DIỄN
VĂN, THUYẾT TRÌNH VÀ THAM LUẬN
ĐIỀU
TRỊ TÂM HỒN TRONG PHẬT GIÁO
Phramaha
Suthep Supandito Giám đốc Ban Dự án Kế hoạch
Đại
học Mahachulalongkornrajavidyalay, Bangkok, Thái Lan
Thích
nữ Tín Liên dịch
 |
 |
Kiến
thức căn bản mà chúng ta cần biết và ghi nhớ là:
Ba
đặc tính chung của vạn pháp:
1.
Vô thường
2.
Căng thẳng và xung đột
3.
Vô ngã (không thể tự kiểm soát)
Vạn
pháp có nghĩa là mọi sự vật trên cuộc đời nầy. Chân
lý của vạn pháp là tất cả đều phải đổi thay và bị
thay đổi một cách liên tục.
Nếu
ta làm một sự so sánh thì, tuổi của hoa Fugiyama thọ hơn
tuổi của hoa Sakura. Mỗi loài hoa lại khác nhau. Nhưng tất
cả chúng đều có chung ba đặc tính phổ quát trên.
Tại
sao chúng ta cần phải hiểu biết điều nầy?
Tất
cả chúng ta là một tập hợp cá thể của vạn pháp, mà vạn
pháp thì liên tục trôi chảy theo dòng đổi thay. Vì vậy,
nếu chúng ta không hiểu biết ba tính chất phổ quát trên,
điều đó có nghĩa là chúng ta không hiểu biết chúng ta, mặc
dù chúng ta có thể đã hoàn tất nhiều học vị từ các trường
đại học. Nếu không hiểu biết chúng ta, chúng ta đã trở
nên thờ ơ với chính mình. Đó là nguyên nhân chánh của đau
khổ.
Vì
vậy, chúng ta không nên bận rộn, hãy bỏ bớt những công
việc khiến chúng ta lãng phí thời gian- làm chúng ta không
hiểu biết về mình. Chúng ta nên tìm hiểu về sự liên hệ
giữa thân và tâm, giữa cuộc sống và môi trường xung quanh,
giữa hữu tình và vô tình - để chúng ta có thể điều khiển
và giữ chúng luôn thăng bằng.
Đời
sống và sự đau khổ của nó:
Theo
Phật giáo nguyên thuỷ, sanh, già, bệnh, chết là đặc tính
thông thường của đời sống mà không một ai tránh khỏi.
Nếu chúng ta nhận ra các loại đau khổ nầy, và hiểu cách
để sống hoà hợp với chúng, hơn 90% những sự căng thẳng
hoặc đau khổ của chúng ta trong cuộc sống hằng ngày sẽ
giảm bớt tức thì. Điều ấy có nghĩa là, hầu hết sự
đau khổ của chúng ta đều bắt nguồn từ sự suy nghĩ sai
lầm (tức vô minh). Ba nhóm khổ đau là:
1.
Loại khổ đau đến trong cuộc sống hằng ngày của chúng
ta và ra đi không cần cứu chữa.
2.
Loại khổ đau cần phải được chữa trị. Nếu không điều
trị lành, chúng ta sẽ chết.
3.
Loại khổ đau không thể được chữa lành. Dù chúng ta có
điều trị hay không điều trị, chúng ta cũng sẽ chết.
Nếu
chúng ta bệnh vì loại khổ đau thứ nhứt và thứ hai, chúng
ta có thể đi bác sĩ, uống thuốc hay giải phẫu, v.v..Nhưng
căn bệnh sẽ hoành hành như thế nào trong trường hợp thứ
ba? Chúng ta sẽ sống với căn bệnh không được chữa trị
cho đến khi chết, hay chúng ta sẽ học cách sống với nó
một cách không sợ hãi và không đau khổ? Trong Phật giáo
nguyên thuỷ, có hai loại điều trị:
1.
Điều trị vật lý cho căn bệnh về thân
2.
Điều trị tâm lý cho căn bệnh về tâm
Ngày
nay, thật rõ để thấy rằng có nhiều phương cách hiện đại
để điều trị những căn bệnh về thân. Ngược lại, có
rất ít phương pháp để điều trị căn bệnh về tâm. Đó
là lý do tại sao chúng ta vẫn tìm thấy nhiều bệnh nhân mắc
bệnh về tâm, điều nầy đã làm hao hụt tài nguyên quốc
gia và lãng phí rất nhiều thời gian và tiền bạc trong hầu
hết xã hội trên toàn thế giới.
Sự
điều trị của Phật giáo:
Phật
giáo chú trọng sự điều trị về tâm hơn là điều trị
về thân. Trong tiểu sử đức Phật, thỉnh thoảng Ngài cho
phép chư Tăng với lòng từ bi dùng nhiều loại cây cỏ để
pha chế thuốc cho mọi người. Đức Phật, chính bản thân
Ngài thỉnh thoảng đã dùng thuốc để điều trị và Ngài
nói rằng Ngài bệnh về thân, không phải về tâm.
Để
điều trị các bệnh về thân, chúng ta có thể ngăn chận
nhiều loại bệnh tật bằng sự chủng ngừa (vắc-xin).
Đối
với các bệnh về tâm, chúng ta cần một loại vắc- xin đặc
biệt. Đó là một dòng tâm thức được sản sinh do chính
chúng ta huấn luyện tâm luôn sống với chân lý của cuộc
đời, hay được người khác hướng dẫn một cách thích hợp
dần dần, ngày nầy qua ngày khác.
Trong
tiểu sử đức Phật, một thời, một thiếu phụ trẻ người
chồng thân yêu bị rắn cắn chết, hai con trai bị nạn, và
gia đình nàng ở quê nhà trên giàn hoả táng. Nàng hết sức
đau khổ, đến nỗi nàng không thể kiểm soát được chính
mình, và trở thành mất trí. Người ta chỉ biết nàng là
“ người đàn bà điên loạn.” Không ai chăm sóc nàng
hoặc hỗ trợ nàng. Không phương hướng và mục tiêu cuộc
đời, nàng đi lang thang khóc than khắp xứ, cho đến một ngày
kia nàng gặp đức Thế Tôn.
Với
từ tâm, đức Phật đã thức tỉnh nàng khỏi cơn điên loạn,
khích lệ và giảng dạy cho nàng về chân lý của cuộc đời.
Khi bài giảng chấm dứt, nàng đột nhiên nhận ra và giác
ngộ. Nàng đã không may và rồi lại may mắn, vì đã gặp
vị đại lương y điều trị về tâm, đó là đức Phật.
Ngày
nay, nếu chúng ta gặp sự buồn khổ mênh mang như nàng, hay
chúng ta vướng căn bệnh về tâm, chúng ta phải làm gì?
Thế
giới hiện nay có hơn sáu tỷ người. Một số trong họ được
sinh ra chỉ là “số lượng”, nhưng rất ít người là “chất
lượng”. Nếu không học tập và tự phát triển chính mình,
dù sống một trăm năm cũng là vô nghĩa.
Ngược
lại, nếu học tập và tự phát triển chính mình, dù sống
chỉ một ngày cũng đầy ý nghĩa. Chúng ta không thể là một
người khoẻ mạnh và giàu sang, nhưng, nếu chúng ta là người
tự mình luôn tỉnh thức để học cách sống sao cho hoà hợp
với chân lý của cuộc đời- chúng ta trở nên một trong những
nhà thông thái. Chúng ta trở nên là người hết sức may mắn
đã gặp đức Thế Tôn.
Chúng
ta có thuốc chủng ngừa cho các căn bệnh của tâm hồn. Việc
sống trên cuộc đời nầy khoảng thời gian dài hay ngắn trở
thành không quan trọng.
Chúng
ta có thể đi ngang nhiều cành hoa sakura, nhưng chúng trở thành
vô nghĩa nếu chúng ta chỉ sống một đời sống thuộc số
lượng. Do vậy, chúng ta cần nên huân tập thói quen tâm luôn
tỉnh thức- để thiết lập một đời sống có chất lượng.
Phramaha
Suthep, Giám đốc ngành Dự án kế hoạch, đã viết một tham
luận ngắn (như trên). (Chắc chắn) Ngài sẽ phát triển mở
rộng bài trên thêm chút ít so với bài như ta được
nhìn thấy nơi đây. Hiện Ngài không cho bản tóm tắt (cho
bài tham luận của mình).
Tóm
tắt tiểu sử của Phramaha Suthep
Phramaha
Suthep sanh ở tỉnh Nakorn Pathom của Thái Lan. Ngài đỗ Cao học
ngành Xã hội học- phát triển cộng đồng. Ngài là Giám đốc
ngành Dự án kế hoạch trường đại học Mahachulalongkornrajavidyalaya.
Ngài được mời tham dự nhiều sự kiện thuộc lãnh vực
thế giới, và gần đây được mời sang Nhật Bản để thuyết
trình đề tài về Phật giáo và cách Trị liệu.
Trở
Về Mục Lục: Diễn
Văn, Thuyết Trình và Tham Luận.