thực, lập rất nhiều miếu đền
để thờ phụng. Đến triều Bảo Đại (1925-1945), khi cả
nước dấy nên phong trào chấn hưng Phật giáo, tăng ni giáo
đồ thuộc làng Phước Hải hưởng ứng, đồng lòng đổi
chùa thờ Quan Thánh thành chùa thờ Phật là chính từ đó.
Dựa
theo những Hán tự khắc trên quả Đại Hồng Chung nay còn
lưu giữõ tại chùa trên một chiếc giá bằng gỗ kiên
cố và được chạm khắc trang trí hoa văn rất công phu, hậu
thế mới biết được rằng chùa được xây dựng vào thời
Hậu Lê. Trên chuông còn rõ đó ngày đúc chuông với dòng
chữ “Tuế thứ Quý Dậu niên tứ nguyệt Cát nhật”, tính
ra là năm Cảnh Hưng thứ 14 (1753), nên có thể đoán được
chùa được cất cùng lúc, hoặc trước lúc đúc chuông vài
năm. Nhưng trên chuông còn khắc ba chữ “Bửu Phong Tự”,
làm cho rất nhiều người thắc mắc đâu là tên thật của
ngôi cổ tự này. Theo lời giải thích của sư trụ trì, và
tham khảo thêm cuốn “Xứ Trầm Hương” của cố thi sĩ Quách
Tấn, mới hay một chuyện hy hữu lý thú: Bửu Phong Tự mới
là tên đích thực của chùa. Vốn là trước đó tấm biển
tên “Bửu Phong Tự” bị hư hỏng, sư sãi chưa có dịp làm
lại biển mới khác, rồi đất nước loạn lạc chia ly, Phật
giáo gặp pháp nạn, chùa trở nên hoang phế, nên không ai nhắc
đến tên Bửu Phong Tự nữa, mà chỉ quen miệng gọi là chùa
Quan Thánh… Trong thời gian đó, tấm biển “Linh Phong Cổ
Tự” là của một ngôi chùa khác ở dưới đồng bằng, địa
phận làng Xuân Phong gần đó, đã bị cháy rụi, sau phải
dời đi qua làng Xuân Lạc trở thành chùa Liên Hoa, người
dân mang tấm biển cất giữ, sau mới đem lên đặt trong khuôn
viên chùa Bửu Phong đang không ai trông coi hương khói. Sau,
một vị sư ở Huế vào trụ trì chùa, thấy chùa chưa có
biển tên, lại thấy tấm biển “Linh Phong Cổ Tự” nằm
trong sân chùa dưới bao lớp bụi trần và rong rêu, tưởng
rằng đó chính là tấm biển tên chùa bèn cho tân trang lại
và dựng lên. Vậy là chùa Bửu Phong xưa kia được mang tên
mới Linh Phong cho đến tận hôm nay.
Năm
1971, Thượng tọa Trừng Sang -hiệu Thích Hải Tuệ, bấy giờ
đang là Giám Viện Phật Học Viện Trung Phần, trụ trì chùa
Hải Đức và cả chùa Diên Thọ (Thành -Diên Khánh) – đã
đích thân triệu mời Thượng tọa Trừng Dũng, pháp hiệu
Thích Chí Viên, đang tu bên chùa Hải Đức, sang làm trụ trì
Linh Phong Cổ Tự (có tác giả viết sách về địa chí- du
lịch đã nhầm lẫn sư Thích Chí Viên với sư Thích Trí Viên
trụ trì Kỳ Viên Trung Nghĩa Tự , cũng là một chùa trên núi,
nhưng là núi Sinh Trung ở phía Bắc thành phố Nha Trang!). Với
đạo hạnh trang nghiêm, đức tánh cần cù chịu khó, hành
sự kỹ lưỡng, và tài hoa uyên bác, sư trụ trì mới của
chùa đã từng bước chậm rãi mà chắc chắn tu sửa tái tạo
lại ngôi chùa cổ đã mái dột cột xiêu, tường nghiêng móng
lún sau bao trận bão lụt tàn phá không nương. Đến nay, qua
gần 35 năm gánh vác nhiệm vụ hoằng dương chánh pháp, phụng
sự Tam Bảo và hóa độ chúng sinh, sư trụ trì đã tạo
nên một chùa cổ Linh Phong hoàn toàn mới mẻ, vững chắc,
độc đáo và khang trang hơn xưa rất nhiều với “Ngũ Cảnh
Thiền Môn” hài hòa:
-
Cảnh thứ nhất: Cổng Tam Quan có tượng Di Lặc Tôn Phật
ngồi trên tòa sen với tư thế tự tại vô ngại, và nụ cười
Từ Bi Hỷ Xả tươi tắn, chiều cao xấp xỉ 3 mét tính luôn
cả bệ hoa sen, bề ngang 2 mét. Ở bốn góc phía trên bên trong
của cổng giữa mà tượng đức Di Lặc án ngữ, có tượng
của Tứ Đại Thiên Vương cưỡi mây xanh, tay mang pháp khí,
nhạc khí, trấn giữ bốn phương trời cùng nghinh hầu vị
Phật của tương lai.
-
Cảnh thứ hai: Vườn Lộc Uyển với cảnh sắc hòa nhập
vào thiên nhiên trông thật sinh động. Một phiến đá rong
rêu như đâm lên từ lòng đất giữa cỏ xanh, trên có khắc
hai chữ bằng tiếng Hán: “Lộc Uyển”, để giới thiệu
cho thập phương bá tánh biết được rằng mình vừa đặt
chân đến đâu. Nơi khoảng đất trống gần đó hiện lên
tất cả có 6 pho tượng đều trắng toát: tượng đức Thế
Tôn có kích cỡ lớn hơn ngồi giữa trên một phiến đá mặt
hướng về phía Tây Nam; phía bên phải của Ngài là ba tượng,
bên trái là hai tượng, đều có kích thước bằng người
thật, cùng đang ở tư thế quỳ gối trên đá, chắp tay cung
kính. Hình ảnh đức Phật Thích Ca Mâu Ni đang thuyết giảng
bài pháp đầu tiên về Tứ Diệu Đế cho nhóm ông Kiều Trần
Như (Kaundinya) năm người tại Vườn Nai được tái hiện trên
một bãi đất trống ven sườn đồi đầy cỏ xanh mượt mà,
chen lẫn cùng các phiến đá, tảng đá của núi và các hàng
cây cao xanh tươi bao bọc xung quanh với lá rũ cành buông. Đây
là năm người về sau trở thành năm Tỷ-kheo đệ tử
đầu tiên của đức Phật.
-
Cảnh thứ ba: Chánh Điện được xây mới gấp đôi chùa
cũ nằm trên một nền cao, chiều ngang 24 mét, chiều sâu 17
mét (chùa cũ là 10 mét x 9 mét), trên có mái lợp ngói Phú
Phong theo khuôn mẫu đặt riêng của chùa. Riêng ngói lợp mặt
trước do chính tay sư trụ trì tạo khuôn mẫu, rồi sư cùng
với môn đồ đệ tử xăn tay áo “hạ thủ công phu”đúc
lấy để tạo nét độc đáo cho Linh Phong Cổ Tự. Trên nóc
có rồng đội pháp luân ở giữa, rồng luợïn uyển chuyển
trên các góc mái rất sống động. Các trụ lớn phía trước
thềm hiên đều được chạm nổi rồng quyện cùng mây. Hai
bên đầu hồi có hai con cá chép cỡ lớn lộ một nửa thân
mình ra khỏi bức tường, biết phun nước khi trời có mưa,
đó là sự sáng tạo tài hoa của bậc cao tăng trụ trì chùa,
đã đem nghệ thuật áp dụng vào kiến trúc, dùng hình ảnh
của cá chép để che giấu đi được hai lỗ thoát nước của
bốn máng thoát nước trên mái chánh điện! Đặc biệt là
tất cả những cột kèo bên trong đều nối với nhau bằng
con mộng, không sử dụng một thứ kim loại sắt thép nào.
Trên tất cả các vật liệu gỗ từ cột kèo đến những
cánh cửa đều được trang trí bằng chạm đục rất tỉ
mỉ, trau chuốt công phu với những họa tiết hoa văn, linh
vật, linh thú rất độc đáo do chính sư trụ trì thiết kế
mẫu, phải nói là nghệ thuật điêu khắc hiếm hoi mà các
chùa khác ở Nha trang không có. Trên điện thờ những tượng
Phật Thích Ca, Bồ tát Phổ Hiền, Bồ tát Đại Thế Chí,
Thập Bát La Hán hoàn toàn đều bằng gỗ, sơn màu gỗ nâu
đậm và bóng, ngoại trừ bức tượng Thích Ca nhỏ quét nhũ
đồng là tượng của ngôi chùa cũ lưu lại được đặt trên
một bục cao hơn. Giữa chánh điện là tượng Thiên Thủ Thiên
Nhãn Quan Âm ngồi tòa sen. Hai bên góc cửa vào chánh điện
có hai tượng hộ pháp “Khuyến Thiện- Trừng Ác” được
đắp tại chỗ bằng xi -măng, quét vôi bên ngoài, to lớn gấp
hai người thường, trấn giữ chốn trang nghiêm thật là oai
phong lẫm lẫm.
-
Cảnh thứ tư: Quan Âm Các nằm bên trái chánh điện trên
một khu đất cây cối rậm rạp mát mẻ, tượng Quan Âm màu
nâu nhạt hướng nhìn về phía Đông, được đặt trong điện
hình lục giác mái cong, xung quanh có lan can trang trí thanh
nhã, hai bên phía trước thềm có hai con thanh sư
nằm chầu. Phía trước bên ngoài điện là một cặp rồng
xanh ở hai bên đối xứng nhau trên một bức tường đá rất
dài và cao, mỗi con rồng có chiều dài phải hơn 10 mét, như
đang cùng bay lượn vờn gió đạp mây thật sinh động, tạo
nên cảnh “Song Long Triều Phật”.
-
Cảnh thứ năm: Điện Quan Thánh nằm phía sau lưng chánh
điện thờ Phật, cách một khoảng sân trồng trải rộng thênh
thang, lối kiến trúc tương tự như chánh điện. Trên nóc
mái phía trước có ba tượng nhỏ: Châu Xương và Quan Bình
đứng hầu Quan Đế Quân; phía bên trong điện cũng có bộ
tượng này nhưng tầm vóc lớn hơn, và là bộ tượng cũ của
ngôi cổ tự đã đổ nát còn được bảo tồn di dời vào
đây. Đặc biệt, đứng một bên bàn thờ Quan Đế Quân là
tượng của ngựa Xích Thố cao lớn như ngựa thật ngoài đời,
được sơn một lớp sơn màu huyết dụ, cũng là pho tượng
cổ có từ thời khai sơn lập tự. Nghe đồn đại rằng tượng
ngựa Xích Thố này rất linh thiêng, thời gian trước năm 1975
đã từng có một kẻ say sưa ô uế lẻn vào chùa, trèo lên
lưng ngựa ngồi… cưỡi chơi, tay vung miệng hét, liền bị
Xích Thố hất văng xuống, vội vắt giò lên cổ mà chạy
xuống núi, quên cả cơn say xỉn.. Ai đã từng mê truyện “Tam
Quốc Diễn Nghĩa” chắc hẳng vẫn nhớ đến con ngựa Xích
Thố nổi tiếng này, thoạt tiên là của Đổng Trác, rồi
thuộc quyền sở hữu của của Lã Bố, lọt vào tay Tào Tháo,
sau cùng thì gắn bó với Quan Vân Trường vào sinh ra tử, lừng
lẫy chiến công. Nếu đã phụng thờ Quan Đế Quân mà quên
đi ngựa Xích Thố thì quả là một thiếu sót lớn vậy!
Qua
hơn 30 năm gắn bó với chùa, thượng tọa trụ trì Thích Chí
Viên tự giốc hết củac cải vốn liếng của mình, của bà
con họ tộc ngoài Huế trợ sức, thêm sự đóng góp chí thành
của đông đảo Phật tử gần xa, đã âm thầm tu bổ, lặng
lẽ thiết kế xây dựng từng công đoạn, thực hiện xong
một cuộc đại trùng tu không kèn không trống, mang lại một
vóc dáng diện mạo hoàn toàn mới mẻ cho Linh Phong Cổ Tự.
Hiện nay, trong chùa có khoảng trên dưới 20 chú điệu và
Sa Di đang tu học, và luôn túc trực một nhóm thợ lành nghề
khoảng 10 người từ ngoài Huế do sư trụ trì mời vào, cùng
ăn chay nằm đất quanh năm, để tiếp tục hoàn thành những
công trình phụ cuối cùng còn dang dở.
Cùng
tọa lạc trên núi Trại Thủy (ngọn núi có hình dạng một
con dơi) giữa lòng thành phố xô bồ náo nhiệt, ba ngôi chùa
nổi tiếng của Nha Trang là: Long Sơn (Tỉnh Hội), Hải Đức
(Phật Học Viện), và Linh Phong Cổ Tự (tọa lạc trên
đầu con dơi) đã lập nên một thế tam giác vững chải, tạo
thành một cảnh quan thiên nhiên thật đặc sắc đầy vẻ
tôn nghiêm và thanh tịnh, thu hút bao khách thập phương quanh
năm ghé đến để chiêm bái thưởng ngoạn, góp phần rất
lớn trong công cuộc chấn hưng Phật giáo, cũng như phát triển
du lịch cho tỉnh Khánh Hòa.
Các
tượng La Hán
Điện
Quan Âm
Điện
Thờ Quan Thánh
Đường
lên Linh Phong Cổ Tự
Kinh
Hành
Tượng
Di Lặc
Tượng
đồng trên chánh điện
Tượng
Quan Âm
Vườn
Lộc Uyển
TÂM
KHƠNG-VĨNH HỮU
07-23-2008
04:55:12
CHÙA LINH PHONG
Tọa
lạc tại thôn Tiên Du, xã Ninh Phú, huyện Ninh Hòa do Thượng
tọa Trừng Giác khai sơn năm 1974.
Chùa
đang xây dựng đại quy mô trên một diện tích 1ha (hecta) bên
này dòng suối, khuôn viên chùa trải dài qua tận bên kia dòng
suối: một vườn đào với diện tích 2ha và một ngọn đồi
mang tên Hòn Chệnh tiếp giáp với dãy núi Hòn Hèo. Con suối
khi qua khỏi địa phận chùa còn luyến lưu chảy vòng lại
ôm lấy vườn đào rồi mới đổ ra vịnh Nha Phu, làm cho phong
cảnh càng đẹp hơn. Đúng là một bức tranh thiên nhiên tuyệt
mỹ mà trời đã ban cho Linh Phong tự. Càng liêu trai hoang dã
hơn khi nhìn ngắm những gốc rễ cây cổ thụ to lớn dị
kỳ không biết lấy từ đâu kéo về phơi bày có cả 20 tác
phẩm đặt bên cạnh những tảng đá đủ kiểu cở hình dạng
sắp hàng trong hoa viên chạy dọc theo bờ suối với những
chiếc ghế đá đặt rải rác bên các lối đi. Có một bộ
gốc rễ khổng lồ uốn lượn kỳ hình trông như một con
rồng, có người ở Nha Trang ra trả giá 20 triệu đồng VN
nhưng Thầy Trụ trì không bán muốn giữ lại để làm cảnh.
Một
công trình kiến trúc quy mô đang được xây dựng gồm chánh
điện, tu viện, hoa viên hai bên suối, mở rộng suối thành
hồ, đúc tượng Quán Thế Âm, đặt thuyền bát nhã trên hồ.
Theo Thầy Trụ trì, tu viện trong tương lai sẽ mở các khóa
học để đào tạo tăng taì, hiện nay chùa không còn kinh phí
để tiếp tục công trình, phải dừng lại để chờ. Sau 6
năm với 2 tỉ VN đã đổ ra nhưng mới thực hiện được
2/3 công trình, cho thấy sau khi hoàn tất công trình, chùa Linh
Phong sẽ nguy nga tráng lệ biết là nhường nào, xứng đáng
là một danh lam thắng cảnh đứng vào hàng bậc nhất tại
Xứ Ninh. Trước mắt, Thầy trụ trì mong mỏi thực hiện lót
gạch nền Chánh điện, lên tượng Quán Thế Âm bằng đá
Non Nước để phục vụ tín hữu trong việc lễ bái, nhưng
vẫn chưa làm được. Hầu hết kinh phí như đã nói là do
các Phật tử hải ngoại phát tâm Bồ Đề cúng dường vì
thấy đại nguyện của vị Thiền sư trụ trì rất chánh đáng
và cần thiết trong đời sống văn hóa tinh thần hiện nay
là muốn kiến tạo tại vùng non nước xinh đẹp Tiên Du một
Thiền viện có tầm cở để chấn hưng Phật pháp đồng thời
cũng là một danh thắng nơi du lịch lý tưởng tại xứ Ninh.
Người viết xin tỏ lòng kính phục hạnh nguyện của Thiền
sư Trụ trì và tấm lòng quảng đại của các Mạnh Thường
Quân đã giúp chùa trong 6 năm qua. Xin cầu mong cho chùa có đủ
kinh phí để tiếp tục công trình hiện còn đang dang dở.
Chùa
Tiên Du nằm trên một vùng thiên nhiên lý tưởng "trời ban"
rộng mênh mông và đẹp như một bức tranh sơn thủy.
Thượng
tọa Trừng Giác hiệu Từ Phong sinh năm Giáp Thân, 1944, quê
làng Tiên Du xuất gia năm 17 tuổi quy y Ngài Thanh Tú hiệu Minh
Tân chùa Lổ Ngổ, làng Đại Điền Đông, Diên Khánh. Trước
1975 ngài có học 2 năm tại viện Đại học Vạn Hạnh Sài
Gòn, năm 1972 khai sơn chùa Bình Hà tại tỉnh Bình Tuy có diện
tích tới 14 mẫu, năm 1974 Ngài về Tiên Du khai sơn chùa Linh
Phong. Trước đây ngài có trụ trì chùa Thiên Lộc thôn Mỹ
Trạch mấy tháng, hiện đệ tử của Ngài là Đại đức Tâm
Nguyên-Như Hoằng trụ trì đang có tâm nguyện tái tạo ngôi
tháp Tổ trên đỉnh hòn Núi Đất. Trưởng tử Ngài là Đại
đức Tâm Toàn-Như Trí trụ trì chùa Khánh Long làng Phước
Đa.
Ngài
có tâm nguyện tái tạo lại ngôi chùa Thạch Sơn tức Chùa
Hang nổi tiếng tại Ninh Hòa thời kháng Pháp với vị trụ
trì đại bi dũng là Thiền sư Nhơn Hoằng. Chùa Hang là một
cái hang đá hình chữ nhật có diện tích khoảng 50m2 nằm
ở lưng chừng triền núi Hòn Hèo cách chùa Linh Phong độ 1km,
hiện có một con đường mới khai phá dẫn xe mô tô lên tận
chùa Hang.
Chùa
Linh Phong nằm sát chân núi Hòn Hèo gần Trung tâm du lịch Suối
Hoa Lan, Đầm Nha Phu, khí hậu mát mẻ và con suối chảy ngang
qua chùa có nước quanh năm, dù chùa xây cất chưa hoàn thành
nhưng số lượng du khách đến thăm chùa hiện nay rất đáng
kể.
Chùa
Linh Phong đang kỳ vọng là một ngôi danh lam thắng cảnh đứng
vào hàng bậc nhất tại Xứ Ninh, tác phẩm độc đáo của
vị Thiền sư có thân hình mảnh mai nhưng đầu óc lại to
lớn nhìn xa thấy rộng có tâm hồn thi sĩ thiền vị suốt
đời mê mãi đi tìm cái đẹp của thiên nhiên kỳ vĩ.
Năm
2003, Thiền sư có làm một bài thơ xin mạn phép chép ra đây:
HẠNH
NGUYỆN
Thân
nhất đời tôi mõ với chuông
Nắng
mưa lặn lội khắp nẻo đường
Năm
qua tháng lại ngu với ngốc*
Ngốc
ngu ngu ngốc phước không lường
Nhờ
ngu vô sự người thương quý
Ngốc
nghếch dại khờ chẳng phô trương
Từ
khổ tới không nhờ hai vị*
Đạo
tràng xây dựng khách dâng hương
Thích
Trừng Giác
(Chùa
Linh Phong, 2003)
*Chú
thích của tác giả:
-
ngu: chuông; ngốc: mõ
-
hai vị: tức là chuông và mõ.
Số
điện thoại chùa: 011 84 58 847 042
VINH
HỒ sưu tầm
http://www.ninh-hoa.com