DIỄN
VĂN, THUYẾT TRÌNH VÀ THAM LUẬN
CHÁNH NIỆM
VỀ CÔNG BẰNG XÃ HỘI
BÀI PHÁP TRUYỀN
ĐĂNG TỤC DIỆM
Cheri
Maples - Diệu Thi dịch
 |
 |
Khi
còn trẻ, tôi có niềm say mê về sự công bằng, vì thế,
tôi đã trở thành một cảnh sát viên và việc tôi làm chỉ
mong góp phần cho Tòa Hình Sự, hệ thống công bằng liên quan
đến tội phạm. Tuy nhiên, khi tôi bắt đầu phục vụ cho
sự công bằng trong xã hội, tôi không thấy tôi được an
bình mà chỉ sống với sự chống đối giận dữ. Quay nhìn
lại, tôi nhận ra rằng đấu tranh cho công bằng xã hội qua
nhiều hình thức khác nhau là một trong các loại nhiên liệu
tôi thường sử dụng theo thói quen của vô minh lâu nay, chỉ
nung đốt cơn giận tăng thêm phần dữ dội. Kết quả là
hành vi vụng về của tôi đã ràng buộc vào thân đã đem
lại điều thiệt hại cho bản thân và các mối quan hệ công
tác của tôi.
Tôi
tham dự khóa tu với Thầy năm 1991. Khóa tu này bắt đầu cho
lộ trình tỉnh thức của tôi từ đó. Tôi có nhiều nghiệp
nhân và năng lượng cần phải chuyển đổi, vì thế, tôi
không được chậm trễ, để suốt đời này, tôi mới tiếp
tục theo suốt một lộ trình có đặc tính tràn đầy khát
vọng hướng điều thiện và lòng kiên quyết ấy.
Đối
với tôi, con đường sự tỉnh thức tiếp tục đánh thức
điều kỳ diệu chỉ có trong giây phút hiện tại. Dẫu rằng
cuộc đời tôi còn tiếp tục nếm mùi gian khổ và phải kinh
qua luân hồi đau khổ, tôi vẫn thực tập thường xuyên tăng
dần thêm và xác định lại những ý tưởng mơ hồ về sự
rộng lớn và tương quan giữa con cùng chúng sinh và mọi sự
việc trong vũ trụ này.
Nhờ
việc thực hành của tôi có tiến bộ, tôi bắt đầu hiểu
ra rằng làm việc vì hòa bình và công bằng là một lộ trình
thiện lương, và diễn tiến của việc thấu hiểu làm cách
nào để xem việc có mặt trong hiện tại trong mối tương
tác với người khác là cơ hội để xác chứng và am hiểu.
Tôi
chỉ là một thí sinh đi theo lộ trình này, tôi xem việc tìm
ra con đường của chính mình là điều kỳ diệu và tôi không
cho phép mình để sót mất dù một phút giây nhiệm mầu. Hôm
nay, tôi muốn chia sẻ với chư tôn đức cùng đại chúng 5
trong số những điều quan trọng tôi đã tiếp thu từ lời
dạy của Thầy, và tôi hi vọng trao truyền đến các bạn
dù ngôn ngữ và cách sống, cách nghĩ ta chẳng tương đồng.
Đầu
tiên, tôi hiểu đau khổ cá nhân là nguồn cung cấp dưỡng
chất phong phú cho sự thực hành tỉnh thức.
Tôi
có kinh nghiệm đau buồn từ quan hệ với bố mẹ tôi từ
thuở nhỏ, trong mối quan hệ với các con tôi khi tôi đóng
cha mẹ của con tôi. và trong các mối quan hệ thân thiết khác.
Tôi đã học được cách sử dụng chính nỗi đau buồn này
để hiểu biết hơn về cái gọi là con người.
Bây
giờ, tôi hiểu rằng phiền trách thường là rào ngăn do tôi
dựng lên không có chút trách nhiệm nào về cảm xúc của
chính mình. Khi tôi học được nhiều hơn để hiểu và định
hình nỗi đau của chính tôi, tôi tiếp tục thấy được sự
quý giá của chính mình và của những người khác. Tôi đã
học được rằng sự hoàn thiện không phải là một cái gì
để tránh né hay phiền lòng về người khác ,và chính những
điều này làm tôi cảm thấy tất cả khiếm khuyết không
khả ái mà tôi phải vất vả che dấu đi, lại chính xác là
các thứ tôi đem mang tặng cho người khác.
Tôi
đã học được việc tự nhủ mình cần phải dừng lại chuyện
kể lể mà tôi gắn cho tự thân và thay thế hạt giống tâm
tính một cách vô thức bằng lòng từ bi và tình bè bạn không
điều kiện giữa tôi và mọi người chung quanh. Việc nhớ
ra tôi đang làm cái gì đã mở ra sự dịu dàng ngay trong tôi
và để sự dịu dàng này xoa dịu những góc cạnh của tự
phê bình và than trách là điều ích lợi.
Thứ
đến, tôi hiểu rằng chân lý đa diện và có thể tiếp cận
từ nhiều góc nhìn đa chiều, và quan trọng là chính điều
này đem lại cho ta cảm giác sâu sắc về tính rộng rãi, không
thành kiến.
Tôi
thấy nhiều cánh cửa mở ra cho Giáo Pháp quanh tôi hằng ngày,
và hiểu những con người khác nhau sẽ vào đựơc bằng nhiều
cánh cửa khác nhau. Đối với tôi, bât cứ cánh cửa nào giúp
mọi người có đựơc đời sống đạo đức và đầy thương
yêu là cánh cửa tìm vế chánh pháp. Thử thách của tôi như
một vị Pháp sư đã tìm và mời mọi người đi qua những
cánh cửa pháp mà Thầy đã dạy, đựơc dịch qua loại ngôn
ngữ mà họ có thể hiểu được. Dĩ nhiên, tôi chú tâm cao
vào việc mang lời Thầy dạy đến mọi người, đến những
ai đang công tác trong hệ thống tòa hình sự bởi vì tôi hiểu
rằng không những ngôn ngữ và nỗi sợ hãi mà sự bất công
luôn rập rình cơ hội xuất hiên có mặt khi người ta lạm
dụng niềm tin và thẩm quyền tuyên bố đặt để lên họ.
Tôi
hi vọng có thể giúp mọi người hiểu được khác biệt giữa
sợ hãi (fear) và đức tin (faith), giữa điều thiện (right)
và chính trực (rightenousness), giữa hành động (action) và cưỡng
bách (compulsion).
Tôi
hi vọng tôi có thể giúp mọi người tiếp thu lời Thầy dạy
rằng khi chúng ta chấm dứt nhìn thấy mình cô độc như một
nạn nhân hay kẻ bị đàn áp, chúng ta có thể khai mở cảm
giác tha thứ cho chính chúng ta và người khác để chúng ta
thực hiện trọn vẹn lời mình đã hứa.
Và,
khi tìm ra con đường, tôi hi vọng tôi có thể khuyến khích
mọi người suy nghĩ đủ cho chính họ trả lời đúng cho câu
hỏi đặt ra cho họ, khám phá họ đã nói những gì, tin vào
chính kinh nghiệm của họ, và cho phép người khác cũng hành
động như thế.
Trong
khi tìm con đường trung đạo cho chính tôi giữa hành động
và cưỡng bách. Tôi cố nhắc nhở chính tôi rằng dù cho việc
thực hành tâm linh của tôi cần thiết tôi hành động, đó
cũng không thể vượt hơn điều tôi xét thấy mình chưa đủ
tốt đẹp và không gì hơn bị cưỡng bách.
Trong
mỗi bước tiến dọc theo con đường tôi đi, trước hết,
nhận được 5mts, rồi 14 mts. Và bây giờ, là một người
giảng pháp, tôi đạ trải qua cái gọi là “tôi không đáng
chỉ trích”.
Khi
tôi thực sự sợ hãi biết mình không xứng đáng, Sư Cô Chân
Không, bạn đồng môn của tôi, đã hỏi tôi rằng tôi không
tin Thầy ư, tất nhiên tôi cũng trả lời tôi tin chứ, tin
với trọn tấm lòng mà.
Sư
Cô bèn nói, tin thế thì không được lầm lỗi. Hãy thoát
ra khỏi con đường và để cho Bụt là vị thầy dạy đạo
ngay.
Do
đó, tôi tin rằng tiến trình trở thành giảng sư giảng pháp
sẽ xảy ra theo cách nhận được điểm 5 và trên 10. Sự huân
tập và khả năng có được trong lúc huân tập tác động
lên tôi như tôi đã tác động lên chúng.
Khi
hiểu biết và thực tập của tôi sâu dần, hạt giống và
năng lượng thói quen cũ chuyển đổi thành hạt giống mới
đựơc tưới tẩm bằng cách thực hiện đúng theo khả năng
của con đường.
Do
vậy, tôi quyết định mục đích trở thành một giảng sư
giảng pháp không hề khác với mục đích của bất cứ một
em sinh viên nào trên con đường. Mục đích không chỉ làm
cho sự việc đúng mà còn giúp ta an trú trong niềm vui và khả
năng.
Cung
cấp từ cơ may phạm lỗi về giáo pháp sâu sắc
Được
bội thu mà khả năng ban tặng.
Trong
khi tìm con đường giữa sợ hãi và niềm tin, tôi học được
rằng niềm tin được khám phá hiện hữu với kích thước
tột cùng và học cách sống với trọn tấm lòng.
Khám
phá không sợ hãi xuất phát từ sự dịu dàng của trái tim
nhân bản và để cho thế giới mơn trớn tấm lòng bạn với
những sự kỳ diệu của giây phút hiện tại và mối quan
hệ của bạn cùng mọi người chung quanh.
Không
sợ hãi chỉ đến từ ước muốn rộng mở cõi lòng, chạm
vào chỗ bạn dễ bị xúc phạm và can đảm chia sẻ trái tim
mình với người khác.
Đây
là con đường đem đến mối quan hệ đích thực, là một
thí nghiệm bằng giấy quỳ trên mặt tâm linh.
Trong
việc khám phá khác biệt giữa điều thiện và tính chính
trực, tôi hiểu được rằng giáo điều và chính trực là
hình thức tế nhị của bạo lực.
Ngược
lại, niềm tin cho chúng ta đối mặt cuộc đời với cảm
giác tò mò hơn là định nghĩa cho thực tế.
Một
trong những món quà của Thầy cho tôi là lời dạy mà giá
như chúng ta thực sự hiểu mối tương giao của chúng ta với
mọi người, chúng ta có thể phát hiện nạn nhân và kẻ đàn
áp nằm ngay trong bản thân chúng ta.
Tôi
có thể quay nhìn lại quá khứ và tìm thấy các ví dụ đau
buồn về lỗi lầm của chính tôi và lời nguyền rũa không
cố ý của sức mạnh. Cũng vậy, tôi có thể tìm thấy ví
dụ đau buồn về hành động trừng phạt không công bằng
từ chính bản thân tôi. Khi chúng ta học để nhận thức và
kết bạn với những phần này của chúng ta, điều này cho
phép chúng ta không trở nên người này hay người khác.
Miễn
là chúng ta thấy chính chúng ta đơn độc như nạn nhân, cơn
giận chúng ta sẽ thiêu đốt cảm nhận nguy hiểm về quyền
năng mà chính quyền năng này bị hũy hoại như lời mạ nhục
của kẻ đàn áp.
Khi
tôi thấy trên tất cả con đường mà tôi là thủ phạm mà
cũng là nạn nhân, tôi thư giãn ngay. Tôi có thể nắm giữ
nhiều nghịch lý, nhiều điều lưỡng phân. Tôi có thể bỏ
đi những điều sái quấy từ quá khứ và hiểu việc
chuộc lại lỗi lầm sinh ra từ việc sửa chữa chiều hướng
lỗi lầm đã gây ra. Để cái mới tiếp tục không ngừng,
tôi có thể đặt giây phút hiện tại ngay trước mặt là
có ngay một chọn lựa mới.
Thứ
ba, tôi tiếp thu sâu sắc lời Thầy dạy rằng không thể dùng
bạo lực để chấm dứt bạo lực.
Tôi
tin rằng đây là thử thách lớn nhất và bài học quan trọng
nhất cho tất cả ai làm việc bên tòa hình sự cần thấu
suốt. Việc làm tạo nên hòa bình chung là việc làm mang lại
hòa bình và sự công bằng, và cần đến lời cam kết cá
nhân không lay chuyển về bất bạo động trong chính cuộc
sống của chúng ta và trong môi trường cùng các quá trình
chúng ta dự phần vào.
Điều
này đòi hỏi một ước nguyện mỗi cá nhân không góp phần
cho bạo lực hay gây hấn bằng bất cứ hình thức nào.
Nếu
cá nhân thật sự mang tính chính trị, hành vi căn bản mang
tính chính trị là học cho được cách sống hòa hợp với
mọi người cùng mọi vật.
Khi
chúng ta hiểu sâu sắc về tự do, chúng ta biết rằng khi chúng
ta chăm sóc chính chúng ta nghĩa là chúng ta chăm sóc cho người
khác và khi chúng ta chăm sóc cho người khác chính là chúng
ta chăm sóc cho chính chúng ta vậy. Sự hiểu biết này cho phép
chúng ta làm việc hiệu quả vì hòa bình chính chúng ta, cộng
đồng chúng ta và thế giới của chúng ta.
Đáng
tiếc là tôi làm việc ở tòa hình sự, nơi chỉ đặt cơ
sở trên giả thuyết việc trừng phạt thủ phạm sẽ làm
nạn nhân nguôi ngoai và phục hồi cho thủ phạm. Dĩ nhiên,
mọi người khẳng định việc trừng phạt lẫn nhau thường
đi đôi với việc gây đau khổ cho nhau.
Tôi
quan sát thấy không những sự hối hận của kẻ làm lỗi
đưa đến lòng khoan dung mà sự tha thứ của nạn nhân cũng
đem lại nềm hối hận. Ta nói lòng khoan dung đi vào cảnh
giới của tâm linh và nghịch lý. Bởi vì lòng khoan dung trở
nên món quà bí mật được tặng từ một con người không
xứng đáng, lại trở thành cốt lõi của yêu thương.
Thứ
tư là tôi học được tầm quan trọng của sự can đảm đầy
đạo đức và tự nguyện lên tiếng về việc bị tước quyền
công dân, ngay khi có giá phải trả cho những việc làm như
thế.
Để
làm được điều này, một nguời phải tin để sẵn sàng
thêm lỗi lầm và tu học hạnh khiêm hạ, nhất là khi bạn
có thẩm quyền về những lời đã nói.
Bởi
vì trên danh nghĩa, sự an toàn cho chính bạn là tùy thuộc
vào người cộng tác với bạn. Sức ép khủng khiếp trong
việc thi hành luật lệ và hệ thống tòa hình sự đã tạo
nên cơ may hình thành các hành vi thiếu đạo đức ẩn tàng.
Đấy
là lý do tại sao việc cung ứng những điều như thế cho hệ
tống tòa hình sự đem lại sự tỉnh thức lại là niềm mong
mỏi của tôi. Thực tập chánh niệm giúp chúng ta có trách
nhiệm cá nhân khi biết chắc mọi việc, việc này có ý nghĩa
quan trọng nhất là không bao giờ phó mặc các thứ có ý nghĩa
thấp nhất. Một cách đơn giản hóa cuộc đời chúng ta là
không phải chỉ dọn dẹp các thứ mình sở hữu được mà
còn phải có ý định về muc đích rõ ràng, rồi chính cách
sống và định hướng tâm mình sẽ hỗ trợ cho mục đích
của mình.
Với
tôi, huân tập chánh niệm tạo cho tôi ý định về mục đích
rõ ràng ấy.
Thầy
đã dạy tôi tìm ra cái phi thường trong cái tầm thường bằng
sự tuới tấm hạt giống an vui. Dự vào các hoạt động mang
lại niềm vui cho chúng ta là cách tìm lại cuộc sống chúng
ta, bởi vì chúng ta đi vào trong các sinh hoạt với trọn tấm
lòng mình, và chúng đánh thức, đào sâu và giữ vững những
kinh nghiêm thiền định trong giây phút hiện tại.
Nếu
tôi một lòng để thực hành những việc mang lại niềm vui,
việc thực tập của tôi sẽ trung thực với tôi.
Cuối
cùng, Thầy dạy tôi rằng thương yêu cũng sôi nổi như dịu
dàng.
Tôi
sẽ không bao giờ quên lúc ngồi phía sau phòng hành thiền
ở Upper Hamlet, với nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, trong
một bài pháp của Thầy trong khóa tu mùa hè 2002, nghe Thầy
nói về những bộ mặt khác nhau của tình yêu và có thể
là một vị bồ tát mang theo cây súng.
Rồi
một năm sau, nghe Thầy nói chuyện trong phòng đầy cảnh sát
viên, rằng nơi phân định rõ sự khác biệt giữa bạo lực
và sôi nổi chính là ý định của trái tim sau hành động.
Tôi
có đặc quyền về khả năng nhận xét sau cùng về lời dạy
ấy đã chứng minh qua việc làm và qua đời sống của nhiều
sĩ quan cảnh sát trong phòng ấy như thế nào.
Với
nhận thức của chính mình và khả năng có mặt ngay trong cuộc
đời chúng ta, chúng ta mở rộng mọi ranh giới và tình yêu
thương cần để duy trì niềm cảm xúc không nói nên lời
được an toàn, và sống một đời sống có ý nghĩa.
Với
hiểu biết, thương yêu thực sự, cùng một trái tim dịu hiền,
chúng ta có thể vừa tế nhị vừa sôi nổi đủ để mở
rộng thêm các ranh giới tốt đẹp và trí tuệ hầu cho phép
chúng ta vững vàng và ân cần cùng một lúc.
Để
kết luận, con đường của chính tôi chỉ cho tôi có mặt
trong hiện tại quan trọng như thế nào đối với cuộc đời
tôi, tự tin và giúp đỡ người khác cùng thực hiện như
thế nào, cho phép tôi mở tấm lòng ra với yêu thương hơn
là bảo vệ trái tim bằng sự sợ hãi.
Tôi
đã học nên tự hỏi chính tôi rằng việc tôi làm có khiến
cho tôi tử tế hơn, hiểu biết hơn và yêu thương hơn hay
chăng.
Tôi
có cơ may chia sẻ cuộc đời tôi với người bạn đồng môn,
người đã truyền cảm hứng cho tôi thực tập hằng ngày.
Tuy
nhiên, không có Thầy và tất cả chư tôn đức cùng đại
chúng cũng không thể có những điều này. Lòng tin và lòng
tôn kính cho tôi có đựơc ngày hôm nay. Tôi xin hứa sẽ duy
trì những lời dạy mãi đúng và mong rằng được xứng đáng
với vinh dự hôm nay.
Nguyện
cầu tất cả chúng sinh được an toàn và được bảo vệ.
Nguyện
tất cả chúng sinh tỉnh thức và an lạc.
Nguyện
tất cả chúng sinh tràn đầy yêu thương, cảm thông và thanh
thản.
Trở
Về Mục Lục: Diễn
Văn, Thuyết Trình và Tham Luận.