CHƯƠNG
V
11.
SỰ QUAN TRỌNG CỦA KHÁI NIỆM VỀ TRUNG ĐẠO
(MADHYAMÀ
PRATIPAD)
Đức Phật thường dạy rằng chân lý không nằm trong
sự cực đoan mà là trong trung đạo (madhyamà pratidad).
Phật giáo đồ phái Nguyên Thủy (hinayanists) thường áp
dụng khái niệm trung đạo trên phương diện đạo đức,
chẳng hạn như nói về vấn đề ăn uống, chừng mực
không ăn uống quá nhiều hay quá ít, đừng ngủ quá
nhiều và đừng ngủ quá ít, v.v...
Trung Quán Phái còn lấy cả ý nghĩa siêu hình (metaphysical
sense) để giải thích trung đạo. Long Thọ đã bảo:
Kàtyàanàvavàde càstìti nàstìti cobhayam/
Pratisiddham bhagavatà bhàvàbhàvavibhàvinà//
(Trung Quán Tụng, XV, 7)
Trong kinh “Giáo Thọ Ca Chiên Diên: (Kàtyàyanàvavàda-sùtra),
đức Thế Tôn là bậc đã thấu triệt cả hữu tánh
(bhàva) lẫn vô tánh (abhàva), và, ngài đã bác bỏ cả
lưỡng cực “là” và “không là”.
Khi chú giải về đoạn này, ngài Nguyệt Xứng (Candrakìrti)
đã trích dẫn một đoạn văn trong kinh “Giáo Thọ Ca
Chiên Diên” mà tất cả các tín đồ Phật Giáo đã
chấp nhận là rất giá trị. Trong đoạn văn này Đức
Phật nói với tôn giả Ca Diếp (Kàsyapa):
“Ô Ca Diếp, ‘là’ là một cực đoan, ‘không là’
cũng là một cực đoan. Cái được coi là trung đạo
(Madhyama), thì không thể sờ thấy, không thể so sánh,
không nơi chốn, không hiển hiện, không thể giải thích.
Ô, Ca Diếp, đó chính là trung đạo. Nó là sự cảm
nhận Thực Tại (bhùta pratyaveksà: Chân thật quán)”.
(Minh Cú Luận, p. 118)
Bồ Tát Long Thọ đã đặc lập trường của ngài trên
câu nói đầy uy quyền này của Đức Phật. Không nên
hiểu chữ “madhyama” (trung) theo nghĩa đen của nó, như
là “ở giữa” hoặc “trung bình giữa hai cái”. Như
đã được nói rõ trong những tĩnh từ “không thể
sờ thấy, không thể so sánh, không thể giải thích”,
v.v... Trung đạo (madhyamà pratipad) có nghĩa là Thực Tại
siêu việt đối với những cách lý luận nhị phân của
lý trí và Thực Tại không thể bị hạn định hoặc
đóng khung trong những lựa chọn “là”, “không là”.
Trên cơ sở này, Long Thọ đã gọi triết học của ngài
là Madhyamaka, tức “thuộc về siêu việt” (và các
học giả Trung Hoa đã phiên dịch là “Trung Quán”).
Những sự cực đoan trở thành những con đường không
có lối thoát của chủ thuyết vĩnh hằng và chủ thuyết
hủy diệt. Có những người chỉ bám víu vào “vô”,
và có những người chỉ bám víu vào “hữu”. Đức
Phật vĩ đại đã sử dụng thuyết Trung Đạo để vạch
ra chân lý rằng mọi sự vật trên thế giới này không
phải là “hữu” tuyệt đối, mà cũng không phải là
“vô” tuyệt đối, mà thật ra mọi sự vật đều
có sanh có diệt, tạo nên sự chuyển hóa liên tục không
ngừng, rằng Thực Tại là siêu việt đối với tư tưởng
và không thể dùng phương pháp nhị phân của tư tưởng
nắm bắt nó.