Lời
khai thị
bằng
miệng về thực hành
NAMO
GURU DEVA DAKINI HUNG
Đại
sư Padmakara, người giữ gìn cột trụ đời sống của lời
tất cả chư Phật, giúp đỡ dân chúng Tây Tạng đi vào cửa
Pháp. Dầu họ thích quy y Tam Bảo, họ không biết làm sao hướng
tâm đến thực hành. Khi bất hạnh như là bệnh tật xảy
đến, họ nhút nhát cầu viện đến bói toán, bùa phép và
chiêm tinh. Bởi thế, Padmakara ban cho họ lời dạy miệng về
thực hành. Các hành giả Tây Tạng của thời suy thoái này,
hãy ghi nhớ nó trong lòng !
Để
làm cho sự thực hành tâm linh của con có ý nghĩa, hãy áp
dụng nó bất cứ lúc nào con cần một phương thuốc. Nếu
con có một kinh nghiệm kinh khủng, hãy giữ Tam Bảo trong tâm
! Trong mọi hoạt động của đời sống hàng ngày đi, đứng,
nằm, ngồi, hãy nhớ thầy con ở trên đỉnh đầu ! Tách lìa
Bồ đề tâm là nguyên nhân hư nát của căn cội Đại thừa,
thế nên chớ bao giờ lìa khỏi sự khởi tâm đặt vào giác
ngộ.
Cảm
thấy keo kiệt khi bố thí gây ra sự tái sanh thành một ngạ
quỷ, thế nên chớ lạc vào sự bủn xỉn khi dù cho một vật
nhỏ nhất ! Để cho khởi lên ham muốn khi giữ lời nguyện
trong sạch gây ra sự tái sanh nơi địa ngục thi thể thối
rữa, thế nên chớ trau dồi dục vọng xác thịt ! Giận dữ
khi đang tu hành nhẫn nhục và Bồ đề tâm dẫn đến kinh
nghiệm hấp hối bị đốt trong lò nấu bên trong một thùng
sắt, nên chớ bao giờ lìa võ khí của nhẫn nhục !
Nếu
con lọt vào sự lười biếng khi cố gắng thành tựu giác
ngộ không gì sánh, hãy nhớ trong tâm rằng đời con đi mất
không một khoảnh khắc chần chờ, thế nên chớ sa vào bẫy
biếng nhác ! Cuộc đời con trượt xa như đêm tiếp theo ngày
: chớ quên điều đó !
Khi
theo một thực hành tâm linh có chương trình, quan trọng nhất
là hồi hướng công đức của việc tuân thủ các điều luật
sáu lần mỗi ngày và đêm. Ngủ như một xác chết thì còn
tệ hơn là một con bò. Không tu hành Pháp sau khi có được
một thân người thì còn đáng ghê tởm hơn một người cùi
lở lói. Không sợ sự chín dần của nghiệp trong khi biết
nhận ra hành động tốt và xấu thì cũng giống như một kẻ
điên. Hãy biết rằng một sự vi phạm nhỏ có thể chín thành
một trái núi khổ đau. Hãy nhớ điều đó trong tâm !
Tối
quan trọng là yêu mến dù chỉ một hành động đức hạnh
nhỏ nhất như đối với trái tim mình ! Lấy đi cuộc đời
của người khác thì không khác gì giết cha mẹ hay con cái
của con ! Cảm thấy ham muốn khi thấy một người đàn bà
gây ra sự tái sanh thành một con vi trùng trong tử cung, thế
nên hãy áp dụng phương thuốc từ bỏ ! Định lấy cái thuộc
về người khác mà không được cho làm cho con sanh ra nghèo
nàn và thiếu thốn nhiều kiếp. Hãy ý thức đến sự khốn
khổ khi dấn thân vào việc nông trại, chăn nuôi và người
làm công trong cuộc đời này !
Không
phải nản chí khi nghĩ rằng : “Làm sao một người có nghiệp
như tôi có thể thực hành Pháp ?” Ngay cả Phật Thích Ca
cao cả cũng có khi là Nangje, con của một người thợ gốm.
Chớ cảm thấy kiêu hãnh tự phụ về vài đức hạnh bề
ngoài con đã có. Tất cả chư Phật đều không tự phụ, dầu
cho sự biết khắp và các phẩm chất của các vị vượt quá
sự đo lường !
Khi
gặp bất hạnh, nếu không đặt lòng tin vào Tam Bảo mà lại
cầu viện đến các nghi thức bùa chú và nương nhờ vào các
hồn linh thế tục, đó là dấu hiệu rằng con đã khởi sanh
tà kiến về giáo lý Đại thừa. Chớ lúng túng với lời
dạy của đức Phật !
Bất
cứ lúc nào con đau khổ vì bất hạnh hay bệnh hoạn, hãy
nghĩ : “Điều này đền trả lại món nợ nghiệp từ các
đời trước và tịnh hóa nghiệp xấu của ta !” Bất cứ
hạnh phúc nào con có, hãy nhìn nó như lòng tốt của Tam Bảo
và khởi lên sự ngưỡng vọng mạnh mẽ của lòng biết ơn
sùng tín ! Khi gặp kẻ thù ghét mình, hãy nghĩ : “Đây là
một thiện tri thức giúp đỡ ta trau dồi nhẫn nhục.” Hãy
nghĩ : “Người giúp đỡ cho nhẫn nhục này là sứ giả được
các bậc Điều Ngự gởi đến.”
Khi
các bạn bè và thân thuộc bày tỏ tình cảm thương yêu, họ
là những sợi dây trói của sanh tử, Hãy nghĩ rằng : “Các
sự trói buộc này là các chướng ngại mà Ma gửi đến để
ngăn cản tôi thành tựu giác ngộ không gì sánh !” Cũng nghĩ
: “Tất cả chúng sanh của ba cõi là cha mẹ tôi. Đáng thương
thay cho cha mẹ đang lang thang trong sanh tử ! Nhưng thương hại
thì không đủ : với bốn tâm vô lượng và phương tiện khác,
tôi phải dẫn dắt họ ra khỏi sanh tử cho đến khi sanh tử
bị trống không !” Hãy giữ điều ấy trong tâm !
Không
kể sự hưởng thụ và giải trí nào con gặp trong đời này,
hãy nghĩ : “Đây là sự quyến rũ của Ma để ngăn chặn
tôi đạt đến giác ngộ không gì sánh. Ma này còn đáng sợ
hơn cả rắn độc !” Hãy giữ điều ấy trong tâm ! Dầu
con có thể có những điều kiện tuyệt hảo trong cuộc đời
này, chúng đều thoáng qua, vô ích và chốc lát. Hãy nhớ điều
đó !
Bất
cứ sở đắc gì con có trong thế giới này đều chỉ vụt
qua, và sẽ hành hạ con với sự quấy nhiễu hư vọng ! Hãy
nhớ điều đó ! Hãy nỗ lực xa lìa sự hư vọng này. Chắc
chắn rằng con phải ra đi, bỏ lại đằng sau quốc gia, các
vật đáng ưa và của cải của con ! Không có gì ngoài Pháp
có thể giúp con lúc đó ! Hãy giữ điều này trong tâm !(24)
Bây
giờ con phải tìm ra một người bạn đồng hành tốt cho giờ
ra đi. Điều này tối quan trọng ! Hãy nhớ lấy ! Cũng như
với sự đồng hành này, cần yếu trong đời này giữ mối
liên hệ với bất cứ ai, bất cứ thứ gì trợ giúp con đạt
đến giác ngộ. Hãy nhớ điều ấy ! Khi con gặp bất hạnh,
hãy hiểu rằng nó là người thầy khuyến khích con trên đường
đức hạnh và vị thầy ấy tốt làm sao ! Hãy giữ điều
này trong tâm !
Khi
thân thể con gặp bệnh nặng, hãy nghĩ : “Đây là một cây
roi để điều khiển tôi tiến lên trên đường giác ngộ.
Đây là chỗ nương nhờ dẫn tôi đi trên đường.” Thân
thể tạm thời này đến lúc nào đó sẽ bị để lại như
một xác chết tầm thường. Không có cách nào tránh điều
đó ! Khi bám vào hỗn hợp của thịt và máu này như là tự
ngã, hãy nghĩ rằng : “Đây là một con ma xấu xa vào trong
lòng tôi.” Không lơi lỏng, hãy làm bất cứ điều gì con
có thể để trục xuất con ma xấu xa đó. Các kinh nghiệm
của cuộc đời này đều không có tự tánh, như mộng như
ảo. Hãy giữ điều ấy trong tâm !
Con
và tất cả các người khác đều bị mê lầm do không nhận
ra cái vốn không có tự tánh. Sự mê lầm này phải được
hoàn trả lại tức thời vào pháp tánh. Hãy giữ trong tâm
điều ấy ! Chớ làm điều gì sẽ đưa con đi lang thang không
ngừng nghỉ trong sanh tử và sẽ chồng chất sự khổ đau
không thể chịu đựng. Hãy bỏ mọi hoạt động khác và nỗ
lực chỉ trong sự thực hành Pháp nó sẽ cho phép con thành
tựu giác ngộ không gì sánh. Đây là điều rất quan trọng
! Vì đối với sự thực hành Pháp, “đã thực hành” thì
chưa đủ. Con phải áp dụng các lời chỉ dạy sâu xa một
cách đúng đắn. Hãy nhớ điều ấy !
Khi
con thực hành đúng đắn theo đường lối này, dòng sanh tử
sẽ chảy ngược lại. Khi dòng này chảy ngược trở lại,
dòng của đại lạc sẽ không ngừng. Hãy nhớ điều đó !
Những hành giả các thế hệ tương lai sẽ không nghe theo lời
chỉ dạy của ta. Họ sẽ đặt niềm tin của họ vào bói
toán và bùa chú và sẽ thất vọng ! Hãy nhớ điều ấy !
Khi
con cẩn thận nghe điều này và đem nó vào trong thực hành,
con sẽ chắc chắn tự động nhận được sự ban phước.
Khi con hòa trộn lòng từ vào trong tâm con, con sẽ được mọi
chúng sanh thương mến. Khi con đem tâm bi vào lòng, mỗi người
sẽ yêu quý con như con đẻ. Khi con giữ sự không thiên lệch
trong tâm, con sẽ thoát khỏi kẻ thù và thành kiến. Khi con
làm đầy tâm con bằng niềm vui thiện cảm, các hoạt động
của con sẽ hòa điệu với mọi người.
Khi
con vất đi tư tưởng làm hại người khác, con sẽ ít gặp
xung đột. Khi con thuần hóa tâm mình và rất quảng đại,
nhiều đệ tử sẽ tụ tập chung quanh con. Khi con thanh toán
ghen ghét và kiêu ngạo, con sẽ ít bị vu khống. Khi con vất
bỏ sự hoạt động không ngừng và hối hả bận rộn, con
sẽ có ít lỗi hơn.
Khi
tâm con xa lìa thèm khát, thì thực phẩm, thịnh vượng và
hưởng thụ sẽ tự động đến với con. Khi con giữ nghiêm
giới luật một cách trong sạch trong thân tâm mình, tâm con
trở nên mềm dẻo. Khi con không có bất kỳ tham vọng hay ham
muốn nào, các tích tập sẽ tự nhiên hoàn thành. Khi con hiểu
các đặc điểm của sanh tử, tâm con sẽ lìa xa các theo đuổi
thế gian.
Khi
tâm con được tham dự vào lời dạy sâu xa về pháp tánh và
con áp dụng nó trong thực hành, con sẽ gặp nhiều bất hạnh
và trở ngại.(25) Khi con giữ sự liên hệ với một bậc thầy
xuất sắc, các đức tính của ngài sẽ tự động ảnh hưởng
đến con. Khi sự sùng mộ của con với Tam Bảo không ngừng
nghỉ, con sẽ nhanh chóng nhận được những sự ban phước.
Khi
con nghiên cứu và tư duy không thành kiến, con sẽ kém phe phái
với những giáo lý và những trường phái triết học. Khi
con thực hành giai đoạn phát triển và giai đoạn thành tựu
sâu xa, con sẽ có các thần lực và ban phước. Khi hình tướng
bên ngoài của con phù hợp với các quy ước thế gian, con
sẽ ít gặp các lời phê bình.
Khi
con buông bỏ sự trụ vào do gắn bó và bám chấp, thân thể
và tâm thức con sẽ được thoải mái. Khi con sống trong các
chỗ ẩn cư trên núi, kinh nghiệm sẽ hiện lên. Khi con vất
đi sự yêu mến bản ngã và sự chấp chặt vào cái ta, con
sẽ không bị Ma chướng ngại. Khi tâm con nhìn vào chính nó,
pháp tánh sẽ hiện lên từ bên trong.
Khi
con thường trực nỗ lực trong thực hành, các đức hạnh
vô biên sẽ xuất hiện. Khi con nhận ra bản tánh của tâm,
con sẽ được giải thoát một cách tự nhiên khỏi mọi tạo
tác và cố gắng. Khi con thấu hiểu sanh tử và Niết Bàn là
Pháp thân, con không cần đem cố gắng vào trong sự thực hành
thiền định. Khi sự thực hành của con không lạc vào lười
biếng, con sẽ không cảm thấy hối tiếc vào lúc chết.
Hỡi
các người may mắn phước đức, hãy trộn lẫn tâm mình với
Pháp và cái hạnh phúc của Phật tánh sẽ hiện ra bên trong
con !
Lại
nghe đây ! Trừ phi con thuần hóa phiền não, con sẽ có các
địch thủ và chống đối, nhưng phiền não và sự thuần
hóa đều không có điểm trụ, thế nên hãy để tâm con yên
lặng tự do !
Con
có thể trợ giúp cho gia đình và bè bạn, nhưng vào lúc chết
mọi hành động nào khác ngoài sự thực hành Pháp đều sẽ
vô ích. Thế nên hãy thường trực đắm mình trong các thực
hành tâm linh trong tư tưởng, lời nói và việc làm !
Con
có thể theo đuổi danh tiếng và lợi lạc thế gian, nhưng
trừ phi con theo các lời dạy của Phật, các hoạt động thế
kia chỉ sẽ là nguyên nhân ném con trở lại sanh tử luân hồi
thêm nữa. Thế nên hãy gắn bó với Phật pháp.
Lâu
đài của con bằng đất và đá có thể rất đẹp, nhưng trừ
phi con ở trong pháo đài của cái bất động, con phải ra đi
và bỏ nó lại đằng sau. Thế nên hãy giữ cái pháo đài
của cái bất động !
Con
có thể góp nhặt sự sung túc và của cải, nhưng chỉ có
hai sự tích tập là có thể hưởng thụ sau khi chết. Thế
nên hãy góp nhặt hai sự tích tập càng nhiều càng tốt !
Con
có thể ăn mọi loại thức ăn ngon lành, nhưng trừ phi con
gắn bó với cam lồ của tự tánh, còn tất cả đều trở
thành một đống nhơ bẩn. Thế nên hãy uống nước cam lồ
của các giáo huấn sâu xa !
Con
có thể trân quý thân thể máu thịt này và bám chấp vào
nó như là chính con, nhưng vì nó chỉ là sự vay mượn từ
các nguyên tố, nên trừ phi con đạt được Pháp thân vô sanh,
nó sẽ nhanh chóng vuột mất. Thế nên, hãy trân quý và nắm
chắc lấy Pháp thân vô sanh !
Con
có thể phối kết với một ngàn bạn tình, nhưng trừ phi
con phối kết với phương tiện và trí huệ, con sẽ sớm cách
lìa họ. Thế nên hãy phối kết với phương tiện và trí
huệ !
Danh
tiếng danh vọng của con có thể đầy cả tỷ thế giới,
nhưng trừ phi con nhận biết bản tánh bất khả tư nghì của
con, thì tất cả các thứ đó chỉ là sự thử thách của
Ma quyến rũ con. Thế nên hãy theo đuổi bản tánh bất khả
tư nghì ấy !
Con
có thể có sức mạnh và quyền uy của một nhà cai trị thế
giới, nhưng trừ phi con có được sự thống trị trên chính
tâm con, thì khi cái chết đến con còn không có được một
chút quyền tự do. Thế nên hãy có được sự thống trị
trên tâm mình !
Con
có thể có sự can trường của một chiến sĩ mạnh mẽ, nhưng
trừ phi con có được sức mạnh thông tuệ của trí huệ phân
biện, con sẽ không chuyển được xu thế trong trận chiến
với sanh tử. Thế nên hãy có được sức mạnh thông tuệ
của trí huệ phân biện !
Con
có thể nói năng như Sư Tử của Ngôn Ngữ (Văn Thù), nhưng
trừ phi con thấm thía bản tánh bổn nhiên thanh tịnh của
tánh Không vang dội, không thì ngôn ngữ kia chẳng thể ngăn
chặn được sự chín của nghiệp. Thế nên, hãy thấm thía
bản tánh bổn nhiên thanh tịnh của tánh Không vang dội.
Con
có thể cỡi con ngựa giống khôn lanh nhất, nhưng trừ phi
con khám phá ra đại lạc ở trong con, nó sẽ không đưa con
thoát khỏi khổ đau của sanh tử. Thế nên hãy tìm kiếm bản
tánh của đại lạc !
Thân
thể con có thể tráng lệ như một vị trời, nhưng trừ phi
con trang hoàng chính mình với các phẩm tính siêu việt của
Phật tánh, nó cũng chẳng quyến rũ nổi thần Chết. Thế
nên hãy trang sức chính mình với những đức tính siêu việt
của các bậc Điều Ngự.
Trừ
phi con tìm kiếm sự che chở từ thầy con và Tam Bảo, không
có cái gì có thể cứu con khỏi sự tấn công của phiền
não. Thế nên hãy tìm kiếm người che chở từ guru và Tam
Bảo !
Trừ
phi con thấu hiểu rằng tự tâm con là Phật, còn không con
sẽ bị đánh lừa bởi vô số tư tưởng danh tướng. Thế
nên hãy thấu hiểu rằng tự tâm con là Phật !
Tóm
lại, những sự theo đuổi thế gian chúng không phải là nguyên
nhân cho giải thoát hay của toàn giác, mà chỉ là phù phiếm,
mất thì giờ, chỉ gây thêm thống khổ trong sanh tử. Thế
nên cốt yếu là con hãy nỗ lực, tất cả tâm hồn và trong
tư tưởng, lời nói và hành vi, để hoàn thành giác ngộ không
gì sánh được !
Hãy
nghe thêm một lần nữa ! Lý do tại sao người ta không xoay
tâm họ khỏi các theo đuổi thế gian là vì họ không hiểu
nhân quả và các tính cách của sanh tử luân hồi. Nguyên nhân
của sanh tử là không bỏ được sự bám trụ nhị nguyên
vào một tự ngã. Bởi vì trong trạng thái giác ngộ của tâm,
ta và các chúng sanh khác là một, nên người phân biệt giữa
cái ta và cái khác ta là một kẻ điên ! Bởi vì mỗi một
chúng sanh của ba cõi, lần lượt là cha mẹ thân yêu của
con, cho nên người nào thấy người khác là thù hay bạn là
điên !
Bởi
vì vào lúc này chúng ta phải tách lìa sanh tử và Niết bàn,
nên người nào tìm thấy thời giờ để hướng theo các sự
theo đuổi thế gian là kẻ điên ! Vì cuộc đời này kéo dài
chỉ một lúc ngắn, như phòng trọ của một du khách, cho nên
người nào bận rộn với sự xây nhà xây cửa là một kẻ
điên ! Vì thân thể này chứa đầy các chất bất tịnh và
không thể chịu nổi sự xúc chạm ngay cả một cây gai, cho
nên người nào bám níu vào nó như tự ngã của mình là một
kẻ điên !
Bởi
vì gia đình và bè bạn đều vô thường và qua đi, người
nào hy vọng sống chung vĩnh viễn là điên rồ ! Bởi vì con
sẽ phải trắng tay khi chết, người nào theo đuổi thực phẩm
và sung túc bằng mọi loại hành nghiệp xấu xa là một kẻ
điên ! Bởi vì các hình tướng bên ngoài biến đổi và chết
đi, người nào mong mỏi những hưởng thụ của nó kéo dài
vĩnh viễn là điên rồ !
Bởi
vì đời con giảm dần như bóng mặt trời lặn, người nào
uể oải lười biếng là một kẻ điên ! Bởi vì sự thực
hành Pháp đem lại hạnh phúc cho đời này và mai sau, người
nào quay lưng với nó và dấn thân vào đời sống gia đình
là điên rồ ! Bởi vì chắc chắn người ta sẽ đọa vào
các cõi thấp do mắc phải các hành nghiệp xấu, người nào
không sợ sự trổ quả của nghiệp là điên rồ !
Người
nào không chịu nổi sự xúc chạm của một đốm lửa vào
lúc này mà hy vọng có thể chịu đựng ở các địa ngục
nóng, là một kẻ điên rồ ! Người nào không chịu nổi một
đêm đông lạnh mà hy vọng có thể trải qua các địa ngục
lạnh là một kẻ điên rồ ! Người nào không chịu nổi chỉ
ba ngày nhịn đói và khát mà hy vọng có thể chịu đựng
sự khốn khổ của ngạ quỷ là điên rồ ! Không thể chịu
nổi sự khó nhọc phải mang một món hàng dầu một lúc ngắn,
mà người ta hy vọng có thể chịu đựng sự khốn khổ của
một con vật chở nặng là điên rồ !
Bởi
vì đây là lúc người ta cần những lời khuyên tốt, người
nào không nghe ngay một vị thầy đang chỉ dạy là một kẻ
điên rồ ! Bởi vì đây là lúc người ta có một ít tự do
để chọn lựa, người nào tự làm cho mình thành nô lệ của
lạc thú giác quan là một kẻ điên rồ ! Lơi lỏng thực hành
Pháp dầu chỉ một khoảnh khắc, người nào hy vọng hưởng
thụ hạnh phúc dồi dào trong các đời sau là một kẻ điên
rồ !
Cái
chết là tài sản bẩm sinh khi con vừa sanh ra, người nào thấy
nhàn rỗi để sửa soạn cho ngày mai và không biết sự kề
cận của cái chết là điên rồ ! Bây giờ con có sự chọn
lựa đi lên hay đi xuống ; người nào không dấn mình vào
thực hành Pháp đưa đến giải thoát là kẻ điên rồ ! Những
hạnh nghiệp sanh tử chỉ kết cục trong đau khổ ; người
nào không từ bỏ sự đau khổ tự tạo này là điên rồ !
Bởi vì con lang thang không nghỉ trong sanh tử, người nào cứ
duy trì sự tự đánh lừa mình là một kẻ điên rồ !
Khi
thời đại băng hoại của kiếp này đã tới, mọi người
đều là người tự đánh lừa mình, là cố vấn tồi tệ
cho mình, người tạo ra sự ngu si cho mình, nói dối với mình
và làm mình thành ngu dại. Buồn thay cho những người ấy,
có một hình thức con người nhưng không có tri giác hơn một
con bò !
Hãy
nghe thêm một lần nữa : Người nào muốn thực hành Pháp
từ trong thâm tâm, hãy làm thế này : Tuân theo thầy của con
và Tam Bảo với một sự tin tưởng sùng mộ liên tục như
dòng nước chảy của một con sông ! Chăm sóc cho các đệ
tử của con, các người phục vụ và mọi chúng sanh khác với
lòng từ bi, thương mến như bà mẹ chăm lo cho đứa con độc
nhất của mình !
Hãy
có được sức mạnh và khả năng, hãy giải phóng những kẻ
thù của Phật pháp : hãy mạnh mẽ như sấm sét ! Chớ có
biếng lười, mà nỗ lực với các hoạt động đạo đức
trong tư tưởng, lời nói, hành vi và cũng mạnh mẽ như một
cô gái kiêu căng mà mái tóc bị lửa cháy ! Hãy ý thức về
tốt và xấu, và với một sự chú tâm tinh tế như bột lúa
mì về nhân quả của các hành động gây nghiệp, lánh xa nghiệp
xấu như thuốc độc !
Quyết
tâm so sánh với công hạnh của tất cả các vị Tổ cao cả
và noi gương các bậc Thánh.(26) Lấy các vị guru, bổn tôn,
dakini và hộ pháp như là những người làm chứng cho các lời
nguyện của con, và tuân thủ những lời nguyện ấy một cách
cẩn thận, với thiện ý ! Dùng chính con như tiêu chuẩn so
sánh của nhẫn nhục và chớ làm tổn hại người khác !
Bất
cứ điều gì con làm, chớ bao giờ bắt đầu từ cái có tác
ý, ý đồ, mà hãy hướng tư tưởng, lời nói, hành vi về
Pháp ! Chớ phê bình người khác ; mà ngược lại, hãy phơi
bày lỗi lầm của con trước thế giới ! Hãy giúp đỡ người
có lòng tin đi vào Pháp trong bất cứ đường lối nào thích
hợp nhờ chỉ dạy ý nghĩa khế cơ hay chân thực.
Mọi
loại vô thường, như cái chết hay sự chia ly, là các thông
điệp cho con, nên hãy lưu ý ! Chớ bận rộn với nhiều hoạt
động phóng tâm, mà hãy thư giãn thân tâm của con ! Thực
hành bằng cách áp dụng các giáo huấn sâu xa vào trạng thái
tâm của chính con !
Bất
kể thiếu thốn cơ cực thế nào, chớ bị lừa bịp bằng
cách tìm kiếm thức ăn và sung túc ! Khi tâm con tràn đầy
sợ hãi, chớ đối địch với các hồn ma ngăn chướng ! Ngay
vì một quốc gia, chớ có làm tổn hại chúng sanh khác !
Vì
thời gian cái chết là bất định, hãy nắm bắt cho chắc
bản tánh của tâm ! Hãy tìm kiếm một vị thầy có thẩm
quyền, luôn luôn tôn kính ngài trên đỉnh đầu của con, và
phát triển sự khao khát đức tin và sùng mộ !
Bởi
vì con không biết cái gì là cần thiết trong đời này, hãy
nghiên cứu mọi chủ đề của kiến thức !(27) Bất cứ cái
học nào con sở đắc, sự kiêu căng sẽ cho con quỷ gây tai
họa một chỗ đặt chân, thế nên hãy khiêm hạ !
Luôn
luôn duy trì những chỗ ở trong núi hẻo lánh, bởi vì cô
tịch là suối nguồn của hạnh phúc ! Chớ sống đời sống
của một gia chủ xấu xa, vì điều đó gây ra khổ đau cho
đời này và các đời sau ! Vì đồng bạn ảnh hưởng lên
hành vi hàng ngày của con, hãy sống chung với người hòa hợp
với Pháp !
Cho
đến khi con đạt đến chứng ngộ qua việc tu hành thiền
định, chớ có khoác lác hay hành động sơ suất. Vất xa thành
kiến và đầu óc phe nhánh, vì chúng là những dây xích của
sanh tử ! Chớ có đạo đức giả hay ngạo mạn, vì chúng
bị những người có trí khinh bỉ và coi thường.
Chớ
lưu lại giữa những người bình thường ; tính khí xấu sẽ
tự nhiên lây nhiễm ! Chớ đặt niềm tin vào hiện tượng
do duyên sanh ; cái gì cũng là hình tướng ảo huyễn ! Hãy
có được sự xác tín vào tự tâm con ; trạng thái giác ngộ
thì không ở đâu khác !
Khi
con từ bỏ và nắm lấy các đường lối nói ở trên, con
sẽ hoằng dương giáo lý của Phật Thích Ca.
Hãy
nghe một lần nữa ! Nếu con muốn thực hành Pháp từ trong
thâm tâm con, hãy đặt sự thực hành Pháp của con trên nền
tảng tuân thủ các giới luật vững chắc như đất ! Hãy
hoàn thiện các thừa của Kinh Giáo trong một cái thấy rộng
rãi như không gian ! Bằng cách phân biệt các chi tiết rõ ràng
như các sắc màu của một cầu vồng, giữ mọi lời dạy
trong tâm, rạch ròi và không lẫn lộn !
Hướng
dẫn những người có duyên với trình tự đúng đắn của
các giáo lý, giống như lột vỏ dần dần một cây chuối
! Nuôi dưỡng các đệ tử định mệnh và xứng đáng với
các giáo huấn khẩu truyền, từ ái như con chăm sóc các hạt
giống.
Hãy
nhớ sự hành thiền một cách rõ ràng và sống động như
hoa trong mùa thu ! Như một người chữa bệnh, lấy các lời
dạy từ mọi hướng và áp dụng chúng bất cứ lúc nào cần
đến ! Hãy điều độ, như khi nêm muối vào thức ăn.
Cắt
đứt ngay sự bất hạnh, như một con trâu yak hoang dã hướng
thẳng đến điểm cao nhất của thung lũng. Khi con gặp phiền
não, hãy từ bỏ chúng như ghét kẻ thù. Khi cái đối trị
của chúng là tánh Giác bổn nguyên đã sanh ra trong con, hãy
giữ gìn nó trong dòng sống của mình cẩn thận như với đôi
mắt !
Khi
quét sạch tà kiến và nghi ngờ qua học hỏi và tư duy, hãy
phụng sự một vị thầy với sự linh hoạt của một con nai
tơ. Liên quan đến việc đời, hãy bướng bỉnh như một con
bò mộng già, không cho ai xỏ mũi dắt đi. Khi tu hành bốn
tâm vô lượng, hãy cân bằng chúng với sự chịu đựng của
một con cừu.
Nếu
đến lúc dùng cái học của con qua tranh luận, hãy cắt đứt
bằng trí huệ vô ngại như lưỡi kiếm của một chiến sĩ.
Khi tìm kiếm nghĩa qua tư duy, hãy thuần hóa hôn trầm và lay
động như thuần hóa một con ngựa giống hoang dã. Khi hấp
thụ kinh nghiệm vào trong chính con, hãy vất xa mọi sự chạy
theo thế gian, giống như một người sang trọng đụng phải
bệnh cùi !
Tóm
tắt, để nhanh chóng chứng ngộ và hoàn thành giác ngộ vô
thượng, cần yếu phải tự quan sát mình trong mọi tình huống
và kiểm soát mình theo nhân quả cẩn thận như một cô dâu
mới cưới.
Lại
nghe đây ! Một tâm trạng bình tĩnh và một lối ăn nói dễ
thương là cần thiết để khuyến trợ cho sự nảy sanh tâm
từ trong con. Sự ham hiểu biết và một tâm linh hoạt cho con
dễ dàng cảm được đức tin. Một cảm giác tự trọng và
khiêm tốn cho con đức tính kiên trì trong thực hành Pháp.
Gặp
bất hạnh và khổ đau cho con đức tính hướng sự quan tâm
về Pháp. Chân thật và đáng tin cậy cho con đức tính có
thể chịu đựng sự khó khăn. Tính kiên trì và tình thương
sâu xa làm phát sanh đức tính thật sự có thể phụng sự
cho thầy mình.
Không
thích lợi danh cho con đức tính không phe phái trong Phật Pháp.
Không quan tâm việc đời cho con đức tính có khả năng lớn
hơn để hộ trì chánh pháp. Giữ đúng theo lời nói cho con
đức tính hòa hợp được với Pháp.
Cương
quyết và bền bỉ cho con đức tính xuất sắc hơn trong khi
thực hành Pháp. Giữ một gương mặt tươi cười và thái
độ dễ mến cho con đức tính samaya thanh tịnh với các bạn
đạo của con. Không trụ trước và tự nhiên suốt các hoạt
động hàng ngày cho con đức tính cắt đứt ngay suy nghĩ ý
niệm.
Mặt
khác, các tính cách này có thể trở thành khuyết điểm nếu
người ta bị chúng áp đảo, như thế này : Người ta với
một tâm thái bình tĩnh và một lối ăn nói dễ thương có
nguy cơ làm mồi cho các lỗi lầm là giả vờ và không chân
thật. Người ham hiểu biết với tâm linh hoạt có lỗi là
dễ dàng từ bỏ sự thực hành Pháp. Người có cảm giác
tự trọng và khiêm tốn có lỗi lầm là không bỏ lại các
chuyện thế gian phía sau.
Người
kinh nghiệm nhiều khổ đau và bất hạnh có nguy cơ là không
tìm ra thời gian rảnh để thực hành Pháp. Người chân thật
và đáng tin cậy có nguy cơ là rơi vào lỗi không hiểu được
Pháp. Người kiên trì và tình thương sâu đậm đối với
các người thân thuộc có lỗi lầm là không cắt được các
trói buộc của công việc thế gian.
Người
chán lợi danh có thể rơi vào bẫy không áp dụng đối trị
trong thực hành Pháp. Người không màng việc đời có thể
rơi vào việc không tiến đến cùng cực của việc thực hành
Pháp. Người giữ đúng theo lời nói có nguy cơ rơi vào lỗi
lầm các lời nói cứng cỏi dẫn đến biện luận và cãi
cọ.
Người
cương quyết và bền bỉ có nguy cơ khó bỏ được các ý
định sai lầm. Người giữ bộ mặt tươi cười và thái độ
dễ mến có nguy cơ đạo đức giả và lãng mạn. Người không
trụ trước và tự nhiên không nỗ lực trong các hoạt động
về Pháp, có nguy cơ là rơi vào lỗi lầm xem thường nghiệp
quả.
Tất
cả các con muốn đi vào cửa Pháp : nếu con vất bỏ mọi
lỗi lầm và nỗ lực có được mọi đức hạnh, con sẽ hoàn
thành giác ngộ vô thượng không khó khăn, thế nên hãy giữ
điều này trong tâm !
Hãy
nghe một lần nữa ! Có nhiều người không hòa hợp được
với Pháp dầu họ đã vào cửa, bởi thế con phải chắc chắn
rằng điều ấy không xảy ra cho con ! Con có thể đã thọ
giới, nhưng không là một người thực hành Pháp nếu các
phương tiện sinh sống và sở hữu cũng giống như một người
chủ gia đình. Con có thể bỏ đi các hoạt động thế gian,
nhưng con không phải là một hành giả của Pháp nếu con không
từ bỏ các chuyện bàn luận nhàn rỗi vô ích.
Con
có thể ở nơi ẩn cư, nhưng con không là một hành giả của
Pháp nếu các hoạt động của con cũng giống như một người
thế tục. Con có thể bỏ quê nhà lại đằng sau, nhưng con
không là một hành giả của Pháp nếu con không cắt đứt
các mối trói buộc với người thế gian. Con có thể kiên
trì trong thực hành, nhưng con không phải là một hành giả
của Pháp nếu tâm con không rời khỏi ham muốn.
Con
có thể chịu đựng nhiều thứ khó nhọc, nhưng con không là
một hành giả của Pháp nếu con không thể mang lấy sự bị
tổn thương do người khác đem lại. Con có thể thực hành
các giai đoạn phát triển và thành tựu, nhưng con không là
một hành giả của Pháp nếu con hy vọng dời bỏ chướng
ngại bằng bói toán và bùa phép. Con có thể tu hành cái vô
nhị, nhưng con không phải là một hành giả của Pháp nếu
con hy vọng vào sự giúp đỡ từ chư thiên và sợ hãi sự
làm hại từ ma quỷ.
Con
có thể đã vào con đường Đại thừa, nhưng con không là
một hành giả của Pháp nếu con không cố gắng làm lợi lạc
cho chúng sanh. Con có thể hoạt động cho sự lợi lạc cho
chúng sanh nhưng con không là một hành giả của Pháp nếu những
mục tiêu sâu xa nhất của con không có Bồ đề tâm bao bọc.
Con có thể đã hiểu được cái thấy, nhưng con không là một
hành giả của Pháp nếu con không chú ý đến sự chín thành
của nghiệp.
Con
có thể hiểu chín thừa thứ bậc, nhưng con không là một
hành giả của Pháp nếu con không hòa nhập tâm con với Pháp.
Con có thể thực hành nhất tâm trong mọi lúc, nhưng con không
là một hành giả của Pháp nếu con không hủy diệt được
sự trụ vào hình tướng như là có thật. Con có thể có ba
sự tu hành (Giới, Định, Huệ), nhưng con không là một hành
giả của Pháp nếu con bị phát động bởi lòng kiêu mạn
tham lam.
Trong
bất cứ hoạt động tâm linh nào con dấn thân, nếu con không
bao trùm nó với cái tuyệt hảo có ba phần là sửa soạn,
phần chính và kết thúc, con không phải là một hành giả
của Pháp. Con có thể tự nhiên trong các sinh hoạt hàng ngày
của tư tưởng, lời nói và hành vi, nhưng con không là một
hành giả của Pháp nếu con lạc vào các phiền não bình thường.
Người nào vất bỏ các thực hành cho sự thành tựu vào ngay
bây giờ, và rồi phát nguyẹân cho sự thành tựu trong tương
lai không phải là hành giả.
Con
không phải là một hành giả nếu con mong mỏi đạt đến
quả trong tương lai mà bây giờ không nhận biết khuôn mặt
bổn nhiên của tâm con. Con có thể tạo ra các thiện nghiệp,
nhưng con không là một hành giả của Pháp nếu con không lìa
bỏ tám mối quan tâm thuộc thế gian.
Hỡi
các người của tương lai, tám mối quan tâm của thế gian
này là các ma quỷ táo bạo sống trong mỗi người, dầu cao
hay thấp. Tám cái này là vui mừng khi được khen và không
vui khi bị trách mắng ; vui mừng khi có tiếng thơm và buồn
bã khi có tiếng xấu ; vui mừng khi có sự vui thích, buồn
bã khi không như ý ; và vui mừng trong được và buồn bã trong
mất.
Con
phải tự xem xét cẩn thận để thấy mọi thiện căn con đã
tạo ra trong quá khứ qua tư tưởng, lời nói và hành vi có
hay không bị ảnh hưởng của tám thứ này, trong những hành
vi hiện tại con có chúng hay không và khi con hoạch định các
hành vi trong tương lai có bị chúng len lỏi vào hay không. Cốt
yếu là đừng để cho chúng tham dự vào !
Hỡi
tất cả những người mai sau nào đã theo Padma, bất kỳ Pháp
nào các con dấn thân vào, hãy thực hành một con đường không
lỗi lầm để nhanh chóng đạt đến giác ngộ và Phật tánh
! Hãy thực hành nghĩa rộng rãi và sâu xa ! Hãy thực hành
khi có được tất cả các giáo lý của bậc giác ngộ chân
thật và viên mãn !
Hãy
thực hành khi có được nghĩa của chín thừa thứ lớp, theo
cách sự hoàn thiện đi lên, trong tâm của chỉ một người
!(28) Hãy thực hành bất cứ mục tiêu hay hành vi nào bằng
cách nhận biết rằng không có gì là đã hoàn tất !
Hãy
thực hành trong trạng thái trong đó mọi hiện tượng của
sanh tử và Niết bàn đều là Nhất Chân Pháp Giới của Pháp
Thân ! Hãy thực hành đặc biệt phù hợp với các lời dạy
này của ta ! Hãy thực hành không nghi ngờ hay do dự về quả
của giác ngộ !
Đây
là lời khuyên bảo bằng miệng về hạnh ban cho tăng chúng
Tây TaÏng, và bất cứ ai muốn thực hành Phật Pháp. Samaya.
Mong
rằng lời này sẽ gặp người xứng đáng có duyên !