c
From:
Huong Tra <lethihuongtra@y...>
Date:
Mon Aug 19, 2002 5:17 pm
Subject:
Chuyện Buồn Mùa Vu Lan
Ðây
là một câu chuyện thật mà tôi được nghe từ một người
bạn. Chuyện kể rằng bà Lan, tuổi trạc lục tuần,
là một Phật tử đã từng tham dự các khóa tu thiền quán.
Gia đình bà theo đạo Phật, các con của bà đều đã thành
danh và một vài người đã lập gia đình với người theo
đạo Thiên Chúa.
Bà
Lan bị bệnh ung thư. Trong cơn nguy kịch, gia đình đã
thỉnh một vị sư đến làm lễ cầu an, nhưng qua ngày hôm
sau bà yếu quá, các người con theo đạo Thiên Chúa đã đưa
một vị Linh Mục đến làm lễ rửa tội (phép Bí Tích) để
bà đổi đạo (những người Thiên Chúa Giáo gọi là <<trở
về đạo>>). Trong buổi lễ rửa tội, vị linh mục cùng
với những người con theo Chúa đã nâng bà dậy, đeo dây có
cây Thánh Giá vào cổ bà. Bà Lan đã cố vùng vẫy phản
đối trước sự chứng kiến một cách thụ động của người
chồng và sự bất lực của người con trai theo đạo vợ chỉ
biết van lạy me: <<Mẹ ơi, xin mẹ tha lỗi cho con.. Mẹ
ơi, xin mẹ tha lỗi cho con..>>. Vài giờ sau bà ra đi.
Lễ
phát tang được tổ chức bằng hai nghi lễ Phật Giáo và Thiên
Chúa Giáo. Trong tang phòng có bàn thờ Phật và trên nắp quan
tài có cây Thánh Giá và một bên cầu cho linh hồn bà sớm
được hưởng nhan Thánh Chúa, còn bên kia cầu cho thần thức
bà sớm siêu thoát về cõi Cực lạc. Tuy nhiên, qua
ngày hôm sau lễ đưa đám hoàn toàn là nghi thức Phật Giáo.
Nghe
xong câu chuyện, lòng tôi bồi hồi xúc động, thương tiếc
thay cho người quá vãng. Không biết giờ phút lâm chung
thần thức bà đi về đâu, cung trời Ðao Lợi, Tha Hóa Tự
Tại hay thăm thẳm mịt mùng trên đường về.... Cả cuộc
đời tận tụy nuôi con, mà phút giây lìa đời bà lại bị
các con của bà bắt bà “trở lại đạo”. Than ôi !
Không hiểu các con của bà quan niệm về đạo hiếu như thế
nào?
Qua
nội dung câu chuyện buồn, có ba vấn đề mà tôi muốn nêu
lên đây để quý đạo hữu cùng thảo luận:
1.
Liệu có thể hòa đồng hai tôn giáo Phật và Chúa như
một vài qúy thầy Phật Giáo kêu gọi.
2.
Có thể coi như là tàn nhẫn khi cưỡng bách đổi đạo cho
một người đang trong tình trạng hấp hối, khi mà tinh thần
đang bối rối, không làm chủ được chăng?
3.
Theo Phật Giáo, không biết thần thức của một người trong
giờ phút lâm chung gặp phải nghịch cảnh như cảnh của bà
Lan sẽ đi về đâu?
Kính,
Hương
Trà
From:
tranbao (tranbao@Ureach.com)
Subject:
Re: Chuyện Buồn Mùa Vu Lan
Newsgroups:
soc.culturẹvietnamese
Date:
2002-08-20 10:54:36 PST
Nếu
khách quan thì thấy ngay là chuyện có thể xẩy ra hay không.
Hiện ở ngay Orange County, thủ đô tị nạn này chứ chẳng
xa xôi gì, có bà kia cũng đã từng dự tham dự khóa thiền
của thiền sư NH, vậy mà lúc gần chết lại bị chính con
dâu cưng và mẹ cô ta nằng nặc đòi phải “nhận Chúa”,
và con trai cưng thì cố mà tròng cây thánh giá vào cổ mẹ
trong khi bà ta cố gắng quay đi chỗ khác. Cô con dâu này vừa
giầu vừa sang! Me tôi ở nhà một mình cũng cứ bị người
ta tới tận nhà rủ bỏ đạo cũ theo đạo của họ Họ tích
cực lôi kéo như vậy vì có lời hứa “Chúa sẽ trả công
bội hậu”, che mất lương tâm rồi! Xin Chúa nhân từ mở
mắt cho cái bọn cuồng tín tàn nhẫn này!
Trần
Bảo
From:
Tuechieu@ạ..
Date:
Sun Aug 25, 2002 7:46 am
Subject:
Re: Chuyện buồn mùa Vu Lan
Thưa
đạo hữu Hương Trà và quý đạo hữu,
Ðạo
hữu Hương Trà hỏi :
(1)
Liệu có thể hòa đồng hai tôn giáo Phật và Chúa như
một vài qúy thầy Phật Giáo kêu gọi.
(2)
Có thể coi như là tàn nhẫn khi cưỡng bách đổi đạo cho
một người đang trong tình trạng hấp hối, khi mà tinh thần
đang bối rối, không làm chủ được chăng?
(3)
Theo Phật Giáo, không biết thần thức của một người trong
giờ phút lâm chung gặp phải nghịch cảnh như cảnh của bà
Lan sẽ đi về đâu?
Thưa
quý đạo hữu,
Về
vấn đề thứ 1 :
---
Trước khi có được câu trả lời về vấn đề này, có lẽ
chúng ta phải nhìn rõ những điểm khác biệt để coi bản
thân những điểm khác biệt ấy có thể "sống chung hòa bình"
không.
Chúng
ta thường nghe câu "đạo nào cũng là đạo, cũng dậy làm
lành lánh dữ". Ðiều đó mới nghe thì có vẻ như đúng, cũng
như nói "nước nào cũng có văn hóa, cũng dậy người ta điều
hay lẽ phải". Tuy nhiên, ai cũng thấy rằng cái lẽ phải của
nước theo chủ nghĩa tư bản có khác với cái lẽ phải của
nước theo chủ nghĩa cộng sản. Cũng như vậy, quan niệm về
"làm lành lánh dữ" của mỗi đạo cũng có những sự khác
biệt, đôi khi có thể coi như là trái ngược. Thí dụ như
đạo Phật dậy tín đồ tuân theo luật nhân quả và tu hành
để thanh lọc tâm ý, giải thoát khỏi vòng sinh tử luân hồi,
trở lại bản thể Phật Tâm, bình đẳng với chư Phật, nên
trên con đường hoằng pháp không trói buộc người khác, chỉ
ôn hòa giảng đạo, người ta không nghe lời, có khi còn phỉ
báng nữa, nhà truyền giáo chỉ bình thản, "làm lành" bằng
cách lặng lẽ rút lui, tôn trọng tự do của người khác,
không gây "Thánh chiến", vì tự biết là họ chưa đủ duyên,
chưa gieo nhân lành với nhà Phật.
Một
số đạo khác, trái lại, họ tự tin là đạo của họ mới
là chánh đạo, còn những đạo thờ bụt thần là tà đạo,
khi chết linh hồn sẽ bị đầy trong Hỏa Ngục đời đời,
nên họ vâng lời Chúa của họ, cố gắng cứu giúp bằng
cách nằng nặc lôi kéo những "kẻ ngoại" tội nghiệp kia,
đem linh hồn họ về làm tôi tớ Chúa, xin Chúa cứu rỗi,
họ tin rằng làm được "điều lành" này thì "kẻ ngoại"
được cứu khỏi Hỏa Ngục mà bản thân người làm được
chuyện lôi kéo cũng được "Chúa trả công bội hậu"!
Hai
mẫu người, hai mẫu quan điểm về "làm lành" khác nhau như
thế, xin nêu lên để chúng ta cùng nhau suy ngẫm coi có thể
nào hòa đồng được không.
Về
vấn đề thứ 2:
---
Do niềm tin như thế, những người "cưỡng bách đổi đạo
cho người sắp chết" không tự thấy là họ tàn nhẫn, mà
cho là họ đang tận tình giúp đỡ (có thế mới được Chúa
trả công bội hậu). Riêng tôi, tôi cho hành động này là
một vi phạm trầm trọng vào quyền làm người . Nhất là
đối với người mẹ sắp chết, sự áp bức, bạo hành của
những người con để cải đạo của mẹ như thế phải bị
coi như là đại bất hiếu . Biết bao nhiêu năm trời nuôi
nấng con, cho con ăn học đỗ đạt, có danh phận với đời,
nay đến lúc bản thân người mẹ đã hơi tàn lực kiệt,
như con cua lột, không còn sức chống cự, lại bị chính những
người con ép phải rời bỏ tín ngưỡng mà bản thân mình
đã theo suốt đời, choàng vào cô? cây thánh giá xa lạ, mà
vì vào giờ phút sắp lìa đời sức đã gần tàn, đã yếu
quá không còn chống cự nổi, tâm thần người mẹ lúc đó
cay đắng biết là bao, đối với công lao của mẹ, những
người con đó là đồ phản phúc.
Vấn
đề thứ 3 :
---
Nhà Phật quan niệm rằng phản ứng của người lúc lâm chung
được coi là "cận tử nghiệp", có ảnh hưởng rất mạnh
trong sự đi đầu thai . Nếu người đó sa^n hận, có thể
bị nghiệp dẫn tái sinh vào đường dữ.
Sự
hiểu biết của tôi rất nông cạn, kính xin quý đạo hữu
chỉ dẫn, vì đây là chuyện quan trọng đối với một người
Phật tử đang mầy mò trên đường tu .
Trân
trọng,
Tuệ
Chiếụ
From:
"cui_27010" <cui27010@ạ..>
Date:
Sun Aug 25, 2002 10:53 am
Subject:
Re: Chuyện buồn mùa Vu Lan
Nghe
d/h TC phân tách sao tôi thấy ngán cho cuộc đời này quá .
Chắc là truớc khi ra đi tôi phải viết di chúc để lại là
các cô cậu dâu rễ quý cuả tôi làm ơn đừng đổi đạo
cuả tôi truớc khi tôi nhắm mắt , sau khi tôi nhắm mắt thì
làm gì thì làm I don't care no more ! ....
- SP
cuả tôi dặn là ráng thực hành đi , tu đi, sẽ thấy cái
Thánh Giá hay chi chi đó chỉ là miếng gỗ, miếng kim loại
có bị đeo vào nguời 10 cái cũng cuời đuợc truớc khi phì
ra mà không phò vào
CD
From:
hi_lwa@j...
Date:
Sun Aug 25, 2002 11:29 am
Subject:
Re: Chuyện Buồn Muà Vu Lan
Ðạo
hữu Hương Trà hỏi :
1.
Liệu có thể hòa đồng hai tôn giáo Phật và Chúa như
một vài qúy thầy Phật Giáo kêu gọi.
HL:
câu trả lời là:
Không
là vì: Ddạo lực còn yếu nên không thể nào tránh khỏi tình
trạng "Thần Quyền" (Cho cái của mình là đúng, là nhất:
Mà không thể chứng minh cho nhau được)
Và
nó sẽ là Có: Khi Ðạo Lực của người theo Phật Giáo đã
đủ tính thuyết phục, thì người Thiên Chúa Giáo biết rằng
cách của họ chỉ là vở lòng so với cái rộng lớn và sáng
sủa của Phật Giáo trong ba vấn dề:
1.
Nhân sinh quan: Người Phật Giáo rất là điềm tỉnh trước
những trở ngại. Họ có thể tiên đoán một cách chính xác
chuyện gì sẽ xảy ra cho một người Thiên Chúa trong một
khoảng thời gian bất kỳ nào đó. Họ còn có thể chỉ cách
cho người Thiên Chúa giảm bớt ác nghiệp nếu chịu làm việc
này, việc nọ...
2.
Vũ Trụ Quan: Người Phật Giáo sẽ có thể truy nguyên, phân
tích và xác minh cũng như xác định rằng khi người Công Giáo
chết thì họ sẽ đi về đâu.
3.
Trí Tuệ: Người Phật Giáo là cái chià khóa vạn năng cho
người Thiên Chúa nhờ từ vấn đề chửa bệnh đến vấn
đề đơì sống hằng ngày và nếu cần thì có thể thực
hiện vài phép lạ cho họ coi chơi cho vui.
Ðệ
nói được và làm được vì La Hầu La, vợ của đệ, là
người Thiên Chuá Giáo đạo gốc. Ðến độ Cô Nàng cò thuyết
pháp về nhân quả cho những người bạn của Cô Nàng (họ
cứ tưởng rằng Cô Nàng là Phật Giáo.
Vấn
đề thứ 2 : Có thể coi như là tàn nhẫn khi cưỡng bách đổi
đạo cho một người đang trong tình trạng hấp hối, khi mà
tinh thần đang bối rối, không làm chủ được chăng?
HL:
Không và ... Có
Không
là vì đó là nhân quả về việc quá khứ của nạn nhân.
Có
là vì tính cách làm liều, làm ẩu của những người cuồng
tín. Tuy vậy, đây cũng là nhân quả của chính họ (nạn nhân)
đã tạo ra trong quá khứ.
Thế
nhưng khi nạn nhân là một người thuần thiện thì chuyện
gì cũng được cả :-).Vì họ hiểu rằng nghi thức của một
nhóm người cho dù có long trọng hay nghiêm chi?nh thế nào đi
nữa thì cũng không thể thắng hay hoán cải
được
nhân quả mà họ đã tạo ra khi còn sống: Họ vui sướng khi
nhận ra rằng họ là người thuần thiện thì họ cũng sẽ
biết rằng: họ về chổ an vui và thanh tịnh đểtiến tu tiếp.
Ðệ
ghi lại chuyện qua đời của Má đệ tại Utah, Vào giây phút
cuối cùng có Cha vào làm lể để theo Thiên Chuá Giáo. Khi
Ngài chết: Ngài là Trung Phẩm Thượng Sanh ở Tây Phương Cực
Lạc. Hiện nay, Bà đang tiến hóa thành Nhất Sanh Bổ Xứ:
đối tượng của Bà là đứa con dâu (La Hầu La, vợ
của
đệ). Bà liên tục báo mộng khi con dâu chểnh mảng trong việc
tu hành.
Vấn
đề thứ 3 : Theo Phật Giáo, không biết thần thức của một
người trong giờ phút lâm chung gặp phải nghịch cảnh như
cảnh của bà Lan sẽ đi về đâu?
HL:
Trong giây phút cuối cùng: Thông thường, họ sẽ hiểu rằng
chống đối cũng vô ích vì sức đã cạn, lực đả tàn. họ
buôn xuôi theo nhân quả, và ... coi xinê về cã cuộc đời
của họ, khi họ thiếp đi. Vì cuốn phim do chính họ làm tài
tử nó rất là thật, nên trở ngại nhỏ lúc lâm chung
sẽ nhanh chóng đi vào quên lảng so với những chuyện không
tốt đẹp gì mà họ đả làm khi còn sống .
Mến
Hai
Luá
From:
Hoang Lien-Tam <hoanglientam@y...>
Date:
Sun Aug 25, 2002 3:57 pm
Subject:
Re: Chuye^.n Buo^`n Mu`a Vu Lan
Chào
đạo hữu Hương Trà và các đạo hữu,
Tôi
xin phép trả lời thẳng từng vấn đề đạo hữu nêu ra:
1.
Liệu có thể hòa đồng hai tôn giáo Phật và Chúa như
một vài qúy thầy Phật Giáo kêu gọi.
Ðạo
Phật là đạo giác ngộ, giải thoát con người ra khỏi tam
giới, nên mục đích của đạo Phật là đạt tới Vô Thượng
Chánh Ðẳng Chánh giác. Ðó là sự phát triển trí tuệ
đến một địa vị cao siêu tuyệt vời và cũng là sự tiến
hóa của con người đạt đến cảnh giới hoàn toàn viên mãn.
Ðức Phật dạy chúng ta: <<Tất cả mọi chúng sinh
đều có giác tánh như Phật, nhưng vì bị tham dục và tà
niệm che lấp mà không chứng ngộ, nên phải chịu các nỗi
khổ đau không được giải thoát.>>. Nhận định lời
Phật dạy này, ta thấy giữa Phật và chúng sinh vốn không
sai khác. Ngài là Phật đã thành chúng ta là Phật sẽ
thành. Có một vài tôn giáo chủ trương rằng con người
là do một đấng tạo hóa hay thần linh gì đó sáng tạo; vị
thần đó hoàn toàn có quyền thưởng phạt mà chúng ta chỉ
là những tên tôi tớ nô lệ, hầu hạ chủ nhân. Nếu
chúng ta ngoan ngoãn vâng lệnh chủ nhân thì khi chết sẽ được
sinh lên cõi trời, nếu không vâng lời phải bị xuống hỏa
ngục đời đời. Chúng ta chỉ là nô lệ, tuyệt đối
không được ngang hàng với Ngài. Do sự khác biệt
cơ bản này mà tôi nghĩ rằng hai đạo Phật giáo và Thiên
Chúa Giáo không thể hòa đồng được. Chuyện một
vài thầy kêu gọi hòa đồng chỉ có tính cách làm đẹp lòng
tín đồ đạo người ta mà thôi. Thực sự tín đồ của
họ không bao giờ có thể tưởng tượng được hai đạo Phật
và Chúa có thể hòa đồng được. Thử hỏi làm sao có
thể trộn lẫn nước với dầu được vì đặc tính của
hai chất này hoàn toàn khác nhau.
2.
Có thể coi như là tàn nhẫn khi cưỡng bách đổi đạo cho
một người đang trong tình trạng hấp hối, khi mà tinh thần
đang bối rối, không làm chủ được chăng?
Ðối
với luật pháp, tất cả các văn kiện được ký duyệt trong
tình trạng cơ thể suy yếu hay bị áp lực ký duyệt đều
vô giá trị. Ngay cả các nhân chứng ký vào các văn kiện
như Living Wills hay Will đều phải <<to be of sound mind
and under no duress, menace, fraud, misrepresentation, or undue influence.>>
Trong trường hợp hấp hối ở đây thì kể như vi phạm pháp
luật trầm trọng. Tuy nhiên, đây là khía cạnh tinh thần
cũng xem như vi phạm nhân quyền (cả phần hồn và phần xác)
rồi và lẽ đương nhiên xem như là một hành động cưỡng
bức linh hồn.
3.Theo
Phật Giáo, không biết thần thức của một người trong giờ
phút lâm chung gặp phải nghịch cảnh như cảnh của bà Lan
sẽ đi về đâu?
Chúng
ta suốt đời làm lành, tuy nhiên, trong lúc hấp hối chẳng
may nổi niệm sân hận, niệm tưởng này có thể tạo nên
một cận tử nghiệp. Theo Phật Giáo, nghiệp này cực
kỳ hệ trọng trong việc hướng dẫn nghiệp đi tái sinh vào
cõi không tốt đẹp.
Chúng
ta hãy nghe ngài Soyal Rinpoche trong <<Tạng Thư Sống Chết>>nói
về giây phút cận tử: << ...Tâm trạng chúng ta vào
lúc chết vô cùng quan trọng. Nếu ta chết trong tâm trạng
tích cực, ta có thể cải thiện tái sanh kế tiếp của
mình, mặc dù nghiệp ta xấụ Nhưng nếu ta tán loạn,
buồn khổ thì ảnh hưởng sẽ tai hại, mặc dù có thể ta
đã xử dụng đời ta một cách tốt đẹp. Ðiều này
có nghĩa ý tưởng và cảm xúc cuối cùng mà ta có trước
khi chết, có một hiệu lực vô cùng quyết liệt đối với
đời sống tương lai kế tiếp của chúng tạ.>>
HLT
x
|