| THƯ VIỆN HOA SEN |
c
|
||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
c
![]()
From:
“development2001” <giacngogiaithoat@h...>
Chào
hiền hu*Ạu KKT, và quí chu* liệt vị :
Xin copy lại cái mesg đó: Có một quyển sách rất hay bàn về Kinh Phật “Buđhist Sutras - Origin, Development, Transmission” by Kogen Mizunọ . Trong sách này dành hẳn một chương “Scriptural Controversy” để bàn về vấn đề chúng ta đang tìm hiểu, đặc biệt là chuyện tranh luận ở Nhật Bản về sự THẬT GIẢ của Kinh DT . Vì quá dài nên KKT không the chép hết ra, chỉ xin trích một đoạn cho thấy kết luận của các học giả Nhật và có lẽ cũng nên là kết luận cho chính cái thread này của chúng ta :-)) The question of whether or not the Buđha preached Mahayana doctrines is no longer discussed much in Japan for two reasons. First, it has been accepted that it simply is not possible to prove that Mahayana doctrines are the direct teaching of the historical Buđha; and second, although the Mahayana sutras were compiled more than five centuries after the death of Shakyamuni, they do embody his original teaching and contain more profound teachings than the Agama sutras. For these reasons Japanese Buđhologists came to a << tacit agreement >> some time ago that Mahayana sutras are the words of the Buđhạ Xin chép thêm ra đây về tác giả của quyển sách: KOGEN MIZUNO, Litt.D., one of Japanõs foremost scholars of Buđhism, teaches Buđhology at Komazawa University, where he also serves as vice-president. An authority on > Pali texts, his numerous books on Buđhist subjects include, in English, The Biginnings of Buđhism. Như vậy là tùy ai muốn nghĩ sao cũng được (ịẹ mỗi người tự lấy một kết luận cho riêng mình) Khởi
đầu cái thread KKT đã đưa ra nhận xét rằng khi biết Kinh
DT có thể không phải lời Phật TC thuyết, những thái độ
có thể có là:
1.
Phủ nhận, không chịu chấp nhận sự thật ! Thái độ
này không học hỏi được gì cả.
KKT
có một câu hỏi mới (lại câu hỏi :-))
Peace, KKT TrD:
From:
phamdluan@ạ..
Dear anh TrD, KKT: Cám ơn anh TrD đã góp ý rất haỵ Anh TrD có để ý rằng Kinh TT chỉ bày nhiều về << con đường >> dẫn đến giác ngộ trong khi Kinh DT diễn tả nhiều về << nội dung >> giác ngộ ? Peace,
From:
“development2001” <giacngogiaithoat@h...>
Hello
hiền hu*Ạu KKT, và quí chu* liệt vị :
Tại
sao tôi đã nói :
From:
dannyviet@ạ..
Thưa DH Trí Ðạt, DH KKT, và quý đạo hữu, DV không đủ khả năng đóng góp ý kiến về chuyện Ðại, Tiểu thừa v.v..., chỉ xin góp chút ý mọn vào nhận xét của hai đạo hữu, bằng cái nhìn hạn hẹp, phiến diện, trong tầm hiểu biết của tôi mà thôi .Theo thiển ý, có nhiều đạo tràng hành trì theo Ðại Thừa, thí dụ hệ thống Trúc Lâm và các tu viện trực thuộc, do hòa thường Thanh Từ lãnh đạo, có hàng ngàn vị hành giả đang hành trì, đạo tràng Làng Mai do hòa thượng Nhất Hạnh lãnh đạo, theo như những Lá Thư Làng Mai giới thiệu, thì tầm hoạt động rất lớn, sang tới nhiều nước trên thế giới . Ngay tại nước Mỹ là nơi tôi cư trú, tôi cũng đã được biết một số đạo tràng Ðại Thừa tu hành miên mật, như tu viện Shasta, tu viện Vạn Phật Thành, là những tu viện quanh năm có đông đảo hành giả tu học. Trong vài lần về thăm quê hương, tôi có được đến một số tu viện, các hành giả rất đông. Thời còn sanh tiền, hòa thượng Duy Lực thường về VN chỉ đạo các tu viện hành trì theo pháp môn Tổ Sư Thiền do ngài hoằng truyền, mỗi kỳ Ðả Thất, hành giả tham thiền tại mỗi địa điểm lên đến mấy trăm người . Ngoài ra, còn tại các nơi khác như hệ thống Linh Sơn của hòa thượng Huyền Vi, các đạo tràng bên Úc, các đạo tràng Mật Tông, v.v... Cái trình tự Tín, Giải, Hành, Chứng là điều các bậc tôn túc bên Ðại Thừa dậy đệ tử phải tôn trọng, lý thuyết phải vững vàng, đủ thâm tín Phật pháp, mới hy vọng tránh được các cám dỗ do Nội Ma Ngã Chấp nó vùng lên khi hành giả tự thấy mình đạt được thành quả nào đó. Cho nên, Phật tử theo Ðại Thừa thường nghiên cứu kinh điển rất cẩn thận , (hòa thượng Thanh Từ dùng kỳ hẹn 3 năm cho đệ tử học Kinh, Luật, Luận) . Thiền môn dùng câu << hành khởi, giải tuyệt >> làm môn qui, khi đã bắt đầu thực hành, thì không tìm hiểu, mà phải << miên mật như gà ấp trứng, như mèo rình chuột >>. Hành giả Tịnh Ðộ thì (như đại sư Ấn Quang dậy trong Lá Thư Tịnh Ðộ) phải << niệm Phật miên mật, không niệm chúng sanh>>, như bà Bá Bất Quản là một trong những câu chuyện mà ngài dẫn ra trong sách. Diễn
đàn là nơi thảo luận Phật pháp, nên chúng ta thấy có nhiều
messages về lý thuyết, về << nội dung >> giác ngộ,
thảo luận theo quan điểm Ðại Thừa . Tuy nhiên, tôi cũng
có nhận xét riêng là đã có một số vị trước đây có
đóng góp nhiều bài lý thuyết, nay chỉ thỉnh thoảng mới
xuất hiện, lại có những vị im lặng luôn, phải chăng quý
vị đó đang miên mật hành trì, để cho keyboard “lên meo”
đấy ạ? Kinh và Luận do đức Phật và chư Tổ, chư vị Thiện
Tri Thức trải dài mấy ngàn năm trình bày về cái Chân Tâm
quá nhiều, cũng là để chúng sanh tùy theo nhân duyên mà khế
hội . Vì đề tài TÂM trong Ðại Thừa nó quá mông mênh, quá
thâm áo, khó hiểu, khó vào, cho nên chư Tổ và chư Thiện
Tri Thức, vì lòng từ bi, cứ nói mãi, viết mãi, mong cho người
đời sau tùy theo cơ duyên mà hiểu được, hành được, hội
nhập được, trở lại Bản Thể Chân Tâm được, tôi thiết
nghĩ đó là lý do có sự kiện mà đạo hữu KKT nêu ra:
DV xin chúc mừng đạo hữu Trí Ðạt đã tìm được CON ÐƯỜNG, cũng như chúc mừng vô lượng vô số hành giả theo các môn phái khác nhau trong Phật giáo hiện ÐANG ÐI TRÊN CON ÐƯỜNG, đồng thời cũng chúc mừng các độc giả hiện nay đang nghiên cứu, trong giai đoạn “GIẢI”, sẽ hiểu đạo thâm sâu và TÌM RA CON ÐƯỜNG phù hợp, để bước vào giai đoạn HÀNH, rồi CHỨNG. Kính
chúc quý vị thân tâm thường an lạc,
From:
BuđhistI@ạ..
Góp
ý:
Trân
trọng.
From:
“Hoa Nguyen” <thanhhuy@ẹ..>
Chào
d/h Ðan Việt,
Trong
phần đầu quyển sách dịch tác phẩm về Thiền của ngài
Khuê Phong Tông Mật, HT Thanh Từ phân biệt có loại Thiền
đưa vào định rất sâu , như Tứ Thiền Bát Ðịnh mà Nam
tông còn theo , thường là Nam Tông nhánh Tích Lan, còn nhánh
ở Miến Ðiện, Thái Lan hành lối Thiền Nam Tông khác thiên
nhiều phần Quán ( như của chị BY ). Và một loại Thiền
vào Ðịnh cạn hơn mà HT Thanh Từ đang dạy : lúc đầu giữ
tâm được vô niệm rồi đi vào một thứ định “nhẹ, còn
nghe biết chuyện xảy ra chung quanh” . Và có điều lạ mà
tôi còn nhớ là HT TT cho biết chỉ tập tọa Thiền rất ráo
riết (ít nhất 2 giờ mỗi ngày) như thế chừng hai năm thì
thôị Sau đó chỉ Thiền hành, hay Thiền lúc đi, đứng, trong
sinh hoạt bình thường(tôi nghĩ là giữ chánh niệm sâu). Xét
về một mặt ,tôi thấy lối Thiền này gần với Thiền Tông,
nhưng là Thiền tông vào thời của ngài Lục Năng :không ngồi
Thiền, nhưng hành Thiền trong mọisinh hoạt, và không tham công
án. Vào thời ngài Huệ Năng vàvài đời sau đó nữa, Thiền
Tông rất chống việc tọa Thiền(có lời nói : ngồi Thiền
mà thành Phật thì mài gạch cũng thành ngọc được ).Thiền
của HT Nhất Hạnh thì được trình bày rải rác trong nhiều
sách, hoặc dành cho người đọc chỉ mới quen biết với Thiền
hay đã ở mức cao hơn. Ở bước đầu thì tập giữ chánh
niệm, rồi tập theo phép Tứ Niệm xứ (của Nam tông), nhưng
nhấn mạnh về Quán. Khi lên cao hơn, tôi thấy HT Nhất Hạnh
trình bày nhiều về pháp Thiền Quán dựa theo các kinh điển
Ðại Thừa, nhất là kinh Hoa Nghiêm (mà ít nói Thiền Chỉ
chắc vì xem như đã vượt qua ở giai đoạn đầu). Nhưng trong
mọi sinh hoạt bình thường, rất chú trọng đến giữ chánh
niệm , nên ở chỗ này, và chỉ chỗ này, tôi cho là giống
cách hành Thiền trong mọi sinh hoạt của ngài Huệ Năng hơn
là giống với Thiền Nam tông. D/h có thể đọc xem loại
Thiền Quán cho mức cao trong quyển “Trái Tim Mặt Trời”,
hay vài quyển sách khác. Chỗ khác nhau căn bản giữa hai cách
dạy Thiền này là HT NH chú trọng nhiều về Quán (để có
tuệ giác ), và HT TT như chú trọng về Chỉ (cho pháp quán
Tâm để được thanh tịnh). Tôi tin là các thiền sư chỉ
dạy đầy đủ pháp môn Thiền của mình ở thiền đường
cho môn đệ theo tập. Sách được viết ra thường có tính
cách hướng dẫn chung, chưa chắc là không đầy đủ, nhưng
người đọc dễ bỏ sót nhiều điều, có khi như các thiền
sư chỉ nói qua mà lại rất quan trọng. Nhất là không tự
biết mình có tiến bộ gì không , và không bị lạc hướng.
Vì vậy, có khi tưởng là theo đúng từng lời trong sách, mà
tập theo lại không thấy có kết quả. Những điều viết
trên tôi chỉ ghi lại theo trí nhớ, nên có sai và không đủ.
Tuy đang có quyển “Trái Tim Mặt Trời” trong tầm tay, nhưng
tôi cũng ngại mở sách. Khi nào có thời gian hơn tôi sẽ chép
lại post vài đoạn tiêu biểu nhất của pháp Thiền dạy trong
sách đó.
From:
LeCongDa@ạ..
Thưa
DH Trí Ðạt;
1. DH cho rằng: <<Còn về phần thu*.c tế thì “Tu nhu* thêạõ nào ? Thu*.c hành ra sao ? Ði tu*Àng chi tiết ... thì có lẽ PG Nguyên Thủy chỉ bày cặn kẻ ho*n.>>. Theo tôi, điều này có lẽ không được đúng lắm, bởi lẽ đâu có pháp môn nào của Ðạo Phật lại không được chỉ bày cặn kẻ? Lý do để DH đi đến một kết luận như vậy, có thể là vì DH đã chưa gặp đúng Thầy, hoặc giả DH đã tự mình tìm hiểu lấy pháp môn tu tập nhưng lại không tìm đúng sách vở... Như DH nói rằng đã từng đi qua các pháp môn Tịnh Ðộ, Thiền, v.v... thì tôi chỉ lấy một thí dụ về Tịnh Ðộ thôi, không biết DH đã đọc qua cuốn <<Niệm Phật Thập Yếu>> của HT Thiền Tâm chưả Chỉ là <<Lục Tự Di Ðà>> thôi nhưng mà tôi thấy Ngài chỉ bày phưng pháp hành trì rất cặn kẻ, chi tiết... 2/-
TrD xin đu*o*.c tiếp tục :
LCD:
3.
- Có lẽ chúng ta cũng đừng nên có một ý niệm phân biệt
giữa DT & TT, vì như có lần tôi đã từng trình bày trong
những messages trước đây, tất cả đều do căn cơ và trình
độ của mỗi chúng sinh mà Phật có những pháp môn thích
hợp. Ai có duyên với pháp môn nào thì đi theo pháp môn đó,
không có chuyện cái nào hay hay cái nào dở, cái nào cao hay
cái nào thấp. Tất cả đều là PHẬT THỪẠ Hơn thế nữa,
tôi là một Phật tử Việt Nam, tất cả những DUYÊN NGHIỆP
của a tăng tỳ kiếp đã tạo tôi thành con người VN, thế
nên trong cái PHẬT THỪA của tôi cũng có cả chất VIỆT THỪẠ.
VIỆT THỪA đã mang vào Phật Thừa cái chất hùng tráng mà
không bất cứ một truyền thống PG nào trên thế giới có
thể có được. Hãy đọc một vài câu trong những bài kệ
của các thiền sư đời Lý Trần để thấy được tính chất
hùng tráng này: Hãy nhìn bóng dáng một vị thiền sư của
chúng ta thong dong bước lên núi cao, thổi một hơi sáo miệng
làm lạnh cả bầu trời:
Chính
những vị thiền sư của truyền thống VIỆT THỪA này đã
đưa tôi đi vào cuộc đời với những bước đi vững chãi,
coi thường mọi sóng gió đổi thay, vô thường, chết chóc,
chiến tranh, bệnh hoạn...:
Trong khía cạnh tu tập cũng thế, bạn có thể chỉ cần tu theo pháp <<Lục Thời Sám Hối>> của Trần Thái Tông, một ngày đem cái gương TÂM của mình ra chùi đủ sáu lần thì cũng đủ để thấy được BẢN LAI DIỆN MỤC rồị Một Phật tử VN không cần biết nhiều về giáo lý, chỉ cần đọc và thực hànhtheo lời dạy của Ngài trong cuốn KHÓA HƯ LỤC thì cũng đủ để rộng mở đường TU! Ngay cả VIỆT THỪA của ta mà còn phong phú, còn cặn kẻ chi tiết như thế, thì có pháp môn nào của Phật mà không cặn kẻ chi tiết đâủ Trân
trọng;
Xem
thêm bài viết "Thế nào là kinh điển ngụy tạo trong Phật
giáo?" của thầy Thích Lệ Thọ đang học Cao học Phật học
tại Ấn Ðộ:
Lời
Ban Biên Tập:
|
c
|
|||||||||||||||||||||||