Tập
3
Cuốn
43
GIẢI
THÍCH: PHẨM HÀNH TƯỚNG THỨ 10
Kinh:
Bấy giờ, Tu bồ đề bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn!
Nếu Bồ tát ma ha tát không có phương tiện thiện xảo mà
muốn tu hành Bát nhã ba la mật, nếu tu hành sắc là tu theo
tướng nó, nếu tu hành thọ, tưởng, hành, thức là tu hành
theo tướng nó; nếu tu hành sắc thường, là tu hành theo tướng
nó; nếu tu hành thọ, tưởng, hành, thức thường, là tu hành
theo tướng nó; nếu tu hành sắc vô thường là tu hành theo
tướng nó; nếu tu hành thọ, tưởng, hành, thức vô thường
là tu hành theo tướng nó; nếu tu hành sắc vui là tu hành theo
tướng nó, nếu tu hành thọ, tưởng, hành, thức vui là hành
tu theo tướng nó; nếu tu hành sắc khổ là tu hành theo tướng
nó; nếu tu hành thọ, tưởng, hành, thức khổ là tu hành theo
tướng nó; nếu tu hành sắc có là tu hành theo tướng nó,
nếu tu hành thọ, tưởng, hành, thức có là tu hành theo tướng
nó; nếu tu hành sắc không, là tu hành theo tướng nó, nếu
tu hành thọ, tưởng, hành, thức không, là tu hành theo tướng
nó; nếu tu hành sắc ngã là tu hành theo tướng nó, nếu tu
hành thọ, tưởng, hành, thức ngã là tu hành theo tướng nó;
nếu tu hành sắc vô ngã là tu hành theo tướng nó, nếu tu
hành thọ, tưởng, hành, thức vô ngã là tu hành theo tướng
nó; nếu tu hành sắc xa lìa là tu hành theo tướng nó, nếu
tu hành thọ, tưởng, hành, thức xa lìa là tu theo tướng nó;
nếu tu hành sắc tịch diệt là tu hành theo tướng nó; nếu
tu hành thọ, tưởng, hành, thức tịch diệt là tu hành theo
tướng nó.
Bạch
Thế Tôn! Nếu Bồ tát ma ha tát không có phương tiện thiện
xảo mà tu hành bốn niệm xứ là tu hành theo tướng nó; cho
đến tu hành mười tám pháp không chung là tu hành theo tướng
nó.
Bạch
Thế Tôn! Nếu Bồ tát ma ha tát lúctu hành Bát nhã ba la mật
mà khởi niệm rằng: Ta tu hành Bát nhã ba la mật, vì có sở
đắc nên cũng là tu hành theo tướng nó.
Bạch
Thế Tôn! Nếu Bồ tát ma ha tát khởi niệm rằng: Ta tu hành
như vậy là tu hành Bát nhã ba la mật, cũng là tu hành theo
tướng nó.
Nên
biết đó là Bồ tát ma ha tát tu hành Bát nhã ba la mật, không
có phương tiện thiện xảo (nên chẳng phải là tu hành Bát
nhã ba la mật – ND).
Tu
bồ đề nói với Xá lợi phất: Nếu Bồ tát ma ha tát khi
đang tu hành Bát nhã ba la mật, đối với sắc trú niệm tưởng
vọng giải (phân biệt - Ðại Bát nhã ghi: thắng giải –
ND) thời đối với sắc gia công tu hành; do gia công tu hành
nên không giải thoát được sinh, già, bệnh, chết, ưu, bi,
khổ, não và khổ báo đời sau. Nếu Bồ tát ma ha tát lúc
tu hành Bát nhã ba la mật, mà không có phương tiện thiện
xảo đối với mắt cho đến ý, sắc cho đến pháp, nhãn thức
giới cho đến ý thức giới, nhãn xúc cho đến ý xúc, nhãn
và xúc làm nhân duyên sinh thọ, cho đến ý và xúc làm nhân
duyên sinh thọ; bốn niệm xứ cho đến mười tám pháp không
chung, nếu trú niệm vọng giải, thời đối với mười tám
pháp không chung gia công tu hành, mà gia công tu hành thì Bồ
tát ấy không giải thoát được sinh, già, bệnh, chết, ưu,
bi, khổ, não, và khổ báo đời sau. Bồ tát như vậy còn không
chứng được địa vị Thanh văn, Bích chi Phật, huống gì
chứng quả vị Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, không có
lẽ ấy.
Xá
lợi phất! Nên biết Bồ tát ma ha tát ấy, tu hành Bát nhã
ba la mật không có phương tiện thiện xảo.
Xá
lợi phất hỏi Tu bồ đề: Làm sao biết Bồ tát ma ha
tát tu hành Bát nhã ba la mậtcó phương tiện thiện xảo?
Tu
bồ đề nói với Xá lợi phất: Nếu Bồ tát ma ha tát khi
tu hành Bát nhã ba la mật không hành theo sắc, không hành theo
thọ, tưởng, hành, thức; không hành theo sắc tướng, không
hành theo thọ, tưởng, hành, thức tướng; không hành theo sắc,
thọ, tưởng, hành, thức thường; không hành theo sắc, thọ,
tưởng, hành, thức vô thường; không hành theo sắc, thọ,
tưởng, hành, thức vui, không hành theo sắc, thọ, tưởng,
hành, thức khổ; không hành theo sắc,thọ, tưởng, hành, thức
ngã, không hành theo sắc, thọ, tưởng, hành, thức vô ngã;
không hành theo sắc, thọ, tưởng, hành, thức không, không
hành theo sắc, thọ, tưởng, hành, thức vô tướng; không hành
theo sắc, thọ, tưởng, hành, thức vô tác. Không hành theo
sắc, thọ, tưởng, hành, thức xa lìa; không hành theo sắc,
thọ, tưởng, hành, thức tịch diệt, vì cớ sao? Xá lợi phất!
Sắc ấy không là chẳng phải sắc; lìa không không có sắc,
lìa sắc không có không, sắc tức là không, không tức là
sắc; thọ, tưởng, hành, thức không là chẳng phải thức;
lìa không không có thức, lìa thức không có không; không tức
là thức, thức tức là không; cho đến mười tám pháp không
chung không, là chẳng phải mười tám pháp không chung; lìa
không không có mười tám pháp không chung, lìa mười tám pháp
không chung không có không; không tức là mười tám pháp không
chung, mười tám pháp không chung tức là không.
Như
vậy, Xá lợi phất! Nên biết ấy là Bồ tát ma ha tát khi
tu hành Bát nhã ba la mật có phương tiện thiện xảo. Bồ
tát ấy tu hành Bát nhã ba la mật như vậy, có thể chứng
được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Bồ tát ấy khi
tu hành Bát nhã ba la mật, hành cũng không chấp thọ, không
hành cũng không chấp thọ, hành không hành cũng không chấp
thọ, chẳng phải hành chẳng phải không hành cũng không chấp
thọ, không chấp thọ cũng không chấp thọ.
Xá
lợi phất nói với Tu bồ đề: Bồ tát ma ha tát khi tu hành
Bát nhã ba la mật, vì nhân duyên gì nên không chấp thọ?
Tu
bồ đề nói: Bát nhã ba la mật ấy tự tánh không thể có
được, nên không chấp thọ, vì cớ sao? Vì không có tánh
gì, ấy là Bát nhã ba la mật. Xá lợi phất! Vì lẽ ấy, nên
Bồ tát ma ha tát tu hành Bát nhã ba la mật, hành không chấp
thọ, không hành cũng không chấp thọ, hành không hành cũng
không chấp thọ, chẳng phải hành chẳng phải không hành cũng
không chấp thọ, không chấp thọ cũng không chấp thọ, vì
cớ sao? Vì hết thảy pháp tánh không có gì, không theo các
pháp hành, không chấp thọ các pháp tướng, ấy gọi là công
dụng rộng lớn của Tam muội, không chấp thọ các pháp của
Bồ tát ma ha tát, không chung với Thanh văn, Bích chi Phật.
Bồ
tát ma ha tát ấy tu hành Tam muội ấy không rời, mau chứng
được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.
Luận:
Phẩm trước dùng không môn phá các pháp, phẩm này muốn dùng
môn vô tướng phá các pháp. Nếu Bồ tát không có phương
tiện quán sắc, thời đọa trong tướng. Vì đọa trong tướng
nên mất Bát nhã ba la mật hạnh,vì cớ sao? Vì hết thảy
pháp không, nên không có tướng có thể chấp thủ.
Hỏi:
Người biết quả báo thiện ác, chấp thủ tướng quả báo
rồi phân biệt thiện ác, thiện thì lấy, ác thì bỏ; thế
nên mới hành đạo, cớ sao nói tướng các pháp là vô thường?
Ðáp:
Chấp thủ tướng là vì hàng sơ học mà nói, còn vô tướng
là vì hạng hành đạo, trú môn giải thoát mà nói, không nên
đem việc thô thiển vấn nạn. Nay hành giả chấp thủ tướng
lành phá tướng chẳng lành, nghĩa là chấp thủ tướng trai
gái v.v... là nhân duyên sinh các phiền não, nên sau lấy tướng
vô tướng phá tướng pháp lành; nếu phá tướng chẳng lành
mà không phá tướng lành thì lành trở thành tai họa, vì sinh
chấp trước. Lấy tướng vô tướng mà phá pháp lành, vô
tướng cũng tự phá, vì cớ sao? Vì vô tướng nhiếp vào trong
pháp lành, ví như mưa đá hại lúa, rồi mưa đá cũng tự
tiêu tan.
Lại
nữa, hết thảy pháp tướng vô tướng là thật, ví như thân
thể, đầy dẫy bất tịnh, chín lỗ thường chẩy nhơ, không
có tướng sạch, mà người ta vì vô minh cưỡng cho là sạch,
sinh phiền não, tạo các tội, như trẻ con nơi vật bất tịnh
chấp thủ tướng sạch cho là vui, người lớn xem thấy liền
cười, vì biết là hư dối.
Các
lỗi chấp thủ tướng như vậy, đều là hư vọng, như ngọc
pha lê, tùy theo sắc đối đãi mà đổi mầu, tự nó không
có mầu nhất định. Các pháp cũng như vậy, không có tướng
nhất định, tùy theo tâm mà đối ra tướng khác hoặc thường
hoặc vô thường v.v...; như vì tâm giận mà thấy người này
là xấu, khi tâm giận hết, tâm dâm dục sinh ra lại thấy
người này là đẹp; nếu sinh tâm kiêu mạn thì thấy người
này là ty tiện, nghe nói người này có đức lại sinh tâm
cung kính. Ghét thương có lý, ghét thương vô lý cũng như vậy
đều là ức tưởng hư vọng; nếu trừ tướng hư vọng cũng
không có tướng không, tướng vô tướng, tướng vô tác, vì
không có gì để phá.
Sắc
ấy do nhân duyên hòa hợp mà có, ví như bọt nước, như huyễn,
như mộng, nếu Bồ tát đối với sắc chấp thủ tướng một,
khác, liền mất Bát nhã ba la mật, vì sắc tánh là tướng
vô tướng; chấp thọ sắc tướng ấy rồi, thấy sắc tán
hoại ma diệt cho là vô thường nếu thấy nó hòa hợp tồn
tại tạm thời thì cho là thường.
Thường
có hai: 1. Hoặc tồn tại trăm năm, ngàn vạn ức năm, hoặc
một kiếp, hoặc tám vạn kiếp, vậy sau tiêu diệt. 2. Thường
trú không hoại. Bồ tát nếu dứt biên kiến tà kiến, thì
cũng không còn thấy chân thật thường; nếu thấy thường
là thấy nó trụ lâu nên thường, chứ chẳng phải chân thật.
Nếu không dứt biên kiến tà kiến thấy sắc là chân thật
thường, nghĩ rằng cây cỏ, rụng xuống thành đất, đó chỉ
là lúc nó ly tán sự hòa hợp mà thôi; thế nên nói Bồ tát
ấy tu Bát nhã không có phương tiện thiện xảo.
Bồ
tát hoặc quán sắc vô thường. Vô thường cũng có hai: 1.
Niệm niệm diệt, hết thảy pháp hữu vi trụ không quá một
niệm. 2. Pháp tương tục hư hoại gọi là vô thường. Như
người mạng chết, như lửa cháy cây cỏ, như nước nấu
khô. Nếu Bồ tát mới phát tâm tiếp tục tu như vậy, thì
tâm nhàm chán, dứt được vô thường thô thiển, còn nếu
Bồ tát tu lâu thì có thể thấy các pháp niệm niệm vô thường.
Cả hai Bồ tát này đều đọa vào trong sự chấp thủ tướng,
vì cớ sao? Vì sắc tướng thường hay vô thường đều không
thể có được, như trước nói thọ, tưởng, hành, thức cũng
như vậy. Khổ, lạc, ngã, phi ngã cũng vậy.
Hỏi:
Năm uẩn ấy có thể quán nó thường, vô thường v.v... cớ
sao nói năm uẩn là tướng tịch diệt xa lìa?
Ðáp:
Hành giả không thấy tướng năm uẩn thường, vô thường,
nên biết năm uẩn lìa tự tướng; nếu biết năm uẩn lìa
tự tướng tức là năm uẩn tịch diệt như Niết bàn.
Hỏi:
Nếu như vậy ban đầu tự không có tướng, tại sao nói vì
không phương tiện nên đọa trong chấp tướng?
Ðáp:
Bồ tát ấy căn độn không có tâm tự giác, lìa sự chấp
trước năm uẩn trở lại chấp trước viễn ly tịch tịnh,
ở nơi vô tướng sinh chấp trước. Ba mươi bảy đạo phẩm
cho đến mười tám pháp không chung cũng nên theo nghĩa phân
biệt như vậy. Nếu Bồ tát quán ngoại pháp đều vô tướng
nói rằng: Ta có thể quán như vậy, vì có tâm chấp ngã dư
tàn nên cũng đọa trong tướng. Nếu Bồ tátcó thể xa lìa
tâm trước tướng phi đạo ấy mà thực hành trí tuệ chân
tịnh vô tướng, nghĩ rằng ta có thể tu hành trong ngoài thanh
tịnh như vậy, ấy là tu hành Bát nhã ba la mật, thì người
ấy cũng đọa trong tướng, vì cớ sao? Vì không có thể trước
mà chấp trước, không có thể thủ mà chấp thủ. Thế nên
Bồ tát ấy gọi là tu không có phương tiện thiện xảo, vì
nương nơi ái và kiến mà chấp trước pháp lành. Bồ tát
ấy tuy có phước đức cũng không lìa được gìà, bệnh,
chết, ưu, bi, khổ, não. Hỗn tạp hành đạo, còn không chứng
được Tiểu thừa huống Ðại thừa. Trái với trên đây,
gọi là tu có phương tiện thiện xảo. Ðối với hết thảy
pháp không thọ không trước, vì các pháp hòa hợp nhân duyên
sinh không có tự tánh vậy.
Hỏi:
Trước nói Tam muội không thọ, ở đây nói Tam muội chẳng
thọ, có gì sai khác?
Ðáp:
Trước là không, đây là vô tướng.
Chẳng
xa lìa là thường hành không ngừng nghỉ, vì có tâm đại
từ bi.
Mau
được thành Phật đạo là vào Tam muội ấy không chướng
ngại trí tuệ cùng với Phật tương tợ. Nếu phải trải
qua A tăng kỳ kiếp mới được, thì hoặc có khi vượt qua
một A tăng kỳ kiếp, trăm kiếp, cho đến sáu mươi mốt kiếp,
như Phật Phất sa nhờ tán thán Phật Thích ca Văn, mà vượt
qua chín kiếp (Hai câu này văn nghĩa tra in tuồng trái ngược,
nguyên là Phật Thích ca Văn nhờ tán thán Phật Phất sa mà
vượt qua chín kiếp. Dưới đây trong văn kinh, Tu bồ đề
nói 108 Tam muội cùng với phẩm Ma ha Diễn ở sau, Phật tự
nói trong phẩm Tà Kiến cuốn 4 trang 8 nói 108 Tam muội thời
đồng nhau, chỉ có hai câu ba chữ là hơi khác, nên đối chiếu
nghiệm đọc).
Kinh:
Xá lợi phất hỏi: Chỉ không lìa Tam muội ấy là khiến Bồ
tát mau chứng được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác hay
còn có Tam muội khác?
Tu
bồ đề đáp Xá lợi phất: Còn có các Tam muội khác, Bồ
tát ma ha tát tu hành theo thì mau chứng được Vô thượng Chánh
đẳng Chánh giác.
Xá
lợi phất hỏi: Những Tam muội gì Bồ tátma ha tát tu hành
theo mau chứng được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác?
Tu
bồ đề đáp: Các Bồ tát ma ha tát có Tam muội gọi là Thủ
Lăng nghiêm, tu hành Tam muội ấy, khiến Bồ tát ma ha tát mau
chứng được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Có Tam muội
Bảo ấn, Tam muội Sư tử giỡn chơi, Tam muội Diệu nguyệt,
Tam muội Nguyệt tràng tướng, Tam muội Chư pháp ấn, Tam muội
Quán đảnh, Tam muội Tất pháp tánh, Tam muội Tất tràng tướng,
Tam muội Kim cang, Tam muội Vào pháp ấn, Tam muội Vương an
lập, Tam muội Phóng quang, Tam muội Lực tấn, Tam muội Xuất
sinh, Tam muội Tất nhập biện tài, Tam muội Vào danh tự, Tam
muội Xem phương, Tam muội Ðà la ni ấn, Tam muội Không hư
vọng, Tam muội Nhiếp các pháp hải ấn, Tam muội Trùm khắp
hư không, Tam muội Vòng kim cang, Tam muội Bảo đoạn, Tam muội
Chiếu không, Tam muội Chẳng cầu, Tam muội Không chỗ trú,
Tam muội Vô tâm, Tam muội Tịnh đăng, Tam muội Sáng vô biên,
Tam muội Năng tác mimh, Tam muội Sáng cùng khắp, Tam muội Kiên
tịnh các Tam muội, Tam muội Vô cấu minh, Tam muội Tác nhạc,
Tam muội Ðiển quang, Tam muội Vô tận, Tam muội Uy đức, Tam
muội Lìa hết, Tam muội Bất động, Tam muội Trang nghiêm,
Tam muội Nhật quang, Tam muội Nguyệt tịnh, Tam muội Tịnh
minh, Tam muội Năng tác minh, Tam muội Tác hành, Tam muội Biết
tướng, Tam muội Như Kim cang, Tam muội Tâm trú, Tam muội Biến
chiếu, Tam muội An lập, Tam muội Bảo đảnh, Tam muội Diệu
pháp ấn, Tam muội Pháp đẳng, Tam muội Sinh hỷ, Tam muội
Ðáo pháp đảnh, Tam muội Năng tán, Tam muội hoại các pháp
xứ, Tam muội Tự đẳng tướng, Tam muội Ly tự, Tam muội
Ðoạn duyên, Tam muội Bất hoại, Tam muội Vô chủng tướng,
Tam muội Vô xứ hành, Tam muội Ly ám, Tam muội Vô khứ, Tam
muội Bất biến, Tam muội Ðộ duyên, Tam muội Nhóm các công
đức, Tam muội Trú vô tâm, Tam muội Diệutinh hoa, Tam muội
Giác ý, Tam muội Vô lượng biên, Tam muội Vô đẳng đẳng,
Tam muội Ðộ chư pháp, Tam muội Phân biệt chư pháp, Tam muội
Tán nghi, Tam muội Vô trú xứ, Tam muội Nhất tướng, Tam muội
Nhất tánh, Tam muội Sinh hành, Tam muội Nhất hành, Tam muội
Bất nhất hành, Tam muội Diệu hành, Tam muội Ðạt nhất thiết
hữu để tán, Tam muội Nhập ngôn ngữ, Tam muội Ly âm thanh
tự ngữ, Tam muội Nhiên đăng, Tam muội Tịnh tướng, Tam muội
Phá tướng, Tam muội Nhất thiết chủng diệu túc, Tam muội
Không ưa khổ lạc, Tam muội Bất tận hành, Tam muội Ðà la
ni, Tam muội Thủ các tướng tà chánh, Tam muội Dứt ghét thướng,
Tam muội nghịch thuận, Tam muội Tịnh quang, Tam muội Kiên
cố, Tam muội Mãn nguyệt tịnh quang, Tam muội Ðại trang nghiêm,
Tam muội Hay chiếu hết thảy đời Tam muội, Tam muội Vô tránh,
Tam muội Vui không trú xứ, Tam muội Như trú định, Tam muội
Hoại thân suy, Tam muội Hoại ngữ như hư không, Tam muội Ly
trước hư không bất nhiễm.
Xá
lợi phất! Ấy là Bồ tát ma ha tát tu hành các Tam muội ấy
mau chứng được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.
Lại
có vô lượng vô số môn Tam muội, môn Ðà la ni. Các Bồ tát
ma ha tát học môn Tam muội, môn Ðà la ni ấy, mau chứng được
Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.
Tuệ
mạng Tu bồ đề theo tâm Phật mà nói: Nên biết Bồ tát ma
ha tát tu hành Tam muội ấy, đã được Phật quá khứ thọ
ký, mười phương chư Phật hiện tại cũng thọ ký Bồ tát
ấy. Bồ tát ấy không thấy Tam muội ấy, cũng không niệm
Tam muội ấy, cũng không nghĩ rằng: Ta sẽ vào Tam muội ấy,
ta nay vào Tam muội ấy, ta đã vào Tam muội ấy. Bồ tát ma
ha tát đều không có niệm phân biệt.
Xá
lợi phất hỏi Tu bồ đề: Bồ tát ma ha tát trú các Tam muội
ấy rồi mới theo chư Phật quá khứ được thọ ký ư?
Tu
bồ đề đáp: Không phải xá lợi phất: Vì sao? Vì Bát nhã
ba la mật không khác các Tam muội, các Tam muội không khác
Bát nhã ba la mật; Bồ tát không khác Bát nhã ba la mật, Bát
nhã ba la mật không khác Bồ tát; Bát nhã ba la mật tức là
Tam muội, Tam muội tức là Bát nhã ba la mật; Bồ tát tức
là Bát nhã ba la mật và Tam muội, Bát nhã ba la mật và Tam
muội tức là Bồ tát.
Xá
lợi phất hỏi Tu bồ đề: Nếu Tam muội không khác Bồ tát,
Bồ tát không khác Tam muội, Tam muội tức là Bồ tát, Bồ
tát tức là Tam muội, làm sao Bồ tát có Tam muội biết hết
thảy pháp v.v... ?
Tu
bồ đề đáp: Bồ tát vào Tam muội ấy, lúc ấy không nghĩ
rằng: Ta do pháp ấy vào Tam muội ấy. Vì nhân duyên ấy,
Xá lợi phất! Bồ tát ấy đối với các Tam muội không biết
không niệm.
Xá
lợi phất hỏi: Vì cớ sao không biết không niệm?
Tu
bồ đề đáp: Các Tam muội vì không có gì, nên Bồ tát ấy
không biết không niệm.
Bấy
giờ, Phật tán thán: Lành thay, lành thay! Tu bồ đề, như Ta
nói: Ông tu hành Vô tránh Tam muội bậc nhất, tương ưng với
nghĩa này.
Bồ
tát ma ha tát hãy học Bát nhã ba la mật như vầy: Thiền ba
la mật, Tấn ba la mật, Nhẫn ba la mật, Giới ba la mật, Thí
ba la mật, bốn niệm xứ cho đến mười tám pháp không chung
cũng nên học như vậy.
Luận.
Hỏi: Như Phật dạy một đường đến Niết bàn đó là không,
vô tướng, vô tác, cớ sao Xá lợi phất lại hỏi còn có
các Tam muội khác khiến Bồ tát mau thành Phật ư?
Ðáp:
Khi chưa gần Niết bàn thì có nhiều đường khác, khi gần
Niết bàn thì chỉ có một đường là không, vô tướng, vô
tác; các Tam muội khác đều nhiếp vào trong ba môn giải thoát
ấy, ví như thành lớn có nhiều cửa, đều được vào thành;
lại như ngàn sông muôn dòng đều chảy về biển.
Những
gì là các Tam muội khác? Ðó là các Tam muội Thủ Lăng nghiêm
v.v... Trong phẩm Ma ha Diễn, Phật tự nói: Ðiều sâu xa khó
hiểu, Phật sẽ dạy ở trong đây. Nếu Bồ tát thực hành
được 108 Tam muội và các môn Ðà la ni, thời mười phương
chư Phật đều thọ ký cho, vì cớ sao? Vì Bồ tát tuy được
các Tam muội ấy, vì thật không có ngã tâm ức tưởng phân
biệt nên cũng không khởi niệm rằng: Ta sẽ vào Tam muội
ấy, nay vào, đã vào, ta sẽ trụ Tam muội ấy, là Tam muội
của ta. Vì tâm ấy thanh tịnh không chấp trước pháp vi diệu,
nên chư Phật thọ ký cho.
Bấy
giờ Xá lợi phất trở lại lấy trí tuệ về không nạn hỏi
Tu bồ đề rằng: Bồ tát trú Tam muội ấy, thủ lấy tướng
Tam muội ấy, có được thọ ký không?
Tu
bồ đề đáp: Không, vì cớ sao? Vì ba việc không khác nhau:
Bát nhã không khác Tam muội, Tam muội không khác Bát nhã; Bát
nhã không khác Bồ tát, Tam muội; Bồ tát, Tam muội không khác
Bát nhã; Bát nhã, Tam muội tức là Bồ tát, Bồ tát tức là
Bát nhã, Tam muội. Bát nhã, Tam muội và Bồ tát khác nhau thời
chư Phật thọ ký cho, song vì không khác nên không thọ ký.
Xá
lợi phất lại hỏi: Nếu như vậy, thời Tam muội và hết
thảy pháp bình đẳng không khác ư?
Tu
bồ đề đáp: Bồ tát có Tam muội về các pháp v.v... vào
trong Tam muội ấy, các pháp không khác.
Lại
nữa, như trước nói đối với các Tam muội không khởi ức
tưởng phân biệt, không hay không biết, vì tự tánh các Tam
muội không có gì. Bồ tát không biết không niệm, Phật vì
Tu bồ đề chưa tự được Tam muội ấy, mà khéo nói Tam muội,
Ðà la ni vi diệu của Bồ tát, đối với Bát nhã ba la mật
không niệm không trước, thế nên Phật tán thán: Lành thay!
Ta nói ông được vô tránh Tam muội đệ nhất đúng như lời
ta tán thán không sai.
Kinh:
Xá lợi phất bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn, Bồ tát
ma ha tát học như vậy là học Bát nhã ba la mật ư?
Phật
bảo Xá lợi phất: Bồ tát ma ha tát học như vậy là học
Bát nhã ba la mật, vì pháp ấy không thể có được; cho đến
học Thí ba la mật, vì pháp ấy không thể có được, học
bốn niệm xứ cho đến mười tám pháp không chung vì pháp
ấy không thể có được.
Xá
lợi phất bạch rằng: Bạch đức Thế Tôn! Như vậy, Bồ
tát ma ha tát học Bát nhã ba la mật, pháp ấy không thể có
được ư?
Phật
dạy: Ðúng như vậy! Bồ tát ma ha tát học Bát nhã ba la mật,
pháp ấy không thể có được.
Xá
lợi phất thưa: Bạch đức Thế Tôn! Những pháp gì không
thể có được?
Phật
dạy: Ngã không thể có được, cho đến kẻ biết, kẻ thấy
không thể có được, vì rốt ráo thanh tịnh.
Năm
ấm không thể có được, mười hai nhập không thể có được,
mười tám giới không thể có được, vì rốt ráo thanh tịnh.
Vô minh không thể có được, vì rốt ráo thanh tịnh cho đến
lão tử không thể có được, vì rốt ráo thanh tịnh; Khổ
đế không thể có được, vì rốt ráo thanh tịnh; Tập, Diệt,
Ðạo đế không thể có được, vì rốt ráo thanh tịnh. Cõi
Dục không thể có được, vì rốt ráo thanh tịnh; cõi Sắc
cõi Vô sắc không thể có được, vì rốt ráo thanh tịnh;
bốn niệm xứ không thể có được, vì rốt ráo thanh tịnh;
cho đến mười tám pháp không chung không thể có được, vì
rốt ráo thanh tịnh. Sáu Ba la mật không thể có được, vì
rốt ráo thanh tịnh, Tu đà hoàn không không thể có được
vì rốt ráo thanh tịnh; Tư đà hoàn, A na hàm, A la hán, Bích
chi Phật không thể có được, vì rốt ráo thanh tịnh. Bồ
tát không thể có được vì rốt ráo thanh tịnh. Phật không
thể có được vì rốt ráo thanh tịnh.
Xá
lợi phất bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Thế nào
là rốt ráo thanh tịnh?
Phật
dạy: Chẳng xuất chẳng sinh, không được không làm, ấy gọi
là rốt ráo thanh tịnh.
Xá
lợi phất bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Bồ tát
ma ha tát học như vậy là học pháp gì?
Phật
bảo Xá lợi phất: Bồ tát ma ha tát học như vậy đối với
các pháp không học gì, vì sao? Này Xá lợi phất! Tướng các
pháp không như tướng phàm phu chấp trước.
Xá
lợi phất bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Thật tướng
các pháp có thế nào?
Phật
dạy: Các pháp không có gì, có như vậy, không có gì như vậy,
việc ấy không biết gọi là vô minh.
Xá
lợi phất bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Không có
những gì việc ấy không biết, gọi là vô minh?
Phật
bảo Xá lợi phất: Sắc, thọ, tưởng, hành,thức không có
gì, vì nội không cho đến vô pháp hữu pháp không. Bốn niệm
xứ cho đến mười tám pháp không chung không có gì, vì nội
không cho đến vô pháp hữu pháp không. Trong đó phàm phu vì
do vô minh khát ái nên vọng thấy phân biệt, gọi là vô minh.
Kẻ phàm phu bị buộc vào hai bên, không biết không thấy các
pháp không có gì, mà ức tưởng phân biệt đắm sắc, cho
đến mười tám pháp không chung. Hạng người ấy vì đắm
trước nên đối với pháp không có gì khởi lên thức, tri,
kiến. Ấy là phàm phu không biết không thấy. Không biết không
thấy gì? Không biết không thấy sắc cho đến mười tám pháp
không chung cũng không biết không thấy. Vì vậy nên đọa vào
trong số phàm phu, như trẻ con. Hạng người ấy không ra khỏi.
Không ra khỏi gì? Không ra khỏi cõi Dục, không ra khỏi cõi
Sắc, không ra khỏi cõi Vô sắc; không ra khỏi pháp Thanh văn,
Bích chi Phật. Người ấy cũng không tín thọ. Không tín thọ
gì? Không tin sắc không, cho đến không tin mười tám pháp
không chung. Người ấy không trú. Không trú gì? Không trú Thí
ba la mật cho đến không trú Bát nhã ba la mật, không trú địa
vị bất thối chuyển cho đến không trú mười tám pháp không
chung. Vì nhân duyên ấy, nên gọi là phàm phu, như trẻ nít.
Cũng gọi là người chấp trước. Chấp trước gì? Chấp trước
sắc cho đến thức, chấp trước nhãn nhập cho đến ý nhập,
chấp trước nhãn giới cho đến ý thức gìới; chấp trước
dâm, nộ, si, chấp trước các tà kiến, chấp trước bốn
niệm xứ cho đến chấp trước Phật đạo.
Xá
lợi phất bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Bồ tát
ma ha tát học như vậy cũng chẳng phải học Bát nhã ba la
mật, chẳg được Trí nhất thiết chủng ư?
Phật
bảo Xá lợi phất: Bồ tát ma ha tát học như vậy, cũng chẳng
học Bát nhã ba la mật, chẳng được Trí nhất thiết chủng.
Xá
lợi phất bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Vì sao Bồ
tát cũng chẳng học Bát nhã ba la mật, chẳng được Trí nhất
thiết chủng?
Phật
bảo Xá lợi phất: Bồ tát ma ha tát vì không có phương tiện
thiện xảo, nên ức tưởng phân biệt, chấp trước Bát nhã
ba la mật, chấp trước Thiền ba la mật, Tấn ba la mật, Nhẫn
ba la mật, Giới ba la mật, Thí ba la mật, cho đến mười tám
pháp không chung, Trí nhất thiết chủng, cứ ức tưởng phân
biệt chấp trước. Vì nhân duyên ấy, nên Bồ tát ma ha tát
học như vậy, cũng chẳng học Bát nhã ba la mật, chẳng được
Trí nhất thiết chủng.
Xá
lợi phất bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Hoặc có
Bồ tát ma ha tát học như vậy, chẳng học Bát nhã ba la mật,
chẳng được Trí nhất thiết chủng ư?
Phật
bảo Xá lợi phất: Bồ tát ma ha tát học như vậy, chẳng
học Bát nhã ba la mật, chẳng được Nhất chủng trí.
Xá
lợi phất bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Bồ tát
ma ha tát nay nên làm sao học Bát nhã ba la mật, được Trí
nhất thiết chủng?
Phật
bảo Xá lợi phất: Nếu Bồ tát ma ha tát, khi học Bát nhã
ba la mật, không thấy Bát nhã ba la mật. Này Xá lợi phất!
Bồ tát ma ha tát học Bát nhã ba la mật như vậy, được Trí
nhất thiết chủng, vì không thể có được.
Xá
lợi phất bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Thế nào
gọi là bất khả đắc?
Phật
dạy: Vì các pháp nội không cho đến vô pháp hữu pháp không.
Luận:
Xá lợi phất ở trên hỏi chỉ có vô thọ Tam muội là mau
được thành Phật hay còn có Tam muội khác? Tu bồ đề đáp:
Còn có Tam muội khác mau được thành Phật. Bồ tát không
niệm, không chấp trước Tam muội ấy nên được chư Phật
quá khứ hiện tại, thọ ký. Phật tán thán: Lành thay! Bồ
tát ma ha tát hãy học Bát nhã ba la mật như vậy, cho đến
học hết thảy Phật pháp.
Khi
ấy, Xá lợi phất nghĩ rằng: Bát nhã ba la mật là tướng
không, còn các Tam muội là các tướng có phân biệt, làm sao
học các Tam muội là học Bát nhã ba la mật, cho nên hỏi.
Phật
đáp: Xá lợi phất: Học Bát nhã ba la mật như vậy đều
vì bất khả đắc, vì tướng khí phần của Bát nhã bala mật
đều ở trong các Tam muội, học được như vậy là học Bát
nhã ba la mật, cho đến học mười tám pháp không chung. Phật
liền ấn khả cho.
Xá
lợi phất lại hỏi: Pháp gì là không thể có được?
Trong
đây Phật tự nói: Vì chúng sanh không, vì rốt ráo thanh tịnh
nên ngã không thể có được, cho đến kẻ biết, kẻ thấy,
Tu đà hoàn cho đến Phật không thể có được; vì pháp không,
vì rốt ráo thanh tịnh, nên năm uẩn không thể có được
cho đến mười tám pháp không chung không thể có được.
Rốt
ráo thanh tịnh là không xuất không sinh, không được không
làm v.v... Ở bên nhân không sinh khởi gọi là không xuất,
ở bên duyên không sinh khởi gọi là không sinh. Tướng sinh
nhất định không thể có được, nên gọi là không xuất
không sinh. Vì không xuất không sinh nên gọi là không thể
có được. Vì không thể có được nên gọi là không làm
không khởi. Pháp có khởi, làm đều là hư dối; lìa tướng
như vậy gọi là rốt ráo thanh tịnh.
Xá
lợi phất hỏi Phật: Bồ tát ma ha tát tu hành được đạo
rốt ráo thanh tịnh như vậy vì học pháp gì, vì được pháp
gì?
Phật
đáp: Học được như vậy kà vì không học gì, không được
gì.
Hỏi:
Bồ tát dùng rốt ráo không ấy, học sáu Ba la mật cho đến
mười tám pháp không chung, cớ sao nói không có pháp gì có
thể học?
Ðáp:
Trong đây Phật tự nói, các pháp không giống như chỗ chấp
trước của phàm phu. Tâm phàm phu có vô minh, tà kiến kiết
sử, những điều nghe, thấy, biết đều khác với pháp tướng;
cho đến nghe Phật thuyết pháp, đối với Thánh đạo và quả
báo đều chấp trước, làm ô nhiễm đạo.
Xá
lợi phất bạch Phật rằng: Nếu chỗ thấy của người phàm
phu đều chẳng thật, vậy nay các pháp ấy làm sao có?
Phật
dạy: Các pháp chẳng có gì, người phàm phu nơi chỗ chẳng
có gì cũng cho là có, vì cớ sao? Vì người phàm phu ấy lìa
vô minh tà kiến thời không thể có chỗ xem thấy, vì thế
nên nói chấp trước chỗ không có gì nên gọi là vô minh.
Ví như nắm tay trống không để gạt con nít, con nít chấp
trước nên cho là có.
Xá
lợi phất hỏi Phật: Những pháp gì không có vì chấp trước
nên gọi là vô minh?
Phật
đáp: Sắc cho đến mười tám pháp không chung, trong đó vì
vô minh tham ái nên ức tưởng phân biệt, thứ minh ấy là
vô minh, rơi vào hữu biên vô biên, mất ánh sáng trí tuệ.
Vì mất ánh sáng trí tuệ nên không thấy không biết sắc
rốt ráo không, không có gì, mà tự sinh ức tưởng phân biệt
rồi chấp trước; cho đến thức uẩn, mười hai nhập, mười
tám giới, mười hai nhân duyên, hoặc nghe pháp lành như sáu
Ba la mật cho đến mười tám pháp không chung, cũng như pháp
thế gian; ức tưởng phân biệt chấp trước thánh pháp cũng
như vậy.Do vậy gọi là rơi vào số phàm phu, giống trẻ con,
bị người khinh cười. Như người lấy ngón tay chỉ mặt
trăng, người ngu chỉ thấy ngón tay không thấy mặt trăng;
người trí khinh cười nói: Sao ông không hiểu được ý người
chỉ, ngón tay là nhân duyên để biết mặt trăng, mà lại
xem ngón tay không biết mặt trăng. Chư Phật hiển thánh nói
pháp cho người phàm phu mà người phàm phu cứ chấp âm thanh
ngữ ngôn, không nắm lấy ý thánh nhân, không được thật
nghĩa. Vì không được thật nghĩa nên trở lại nơi thật
nghĩa sinh chấp trước. Nay Phật chỉ lỗi của người phàm
phu, nên nói không thể vượt qua ba cõi, cũng không thể lìa
hai thừa. Vì không nắm được ý thánh nhân nên nghe nói các
pháp không mà chẳng tin, vì không tin nên không thật hành,
không an trú sáu Ba la mật, cho đến mười tám pháp không chung.
Vì mất các công đức như vậy nên gọi là phàm phu, con nít.
Con nít chấp trước năm uẩn, mười hai nhập, mười tám giới,
ba độc, các phiền não cho đến mười tám pháp không chung;
Vô thượng, Chánh đẳng, Chánh giác đều chấp trước, nên
gọi là kẻ chấp trước.
Xá
lợi phất hỏi: Nếu Bồ tát tu hành như vậy, gọi là không
hành Bát nhã ba la mật, không hành Bát nhã ba la mật nên chẳng
được Trí nhất thiết chủng ư?
Phật
hứa khả Xá lợi phất rằng: Như vậy, như vậy! Liền vì
nói nhân duyên cho là Bồ tát mới tu hành, không có sức phương
tiện, nghe nói Bát nhã ba la mật ấy, ức tưởng phân biệt,
tìm cầu muốn lấy, nghĩ rằng: Ta bỏ cái vui thế gian, lại
không được Bát nhã ba la mật, ấy là mất cả hai, chuyên
tìm cầu muốn được. Hoặc bảo nói không, là Bát nhã ba
la mật; hoặc nói không cũng không, là Bát nhã ba la mật; hoặc
nói các pháp như thật tướng là Bát nhã ba la mật. Như vậy
dùng sáu mươi hai kiến, chín mươi tám tâm kiết sử phiền
não, chấp trước cho là Bát nhã ba la mật, cho đến Trí nhất
thiết chủng cũng chấp như vậy. Lấy tâm chấp trước ấy
mà học các pháp, không thể được Trí nhất thiết chủng.
Cùng với đây trái nhau là có thể hành Bát nhã ba la mật,
cũng có thể được Trí nhất thiết chủng; nghĩa là không
thấy Bát nhã ba la mật, không thấy hành giả, không thấy
duyên pháp, không thấy cũng không thấy.
Xá
lợi phất lại hỏi nhân duyên không thấy, Phật đáp Bồ
tát ấy vào mười tám Không, cho nên không thấy, chẳng phải
vô trí nên không thấy.
(Hết
cuốn 43 theo bản Hán)