DIỄN
VĂN, THUYẾT TRÌNH VÀ THAM LUẬN
PHẬT GIÁO
TRONG NỀN TOÀN CẦU HÓA
Hòa
thượng THÍCH TRÍ QUẢNG
Phó
chủ tịch hội đồng trị sự Trung Ương GHPGVN
Trưởng
ban Phật giáo Quốc tế Trung Ưong
 |
 |
Khái
niệm “Hội nhập” và “Toàn cầu hóa” được nhắc đến
và bàn luận trên phương tiện truyền thông đại chúng càng
ngày càng nhiều trong thời đại ngày nay. Có hai khuynh hướng
trái ngược nhau về vấn đề toàn cầu hóa. Một số người
e ngại rằng việc toàn cầu hóa sẽ dẫn đến tình trạng
các cường quốc giàu có sẽ chi phối, chèn ép các nước
nhỏ, nghèo, dẫn đến việc áp đặt, cướp mất chủ quyền.
Nhưng ngược lại, đại đa số các quốc gia lại nhận
thức rằng trong thế giới văn minh ngày nay, vấn đề quan
hệ giữa người với người, giữa các quốc gia với nhau
là điều rất cần thiết. Thật vậy, mối quan hệ tương
tác giữa các nước, giữa các khu vực sẽ tạo điều kiện
để các quốc gia bổ sung và hỗ trợ cho nhau về tư tưởng,
văn hóa, chính trị, kinh tế, v.v…, để có thể học hỏi
lẫn nhau, tìm ra được những điều tốt đẹp giúp nhau cùng
phát triển đời sống của người dân trong nhiều lãnh vực.
Con đường hợp tác cùng có lợi là giải pháp tích cực của
việc toàn cầu hóa vậy. Tuy nhiên, trong mối quan hệ phát
triển giữa các quốc gia, không thể nào tránh khỏi một số
văn hóa không lành mạnh gây tác động xấu, hoặc những sinh
hoạt không còn thích hợp với thời đại văn minh sẽ bị
đẩy lùi.
Riêng
Phật giáo hiện diện trong bối cảnh toàn cầu hóa, đứng
giữa hai khuynh hướng trái ngược như vậy, sẽ có quan điểm
như thế nào ? Chúng ta đều biết Phật giáo chủ trương lấy
trí tuệ làm sự nghiệp. Vì vậy, dưới cái nhìn của người
đệ tử Phật được soi sáng bởi trí tuệ thì mối tương
quan tương duyên giữa mọi người với nhau, giữa con người
với các loài, với thế giới bên ngoài là điều quan trọng
và rất cần thiết. Thật vậy, sự hội nhập vào môi trường
toàn cầu, nghĩa là xây dựng mối tương quan sâu rộng với
nhiều nước, nhiều người, từ đó chúng ta mới có cơ hội
tiếp cận và hiểu thêm được sự văn minh của thế giới
và sử dụng được cái hay cái đẹp vào đời sống để
hoàn thiện bản thân mình và những người xung quanh, đưa
xã hội mình cùng đi lên.
Khi
đức Phật còn tại thế, Ngài đã tìm hiểu, học hỏi và
tiếp nhận những nền văn minh có trước. Điển hình là Ngài
đã trực tiếp tham vấn hai nhà hiền triết nổi danh đương
thời là ông Ka - la - ma và Uất - đầu –lam - Phất. Chính
nhờ mối quan hệ và tìm hiểu ấy mà đức Phật đã nhận
chân rõ sự sai lầm của tư tưởng ngoại đạo thời bấy
giờ, để từ đó Ngài tìm ra chân lý giải thoát cho chính
mình và ảnh hưởng mạnh mẽ cho cả xã hội đương thời.
Từ
tác động sâu xa vào xã hội, từng bước đức Phật đã
mở rộng đạo lực của Ngài sang các tôn giáo khác, để
chỉ dạy họ nhận thấy những ý nghĩ và hành động sai lầm
của chính họ, giúp họ hoàn thiện đời sống tri thức và
đạo đức, giúp cho tổ chức của họ ngày một phát triển
mang đến lợi ích cho nhiều người. Nhờ sự quan tâm và chỉ
dạy đúng đắn hoàn toàn của đức Phật, một số nhà lãnh
đạo tôn giáo không những quy ngưỡng đức Phật một cách
tự nhiên, như Xá Lợi Phất, Mục Kiền Liên, Ca Diếp, v.v…
mà còn từ bỏ cuộc sống tu hành sai lầm, trở về nếp sống
thánh thiện theo Phật, lấy trí tuệ làm sự nghiệp.
Và
sau khi Phật Niết bàn, những người đệ tử chân chánh thừa
kế sự nghiệp vô ngã vị tha của đức Phật, ngoài nền
văn minh Ấn Độ, họ đã tiếp thu thêm nền văn minh của
Trung Đông, Ai Cập, Hy Lạp mà hình thành nên tư tưởng Đại
thừa Phật giáo. Và trên con đường truyền bá chánh pháp,
sang đến nước Trung Hoa, các nhà truyền giáo lại tiếp thu
thêm nền văn minh lừng danh của bản địa là các tư tưởng
triết học của Khổng, Mạnh, Lão, Trang, để đưa tư tưởng
của Phật giáo Đại thừa lên đỉnh cao rực rỡ. Hơn nữa
tại Trung Hoa, cũng như phát triển tốt đẹp sang các nước
như Nhật Bản, Triều Tiên và Việt Nam.
Với
phương châm lấy trí tuệ làm sự nghiệp, nếu nói theo ngôn
ngữ ngày nay, thật sự đạo Phật đã thể hiện tinh thần
toàn cầu hóa. Và chính nhờ vào ngọn đuốc trí tuệ của
chánh pháp mà hàng đệ tử Phật trên con đường hoằng
hóa độ sinh, sống với tinh thần vô ngã và vị tha, nên đã
tiếp thu văn minh nhân loại theo khuynh hướng “hội nhập
và toàn cầu”. Cốt lõi này thường được các nhà truyền
giáo thể nghiệm gọi là tùy duyên nhưng bất biến đã giúp
cho Phật giáo tồn tại và phát triển hơn hai ngàn năm. Cho
đến ngày nay, Phật giáo vẫn tiếp tục là kim chỉ nam hướng
dẫn loài người sống an vui hạnh phúc trên hành tinh này.
Trong
bối cảnh toàn cầu hóa của thời hiện đại, thiết nghĩ
nếu ứng dụng sự hiểu biết trong sáng và chuẩn xác theo
chánh pháp, cũng như với đức hạnh vì sự sống lợi ích
cho muôn loài, đạo Phật chẳng những không hề bị lỗi thời,
mai một, mà trái lại, Phật giáo chúng ta có thể đóng góp
lợi ích thiết thực cho cuộc sống của nhân loại được
hòa bình, phát triển, an vui trong ngôi nhà chung trong lành, xanh
sạch trên trái đất này.
Trở
Về Mục Lục: Diễn
Văn, Thuyết Trình và Tham Luận.