| THƯ VIỆN HOA SEN |
c
|
||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
c
![]()
From:
"banbientap " <banbientap@thuvienhoasen.org>
Thưa quý đạo hữu: Ban biên tập chúng tôi vừa nhận được e-mail của đạo hữu Kevin Kim hỏi về NGHIỆP. Câu hỏi là khi Ngài Thẩm Phán ban án lệnh tử hình cho một người, vậy ông ta có tạo nghiệp sát không? Chúng tôi post nguyên văn e-mail của đạo hữu Kevin và đồng thời mời đạo hữu vào diễn đàn(Forum), để chúng ta cùng thảo luận và học hỏi lẫn nhaụ Kính,
From: Kim Kevin Contr
MSG/SWNP <Kevin.Kim@tinker.af.mil>
From:
phamdluan@aol.com
Dear everyone, KKT: The key sentence
to understand the concept of Karma in Buddhism is:
This is a very important point to see clearly the difference between Buddhism and other Indian religions (Hinduism, Jainism) in their respective doctrine of Karma . Take the example of Jainism, a religion born at the same time with Buddhism. In Jainism, any action
done whether CONSCIOUSLY or UNCONSCIOULY (ịẹ with intention or without
intention)
Therefore, followers of Jainism avoid at any price to kill or to harm whether CONSCIOUSLY or UNCONSCIOULY any sentient being. Thus their famous guideline Ahimsa (non-killing, non-harming, non-violence). Jain monks cover their mouth with a cloth to avoid killing insects while breathing. They sweep the ground in front of them before stepping for the same reason. Jain laymen avoid to be farmer because cultivating kills insects. The only profession they exercise is trader. Even craftsmanship is avoided because they believe that unanimated objects have also a soul ! Note that the Jains avoid killing because they don't want to reap the result of their karma while the Buddhists (especially Mahayanists) avoid killing because of their compassion towards all living beings. To really appreciate the difference between Buddhism and Jainism in their respective doctrine of Karma, let's read the following excerpt from the book "The Way to Nirvana" by Louis De La Vallee Poussin: [...]
The Jains criticize
this doctrine strongly and would believe that the unintentional murderer
of his mother is a hideous criminal. The man who commits murder, or who
harms in any way a living being, without intent, is none the less guilty,
just as a man who touches fire is burned.
Conclusion: The judge in giving a death sentence creates no karma for himself because he has NO INTENTION of killing, he performes only his function. In this posting I only want to send you this important message: VOLITION IS KARMA This is my Mantra Reflecting deeply on its meaning could avoid you a lot of bad karma . For example, you avoid evil thoughts towards others because even without a concrete action (deed or speech), an evil INTENTION creates already a karma ! Inversely, in generating kind and nice thoughts towards others, you will reap for sure a lot of good karma . Hey, they are free those kind thoughts, my friends! :-)) Peace to everybody, KKT
From:
Kim Kevin Contr MSG/SWNP <Kevin.Kim@tinker.af.mil>
Kinh thua quy anh chi: The way I understand is all actions have effects. However, these effects impact more to the doers when they have intention and impact less to the receivers when they have no intention. Also, some bad karmas may not have enough energy to impact because of the offset of good karmas or of the levels of the doers'enlightenment. Nay kinh,
From:
"Phan Tan Hai" <phantanhai@vietbaọcom>
English + Vietnamese (VNI+Vietnet) Dear Mr. KKT and
all:
Kính chào anh KKT
và quý đạo hữu:
We all Buddhists believe in the cause-and-effect law. If no cause, then no effect, surely. Does that judge create a cause while giving a death sentence? If he does, then he creates a killing karma. If he doesn't, then he won't have any killing karma. How can he does not create a cause? Because he is not willing? Because he has not any volition? Because he just do his duty only? Because he already realized the Buddha Mind and know how to live in that state? I doubt it. Tất cả Phật Tử chúng ta tin vào luật nhân quả. Nếu không nhân, tất không quả, chắc chắn như vậy. Vị chánh án kia có tạo nhân nào không, khi ra án tử hình? Nếu có tạo nhân, thì vị đó đã gây nghiệp sát. Nếu không tạo, thì không tạo nghiệp sát. Làm sao vị này không tạo nhân? Bởi vì vị này không cố ý? Bởi vì vị này không tác ý? Bởi vì vị này chỉ làm nhiệm vụ thôi? Bởi vì vị này đã chứng ngộ Phật Tánh và biết cách cư trú trong tâm thức này? Tôi ngờ vực chỗ này. Now we suppose that the judge already realized the Buddha Mind. When he gives a death sentence (in a fair trial), he must know that he is killing a man, and breaking the hearts of the convict's relatives - and he know that the mother, wife and children of the man (or woman) he's killing will never forgive for that action. Just push this further: the judge may know that the convict's wife herself can not support the family, and all her children will drop out to find jobs. and surely, they all hate the judge. Even if the judge is a compassionate Zen master. Bây giờ chúng ta giả thiết rằng vị chánh án đã chứng ngộ Phật Tánh. Khi vị này ra án tử hình (trong phiên xử công bằng), vị này phải biết rằng mình đang giết một người, và làm đau khổ cho thân nhân phạm nhân - và vị này biết rằng bà mẹ, người vợ và con của phạm nhân mà ông đang giết sẽ không bao giờ tha thứ cho hành vi đó. Hãy đẩy xa hơn: vị chánh án có thể biết rằng vợ phạm nhân một mình không nuôi nổi cả nhà, và tất cả các đứa trẻ sẽ bỏ học để tìm việc. và chắc chắn, họ đều căm thù ông chánh án. Ngay cả khi vị chánh án có là một thiền sư từ bi. Are all those chain reactions karma? I am not sure what should we call. But we know that all things in this world always interacts to each other in ways we can not see or understand. The question now is that "Does a Buddha create a karma when he gives someone a death sentence?" I think, Buddha never kills that suspect. Why? Because he can see the past lives and future lives of all people - including of the suspect, the wife and the children - and he just wants to show all people the Way to cross the river, not to terminate any life for any just cause. Of course, except some special cases - perhaps. Những phản ứng dây chuyền trên có phải là nghiệp hay không? Tôi không biết chắc chúng ta nên gọi là gì. Nhưng chúng ta biết rằng vạn pháp luôn luôn tương tác lẫn nhau trong những cách chúng ta không thể thấy hay hiểu. Câu hỏi bây giờ là "Một vị Phật có tạo nghiệp khi ra án tử hình?" Tôi nghĩ, Phật không bao giờ giết phạm nhân kia. Tại sao? Bởi vì Phật có thể thấy các kiếp quá khứ và vị lai của chúng sinh - kể cả của nghi can, người vợ và các con - và Phật muốn chỉ chúng sinh con đường thoát khổ, chứ không đoạn sinh mạng bất kỳ ai cho bất kỳ chính nghĩa nào. Dĩ nhiên, chỉ trừ vài trường hợp đặc biệt - có lẽ. The Buddha ordered that all monks must stay in the temples in summer time. Why? Because Buddha wanted all monks to nurture the compassion while saving the insects they might step on them? Because Buddha wanted all monks to avoid the killing karma? Or maybe both? Now we think of another case. Buddha once had some headaches, and he explained to his disciples that in a past live, when he was a boy, he had kicked at the head of a big fish (whale?). All the villagers ate the fish, and had a killing karma; but Buddha didn't eat, so he just had headaches only. The boy surely had NO INTENTION to hurt the fish, but the kicks surely had some reactions later. Phật đã ra lệnh cho các sư phải an cư kiết hạ trong chùa. Tại sao? Bởi vì Phật muốn tất cả các sư nuôi dưỡng lòng từ bi trong khi cứu các côn trùng mà họ có thể đạp nhầm lên? Bởi vì Phật muốn các sư tránh nghiệp sát? Hay là cả hai? Bây giờ chúng ta nghĩ tới trường hợp khác. Phật từng có lần nhức đầu, và giải thích cho các đệ tử rằng trong một kiếp quá khứ, khi ngaì là một cậu bé, ngài đã đá vào đầu một con cá lớn (cá voi?). Tất cả dân làng ăn thịt cá, và mang nghiệp sát; nhưng Phật không ăn, nên chỉ bị nhức đầu. Cậu bé chắc chắn KHÔNG TÁC Ý làm hại con cá, nhưng mấy cái đá chơi kia lại có phản ứng ở kiếp sau. I have some personal experience about the reactions (or karma?). Few years ago, I had to write an article to review some books every Wednesday. That was part of my job (I am a journalist). And I had no intention to hurt anybody. Should I write the whole truth, or part of the truth, or just to tell lies to make the authors happy? And how can I review a book written by an author who happened to be my wife's uncle? Or books written by friends of mine? Should I tell that some authors were bad writers? I was a Zen student too, so I could not tell lies. Also, I had NO INTENTION to hurt anybody, because I tried to live with a vacant mind. Tôi có vài kinh nghiệm riêng về các phản ứng (hay nghiệp?). Vài năm trước, tôi phải viết bài điểm sách vào mỗi Thứ Tư. Ðó là một phần công việc của tôi (tôi là nhà báo). Và tôi không có ý làm tổn thương ai. Tôi có nên nói hết sự thật, hay một phần sự thật, hay chỉ nên nói dối để làm các tác giả hài lòng? Và làm sao tôi có thể điểm cuốn sách mà tác giả là chú vợ tôi? Hay là sách mà tác giả là bạn tôi? Tôi có nên nói rằng vài tác giả nào đó là các nhà văn tồi? Tôi còn là một Thiền Sinh, nên không thể nói dối. Ngoài ra tôi KHÔNG TÁC Ý hại ai, vì tôi tập sống vô tâm. Later, some reactions hit hard on me, and some of the authors, too (I don't want to elaborate about these reactions, sorry). And I refused to write the book-review articles any more. Now, the Viet Bao has dropped that section. But I learned that we can not escape this interacting world. Even if you don 't have a karma in present or later lives, you do have some reactions immediately, today or this week or next week. Sau đó, vài phản ứng gây phiền não cho tôi, và vài nhà văn nữa (tôi không tiện giải thích thêm). Và tôi từ chối viết các bài điểm sách. Bây giờ, Việt Báo đã bỏ phần này. Nhưng tôi học được rằng chúng ta không thể thoát khỏi thế giới tương tác này. Ngay cả nếu bạn không gây nghiệp nào trong kiếp này hay kiếp sau, bạn chắc chắn cũng gặp phản ứng tức khắc, hôm nay hay tuần này hay tuần tới. Let's take another instance. And everybody can experience this. If you come to a lake, and look at a boy fishing. Suppose that the boy is very young, not a Buddhist. When a fish gets hooked, swinging over the boy's fishing rod. You may feel that your flesh gets hooked, and you hurt, too. Does the boy create a killing karma? If the boy is very, very, very innocent, how can we get hurt while seeing the fish get hooked? I am not sure about the answer for this case. Hãy lấy thí dụ khác. Và ai cũng có thể có kinh nghiệm này. Nếu bạn tới một cái hồ, và nhìn một cậu bé câu cá. Giả thử rằng cậu bé rất trẻ, không phải Phật Tử. Khi một con cá mắc câu, vùng vẫy đầu cần câu của cậu bé. Bạn có thể cảm thấy thịt da bạn cũng mắc câu, và bạn cũng bị đau đớn. Cậu bé có gây nghiệp sát không? Nếu cậu bé rất là, cực kỳ ngây thơ, làm sao bạn có thể đau đớn thịt da khi nhìn thấy con cá mắc câu? Tôi không biết chắc câu trả lời về trường hợp này. Should we take some quotations from Buddhist scriptures to answer everything? I think we should take the scriptures just for reference only, not for all answers of our life. Because Buddha gave a specific answer to a specific person in a specific case, and Buddha might gave a different answer to a different person in that case. That is why Buddhism has so many vehicles. And for some cases, do not try to be different from Hinduism, Jainism, Christianity. Just be a Buddhist. If we happened to share some values with other religions, just let it be. Chúng ta nên lấy vài trích dẫn Kinh Phật để trả lời tất cả? Tôi nghĩ chúng ta nên lấy Kinh Phật tham khảo thôi, đừng lấy làm câu trả lời cho mọi thứ trong đời mình. Bởi vì Phật cho câu trả lời cụ thể cho một người cụ thể trong một trường hợp cụ thể, và Phật có thể cho một câu trả lời khác cho một người khác vào trường hợp đó. Ðó là lý do vì sao Phật Giaó có quá nhiều thừa. Và trong vài trường hợp, đừng tìm cách phải khác với Aán Giaó, Kỳ Na Giaó, Ki Tô Giáo. Cứ là một Phật Tử. Nếu chúng ta bất chợt có chia xẻ chung vài giá trị với các tôn giaó khác, thì cứ để mặc thế. Respectfully yours,
Kính chào anh KKT
và quý đạo hữu:
Tất cả Phật Tử chúng ta tin vào luật nhân quả. Nếu không nhân, tất không quả, chắc chắn như vậy. Vị chánh án kia có tạo nhân nào không, khi ra án tử hình? Nếu có tạo nhân, thì vị đó đã gây nghiệp sát. Nếu không tạo, thì không tạo nghiệp sát. Làm sao vị này không tạo nhân? Bởi vì vị này không cố ý? Bởi vì vị này không tác ý? Bởi vì vị này chỉ làm nhiệm vụ thôi? Bởi vì vị này đã chứng ngộ Phật Tánh và biết cách cư trú trong tâm thức này? Tôi ngờ vực chỗ này. Bây giờ chúng ta giả thiết rằng vị chánh án đã chứng ngộ Phật Tánh. Khi vị này ra án tử hình (trong phiên xử công bằng), vị này phải biết rằng mình đang giết một người, và làm đau khổ cho thân nhân phạm nhân ? và vị này biết rằng bà mẹ, người vợ và con của phạm nhân mà ông đang giết sẽ không bao giờ tha thứ cho hành vi đó. Hãy đẩy xa hơn: vị chánh án có thể biết rằng vợ phạm nhân một mình không nuôi nổi cả nhà, và tất cả các đứa trẻ sẽ bỏ học để tìm việc và chắc chắn, họ đều căm thù ông chánh án. Ngay cả khi vị chánh án có là một thiền sư từ bi. Những phản ứng dây chuyền trên có phải là nghiệp hay không? Tôi không biết chắc chúng ta nên gọi là gì. Nhưng chúng ta biết rằng vạn pháp luôn luôn tương tác lẫn nhau trong những cách chúng ta không thể thấy hay hiểu. Câu hỏi bây giờ là "Một vị Phật có tạo nghiệp khi ra án tử hình?" Tôi nghĩ, Phật không bao giờ giết phạm nhân kia. Tại sao? Bởi vì Phật có thể thấy các kiếp quá khứ và vị lai của chúng sinh ? kể cả của nghi can, người vợ và các con ? và Phật muốn chỉ chúng sinh con đường thoát khổ, chứ không đoạn sinh mạng bất kỳ ai cho bất kỳ chính nghĩa nào. Dĩ nhiên, chỉ trừ vài trường hợp đặc biệt ? có lẽ. Phật đã ra lệnh cho các sư phải an cư kiết hạ trong chùa. Tại sao? Bởi vì Phật muốn tất cả các sư nuôi dưỡng lòng từ bi trong khi cứu các côn trùng mà họ có thể đạp nhầm lên? Bởi vì Phật muốn các sư tránh nghiệp sát? Hay là cả hai? Bây giờ chúng ta nghĩ tới trường hợp khác. Phật từng có lần nhức đầu, và giải thích cho các đệ tử rằng trong một kiếp quá khứ, khi ngaì là một cậu bé, ngài đã đá vào đầu một con cá lớn (cá voi?). Tất cả dân làng ăn thịt cá, và mang nghiệp sát; nhưng Phật không ăn, nên chỉ bị nhức đầu. Cậu bé chắc chắn KHÔNG TÁC Ý làm hại con cá, nhưng mấy cái đá chơi kia lại có phản ứng ở kiếp sau. Tôi có vài kinh nghiệm riêng về các phản ứng (hay nghiệp?). Vài năm trước, tôi phải viết bài điểm sách vào mỗi Thứ Tư. Ðó là một phần công việc của tôi (tôi là nhà báo). Và tôi không có ý làm tổn thương ai. Tôi có nên nói hết sự thật, hay một phần sự thật, hay chỉ nên nói dối để làm các tác giả hài lòng? Và làm sao tôi có thể điểm cuốn sách mà tác giả là chú vợ tôi? Hay là sách mà tác giả là bạn tôi? Tôi có nên nói rằng vài tác giả nào đó là các nhà văn tồi? Tôi còn là một Thiền Sinh, nên không thể nói dối. Ngoài ra tôi KHÔNG TÁC Ý hại ai, vì tôi tập sống vô tâm. Sau đó, vài phản ứng gây phiền não cho tôi, và vài nhà văn nữa (tôi không tiện giải thích thêm). Và tôi từ chối viết các bài điểm sách. Bây giờ, Việt Báo đã bỏ phần này. Nhưng tôi học được rằng chúng ta không thể thoát khỏi thế giới tương tác này. Ngay cả nếu bạn không gây nghiệp nào trong kiếp này hay kiếp sau, bạn chắc chắn cũng gặp phản ứng tức khắc, hôm nay hay tuần này hay tuần tới. Hãy lấy thí dụ khác. Và ai cũng có thể có kinh nghiệm này. Nếu bạn tới một cái hồ, và nhìn một cậu bé câu cá. Giả thử rằng cậu bé rất trẻ, không phải Phật Tử. Khi một con cá mắc câu, vùng vẫy đầu cần câu của cậu bé. Bạn có thể cảm thấy thịt da bạn cũng mắc câu, và bạn cũng bị đau đớn. Cậu bé có gây nghiệp sát không? Nếu cậu bé rất là, cực kỳ ngây thơ, làm sao bạn có thể đau đớn thịt da khi nhìn thấy con cá mắc câu? Tôi không biết chắc câu trả lời về trường hợp này. Chúng ta nên lấy vài trích dẫn Kinh Phật để trả lời tất cả? Tôi nghĩ chúng ta nên lấy Kinh Phật tham khảo thôi, đừng lấy làm câu trả lời cho mọi thứ trong đời mình. Bởi vì Phật cho câu trả lời cụ thể cho một người cụ thể trong một trường hợp cụ thể, và Phật có thể cho một câu trả lời khác cho một người khác vào trường hợp đó. Ðó là lý do vì sao Phật Giaó có quá nhiều thừa. Và trong vài trường hợp, đừng tìm cách phải khác với Aán Giaó, Kỳ Na Giaó, Ki Tô Giáo Cứ là một Phật Tử. Nếu chúng ta bất chợt có chia xẻ chung vài giá trị với các tôn giaó khác, thì cứ để mặc thế. Respectfully yours,
Bài
Ðọc Thêm:
|
c
|
|||||||||||||||||||||||