|
|
c
Thật
là phước đức biết bao khi chúng ta hiểu được Phật Pháp
và thực hành Phật Pháp trong kiếp sống hiện tại. Ðó là
một điều hiếm quý vì hiện nay nhiều người còn đang say
sưa xuôi ngược trong dòng đời sinh tử, trong vòng ràng buộc
quẩn quanh bởi lòng tham dục, si mê và luyến ái.
Qua sự giác ngộ,
Ðức Phật đã chỉ cho chúng ta một con đường để chúng
ta tự mình thắp đuốc lên mà đi, để có thể tự kinh nghiệm
được chân lý bên trong mỗi chúng ta, tức là thấy được
chân tâm Phật tánh.
Muốn được như
vậy, chúng ta phải nỗ lực thực hành Phật Pháp trong đời
sống hàng ngày, sau khi chúng ta đã hiểu được Phật pháp
(bản đồ), biết được con đường mình sẽ đi và nơi sẽ
đến. Lúc này chính là lúc chúng ta phải buông bỏ bản đồ
xuống và cất bước lên đường. Lên đường là hành động
thực hành Phật Pháp, thực hành cho đến khi nào ta không còn
bám víu vào đâu nữa, không còn trụ chấp vào bất cứ một
sự việc gì hay một nơi nào nữa là chúng ta xem như đã giải
thoát.
Lẽ dĩ nhiên,
muốn được nhẹ nhàng thanh thản trên đường đi, chúng ta
phải học hạnh buông xả, buông xả những hành trang cồng
kềnh và nặng nề. Có hai loại hành trang, một thứ không
hình tướng và một thứ có hình tướng, tức là một loại
hành trang vật chất và một loại hành trang tinh thần.
Hành trang vật
chất là gì? chính là nhà cửa, xe cộ, ruộng vườn, tiền
của trong nhà băng, trong thị trường chứng khoán, cùng là
những tiện nghi vật chất cung ứng cho nhu cầu ăn ngon, mặc
đẹp và ở sang. Những thứ này chúng ta thấy được, sờ
được và cảm nhận dễ dàng và nếu bỏ được cũng không
khó khăn hơn thứ kia. Thứ kia chính là loại hành trang tinh
thần, không thấy bằng mắt, không nghe bằng tai hay không ngửi
bằng mũi được, nhưng nó tiềm tàng đầy rẫy trong mỗi
chúng ta. Ðó là những sự luyến ái, những ý tưởng, những
khái niệm, những quan niệm thành kiến, những kiến thức
học hỏi, và những tham muốn mong cầu không bờ bến. Hành
trang của chúng ta nặng nề khó buông xả chính là những thứ
này, thí dụ như lòng tham dục, tình nhiễm, tâm phân biệt
so đo tính toán, đến những khái niệm viển vông, tưởng
như tầm thường, như khái niệm về một quê hương tổ tiên
hay quê hương tâm linh nào đó cách xa nhưng không thể chia
lìa...
Nếu chúng ta đã
cất bước lên đường mà mang quá nhiều hành lý như thế,
chắc không bao giờ tới nơi. Vì thế việc buông xả là một
việc làm vô cùng cần thiết và là một thái độ vô cùng
can đảm. Thật vậy, phải có can đảm lắm, chúng ta mới
có thể buông xả những gì mà chúng ta hằng gom góp, ấp ủ
và nắm giữ.
Quan trọng nhất
là chúng ta cần phải buông lòng tham dục, tức những ham muốn
vào sắc đẹp, âm thanh quyến rũ, mùi vị ưa thích, một cảm
giác êm dịu ấm áp và những ý tưởng hay. Dính mắc vào
những thứ này sẽ thúc đẩy chúng ta làm hết chuyện này
đến chuyện khác để thỏa mãn lòng tham muốn không bờ bến
của mình.
Làm sao chúng ta
buông bỏ được lòng tham? Chúng ta tự hỏi tại sao chúng
ta thích cái hay cái đẹp, thích tiếng nói ngọt ngào, mùi
hương thơm nồng hay cái danh thơm. Có phải vì quan niệm chấp
thân của ta là thật không? Ðúng, vì quan niệm chấp thân
này là thật nên mới dẫn đến lòng tham muốn thu góp mọi
nhu cầu mà thân yêu thích. Trong các loại tham thì tham sống
lâu và sống sung sướng là mãnh liệt nhất. Vì tham sống
lâu và sống sung sướng, nên con người muốn có nhiều tiền
của và quyền tước địa vị, và vì muốn có nhiều thứ
như vậy nên phải đấu tranh giành giật. Cho nên muốn bỏ
lòng tham, chúng ta phải tin rằng kiếp sống thế gian là vô
thường, mạng người ngắn ngủi như hơi thở vào ra, xem thân
này là huyễn hóa, không có thực thể, niệm niệm sinh diệt
không ngừng, từng sát na biến hoại chẳng nghỉ. Tất cả
chỉ đưa tới khổ não, và trói buộc.
Ở miền Nam Việt
Nam, người ta dùng một trái dừa khoét rỗng bên trong, đục
một lỗ nhỏ vừa đủ lọt bàn tay con khỉ khi nó không nắm
lại. Họ cho vào đó một loại thức ăn có mùi vị mà loài
khỉ ưa thích. Con khỉ đánh được mùi hương vị sẽ tìm
đến, đưa tay vào lấy thức ăn và nắm giữ chắc lại. Thế
là nó bị mắc kẹt. Con khỉ chỉ có một lối thoát là buông
xả bàn tay ra. Chúng ta cũng như thế, chỉ cần buông xả lòng
tham dục là có được tự do giải thoát. Buông bỏ mọi dính
mắc, mọi bám víu và mọi quyến luyến là con đường đi
đến giải thoát.
Thật ra, việc
buông bỏ lòng tham dục không phải là một điều dễ dàng.
Nó đòi hỏi chúng ta phải nỗ lực thực hành nhiều phương
tiện tu tập khác nhau, như quán chiếu sự việc hay thiền
định. Tuy nhiên có một phương pháp trợ giúp những phương
tiện ấy, tương đối dễ thực hành, là chúng ta đơn giản
hóa cuộc sống hàng ngày của chúng ta.
Ðơn giản hóa
cuộc sống hàng ngày của chúng ta tức là giảm thiểu dần
các nhu cầu, trước là nhu cầu xa xỉ, thứ đến là nhu cầu
không cần thiết. Bớt những nhân duyên thế gian, như tiệc
tùng, họp mặt. Bớt đi đây đi đó, bớt nghe và bớt nói.
Quyết không mua những món đồ mới, dù là hàng sale nếu không
cần thiết và nên bố thí những gì mình có cho những người
nghèo khổ.
Từ việc giảm
nhu cầu sẽ dẫn đến giảm làm việc phụ trội, chỉ làm
vừa đủ để sống một đời sống giản dị. Ðơn giản
trong cuộc sống có một giá trị rất lớn, nó đem lại cho
chúng ta cảm giác tự do giải thoát và an lạc, vì chúng ta
bớt dính mắc, bớt ràng buộc, bớt chiếm hữu của cải.
Kinh nghiệm cho thấy người nào càng xả bỏ được nhiều
chừng nào càng có được tự do an lạc nhiều chừng nấy.
Việc ăn uống
ngủ nghỉ cũng thế, nên đơn giản, ăn vừa đủ để sống
mà tu tập giải thoát chứ không phải ăn để cho ngon miệng.
Không nên cầu kỳ và quá chăm sóc lo lắng cho thân thể này.
Thân này chỉ là chiếc bè, tạm dùng để qua sông sinh tử.
Tình cảm quyến
luyến vợ chồng, con cái, cha mẹ, anh em và bạn bè cũng vậy,
cũng nên giữ mức độ vừa phải và quân bình trong đời
sống thường ngày. Sách Phật dạy, họ là những chủ nợ,
những người có ân sâu, nghĩa nặng và oán thù dày lâu với
mình từ nhiều kiếp. Vì thế nên giảm thiểu tối đa việc
giao du, việc tổ chức thù tạc ăn uống cho gia đình con cái
và bè bạn. Không những tránh tạo nghiệp sát sinh, lại còn
có thể rủ bỏ dần tình cảm luyến ái, một thứ xiềng
xích trói buộc triền miên trong vòng sinh tử luân hồi.
Mọi việc không
phải một sớm một chiều mà làm xong, nhưng chúng ta phải
biết rằng, hôm nay tích cực hơn hôm qua, còn nếu không thì
chừng nào chúng ta mới buông xả bớt được. Ngày mai và
kiếp sau, chúng ta không biết cái nào sẽ đến trước. Một
hơi thở ra mà không thở vào thì uổng phí một đời, nếu
chúng ta còn chần chừ chưa thực hành hạnh buông xả.
Nguyễn Bích Phượng
x
|