Tập
5
Cuốn
84
Giải
thích Phẩm Ba Tuệ thứ 70
Kinh:
Tu Bồ Đề bạch Phật rằng: Bạch Đức Thế Tôn, nếu
các pháp không có sở vi, không có sở tác, không nên phân
biệt có ba thừa Thanh văn, Bích chi Phật và Phật thừa.
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Trong các pháp không có sở vi, không
có sở tác thời không có phân biệt; trong pháp có sở vi,
có sở tác thời có phân biệt. Vì sao? Vì người
phàm phu không nghe được Thánh pháp, chấp trước năm thọ
uẩn là sắc, thọ, tưởng, hành, thức; chấp trước Thí Ba
la mật cho đến Vô thượng chánh đẳng chánh giác. Người
ấy nghĩ có sắc ấy, được sắc ấy cho đến nghĩ có Vô
thượng chánh đẳng chánh giác ấy, được Vô thượng chánh
đẳng chánh giác ấy. Bồ Tát ấy nghĩ rằng, ta sẽ được
Vô thượng chánh đẳng chánh giác, ta sẽ độ chúng sinh.
Này Tu Bồ Đề, Ta dùng năm mắt xem xét còn không thấy được
sắc cho đến Vô thượng chánh đẳng chánh giác, người ngu
cuồng không có mắt mà muốn được Vô thượng chánh đẳng
chánh giác, độ thoát chúng sinh ư?
Tu
Bồ Đề bạch Phật rằng: Bạch đức Thế Tôn, nếu
Phật dùng năm mắt xem xét không thấy có chúng sinh có thể
độ, sao nay Thế Tôn được Vô thượng chánh đẳng chánh
giác, phân biệt chúng sinh có ba nhóm: Nhóm chánh định,
nhóm tà định, và nhóm bất định.
Phật
dạy: Này Tu Bồ Đề, Ta được Vô thượng chánh đẳng
chánh giác, lúc đầu không thấy có ba nhóm chúng sinh hoặc
chánh định, hoặc tà định, hoặc bất định, vì chúng sinh
có ý tưởng cho rằng có pháp, không pháp, Ta muốn trừ vọng
tưởng chấp trước ấy nên theo pháp thế tục mà nói có
được, chứ chẳng phải theo đệ nhất nghĩa.
Bạch
Đức Thế Tôn, chẳng phải trụ trong đệ nhất nghĩa được
Vô thượng chánh đẳng chánh giác ư? Phật đáp:
Không.
Bạch
Đức Thế Tôn, trú trong điên đảo được Vô thượng chánh
đẳng chánh giác ư? Phật đáp: Không.
Bạch
Đức Thế Tôn, nếu không trú trong đệ nhất nghĩa được,
cũng không trú trong điên đảo được vậy toan không có Thế
Tôn không được Vô thượng chánh đẳng chánh giác ư?
Phật
dạy: Không. Ta thật được Vô thượng chánh đẳng
chánh giác, không có chỗ trú hoặc nơi tướng hữu vi, hoặc
nơi tướng vô vi. Thí như người Phật biến hóa ra không
trú nơi tướng hữu vi, không trú nơi tướng vô vi mà người
biến hóa cũng có đến có đi, cũng ngồi cũng đứng.
Này Tu bồ đề, người biến hóa ấy hoặc hành Thí Ba la mật
cho đến Bát nhã ba la mật, hoặc hành bốn thiền, bốn tâm
vô lượng, bốn định vô sắc, năm thần thông, bốn niệm
xứ cho đến tám phần Thánh đạo; hoặc Không tam muội, Vô
tướng tam muội, vô tác tam muội; hoặc hành nội không cho
đến vô pháp hữu pháp không; hoặc bội xả, định chín thứ
lớp, mười lực của Phật, bốn điều không sợ, bốn trí
không ngại, đại từ đại bi, được Vô thượng chánh đẳng
chánh giác, chuyển Pháp luân. Người biến hóa ấy hóa
làm vô lượng chúng sinh có ba nhóm. Này Tu Bồ Đề, ý
ông nghĩ sao? Người biến hóa ấy có hành Thí Ba la mật
cho đến ở ba nhóm chúng sinh chăng? Tu Bồ Đề thưa:
Không. Này Tu Bồ Đề, Phật cũng như vậy, biết các
pháp như biến hóa, như người biến hóa độ chúng sinh biến
hóa, không thật có chúng sinh có thể độ. Như vậy,
Bồ Tát hành Bát nhã ba la mật giống như người Phật biến
hóa hành.
Tu
Bồ Đề bạch Phật rằng: Bạch Đức Thế Tôn, nếu
hết thảy pháp như biến hóa, vậy Phật cùng với người
biến hóa có gì sai khác?
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Phật cùng với người biến hóa không
có sai khác, vì sao? Vì Phật có tạo tác, người biến
hóa cũng có thể có tạo tác.
Bạch
Đức Thế Tôn, nếu không có Phật, riêng người biến hóa
có thể có tạo tác chăng? Phật dạy: Có thể
có tạo tác.
Tu
Bồ Đề thưa: Làm sao không có Phật mà người biến
hóa có thể có tạo tác?
Này
Tu Bồ Đề, thí như quá khứ có Phật hiệu là Tu kiến đa,
vì muốn độ Bồ Tát nên hóa làm Phật, xong liền tự diệt
độ. Vị Phật biến hóa ấy trụ nửa kiếp làm Phật sự,
thọ ký cho Bồ Tát hành giả xong mới diệt độ. Hết
thảy chúng sinh trong thế gian cũng biết Phật thật diệt độ.
Này Tu Bồ Đề, người biến hóa ấy cũng không sinh không
diệt. Như vậy, Bồ Tát hành Bát nhã ba la mật nên tin
biết các pháp như huyễn hóa.
Bạch
Đức Thế Tôn, nếu Phật và người Phật biến hóa ra không
có sai khác, làm sao khiến bố thí thanh tịnh; như người cúng
dường Phật, người ấy cho đến khi được Vô dư Niết bàn,
phước đức không cùng tận; nếu cúng dường vị hóa Phật,
người ấy cho đến khi được Vô dư Niết bàn, phước đức
cũng có thể không cùng tận ư?
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Phật vì thật tướng các pháp nên làm
ruộng phước cho chúng sinh và trời người; hóa Phật cũng
vì thật tướng các pháp nên làm ruộng phước cho chúng sinh
và trời người. Này Tu Bồ Đề, gác qua phước đức
gieo trồng được nơi Phật và hóa Phật ấy, nếu có thiện
nam tử thiện nữ nhân chỉ đem tâm cung kính niệm Phật, do
thiện căn ấy cho đến khi hết khổ, phước đức kia không
cùng tận. Này Tu Bồ Đề, gác qua việc tâm cung kính
niệm Phật ấy, nếu người thiện nam kẻ thiện nữ chỉ
dùng một cành hoa rải lên hư không và niệm Phật, cho đến
khi hết khổ, phước kia không cùng tận. Này Tu Bồ Đề,
gác qua việc tâm cung kính niệm Phật, rải hoa niệm Phật
ấy, nếu có người một lần xưng "Nam mô Phật", cho đến
khi hết khổ, phước kia không cùng tận. Như vậy, trong
ruộng phước của Phật gieo trồng, phước kia không cùng tận.
Vì vậy nên biết Phật và hóa Phật không có sai khác,, vì
thật tướng các pháp không có sai khác. Này Tu Bồ Đề,
Bồ Tát nên như vậy hành Bát nhã ba la mật, vào trong thật
tướng các pháp, thật tướng các pháp ấy không hư hoại;
đó là tướng Bát nhã ba la mật cho đến tướng Vô thượng
chánh đẳng chánh giác không hư hoại.
Tu
Bồ Đề bạch Phật rằng: Bạch Đức Thế Tôn, nếu
thật tướng các pháp không hư hoại, cớ sao Phật gọi các
pháp tướng, nói rằng là sắc, là thọ, tưởng, hành, thức;
là nội pháp, ngoại pháp; là thiện pháp, là bất thiện pháp,
là hữu lậu, vô lậu; là thế gian, xuất thế gian; là pháp
có tránh, pháp không tránh; là pháp hữu vi, pháp vô vi...?
Bạch đức Thế Tôn, như vậy toan không hoại pháp tướng
ư?
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Không, vì sao? Vì tướng danh
tự nên Ta chỉ bày các pháp để chúng sinh hiểu rõ, Phật
không phá hoại thật tướng của pháp.
Tu
Bồ Đề bạch Phật rằng: Bạch Đức Thế Tôn, nếu
do tướng danh tự nên Phật thuyết pháp để cho chúng sinh
hiểu rõ, bạch Thế Tôn, nếu hết thảy pháp không có danh,
không có tướng, làm sao dùng danh tướng để chỉ dạy cho
chúng sinh được hiểu?
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Theo pháp thế tục có danh có tướng,
thật không có chỗ chấp trước. Thí như người phàm
phu nghe nói khổ, chấp trước danh, theo tướng, còn Phật và
đệ tử không chấp trước danh, không theo tướng. Nếu
đối với danh chấp danh, đối với tướng chấp tướng, đối
với không cũng nên chấp không, đối với vô tướng cũng
nên chấp vô tướng, vô tác cũng nên chấp vô tác, thật tế
cũng nên chấp thật tế, pháp tính cũng nên chấp pháp tính,
vô vi cũng nên chấp vô vi? Này Tu Bồ Đề, hết
thảy pháp chỉ có danh và tướng, pháp ấy không ở trong danh
tướng. Như vậy, Bồ Tát chỉ ở trong danh tướng hành Bát
nhã ba la mật, ở trong danh tướng ấy cũng chẳng nên chấp
trước.
Bạch
Đức Thế Tôn, nếu hết thảy pháp hữu vi chỉ có danh tướng,
vậy Bồ Tát vì ai nên phát tâm Vô thượng chánh đẳng chánh
giác, chịu mọi sự lao khổ: Khi Bồ Tát hành đạo bố
thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, vào thiền định, tu
trí tuệ, hành bốn thiền, bốn tâm vô lượng, bốn định
vô sắc, bốn niệm xứ cho đến tám phần Thánh đạo; hành
không hạnh, vô tướng hạnh, vô tác hạnh, mười lực của
Phật cho đến đại từ đại bi?
Phật
dạy: như lời Tu Bồ Đề nói, nếu hết thảy pháp hữu
vi chỉ có danh tướng, thời Bồ Tát vì ai nên hành Bồ Tát
đạo? Này Tu Bồ Đề, nếu pháp hữu vi chỉ có danh tướng,
danh tướng ấy, tướng danh tướng không; vì vậy nên Bồ
Tát hành Bồ Tát đạo, được trí Nhất thiết chủng; được
trí Nhất thiết chủng rồi, chuyển pháp luân; chuyển pháp
luân rồi, lấy pháp ba thừa độ thoát chúng sinh. Danh
tướng ấy cũng không sinh, không diệt, không trụ dị.
Bấy
giờ Tu Bồ Đề bạch Phật rằng: Bạch Đức Thế Tôn,
Thế Tôn nói trí Nhất thiết chủng?
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Ta nói trí Nhất thiết chủng.
Tu
Bồ Đề thưa: Phật nói Nhất thiết trí, nói đạo chủng
trí, nói trí Nhất thiết chủng, ba trí ấy có gì sai khác?
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Nhất thiết trí là trí của Thanh văn,
Bích chi Phật; đạo chủng trí là trí của Bồ Tát; trí Nhất
thiết chủng là trí của Phật.
Tu
Bồ Đề bạch Phật rằng: Bạch Đức Thế Tôn, vì nhân
duyên gì nên Nhất thiết trí là trí của Thanh văn, Bích chi
Phật?
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Nhất thiết là chỉ cho pháp trong, pháp
ngoài mà Thanh văn, Bích chi Phật biết được, nhưng không
thể dùng trí Nhất thiết đạo, Nhất thiết chủng.
Tu
Bồ Đề thưa: Vì nhân duyên gì đạo chủng trí là trí
của Bồ Tát?
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Nhất thiết đạo, hàng Bồ Tát nên
biết, hoặc là đạo Thanh văn, Bích chi Phật, đạo Bồ Tát
phải biết đầy đủ, cũng phải biết đạo ấy độ chúng
sinh mà không tác chứng thật tế.
Tu
Bồ Đề bạch Phật rằng: Bạch Đức Thế Tôn, như Phật
nói Bồ Tát nên đầy đủ các đạo, không nên do đạo ấy
tác chứng thật tế ư?
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Bồ Tát chưa nghiêm tịnh cõi Phật,
chưa thành tựu tuệ giác cho chúng sinh, khi ấy chưa nên tác
chứng thật tế.
Tu
Bồ Đề bạch Phật rằng: Bạch Đức Thế Tôn, Bồ Tát
trú trong đạo nên tác chứng thật tế ư?
Phật
đáp: Không.
Bạch
Đức Thế Tôn, trú trong chẳng phải đạo tác chứng thật
tế ư?
Phật
đáp: Không.
Bạch
Đức Thế Tôn, trú trong đạo và chẳng phải đạo tác chứng
thật tế ư?
Phật
đáp: Không.
Bạch
Đức Thế Tôn, trú trong chẳng phải đạo chẳng phải chẳng
phải đạo tác chứng thật tế ư?
Phật
đáp: Không.
Bạch
Đức Thế Tôn, Bồ Tát trụ chỗ nào tác chứng thật tế?
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Ý ông nghĩ sao? Ông trú trong đạo,
vì không lãnh thọ các pháp nên sạch hết lậu hoặc, tâm
được giải thoát chăng?
Tu
Bồ Đề thưa: Không.
Ông
trú trong chẳng phải đạo lậu hoặc sạch hết, tâm được
giải thoát chăng?
Thưa
không, bạch Thế Tôn.
Ông
trú trong đạo chẳng phải đạo, lậu hoặc sạch hết, tâm
được giải thoát chăng?
Thưa
không, bạch Thế Tôn.
Ông
trú trong chẳng phải đạo chẳng phải chẳng phải đạo,
lậu hoặc sạch hết, tâm được giải thoát chăng?
Thưa
không, bạch Thế Tôn. Con không có chỗ trú, không lãnh
thọ các pháp, lậu hoặc sạch hết, tâm được giải thoát.
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Bồ Tát cũng như vậy, không có chỗ trú
nên tác chứng thật tế.
Tu
Bồ Đề thưa: Thế nào là tướng của trí Nhất thiết
chủng?
Phật
dạy: Vì một tướng nên gọi là trí Nhất thiết
chủng, đó là tướng các pháp tịch diệt. Lại nữa,
đối với hành, loại, tướng mạo, danh tự các pháp hiển
bày, thuyết giảng, Phật như thật biết, do vậy gọi là trí
Nhất thiết chủng.
Tu
Bồ Đề bạch Phật rằng: Bạch Đức Thế Tôn, Nhất
thiết trí, đạo chủng trí, trí Nhất thiết chủng, ba trí
ấy dứt kiết sử có sai khác, có cùng tận, có dư thừa chăng?
Phật
dạy: Dứt phiền não không sai khác. Chư Phật đều
dứt hết phiền não và tập khí, còn Thanh văn không dứt hết
phiền não và tập khí.
Bạch
Đức Thế Tôn, các người ấy không được pháp vô vi, có
dứt được phiền não ư?
Phật
dạy: Không.
Bạch
Đức Thế Tôn, trong pháp vô vi có thể có sai khác chăng?
Phật
dạy: Không.
Bạch
đức Thế Tôn, nếu trong pháp vô vi không có sai khác, cớ
sao nói người ấy phiền não tập khí dứt, người ấy phiền
não tập khí không dứt?
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Tập khí chẳng phải phiền não; thân
và miệng của hàng Thanh văn, Bích chi Phật có việc tợ như
tướng dâm dục, sân hận, ngu si, đó là tập khí, người
phàm phu làm nó thời mắc tội. Tập khí ba độc ấy
chư Phật không có.
Tu
Bồ Đề bạch Phật rằng: Bạch Đức Thế Tôn, nếu
đạo không có, Niết bàn cũng không có, cớ sao phân biệt
nói đây là Tu đà hoàn, Tư đà hàm, A na hàm, A la hán, Bích
chi Phật, Bồ Tát, Phật?
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Đó đều là do pháp vô vi mà có phân
biệt là là Tu đà hoàn, Tư đà hàm, A na hàm, A la hán, Bích
chi Phật, Bồ Tát, Phật.
Bạch
Thế Tôn, thật do pháp vô vi nên phân biệt có Tu đà hoàn
cho đến Phật ư?
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Thế Tôn nói có hai việc, đó chẳng
phải theo đệ nhất nghĩa; trong đệ nhất nghĩa không nói
có hai việc, vì sao? Vì trong đệ nhất nghĩa không có
ngôn thuyết. Vì Thánh đạo dứt kiết sử nên nói có
đời sau.
Tu
Bồ Đề thưa: Trong các pháp tự tướng không, đời trước
không thể có được, huống gì nói có đời sau: (tiền
tế, hậu tế)
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Như vậy, như vậy, trong các pháp có
tự tướng không, không có đời trước huống gì có đời
sau. Này Tu Bồ Đề, vì chúng sinh không biết các pháp tự
tướng không nên Ta nói đời trước đời sau; trong các pháp
tự tướng không đời trước đời sau đều không thể có
được. Như vậy, Bồ Tát nên vì pháp tự tướng không
mà hành Bát nhã ba la mật. Nếu Bồ Tát hành pháp
tự tướng không, thời không vướng mắc gì, hoặc nội pháp,
hoặc ngoại pháp, hoặc pháp hữu vi, hoặc pháp vô vi, hoặc
pháp Thanh văn, hoặc pháp Bích chi Phật, hoặc pháp Phật.
Tu
Bồ Đề bạch Phật rằng: Bạch Đức Thế Tôn, Thường
nói Bát nhã ba la mật vì nghĩa gì gọi là Bát nhã ba la mật?
Phật
dạy: Được đệ nhất độ hết thảy pháp đến bờ
kia, vì nghĩa ấy nên gọi là Bát nhã ba la mật. Lại
nữa, chư Phật, Bồ Tát, Bích chi Phật, A la hán dùng Bát nhã
ấy được qua bờ kia, vì nghĩa ấy nên gọi là Bát nhã ba
la mật. Lại nữa, phân biệt, trù lượng, phá hoại hết
thảy pháp cho đến vi trần, trong đó không có chút nào chắc
thật, vì nghĩa ấy nên gọi là Bát nhã ba la mật.
*Lại
nữa, các pháp như như, pháp tính, thật tế đều vào trong
Bát nhã, vì nghĩa ấy nên gọi là Bát nhã ba la mật.
*Lại
nữa, Bát nhã ba la mật không có pháp hoặc hợp hoặc tán,
hoặc sắc hoặc vô sắc, hoặc có thể thấy, hoặc không thể
thấy, hoặc có đối, hoặc không đối, hoặc hữu lậu, hoặc
vô lậu, hoặc hữu vi, hoặc vô vi, vì sao? Vì Bát nhã
ba la mật ấy vô sắc, vô hình, vô đối, là một tướng,
nghĩa là vô tướng.
*Lại
nữa, Tu Bồ Đề, Bát nhã ba la mật ấy hay sinh hết thảy
pháp, hết thảy lạc thuyết biện tài, chiếu sáng tất cả;
Bát nhã ba la mật ấy ma hoặc ma trời, Thanh văn, Bích chi Phật,
người, và các hàng Phạm chí, ngoại đạo; những người
oán thù, hung ác không thể phá hoại vị Bồ Tát hành Bát
nhã ba la mật, vì sao? Vì những hạng người kia đều
không thể có được trong Bát nhã ba la mật. Bồ Tát
ấy nên như vậy hành theo nghĩa Bát nhã ba la mật.
*Lại
nữa, Tu Bồ Đề, Bồ Tát muốn hành nghĩa Bát nhã ba la mật
sâu xa nên hành nghĩa vô thường, nghĩa khổ, nghĩa không, nghĩa
vô ngã, cũng nên hành nghĩa khổ trí, nghĩa tập trí, nghĩa
diệt trí, nghĩa đạo trí, nghĩa pháp trí, nghĩa loại trí,
nghĩa thế trí, nghĩa tha tâm trì, nghĩa tận trí, nghĩa vô
sinh trí, nghĩa như thật trí. Như vậy, Bồ Tát vì nghĩa
Bát nhã ba la mật nên hành Bát nhã ba la mật.
Tu
Bồ Đề bạch Phật rằng: Bạch Đức Thế Tôn, Trong
Bát nhã ba la mật sâu xa ấy, nghĩa với phi nghĩa đều không
thể có được, làm sao Bồ Tát vì nghĩa Bát nhã ba la mật
sâu xa nên hành Bát nhã ba la mật?
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Bồ Tát vì nghĩa Bát nhã ba la mật nên
nghĩ như vầy: Tham dục là chẳng phải nghĩa, nghĩa ấy
không nên hành; sân hận, ngu si là chẳng phải nghĩa, nghĩa
ấy không nên hành; hết thảy tà kiến là chẳng phải nghĩa,
nghĩa ấy không nên hành, vì sao? Vì tướng ba độc
"như" không có nghĩa, không có chẳng phải nghĩa; vì hết thảy
tướng tà kiến "như" không có nghĩa, không có chẳng phải
nghĩa. Lại nữa, Bồ Tát nên nghĩ rằng: Sắc chẳng
phải nghĩa, chẳng phải phi nghĩa, cho đến thức chẳng phải
nghĩa, chẳng phải phi nghĩa; Thí Ba la mật cho đến Vô thượng
chánh đẳng chánh giác chẳng phải nghĩa, chẳng phải phi nghĩa,
vì sao? Vì khi Phật được Vô thượng chánh đẳng chánh
giác, không có pháp có thể được hoặc nghĩa hoặc chẳng
phải nghĩa. Có Phật, không có Phật thì các pháp tánh
vẫn thường trú, không có nghĩa, không có chẳng phải nghĩa.
Bồ Tát hành Bát nhã ba la mật nên xa lìa nghĩa và chẳng phải
nghĩa.
Tu
Bồ Đề bạch Phật rằng: Bạch Đức Thế Tôn, cớ gì
Bát nhã ba la mật chẳng phải nghĩa, chẳng phải phi nghĩa?
Phật
bảo Tu Bồ Đề: Vì hết thảy pháp hữu vi không có tướng
làm, vì vậy nên Bát nhã ba la mật chẳng phải nghĩa, chẳng
phải phi nghĩa.
Bạch
Đức Thế Tôn, hết thảy hiền thánh hoặc Phật hoặc đệ
tử Phật đều lấy vô vi làm nghĩa, cớ sao Phật nói Bát
nhã ba la mật không có nghĩa, chẳng phải nghĩa?
Phật
dạy: Tuy hết thảy hiền thánh hoặc Phật hoặc đệ
tử Phật đều lấy vô vi làm nghĩa, nhưng cũng không vì vậy
tăng thêm, cũng không vì vậy giảm bớt. Thí như hư không
"như" không thể tăng thêm chúng sinh, không thể giảm bớt
chúng sinh. Như vậy, Bát nhã ba la mật của Bồ Tát không
thêm không bớt.
Bạch
Đức Thế Tôn, Bồ Tát học Bát nhã ba la mật vô vi được
trí Nhất thiết chủng chăng?
Phật
dạy: Như vậy, như vậy, Bồ Tát học Bát nhã ba la mật
vô vi ấy sẽ được trí Nhất thiết chủng, không vì hai pháp.
Bạch
đức Thế Tôn, pháp không hai có thể được pháp không hai
chăng?
Phật
dạy: Không.
Tu
Bồ Đề thưa: Pháp hai có thể được pháp không
hai chăng?
Phật
dạy: Không.
Tu
Bồ Đề thưa: Bồ Tát nếu không do pháp hai, không do
pháp không hai, làm sao được trí Nhất thiết chủng?
Phật
dạy: Không có gì được tức là được, vì thế được,
không có gì được.
Luận:
Tu Bồ Đề lại hỏi: Bạch Đức Thế Tôn, nếu hết
thảy pháp không có tướng tạo tác, tướng sinh khởi, làm
sao phân biệt có ba thừa? Phật chấp thuận ý ấy và
nói nhân duyên: Kẻ phàm phu chưa đắc đạo chấp trước
năm uẩn, cũng chấp trước pháp không, không tạo tác, không
sinh khởi cho nên sinh nghi, làm sao phân biệt có ba thừa?
Còn ông đã đắc đạo, không chấp trước năm uẩn, không
chấp trước pháp không, không tạo tác, không sinh khởi, cớ
sao sinh nghi? Trong đây Phật tự nói nhân duyên: Ta
dùng năm mắt xem còn không thấy các pháp sắc..., huống gì
người cuồng không có mắt mà muốn thấy được?
Tu
Bồ Đề hỏi: Nếu không có pháp, không có chúng sinh,
vì sao nói có ba nhóm chúng sinh?
Phật
đáp: Ta xem chúng sinh một nhóm còn không thể có được
thì làm sao có ba? Chỉ vì muốn phá trừ điên đảo cho
chúng sinh nên phân biệt có ba. Hạng người phá được
điên đảo gọi là nhóm chánh định; hạng người chắc chắn
không phá được điên đảo là hạng tà định; hạng người
gặp được nhân duyên thời có thể phá, không được thời
không thể phá điên đảo là thuộc nhóm bất định;
đều là nói theo pháp thế tục, chẳng phải chơn đệ nhất
nghĩa.
Hỏi:
Phật thật ở trong đệ nhất nghĩa đắc đạo, cớ gì đáp
với Tu Bồ Đề rằng không?
Đáp:
Phật dạy: Tu Bồ Đề vì hàng Bồ Tát mới phát
tâm nên hỏi, vì thế Phật đáp không, vì sao? Vì rong
pháp điên đảo chấp có còn không thể trú, huống hồ gì
trú trong đệ nhất nghĩa không có gì! Thế nên Tu Bồ
Đề nghi: Nếu không trú cả hai nơi, thời sẽ không có
Thế Tôn, không được thành Chánh giác ư? Nên Phật đáp:
Thật được đạo Vô thượng chánh đẳng chánh giác, chỉ
không trú chỗ nào. Tính hữu vi hư dối không thật,
tính vô vi không, không có gì của chính nó, cho nên không thể
trú. Trong đây Phật muốn nói rõ việc ấy nên nêu
ví dụ hóa Phật: Như hóa Phật không trú trong tính hữu
vi, không trú trong tính vô vi mà có thể đi lại thuyết pháp.
Hỏi:
Người biến hóa đi lại thuyết pháp thời có thể được,
làm sao có thể hành Thí Ba la mật được?
Đáp:
Không nói người biến hóa thực hành được, mà chỉ mắt
chúng sinh thấy tợ như có thật hành. Việc biến hóa
ấy như trong kinh nói, cho đến tu phiến đa. Ý Tu Bồ Đề
đã tin chịu, mỗi mỗi nhân duyên người biến hóa và Phật
thật không khác nhau, nhưng vẫn còn chút nghi nên hỏi Phật:
Nếu không có phân biệt thời phước đức cúng dường Phật
thật cho đến khi được Vô dư Niết bàn không cùng tận,
vậy phước đức cúng dường hóa Phật cũng không cùng tận
ư? Phật đáp: Cúng dường hóa Phật, Phật
thật, phước ấy không khác nhau, vì sao? vì Phật chứng
được thật tướng các pháp nên phước đức cúng dường
không cùng tận, hóa Phật cũng chẳng lìa thật tướng nên
cúng dường hóa Phật, tâm không thể khác, phước kia cũng
vậy.
Hỏi:
Hóa Phật không có công đức mười lực..., làm sao bằng Phật
thật?
Đáp:
Công đức mười lực... đều vào trong thật tướng, nếu
mười lực xa lìa thật tướng thời chẳng phải là Phật
pháp, bị rơi vào tà kiến điên đảo.
Hỏi:
Nếu như vậy, Phật thật, hóa Phật chắc chắn có thật tướng,
cớ sao nói đem ác tâm làm thân Phật chảy máu mắc tội nghịch?
Đáp:
Trong kinh chỉ nói đem ác tâm làm thân Phật chảy máu, chứ
không nói Phật thật hay hóa Phật. Nếu cúng dường hóa
Phật được đầy đủ phước, thời nếu đem ác tâm hủy
báng cũng phải mắc tội nghiệp; vì người ác định gọi
hóa Phật là Phật thật nên đem ác tâm làm Phật chảy máu,
bèn mắc tội nghịch.
Hỏi:
Nếu như vậy, cớ gì trong Luật tạng nói giết hóa nhân không
phạm giới sát?
Đáp:
Trong Luật tạng đều vì việc thế gian, nhiếp chế chúng
Tăng nên kiết giới, chứ không luận thật tướng, vì sao?
Vì theo Luật tạng có người, có chúng sinh theo giả danh mà
kiết giới, vì hộ trì Phật pháp nên không xem tội đời
sau nhiều ít. Lại, tội nặng đời sau trong Luật
lại xem nhẹ, như đạo nhân đánh chết trâu dê, tội nặng
mà giới nhẹ, còn đạo nhân tán thán người nữ thì đối
với giới là nặng mà tội đời sau lại nhẹ. Giết
trâu dê biến hóa thời mọi người không cơ hiềm cũng không
dị nghị nhưng tự mắc tội trong tâm; nếu giết trâu
dê thật và trâu dê biến hóa mà tâm không cho là khác nhau
thời mắc tội như nhau. Nhưng ý của Phật chế giới
là vì bị mọi người cơ hiềm nên là nặng, thế nên trong
kinh nói ý nghiệp rất nặng, chứ không phải thân nghiệp,
khẩu nghiệp. Như người làm việc bố thí lớn mà không
bằng người hành từ tam muỗi, vì hành từ tam muội xem chúng
sinh không có sở đắc nên tự được vô lượng phước; người
tà kiến dứt thiện căn, tuy không não hại chúng sinh mà bị
vào địa ngục A tỳ. Thế nên cúng dường hóa Phật,
Phật thật với tâm bình đẳng thời phước cũng bình đẳng.
*Lại
nữa, trong đây Phật nói, gác qua việc hóa Phật đầy đủ
tướng sáng, nếu có người thấy tượng đất đá mà có
từ tâm niệm Phật thời người ấy cho đến khi hết khổ,
phước kia không cùng tận. Lại, gác qua việc tượng
đất đá, nếu người có tâm cung kính, tuy không thấy tượng
Phật mà vì nghĩ đến Phật, dùng hoa rải giữa hư không để
cúng dường, phước ấy cũng được dứt hết khổ. Lại
gác qua việc rải hoa, chỉ một lần xưng "nam mô Phật", người
ấy cũng cho đến được hết khổ, phước kia không cùng tận.
Hỏi:
Tại sao chỉ xưng suông danh tự "Nam mô Phật" bèn được hết
khồ, mà phước kia không cùng tận?
Đáp:
Vì người ấy từng nghe công đức của Phật hay độ thoát
khổ già, bệnh, chết cho chúng sinh, nên hoặc cúng dường
nhiều ít và xưng danh hiệu Phật, được vô lượng phước;
cũng đến khi hết khổ, phước không cùng tận. Thế
nên, vì phước điền vô lượng nên tuy tâm nhu nhuyến bố
thí, phước kia cũng không cùng tận. Có các nhân duyên
và thí dụ như vậy nên Phật thật, hóa Phật không khác nhau.
Cúng dường nơi phước điền của Phật, phước kia vô lượng,
vì thật tướng hết thảy pháp không khác biệt.
Tu
Bồ Đề hỏi: Bạch Đức Thế Tôn, nếu thật tướng
các pháp không phá hoại nên hai Phật không khác, nay Phật
phân biệt thuyết pháp, nói ấy là sắc, ấy là thọ, tưởng,
hành, thức cho đến ấy là hữu vi, ấy là vô vi há không
phá hoại thật tướng các pháp ư?
Phật
đáp: Này Tu Bồ Đề, Phật tuy mỗi mỗi phân biệt thuyết
pháp, chỉ dùng ngôn thuyết muốn cho chúng sinh được giải
thoát, mà tâm Phật không vướng mắc gì. Nếu hai Phật
cùng nói với nhau không nên nói danh tự, vì chúng sinh không
hiểu kịp Phật nên muốn dẫn chúng sinh hiểu biết mà nói
thiện nói ác, như trong kinh Pháp Hoa nói ví dụ Nhà lửa, dùng
ba xe để dụ dẫn các người con ra khỏi nhà. Chỉ dùng
danh tướng thuyết pháp mà không phá hoại đệ nhất nghĩa.
Tu
Bồ Đề hỏi: Tuy dùng danh tướng vì chúng sinh thuyết
pháp, không có thật sự, như vậy há không hư dối ư?
Phật
đáp: Thánh nhân nói theo thế tục, trong đó không có
chỗ chấp trước danh tướng. Trong đây Phật tự nói
nhân duyên: Nếu phàm phu nói khổ thời chấp danh thủ
tướng, chư Phật và đệ tử miệng nói khổ mà tâm không
chấp trước, nếu chấp trước thời không gọi là khổ thánh
đế. Khổ đế tức là danh tướng, không có chơn thật
nhất định, phàm phu chấp trước cũng là danh tướng, không
có chơn thật nhất định, làm sao trong danh tướng "không"
lại chấp trước danh tướng "không"? Nếu trong danh tướng
không mà chấp trước danh tướng thời đối với Không ấy
cũng nên chấp trước Không; vô tướng cũng nên chấp trước
vô tướng, vô tác cũng nên chấp trước vô tác, cho đến
tính vô vi cũng nên chấp trước tính vô vi. Pháp ấy
đều như tướng khổ đế của phàm phu, chỉ có danh tướng,
danh tướng cũng không trú trong danh tướng. Bồ Tát
vào trong pháp môn danh tướng ấy trú trong danh tướng Bát
nhã ấy nên quán sát hết thảy pháp không có thật.
Tu
Bồ Đề hỏi: Nếu hết thảy pháp chỉ có danh tướng,
Bồ Tát làm sao phát tâm như trong kinh nói?
Phật
đáp: Nếu hết thảy pháp chỉ có danh tướng, trong danh
tướng, danh tướng cũng không; pháp ấy đều rốt ráo không,
vào Như, pháp tánh, thật tế; thế nên Bồ Tát có
thể phát tâm Vô thượng chánh đẳng chánh giác, cho đến
có thể dùng pháp tam thừa độ chúng sinh. Nếu pháp có
thật tướng nhất định, chẳng phải danh tướng tức là
không có sinh diệt, vì không có sinh diệt nên không có Khổ,
Tập, Diệt, Đạo, làm sao đem pháp Nhị thừa độ chúng sinh?
Nếu các pháp chỉ là danh tự suông không có thật, cũng không
sinh diệt, vì không sinh diệt nên không có Khổ, Tập, Diệt,
Đạo thời làm sao có thể độ? Nay Bồ Tát biết hết thảy
pháp danh tướng "không" thời xa lìa điên đảo của thế
gian, cũng biết danh tướng "không", cũng xa lìa danh tướng
"không". Như vậy, lìa có lìa không, ở vào trung đạo
có thể độ chúng sinh. Ý Phật muốn nói: Bồ Tát
hành Bát nhã trung đạo ấy được trí Nhất thiết chủng.
Bấy
giờ Tu Bồ Đề muốn nạn hỏi nên trước ấn định lời
Phật, mới hỏi: Thế Tôn nói trí Nhất thiết
chủng ư?
Phật
dạy: Ta nói trí Nhất thiết chủng.
Lại
hỏi: Phật thường nói ba trí, ba trí có gì sai khác?
Phật
dạy: Nhất thiết trí là trí của Thanh văn, Bích chi Phật,
vì sao? Vì Nhất thiết là trong sáu căn, ngoài sáu trần
mười hai nhập; trí Thanh văn, Bích chi Phật biết được tướng
chung của pháp ấy đều và vô thường, khổ, không, vô ngã.
Đạo chủng trí là trí của Bồ Tát. Đạo có bốn thứ
là: Đạo thọ phước lạc trong cõi nhân thiên; nghĩa
là gieo trồng phước đức thọ quả báo phước lạc trong
trời, người, cọng với ba thừa đạo thành bốn. Pháp
của Bồ Tát là dẫn đường cho chúng sinh, đưa vào trong đại
đạo. Nếu người không thê vào đại đạo thì đưa
vào Nhị thừa; nếu người không thể vào Niết bàn, thời
đưa vào phước lạc cõi người cõi trời, làm nhân duyên
cho Niết bàn. Đạo phước lạc của thế gian là mười
điều thiện và phước đức bố thí; ba mươi bảy phẩm trợ
đạo là đạo của Nhị thừa; ba mươi bảy phẩm trợ đạo
và sáu Ba la mật là đạo của Bồ Tát, Bồ Tát nên biết
rõ ràng các đạo. Bồ Tát dùng Phật đạo để làm lợi
mình, lợi người và dùng ba đạo kia chỉ vì chúng sinh; ấy
gọi là đạo chủng trí của Bồ Tát.
Tu
Bồ Đề hỏi: Cớ gì đạo chủng trí là việc của Bồ
Tát.
Phật
đáp: Bồ Tát nên đầy đủ hết thảy đạo, cùng đạo
ấy giáo hóa chúng sinh, tuy ra vào đạo ấy mà chưa giáo hóa
chúng sinh, nghiêm tịnh cõi Phật, thời không thủ chứng; khi
đầy đủ việc ấy, vậy sau mới ngồi đạo tràng thủ chứng.
Thế nên đạo chủng trí là việc của Bồ Tát.
Tu
Bồ Đề hỏi: Bồ Tát trú ở chỗ nào thủ chứng thật
tế? Ý Tu Bồ Đề muốn hỏi: Nếu ở trong đạo
thủ chứng thời việc ấy không đúng, vì có hai lỗi:
Một là người còn có kiết sử không thể có chánh trí rốt
ráo thanh tịnh; nếu có thời không khác gì với Phật,
nếu khác mà còn phiền não tập khí nên phải có sai lầm.
Hai là hết thảy pháp hữu vi đều là hư dối, do hòa hợp
nên có, giả danh không có chơn thật nhất định, thế nên
Phật đáp không. Bấy giờ Tu Bồ Đề hoặc
nghĩ rằng: Đạo mà Phật chứng được rất sâu, không
thể biết tận đáy, thế nên lại hỏi: Bồ Tát
trú chỗ nào thủ chứng thật tế? Phật hỏi ngược
lại Tu Bồ Đề.
Hỏi:
Cớ gì Phật không đáp thẳng mà hỏi ngược lại Tu Bồ Đề?
Đáp:
Tu Bồ Đề đối với đạo sở đắc rõ ràng không lầm, vì
quí chuông pháp sở chứng của Phật, đối với bốn câu hý
luận như còn có tâm chấp trước, không hiểu rõ nên hỏi.
Vì thế Phật lấy chỗ sở chứng của Tu Bồ Đề hỏi ngược
lại: Khi ông đắc đạo là ở trong bốn câu chứng
đắc ư? Đáp: Thưa không, con không có chỗ trú mà
được sạch hết lậu hoặc. Phật dạy: Ông
không có chỗ trú mà tâm được giải thoát, thời nên biết
Bồ Tát cũng như vậy, không ở trong bốn câu mà chứng thật
tế, cho nên Phật hỏi ngược lại.
Lại
có người hỏi: Trong bốn cách đáp, đây là đáp bằng
cách hỏi ngược lại.
Hỏi:
Tu Bồ Đề ở trong Kim cang tam muội tam được giải thoát,
cớ gì nói không trú trong đạo?
Đáp:
Trú là thủ tướng pháp thật có nhất định; người ấy
lại cầu thắng pháp vô vi nên không gọi là trú nơi pháp
hữu vi, vì không cần dùng nên không trú trong đó. Lại
có người nói: Danh tướng ấy trong pháp phàm phu còn
có phân biệt là Kim cang, là giải thoát; còn chứng được
pháp vô tướng thời không phân biệt gì. Phật vì pháp
vô tướng nên hỏi ngược lại Tu Bồ Đề: Ông không
nên lấy danh tướng mà hỏi, ông không nên lấy danh tướng
mà vấn nạn.
Trí
Nhất thiết chủng là trí của Phật. Trí Nhất thiết
chủng là trí thông suốt không ngại đối với hết thảy
pháp ba đời, biết rõ lớn nhỏ, tinh thô, không việc gì không
biết. Phật tự nói nghĩa của trí Nhất thiết chủng,
có hai tướng: Một là thông suốt thật tướng các pháp,
là tướng tịch diệt, như nước trong biển lớn, gió không
thể lay động, vì nó sâu thẳm, sóng mòi không khởi lên;
trí Nhất thiết chủng cũng như vậy, gió hý luận không thể
làm lay động; hai là đối hết thảy pháp có thể dùng danh
tướng, văn tự, ngữ ngôn thông suốt rõ ràng vô ngại, bao
nhiếp hai việc có không, nên gọi là trí Nhất thiết chủng.
Có người nói: Mười trí lực, bốn việc không sợ,
bốn trí không ngại, mười tám pháp không sinh đều là tướng
trí tuệ hòa hợp; ấy gọi là trí Nhất thiết chủng.
Lại có người nói: Từ Kim cang tam muội, thứ lớp được
vo ngại giải thoát nên hoặc lớn nhỏ, xa gần, cạn sâu,
khó dễ không việc gì không biết. Có vô lượng nhân
duyên như vậy nên gọi là trí Nhất thiết chủng.
Tu
Bồ Đề nghe xong hỏi Phật: Phật phân biệt trí tuệ
có cao, vừa, thấp, vậy phiền não do trí tuệ đoạn trừ
có sai khác chăng?
Phật
đáp: Không có sai khác. Khi đang đoạn trừ thời
có sai khác, đoạn trừ xong rồi thời không có sai khác; thí
như lưỡi dao có bén, lụt, nên khi chặt có chậm mau; khi chặt
xong không có sai khác. Như Lai đối với phiền não và
tập khí đều dứt hết, còn Thanh văn, Bích chi Phật chỉ
dứt phiền não mà tập khí đang còn.
Tu
Bồ Đề hỏi: Ba cách đoạn phiền não hư Phật nói là
hữu vi hay là vô vi? Phật đáp: Đều là vô vi.
Lại
hỏi: Trong pháp vô vi có thể có sai khác chăng?
Phật
đáp: Pháp ấy vô tướng, vô lượng, làm sao có
thể có sai khác?
Lại
hỏi: Nếu không có sai khác thời làm sao nói trong sự
đoạn trù ấy còn sót lại hay không còn sót lại?
Phật
đáp: Tập khí không gọi là phiền não thật; có người
tuy dứt tất cả phiền não mà nơi thân và miệng cũng có
tướng phiền não xuất hiện, phàm phu thấy nghe tướng ấy
thời khởi tâm bất tịnh. Thí như A la hán Mật bà tư
tra năm trăm đời ở giữa loài khỉ, nên nay tuy được thành
A la hán mà vẫn còn tập khí leo trèo cây cối, người ngu
trông thấy liền sinh kiêu mạn nói vị Tỳ kheo ấy giống
như khỉ; vị A la hán ấy không có tâm phiền não nhưng
còn có thói quen cũ. Lại như A la hán Tất lăng già bà
sa năm trăm đời sinh trong nhà Bà la môn, tập quen tâm khinh
miệt, nên khi được thành A la hán mà còn nói với thần sông
Hằng rằng: Tiểu tỳ phải ngưng chảy để cho ta đi
qua. Thần sông Hằng nổi giận, đến cáo tố với Phật.
Phật dạy ông sám hối, ông còn xưng là tiểu tì. Tập
khí của phiền não thân nghiệp và khẩu nghiệp như vậy,
hàng Tiểu thừa chưa dứt sạch, còn Phật không có việc ấy.
Như một Bà la môn ác khẩu, trong một lúc lấy năm trăm việc
mắng Phật, Phật không có sắc giận. Tâm Bà la môn bèn
hoan hỷ, liền trong một lúc lấy năm trăm việc hay tán thán
Phật, Phật cũng không có sắc mừng. Nên biết, phiền
não tập khí Phật đã sạch hết, lành và dữ không khác nhau.
Lại,
Phật khi mới đắc đạo, từ trong công đức thật đã tỏa
ra tiếng tăm tốt đẹp, chỉ có Phật tự biết; và việc
Bà la môn giết người con gái Phạm chí Tôn đà lị (Sondari),
đem xác bỏ bên Tinh xá để vu khống Phật, tiếng dữ đồn
xa, Phật đối với hai việc ấy tâm không đổi khác, cũng
không lo mừng. Lại, Phật vào làng Bà la môn khất thực,
mang bát không trở về, hoặc được hàng trời người cúng
dường, hoặc trong ba tháng phải ăn cơm bằng lúa nuôi ngựa,
hoặc trời Đế thích dùng món ăn trời để cúng dường,
hoặc Phật ở lại trong rừng A la bà già bị chông gai, gió
rét, hoặc ở trong vườn Hoan hỷ, ở trên tảng đá trắng
báu lớn của Chư thiên mềm dịu, trơn láng; hoặc nằm trên
tọa cụ của Chư thiên... đối với những việc tốt xấu,
lành dữ như vậy, tâm Phật không lo mừng. Lại như Đề
bà đạt đa đem sân tâm lăn đá đến Phật, hoặc La hầu
la đem tâm cung kính chấp tay lễ Phật, đối với hai người
ấy, tâm Phật bình đẳng thương yêu như yêu đôi mắt mình.
Có những điều gây loạn như vậy, Phật không có tư tường
dối khác. Thí như vàng thật, đốt, mài, dũa, sắc nó
không biến đổi. Phật trải qua các việc ấy, tâm không
có thêm bớt, nên có thể biết các tập khí phiền não yêu
ghét, Phật đều dứt sạch.
Tu
Bồ Đề thưa: Nếu trong thật tướng các pháp hoặc đạo,
hoặc Niết bàn, không có gì của chính nó, nếu không có gì
của chính nó thời cớ sao phân biệt đây là Tu đà hoàn,
đây là Bích chi Phật chưa dứt hết tập khí, còn Phật đã
dứt hết tập khí?
Phật
dạy: Ba thừa của bậc thánh đều do pháp vô vi mà có
sai khác. Tuy nhân nơi vô vi mà có sai khác, song đối với
pháp vô vi có thể nói được. Tu Bồ Đề muốn ấn định
lời Phật nên hỏi: Thật do pháp vô vi nên có sai khác
ư?
Phật
đáp: Theo danh tướng ngữ ngôn của thế tục nên có
thể phân biệt sai khác, còn trong đệ nhất nghĩa không có
phân biệt, vì sao? Vì trong đệ nhất nghĩa, hết thảy
đường ngôn ngữ dứt, hết thảy chỗ tâm hành dứt, chỉ
vì các bậc Thánh đã dứt kiết sử nên nói có đời sau;
đời sau là Vô dư Niết bàn.
Tu
Bồ Đề hỏi: Các pháp tự tướng không, nên đời trước
không thể có được, huống gì đời sau? Vì sao?
Vì nhân đời trước nên có đời sau?
Phật
hứa khả lời ấy: Vì chúng sinh không biết các pháp
tự tướng không, nên Phật nói đời trước đời sau, chứ
trong các pháp tự tướng không, đời trước đời sau không
thể có được, vì sao? Vì trước có sinh thời sau có
già chết! Nếu lìa già chết có sinh thời không chết
mà sinh? Cái sinh ấy không có nhân duyên?
Nếu trước có già chết sau có sinh, không sinh làm sao có già
chết? Trước và sau đã không thể có được thời
cùng một lúc cũng không thể có được? Vì
thế nên nói trong pháp tự tướng không, không có đời trước
đời sau. Phật dạy: Như vậy, như vậy, Tu Bồ Đề,
Bồ Tát nên do pháp không tự tướng mà hành Bát nhã, nội
ngoại pháp cho đến Phật pháp đều không vướng mắc.
Hỏi:
Từ trước lại đây thường nói tướng Bát nhã, cớ gì nay
còn hỏi?
Đáp:
Không chỉ hỏi tướng mà còn hỏi Phật thường nói Bát nhã
ba la mật, lấy nghĩa gì nên gọi là Bát nhã ba la mật?
Phật
dạy: Vì sự đệ nhất độ hết thảy pháp qua đến
bờ kia, gọi là Bát nhã ba la mật. Đệ nhất độ
là hàng Thanh văn dùng trí thấp độ mà qua; hàng Bích chi Phật
dùng trung trí mà qua, còn đối với hàng Bồ Tát dùng thượng
trí mà qua, nên gọi là đệ nhất độ.
*Lại
nữa, phiền não có chín: Thượng, trung, hạ mỗi bậc
có ba; trí tuệ cũng có chín bậc: Trí tuệ hạ hạ, là
trí từ độn căn Tu đà hoàn, cho đến trí thượng hạ là
trí của đệ nhất Thanh văn Xá lợi phất; bậc trí thượng
trung là trí Bích chi Phật; bậc trí thượng thượng là Bồ
Tát. Dùng thượng thượng trí độ thoát nên gọi là
đệ nhất độ. Đối với Thanh văn, Bích chi Phật chỉ
tướng chung độ thoát, nơi tướng riêng có phần ít.
Còn Bồ Tát đối với hết thảy pháp tướng chung, tướng
riêng đều biết rõ ràng, nên gọi là đệ nhất độ.
*Lại
nữa, khi Bồ Tát độ thoát, trí tuệ biết khắp pháp có thể
biết, còn hàng Nhị thừa đối với pháp có thể biết, trí
không biến khắp được, nên gọi là đệ nhất độ.
*Lại
nữa, đệ nhất độ là hàng Đại thừa phước đức, trí
tuệ, sáu Ba la mật, ba mươi bảy pháp trợ đạo đầy đủ
nên an ổn đi qua.
*Lại
nữa, chư Phật, đại Bồ Tát và chư thiên đều đến giúp
đỡ, an ổn được độ; như người cỡi thuyền bảy báu,
sửa sang dụng cụ đi đường đầy đủ, chắc chắn; trên
thuyền đủ thứ đồ ăn ngon, có người dẫn đường tốt,
lại gặp gió thuận, thời có thể vượt qua tốt đẹp.
Nếu người cỡi chiếc bè cỏ đi qua chỗ ghê sợ thời không
gọi là vượt qua tốt.
*Lại
nữa, Phật nói người ba thừa do Bát nhã ba la mật mà vượt
đến bờ bên kia Niết bàn, dứt mọi ưu khổ; vì nghĩa ấy
nên gọi là Bát nhã ba la mật.
*Lại
nữa, trong Bát nhã ba la mật, hết thảy pháp trong ngoài, lớn
nhỏ, tư duy, trù lượng, phân biệt, truy tìm cho đến nhỏ
như mảy bụi, không có cái gì bền chắc. Khi đến tướng
vi trần thời không thể phân chia; tâm tâm số pháp trong một
niệm cũng không thể phân chia; trong Bát nhã ba la mật ấy
tâm và sắc đều phá hoại, truy tìm không thể có được
chắc thật; vì nghĩa ấy nên gọi là Bát nhã ba la mật.
*Lại
nữa, Bát nhã là tuệ, Ba la mật là đến bờ kia. Bờ
kia là cùng tận bờ mé của hết thảy trí tuệ. Trí
tuệ là tướng không thể phá hoại, tướng không thể phá
hoại tức là Như, thật tế, pháp tính, vì nó thật nên không
thể phá hoại; ba việc đó nhiếp vào trong Bát nhã nên gọi
là Bát nhã ba la mật.
*Lại
nữa, Bát nhã ba la mật không có pháp với pháp hoặc hợp,
hoặc tán, vì rốt ráo không. Bát nhã ba la mật ấy không
sắc, không hình, không đối, chỉ một tướng đó là không
có tướng. Nghĩa ấy như trước đã nói. Có các
nhân duyên như vậy nên gọi là nghĩa Bát nhã.
Nay
sẽ nói nghĩa Bát nhã. Nghĩa là Bát nhã có thể sinh ra
tất cả trí tuệ, thiền định, lạc thuyết biện tài.
Do lực Bát nhã nên diễn thuyết một câu mỗi mỗi làm
trang nghiêm cùng kiếp không hết. Chỗ mặt trời mặt
trăng, sao không thể chiếu đến, Bát nhã ba la mật chiếu
được. Bát nhã phá bóng tối vô minh tà kiến. Ma
hoặc ma dân hoặc người cầu Thanh văn, Bích chi Phật, ngoại
đạo, người ác không thể phá hoại, vì sao? Vì Bồ
Tát hành Bát nhã, các người ấy đều không thể có được
ở trong Bát nhã.
*Lại
nữa, nếu hành giả nhất tâm tín thọ, đọc tụng thời các
người ác không thể tìm được chỗ thuận tiện, huống gì
hành giả nhớ nghĩ đúng, làm đúng như nói. Như vậy,
Bồ Tát nên hành nghĩa Bát nhã ấy. Nghĩa Bát nhã là
nghĩa vô thường, nghĩa khổ, không, vô ngã, trí bốn đế,
tận trí, vô sinh trí, pháp trí, loại trí, thế trí, tha tâm
trí, như thật trí nên hành Bát nhã. Bát nhã ấy như
biển cả có các báu vật hoặc lớn hoặc nhỏ, duy nhất là
ngọc như ý. Bát nhã cũng có các châu báu trí tuệ, đó
là: Bốn thánh hạnh vô thường, khổ, không, vô ngã,
mười trí, duy nhất có như thật trí giống như ngọc như
ý.
Hỏi:
Như phẩm trước nói, hành theo thường hoặc vô thường không
gọi là hành Bát nhã ba la mật, nay cớ sao nói: Hành nghĩa
vô thường... nên hành Bát nhã ba la mật?
Đáp:
Tôi đã đáp như trước: Vô thường có hai thứ:
Nếu tâm chấp trước hý luận và hý luận vô thường thời
không gọi là hành Bát nhã; nếu không có tâm chấp trước,
không hý luận vô thường là phá điên đảo chấp thường.
Lại không tự sinh tâm chấp trước, ấy gọi là hành Bát
nhã.
Hỏi:
Trong Tam tạng chỉ có mười trí, sao trong đây có thêm như
thật trí?
Đáp:
Thế nên gọi là Đại thừa. Đại pháp hay hàm thọ tiểu
pháp, tiểu pháp không hàm thọ được đại pháp.
Hỏi:
Mười trí có thể tướng riêng, còn như thật trí có tướng
gì?
Đáp:
Có người nói: Biết được thật tướng các pháp là
như như, pháp tính, thật tế, gọi là tướng như thật trí.
Trong đây Phật nói như thật trí là chỉ cho trí Phật có
được, vì sao? Vì người nào chưa sạch, còn có vô minh
thời không thể biết như thật. Hàng Nhị thừa và Đại
Bồ Tát tập khí chưa sạch nên không thể biết khắp hết
thảy pháp, hết thảy chủng, không gọi là như thật trí,
chỉ có Phật đối với hết thảy vô minh dứt sạch, không
còn thừa nên có thể biết như thật.
Hỏi:
Nếu ngoài Phật lại không có người nào có như thật trí,
thời hàng Nhị thừa làm sao được Niết bàn, hàng Bồ Tát
làm sao được vô sinh nhẫn?
Đáp:
Như thật trí có hai: Một là biến khắp, đầy đủ,
hai là chưa đầy đủ. Đầy đủ là Phật, chưa đầy
đủ là Nhị thừa và đại Bồ Tát. Thí như trong nhà
tối, vì cần việc nên đốt đèn; việc làm xong sau lại đốt
đèn, ánh sáng càng tỏ thêm. Nhà tối có hai phần, một
phần ngọn đèn trước đã trừ, phần thứ hai ngọn đèn
sau trừ. Bóng tối phần thứ hai hợp với ánh sáng ngọn đèn
đầu, nếu không như vậy thời ngọn đèn thứ hai vô dụng.
Như vậy, trí tuệ của hàng Nhị thừa và đại Bồ Tát tuy
đã phá vô minh, song phần vô minh, mà trí tuệ Phật trừ được
các người trên không thể trừ; không được nói ngọn đèn
đầu không chiếu sáng. Như vậy, không được nói trí
tuệ của hàng Nhị thừa, Bồ Tát là biết khắp như thật.
Trí biết khắp như thật là trí Phật, còn trí như thật là
trí chung của Nhị thừa và Bồ Tát.
Tu
Bồ Đề hỏi: Bạch Đức Thế Tôn, nếu trong Bát nhã
thâm sâu, nghĩa và phi nghĩa đều không thể có được, làm
sao nói Bồ Tát vì nghĩa Bát nhã thâm sâu nên hành Bát nhã?
Phật
đáp: Các phiền não tham dục là phi nghĩa không nên hành.
Các pháp có ba phần: Các phiền não tham dục là phi nghĩa;
các thiện pháp sáu Ba la mật... là nghĩa; sắc pháp
vô ký nên chẳng phải nghĩa chẳng phải phi nghĩa. Nếu
có người đối với phiền não và người gây phiền não sinh
tâm oán ghét, đối với các thiện pháp sáu Ba la mật và người
hành thiện pháp sinh tâm thương yêu, còn đối với sắc pháp
vô ký và người hành pháp vô ký sinh tâm ngu si thời như trong
kinh nói: Phàm phu khi thọ vui sinh tâm tham, khi thọ khổ
sinh tâm giận, khi thọ không vui không khổ sinh tâm si.
Thế nên nói Bồ Tát nên nghĩ rằng tham dục... là phi nghĩa,
không nên nghĩ cho đó là phi, như kinh nói rộng. Trong
đây Phật tự nói nhân duyên; pháp lành, pháp dữ, pháp vô
ký chỉ một tướng Như, không có nghĩa và phi nghĩa, vì tướng
Như không có hai, không có phân biệt.
*Lại
nữa, khi Phật đắc đạo không thấy một pháp hoặc nghĩa
hoặc phi nghĩa. Thật tướng các pháp dù có Phật hay
không có Phật vẫn thường trú, không khởi lên nghĩa và chẳng
phải nghĩa. Nếu biết như vậy tức là nghĩa, chỉ vì phá
trừ tâm phân biệt nên nói không nên hành theo nghĩa và phi
nghĩa. Như vậy, Bồ Tát nên hành Bát nhã ba la mật lìa nghĩa
và phi nghĩa.
Tu
Bồ Đề lại hỏi: Cớ gì Bát nhã ba la mật chẳng phải
nghĩa chẳng phải phi nghĩa?
Phật
dạy: Hết thảy pháp không có tướng tác khởi, không
có tướng năng tác, sở tác, làm sao Bát nhã lại khởi lên
nghĩa và chẳng phải nghĩa?
Tu
Bồ Đề lại hỏi: Nếu hết thảy chư Phật và đệ
tử đều lấy vô vi pháp làm nghĩa, cớ sao Phật nói Bát nhã
ba la mật không thể khởi tác nghĩa và chẳng phải nghĩa.
Phật
đáp: Hết thảy thánh nhân tuy lấy pháp vô vi làm nghĩa
mà không thêm không bớt. Trong kinh này nói thí dụ:
Như hư không Như, không thể thêm chúng sinh, không thể bớt
chúng sinh, vì hư không, không có pháp nên không có nghĩa và
chẳng phải nghĩa, huống gì hư không Như! Hư không tuy
không có pháp song hết thảy nhân gian nhân nơi hư không
mà có được sự tạo tác; Bát nhã ba la mật cũng như vậy,
tuy vô tướng vô vi, mà nhân nơi Bát nhã có thể tu các Phật
đạo, năm Ba la mật. Vì tâm chấp trước nên nói Bát
nhã không có nghĩa và chẳng phải nghĩa; không có tâm chấp
trước nên nói thật nghĩa đệ nhất. Vì theo thế tục
đế nên nói nghĩa, còn trong đệ nhất nghĩa đến không có
nghĩa.
*Lại
nữa, Bát nhã có hai: Một là hữu vi, hai và vô vi.
Học hữu vi Bát nhã có thể đầy đủ sáu Ba la mật, trú
trong mười địa; học vô vi Bát nhã, dứt sạch hết thảy
phiền não và tập khí, thành Phật đạo. Nay Tu Bồ Đề
hỏi Phật: Bồ Tát học vô vi Bát nhã được Nhất thiết
trí, làm sao nói không có nghĩa?
Phật
đáp: Tuy được Nhất thiết trí, chẳng vì hai pháp nên
được. Phân biệt thủ tướng gọi là hai pháp.
Lại
hỏi: Pháp không hai có thể được pháp không hai ư?
Phật
đáp: Không, vì sao? Vì pháp không hai tức là vô
vi. Vô vi không có tướng đắc và không đắc, vì pháp
vô vi không thể hành.
Lại
hỏi: Nếu do pháp không hai không được, thời có thể
do pháp hai được pháp không hai chăng?
Phật
đáp: Không, vì sao? Vì pháp hai hư dối, không
thật, làm sao hành pháp không thật được pháp thật?
Lại
hỏi: Nếu chẳng do pháp hai, chẳng do pháp không hai, làm
sao được trí Nhất thiết chủng?
Phật
đáp: Không có sở đắc tức là đắc. Trong đây
hai và không hai tức là không có phân biệt, đều không có
sở đắc. Không có sở đắc ấy không do có sở đắc
mà hành. Tuy hành pháp hữu vi, không có sở đắc ấy,
vì tâm không thủ tướng nên không có sở đắc, vì sao?
Vì hành hợp với không, vô tướng, vô tác vậy.
(Hết
cuốn 84 theo bản Hán).