HỒI DƯƠNG
NHÂN QUẢ
HỎI
: Tôi
có đọc quyển "Hồi dương nhân quả" trong đó có "Ngọc
lịch minh kinh" đề cập đến 10 cửa địa ngục với 10 vị
(Thập điện) Diêm vương, cũng đồng thời tôi có đến một
số chùa có vẽ 10 cửa ngục bằng tranh. Không biết quyển
sách này có phải của Phật giáo không, tôi có hỏi một số
vị, có vị nói không phải Phật giáo, có vị giải thích
chung chung khiến tôi khó xác định, xin cho biết ý kiến về
vấn đề này ?
Trần
Lê Ngọc Bảo (Đồng Nai)
ĐÁP:
-Theo
chúng tôi tham khảo thì quyển "Hồi dương nhân quả" và "Ngọc
lịch minh kinh" không phải là kinh sách của Phật giáo, nó
phát xuất một câu chuyện của Trung Hoa nói về 2 người trùng
tên nhau nhưng khác họ, bị quỷ bắt lầm rồi sau đó trả
hồn về thế gian. Dù không phải là Phật giáo nhưng truyện
lại mang đậm màu sắc nhân quả của Phật giáo .
Về
Thập điện Diêm Vương thì một số kinh Phật có đề cập,
nhưng Diêm vương không phải phát xuất từ Phật giáo mà trước
đó tôn giáo Aán Độ cổ đại đã đề cập trong sách Veda
chia vũ trụ làm 3 giới là : trời, hư không và đất. Họ
cho rằng thiên giới có thiên thần, hư không có hư không thần
và địa giới có địa thần . Cũng từ đây có một số nhà
nghiên cứu Phật học cho rằng tam giới (Dục giới, Sắc giới
và Vô sắc giới) chịu ảnh hưởng của 3 giới từ sách Veda.
Trong Veda gọi Diêm vương là Dạ ma (Yama), vốn là một vị
xét xử người chết tương đương với Thượng đế ở các
cõi trời. Như chúng ta đều biết Phật giáo không bao giờ
sùng bái Thượng đế và tất nhiên cũng không thể chấp nhận
Diêm vương có quyền phán xét người khi chết như dân gian
quan niệm. Theo chúng tôi biết, 10 vị Diêm vương đều mang
tên nước của thời Chiến quốc như : Nhất điện Tần Quảng
vương, nhị điện Sở Trang vương v.v… Không lẽ 10 vị Diêm
vương cai quản cõi âm đều là người Trung hoa hết sao? Cho
nên việc xuất hiện 10 cửa ngục với vị thần xét xử chỉ
chấp nhận được cái nhìn dân gian mà điểm xuất phát là
Trung Quốc, và câu chuyện cứ thế truyền miệng với nhau
trở thành huyền thoại mang đầy tính giáo dục về nhân quả
nghiệp báo bằng chất liệu hình tượng .
Nhưng
theo đạo Phật với tinh thần tuỳ duyên mà các bộ phái có
đề cập ở "Tứ tất đàn"(bốn phương pháp làm cho Phật
pháp được đến với mọi căn cơ trình độ của chúng sanh),
mà cõi địa ngục với Thập điện Diêm vương là "Thế giới
tất đàn"(tạo ra nhiều thế giới khác nhau để chúng sanh
thấy đó mà hướng đến hoăïc cải ác làm lành); nhưng đứng
về Phật lý mà xét thì Phật giáo không bao giờ chấp nhận
Diêm vương một cách độc lập như một vị tối cao có quyền
xét xử bất cứ ai. Tinh thần Phật giáo lấy yếu tố nghiệp
báo làm nền tảng, con người là chủ nhân quyết định cho
sự khổ đau hay hạnh phúc cho chính mình chứ không ai khác
dù đó là đấng tối cao nào đi nữa. Theo Phật giáo, tất
cả khổ đau đều phát xuất từ tâm thức của chúng sanh
biến hiện ra (Duy thức biến hiện) dù đó là địa ngục.
Điều này anh có thể đọc trong kinh Địa tạng nói rất rõ
.
-Phật
giáo không bao giờ tin có một linh hồn bất biến, nếu tin
có linh hồn thì trở thành "thần ngã ngoại đạo", không còn
là người Phật tử chân chánh. Đối với dân gian thì cho
rằng tất cả mọi người đều có một linh hồn vì họ cho
rằng : khi một người chết đi, nếu tốt sẽ được Diêm
vương cho đầu thai về cõi tốt, còn nếu khi sống làm những
việc ác sẽ bị bắt đọa vào địa ngục. Ở đây chúng
ta lấy kinh điển Phật dạy không công nhận có một linh hồn
như vậy. Linh hồn đầu thai là sinh, linh hồn rời thân xác
là chết, xem linh hồn và thân xác giống như giữa chủ hộ
và căn nhà. Nhà cũ dọn về nhà mới, thay đổi nhà này qua
nhà khác, nhưng chủ hộ vẫn bất biến .
Theo
nhận thức của Phật giáo không công nhận những quan niệm
về linh hồn như trình bày ở trên vì quan niệm đó không
đúng với tinh thần lý duyên sinh, duyên diệt của đạo Phật
. Như chúng ta đều biết, Phật giáo cho rằng tất cả các
pháp là vô thường (sắc pháp và tâm pháp) tinh thần hay vật
chất ngoài quy luật ấy thì làm sao có một "linh hồn bất
tử". Nếu cho như vậy thì cái gì luân hồi, cái gì đạt
đạo quả ? Đây là điểm ưu việt của Phật giáo . Tuy Phật
giáo không chấp nhận linh hồn, cái gọi là tinh thần , Phật
giáo gọi là "Thức"; mà Phật giáo Đại thừa gọi là "bát
thức" (8 thức) : nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý, mạt na và
a lại da thức . Nhưng a lại da thức là thức thứ 8 làm chủ
thể của sinh mạng vì nó là cái kho chứa tất cả hạt giống
của nghiệp và cả nghiệp nhân . Người thủ kho là thức
thứ 7, lấy của ra đưa của vào là thức thứ 6, còn các
thức còn lại là tạo nghiệp (điều này chúng tôi sẽ trình
bày rõ hơn ở Giác Ngộ số gần nhất, xin anh đón đọc)
. Như chúng tôi đã trình bày, nếu tin "linh hồn bất biến"
thì chúng ta mất khả năng đạt đạo, giải thoát sinh tử
luân hồi, vì thế cho nên Phật giáo không bao giờ chấp nhận
.
TTV