Tập
3
Cuốn
58
GIẢI
THÍCH: PHẨM KHUYẾN TRÌ THỨ 34
(Kinh
Ðại Bát nhã ghi: Phần 2, Phẩm Công Ðức thứ 32)
KINH:
Bấy giờ, trời Tứ thiên vương cho đến trời A ca nị tra
trong ba ngàn đại thiên thế giới, nói với các trời Thích
đề hoàn nhơn rằng: Nên lãnh thọ Bát nhã ba la mật, nên
giữ gìn, nên thân cận, nên tán thán, nên đọc tụng, nên
giảng nói, nhớ nghĩ đúng, vì sao? Vì thọ trì cho đến nhớ
nghĩ đúng Bát nhã ba la mật nên tất cả pháp lành tu tập
sẽ được đầy đủ, tăng ích cho chư thiên, tổn giảm chúng
Tu la.
Các
Thiên tử! Thọ trì cho đến nhớ nghĩ đúng Bát nhã ba la mật,
nên hạt giống Phật không dứt, hạt giống Pháp, hạt giống
Tăng không dứt; hạt giống Phật, hạt giống Pháp, hạt giống
Tăng không dứt nên thế gian bèn có Thí ba la mật, Giới ba
la mật, Nhẫn ba la mật, Tấn ba la mật, Thiền ba la mật, Bát
nhã ba la mật đều xuất hiện ở đời. Bốn niệm xứ cho
đến mười tám pháp không chung, đạo Bồ tát đều hiện
ở đời. Tu đà hoàn quả, Tư đà hàm quả, A na hàm quả,
A la hán quả, Bích chi Phật đạo, Phật đạo, Tu đà hoàn
cho đến Phật, đều xuất hiện ở đời.
Bấy
giờ Phật bảo Thích đề hoàn nhơn: Kiều thi ca! Ông nên thọ
trì Bát nhã ba la mật ấy và đọc tụng, giảng nói, nhớ
nghĩ đúng, vì sao? Vì nếu các A tu la sinh tâm ác muốn chiến
đấu với trời Ba mươi ba, Kiều thi ca! Bấy giờ ông nên
tụng niệm Bát nhã ba la mật, các A tu la tâm ác liền diệt,
không còn sinh trở lại.
Kiều
thi ca! Nếu các Thiên tử, Thiên nữ lúc năm tướng chết hiện
ra, sẽ đọa vào chỗ không như ý. Bấy giờ ông nên ở trước
họ, tụng đọc Bát nhã ba la mật, các Thiên tử, Thiên nữ
ấy khi nghe oai lực công đức của Bát nhã ba la mật, được
trở lại sinh chỗ cũ, vì sao? Vì nghe Bát nhã ba la mật, có
được lợi ích lớn.
*Lại
nữa, Kiều thi ca! Hoặc thiện nam tử, thiện nữ nhân, hoặc
các Thiên tử, Thiên nữ, nghe Bát nhã ba la mật, do công đức
ấy nên dần dần sẽ được Vô thượng Chánh đẳng Chánh
giác? Kiều thi ca! Vì chư Phật và đệ tử quá khứ, đều
học Bát nhã ba la mật được Vô thượng Chánh đẳng Chánh
giác , vào Vô dư Niết bàn. Kiều thi ca! Chư Phật vị lai,
mười phương chư Phật và đệ tử hiện tại đều học Bát
nhã ba la mật mà được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác,
vào Vô dư Niết bàn, vì sao? Kiều thi ca! Vì Bát nhã ba la mật
thu nhiếp tất cả pháp lành, hoặc pháp Thanh văn, hoặc pháp
Bích chi Phật, hoặc pháp Bồ tát, hoặc pháp Phật.
Thích
đề hoàn nhơn bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Bát
nhã ba la mật là thần chú đại minh, thần chú vô thượng
minh, thần chú vô đẳng đẳng minh, vì sao? Bạch đức Thế
Tôn! Vì Bát nhã ba la mật trừ được tất cả pháp chẳng
lành và cho tất cả pháp lành.
Phật
bảo Thích đề hoàn nhơn: Như vậy, như vậy, Kiều thi ca!
Bát nhã ba la mật là thần chú đại minh, thần chú vô thượng
minh, thần chú vô đẳng đẳng minh, vì sao? Kiều thi ca! Vì
chư Phật quá khứ nhân thần chú sáng này, nên được Vô
thượng Chánh đẳng Chánh giác; chư Phật vị lai, mười phương
chư Phật hiện tại cũng nhân thần chú sáng này nên được
Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Nhân thần chú sáng này,
thế gian bèn có mười thiện đạo, bốn thiền, bốn tâm vô
lượng, bốn định vô sắc; bèn có Thí ba la mật cho đến
Bát nhã ba la mật, bốn niệm xứ cho đến mười tám pháp
không chung; bèn có pháp tánh, như như, pháp tướng, pháp trụ,
pháp vị, thật tế; bèn có năm mắt, quả Tu đà hoàn, cho
đến quả A la hán, đạo Bích chi Phật, Nhất thiết trí, Trí
nhất thiết chủng.
Kiều
thi ca! Do nhân duyên của Bồ tát ma ha tát nên có mười thiện
pháp xuất hiện thế gian, có bốn thiền, bốn tâm vô lượng
cho đến Trí nhất thiết chủng; Tu đà hoàn cho đến chư Phật,
xuất hiện thế gian; thí như trăng tròn chiếu sáng, tinh tú
cũng chiếu sáng. Như vậy, Kiều thi ca! Tất cả pháp lành
thế gian chánh pháp, mười điều lành cho đến Trí nhất thiết
chủng, nếu lúc chư Phật không ra đời, thời đều từ Bồ
tát phát sinh; lực phương tiện của Bồ tát ma ha tát đều
từ Bát nhã ba la mật phát sinh, Bồ tát ma ha tát lấy lực
phương tiện ấy mà tu Thí ba la mật cho đến Thiền ba la mật;
tu nội không cho đến vô pháp hữu pháp không, tu bốn niệm
xứ cho đến mười tám pháp không chung, không chứng Thanh văn,
Bích chi Phật địa mà thành tựu chúng sinh, tịnh cõi nước
Phật, thọ mạng thành tựu, thế giới thành tựu, quyến thuộc
Bồ tát thành tựu, được Trí nhất thiết chủng, đều từ
Bát nhã ba la mật phát sinh.
*Lại
nữa, Kiều thi ca! Nếu thiện nam tử, thiện nữ nhân nghe Bát
nhã ba la mật, thọ trì, thân cận cho đến nhớ nghĩ đúng,
người ấy sẽ được công đức đời này đời sau.
Thích
đề hoàn nhơn bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Thế
nào là thiện nam tử, thiện nữ nhân thọ trì Bát nhã ba la
mật cho đến nhớ nghĩ đúng được công đức đời này đời
sau?
Phật
bảo Thích đề hoàn nhơn: Nếu thiện nam tử, thiện nữ nhân
thọ trì Bát nhã ba la mật cho đến nhớ nghĩ đúng, trọn
không trúng độc chết, gươm dao không làm thương tổn, nước
lửa không hại, cho đến 404 bệnh không thể trúng, trừ do
nghiệp báo đời trước.
*Lại
nữa, Kiều thi ca! Nếu thiện nam tử, thiện nữ nhân có việc
quan nổi lên, nhờ tụng đọc Bát nhã ba la mật, nên khi đến
chỗ quan, quan không khiển trách, vì sao? Vì nhờ oai lực của
Bát nhã ba la mật ấy. Nếu thiện nam tử, thiện nữ nhân
ấy đọc Bát nhã ba la mật, đi đến chỗ vua, hoặc Thái tử,
đại thần, vua và Thái tử, đại thần đều hoan hỷ hỏi
han, hợp ý nói năng, vì sao? Vì thiện nam tử, thiện nữ nhân
ấy thường có tâm từ bi hỷ xả hướng về chúng sinh.
Kiều
thi ca! Nếu thiện nam tử, thiện nữ nhân thọ trì Bát nhã
ba la mật cho đến nhớ nghĩ đúng, được các công đức đời
nay như vậy.
Kiều
thi ca! Thế nào là công đức đời sau của thiện nam tử,
thiện nữ nhân ấy? Thiện nam tử, thiện nữ nhân ấy trọn
không xa lìa mười thiện đạo, bốn thiền, bốn tâm vô lượng,
bốn định vô sắc, sáu Ba la mật , bốn niệm xứ cho đến
mười tám pháp không chung, người ấy trọn không đọa vào
ba đường ác, thọ thân đầy đủ, không sinh vào nhà bần
cùng hà tiện, thợ thầy dọn cầu xí, khiêng thây ma; thường
được thân đủ ba mươi hai tướng, thường được hóa sinh
thế giới chư Phật hiện tại, trọn không lìa thần thông
Bồ tát. Nếu muốn từ một cõi Phật đến một cõi Phật
cúng dường chư Phật, nghe pháp chư Phật liền được tùy
ý, dạo qua cõi Phật, thành tựu chúng sinh, tịnh cõi nước
Phật, dần dần chứng được Vô thượng Chánh đẳng Chánh
giác.
Kiều
thi ca! Ấy gọi là công đức đời sau. Vì vậy Kiều thi ca!
Thiện nam tử, thiện nữ nhân nên thọ trì Bát nhã ba la mật,
thân cận, đọc tụng, giảng nói, nhớ nghĩ đúng, hương hoa
cho đến kỹ nhạc cúng dường, thường không lìa Tát bà nhã.
Ðó là thiện nam tử, thiện nữ nhân ấy, cho đến khi chứng
Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác được thành tựu công đức
đời này đời sau.
LUẬN:
Phật là Pháp vương, tán thán người thọ trì Bát nhã ba la
mật rồi, tiếp đến Thiên vương, Ðế thích tán, Ðế thích
tán rồi, nay đến lược chư thiên tán, Vì nhiều người tán
thán, nên làm cho người tín tâm càng sâu. Nói rằng: Nên thọ
trì Bát nhã ba la mật ấy.Trong đây nói về nhân duyên thọ
trì: Tu các công đức, tăng ích hằng chư thiên, tổn giảm
chúng A tu la, Tam Bảo không đoạn diệt, các công đức sáu
Ba la mật xuất hiện ở đời.
Bấy
giờ, Phật ấn khả lời tán thán của chư thiên, bảo Ðế
thích rằng: Ông nên thọ trì Bát nhã ba la mật. Trong đây
nói nhân duyên nên thọ trì rằng: Nếu A tu la sinh tâm ác,
muốn chiến đấu với trời Ba mươi ba, bấy giờ ông đọc
tụng Bát nhã, ác tâm liền diệt; nếu trong khi hai trận giao
chiến mà đọc tụng Bát nhã, thì A tu la liền thối lui bỏ
đi.
Hỏi:
Nếu như vậy cớ sao không thường tụng Bát nhã khiến A tu
la ác tâm đừng sinh, cớ gì đợi khi hai trận giao chiến mới
tụng?
Ðáp:
Chư thiên phần nhiều đắm phước vui, tâm nhiễm đắm dục
lạc mãnh lợi, tuy biết Bát nhã có công đức lớn mà không
thể thường tụng.
Lại
vì trời Ðao lợi có nghiệp nhân duyên bất tịnh nên gây
ra oán địch, không thể không chiến đấu.
Chư
thiên khi mạng sắp chết, có năm tướng chết hiện ra: 1.
Hoa trên mũ héo, 2. Dưới nách ra mồ hôi, 3. Ruồi đến đậu
trên thân. 4. Thấy có vị trời ngồi chỗ của mình. 5. Tự
mình không ưa chỗ ngồi cũ. Chư thiên thấy tướng chết ấy,
nghĩ tiếc cái vui cõi trời, thấy mình sẽ sinh chỗ dữ, tâm
rất lo khổ. Bấy giờ nếu nghe thật tướng Bát nhã ba la
mật, các pháp hư dối cuồng loạn, vô thường, không tịch,
tin lời Phật dạy ấy, tâm được thanh tịnh nên sinh trở
lại chỗ cũ.
Chư
thiên ấy không chỉ sinh trở lại chỗ cũ, mà còn nhờ nghe
Bát nhã nên đời đời hưởng phước vui, dần dần thành
đạo Vô thượng. Nhân duyên trong đây như Kinh nói: Bát nhã
ba la mật là thần chú sáng lớn.
Hỏi:
Thích đề hoàn nhơn cớ sao gọi Bát nhã là thần chú sáng
lớn (đại minh) ?
Ðáp:
Các thánh nhân của ngoại đạo có các chú thuật, lợi ích
nhân dân, đọc thần chú ấy có thể theo ý muốn sai sử quỷ
thần; các tiên nhân có thần chú ấy rất nổi tiếng, nhân
dân quy phục. Vì quý chú thuật nên Ðế thích bạch Phật
rằng: Trong các chú thuật, Bát nhã ba la mật là đại chú
thuật, vì sao? Vì thường hay cho chúng sinh cái vui đạo đức,
còn cái vui của chú thuật khác hay khởi phiến não, lại vì
tạo nghiệp bất thiện nên đọa vào ba đường ác.
*Lại
nữa, các chú thuật khác hay theo tham dục, sân nhuế, tự do
làm ác, còn thần chú Bát nhã ba la mật hay dứt sự đắm
trước thiền định, Phật đạo, Niết bàn, huống gì bệnh
tham sân thô thiển. Vì thế nên gọi là thần chú đại minh,
thần chú vô thượng, thần chú vô đẳng đẳng.
*Lại
nữa, thần chú ấy hay làm cho người xa lìa già bệnh
chết, hay an lập chúng sinh nơi Ðại thừa, hay làm cho hành
giả rất lớn ở giữa chúng sinh, thế nên nói là thần chú
lớn. Hay làm lợi ích như vậy nên gọi là vô thượng. Từ
trước có tiên nhân làm chú thuật, đó là các thần chú có
thể biết tâm người khác tên là Ức xoa ni; thần chú bay
đi biến hóa tên là Kiền đà lê; thần chú hay làm cho sống
lâu ngàn vạn năm vì các thấn chú khác không sánh bằng. Ðối
với chú thuật không thể sánh ấy, Bát nhã còn vượt quá
vô lượng, nên gọi là vô đẳng.
*Lại
nữa, các Phật pháp gọi là vô đẳng đẳng, Bát nhã ba la
mật là nhân duyên được thành Phật quả nên gọi là vô
đẳng đẳng.
*Lại
nữa, chư Phật là vô đẳng giữa chúng sinh; Bát nhã chú thuật
được Phật nói ra, nên gọi là thần chú vô đẳng đẳng.
*Lại
nữa, trong Kinh này tự nói nhân duyên của ba thần chú, đó
là thần chú này hay xả bỏ tất cả pháp bất thiện, hay
cho tất cả thiện pháp. Phật thuận theo lời tán thán, nên
nói: Như vậy, như vậy! Lại cũng nói rộng lời tán thán
đó rằng, nhân nơi Bát nhã nên xuất sinh mười thiện đạo
cho đến chư Phật. Bát nhã ba la mật thuộc Bồ tát nên Phật
nói thí dụ; chư Phật hay đại phá bóng tối vô minh, nên
như trăng tròn, Bồ tát phá bóng tối không bằng, như tinh
tú, như trong đêm có thấy được đều nhờ sức trăng sao.
Trong đêm sinh tử thế gian, có thấy biết được đều nhờ
thế lực Phật, Bồ tát. Nếu đời không có Phật, bấy giờ
Bồ tát thuyết pháp độ chúng sinh, đặt vào trong cái vui
cõi trời cõi người, làm cho dần dần được cái vui Niết
bàn. Bồ tát có được trí tuệ đều là nhờ oai lực Bát
nhã ba la mật.
*Lại
nữa, Bồ tát tuy tu ba mươi bảy phẩm, mười tám không, biết
các pháp rốt ráo không thể chấp thủ, cũng không chứng đạo
Thanh văn, Bích chi Phật mà có thể trở lại khởi lên các
thiện pháp, giáo hóa chúng sinh, tịnh cõi nước Phật, thọ
mạng đầy đủ v.v... đều là oai lực Bát nhã ba la mật.
Hoặc
người ấy nhờ thọ trì Bát nhã cho đến nhớ nghĩ đúng,
nên được công đức đời nay đời sau. Công đức đời là
trọn không bị trúng độc chết v.v...
Hỏi:
Trước đã nói không bị hoạch tử, sao nay còn nói lại?
Ðáp:
Trước đã nói Bát nhã ba la mật không phải chỉ nói trong
một hội, ở đây vì người đến sau nên nói lại.
*Lại
nữa, dao, độc, nước, lửa có hai thứ: Có thứ người làm,
có thứ tự làm. Trước kia nói do người gia binh đao, độc
hại, nước lửa v.v..., nay là không tự mình làm tổn thương.
Làm sao biết? Vì tiếp nói 404 bệnh nên biết. Trên tuy nói
người khác không thể tìm được chỗ thuận tiện để hại,
chứ không nói người kia còn trở lại cung kính cúng dường.
Bốn
trăm lẻ bốn bệnh là hợp với bốn đại làm thân. Bốn
đại thường xâm hại nhau nên trong mỗi đại có 101 bệnh
khởi lên. Bệnh lạnh có 202 do thủy đại và phong đại khởi
lên; bệnh nóng có 202 do địa đại và hỏa đại khởi lên.
Tướng lửa nóng và tướng đất cứng, vì cứng ... nên khó
tiêu, khó tiêu nên khởi lên bệnh nóng. Máu thịt, gân tủy
v.v... thuộc phần địa đại, trừ nghiệp báo, tất cả các
pháp đều nhân duyên hòa hợp sinh, không có người làm, vì
không có người làm nên chắc chắn thọ nghiệp báo, Phật
không cứu được, huống gì Bát nhã. Chắc chắn thọ nghiệp
báo, không chắc chắn thọ nghiệp báo như trước đã nói.
Việc
quan nổi lên là nhờ oai lực tụng Bát nhã ba la mật, nên
việc nổi lên liền diệt.
Hỏi:
Trước đã nói người không tìm được dịp tiện lợi để
phá, sao nay còn nói nữa?
Ðáp:
Trước tuy nói người không thể tìm được dịp tiện lợi,
mà chưa nói Quốc vương, dại thần v.v... đã không tìm được
dịp tiện lợi, lại còn cung kính, cúng dường, vì sao? Vì
Bồ tát ấy thường có tâm từ bi hỷ xả hướng đến chúng
sinh.
Công
đức đời sau là đời đời sinh ra thường không rời mười
thiện đạo, vì thế nên thường không đọa ác đạo. Người
ấy nhờ chiết phục ác tâm nên thọ thân hoàn hảo đầy
đủ, không sinh vào các nhà hà tiện. Học đạo của Phật
học, nên được thần biến hóa như Phật, có 32 tướng tốt,
80 vẻ đẹp tùy hình.
Thường
được hóa sinh vào cõi Phật hiện tại là tùy tâm đi đến
mười phương thế giới, cúng dường chư Phật, nghe thọ các
pháp, giáo hóa chúng sinh, dần dần được thành Phật đạo.
Thế nên hành giả tuy nghe, thọ trì, cho đến nhớ nghĩ đúng
không lìa tâm Tát bà nhã. Như vậy là được công đức đời
này đời sau.
GIẢI
THÍCH: PHẨM PHẠM CHÍ THỨ 35
(Kinh
Ma ha Bát nhã ghi: Phẩm Ðạo Chơn)
(Kinh
Ðại Bát nhã ghi: Phần 2, Phẩm Ngoại Ðạo thứ 33)
KINH:
Bấy giờ các ngoại đạo Phạm chí đi đến chỗ Phật, muốn
tìm chỗ dở của Phật. Khi ấy trời Thích đề hoàn nhơn
tâm nghĩ rằng: Các ngoại đạo Phạm chí này đi đến chỗ
Phật, muốn tìm chỗ dở của Phật. Ta nay hãy tụng niệm
Bát nhã ba la mật đã được lãnh thọ nơi Phật, các ngoại
đạo Phạm chí ấy trọn không thể nửa chừng làm trở ngại,
dứt việc nói Bát nhã ba la mật.
Thích
đề hoàn nhơn nghĩ như vậy xong, liền tụng Bát nhã ba la
mật.
Bấy
giờ các ngoại đạo Phạm chí từ xa đi quanh Phật rồi trở
lại đường đi cũ luôn.
Khi
ấy tâm Xá lợi phất nghĩ rằng: Trong đây vì nhân duyên gì
các ngoại đại Phạm chí từ xa đi quanh Phật rồi trở lại
đường
cũ đi luôn?
Phật
biết tâm Xá lợi phất nghĩ, bảo Xá lợi phất rằng: Thích
đề hoàn nhơn ấy tụng niệm Bát nhã ba la mật, do nhân duyên
ấy, nên các ngoại đạo Phạm chí từ xa đi quanh Phật rồi
trở lại đường cũ đi luôn.
Này
Xá lợi phất! Ta không thấy các ngoại đạo Phạm chí có
một tâm niệm thiện, các ngoại đạo Phạm chí chỉ ôm tâm
ác đi đến, muốn tìm chỗ dở của Phật.
Này
Xá lợi phất! Ta không thấy trong khi nói Bát nhã ba la mật
mà có ai trong tất cả thế gian hoặc trời, hoặc ma, hoặc
Phạm, hoặc chúng Sa môn, chúng Bà la môn mang tâm ác đi đến
có thể tìm được chỗ dở, vì sao? Này Xá lợi phất! Vì
các trời Tứ thiên vương, cho đến trời A ca nị tra, các
Thanh văn, Bích chi Phật, các Bồ tát ma ha tát trong ba ngàn
đại thiên thế giới thường thủ hộ Bát nhã ba la mật ấy,
vì sao? Vì các trời người ấy đều từ trong Bát nhã ba la
mật sinh ra.
*Lại
nữa, Xá lợi phất! Chư Phật và Thanh văn, Bích chi Phật,
Bồ tát ma ha tát, các trời, rồng, quỷ thần v.v....trong mười
phương thế giới nhiều như cát sông Hằng, đều thủ hộ
Bát nhã ba la mật ấy, vì sao? Vì chư Phật v.v... đều từ
trong Bát nhã ba la mật sinh ra.
Bấy
giờ tâm ác ma nghĩ rằng: Nay Phật và bốn bộ chúng hiện
tiền tập hội, có cả các Thiên tử cõi Dục, cõi Sắc, trong
ấy chắc có vị Bồ tát ma ha tát được thọ ký sẽ chứng
được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, ta có thể đến
chỗ Phật phá hoại ý đó. Khi ấy ác ma hóa ra bốn loại
binh, đi đến chỗ Phật. Bấy giờ Thích đề hoàn nhơn tâm
nghĩ: Bốn loại binh này hoặc là ác ma hóa làm muốn đi đến
chỗ Phật, vì sao? Vì bốn loại binh ấy trang bị hơn cả
bốn loại binh của vua Tần bà ta la, của vua Ba tư nặc, của
các Thích tử, của các tộc Lê xương. Ác ma ấy luôn luôn
tìm chỗ dở của Phật, muốn não hại chúng sinh. Vậy ta có
thể tụng niệm Bát nhã ba la mật.
Thích
đề hoàn nhơn tức thời tụng Bát nhã ba la mật, ác ma nghe
đúng như lời tụng, dần dần trở laị đường cũ đi luôn.
Bấy
giờ trong hội các Thiên tử của Tứ thiên vương cho đến
các Thiên tử trời A ca nị tra, hóa làm hoa trời từ giữa
hư không rải lên Phật thưa rằng: Bạch đức Thế Tôn! Nguyện
làm cho Bát nhã ba la mật trụ lâu cõi Diêm phù đề, vì sao?
Vì người cõi Diêm phù đề thọ trì Bát nhã ba la mật, tùy
lúc trú ở, Phật bảo không diệt, Pháp bảo, Tăng bảo, cũng
trụ không diệt.
Bấy
giờ chư thiên trong mười phương thế giới nhiều như cát
sông Hằng cũng rải hoa và thưa rằng: Bạch đức Thế Tôn!
Nguyện khiến Bát nhã ba la mật trụ lâu cõi Diêm phù đề,
nếu Bát nhã ba la mật trụ lâu, Phật Pháp Tăng cũng sẽ trụ
lâu, cũng phân biệt biết được đạo Bồ tát ma ha tát.
*Lại
nữa, ở trú xứ nào có thiện nam tử, thiện nữ nhân viết
chép thọ trì quyển kinh Bát nhã ba la mật thời nơi ấy chiếu
sáng, đã lìa xa mọi tối tăm.
Phật
bảo các Thiên tử Thích đề hoàn nhơn: Như vậy, như vậy!
Kiều thi ca và các Thiên tử người cõi Diêm phù đề thọ
trì Bát nhã ba la mật, tùy lúc trụ ở, Phật bảo, Pháp bảo,
Tăng bảo, cũng trú như vậy, cho đến trú xứ nào có thiện
nam tử thiện nữ nhân viết chép thọ trì quyển kinh Bát nhã
ba la mật, chỗ ấy thời chiếu sáng, đã xa lìa mọi tối
tăm.
Bấy
giờ các Thiên tử hóa làm trời rải trên Phật và thưa rằng:
Bạch đức Thế Tôn! Nếu có thiện nam tử, thiện nữ nhân
thọ trì Bát nhã ba la mật cho đến nhớ nghĩ đúng thời ma
hoặc ma trời không thể tìm được chỗ tiện lợi. Bạch
đức Thế Tôn! Chúng con cũng sẽ ủng hộ các thiện nam tử,
thiện nữ nhân, vì sao? Vì nếu thiện nam tử, thiện nữ nhân
thọ trì Bát nhã ba la mật cho đến nhớ nghĩ đúng, chúng
con liền xem người ấy như Phật, hoặc gần Phật.
Khi
ấy Thích đề hoàn nhơn bạch Phật rằng: Bạch đức Thế
Tôn! Thiện nam tử, thiện nữ nhân thọ trì Bát nhã ba la mật
cho đến nhớ nghĩ đúng, nên biết người ấy đời trước
đã làm các công đức đối với Phật, thân cận cúng dường
chư Phật, được thiện tri thức ủng hộ.
Bạch
đức Thế Tôn! Nhất thiết trí của chư Phật, nên tìm trong
Bát nhã ba la mật, Bát nhã ba la mật cũng nên tìm trong Nhất
thiết trí, vì sao? Vì Bát nhã ba la mật chẳng khác Nhất thiết
trí, Nhất thiết trí chẳng khác Bát nhã ba la mật; Bát nhã
ba la mật và Nhất thiết trí không hai không khác. Vì vậy
chúng con xem người ấy tức là Phật hoặc gần Phật.
Phật
bảo Thích đề hoàn nhơn: Như vậy, như vậy! Kiều thi ca!
Nhất thiết trí của chư Phật tức là Bát nhã ba la mật,
Bát nhã ba la mật tức là Nhất thiết trí, vì sao? Kiều thi
ca! Vì Nhất thiết trí của chư Phật từ trong Bát nhã ba la
mật sinh ra, Bát nhã ba la mật chẳng khác Nhất thiết trí,
Nhất thiết trí chẳng khác Bát nhã ba la mật, Bát nhã ba la
mật và Nhất thiết trí không hai không khác.
LUẬN:
Trong Phẩm trên nói người nghe, thọ trì Bát nhã ba la mật
thời ma hoặc ma dân, ngoại đạo Phạm chí không tìm được
chỗ tiện lợi để phá, nay muốn hiện tiền chứng nghiệm,
nên dùng oai thần cảm đến chúng ma, và các ngoại đạo.
Vì vậy ngoại đạo Phạm chí nghĩ rằng: Lúc Phật ở núi
Kỳ xà quật nói Bát nhã ba la mật, nghĩa là nói các pháp
rốt ráo không, không có gì để dẫn dắt mười phương chúng
sinh. Chúng ta cùng đến vấn nạn, phá không luận ấy. Luận
ấy nếu bị phá, thời Phật tự lui, chúng ta được trở
lại như cũ. Các ngoại đạo ấy chỉ có tà kiến ác tâm,
kiêu mạn đi đến, muốn chỉ ra chỗ sai quấy của Bát nhã
ba la mật rốt ráo thanh tịnh ấy. Thí như người cuồng muốn
làm trúng thương hư không, luống tự lấy mệt khổ.
Bấy
giờ Ðế thích như lời Phật dạy, thọ trì Bát nhã, ngoại
đạo không thể tìm được chỗ tiện lợi, nay muốn nghiệm
thật, khiến người ta tin biết. Ðế thích thành tựu vô lượng
phước đức, nhờ căn trời lanh lợi nên rất tin Bát nhã,
liền tụng niệm, được oai lực Bát nhã nên ngoại đạo
ở từ xa đi quanh Phật, rồi lui lại đường cũ mà đi.
Hỏi:
Cớ sao không quay thẳng về mà vừa nhiễu quanh Phật rồi
đi trở lui.
Ðáp:
Do nhờ thần lực Bát nhã nên bị hàng phục từ chỗ xa, suy
nghĩ rằng: Oai đức của Phật chúng rất lớn, chúng ta đi
tới đó, luống tự mình bị khổ nhục, không thành được
gì, nếu chúng ta vừa trông thấy Phật, bỏ đi ngay, người
đời sẽ cho chúng ta khiếp nhược, đã đến Phật mà đi
về không, vì vậy trá hiện điệu bộ cúng dường đi quanh
Phật, rồi trở lại đường cũ mà đi.
Xá
lợi phất xưa vốn là Phạm chí, thấy các ngoại đạo ở
chỗ xa mà bỏ đi, tâm hơi thương xót, không thể vì việc
nhỏ mà ngoại đạo đến rồi đi như vậy, nên vào Tam muội
tìm hiểu, nghĩ rằng: Các ngoại đạo này vì nhân duyên gì
mà đến rốt cục không mong được độ, mà đi trở về không.
Phật bảo đó là do thần lực Bát nhã ba la mật.
Xá
lợi phất suy nghĩ: Phật dùng Bát nhã ba la mật tế độ hết
mọi việc, cớ sao khiến các ngoại đạo này đi trở về
không?
Phật
biết ý nghĩ của Xá lợi phất, bảo Xá lợi phất rằng:
Các Phạm chí ấy cho đến không có một tâm niệm thiện,
chỉ mang ác ý, tà kiến dính tâm, muốn tìm định tướng
các pháp, thế nên không thích hợp được độ. Thí như bệnh
chắc chắn chết tuy có lương y, thần dược mà không thể
cứu khỏi.
Này
Xá lợi phất! Khi thuyết Bát nhã ba la mật không phải chỉ
có Phạm chí, mà tất cả người thế gian mang ác tâm đi đến,
cũng không thể tìm chỗ tiện lợi để phá, vì sao? Vì tất
cả chư Phật, chư Bồ tát và chư thiên thường thủ hộ Bát
nhã, vì cớ sao? Vì chư Phật, Bồ tát, trời, người nghĩ
rằng: Chúng ta đều từ Bát nhã sinh. Ma đến muốn nạn vấn
phá hoại cũng như vậy.
Lúc
ấy, các Thiên tử trong hội, trước chỉ nghe nói công đức
Bát nhã, nay mới thấy sự chứng nghiệm nên tâm rất hoan
hỷ, hoá ra các hoa cúng dường và nguyện rằng: Nguyện Bát
nhã ba la mật trụ lâu ở cõi Diêm phù đề. Việc này như
dưới đây nói rộng. Phật liền ấn khả.
Chư
thiên ở trước Phật tự thề: Hành giả nếu nghe, thọ trì
Bát hã ba la mật cho đến nhớ nghĩ đúng, chúng tôi thường
thủ hộ, vì sao? Vì chúng tôi xem người ấy như Phật, hoặc
gần Phật.
Như
Phật là thân Pháp tánh trú địa vị bất thối, được vô
sinh pháp nhẫn, cho đến mười địa.
Gần
Phật là nhục thân Bồ tát hay nói Bát nhã ba la mật và chánh
nghĩa nó.
Bấy
giờ, Ðế thích do nhân duyên đời trước đã nhóm công đức,
trí tuệ, tán thán Bồ tát ấy, trong đây lại nói nhân duyên
sự tán thán.
Trí
nhất thiết chủng của chư Phật nên tìm trong Bát nhã là
Bồ tát tu Bát nhã ba la mật đầy đủ nên khi được thành
Phật, Bát nhã biến thành Trí nhất thiết chủng, nên nói
Trí nhất thiết chủng nên tìm trong Bát nhã. Phật hay nói
Bát nhã ba la mật, nên nói Bát nhã ba la mật nên tìm trong
Trí nhất thiết chủng. Thí như sữa biến thành lạc, lìa
sữa không có lạc, cũng không được nói sữa chính là lạc.
Bát nhã ba la mật biến làm Trí nhất thiết chủng, lìa Bát
nhã cũng không có Trí nhất thiết chủng, cũng không được
nói Bát nhã chính là Trí nhất thiết chủng. Bát nhã làm nguyên
nhân sinh Trí nhất thiết chủng, Trí nhất thiết chủng làm
nguyên nhân để nói Bát nhã. Nhân quả không rời nhau, nên
nói không hai không khác.
GIẢI
THIÍCH: PHẨM TÔN ÐẠO THỨ 36
(Kinh
Ma ha Bát nhã ghi: Phẩm A nan ngợi khen)
(Kinh
Ðại Bát nhã ghi: Phần 2, Phẩm Thiên Lai thứ 34)
KINH:
Bấy giờ Tuệ mạng A nan bạch Phật rằng: Bạch đức Thế
Tôn! Cớ sao không ngợi khen Thí ba la mật, Giới ba la mật,
Nhẫn ba la mật, Tấn ba la mật, Thiền ba la mật, cho đến
mười tám pháp không chung mà chỉ khen ngợi Bát nhã ba la mật?
Phật
bảo A nan: Bát nhã ba la mật là tôn quý, dẫn đạo năm Ba
la mật cho đến mười tám pháp không chung.
Này
A nan! Ý ông nghĩ sao? Không hồi hướng đến Trí nhất thiêt
chủng mà bố thí có được xưng là Ba la mật không?
Thưa
không, bạch Thế Tôn!
Không
hồi hướng đến Trí nhất thiết chủng mà trì giới, nhẫn
nhục, tinh tấn, thiền định, trí tuệ có gọi là Bát nhã
ba la mật không?
Thưa
không, bạch Thế Tôn!
Vì
vậy nên biết Bát nhã ba la mật đối năm Ba la mật cho đến
mười tám pháp không chung là tôn quý dẫn đạo, vậy nên
khen ngợi Bát nhã.
A nan
bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Thế nào là bố thí,
hồi hướng đến Trí nhất thiết chủng để thành Thí ba
la mật cho đến thành Bát nhã ba la mật?
Phật
bảo A nan: Do pháp không hai Bố thí, hồi hướng đến Trí
nhất thiết chủng, ấy gọi là Thí ba la mật; do bất sinh
không thể có được hồi hướng đến Trí nhất thiết chủng
mà bố thí, ấy gọi là Thí ba la mật, cho đến do trí tuệ
biết pháp không hai, hồi hướng đến Trí nhất thiết chủng,
ấy gọi là Bát nhã ba la mật; do bất sinh, không thể có được,
hồi hướng đến Trí nhất thiết chủng, ấy gọi là Bát
nhã ba la mật.
A nan
bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Thế nào là do pháp
không hai hồi hướng đến Trí nhất thiết chủng mà Bố thí,
ấy gọi là Thí ba la mật; cho đến thế nào là do pháp không
hai hồi hướng đến Trí nhất thiết chủng, ấy gọi là Bát
nhã ba la mật?
Phật
bảo A nan: Do pháp sắc không hai, pháp thọ, tưởng, hành, thức
không hai, cho đến pháp Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác
không hai vậy.
Bạch
đức Thế Tôn! Thế nào là pháp sắc không hai cho đến pháp
Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác chẳng hai?
Phật
dạy: Sắc, sắc tướng không, vì sao? Vì Thí ba la mật và
sắc không hai không khác, cho đến Vô thượng Chánh đẳng
Chánh giác và Thí ba la mật không hai không khác. Năm Ba la mật
kia cũng như vậy. Vì vậy, nên A nan! Chỉ khen ngợi Bát nhã
ba la mật đối với năm Ba la mật cho đến Trí nhất thiết
chủng là tôn quý dẫn đạo.
Này
A nan! Thí như đất lấy hạt giống rải vào, gặp đủ nhân
duyên hòa hợp liền mọc, các hạt giống ấy nương đất
mà mọc. Như vậy, A nan! Năm Ba la mật nương Bát nhã ba la
mật được sinh; bốn niệm xứ cho đến Trí nhất thiết chủng
cũng nương Bát nhã ba la mật được sinh. Vì vậy, nên A nan!
Bát nhã ba la mật đối với năm Ba la mật cho đến mười
tám pháp không chung là tôn quý dẫn đạo.
Bấy
giờ Thích đề hoàn nhơn bạch Phật rằng: Bạch đức Thế
Tôn! Phật nói công đức của thiện nam tử, thiện nữ nhân
thọ trì Bát nhã ba la mật cho đến nghĩ đúng chưa hết, vì
sao? Vì thọ trì Bát nhã ba la mật cho đến nhớ nghĩ đúng,
thời là thọ trì đạo Vô thượng của ba đời chư Phật,
vì cớ sao? Vì muốn được Trí nhất thiết chủng hãy từ
trong Bát nhã ba la mật mà cầu, muốn được Bát nhã ba la
mật hãy từ trong Trí nhất thiết chủng mà cầu.
Bạch
đức Thế Tôn! Nhờ thọ trì Bát nhã ba la mật cho đến nhớ
nghĩ đúng nên có mười thiện đạo xuất hiện ở đời,
có bốn thiền, bốn tâm vô lượng, bốn định vô sắc, cho
đến mười tám pháp không chung xuất hiện ở đời. Nhờ
thọ trì Bát nhã ba la mật cho đến nhớ nghĩ đúng, nên thế
gian bèn có dòng lớn Sát lợi, dòng lớn Bà la môn, đại gia
cư sĩ, trời Tứ thiên vương cho đến trời A tra nị ca. Nhờ
thọ trì Bát nhã ba la mật cho đến nhớ nghĩ đúng nên bèn
có Tu đà hoàn cho đến A la hán, Bích chi Phật, Bồ tát ma
ha tát. Nhờ thọ trì Bát nhã ba la mật cho đến nhớ nghĩ
đúng, nên có chư Phật xuất hiện thế gian.
Bấy
giờ, Phật bảo Thích đề hoàn nhơn: Kiều thi ca! Thiện nam
tử, thiện nữ nhân thọ trì Bát nhã ba la mật cho đến nhớ
nghĩ đúng, Ta không nói chỉ có ngần ấy công đức, vì sao?
Kiều thi ca! Thiện nam tử, thiện nữ nhân ấy, thọ trì Bát
nhã ba la mật cho đến nhớ nghĩ đúng, tâm không lìa Trí nhất
thiết chủng còn thành tựu được vô lượng giới uẩn, định
uẩn, tuệ uẩn, giải thoát uẩn, giải thoát tri kiến uẩn.
*Lại
nữa, Kiều thi ca! Thiện nam tử, thiện nữ nhân ấy, thọ
trì Bát nhã ba la mật cho đến nhớ nghĩ đúng, tâm không lìa
Trí nhất thiết chủng nên biết người ấy là chư Phật.
*Lại
nữa, Kiều thi ca! Hết thảy Thanh văn, Bích chi Phật có được
giới uẩn, định uẩn, tuệ uẩn, giải thoát uẩn, giải thoát
tri kiến uẩn, không sánh kịp được giới uẩn cho đến giải
thoát tri kiến uẩn của thiện nam tử, thiện nữ nhân ấy,
trăm phần, ngàn phần, ngàn vạn ức phần, cho đến toán số,
thí dụ cũng không thể kịp được, vì sao? Vì thiện nam tử,
thiện nữ nhân này đối với Thanh văn, Bích chi Phật địa,
tâm được giải thoát, lại không cầu pháp Ðại thừa.
*Lại
nữa, Kiều thi ca! Nếu có thiện nam tử, thiện nữ nhân viết
chép, giữ gìn quyển kinh Bát nhã ba la mật, cúng dường, cung
kính, tôn trọng, hương hoa, anh lạc cho đến kỹ nhạc, cũng
được công đức đời nay đời sau.
Bấy
giờ, Thích đề hoàn nhơn bạch Phật rằng: Bạch đức Thế
Tôn! Thiện nam tử, thiện nữ nhân ấy thọ trì Bát nhã ba
la mật cho đến nhớ nghĩ đúng, tâm không lìa Trí nhất thiết
chủng, cúng dường Bát nhã ba la mật, cung kình, tôn trọng,
hương hoa cho đến kỹ nhạc thời con thường thủ hộ người
ấy.
Luận:
A nan đa văn, sức phân biệt được “không” mà chưa lìa
dục, nên không thể thâm nhập, tuy thường hầu Phật mà không
thường vấn nạn về không. Nay Phật tán thán Bát nhã ba la
mật, cũng tán thán người tu, vì thế nên A nan mới bạch
Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Cớ sao không tán thán các
Ba la mật khác và các pháp, mà chỉ tán thán riêng Bát nhã
ba la mật?
Hỏi:
Phật từ đầu đến đây, thường nói tên sáu Ba la mật,
sao nay A nan nói Phật không xưng tán?
Ðáp:
Trước tuy nói danh tự, không phải xưng khen, đều chỉ vì
khiến tìm vào Bát nhã nên nói.
Phật
bảo A nan: Trong tất cả pháp hữu vi, trí tuệ là đệ nhất;
trong tất cả trí tuệ đưa qua bờ kia, Bát nhã ba la mật là
đệ nhất; thí như đi đường, tuy có chúng bạn mà vị thấy
dẫn đường là đệ nhất. Bát nhã cũng như vậy, tuy tất
cả thiện pháp đều có lực, song Bát nhã hay chỉ đường
ra khỏi ba cõi, đạt đến ba thừa. Nếu không có Bát nhã,
tuy làm các thiện pháp bố thí, mà thọ quả báo theo hành
nghiệp có cùng tận; vì có cùng tận, nên còn không thể được
Niết bàn Tiểu thừa, huống gì đạo Vô thượng. Nếu làm
việc thiện bố thí v.v... mà quán được như tướng Phật
đạo không hai, không sinh không diệt, không được không mất,
rốt ráo không tịch, ấy gọi là hồi hướng đến Trí nhất
thiết chủng, thì phước của bố thí ấy, đời đời không
thọ quả báo không cùng tận, sau sẽ được Trí nhất thiết
chủng; giống như bố thí, tất cả pháp khác cũng như vậy.
Hỏi:
Cớ sao Phật không đáp nhân duyên của không hai (bất nhị)
mà trở lại tiếp giải thích nghĩa không hai?
Ðáp:
A nan không hỏi về nhân duyên của không hai, chỉ hỏi pháp
gì không hai, thế nên Phật đáp các pháp sắc v.v... không
hai. Bát nhã ba la mật có thể làm cho năm việc kia thành Ba
la mật, nên chỉ khen ngợi Bát nhã ba la mật. Phật muốn làm
cho nghĩa ấy dễ hiểu, nên lấy ví dụ như đại địa hay
sinh muôn vật, Bát nhã ba la mật cũng như vậy.
Giữ
gìn được tất cả chủng tử thiện pháp là trừ Bát nhã
ba la mật thì tất cả thiện pháp khác đều có được từ
khi phát tâm lại đây.
Nhân
duyên hòa hợp là đối với Phật đạo nhất tâm tin nhẫn,
tinh tấn không ngừng nghỉ, muốn thọ trì thông đạt không
biến hoại, có các pháp như vậy.
Việc
được thành biện là sự tăng trưởng ấy, từ khi phát tâm
khởi lên, học các Ba la mật, từ một địa đến một địa
cho đến Phật địa.
Hỏi:
Cớ gì Ðế thích nói Phật dạy chưa hết công đức thọ
trì Bát nhã ba la mật của hành giả?
Ðáp:
Bát nhã ba la mật vô lượng vô biên, nên công đức cũng vô
lượng vô biên, nói chưa rốt ráo, thì giữa chừng ngoại
đạo Phạm chí và ma đi đến, nên bàn qua việc khác, nay trở
lại muốn tiếp tục nghe. Ðế thích rất ưa quả báo phước
đức, ưa nghe nói công đức Bát nhã, nghe khôntg biết chán,
nay lại muốn nghe nói nữa, nên tự nói nhân duyên: Bạch đức
Thế Tôn! Nếu người thọ trì Bát nhã ba la mật, cho đến
nhớ nghĩ đúng, thời được công đức và trí tuệ Vô thượng
đạo của ba đời chư Phật, vì cớ sao? Vì nên tìm Trí nhất
thiết chủng trong Bát nhã, nên tìm Bát nhã trong Trí nhất
thiết chủng, như nói ở cuối Phẩm trên. Các hành giả nếu
thọ trì Bát nhã, phát tâm cầu Vô thượng Chánh đẳng Chánh
giác, vì độ chúng sinh, nên nhóm các công đức Bát nhã ba
la mật như mười thiện đạo cho đến mười tám pháp không
chung xuất hiện ở thế gian. Do nhân duyên của pháp lành ấy
nên có dòng lớn Sát lợi cho đến chư Phật.
Phật
bảo Thiên đế: Người ấy không chỉ được công đức như
trên mà còn được vô lượng công đức giới uẩn v.v... Giới
uẩn là Bồ tát tu Bát nhã ba la mật, đối với hết thảy
chúng sinh tu hạnh thí vô úy một cách tốt ráo. Số chúng
sinh trong mười phương vô lượng vô biên, trong ba đời số
cũng vô lượng vô biên, bốn loài chúng sinh trong sáu đường
mỗi tướng mỗi loại cũng vô lượng vô biên. Ðối với
vô lượng vô biên chúng sinh ấy, thí cho vật yêu quý nhất
là mạng sống mà không giết, thế nên được vô lượng quả
báo giới uẩn. Như vậy giới bất sát chỉ nói danh tự thời
có 250, trong Tỳ ni nói lược thời 84.000, nói rộng thời có
vô lượng vô biên. Giới này, người phàm phu hoặc thọ tu
một ngày, hoặc một đời, hoặc trăm ngàn vạn đời, còn
Bồ tát thì thí vô úy đối với tất cả chúng sinh, cho đến
khi vào Vô dư Niết bàn. Ấy gọi là vô lượng giới uẩn.
Cho đến giải thoát tri kiến uẩn cũng như vậy, theo nghĩa
mà phân biệt. Công đức năm uẩn ấy hơn Nhị thừa, không
thể lường kể.
Nếu
người viết chép cúng dường Bát nhã ba la mật, được công
đức đời này đời sau.
Hỏi:
Công đức đời này sau rất nặng, còn việc viết chép, giữ
gìn, cúng dường là nhỏ nhẹ, làm sao được công đức hai
đời?
Ðáp:
Cúng dường có hai cách: 1. Bắt chước người khác mà cúng
dường. 2. Tự thân tâm cúng dường. Biết công đức Bát nhã
nên thân tâm cúng dường, nên được công đức hai đời.
Bát
nhã có nhiều cửa vào; nếu nghe, thọ trì, cho đến nhớ nghĩ
đúng, đó là từ cửa trí tuệ, tinh tấn mà vào; viết chép,
cúng dường, đó là từ cửa tin và tinh tấn mà vào. Nếu
nhất tâm tin sâu thời cúng dường quyển kinh hơn, nếu không
nhất tâm thời tuy thọ trì mà không bằng.
*Lại
nữa, có ngọc báu như ý, là sắc pháp vô ký, không tâm, không
thức, do nhân duyên phúc đức của chúng sinh mà sinh ra. Nếu
có người đem cúng dường còn có thể khiến cho người thọ
dụng tùy ý, huống gì Bát nhã là trí tuệ vô thượng, là
mẹ của chư Phật, là đệ nhất báu trong các pháp báu; nếu
người đúng như điều được nghe, nhất tâm tín thọ cúng
dường, làm sao chẳng được công đức hai đời? Chỉ vì
người không nhất tâm cúng dường, lại vì đời trước tội
nặng, nên tuy cúng dường Bát nhã mà không được công đức
như trên, điều ấy, Bát nhã không có lỗi.
KINH:
Phật bảo Thích đề hoàn nhơn: Kiều thi ca! Thiện nam tử,
thiện nữ nhân ấy khi muốn đọc, tụng, giảng nói Bát nhã
ba la mật, thời có vô lượng trăm ngàn chư thiên đều đến
nghe pháp. Thiện nam tử, thiện nữ nhân ấy nói Bát nhã ba
la mật, các Thiên tử giúp thêm sức can đảm; các Pháp sư
ấy nếu quá mệt mỏi, không muốn thuyết pháp, thì các Thiên
tử giúp thêm sức can đảm cho nên lại có thể thuyết.
Thiện
nam tử, thiện nữ nhân thọ trì Bát nhã ba la mật, cho đến
nhớ nghĩ đúng, cúng dường hoa hương cho đến kỹ nhạc cũng
được công đức đời nay ấy.
*Lại
nữa, Kiều thi ca! Thiện nam tử, thiện nữ nhân ấy, khi nói
Bát nhã ba la mật giữa bốn bộ chúng, tâm không khiếp nhược,
nếu có ai luận nạn, cũng không có ý tưởng sợ, vì sao?
Vì thiện am tử, thiện nữ nhân ấy được Bát nhã ba la mật
hộ trì.
Trong
Bát nhã ba la mật cũng phận biệt tất cả pháp, hoặc thế
gian, hoặc xuất thế gian, hoặc hữu lậu, hoặc vô lậu, hoặc
lành, hoặc chẳng lành, hoặc hữu vi, hoặc vô vi, hoặc pháp
Thanh văn, hoặc pháp Bích chi Phật, hoặc pháp Bồ tát, hoặc
pháp Phật. Thiện nam tử, thiện nữ nhân trú nội không cho
đền trú vô pháp hữu pháp không nên không thấy người nạn
luận Bát nhã ba la mật, cũng không thấy người thọ nạn,
cũng không thấy Bát nhã ba la mật... Như vậy, thiện nam tử,
thiện nữ nhân được Bát nhã ba la mật hộ trì nên không
ai nạn luận, phá hoại được.
*Lại
nữa, thiện nam tử, thiện nữ nhân, khi thọ trì Bát nhã ba
la mật, cho đến nhớ nghĩ đúng, không chìm đắm, không sợ
hãi, vì sao? Vì thiện nam tử, thiện nữ nhân ấy không thấy
pháp ấy chìm đắm hoặc sợ hãi.
Kiều
thi ca! Thiện nam tử, thiện nữ nhân thọ trì Bát nhã ba la
mật cho đến nhớ nghĩ đúng, hương hoa cúng dường cho đến
phan lọng cũng được công đức đời nay.
*Lại
nữa, Kiều thi ca! Thiện nam tử, thiện nữ nhân thọ trì Bát
nhã ba la mật cho đến nhớ nghĩ đúng, viết chép, giữ gìn
quyển kinh, hương hoa cúng dường, cho đến phan lọng, người
ấy được cha mẹ yêu, tôn thân tri thức nhớ, các Sa môn,
Bà la môn kính; mười phương chư Phật và Bồ tát ma ha tát,
Bích chi Phật, A la hán cho đến Tu đà hoàn yêu kính. Hết
thảy thế gian hoặc trời, hoặc ma, hoặc Phạm, hoặc A tu
la cũng đều yêu kính; người ấy tu Thí ba la mật, Thí ba
la mật không có lúc nào đoạn tuyệt; Giới ba la mật, Nhẫn
ba la mật, Tấn ba la mật, Thiền ba la mật, Bát nhã ba la mật
cũng không có lúc nào đoạn tuyệt. Tu nội không không dứt,
cho đến tu vô pháp hữu pháp không không dứt; tu bốn niệm
xứ cho đến mười tám pháp không chung không dứt; tu các môn
Tam muội không dứt, tu các môn Ðà la ni không dứt, tu các
thần thông Bồ tát không dứt, thành tựu chúng sinh, tịnh
cõi nước Phật không dứt; cho đến tu Trí nhất thiết chủng
không dứt, người ấy cũng có thể hàng phục, nạn luận,
hủy báng.
Thiện
nam tử, thiện nữ nhân thọ trì Bát nhã ba la mật cho đến
nhớ nghĩ đúng, tâm không lìa Trí nhất thiết chủng, viết
chép giữ gìn quyển kinh, hương hoa cúng dường cho đến phan
lọng, cũng được công đức đời này, đời sau.
*Lại
nữa, Kiều thi ca! Thiện nam tử, thiện nữ nhân, viết chép
giữ gìn quyển kinh, ở trú xứ ấy, các trời Tứ thiên vương
trong ba ngàn đại thiên thế giới phát tâm Vô thượng Chánh
đẳng Chánh giác đều đến chỗ ấy, thấy kinh Bát nhã ba
la mật, thọ trì, đọc tụng, giảng nói, cúng dường, lễ
bái rồi đi trở về,
Trời
Ba mươi ba, trời Dạ ma, trời Ðâu suất đà, trời Hóa lạc,
trời Tha hóa tự tại, trời Phạm chúng, trời Phạm phụ,
trời Phạm hội, trời Ðại Phạm, trời Quang, trời Thiểu
quang, trời Vô lượng quang, trời Quang âm, trời Thiểu tịnh,
trời Vô lượng tịnh, trời Biến tịnh, trời Vô âm hành,
trời Phước đức, trời Quảng quả phát tâm Vô thượng Chánh
đẳng Chánh giác đều đến chỗ ấy, thấy kinh Bát nhã ba
la mật thọ trì, đọc tụng, giảng nói, cúng dường, lễ
bái rồi đi trở về.
Các
trời Tịnh cư là trời Vô cuống, trời Vô nhiệt, trời Diệu
kiến, trời Hỷ kiến, trời Sắc cứu cánh đều đến chỗ
ấy, thấy kinh Bát nhã ba la mật thọ trì, đọc tụng, giảng
nói, cúng dường, lẽ bái. rồi đi trở về.
*Lại
nữa, Kiều thi ca! Các trời Tứ thiên vương trong mười phương
thế giới cho đến trời Quảng quả, phát tâm Vô thượng
Chánh đẳng Chánh giác, cùng trời Tịnh cư và các trời, rồng,
quỷ, thần, Càn thát bà, A tu la, Ca lầu la, Khẩn na la, Ma hầu
la già cũng đến thấy quyển kinh Bát nhã ba la mật thọ trì,
đọc tụng, giảng nói, cúng dường, lễ bái rồi đi trở
về.
Thiện
nam tử, thiện nữ nhân ấy nên nghĩ rằng: Trời Tứ thiên
vương trong mười phương thế giới cho đến Quảng quả, phát
tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, cùng trời Tịnh cư
và các trời, rồng, quỷ thần, A tu la, Ca lầu la, Khẩn na
la, Ma hầu la già, đến thấy quyển kinh Bát nhã ba la mật,
thọ trì, đọc tụng, giảng nói, cúng dường, lễ bái. như
vậy, ấy là ta đã pháp thí rồi.
Kiều
thi ca! Các trời Tứ thiên vương trong ba ngàn đại thiên thế
giới cho đến trời Sắc cứu cánh, và các trời Tứ thiên
vương trong mười phương thế giới, cho đến trời Sắc cứu
cánh, phát tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, thủ hộ
thiện nam tử, thiện nữ nhân ấy, khiến các sự ác không
thể được dễ dàng, trừ có tội nặng đời trước.
Kiều
thi ca! Thiện nam tử, thiện nữ nhân ấy cũng được công
đức đời nay là các Thiên tử phát tâm Vô thượng Chánh
đẳng Chánh giác đều đến chỗ ấy, vì sao? Kiều thi ca!
Vì các Thiên tử phát tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác
chỉ muốn cứu hộ tất cả chúng sinh, không bỏ tất cả
chúng sinh, đem an lạc cho tất cả chúng sinh.
Bấy
giờ Thích đề hoàn nhơn bạch Phật rằng: Bạch đức Thế
Tôn! Thiện nam tử, thiện nữ nhân làm sao biết được khi
các trời Tứ thiên vương cho đến trời Sắc cứu cánh
đến? Và các trời Tứ thiên vương trong mười phương thế
giới cho đến các trời Sắc cứu cánh đến thấy quyển kinh
Bát nhã ba la mật thọ trì, đọc tụng, giảng nói, cúng dường,
lễ bái?
Phật
bảo Thích đề hoàn nhơn: Kiều thi ca! Nếu thiện nam tử,
thiện nữ nhân, thấy ánh sáng lớn trong, ắt biết khi đó
có đại đức chư thiên đến, thấy quyển kinh Bát nhã ba
la mật thọ trì, đọc tụng, giảng nói, cúng dường, lễ
bái.
*Lại
nữa, Kiều thi ca! Thiện nam tử, thiện nữ nhân, nếu nghe
mùi thơm lạ, ắt biết khi đó có đại đức chư thiên đến
thấy quyển kinh Bát nhã ba la mật thọ trì, đọc tụng, giảng
nói, cúng dường, lễ bái.
*Lại
nữa, Kiều thi ca! Thiện nam tử, thiện nữ nhân nhờ tu hành
tinh khiết nên chư thiên đến chỗ đó, thấy quyển kinh Bát
nhã ba la mật, thọ trì, đọc tụng, giảng nói, cúng dường,
hoan hỷ, lễ bái, trong chỗ đó nếu có bọn quỷ nhỏ, liền
bỏ đi ra, vì không đương nổi oai đức các đại đức chư
thiên. Do đại đức chư thiên ấy đến, nên thiện nam tử,
thiện nữ nhân sinh đại tâm. Vì vậy, trú xứ của Bát nhã
ba la mật, bốn phía không nên có đồ bất tịnh, mà nên thắp
đèn, đốt hương, rải các danh hoa. lấy hương bôi đất,
treo tràng phan, lọng, các thứ trang nghiêm.
*Lại
nữa, Kiều thi ca! Thiện nam tử, thiện nữ nhân, khi nói pháp
trọn không mỏi mệt, tự giác thân nhẹ, tâm vui, nghĩ ngơi
đúng pháp, ngủ thức an ổn, không có các ác mộng. Trong
mộng thấy chư Phật 32 tướng, 80 vẻ đẹp túy hình, thuyết
pháp cho chúng Tỳ kheo Tăng vây quanh ở hai bên Phật nghe thọ
pháp giáo sáu Ba la mật, bốn niệm xứ cho đến mười tám
pháp không chung; phân biệt nghĩa sáu Ba la mật, bốn niệm
xứ, cho đến mười tám pháp không chung; cũng thấy cây Bồ
đề trang nghiêm thù diệu; cũng thấy các Bồ tát đi đến
cây Bồ đề chứng được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác;
thấy chư Phật thành đạo rồi Chuyển pháp luân; thấy trăm
ngàn vạn Bồ tát cùng nhau tập pháp luận nghĩa. Nên như vậy
cầu Trí nhất thiết chủng, nên như vậy thành tựu chúng
sinh, nên như vậy tịnh cõi nước Phật.
Cũng
thấy mười phương vô số trăm ngàn vạn ức chư Phật, cũng
nghe danh hiệu ấy, cõi ấy, có Phật ấy, bao nhiêu trăm ngàn
vạn ức Bồ tát, bao nhiêu trăm ngàn vạn ức Thanh văn, cung
kính vây quanh nghe thuyết pháp.
Lại
thấy mười phương vô số trăm ngàn vạn ức chư Phật
Niết bàn, lại thấy tháp bảy báu của vô số trăm ngàn vạn
ức chư Phật, lại thấy cúng dường các tháp, cung kính, tôn
trọng, tán thán, hoa hương, cho đến phan lọng.
Kiều
thi ca! Thiện nam tử, thiện nữ nhân ấy, thấy mộng lành
như vậy, ngủ yên thức yên, chư thiên giúp thêm khí lực,
tự giác thân thể nhẹ nhàng, không quá tham đắm ăn uống,
y phục, đồ nằm, thuốc thang. Ðối với bốn sự cúng dường
ấy, tâm rất nhỏ nhẹ, thí như Tỳ kheo tọa thiền, từ thiền
định dậy, tâm cùng định hợp, chẳng tham đắm uống ăn,
tâm rất nhỏ nhẹ, vì sao? Kiều thi ca! Vì phép của chư thiên
là nên dùng chất tinh khiết của các vị để tăng thêm khí
lực, nên mười phương chư Phật và trời, rồng, quỷ, thần,
A tu la, Càn thát bà, Ca lầu la, Khẩn na la, Ma hầu la già cũng
giúp thêm khí lực.
Như
vậy, Kiều thi ca! Thiện nam tử, thiện nữ nhân muốn được
công đức đời nay như vậy, hãy nên thọ trì Bát nhã ba la
mật, thân cận, đọc tụng, giảng nói, nhớ nghĩ đúng, cũng
không rời tâm Tát bà nhã,
Kiếu
thi ca! Thiện nam tử, thiện nữ nhân tuy không thể thọ trì
cho đến nhớ nghĩ đúng, hãy nên viết chép giữ gìn quyển
kinh, cung kính, cúng dường, tôn trọng, tán thán, hoa hương,
anh lạc cho đến phan lọng.
Kiều
thi ca! Nếu thiện nam tử, thiện nữ nhân nghe Bát nhã ba la
mật, thọ trì, đọc tụng, giảng nói, nhớ nghĩ đúng, viết
chép quyển kinh, cung kính, cúng dường, tôn trọng, tán thán,
hoa hương cho đến phan lọng, công đức của thiện nam tử,
thiện nữ nhân ấy rất nhiều hơn cúng dường mười phương
chư Phật và chúng dường đệ tử, cung kính, tôn trọng, tán
thán, y phục, đồ nằm, ăn uống, thuốc thang. Sau khi chư Phật
và đệ tử vào Niết bàn, dựng tháp bảy báu cung kính, cúng
dường, tôn trọng, tán thán, hương hoa, cho đến phan lọng.
LUẬN.
Hỏi: Trên trời tự có Bát nhã, cớ gì còn đi đến chỗ
người thuyết pháp giúp thêm sức can đảm cho họ?
Ðáp:
Trên trời tuy có Bát nhã mà chư thiện thương xót chúng sinh
nên đi đến. Khi đến tự nhiên ác quỷ tránh xa, mà sức
can đảm của Pháp sư được tăng lên, khiến Pháp sư vui nói:
Lại khiến chúng sinh càng thêm tin kính, vì thế nên đi đến.
Có
người nói: Vị cam lồ của trời, vi tế thấm vào lỗ chân
lông khiến các căn bốn đại của thiện nam tử, mềm mại,
nhẹ nhàng, lanh lẹ, vui nói.
Hỏi:
Tất cả người nói Bát nhã đều được vị cam lồ của
chư thiên, khiến cho vui nói chăng?
Ðáp:
Không. Nếu có hành giả nhất tâm cầu Phật đạo, chiết
phục kiết sử, y phục sạch sẽ, chỗ thuyết pháp thanh minh,
hương hoa, phan lọng, nước hương rưới đất không có các
đồ bất tịnh, thế nên chư thiên hoan hỷ và cũng lợi ích
cho người nghe. Người thuyết pháp tuy không đọc nhiều kinh
sách trong ngoài, song thâm nhập nghĩa Bát nhã ba la mật nên
tâm không khiếp nhược, không chìm đắm, không sợ hãi, vì
sao? Vì trong Bát nhã ba la mật không có định pháp có thể
chấp, có thể vấn nạn, có thể phá.
*Lại
nữa, trong Bát nhã ba la mật cũng phân biệt nói các pháp thế
gian, xuất thế gian, thường, vô thường, thiện, bất thiện
v.v... không có pháp gì không có. Vì có đủ các pháp nên không
khiếp không sợ, nếu chỉ có một pháp thời vì thiếu nhiều
điều nên sợ hãi. Vị Bồ tát tu Bát nhã ba la mật bẻ mỏng
phiền não, các phước đức tăng trưởng ướp thân nên có
oai đức đáng kính. Thân là trú xứ của công đức, tuy hình
thể xấu xí, không thể làm gì, vẫn được người ái trọng,
huống gì tự nhiên đoan chánh, có thể lợi ích người.
Hỏi:
Nếu được chư Phật, Sa môn, Bà la môn ái trọng, có thể
được, còn cha mẹ ái niệm đâu đủ khen?
Ðáp:
Con người tuy cha mẹ sinh, không nghe lời cha mẹ, thời không
được ái niệm; trong sự cung kính, cung kính Bồ tát là thù
thắng gấp bội. Nhờ cúng dường, cung kính, tôn trọng bậc
đạo đức nên được Sa môn, Bà la môn ái kính. Bình thật
chí thành, miệng không nói dối, rất ưa công đức đời sau,
không đắm cái vui đời này, tiếp dưỡng người dưới không
tự cao tự đại; nếu thấy người có lỗi còn không nói
sự thật của họ, huống gì chê bai, hủy báng; nếu bất
đắc dĩ phải nói, trọn không nói hết, thương cấp kẻ cô
đơn khốn cùng, không dành riêng cho kẻ theo mình, những việc
như vậy đều là nhờ oai lực của Bát nhã ba la mật. Công
đức người ấy nghe xa nên chư thiên, người đời đều ái
kính. Do cúng dường Bát nhã ba la mật nên đời đời thường
được sáu Ba la mật, không có lúc nào đoạn tuyệt. Người
ấy có phước đức, trí tuệ, tiếng tăm, nên nếu có ai vấn
nạn hủy báng, đều hàng phục được hết.
*Lại
nữa, chư thiên vì cúng dường Bát nhã ba la mật, nên đi đến
trú xứ Bát nhã ba la mật.
*Lại
nữa, núi sông, cây cỏ, thành quách, thổ địa, tất cả quỷ
thần, đều được bốn Thiên vương, nên khi bốn Thiên vương
đi đến, họ đều cùng đi theo. trong các quỷ thần ấy, có
kẻ không được quyển kinh Bát nhã, cho nên đến chỗ Bát
nhã ba la mật để cúng dường, đọc tụng, lễ bái, cũng
vì làm lợi ích cho thiện nam tử. Ðây cũng là công đức
đời nay, do có chư thiên thiện thần đến. Thiên đế muốn
phá cái nghi của người mắt thịt, nên hỏi: Làm sao biết
khi đại đức chư thiên đến? Do thấy ánh sáng lớn, hoặc
nghe mùi hương lạ, và do như trước nói trú xứ thanh tịnh.
Hỏi:
Thân người bên trong đầy bất tịnh, bên ngoài tịnh thì
ích lợi gì?
Ðáp:
Sạch trú xứ, sạch y phục, thời bên ngoài đều sạch, bên
ngoài đều sạch, nên chư thiên hoan hỷ, thí như chỗ Quốc
vương đại nhân đến, thời thứ dân nhỏ mọn tránh đi,
chỗ chư thiên đại đức đến, tiểu quỷ tránh đi cũng như
vậy, trời lớn oai đức trọng, nên tiểu quỷ ở chỗ cũ
tránh đi, có các trời lớn đến gần, thời tâm người ấy
thanh tịnh rộng lớn. Hành giả muốn chư thiện đại đúc
đến, thời nên làm như trong Kinh nói. Ác quỷ đi xa, thời
thân tâm nhẹ nhàng, lanh lợi, vì sao? Vì gần ác quỷ thời
làm cho thân tâm người dần dần trở nên ác; ví như gần
người giận thời ưa làm cho người giận, gần sắc đẹp
thời làm cho lòng ưa sắc đẹp khởi lên. Nhân duyên ác bên
trong bên ngoài xa lìa nên người ấy ngủ yên thức yên, không
có ác mộng. Nếu có mộng, chỉ thấy chư Phật như trong Kinh
đã nói.
Hỏi:
Bát nhã ba la mật ở trong thân Phật, nếu cúng dường một
vị Phật thời là cúng dường Bát nhã ba la mật, cớ gì nói
cúng dường mười phương Phật, không bằng cúng dường Bát
nhã?
Ðáp:
Tâm người cúng dường, nếu cúng dường Phật mà chấp thủ
tướng người, tướng người rốt ráo không thể có được,
mà vì chấp thủ tướng nên phước điền tuy lớn mà công
đức mỏng ít. Cúng dường Bát nhã ba la mật thời như đều
được nghe trong Bát nhã nói là không chấp thủ tướng người,
không chấp thủ tướng pháp, dùng tâm ấy cúng dường, nên
phước đức lớn.
*Lại
nữa, Bát nhã ba la mật là mẹ của mười phương chư Phật,
cũng là Thầy chư Phật, chư Phật được thân 32 tướng, 80
vẻ đẹp tùy hình, và ánh sáng vô lượng, thần thông biến
hóa, đều là thế lực của Bát nhã ba la mật. Vì các nhân
duyên như vậy nên cúng dường Bát nhã ba la mật hơn cúng
dường mười phương chư Phật, chứ không phải không kính
Phật.
(Hết
cuốn 58 theo bản Hán)