| THƯ VIỆN HOA SEN |
c
|
||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
c
![]()
From:
balamon2001
Các
tiền bối sư huynh ơi
From:
"Tinh Thuy" <tinhthuy@h...>
HỎI: Chúng tôi được biết có một số vị sư ăn trường chay từ khi còn tu ở Việt Nam, nay qua đây lại bị bệnh tiểu đường và cũng có một số vị khác bị bệnh tim mạch, như vậy là saỏ Sao nói ăn chay chữa được bệnh? ĐÁP: Trước hết phải nói ngay rằng không một giai cấp hay thành phần xã hội đặc biệt nào, kể cả nhóm người khác biệt theo chế độ ăn uống hay khác biệt trong lãnh vực nghề nghiệp chuyên môn hay học vấn mà bệnh tiểu đường hay tim mạch lại tránh né không xâm phạm tớị Mặc dù ăn trường chay nhưng những nghiên cứu khoa học cho biết không phải 100% không bị bệnh, bách phân còn lại, dù là thiểu số, bị bệnh có thể là do những lý do khác mà một trong những lý do này theo đạo Phật thì có thể là do nghiệp bệnh. Tuy nhiên những nghiên cứu khoa học gần đây cho hay cơ thể của những nhóm dân tộc thiểu số người Mỹ gốc da đỏ, da đen và những dân tộc ở các quốc gia chưa phát triển thuộc loại biến dưỡng chậm (slow metabolizer) nay phải đổi sang một môi trường sinh sống mới với lối dinh dưỡng quá đầy đủ và sự hoạt động thể lực lại quá ít, mà cơ thể vẫn thói quen cũ (loại biến dưỡng chậm) do đó dễ-sinh ra bệnh. [13] Một vài thầy có thể cũng rơi vào trường hợp này do sự thay đổi môi trường sống tạo nên. Khi còn ở quê nhà quý thầy làm việc thể chất nhiều, ăn uống đơn sơ, bữa ăn chỉ là vài miếng đậu hũ chiên, xào hay kho mặn, vài miếng chao nhỏ, hay ăn với dưa chua, củ cải khô ngâm muốị Chắc chắn dưới con mắt nhìn của các nhà dinh dưỡng học là không đủ chất bổ dưỡng, nhưng cơ thể thuộc loại biến dưỡng chậm (slow metabolizer) nên không sao cả. Khi qua đến Hoa Kỳ, hoạt động thể chất không nhiều bằng ở Việt Nam mà lại ăn uống nhiều chất bổ dưỡng hơn, mặc dù là ăn chay, nên cơ thể không thích hợp và do đó dễ- phát sinh ra bệnh tiểu đường và tim mạch. Tưởng cũng cần nói thêm ở đây ngoài lý do thay đổi môi trường sống như đã đề cập, ăn chay theo lối người Việt chúng ta không mấy giúp cho sức khỏe tốt vì dùng quá nhiều dầu để chiên xào, quá nhiều bột ngọt, đường và các thực phẩm tinh lọc. Mặc dầu dầu thảo mộc không có chất cholesterol nhưng có lượng cao chất béo không bão hoà và khi chiên nhiều lần, có độ nóng lâu, dầu không bão hòa sẽ trở thành loại dầu có đặc tính giống như bão hòa mà người ta gọi là trans-fatty acids. Chất béo bão hòa (saturated fat) và trans-fatty acids là những chất béo không tốt, làm gia tăng chất cholesterol xấu LDL và đồng thời làm giảm cholesterol tốt HDL trong máu, do đó gia tăng mức nguy hiểm về bệnh tim mạch và đồng thời cũng làm cho chất insulin giảm hiệu năng hộ tống chất đường vào trong các tế bàọ [14] (Xin xem thêm bài Choesterol và Triglycerides) Vì
những lý lẽ trình bầy trên, tốt nhất là giảm tối đa
các chất béo, không nên chiên đậu hũ, nên luộc hay nấu
canh, hoặc nướng, vừa giản dị lại vừa bổ, hoặc lâu
lâu đổi bữa bằng đậu chiên và chỉ nên dùng lại dầu
cũ một lần, rồi đổ đi, đừng tiếc, vì nó sẽ làm hại
sức khỏe, vốn quí của kiếp ngườị Nên dùng loại dầu
canola, có bách phân chất béo bão hoà thấp nhất (4%) trong
tất cả các loại dầu thảo mộc hiện nay có bán trên thị
trường. Nếu dùng dầu để trộn xà lách thì nên dùng dầu
olive hay dầu faxseed oil, vừa thơm lại vừa tốt cho sức khỏe.
From: Phanthicuc@a.. Date: Mon Feb 25, 2002 3:29 pm Subject: Ăn chay và bệnh tiểu đường Trích Niệm Phật thành Phật; thượng tọa Thích Phước Nhơn: ..."...Thế gian thường nói ăn chay không đủ chất bổ dưỡng, làm cho người dễ sanh bệnh tật; kỳ thật chúng ta hãy vào bệnh viện, xem bệnh nhân đủ mọi bệnh trạng khác nhau, có mấy ai là người ăn chay. Những bệnh nan y như ung thư, gan, tiểu đường v.v..., không phải bệnh vì ăn chay mà do ăn thịt và uống bia, rượu quá độ. Ngày nay khoa học tiến bộ, các nhà nghiên cứu sinh tố, thực phẩm đã cho ta biết là thịt, bia, rượu, thuốc lá, mang nhiều bệnh tật đến cho loài người hơn là trái cây, rau cải, ngũ cốc. Các nhà khoa học khuyên mọi người nên ăn trái cây, rau cải, ngũ cốc nhiều hơn thịt để tránh những bệnh nan y như máu cao, ung thư...Chúng ta thử để một ký thịt và một ký rau cải vào một nơi nào đó trong vòng vài ngày, ta thấy rau cải sẽ có mùi hôi, rồi sau đó lại khô đi; nhưng ký thịt thì sẽ đi từ trạng thái hôi đến thúi, và sau đó sẽ sanh ra nhiều con dòi bò chung quanh miếng thịt... (trang 149) Thưa đạo hữu Balamon, Tôi xin post bài này lên để góp ý với đạo hữu. Về vấn đề các hòa thượng bị bệnh tiểu đường, có thể vì nhiều nguyên nhân khác hơn là ăn chay, đạo hữu ạ. Cháu tôi mới trên ba chục tuổi, không hề ăn chay một bữa nào, mà cũng bị tiểu đường. Nay cháu phải đi tập tại health spa mỗi ngày một giờ, thì lượng đường trong máu hạ xuống. Bác sĩ bảo lý do cháu bệnh là vì tối ngày cháu ngồi bên cái computer, ít hoạt động, mập phì, nếu muốn tránh bị bệnh lại thì từ nay cháu phải hoạt động nhiều hơn. Nhiều bạn tôi không hề ăn chay mà cũng bị tiểu đường, nhất là mấy người lớn tuổi, ít hoạt động, kể cà các tu sĩ thuộc các tôn giáo không ăn chay kiểu kiêng thịt động vật và nếu đạo hữu ghé thăm các phòng mạch bác sĩ, đạo hữu sẽ gặp nhiều cụ già ăn thịt mang bệnh tiểu đường. Kính chúc đạo hữu an lạc, Phan Thị Cúc
From:
"Le-Kim" <tamkien@h...>
Kính
thưa Ông Bà-La-Môn,
From:
"banbientap" <banbientap@m...>
Câu
hỏi của đạo hữu Balamon được xem là một thắc mắc chung
của nhiều người ăn chay và đã được chúng tôi đề cập
đến trong quyển sách "Quan Điểm Về Ăn Chay của Đạo Phật"
Kính, Tâm Diệu
From:
"viet92703" <phantanhai@v...>
Kính thư quý đạo hữu Tôi thấy lời đáp do đạo hữu Tịnh Thủy post lên đã giải đáp nhiều. Nhưng tôi xin phép có ý kiến thêm về tình hình ăn chay và bệnh, để rọi thêm vài khía cạnh khác, hy vọng làm lợi ích thêm. 1) Có thể vì thực phẩm không tốt. Một người bạn có cảnh giác tôi rằng có thể có vài lò giò lụa (mặn, đương nhiên) và đậu hũ vùng Quận Cam (và California) đang sử dụng hàn thẹ Về lâu dài sẽ gây bệnh ung thư, tiểu đường. Anh này nói là đậu hũ Nhật Bản an toàn hơn, dù khẩu vị đã khác chút đỉnh. Tôi không biết chính xác chỗ nàî Nên chỉ ghi nhận thôị Vì sự khẳng định hàm hồ nào cũng có thể gây thiệt hại cho business người khác một cách oan uổng. 2) Vì quá bổ dưỡng một cách vô ích. Các sư ni hải ngoại được đủ điều kiện nên ăn quá nhiều chất bổ dưỡng không cần thiết. Dĩ nhiên, không ai đòi hỏi phải giữ luật nhịn ăn sau giờ trưạ Nhưng kinh nghiệm cho thấy, truyền thống Tây Phương với bữa tối làm chính sẽ không có lợi cho sức khỏe (bụng trống khi đi ngủ sẽ tốt hơn), hay việc tụng kinh ngồi thiền đêm (thấy ngay tâm ý khác với những đêm để bụng trống). Thêm nữa, bữa ăn nào của hầu hết chư tăng ni hải ngoại đều là bữa tiệc, mà Phật tử nấu ăn toàn là thứ thiện chiến. Và khi chư tăng ni ăn ít hay không muốn ăn thì sợ người nấu buồn. Và các bà cụ công quả này thì cứ hối thúc Thầy "Thầy ơi, ăn giùm con đị.." vì đây là ruộng phước của các bà cụ mà... 3) Vì hoàn cảnh sinh hoạt. Hoàn cảnh nhà Thiền Trung Hoa, VN ngày xưa và nhiều nơi bây giờ là xã hội nông dân, nên có chỗ còn giữ luật một ngày không làm, một ngày không ăn, điều này có lợi cho sức khỏe chư tăng nị. Đa số tăng ni hải ngoại phải làm việc ở sở Mỹ, nên thì giờ cũng biến đổi, không giữ đúnh sinh hoạt được. Thậm chí có vài sư lại lơ là việc thời khóa tụng kinh (không dám bàn tới các Thiền Sư đă,c biệt). Dĩ nhiên, chúng ta không đòi hỏi phải 6 thời, hay 4 thời khóa một ngày, nhưng nên giữ công phu ít nhất 2 thời/ngày, vì đây chính là phép luyện khí công của nhà Phật. Tại Sài Gòn, cứ khoả ng 7 giờ chiều mỗi ngày là hầu hết các chùa mở Các khóa tụng kinh, niệm Phật, trì chú... và đồng bào tới tham dự Đông đảọ Còn công phu sáng thì khỏi nóị Nhưng ở hải ngoại, riêng tại Quận Cam, tôi đã giành 2 tuần lễ cách nay vài tháng, trong khoảng 6:30 PM tới 8:30PM xách xe chở Đứa con 7 tuổi đi hầu hết các chùa Quận Cam, vừa cho đứa con lạy Phật, cúng tiền các chùa để gieo nhân duyên lành, vừa để trao tặng các sư bộ CD Phật Học mà tôi và vài anh GDPT copy từ bản gốc của anh Bình Anson. Chỉ Thấy khoảng 1/3 chùa là có khóa đêm, còn thì 2/3 chùa đóng cửa im lìm, tằt đèn tối thuị Giả Sử Trong 2/3 chùa đó thử cho là có phân nửa có công phu đa (.c biệt, còn phân nửa thì làm gì? Cứ tà tà qua ngày thì cụ thể là sức khỏe cũng suy dần. Vì tụng kinh, niệm Phật, trì chú (Thiền thØi đương nhiên) thực sự mặt khác cũng là phép luyện nội công của nhà Phật. Hôm nào loạn tâm thì có thể thấy ngay phản ưng ở cơ thể. Nếu tụng kinh mà nhất tâm chừng vài tuần lễ thì sức khỏe có thể thay đổi liền, physically. 4) Vì tâm thân không chỉnh: tức loạn tâm, hay thiếu thể dục. Tới đây xin chia sẻ kinh nghiệm riêng. Tôi bình thường vẫn tập pháp Thiền trong 24 giờ giữ tâm theo lời chư Tổ dạî Nhưng vì hoàn cảnh nghề báo, nên nhiều khi phải phạm giớị Bình thường một ngày làm việc, ngồi ở computer trên sở và ở nhà, 14 hay 16 giờliền vẫn thấy khỏẹ Nhưng hôm nào phải viết bài bình luận thời sự, thì ngay khi về nhà lúc 7 giờ chiều là tự động lăn ra ngủ liền, không giữ được khí lực nữa, tới nửa khuya mới tỉnh. Bởi vì viết bài bình luận là phải phê phán, chỉ trích, chế giễu, chọc giận, hí lộng các lãnh tụ CSVN ạẤô dù mình viết đúng sự thật, thì việc nói lỗi người, chế giễu người cũng là phạm giới rồị Mà không viết thế, thì bài viết không haî Đã tu tỉnh, thì việc phạm giới lập tức có tác động trên cơ thể ngay, sức suy kiệt ngay vài giờ sau đó. Vaì năm trước, một lần tôi đứng dậy từ vị Trí đang ngồi thì tự nhiên hai chân sụm liền. Biết là ngồi ở computer quá nhiều giờ. Dù có tập Thiền thì chỉ là phần nội công, còn phần ngoại công vẫn cần tu luyện. Tôi bèn thể dục 24 giờ. Mỗi tối, khi về nhà, vừa xem TV giờ tin tức vừa đứng chạy một chỗ (kiểu quân trường ngày xưa). Khi đi từ bãi đậu xe, thay vì đi bộ thì chạî Ai cười mặc kệ Một thời gian sau, thấy chạy không đủ, bèn mua cặp tạ ankle weights để mang vào cổ chân, hiện tôi đang viết những dòn chữ này trong khi mang cặp tạ 10 lbs., mỗi chân 5 lbs., nghĩa là loại nặng (đi lên câù thang không nổi). Buổi tối ngồi vài giờ đồng hồ, hai chân mang cặp tạ cứ nhúc nhích, nhấc lên giở xuống liên tục. Để cho vui, khi mang tạ, tôi nghĩ là mình gánh bớt gánh nặng cho chúng sinh. Đôi khi tôi còn nhịn đói buổi tối, vì ăn đồ food to go mỗi ngày vẫn biết là lâu dài sẽ có hạị Thực sư vẫn chưa strickly ăn chay, vì phải dẫn đứa con 7 tuổi mỗi ngày mua cả Food to go cho cả nhà (vợ tôi làm ca 2, nên không nấu nướng gì được; vả Lại tại sao nấu, trong khi quanh nhà là gần chục tiệm food to go) nhưng lòng lúc nào cũng muốn dùng chay cả. Đó là kinh nghiệm giữ gìn sức khỏe mà tôi thấy có lợi cho hoàn cảnh hải ngoạị Hy vọng giúp ích cho các đạo hữu cùng hoàn cảnh, hay đang bệnh. Kính trình Cư sĩ Nguyên Giác PTH
From:
pkhanhdo@a...
Thưa các đạo hữu, Nhân đọc các bài tâm tình của quý đạo hữu, tôi cũng khởi tâm muốn chia xẻ với các đạo hữu chút kinh nghiệm riêng về vấn đề ăn chay và sức khỏe. Những băn khoăn của đ/h Balamon và đ/h Tâm Kiên cũng chính là những băn khoăn của gia đình tôi vào năm 1987, khi tôi bắt đầu ăn chay. Dạo đó, tôi rất yếu, thường bị nhức một bên đầu (thiên đầu thống), cổ thường bị đau cứng, rất khó xoay trở, nhiều khi đi làm cứ phải đeo cái đệm tì quanh cổ (thậm chí có hôm tôi đi bác sĩ vì bị đau bụng mà có cậu kia chỉ ngay vào cổ tôi reo lên : " Hốt bạc rồi!" Té ra cậu ta tưởng tôi bị xe đụng, đang có "case"), nên khi gia đình nghe tôi loan báo "sẽ ăn chay trường" thì mọi người đều chống đối, viện lẽ "không đủ chất bổ". Nhưng tôi không đầu hàng, lặng lẽ ăn giữa mâm cơm gia đình gồm nhiều thịt cá, vì bố các cháu đã nói :" Yêu cầu em không nói chuyện ăn chay với con cái". Tuy trong bàn có hai loại đồ ăn khác nhau, nhưng tôi khuyến khích các cháu nếu thích ăn rau thì cứ thò đũa vào gắp từ các đĩa đồ chay của tôi, không cần đến đũa riêng, muỗng riêng gì cả. Tôi không câu nệ, không chia cách người ăn chay và người ăn mặn, thâm tâm còn mong các cháu không ngại mà cứ thò đũa vào ăn ké món chay với tôi nhiều nhiều một chút. Thời gian qua đi, các cháu có gia đình, mâm cơm chỉ còn lại bố các cháu và tôi, vẫn có hai loại đồ ăn. Một hôm, bố cháu cao hứng, thám hiểm món chay của tôi. Đó là món đậu hủ om, tôi dùng loại trong hộp, thí dụ Hinoichi, Furama, v.v... (vì nó mềm và có ghi rõ các chất được pha chế vào). Nuốt xong, bố cháu tấm tắc:" Ờ, bùi ghê! Vậy mà anh cứ tưởng nó lạt nhách. Thấy nó trắng trợt, không hấp dẫn, vậy mà ăn cũng...OK". Từ đó, bố cháu thường xuyên xâm lăng bờ cõi món chay của tôi, và rồi cách nay khoảng sáu, bẩy năm, bố cháu ăn chay luôn, tuy đôi khi bạn bè hoặc con cái rủ thì cũng còn ăn "rau đứng cạnh thịt", hoặc "phở không thịt". Riêng tôi, tôi theo chế độ vegan, tránh tối đa tất cả những cái gì có liên quan đến động vật, kể cả sữa, trứng, giầy da, áo tơ, gấm, len, v.v... Đến đây, tôi xin tâm tình với các đạo hữu về những điều tốt mà tôi nghĩ rằng đã đến với tôi nhờ chế độ dinh dưỡng lành mạnh này. Thưa các đạo hữu, Theo với thời gian, sức khỏe của tôi cứ càng ngày càng khá hơn. Mười mấy năm trước, tôi rất yếu. Mỗi khi đi chợ, tôi thường phải ngồi nghỉ chân. Khi lễ bái, lúc đứng dậy, các bạn đạo phải kéo thì tôi mới đứng lên nổi, cùng với các bệnh mà tôi đã thưa ở phần trên. Nay thì tôi đã già hơn hồi đó cả trên chục tuổi, 67 tuổi ta rồi, vậy mà lại có thể đứng lên ngồi xuống nhẹ nhàng và các bệnh kể trên đã biến mất. Quanh năm, ngoại trừ lần đi check up, tôi không hề đi khám bác sĩ. Trong những mùa cảm cúm, tôi thường qua cầu, không bị nhiễm, đôi khi, thấy bắt đầu sụt sịt, tôi chỉ uống nước cam một ngày là bệnh biến mất tiêu. Bệnh hoạn cứ giảm dần như thế và khoảng từ bẩy, tám năm trở lại đây, vào mỗi giữa năm, khoảng tháng Sáu, tôi đi check up một lần, thử độ đường trong máu, đo áp huyết, chiếu điện để thăm dò ung thư ngực, đo cholesterol, v.v..., năm nào cũng được bác sĩ khen là perfect, thậm chí, khi tôi mới quyết định ăn chay trường, chính bác sĩ cũng khuyên tôi nên từ từ, nay ông chỉ cười, nói đùa: "Chắc bà có thần hộ mệnh siêng làm việc". Thần hộ mệnh của tôi là gì? Xin thưa với quý đạo hữu tôi tin rằng quả là tôi có những thần sau đây hộ mệnh tôi: 1-
Tôi ăn nhạt dần, xì dầu chấm rau luộc tôi pha thêm chanh
và nước chín
Do lười làm bếp, tôi không được ăn những món cầu kỳ. Nhờ vậy, thời gian nấu bếp của tôi rất ngắn và đồ ăn của tôi thường là đơn giản, không qua nhiều chế biến, nên lành mạnh. Theo kinh nghiệm của tôi, ăn uống chỉ là thói quen. Tôi đã quen ăn chay, không thèm thịt và không thấy ăn chay là khổ, cũng không thấy ăn chay là cao hay thấp, là giỏi hay dở gì cả, mà chỉ là thói quen, như người Tây phương quen ăn bánh mì, người Việt Nam quen ăn cơm, bình thường, vậy thôi. Tuy nhiên, do kinh nghiệm riêng về ăn chay, thấy có nhiều lợi ích cho sức khỏe, tôi xin trình bày với các bạn đạo mà tôi rất trân quý. Đồng thời tôi cũng thiết tha cầu mong quý vị Tăng Ni, xin các Ngài coi lại chế độ ăn uống và hoạt động của cơ thể, ngõ hầu có được sức khỏe dồi dào để dẫn đường cho chúng sinh. Xin cung kính, Liên Hương
From:
"Hoa Nguyen" <thanhhuy@e..>
Chào quý đạo hữu, Ăn chay, hay ngồi Thiền mà trị được bệnh hình như cũng không phải là điều mới mẻ. Nhưng chuyện kể rất thật từ kinh nghiệm bản thân của d/h Liên Hương làm cho nhiều người chúng ta thêm tin tưởng vào hai phương pháp trị liệu tự nhiên nàî Tôi xin góp vài ý nghĩ, chỉ để cho câu chuyện của d/h LH càng thêm đậm đà. Điều đáng chú ý là d/h Liên Hương cũng rất siêng tập thể dục, dù là theo phương pháp "tự nhiên".Tôi nghi Ï đây là một điều cực kỳ quan trọng. Trong mesg đầu tiên về vấn đề này, d/h Balamon cho là nhiều vị tăng ni ngoài nay dù ăn chay cũng bị các chứng tiểu đường, tim mạch như người ăn mặn. Có lẽ là vì thiếu vận động thân thể như hai đạo hữu Tâm Diệu và PTH đã viết. Nhờ thể dục cơ thể tiêu hoá được các chất mỡ, cholesterol, và calorie dư thừăcó nhiều trong đường, tinh bột). Phép thiền của PG nói chung không phải là luyện nội công như d/h PTH nói, mà chỉ chú trọng luyện "nội tâm". Cho nên tôi nghĩ ngồi Thiền không loại trừ được những chất bổ dưỡng mà khi thừa thải sẽ gây thành bệnh như đã nói nhiều Phép luyện công hay nội công trong PG tôi cho chỉ có ở các sư có liên hệ tới chùa Thiếu Lâm (hay một vài vị vừa tu hành vừa luyện võ). Phép luyện công đó qua các phương pháp thở sâu, giữ lâu hơi thở và nén hơi thởgiúp tiêu thụ nhiều calorie (nên sinh ra rất nhiều nhiệt), và họ cũng có những cách thức vận động tay chân theo thủ pháp nào đó thấy có trình bày ở nhiều sách. Người tu hành bình thường tôi nghĩ theo cách thức thiền hành là hay nhất. Vừa đi bộ chầm chậm vừa niệm Phật hay quán tưởng. Nhưng thời gian chắc phải chừng 2 giờ mỗi ngày mới có hiệu quả lâu dài Nhưng phần đông chúng ta khó có được khoảng thời gian này trong cuộc sống rất bận rộn ngày nay. Nhân đây, trong quyển Toạ Thiền Chỉ Quán của ngài Trí Giả có viết có thể dùng Thiền quán để trị nhiều thứ bệnh. Trong trang nhà của huynh Bình Anson có bài viết trị bệnh theo phương pháp Thiền Quán Nam Tông, và trong một quyển sách tôi có đọc một vị sư ỏ Miến Điện đã dùng thiền để trị được một chứng ung thự Khi có thời gian tôi sẽ dịch vài chương trị bệnh theo pháp Thiền Quán Tây Tạng. Ở đây, "chất liệu" để trị bệnh thường là phần "quán tưởng", tác động thẳng và sâu vào tâm thức, để làm phát sinh những ý tưởng tích cực, lành mạnh, an lạc, có công năng trị được bệnh. Tác dụng "phụ" của phương pháp "trị liệu" này là còn giúp ích rất nhiều cho việc tu hành. Hòa
From:
pkhanhdo@a...
Thưa quý đạo hữu, Bà con ta xưa ở quê nhà có câu "gương mặt táo bón" để chỉ trích người khó tính, mặt cau có. Bệnh bón này có vẻ mang tính chất "thân tâm nhất như", cơ thể mà không "thông suốt", quả là đôi khi cũng khiến cho đương sự cảm thấy bực dọc lộ ra nét mặt. Môn kinh nghiệm bản thân "thuốc không thuốc" trị bệnh này tôi đã mách nhiều người, hầu như tới chín mươi chín phẩy chín mươi chín phần trăm hết bệnh (hay là vì tôi chưa gặp bệnh nhân ngoan cố chăng?). Toa thuốc có thể dùng quanh năm, chỉ có lợi mà không có hại cho sức khỏe (bằng chứng là chính tôi, năm nay đã 67 tuổi rồi, mà vẫn chạy xe vù vù trên xa lộ):
Loại "thuốc không thuốc" này nấu dễ như nấu cơm thường, lại có nhiều chất xơ thành ra tỉ lệ tinh bột giảm đi, ăn lại rất ngon, như ăn xôi đậu xanh, mà đậm đà hơn. Tôi dám bảo đảm là dù có D/H nào bị bón kinh niên, sau ba ngày ăn môn "thuốc không thuốc" này, sẽ... thông suốt. Xin hãy thử môn "thuốc không thuốc" này trước khi dùng "thuốc" trị bón, để giúp cho cơ thể bớt ô nhiễm vì chất hóa học. Nếu vị nào sau ba ngày thử mà chưa ứng nghiệm, xin gặp "lang băm" Liên Hương, sẽ được biên thêm toa "nhúc nhích cái bụng" bằng cách nằm xuống rồi nhỏm dậy (Mỹ họ gọi là môn thể thao "Situps, for preventing back pain" ) 108 lần, mỗi lần một câu niệm A Di Đà Phật, sẽ thành công mỹ mãn. Có thể chia 108 cái situps ra làm nhiều lần trong ngày. Trân
trọng
Tái bút: Một
số vị có thói quen xóc muối vào với gạo nếp khi nấu xôi,
cho là để khỏi hôi mùi gạo. Tôi đề nghị nên bỏ thói
quen này vì đấy chỉ là truyền thuyết, không cần thiết,
mà lại đem thêm vào cơ thể nhiều chất muối. Thật ra, vì
có muối, nên nó tạo ra một vị đậm đà mà thôi. Chúng
ta có thể dùng thêm chất chấm bên ngoài, sẽ có vị đậm
dù với ít chất muối hơn
|
c
|
|||||||||||||||||||||||