THƯ VIỆN HOA SEN
Search| English| Mirrorsite
c
Home Kinh Ðiển Giới Luật Luận Giải Phật Học  Thiền Nguyên Thủy Tổ Sư Thiền  Niệm Phật Sử Phật Giáo Pháp Luận Tự Ðiển Phật Học  Dinh Dưỡng Chay Truyện Ngắn Diễn Ðàn Phật Pháp Index Tác-Giả
c
BÚT MÁU
(Tiếp Theo)


From:  "Nguyen Van Hoa" <nguyenvanhoa@a...> 
Date:  Thu Nov 28, 2002  12
Thưa các bác,
Cháu đọc câu chuyện <<Bút Máu>> nhưng không được hiểu rõ lắm, có lẽ vì thể văn xưa, như cháu không hiểu chữ quan lệnh trấn hay quan Tổng Đốc là aỉ...có phải là chức Governor bây giờ không? và một điều khác nữa, cháu không hiểu tại sao ông Lương Sinh một nhà thơ làm thơ ca ngợi ông Governor mà lại tạo nghiệp liên quan đến giết hại nhiều ngườị  Cháu nghĩ ông Governor ra lệnh chém giết thì ông ấy đã gieo nghiệp ác thì chính ông ấy sẽ phải lãnh quả chứ, sao lại bắt ông Lương Sinh, một nhà văn thơ chuyên làm thơ  Không lẽ ca ngợi cũng tạo nghiệp hở các bác.  Các bác vui lòng chỉ gìum cháụ Cháu cảm ơn các bác nhiều lắm.
Kính,
Cháu Hòa


From:  Huong Tra <lethihuongtra@y...> 
Date:  Fri Dec 6, 2002  4:10 am
Subject:  Re: Bu’t Ma’u

Chào cháu Hoà,

Câu hỏi của cháu đặt ra rất hay và cho đến nay chưa có cô bác nào trên diễn đàn trả lời cháu, nên cô trả lời cháu vì duyên khởi cũng do cô đưa câu chuyện này ra.

Có lẽ trước khi trả lời câu hỏi cháu đặt ra, thiết tưởng cô cần tóm lược nội dung câu chuyện.

Nhân vật chính của câu chuyện là Lương Sinh, một nhà văn và nhà thơ nổi tiếng, bị viên quan Tổng Đốc một vùng khéo léo mua chuộc bằng giai nhân, tiệc rượu, thi ca, xướng hoạ và những lời khen ngợi; nên đã dùng ngòi bút của mình làm thơ ca ngợi công đức của ông ấy.  Nhờ những bài thơ của Sinh mà quan Tổng Đốc đã thoát khỏi được cuộc thanh tra của viên Khâm Sai triều đình vì họ tin vào văn thơ của Sinh hơn là những tờ thư tố cáo của người dân lành.  Sau khi viên thanh tra trở về kinh đô, quan Tổng Đốc ra lệnh bắt giết tất cả những người đã tố cáo ông tham nhũng, hà hiếp dân lành.

Trong lúc đó, ở tỉnh lân cận, Sinh bị lâm bệnh nặng, đêm ngày thường nằm mơ thấy vô số oan hồn về báo oán.  Sinh cầm đến bút mực để viết thì mực trở thành mầu máu đỏ tươi bốc lên mùi tanh khủng khiếp.  Sinh không biết nỗi oan trái này từ đâu đến?  Sau nhờ sự phân tách và giảng giải sự việc của người Cậu ruột, Sinh lên đường trở lại vùng viên quan Tổng Đốc cai trị để thăm hỏi sự tình, mới hiểu ra rằng những bài thơ của mình tán thán ca ngợi viên Tổng Đốc đã che chở cho ông ta thoát khỏi cuộc thanh tra và là nguyên nhân gây nên sự giết hại nhiều dân lành.  Sinh hối hận không cùng.

Cháu Hoà ơi!
Không biết câu chuyện này là thật hay hư cấu, nhưng dù hư hay thật, nó cũng có thể xảy trong bất cứ xã hội nào, thời đại nào.

Lương Sinh, trong câu chuyện, được mô tả là người thông minh, văn thơ, thi phú giỏi, đã từ bỏ nghiệp võ để chọn nghiệp văn vì anh không muốn dính vào nghiệp sát do gươm dao có thể đem đến.  Anh muốn dùng văn chương chữ nghĩa để ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên, của tâm hồn con người; nhưng anh đâu biết rằng ngòi bút chứ không phải lưỡi kiếm của anh đã góp phần tạo nghiệp sát hại nhiều người, gây đau khổ tang tóc cho nhiều gia đình.  Quả thật anh không ngờ những bài thơ ca ngợi quan Tổng Đốc của mình đã tác hại nghiêm trọng, không những anh bị bạo bệnh  mà cón là gây chết cho bao người, gây đau thương cho nhiều gia đình.  Thật khó hiểu tại sao?

Lương Sinh, dù vô tình, nhưng có thể do sự thiếu hiểu biết, do tâm trí mê mờ bởi những tiếng khen của quan Tổng Đốc và do ảnh hưởng môi trường chung quanh thu hút bởi ngũ dục....

Tại sao thiếu hiểu biết lại gây nên nghiệp?  Do vì tâm trí của Sinh bị lấp khuất bởi những lời tán tụng của quan Tổng Đốc, nên anh không còn biết đâu là lẽ phải, không nhận biết sự lợi dụng khéo léo của ông ta, không biết tình tình của ông ta và không rõ hoàn cảnh nghèo khổ cơ cực của dân trong vùng; thế mà cứ làm thơ tán thán công đức của quan.

Thiếu trí tuệ, thiếu sự hiểu biết mà hành động dù chỉ bằng ý qua lời thơ cũng tạo thành nghiệp và mỗi nghiệp với duyên phụ trợ, đều có quả báo tương xứng.  Sinh bị mê mờ vì những lời khen của quan Tổng Đốc, cứ tưởng quan Tổng Đốc là tài giỏi anh minh, xứng đáng được chàng ca ngợi đáp lễ mà không biết rằng những lời khen tán dương của mình có thể tạo thành nghiệp.

Ngày xưa, vì được quan khen, quan chiêu đãi,  nên Lương Sinh khoái chí làm thơ khen lại.  Nhưng khen ngợi, tán thán không chân thật nên đã tự mang nghiệp vào mình.  Ngày nay cũng vậy, nhiều người cũng vì danh lợi, cũng vì muốn được người ta khen nên thường ca ngợi lẫn nhau, đâu có biết rằng nếu không có trí tuệ sáng suốt thì ngòi bút của mình sẽ gieo rắc sai lầm cho nhiều người và có thể cho cả những thế hệ mai sau, tuỳ theo sự ảnh hưởng của mình nhiều hay ít đối với cộng đồng xã hội.

Đối với tôn giáo, ảnh hưởng có thể còn nhiều hơn nữa.  Thí dụ một người tự cho mình là Thánh rồi được những người khác thiếu hiểu biết tâng bốc, xưng tán, khen ngợi, và cứ như thế lộng giả thành chân và người đó thấy mình là Thánh thiệt và do đó nói ra những lời sai với chân lý, dẫn dắt những người khác vào con đường tà....Thế là cả người khen và người được khen đều cùng nhau tác nghiệp và chắc chắn không nhân nào mà không sanh quả.  Chỉ còn chờ duyên với thời gian thôi.  Trường hợp của Sinh chỉ tác hại đến việc giết hại một số người, đem tang tóc đến cho một số gia đình, nhưng ở những trường hợp khác, ngòi bút, nếu không dùng những lời chân thật, có thể dẫn dắt con người đi ngược lại chân lý của từ bi trí tuệ, gieo rắc ác tâm cho bao nhiêu người qua nhiều thế hệ mới là những nguy hiểm gấp trăm ngàn lần.

Viết đến đây, cô hy vọng cháu hiểu được nội dung câu chuyện và lý do vì sao mà tiếng khen của Lương Sinh có thể tạo thành nghiệp dẫn đến cái chết của nhiều người và làm đau thương cho nhiều gia đình.  Đó mới chỉ là mối giây liên hệ nhân duyên quả báo của Lương Sinh với quan Tổng Đốc.  Biết đâu có thể còn có thêm những mối nhân duyên quả báo từ kiếp xa xôi nào của vị quan Tổng Đốc đối với những người liên hệ kia.  Thật ra, vấn đề Nhân Quả rất ư là phức tạp.  Nó rất trùng trùng điệp điệp,  chỉ có các bậc giác ngộ mới thấu triệt được mà thôi.  Cô chỉ tạm dùng lời thô thiển nói sơ để cháu tạm hiểu mà thôi. Còn chức Tổng Đốc trong chuyện, có thể bên Trung Hoa dùng để chỉ người đứng đầu một tỉnh hay nhiều tỉnh, tương đương với danh xưng Governor ở Hoa Kỳ cháu ạ.
Chúc cháu nhiều an lạc, học hành tiến bộ để giúp đời giúp đạo.

Thân mến,
Cô Hương Trà
 


x

c
Links Phật Giáo Thế Giới Thơ và Nhạc Phật Giáo Pháp Thoại Cảnh Chùa Việt Nam  Word Doc VNI Times E-mail Sitemap