Tập
4
Cuốn
80
GIẢI
THÍCH PHẨM VÔ TẬN THỨ 67
(Kinh
Ma Ha Bát Nhã Ghi: Phẩm Bất khả tận)
KINH:
- Bấy giờ Tu bồ đề nghĩ rằng: Vô thượng Chánh đẳng
chánh giác của chư Phật rất sâu, ta sẽ hỏi Phật. Nghĩ
rồi bạch Phật: Bạch đức Thế Tôn! Bát nhã ba la mật có
thể cùng tận chăng?
Phật
dạy: hư không không thể cùng tận nên Bát nhã ba la mật không
thể cùng tận.
Bạch
đức Thế Tôn! Làm sao có thể phát sinh Bát nhã ba la mật?
Phật
dạy: Sắc không thể cùng tận nên Bát nhã ba la mật có thể
phát sinh; thọ, tưởng, hành, thức không thể cùng tận nên
Bát nhã ba la mật có thể phát sinh; Thí ba la mật không thể
cùng tận nên Bát nhã ba la mật có thể phát sinh; Giới ba
la mật, Nhẫn ba la mật, Tấn ba la mật, Thiền ba la mật, Bát
nhã ba la mật không thể cùng tận nên Bát nhã ba la mật có
thể phát sinh, cho đến trí Nhất thiết chủng không thể cùng
tận nên Bát nhã ba la mật có thể phát sinh.
* Lại
nữa, Tu bồ đề! Vô minh không, không thể cùng tận nên Bồ
tát Bát nhã ba la mật có thể phát sinh; hành không, không thể
cùng tận nên Bồ tát Bát nhã ba la mật có thể phát sinh;
thức không, không thể cùng tận nên Bồ tát Bát nhã ba la
mật có thể phát sinh; danh sắc không, không thể cùng tận
nên Bồ tát Bát nhã ba la mật có thể phát sinh; sáu nhập
không, không thể cùng tận nên Bồ tát Bát nhã ba la mật có
thể phát sinh; sáu nhập không, không thể cùngtận nên Bồ
tát Bát nhã ba la mật có thể phát sinh; sáu xúc không, không
thể cùng tận nên Bồ tát Bát nhã ba la mật có thể phát
sinh; thọ không, không thể cùng tận nên Bồ tát Bát nhã ba
la mật có thể phát sinh; ái không, không thể cùng tận nên
Bồ tát bát nhã ba la mật có thể phát sinh; thủ không, không
thể cùng tận nên Bồ tát Bát nhã ba la mật có thể phát
sinh; hữu không, không thể cùng tận, nên Bồ tát Bát nhã
ba la mật có thể phát sinh; sinh không, không thể cùng tận
nên Bồ tát Bát nhã ba la mật có thể phát sinh; sinh không,
không thể cùng tận nên Bồ tát Bát nhã ba la mật có thể
phát sinh; già, chết, lo, buồn, khổ, não không, không thể
cùng tận nên Bồ tát Bát nhã ba la mật có thể phát sinh ...
Như vậy, Tu bồ đề! Mười hai nhân duyên đây là pháp riêng
của Bồ tát hay trừ các điên đảo biên kiến. Khi ngồi đạo
tràng nên quán như vậy sẽ được trí Nhất thiết chủng.
Này
Tu bồ đề! Nếu có Bồ tát vì hư không không thể cùng tận
mà tu Bát nhã, quán mười hai nhân duyên, thời không rơi vào
Nhị thừa mà an trú Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Tu
bồ đề! Nếu cầu đạo Bồ tát mà bị thoái chuyển trở
lại, là vì niệm lìa Bát nhã ba la mật. Người ấy chẳng
biết thế nào là tu Bát nhã ba la mật, do hư không không cùng
tận để quán mười hai nhân duyên. Tu bồ đề! nếu người
cầu đạo Bồ tát mà thoái chuyển trở lại là vì không có
sức phương tiện nên thoái chuyển đối với Vô thượng Chánh
đẳng Chánh giác. Tu bồ đề! Nếu Bồ tát không thoái chuyển
đối với Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, là đều vì
có đủ sức phương tiện.
Này
Tu bồ đề! Bồ tát nên do hư không, không thể cùng tận mà
quán Bát nhã ba la mật, nên do hư không, không thể cùng tận
mà phát sinh Bát nhã ba la mật. Như vậy, khi Bồ tát quán mười
hai nhân duyên, không thấy pháp nào không do nhân duyên sinh,
không thấy pháp nào thường trú bất diệt, không thấy pháp
nào có ngã, nhân, chúng sinh, thọ giả, mạng giả, cho đến
kẻ biết, kẻ thấy; không thấy pháp vô thường; không thấy
pháp khổ; không thấy pháp vô ngã; không thấy pháp tịch diệt
chẳng phải tịch diệt. Như vậy, Tu bồ đề! Bồ tát tu Bát
nhã ba la mật nên quán mười hai nhân duyên như vậy. Tu bồ
đề! Nếu Bồ tát tu Bát nhã ba la mật được như vậy, khi
ấy không thấy sắc hoặc thường hoặc vô thường, hoặc
khổ hoặc vui, hoặc ngã hoặc vô ngã, hoặc tịch diệt hoặc
chẳng phải tịch diệt; thọ, tưởng, hành, thức cũng như
vậy. Khi ấy cũng không thấy Bát nhã ba la mật, cũng không
thấy do pháp ấy thấy Bát nhã ba la mật, không thấy Thiền
ba la mật cho đến Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Như
vậy Tu bồ đề! Vì hết thảy pháp không thể có được ấy
là nên tu Bát nhã ba la mật. Nếu Bồ tát khi tu Bát nhã không
có gì sở đắc, thời ác ma sầu não như bị mũi tên bắn
vào tim, như người có cha mẹ mới chết.
Tu
bồ đề bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Chỉ có một
ma sầu muộn hay các ma trong ba ngàn đại thiên thế giới cũng
sầu muộn.
Phật
bảo Tu bồ đề: Ác ma trong ba ngàn đại thiên thế giới đều
sầu muộn như bị mũi tên bắn vào tim, không thể ngồi yên.
Tu bồ đề! Bồ tát tu Bát nhã được như vậy, khi ấy hết
thảy thế gian trời, người, A tu la không thể tìm được
thuận tiện để làm cho người kia ưu não. Vì vậy, Bồ tát
muốn được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác hãy nên tu
Bát nhã ba la mật.
Bồ
tát khi tu Bát nhã ba la mật là đầy đủ tu Thí ba la mật,
Giới ba la mật, Nhẫn ba la mật, Tấn ba la mật, Thiền ba la
mật, Bát nhã ba la mật.
Tu
bồ đề bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Bồ tát khi
tu Bát nhã ba la mật, làm sao đầy đủ tu Thí Ba la mật cho
đến Bát nhã ba la mật?
Phật
bảo Tu bồ đề: Bồ tát bố thí gì đều hồi hướng đến
Nhất thiết trí, như vậy, Bồ tát khi tu Bát nhã ba la mật
đầy đủ tu Thí Ba la mật; Bồ tát tu Trì giới đều hồi
hướng đến Nhất thiết trí, thế là đầy đủ Giới ba la
mật. Bồ tát tu Nhẫn nhục đều hồi hướng đến Nhất thiết
trí, thế là đầy đủ Nhẫn ba la mật. Bồ tát tu Tinh tấn
đều hồi hướng Nhất thiết trí, thế là đầy đủ Tấn
ba la mật. Bồ tát tu Thiền định đều hồi hướng đến
Nhất thiết trí, thế là đầy đủ Thiền ba la mật. Bồ tát
tu Trí tuệ đều hồi hướng đến Nhất thiết trí, thế là
đầy đủ Bát nhã ba la mật. Như vậy, Tu bồ đề! Bồ tát
tu Bát nhã ba la mật đầy đủ sáu Ba la mật.
LUẬN:
Tu bồ đề theo Phật nghe nói mỗi mỗi tướng của Bát nhã
ba la mật, ban đầu nghe nói tướng rốt ráo không; giữa nghe
lời phú chúc thì tuồng như có; sau lại nghe nói không, đó
là vì nghĩa của Bát nhã ba la mật vô lượng mà danh tự,
chương cú của Bát nhã ba la mật thì có lượng. Khi ấy, Tu
bồ đề nghĩ rằng: Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác của
chư Phật rất sâu, ta sẽ hỏi Phật vì sao rất sâu. Phật
nói cho Tu bồ đề một ít phần, chỉ để phá tâm điên đảo
của chúng sinh nên không nói đầy đủ, vì cớ sao? Vì không
có người lãnh thọ được. Nếu người chấp thủ tướng
Như, Phật nói Như cũng không, vì không có sinh, trụ, diệt;
nếu pháp không có sinh, trụ, diệt, pháp ấy tức là không
có; pháp tính, thật tế cũng như vậy.
Nếu
có người chấp thủ rốt ráo không, Phật cũng nói không phải,
vì sao? Vì nếu rốt ráo không là định tướng có thể thủ,
thế là chẳng phải rốt ráo không. Thế nên nói rất sâu.
Ta sẽ lại hỏi Phật, Tu bồ đề nghĩ như vậy rồi, như
lời Phật tự nói: Chư Phật ba đời đều dùng Bát nhã ba
la mật mà đắc đạo, vì Bát nhã ba la mật không cùng tận;
đã không tận, nay không tận, và sẽ không tận. Thế nên
ta nay chỉ hỏi nghĩa không tận. Phật đáp: Như hư không không
tận, nên Bát nhã cũng không tận, như hư không không có thật
pháp, chỉ có danh tự; Bát nhã ba la mật cũng như vậy. Bát
nhã ba la mật như hư không, không có gì của chính nó, nên
không thể tận, làm ssao Bồ tát có thể phát sinh Bát nhã
ba la mật ấy? nếu có thể phát sinh, làm sao trong tâm Bồ
tát lại phát sinh việc tu được, chứng được? Phật đáp:
Vi sắc vô tận nên Bát nhã ba la mật có thể phát sinh; như
sắc lúc đầu, lúc sau, lúc giữa sinh không thể có được,
vì sắc sinh sắc, không thể có được; lìa sắc sinh sắc,
không thể có được, sinh không thể có được, sinh không
thể có được, như đã phá tướng sinh ở trước. Vì sinh
không thể có được, nên sắc cũng không thể có được,
vì sắc không thể có được nên sắc sinh không thể có được;
vì hai pháp không thể có được nên sắc như huyễn, như mộng,
chỉ dối gạt mắt người. Nếu sắc có sinh ắt có tận,
vì sắc không sinh nên cũng không có tận; sắc chơn tướng
tức là Bát nhã ba la mật. Thế nên nói sắc không thể tận,
Bát nhã ba la mật cũng không tận, Thọ, tưởng, hành, thức,
Thí ba la mật cho đến trí Nhất thiết chủng cũng như vậy.
* Lại
nữa, Kinh nói: " Có thể sinh Bát nhã" là vì vô minh hư không
không thể cùng tận. Nếu người chỉ quán rốt ráo không,
thời phần nhiều đọa vào bên đoạn diệt; nếu quán có
thời phần nhiều đọa vào bên thường. Lìa hai bên ấy nên
nói mười hai nhân duyên không. Vì sao? Vì nếu pháp từ nhân
duyên hòa hợp sanh, pháp ấy không có định tính; nếu pháp
không cò định tính tức là pháp tịch diệt rốt ráo không;
lìa hai bên ấy nên giả gọi là trung đạo. Thế nên nói mười
hai nhân duyên như hư không, không có pháp, nên không tận.
Vô minh cũng do nhân duyên hòa hợp sinh nên không có tự tướng;
không có tự tướng nên rốt ráo "không", như hư không.
* Lại
nữa, vì nhân duyên sinh nên không thật, như kinh nói: Nhân
mắt duyên sắc sinh giác xúc, giác xúc từ vô minh sinh. Giác
xúc không ở trong mắt, không ở trong sắc, không ở trong thân,
không ở ngoài thân, không ở chặng giữa; cũng không từ mười
phương ba đời đến, địng tướng của pháp ấy không thể
có được. Vì sao? Vì hết thảy pháp vào Như. Nếu nắm bắt
được định tướng vô minh, tức là trí tuệ, không gọi
là vô minh; thế nên tướng vô minh, tướng trí tuệ không
khác nhau, thật tướng của vô minh tức trí tuệ, chấp trước
tướng trí tuệ tức vô minh. Thế nên, thật tướng vô minh
rốt ráo thanh tịnh như hư không, không sinh, không diệt. Vì
thế nói rằng: Có được quán ấy mà hồi hướng đến Vô
thượng Chánh đẳng Chánh giác, tức gọi là Bát nhã ba la
mật.
Hỏi:
Nếu không có vô minh, cũng không có các hành v.v... làm sao
nói mười hai nhân duyên?
Ðáp:
Nói mười hai nhân duyên có 3 loại: Một là đối với phàm
phu, dùng mắt thịt trông thấy, tâm điên đảo chấp ngã khởi
các phiền não nghiệp, qua lại trong đường sinh tử.
Hai
là đối với hiền thánh, dùng mắt pháp phân biệt các pháp;
thấy già, bệnh, chết sinh tâm nhàm chán, muốn ra khỏi thế
gian. Tìm nguyên nhân của già, chết do sinh; sinh ấy do các
phiền não nghiệp, vì sao? Vì người không có phiền não thời
không sinh, nên biết phiền não làm nhân duyên cho sinh. Làm
nhân duyên cho phiền não là vô minh, vì vô minh, nên điều
đáng bỏ lại lấy, đáng lấy lại bỏ. Ðáng bỏ gì? Ðáng
bỏ già, bệnh, khổ và phiền não; nhưng vì điên đảo cho
khổ làm vui nên lấy. Trì giới, thiền định, trí tuệ là
gốc của sự lành, là nhân duyên của cái vui Niết bàn, việc
ấy đáng lấy lại bỏ. Trong ấy không có kẻ biết, kẻ thấy,
kẻ làm, vì sao? Vi pháp ấy không có định tướng, chỉ do
nhân duyên hư dối tương tục sinh ra. Hành giả biết là hư
dối không thật thời không sinh hý luận, chỉ vì muốn diệt
khổ vào Niết bàn, không cứu xét cùng tận tướng các khổ.
Ba
là đối với các đại Bồ tát, là người đại trí, lợi
căn nên chỉ cứu xét cùng tận tướng cội gốc của mười
hai nhân duyên, không vì lo sợ mà tự thoái thất. Bấy giờ
không thấy có định tướng, già và chết rốt ráo không,
chỉ do hư dối, giả gọi là có, vì cớ sao? Vì người phân
biệt tướng các pháp thì nói già, chết là pháp tâm bất
tương ưng hành, tướng ấy không thể có được. Ðầu bạc
v.v... là tướng màu sắc, không phải tướng già; hai việc
không thể có được nên không có tướng già.
* Lại
nữa, người đời gọi tướng già là tóc bạc; răng long,
mặt nhăn, thân cong, gầy gò, sức yếu, các căn mờ ám, nhưng
việc ấy không đúng, vì sao? Vì tóc bạc chẳng phải chỉ
người già; có người tuổi trẻ tóc lại bạc, người già
tóc lại đen; gầy gò, thân cong, mặt nhăn ... cũng như vậy.
Có người già mà các căn sáng suốt, lanh lợi; người trẻ
mà mờ ám; lại uống thuốc hoàn đồng tuy già mà trẻ. Như
vậy, tướng già không có định tướng, chỉ do các pháp hòa
hợp giả gọi là già; lại như mượn bánh, trục, thùng, căm
... gọi là xe, đó chỉ là giả danh, chẳng phải thật.
* Lại
nữa, trong các pháp rốt ráo không, tướng sinh không thể có
được, huống gì có già! Do các nhân duyên như vậy, tìm pháp
già không thể có được. Vì không thể có được nên không
có tướng, như hư không không thể tận; cũng như già cho đến
vô minh cũng như vậy. Phá tướng vô minh như trên nói. Bồ
tát quán thực tướng các pháp rốt ráo không, không có gì
của chính nó, không có sở đắc; cũng vì không chấp trước
việc ấy nên đối với chúng sinh sanh tâm đại bi: chúng sinh
vì vô minh nên đối với pháp hư dối điên đảo không thật,
chịu các khổ não. Mười hai nhân duyên nói đầu chỉ là
vì người phàm phu không tìm phải trái trong đó; mười hai
nhân duyên nói thứ hai là chỗ quán sát của hàng Nhị thừa
và Bồ tát chưa được vô sinh pháp nhẫn; mười hai nhân duyên
nói thứ ba là chỗ quán sát của các Bồ tát từ đưọc vô
sinh pháp nhẫn cho đến khi ngồi đạo tràng. Thế nên nói,
vô minh hư không không thể tận cho đến lo, buồn, khổ, não
hư không không thể tận, nên Bồ tát tu Bát nhã ba la mật.
Quán
sâu về pháp nhân duyên như vậy, xa lìa các bên và điên đảo.
Bên là bên thường, bên đoạn, bên có bên không, bên thật,
bên hư, bên thế gian hữu biên, bên thế gian vô biên; điên
dảo là nơi vô thường khởi lên phiền não chấp thường
v.v... Quán mười hai nhân duyên ấy thời các bên và điên
đảo dứt. Các phiền não có hai phần; Một là theo người
ngoại đạo tà kiến gọi là bên; hai là theo các chúng sinh
khác, phiền não gọi là điên đảo. Quán mười hai nhân duyên
thời hai thứ phiền não ấy đều dứt. Ðó là quán mười
hai nhân duyên thứ ba rất sâu, chỉ các Bồ tát ngồi đạo
tràng mới có thể quán; trước tuy nói có thể quán nhưng
chưa đầy đủ. Như trong kinh Thành Dụ, Phật nói: Khi Ta chưa
đắc đạo, suy nghĩ như vầy: Chúng sinh đáng thương, đi sâu
vào đường hiểm, thường thường sinh, thường thường già,
thường thường chết, qua lại ba cõi không biết đường ra.
Ta liền nghĩ rằng: Vì nhân duyên gì có già chết? Trong khi
tìm cầu như vậy được trí tuệ chơn thật, biết rằng sinh
làm nhân duyên cho già, chết v.v... Thế nên, biết lối quán
mười hai nhân duyên nói lần thứ ba, khi ngồi đạo tràng
mới có được, như Kinh nói rộng.
* Lại
nữa, quán mười hai nhân duyên như vậy, vượt quá hàng Nhị
thừa, được trí Nhất thiết chủng. Nếu có người thoái
lui đối với Phật đạo, là vì không được lối quán sâu
xa ấy, nếu được lối quán ấy thời không thoái lui, vì
sao? Vì đã sâu vào rốt ráo không thời không thấy Thanh văn,
Bích chi Phật địa; vì không thấy nên không trú ở trong đó.
* Lại
nữa, người quán nhân duyên được như vậy thời không thấy
có một pháp nào chắc chắn, tự tại, không do nhân duyên
sinh, hết thảy pháp không tự tại đều thuộc nhân duyên
sinh, có người tuy thấy hết thảy pháp từ nhân duyên sinh,
nhưng lại cho là từ tà nhân duyên sinh. Tà nhân duyên là cho
rằng vi trần, thế tánh v.v... làm nhân duyên sinh các pháp.Thế
nên nói, không thấy pháp nào không do nhân duyên sinh, cũng
không thấy pháp nào từ thường nhân duyên như vi trần, thế
tánh sinh. Như hư không thường, thường thời không có sinh;
hư không cũng không làm nhân cho vật khác sinh, vì thế nên
không có pháp nào từ thường nhân duyên sinh.
* Lại
nữa, Bồ tát quán hết thảy pháp thuộc nhân duyên sinh như
vậy không tự tại, vì không tự tại nên không có ta, cho
đến không có kẻ biết, kẻ thấy. Bấy giờ Bồ tát an trú
trong mười hai nhân duyên rốt ráo không, không thấy một pháp
nào hoặc có hoặc không v.v... không thấy Bát nhã, cũng không
thấy dùng pháp ấy tu Bát nhã, cho đến Vô thượng Chánh đẳng
Chánh giác cũng như vậy; ấy gọi là Bát nhã ba la mật không
có sở đắc của Bồ tát. Ðược Bát nhã ba la mật không
có sở đắc ấy, đối với hết thảy pháp bèn được Bát
nhã không có chướng ngại gì. Bấy giờ ác ma rất sầu khổ.
Vì sao? Vì Bồ tát ấy sâu vào mười hai nhân duyên rốt ráo
không, không vướng vào trong lưới ma về 62 tà kiến chấp
có, chấp không, chấp chẳng phải có chẳng phải không v.v...
Ta nay không có cách thuận tiện để phá Bồ tát. Thí như
người bắt cá, thấy một con cá lặn sâu trong dòng nước
lớn, lưỡi câu không tới kịp thời tuyệt vọng ưu sầu
và cũng như người mới mất cha mẹ.
* Lại
nữa, Bồ tát tu Bát nhã ba la mật không có sở đắc, được
như vậy thời đầy đủ Thí ba la mật v.v... vì sao? Vi tu pháp
ấy thời các phiền não làm chướng ngại Bát nhã đều bị
bẻ gãy; ma chúa, ma dân không tìm được thuận tiện để
phá, nên các Ba la mật được đầy đủ; từ trước lại
đây tuy tu sáu Ba la mật nhưng chưa thể được đầy đủ
như vậy.
Tu
bồ đề hỏi: Bạch Thế Tôn! Bồ tát làm sao tu Bát nhã ba
la mật được như vậy, có thể đầy đủ Thí ba la mật v.v...?
Phật
đáp: Nếu Bồ tát có bố thí gì đều hồi hưóng đến Nhất
thiết trí. Có hai hạng người: độn căn và lợi căn. Người
độn căn có bố thí nhiều ít đều chấp thủ tướng hồi
hướng đến Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác; người lợi
căn phá chấp thủ tướng những hý luận sai lầm về pháp
"không", tín lực cạn mỏng, không dùng Nhất thiết trí, chỉ
tìm thật tướng các pháp. Hai hạng người ấy đều không
thể đầy đủ Thí ba la mật. Một là hạng người vì tín
lực nhiều, tuệ lực ít; hai là người vì tuệ lực nhiều,
tín lực ít. Nay Phật nói tín lực, tuệ lực bằng nhau nên
có thể hồi hướng đến Nhất thiết trí. Tưởng niệm Nhất
thiết trí là tín lực; đúng như Nhất thiết trí mà hồi
hướng là trí lực, cho đến Bát nhã ba la mật cũng lại như
vậy.
GIẢI
THÍCH: PHẨM SÁU ÐỘ TƯƠNG NHIẾP THỨ 68
(Kinh
Ðại Bát Nhã Phần 2 ghi: Phẩm Tương Nhiếp thứ 67)
KINH:
Tu bồ đề bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn! Làm sao
Bồ tát trú trong Thí Ba la mật mà được Giới ba la mật?
Phật
bảo Tu bồ đề: Bồ tát khi bố thí, đem công đức bố thí
ấy hồi hướng đến Nhất thiết trí, đối với chúng sinh
giữ thân nghiệp từ, khẩu nghiệp từ, ý nghiệp từ; ấy
là trú trong Thí ba la mật mà được Giới ba la mật.
Bạch
đức Thế Tôn! Làm sao Bồ tát trú trong Thí ba la mật mà được
Nhẫn ba la mật?
Phật
bảo Tu bồ đề: Bồ tát khi bố thí bị người lãnh thọ
thí sân giận, mắng nhục, nói lời hung dữ, khi ấy Bồ tát
nhẫn nhục không sinh tâm giận, ấy là Bồ tát trú trong Thí
ba la mật được Nhẫn ba la mật.
Bạch
đức Thế Tôn! Làm sao Bồ tát trú trong Thí ba la mật mà được
Tấn ba la mật?
Phật
dạy: Bồ tát khi bố thí bị người lãnh thọ sân giận, mắng
nhục, nói lời hung dữ, Bồ tát càng bố thí thêm và tâm
nghĩ rằng: Ta nên cấp thí, không nên tiếc gì, tức thời
thân tinh tấn, tâm tinh tấn; ấy là Bồ tát trú trong Thí ba
la mật được Tấn ba la mật.
Bạch
đức Thế Tôn! làm sao Bồ tát trú trong Thí ba la mật được
Thiền ba la mật?
Phật
dạy: Bồ tát khi bố thí chỉ hồi hướng đến Nhất thiết
trí, không hồi hướng đến Thanh văn, Bích chi Phật địa,
chỉ nhất tâm quán niệm Nhất thiết trí; ấy là Bồ tát
trú trong Thí ba la mật được Thiền ba la mật.
Bạch
đức Thế Tôn! Làm sao trú trong Thí ba la mật được Bát nhã
ba la mật?
Phật
dạy: Bồ tát khi bố thí biết việc bố thí là không, như
huyễn, không thấy vì bố thí cho chúng sinh là hữu ích, vô
ích; ấy là Bồ tát trú trong Thí ba la mật được Bát nhã
ba la mật.
Tu
bồ đề bạch Phật rằng: Làm sao Bồ tát trú trong Giới ba
la mật được Thí ba la mật, Nhẫn ba la mật, Tấn ba la mật,
Thiền ba la mật và Bát nhã ba la mật?
Phật
bảo Tu bồ đề: Bồ tát trú trong Giới ba la mật, thân, miệng,
ý sinh phước đức bố thí, giúp thành Vô thượng Chánh đẳng
Chánh giác; với công đức ấy không thủ chứng Thanh văn,
Bích chi Phật địa; trú trong Giới ba la mật không cướp mạng
sống kẻ khác, không cướp tài vật kẻ khác, không hành tà
dâm, không nói dối, không nói hai lưõi, không miệng dữ, không
nói thêu dệt, không tham lam tật đố, không sân giận, không
tà kiến. Thực hành bố thí, người đói cho ăn, người khát
cho uống, cần xe cho xe, cần áo cho áo, cần hương cho hương,
cần chuỗi anh lạc cho chuỗi anh lạc; hương xoa, đồ nằm,
phòng nhà, đèn đuốc, các vật cần nuôi sống đều cấp
cho hết. Ðem công đức bố thí ấy chia sẻ cho chúng sinh cùng
hồi hướng đến Vô thượng Chánh đẳng chánh giác. Hồi
hướng như vậy không đọa vào Thanh văn, Bích chi Phật địa.
Tu bồ đề! Ấy là Bồ tát trú trong Giới ba la mật được
Thí ba la mật.
Bạch
đức Thế Tôn! Làm sao Bồ tát trú trong Giới ba la mật được
Nhẫn ba la mật?
Phật
dạy: Bồ tát trú trong Giới ba la mật, nếu có chúng sinh đi
đến cắt xẻ từng mảnh, Bồ tát không sinh tâm sân giận,
cho đến chỉ trong một giây lát, tự nói rằng: Ta được
lợi lớn, chúng sinh đi đến lấy từng chi tiết thân ta để
dùng, ta không một niệm sân giận; ấy là Bồ tát trú
trong Giới ba la mật được Nhẫn ba la mật.
Bạch
đức Thế Tôn! Làm sao Bồ tát trú trong Giới ba la mật đưọc
Tấn ba la mật?
Phật
dạy: Nếu Bồ tát thân tinh tấn, tâm tinh tấn thường không
bỏ, nghĩ rằng: Hết thảy chúng sinh ở trong sinh tử, ta sẽ
cứu vớt đem đặt trên đất cam lồ, ấy là Bồ tát trú
trong Giới ba la mật được Tấn ba la mật.
Bạch
đức Thế Tôn! làm sao Bồ tát trú trong Giới ba la mật được
Thiền ba la mật?
Phật
dạy: Bồ tát vào Sơ thiền, Nhị thiền, Tam thiền, Tứ thiền,
không tham vào Thanh văn, Bích chi Phật địa, nghĩ rằng: Ta
sẽ trú trong Thiền ba la mật, độ hết thảy chúng sinh khỏi
sinh tử; ấy là Bồ tát trú trong Giới ba la mật được Thiền
ba la mật.
Bạch
đức Thế Tôn! Làm sao Bồ tát trú trong Giới ba la mật được
Bát nhã ba la mật?
Phạt
dạy: Bồ tát trú trong Giới ba la mật không có pháp có thể
thấy, hoặc tác pháp, hoặc hữu vi pháp, hoặc số pháp, hoặc
tướng pháp, hoặc có, hoặc không; chỉ thấy các pháp không
ngoài tướng Như. Vì có Bát nhã ba la mật và sức phương
tiện nên không đọa vào Thanh văn, Bích chi Phật địa; ấy
là Bồ tát trú trong Giới ba la mật được Bát nhã ba la mật.
LUẬN:
Cuối phẩm trước nói: Làm sao Bồ tát tu Bát nhã ba la mật
đầy đủ sáu Ba la mật? Phật đã mỗi mỗi đáp. Trong phẩm
này Tu bồ đề hỏi: Làm sao Bồ tát tu một Ba la mật mà thu
nhiếp năm Ba la mật. Hỏi rằng: Sáu Ba la mật mỗi tướng
khác nhau làm sao tu một Ba la mật mà thu nhiếp năm Ba la mật?
Ðáp rằng: Bồ tát do sức phương tiện nên tu một Ba la mật
có thể thu nhiếp năm Ba la mật.
* Lại
nữa, pháp hữu vi vì nhân duyên quả báo tiếp tục nhau nên
tạo thành nhau; thiện pháp làm nhân duyên cho thiện pháp; các
Ba la mật đều là thiện pháp, nên tu một thời nhiếp được
năm; lấy một Ba la mật làm chủ, các Ba la mật khác làm chi
phần. Có Bồ tát tu sâu về Thí ba la mật, an trú trong Thí
Ba la mật, khi bố thí cho chúng sinh, được có tâm từ, từ
tâm từ khởi lên thân nghiệp từ, khẩu nghiệp từ khi ấy
Bồ tát liền được Giới ba la mật, vì sao? Vì nghiệp từ
là ba thiện đạo, căn bản của Giới ba la mật là không tham,
không sân và chánh kiến. Ba nghiệp từ ấy sinh ra ba nghiệp
nơi thân, bốn nghiệp nơi miệng. Từ tức là thiện nghiệp,
vì lợi ích chúng sinh nên gọi là từ.
Ðược
Tấn ba la mật là Bồ tát vi Nhất thiết trí nên bố thí.
Bị
người lãnh thọ giận là nếu thí chủ xướng rằng: Ta có
thể bố thí hết thảy, nhưng người lãnh thọ không được
vừa ý liền nói rằng: Ai bảo ông mời ta đến mà không theo
ý ta? Giận là ý nghiệp ác, mắng là khẩu nghiệp ác, đánh
hại là thân nghiệp ác. Giận có thượng, trung, hạ. Thượng
là giết hại; trung là mắng nhiếc; hạ là tâm giận. Bấy
giờ Bồ tát không sinh ba thứ ác nghiệp, ý nghiệp là gốc
nên chỉ nói ý nghiệp, nghĩ rằng: Ðó là tội của ta. Ta
mời người kia đến mà không thể làm vừa ý họ, do ta phước
mỏng nên không thể bố thí đầy đủ. Nếu ta sân giận thời
đã mất tài vật lại mất luôn phước đức, thế nên không
nên giận.
Ðược
Tấn ba la mật là nếu Bồ tát khi bố thí bị người lảnh
thọ đánh hại, tâm không thoái thất, không bỏ. Vì bố thí
nên thân tâm siêng năng tinh tấn, nghĩ rằng: Ta đời trước
không cố gắng bố thí nên nay không thể làm vừa lòng người
lảnh thọ, hãy nên siêng bố thí, không nên tính kể các việc
nhỏ khác.
Ðược
Thiền ba la mật là Bồ tát bố thí không cầu phước lạc
đời nay, không cầu làm Chuyển luân Thánh vương, vua trời,
vua người đời sau; cũng không cầu cái vui thiền định thế
gian, vì chúng sinh nên không cầu cái vui Niết bàn. Chỉ thu
nhiếp các ý vào trong trí Nhất thiết chủng không cho tán
loạn.
Ðược
Bát nhã ba la mật là Bồ tát trong khi bố thí, thường quán
hết thảy pháp hữu vi tạo tác đều hư dối không kiên cố,
như huyễn, như mộng. Khi bố thí cho chúng sinh, không thấy
có ích, không ích, vì sao? Vì vật bố thí chẳng phải nhất
định là nhân duyên của vui, hoặc có khi được ăn no bụng
sình trướng mà chết; hoặc có khi được của cải mà bị
giặc hại; hoặc cũng vì được của cải nên sinh tâm xan
tham mà đọa vào ngạ qủy. Lại, tài vật là tướng hữu
vi, niệm niệm sinh diệt vô thường, là nhân duyên sinh ra khổ.
* Lại
nữa, của cải vào trong các pháp thật tướng rốt ráo không,
không phân biệt có lợi, không lợi. Thế nên, Bồ tát đối
với người lảnh thọ không cầu báo ân, đối với việc
bố thí không mong quả báo. Giả sử cầu quả báo, nếu người
kia không đền đáp thì sinh oán hận. Bồ tát nghĩ rằng: Các
pháp rốt ráo không, nên ta không có cho gì; nếu cầu quả
báo, hãy nên cầu Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác rốt ráo
không. Như tướng bố thí, nên không thấy có ích; vì rốt
ráo không nên cũng không thấy có ích. Như ậy, ở nơi Thí
ba la mật có được năm Ba la mật.
Bồ
tát lấy Giới ba la mật làm chủ, có thân, miệng, ý thiện
nghiệp, bố thí, đa văn, tư duy, trì giới giúp thành Vô thượng
Chánh đẳng Chánh giác; vì sức trì giới lớn nên tổng quát
gọi là Giới ba la mật, vì sao? Vì ở trong cõi Dục, việc
trì giới là trên hết, còn việc bố thí, đa văn, tư duy,
tu tập trí tuệ, vì tâm ở cõi Dục tán loạn nên đắc lực
mỏng manh. Như trong A tỳ đàm nói: Pháp để ra khỏi sự trói
buộc vào cõi Dục, Sắc và Vô Sắc chính là thiền định
thanh tịnh; pháp học, vô học, và Niết bàn, Bồ tát cho việc
trì giới v.v... ấy không hướng đến Thanh văn, Bích chi Phật
địa, chỉ an trú trong Giới ba la mật, không cướp mạng sống
của chúng sinh cho đến giới không tà kiến; đó là Giới
trợ đạo, đầy đủ mười giới thiện đạo. Bồ tát trú
trong hai thứ giới ấy mà bố thí cho chúng sinh. Nếu ân cần
cho ăn v.v... như trong phẩm đầu đã nói rõ. Ðều đem phước
ấy hồi hướng đến Phật đạo, không hướng đến Nhị
thừa, vì sao? Vì Bồ tát có hai thứ phá giới: Một là làm
mười bất thiện đạo; hai là hướng tới Thanh văn, Bích
chi Phật địa, trái với hai thứ ấy là hai thứ trì giới.
Ðược
Nhẫn ba la mật là Bồ tát ở trong Giới ba la mật muốn đầy
đủ Nhẫn nhục ba la mật. Nếu có chúng sinh đi đến cắt
xẻo thân thể từng mảnh đem đi, cho đến Bồ tát không sinh
một niệm giận, huống gì khởi lên thân, khẩu, ác nghiệp.
Hỏi:
Nhẫn nhục là đối với hết thảy việc xâm hại đều nhẫn
đưọc, cớ gì chỉ nói nhẫn trước việc cắt xẻo thân
thể?
Ðáp:
Vật được ưa đắm có trong, có ngoài. Trong là tự thân đầu,
mắt, tủy, não v.v...; ngoài là vợ con, châu báu v.v... tuy đều
là vật ưa đắm, nhưng vật ưa đắm bên trong sâu hơn. Có
người nói đắm đuối theo của cải mà chết, ấy cũng là
thân. Lại, người ta phần nhiều tiếc thân, có khi tiếc của,
vì tiếc của ít nên không nói. Lại, người ấy còn không
tiếc thân, huống gì tiền của! Thế nên chỉ nói việc lớn
là đủ nhiếp việc nhỏ.
Hỏi:
Bồ tát cho đến không sinh một niệm giận, đó là đối với
thân biến hóa hay là đối với thân cha mẹ sinh? Nếu đối
với thân biến hoá thời không có gì kì lạ; nếu đối với
thân cha mẹ sinh thì người chưa kiết sử, làm sao không sinh
một niệm giận được?
Ðáp:
Có ngưòi nói: Do phiền não nghiệp làm nhân duyên sinh thân,
Bồ tát trong vô lượng kiếp vì chúng sinh mà ưa tu tập từ
tâm, dầu có bị cắt xẻ cũng không giận, như cha mẹ lành
nuôi con dại, tuy nó đái ỉa trên thân, vì lòng quá thương
yêu mà không giận, lại thương nó không biết gì, Bồ tát
đối với chúng sinh cũng như vậy, những người chưa được
Thánh đạo đều như trẻ nít, ta là Bồ tát, nên sinh tâm
từ như cha mẹ, dầu chúng sinh có gây ác đến với ta, ta
không nên giận, vì sao? Vi chúng sinh bị phiền não sai sử,
không được tự tại.
* Lại
nữa, Bồ tát từ vô lượng kiếp,lại đây thường tu pháp
rốt ráo không, không thấy người hại, người mắng, người
lành, người dữ, hết thảy đều như huyễn, như mộng; những
người sân giận đều là vô minh; nếu ta đáp trả họ, thời
ta với họ không khác.
* Lại
nữa, Bồ tát nghĩ rằng: Chỗ đáng giận mà ta không giận
thời là lợi lớn.
Ðược
Tinh tấn ba la mật là ở trong Giới ba la mật phần nhiều
là hạng người xuất gia, thỉnh thoảng có hạng người tại
gia. Hết thảy người xuất gia đều được vô lượng giới
luật nghi, đầy đủ bốn mươi thứ thiên đạo, sâu vào thật
tướng các pháp, vượt quá Thanh văn, Bích chi Phật địa.
ba thứ giới ấy gọi là Giới ba la mật. Người tại gia không
có vô lượng giới luật nghi, thế nên không đầy đủ ở
trong Giới ba la mật. Bồ tát nghĩ rằng: Ta nay bỏ cái vui
thế gian mà vào đạo, không thể chỉ trú ở trì giới, vì
trì giới là trú xứ của các công đức khác; nếu chỉ được
trú xứ, không được các công đức khác thời được lợi
rất ít; thí như người ở trong hòn đảo châu báu mà chỉ
lấy được ngọc thủy tinh thời lợi rất ít. Vì thế nên,
Bồ tát muốn đủ năm Ba la mật nên thân tâm siêng năng tinh
tấn. Thân tinh tấn là đúng như pháp làm ra của cải dùng
đem bố thí; tâm tinh tấn là các ác tâm xan, tham v.v... hiện
đến phá sáu Ba la mật, không để cho vào. Ðược hai thứ
tinh tấn ấy rồi, nên nghĩ rằng: Hết thảy chúng sinh chìm
đắm trong sinh tử, ta nên cứu vớt, đặt lên chỗ cam lồ,
người Thanh văn chỉ độ một thân còn không nên giải đãi,
huống gì Bồ tát độ mình, độ chúng sinh mà giải đãi;
vì lẽ ấy nên ta không nên giải đãi, phế bỏ; tuy thân khổ
nhọc mà tâm không nên ngừng, vì cớ sao? Vì pháp Ðại thừa
này nếu không vận dụng thời bị bại hoại.
Ðược
Thiền ba la mật là Bồ tát ở trong Giới ba la mật hoặc vì
chưa được pháp vô sinh nhẫn nên gió phiền não thổi động
cây đại nguyện, muốn phá hoại Giới ba la mật ấy. Bấy
giờ nên cầu cái vui thiền định, trừ bỏ cái vui năm dục
lạc; cái vui năm dục trừ, nên giới được thanh tịnh, phiền
não tuy chưa dứt hết, cũng đã bị nhiếp phục nên không
thể gây loạn. Thí như rắn độc, vì bị sức chú thuật
nên độc không thể phun nhằm. Thiền là bốn thiền, bốn
định vô sắc, bốn tâm vô lượng. Bồ tát được thiền,
tâm tuy mềm dịu song vì an trú trong Giới ba la mật nên cũng
không thủ lấy Thanh văn, Bích chi Phật địa. Bồt tát nghĩ
rằng: Ta nên tu Thiền ba la mật, không vì Niết bàn Tiểu thừa,
cũng không vì quả báo, chỉ vì độ chúng sinh nên nói thật
tướng các pháp. Trí thật tướng ấy từ thiền định sinh,
tâm ấy không bị giác quán làm lay động, cũng không bị tham
dục, sân nhuế làm ô trược, buộc tâm một nơi thanh tịnh,
mềm dịu, thời phát sinh thật trí. Như nước đứng lặn
thời chiếu sáng phân minh. Bồ tát ở trong Giới ba la mật
được thiền ấy, được thiền định nên tâm thanh tịnh;
tâm thanh tịnh nên biết các pháp như thật. Pháp hữu vi do
nhân duyên hòa hợp sinh, hư dối. Bồ tát lấy mắt tuệ quán
sát không thấy pháp hữu vi ấy có thật. Pháp hữu vi có nhiều
tên gọi là tác pháp, hữu vi, số pháp, tướng pháp, hoặc
có hoặc không, vì hữu vi nên có thể nói vô vi; tướng hữu
vi còn không thể có được, huống gì vô vi.
Hỏi:
Pháp hữu vi là có tướng, pháp vô vi là không tướng, nay
sao trong pháp hữu vi lại nói không có tướng?
Ðáp:
Vô vi có hai thứ: Một là tịch diệt không có tướng, không
có hý luận, như Niết bàn; hai là đối đãi nhau, không có
nhơn nơi có mà sanh. Như ở tại miếu đường không có con
ngựa, thời có thể sinh vô tâm, vô tâm ấy là nhơn duyên
sinh phiền não, làm sao là pháp vô vi được? Vì Bồ tát không
thấy pháp có không, chỉ thấy các pháp như như, pháp tánh,
thật tế.
Hỏi:
Ông trước nói lìa"có" thời không có "không" nay sao nói thấy
như như, pháp tánh thực tế?
Ðáp:
Không thấy pháp hữu vi hoặc thường, lạc, ngã, tịnh, pháp
hư dối ấy nếu không có, tức là pháp thật. Vì thấy pháp
vô sinh nên có thể xa lìa pháp hữu sinh; pháp vô sinh ấy không
có định tướng có thể thủ đắc, chỉ có khả năng khiến
người ta xa lìa pháp hữu sinh hư dối, nên gọi là vô sinh.
Nếu có được trí tuệ như vậy, lại do sức phương tiện
và bổn nguyện bi tâm nên không thủ chứng Nhị thừa mà thẳng
đến Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác; ấy gọi là Bồ tát
ở trong Giới ba la mật được đầy đủ năm Ba la mật.
(Hết
cuốn 80 theo bản Hán)
- Hết
tập 04 -