DIỄN
VĂN, THUYẾT TRÌNH VÀ THAM LUẬN
TU TẬP
NỀN VĂN HOÁ HOÀ BÌNH
Phật Giáo
như con đường hội nhập tâm linh
GSTS.
Toh Swee-Hin, Úc châu
Thích
nữ Diệu Thi dịch
 |
 |
Bài
tóm tắt
Trên
toàn thế giới, thực tế lan tỏa khắp nơi về bạo lực
qua mọi hình thức và mức sống, mang tính toàn cầu, đã từng
gây bức xúc cá nhân cùng các hoạt động nhằm xây dựng
một nền văn hóa mang tính hòa bình. Hòa bình không còn mang
ý nghĩa “vắng mặt chiến tranh”. Đúng hơn, về mặt
chính thể luận, nền văn hóa về hòa bình là bộ khung đa
chiều của các chủ đề khác nhau nhưng tương tác nhau gồm
cả việc lột bỏ văn hóa mang tính chiến tranh, sống công
bình và nhân ái, đẩy mạnh nhân quyền và tinh thần trách
nhiệm, hòa giải và đoàn kết, sống hòa hợp với hành tinh
mang tên Địa Cầu, tu tập hòa bình nội tâm. Trong việc làm
cấp bách để nhổ mọi gốc rễ bạo lực và tu tập hòa
bình, vai trò giáo dục ngày càng được nhận thức không thể
thiếu. Chính sách và chiến lược để vượt qua bạo lực
cần quá trình giáo dục toàn diện ở các tầng lớp xã hội
(bình dân, trang trọng hay tùy tiện) để tu tập các giá trị,
thái độ và quan điểm thế giới được quốc tế hóa qua
cá nhân, tổ chức và đảng đối lập.
Giáo
dục về nền văn hóa hòa bình tìm cách tăng hiểu biết và
nhận thức mang tính bình phẩm về cội rễ của mọi hình
thức xung đột và bạo lực từ mức độ vi mô đến vĩ mô
trong cuộc sống cần phải nhất trí. Thứ đến, trên căn
bản hiểu biết và thích hợp, người học cảm thấy được
phép hành động để biến đổi chính các giá trị, thay đổi
giá trị họ và thực tại thế giới từ văn hóa bạo lực
sang ôn hòa.
Bài
viết này nhấn mạnh rằng lời dạy và trí tuệ của Đạo
Phật giữ lấy nguồn sâu sắc về hiểu biết, cảm hứng,
phương tiện khéo léo, và tận tụy đáng quan tâm khi nhổ
tận gốc rễ mọi hình thức bạo lực và xung đột, và đồng
thời nhẫn nại, kiên trì trồng những cánh hoa của nền văn
hóa hòa bình. Bằng cách này, Đạo Phật là phương tiện vừa
mang tính cá nhân, vừa mang tính xã hội về tinh thần hội
nhập hơn là niềm tin thụ động. Do đó, sự tăng trưởng
tâm linh không thể là mục tiêu và quá trình ích kỷ tách
biệt khỏi thực tại xã hội và chính trị, nhưng cần hơn
là trình bày qua hành động và thực tiễn nào có thể chuyển
hóa đời sống hằng ngày của cá nhân, cộng đồng, đất
nước, và cộng đồng thế giới hướng về văn hóa xây dựng
hòa bình. Bài viết xin kết thúc rằng sự tương tác đang
phát triển của Phật tử với cộng đồng niềm tin trong cuộc
đối thoại với những tôn giáo khác để tăng trưởng thêm
chứng minh rằng Đạo Phật như con đường hội nhập tâm
linh.
Tiểu
sử:
Giáo
sư Toh Swee-Hin (S.H.Toh) là người sáng lập Trung Tâm Đa Tín
Đại Học Griffith ở Brisbane, Queensand, Úc Châu, tìm cách gia
tăng đối thoại với tôn giáo bạn hướng về văn hóa hòa
bình ở địa phương, quốc gia và quốc tế.
Sinh
ra và lớn lên theo truyền thống đạo Phật ở Malaysia, ông
dạy ở Úc và Canada trên lĩnh vực giáo dục văn hóa tương
tác và quốc tế, giáo dục về hòa bình, nhân quyền, công
bằng, đa văn hóa và khả năng chấp nhận. Giáo sư Toh tham
gia từ thập niên 70 về giáo dục, nghiên cứu, hoạt động
vì hòa bình, bối cảnh phân chia Nam Bắc ở Úc, Canada, Nam
Phi, Nhật, Uganda, Nam Triều Tiên và nhất là ở Phi Luật Tân.
Năm 2000, ông được giải Giáo Dục Hòa Bình UNESCO. Ông rất
tích cực trong hoạt động mạng lưới toàn cầu và tổ chức
giáo dục hòa bình, xây dựng hòa bình và đối thoại tôn
giáo bạn, như UNESCO, Viện Giáo Dục Hòa Bình Quốc Tế, Đại
Học Hòa Bình Liên Hiệp Quốc (như thành viên lâu năm), Nghị
Viện Tôn Giáo Thế Giới, Tôn Giáo vì Hòa Bình, và Hội nghị
Tôn Giáo Bạn Á Châu - Thái Bình Dương, trong đó, ông là thành
viên của đại biểu Úc trong kỳ họp thứ 3 ở Waitangi, New
Zealand. Năm 2007, giáo sư Toh được mời phục vụ Hội Đồng
Quản Trị của Hệ Thống Quốc Tế về Đạo Phật Nhập Thế.
Trở
Về Mục Lục: Diễn
Văn, Thuyết Trình và Tham Luận.