|
|
c
<<Sau 49 ngày thiền
định dưới cội bồ đề, Đức Thích Ca Mâu Ni nhìn thấy
sao mai hoát nhiên đại ngộ>>. Vậy xin hỏi các huynh trước
và sau khi sao mai mọc, trong hai giai đoạn đó có gì khác nhau.
From: lamson
ngoha <ngohalamson@y...>
Date: Fri
Jan 4, 2002 5:11 am
Subject: Chánh
Niệm
Theo lịch sử đức Phật: <<Sau
49 ngày thiền định dưới cội bồ đề, Đức Thích Ca Mâu
Ni nhìn thấy sao mai hoát nhiên đại ngộ>>. Vậy xin hỏi
các huynh trước và sau khi sao mai mọc, trong hai giai đoạn đó
có gì khác nhau.
Kính,
Lam Sơn
From: phamdluan@a..
Date: Fri
Jan 4, 2002 11:30 am
Subject: Chánh
Niệm
KKT: Một
câu trả lời (trong số nhiều câu trả lời theo cách của
D/H NQ)
Trước lúc
sao mai mọc đó có một vị Thái Tử tên Tất Đạt Đa, quyết
đi tìm giải đáp cho vấn nạn Sinh, Lão, Bệnh, Tử của nhân
loại. Sau lúc sao mai mọc có một vị Phật tên Thích Ca có
đầy đủ hết Lão, Bệnh, Tử (historical facts)
Peace &
smile x 3
KKT
From: Phuoc
V Nguyen <hi-lwa@j...>
Date: Fri
Jan 4, 2002 2:53 pm
Subject: Re:
[hoasen-1] Chánh Niệm
HL (Viết theo cảm tính):
Trước đó, có một con chim
cú ị lên đầu của hoàng tử và hoàng tử nhìn con chim và
than rằng: X X mày!!! Mày hông biết đây là một hoàng tử
đã từ bỏ ngài vàng và đang ngồi một cách khổ sở để
tìm chân lý hay sao mà mày lại còn ị lên đầu tao tanh rình
vậy nè trời!!!
Sau khi sao mai mọc, cũng con
chim đó lại ị một bải nữa, lúc này Đức Phật mĩm cười
đầy đạo vị: - - Các pháp hữu vi quả thật là Khổ , Vô
Thường và Vô Ngã :-).
Mến
Hai Lúa
From: Bay Tran
<tranvanbay@ya..>
Date: Sat
Jan 5, 2002 4:39 am
Subject:Chánh
Niệm
Chào đạo
hữu Hai Lúa,
Đức Phật
là Đức Phật
Hai Lúa là
Hai Lúạ
Đạo hữu
nên nói năng thận trọng. Không nên đem những lời thô bỉ
gán vào kim khẩu Đức Phật Lịch Sử.
Bẩy Trần
From: Phuoc
V Nguyen <hi-lwa@j...>
Date: Sat
Jan 5, 2002 12:57 pm
Subject: Chánh
Niệm
HL: Được ý quên lời. XX mày!!!
: Sân
Mày không biết đây là một
hoàng tử ... : đi tu mà cònthấy mình tu có nghiã là bản ngãchưa
bị tiêu trừ. Chim ị lên đầu...: chim đâu có tội tình gì
đâu, Khi ông ta còn bản ngã thì chuyện chấp chặc vào này
nọ, rồi sanh ra than thân trách phận... bộ không xảy ra sao?
Đó là chuyện trước đó.
Còn chuyện sau khi sao mai mọc theo cảm tính thì Đức Phật
không có nói câu này à\?
Mến
Hai Lúa
From: Lythuyetxuong@ya..
Date: Sat
Jan 5, 2002 3:16 pm
Subject: Re:
Chánh Niệm
Thưa huynh
Hai Lúa,
Đệ là người
tu hành ít ỏi, chủ yếu là lý thuyết xuông, nên hễ có phim
nào nói về chuyện tu hành của thái tử Tất Đạt Đa thì
đệ rất khoái coi. Trong các phim đó, thái tử được mô tả
như là được đức vua Tịnh Phạn đặt vấn đề giáo dục
ngài rất nặng, mong sau này sẽ trở thành một minh quân. Trong
số tất cả các ông hoàng đến cầu hôn công chúa Da- Du-
đà-la, thái tử là người văn võ song toàn, nên được công
chúa thuận kết duyên.
Đệ nghĩ
rằng, là người được hấp thụ một nền giáo dục tốt,
thái tử không quen dùng những loại từ ngữ mà huynh "viết
theo cảm tính", gán vào miệng ngài đâu. Hay là huynh thường
lên, xuống, ra, vào, mấy cái từng trời của huynh như đi
chợ, huynh gặp "kẻ xấu" giả làm thái tử, nói năng bậy
bạ, nên "suy bụng kẻ xấu ra bụng thái tử", mới cao hứng
post lên diễn đàn Phật giáo mấy câu thuộc loại "văn hóa
đặc biệt" đó thôi.
Đệ tu hành
ít ỏi, hằng ngày chỉ tâm niện bồ tát Di Lặc, mong ngài
ghé qua, dùng cái túi vải bố bự tổ chảng, hớt đệ vào
đó, đem lên cõi trời Đâu Xuất của Ngài, thả đệ xuống
cái bịch, đệ lăn ra được, sẽ lóp ngóp bò dậy gãi đầu
gãi tai, mè nheo Ngài thổi đệ cái "phù", đệ bắn qua được
Tây Phương Cực Lạc, thế là đệ mãn nguyện lắm rồi. Đệ
nói thiệt đó, huynh mà không tin thì cứ lấy cái máy chiếu
phim của huynh, hoặc là cái máy ảnh siêu tốc độ ánh sáng
mà huynh mô tả đó rồi trắc nghiệm đệ, sẽ thấy đúng
boong, "một chăm phần chăm huynh ơi".
Kính chúc
huynh chân cứng đá mềm, tha hồ đi mây về gió,
Đệ
LTX.
From: lamson
ngoha <ngohalamson@y..>
Date: Sat
Jan 5, 2002 9:44 pm
Subject: Chánh
Niệm
Thưa các
huynh,
Mỗi năm, cứ đến ngày 15
tháng 12 âm lịch là Phật tử chúng ta lại kỷ niệm Phật
thành đạo, có nghĩa rằng ngày đó là cái mốc thời gian
mà thái tử Tất Đạt Đa trở thành Phật. Chuyện đó thì
ai cũng biết, kể cả tôi.
Điều tôi thắc mắc là hiện
nay có những vị dậy những pháp môn như "hằng sống với
ông chủ là giác ngộ rồi", hoặc "sống với giây phút hiện
tại là sống tỉnh thức, đủ rồi", không quan tâm đến chuyện
cần có một sự đột biến trong tâm thức như trường hợp
đức Phật, khi ngài nhìn thấy sao mai mọc, từ trạng thái
này, chuyển qua trạng thái khác, từ phàm phu chuyển thành
Phật (nên mới có từ ngữ "Phật thành đạo").
Cho nên tôi muốn nêu lên câu
hỏi có nội dung là:" Nếu ngày nào cũng như ngày nấy, thái
tử Tất Đạt Đa đều "sống với ông chủ", hoặc "sống
với hiện tại", cho đến khi qua đời, không có chuyện đặc
biệt gì xẩy ra, như chuyện đã xẩy ra cho thái tử khi sao
mai mọc, "-khiến cho hai giai đoạn trước và sau khi sao mai
mọc cuộc đời đức Phật khác hẳn nhau"-, thì Phật có "thành
đạo" không? Có nghĩa là cái mốc "thành đạo", hoặc "ngộ",
"kiến tánh" v.v..., có cần thiết trong đạo Phật không?
Xin các huynh giải đáp giùm
cho, tôi xin cảm ơn.
Kính,
Lam Sơn
From: "panptp1998"
<PANguyen@S...>
Date: Fri
Jan 4, 2002 10:47 am
Subject: Re:
Chánh Niệm
Có! Trước
đó chưa đại ngộ và sau khi thì hoát nhiên... theo như lịch
sử Lam Sơn đăng tải. Còn như muốn chắc chắn thì hỏi anh
HL để quay lại đoạn phim đó vậy!
AP
From: "Hoa
Nguyen" <thanhhuy@e..>
Date: Sun
Jan 6, 2002 8:34 am
Subject: Chánh
Niệm
Chào d/h Lam sơn,
Điều tôi thắc mắc là hiện
nay có những vị dậy những pháp môn như "hằng sống với
ông chủ là giác ngộ rồi", hoặc "sống với giây phút hiện
tại là sống tỉnh thức, đủ rồi", không quan tâm đến chuyện
cần có một sự đột biến trong tâm thức như trường hợp
đức Phật, khi ngài nhìn thấy sao mai mọc, từ trạng thái
này, chuyển qua trạng thái khác, từ phàm phu chuyển thành
Phật (nên mới có từ ngữ "Phật thành đạo".
D/h có thể trở lại với các
pháp tu đầu tiên mà Phật đã dạy như Bát Chánh Đạo. Thế
nhưng trong Bát Chánh đạo có nhấn mạnh đến Chánh Niệm,
Chánh Định. Từ Chánh Niệm mới đi tới Chánh Định và từ
Định mới tới Tuệ, được như đức Phật. Còn việc đó
có đột biến hay không thì tôi thật không rõ. Theo tôi biết
thì bây giờ người ta vẫn dạy Chánh Niệm để đi tới Chánh
Định, và các bài giảng của ngài Dalai Lam cũng nói như vậy.
Thật ra pháp tu giữ Chánh Niệm là pháp căn bản trong Thiền
Định Phật giáo, có trong các kinh dầu tiên, như Tứ Niệm
xứ, kinh Người biết sống một mình. Có thể có một thời
gian dài bị quên lãng, nay CN được nhấn mạnh lại, khi người
học Phật trở lại nguồn suối PG lúc ban đầụ Nhưng chắc
chắn nó không phải là thứ "thô thiển" đâu. Thật sự Thiền
tông Trung Hoa sau này cũng có nói tới, như an trú trong "đương
xứ".
Còn "sống với ông chủ"
là từ ngữ của Thiền tông, do vài thiền sư Trung Hoa dùng,
và có hai vị HT ở VN hay nhắc tới là HT Duy Lực và HT Thanh
Từ, có lẽ là do khi dịch sách Thiền Trung Hoa gần đâî Tôi
hiểu là sống với Bản Tâm,sau khi thấy đưọc Tánh, như
vậy cũng là đạt tới chỗ chứng ngộ trong Thiền. Nghe nói
cũng có sự đột biến.
H.
From: Phuoc
V Nguyen <hi-lwa@j...>
Date: Sun
Jan 6, 2002 11:18 am
Subject:
Chánh Niệm
<<On Sat, 5 Jan 2002 10:16:56
EST Lythuyetxuong@ạ.. writes:
Thưa huynh Hai Lúa,
Đệ là người tu hành ít
ỏi, chủ yếu là lý thuyết xuông, nên hễ có phim nào nói
về chuyện tu hành của thái tử Tất Đạt Đa thì đệ rất
khoái coi. Trong các phim đó, thái tử được mô tả như là
được đức vua Tịnh Phạn đặt vấn đề giáo dục ngài
rất nặng, mong sau này sẽ trở thành một minh quân.
Trong số tất cả các ông
hoàng đến cầu hôn công chúa Da- Du- đà-la, thái tử là người
văn võ song toàn, nên được công chúa thuận kết duyên.
Đệ nghĩ rằng, là người
được hấp thụ một nền giáo dục tốt, thái tử không quen
dùng những loại từ ngữ mà huynh "viết theo cảm tính", gán
vào miệng ngài đâu...>>
HL:
Kể lại
cho rõ (không có chuyện "theo cảm tính" trong này).
Chào Huynh
cùng các Bạn :-).
Vua nhà ta
chỉ có một hoàng tử duy nhất, mà các Thầy bói trứ danh
đều nói rằng sau này lại là một... thầy tu vĩ đại nhất
thế giới\.
Tất nhiên
phản ứng của Vua nhà ta đâu có vừa: Ông ta liền họp các
cố vấn lại và đã tìm ra phương cách để ngăn chặng chuyện
tu hành vớ vẫn, này nọ của hoàng tử:
Vua nhà ta
liền cho xây bốn tòa nhà, cùng với cung tầng mỹ nữ trẻ
đẹp và Vua nhà ta cấm không được nói về các chuyện đời
này nọ cho con mình nghe\. Một nét mệt mõi cũng không được
cho cho phép các vũ nữ biểu hiện. Trong bốn toà nhà này không
có chử mệt mỏi và đau bệnh, khám bệnh ... chỉ có ăn và
chơi, ca hát, nhảy múa, đến độ hoa cũng không được...
héo nữa... và tất nhiên mởi ngày là mổi "Nhất Dạ Đế
Vương".
Khỏi nói,
đây là một công trình nghiên cứu để phá tan tành cái tình
trạng đi tu của hoàng tử "ngay từ trong trứng nước": theo
nguyên tắc mà các cố vấn của nhà Vua đã tìm ra là: Không
cho hoàng tử đủ thời giờ để tồn tinh dưởng khí, khí
dưởng thần! Mà tinh khí không bảo tồn thì không cách gì
mà tu được.
Đến độ,
khi ông hoàng tử xin đi kinh hành để nhìn phong cảnh phiá
ngoài, thì Vua nhà ta liền truy quét tất cã các cảnh nghèo,
đói, già, bệnh, tử ... và không cho hoàng tử đi bậy bạ,
mà chỉ cho đi trên những Đại Lộ của kinh thành mà thôi,
bằng cách cho hoàng tử cởi... Voi.
Nhưng bất
phước cho Vua nhà ta:
Do được
ngồi cao :-). nên chỉ cần một thoáng thì hoàng tử nhận
ra được một cụ già, và không ai kịp phản ứng khi hoàng
tử nhảy phóc xuống con voi và biến dạng vào một ngã hẽm
để đối diện với cảnh bệnh, và chết khi hoàng tử chạy
ra bờ sông.
Mặt khác,
đúng là câu ngạn ngữ: Mưu sự tại nhân nhưng thành sự
tại Thiên" quả là không sai:-). khi cái ông tà lọt theo hầu
hoàng tử còn tò le, giảng giải cho hoàng tử nghe rằng:
Thưa hoàng
tử, ai cũng già, cũng bệnh, cũng chết hết!!! hoàng tử thì
ngây thơ nên hỏi một câu:Ai cũng bị vậy hết sao? Vậy là
Vua có bị không?
Ông này lại
tò le, gật đầu:Dạ Vua cũng bị mà hoàng tử cũng... bị
như vậy luôn!!! hoàng tử chết xững:Thế à!!!
Và sau đó
các Bạn đã biết chuyện gì xảy ra :-). Tất nhiên ông tò
le này bị Vua cho đi tàu suốt liền, nhưng may mắn thay các
cố vấn đã kịp thời ngăn cảng
lời bàn:
Cái hay của
chi tiết này là: Vua nhà ta vô tình làm cho hoàng tử quá ớn
cái cảnh ăn chơi rồi Và cái khác đời của hoàng tử là
chỉ cần nghe rằng: "ai cũng chết"!!!
Thì ông ta
tính cái chuyện làm sao mà thoát được cái cảnh này liền\.
Khác với
tụi mình là:
Tụi mình
thì ai cũng biết rằng: ai cũng chết (Tất nhiên) Những...
lại cứ tưởng rằng riêng mình lại là trường thọ nên
chuyện Giải Thoát không được đặc thành vấn đề mà...
chuyện công danh, sự nghiệp, phe nhóm mới là vấn đề và
vì vậy mà cứ mà bị luân hồi\.
Cái Vĩ Đại
và kỳ diệu của Đức Phật là ở chổ này đây
LTX:
Hay là huynh thường lên, xuống,
ra, vào, mấy cái từng trời của huynh như đi chợ
HL:
Cũng tại
Huynh giao banh ngon lành quá nên đệ mới đá một phát nữa.
Tất nhiên
là đệ có lên trên đó và điều tra, nhờ vào một chi tiết
rất là nhỏ được đề cập trong cuổn Đức Phật và Phật
Pháp của Nãrada. Là ngay lúc thành đạo thì có một ông tiên
canh sẳn đâu đó để thỉnh Đức Phật thuyết pháp độ
sanh, ông này phải thỉnh tới ba lần thì Phật mới chiụ.
Tại sao mà có cảnh... quan liêu như vậy?
[...]
Nhưng chuyện
này là rated R nên không nói được vì... không có lợi
Mến
Hai Lúa
From: Lythuyetxuong@a..
Date: Sun
Jan 6, 2002 7:51 am
Subject: Re:
Chánh Niệm
Thưa huynh
Hai Lúa,
Đệ cũng
rất thích cuốn Đức Phật và Phật pháp và kính trọng tác
giả là ngài Narada, vì ngài là một soạn giả có tinh thần
trách nhiệm, viết sách có kiểm chứng đàng hoàng, không cao
hứng thêm thắt bừa bãi. Thấy huynh dẫn chứng sách ngài
Narada, đệ chịu quá, nên cũng xin dẫn chứng sách ngài, đoạn
viết về thái tử Tất Đạt Đa, như sau:
..."...Hoàng
tử tuổi tuy còn nhỏ, nhưng tâm trí đã thuần thục. Khác
với những người chỉ biết tìm thích thú trong cuộc lễ,
hoàng tử ngồi tréo hai chân lại theo lối kiết già, trầm
ngâm lặng lẽ, chăm chú vào hơi thở, niệm sổ tức quán,
định tâm, và đắc Sơ Thiền...:...
..."...Mặc
dù kinh sách không chép rõ, hoàng tử Sĩ Đạt Ta chắc chắn
đã hấp thụ một nền giáo dục vững chắc...."...
..."...Thời
gian qua, thái tử Sĩ Đạt Ta càng trưởng thành, ánh sáng chân
lý càng soi rõ sự vật cho Ngài. Bẩm tánh trầm tư mặc tưởng
và lòng từ bi vô lượng vô biên của Ngài không để yên
cho Ngài một mình an hưởng những lạc thú tạm bợ của đời
vương giả..."...
..."...Thái
tử Sĩ Đạt Ta suy niệm như sau:...."...Đời sống tại gia
rất tù túng chật hẹp, là chỗ ẩn náu của bụi trần ô
trược, nhưng đời của bậc xuất gia quả thật là cảnh
trời mênh mông bát ngát! Người đã quen với nếp sống gia
đình ắt thấy khó mà chịu được đời sống đạo hạnh
thiêng liêng với tất cả sự hoàn hảo và trong sạch của
nó...."...
..."...Như
người lang thang bất định, Ngài đi tìm cái chi tốt đẹp,
trạng thái tuyệt đối vắng lặng, Ngài đến vị đạo sĩ
rất lỗi lạc Alarama Kalama và nói:
Này hỡi
đạo hữu, xin đạo hữu cho tôi thọ giáo và sống đời phạm
hạnh thiêng liêng dưới sự hướng dẫn của đạo hữụ.."...
(Trích trong
chương 1 "Từ đản sanh đến xuất gia" Sách "Đức Phật và
Phật pháp", tác giả Narada Maha Thera, dịch giả Phạm Kim Khánh,
chùa Khánh Anh ấn hành)
Thưa huynh
Hai Lúa,
Đọc đoạn
trên, chúng ta thấy thái tử có một nếp sống rất nghiêm
túc, tâm ý từ bi, nói năng khiêm tốn, đệ không thấy có
thể chen mấy câu" văn hóa đặc biệt" của huynh vào. Ngoài
ra, chuyện vua cha muốn Ngài bỏ quên chuyện tu hành, tặng
Ngài nhiều cung nga, thể nữ, cho Ngài đam mê tửu sắc, không
có nghĩa là đẩy Ngài vào con đường nói năng thô tục. Mỗi
gia đình đều có gia phong. Hoàng gia càng cẩn thận chuyện
ngôn từ, vì điều đó sẽ biểu lộ trình độ văn hóa.
Huynh chỉ
trích đức Phật quan liêu (lúc này Ngài đã thành Phật) như
sau: "Là ngay lúc thành đạo thì có một ông tiên canh sẳn
đâu đó để thỉnh Đức Phật thuyết pháp độ sanh, ông
này phải thỉnh tới ba lần thì Phật mới chịu.
Tại sao mà
có cảnh... quan liêu như vậy?
Thưa huynh
Hai Lúa,
Ngay trang
đó, có lời giải thích "tại sao". Sau lời thỉnh cầu lần
thứ nhất, lý do đưc Phật từ chối như sau:
..."...Không
cần phải phổ biến Giáo Pháp ngay lúc này. Người còn mang
nặng tham ái và sân hận không dễ gì thấu triệt. Người
tham ái chìm đắm trong đêm tối, không thấy được Giáo Pháp,
vì lòng tham ái bao phủ như đám mây mờ đen nghịt, vì Giáo
Pháp đi ngược dòng tham ái, Giáo Pháp sâu kín, thâm diệu,
khó nhận thức và rất tế nhị."
Sau lần thỉnh
cầu thứ hai, lý do đức Phật từ chối như sau:
..."...Người
còn vấn vương trong tham ái và sân hận, không dễ gì lãnh
hội được Giáo Pháp mà Như Lai đã chứng ngộ. Người tham
ái chìm đắm trong đêm tối, bị đám mây mù tham ái bao phủ,
sẽ không thấy được Giáo Pháp, bởi Giáo Pháp đi ngược
dòng tham ái, Giáo Pháp sâu kín, thâm diệu, khó nhận thức
và tế nhị. Vì suy ngẫm như thế, Như Lai chưa quyết định
truyền bá Giáo Pháp".
Thưa huynh
Hai Lúa,
Nếu đức
Phật có ngần ngại vì sợ dậy đạo cho "người tham ái"
thì cũng rất hợp lý thôi. Những người tham danh mà có chút
thần thông, nhiều khi đi quá xa, làm những điều bậy bạ,
có hại cho con đường giải thoát của họ mà cứ tưởng
mình là ông trời con. Vì "tham danh", nội ma Ngã Chấp nó dẫn
đi lang thang mà không tỉnh lại được, huynh ạ.
Cho nên các
Tổ thiền tông không cổ động chuyện thần thông, đôi khi
có vị thi triển thần thông, thường là sau đó tự mình chấm
dứt mạng sống, để tránh cho người đời khỏi hiểu lầm
mục tiêu của đạo Phật là đạt được thần thông, kỳ
thực, mục tiêu của đạo Phật là giải thoát ra khỏi sự
trói buộc của "CÁI TÔI", cái "BẢN NGÃ", cái con ma NGÃ CHẤP,
nó bịt mắt ta lại, dẫn ta đi lang thang vô định trong sáu
nẻo luân hồi.
Kính chúc
huynh an lạc,
LTX.
From: phamdluan@a...
Date: Sun
Jan 6, 2002 12:45 pm
Subject: Cha'nh
Nie^.m
KKT: D/H LS
muốn biết << chuyện đặc biệt gì >> xảy ra cho thái
tử khi sao mai mọc, -khiến cho hai giai đoạn trước và sau
khi sao mai mọc cuộc đời đức Phật khác hẳn nhau?
Hãy nghe chính
lời Phật TC nói ngay sau khi kinh nghiệm giác ngộ của Phật
xảy ra:
Through many
a birth in samsara have I wandered in vain, seeking the builder of this
house (of life).
Repeated birth
is indeed suffering!
O house-builder,
you are seen!
You will not
build this house again.
For your rafters
are broken and your ridgepole shattered.
My mind has
reached the Unconditioned;
I have attained
the destruction of craving.
Dhammapada
153 -154
Tức là <<
the builder of the house >> hay bản ngã (ego) đã bị << shattered
>> Đây là bằng chứng cho biết một người đã << thành
đạo >> hay << giải thoát >> hay chưa? Cho nên không cần
biết một người có bất cứ một kinh nghiệm tâm linh gì,
satori, giác ngộ, etc, mà nếu bản ngã chưa tiêu sạch thì
cũng chưa đi đến cuối đường!!!
Chúng ta
thường thích bàn bạc những lý thuyết cao siêu, nhưng thật
ra có vài định nghĩa rất đơn giản, chỉ cần theo đó là
đủ để << check >> lại sự tu chứng của chúng ta. Thí
dụ:
Không còn << THAM, SÂN, SI >> là Niết Bàn và A La Hán là
người << KHÔNG CÒN BẢN NGÃ >> Cho nên chỉ cần lấy
Tham, Sân, Si và Bản Ngã (ego) làm thước đo lường là sẽ
biết được trình độ của bất cứ một người tu nào, tu
sĩ cũng như cư sĩ!
Rất tiếc
rằng đối với các tu sĩ PG dường như có một giới luật
cấm không cho nói ra những điều mình chứng ngộ nên chúng
ta ít được đọc những kinh nghiệm chứng ngộ của các vị
đó.
Vì không
tìm thấy một cái report nào của một người tu theo PG kể
rõ ràng kinh nghiệm thực chứng << vô ngã >> như thế
nào nên KKT xin gửi lên kinh nghiệm của Eckhart Tolle, một người
không thuộc về một tôn giáo nào, một đường lối tu nào
và đã kể lại cái kinh nghiệm << chết bản ngã >> như
thế nào để các bạn có một khái niệm thế nào là <<
giải thoát >> và ít nhất là để trả lời cho thắc mắc
của D/H Lam Sơn.
Peace,
KKT
From: "Hoa
Nguyen" <thanhhuy@e..>
Date: Sun
Jan 6, 2002 4:30 pm
Subject: RE:
[vn-buđhism] Chánh Niệm
Đây là sự
hiểu lầm "ghê gớm" về tình trạng "ngộ" của Phật giáọ
Trước hết cái kinh nghiệm mà Eckhart Tolle trải qua, nếu chuyện
kể là đúng thật, thì nhiều người khác cũng đã trải qua,
y cứ theo nhiều chuyện kể của nhiều người bình thường
hay theo các tôn giáo nào khác như Hồi giáo, Thiên Chuá giáo,
nhất là những người tu khá khổ hạnh. Đó có thể là một
trạng thái lên cơn (trance), đôi khi có tính đồng bóng, mà
người trong cuộc không tự làm chủ được, không biết lúc
nào bắt đầu, lúc nào có thể chấm dứt, và sự việc xảy
ra ra saọ Có thể so sánh với trường hợp bị thôi miên,
ở đây là như tự thôi miên, hay bị một chứng tâm thần,
hoặc như kẻ dùng chất ma tuý để tạo ra các ảo giác.
Thiền Định
Phật giáo khác hẳn vì người trong Định biết rõ sự việc
diễn tiến trong tâm thức và nếu muốn, có thể biết chuyện
ở chung quanh. Họ có thể vào Định theo ý định và chấm
dứt buổi Thiền Định lúc nào tùy ý. Tuy cũng có những người
vào Định rất tình cờ, như ngay trường hợp của đức Thích
Ca Mâu Ni lúc 12 tuổi, theo chuyện kể mà nhiều người biết.
Ngươi ta kể lần đókhi ngồi dưới gốc cây trầm tư, ngài
bỗng đi vào Sơ Thiền. Quan hầu cận sợ , không dám làm kinh
động ngài. Kế đó nếu mục đích cao nhất của "giác ngộ"
là bỏ được Tham Sân Si, và Bản ngã như nói trên, thì người
đắc đạo đạt tới cái gì. Nếu cứ lặp lại mà không
cần hiểu ý nghĩa sâu xa câu nói thấy ở cửa miệng nhiều
người là "vô chứng đắc" thì thật ra có đúng không? Vì
trước và sau khi đắc đạo đức Thế Tôn có gì khác không?
Chắc chắn là có. Ngài đã thấy được Tứ Diệu Đế, Bát
Chánh đạo, con đuờng giải thoát và phương thức gỉai thoát.
Đó là vì ngài sở đắc được Trí Tuệ vô thượng. Cùng
lúc với lòng từ bi vô lượng muốn cứu độ cả chúng sinh.
Bỏ lại Tham, Sân Si hay bản ngã là những bước cần thiết
trên đường tu tập, nhưng những thứ đó chỉ mang tính tiêu
cực và tất nhiên không phải là cứu cánh của đạo Phật.
Mà ở mặt tích cực, phải đạt được tới Trí Tuệ của
Phật giáo để Giải Thoát.
From: phamdluan@a.. [mailto:phamdluan@a..]
Sent: Sunday, January 06, 2002 12:46
PM
Subject: Chánh Niệm
Không còn << THAM, SÂN,
SI >> là Niết Bàn và A La Hán là người << KHÔNG CÒN BẢN
NGÃ >> Cho nên chỉ cần lấy Tham, Sân, Si và Bản Ngã (ego)
làm thước đo lường là sẽ biết được trình độ của
bất cứ một người tu nào, tu sĩ cũng như cư sĩ!
Rất tiếc rằng đối với
các tu sĩ PG dường như có một giới luật cấm không cho nói
ra những điều mình chứng ngộ nên chúng ta ít được đọc
những kinh nghiệm chứng ngộ của các vị đó. Vì không tìm
thấy một cái report nào của một người tu theo PG kể rõ
ràng kinh nghiệm thực chứng << vô ngã >> như thế nào
nên KKT xin gửi lên kinh nghiệm của Eckhart Tolle, một người
không thuộc về một tôn giáo nào, một đường lối tu nào
và đã kể lại cái kinh nghiệm << chết bản ngã >> như
thế nào để các bạn có một khái niệm thế nào là <<
giải thoát >> và ít nhất là để trả lời cho thắc mắc
của D/H Lam Sơn.
Peace,
KKT
Hòa
From: Hoa Nguyen
[mailto:thanhhuy@e..]
Sent: Sunday,
January 06, 2002 4:30 PM
Subject:Chánh
Niệm
Trước hết
cái kinh nghiệm mà Eckhart Tolle trải qua, nếu chuyện kể là
đúng thật, thì nhiều người khác cũng đã trải qua, y cứ
theo nhiều chuyện kể của nhiều người bình thường hay theo
các tôn giáo nào khác như Hồi giáo, Thiên Chuá giáo, nhất
là những người tu khá khổ hạnh. Đó có thể là một trạng
thái lên cơn (trance), đôi khi có tính đồng bóng, mà người
trong cuộc không tự làm chủ được, không biết lúc nào bắt
đầu, lúc nào có thể chấm dứt, và sự việc xảy ra ra saọ
Có thể so sánh với trường hợp bị thôi miên, ở đây là
như tự thôi miên, hay bị một chứng tâm thần, hoặc như
kẻ dùng chất ma tuý để tạo ra các ảo giác.
Xin nói têm
phần trên cho rõ hơn và công bằng hơn. Nhiều tôn giáo khác
cũng có những cách tu tập và cũng vào Định như PG, tuy mục
đích mỗi cách khác nhaụ. Ngay trong PG cũng có nhiều pháp
môn Thiền Định hoàn toàn khác. Như ở Thiên Chuá giáo, có
người qua chiêm ngưỡng (contemplation)đức Mẹ, tượng Chúa,
hay cầu nguyện mà đạt tới một rạng thái tâm linh cao giống
như Thiền Định. Ở Hồi giáo, những người tu theo phái bí
mật, riêng biệt, như Sufism, cũng thường kinh nghiệm được
những lúc "xuất thần" như trong Định. Nhiều phái tu khác,
như Vô Vi, Xuất hồn ở VN cũng có những trạng thái Định
riêng. Nói chung, Ấn giáo, hay Yoga, và Đạo giáo, có lối tu
Thiền Định khá gần với đạo Phật. Nhưng mục đích và
mức độ sâu cạn của các thứ Thiền Định trên khác nhau.
Trường hợp
của Eckhart Tolle thì không thấy chứng ngộ được gì, phá
trừ được gì, nếu xét ở kết quả lâu dài tiếp sau đó.
Cho nên không thể lấy đó để so sánh với trường hợp "giác
ngộ", hay "chứng ngộ" trong Phật giáọ Thật ra, đọc các
tự truyện của nhiều thiền sư thời xưa, như các ngài Hám
sơn, Hư Vân, vẫn thấy được những kinh nghiệm chứng ngộ.
Hòa
Xem
Tiếp
 |