|
|
c
Trong
kinh Bách Dụ, đức Thích Ca có kể một câu chuyện rất hay
về kiến thủ kiến. Có một nhà buôn trong khi đi vắng, ăn
cướp vào đất làng và bắt cóc đứa con bốn tuổi của
ông đi. Khi trở về, ông thấy nhà mình cháy tan và bên trong
nhà lại có tử thi của một em bé cháy đen. Trong tâm trạng
hoảng hốt đó ông tin rằng em bé cháy thành than đó là con
của mình. Ông ta đau khổ vô cùng. Ông ta làm lễ hỏa thiêu
thân xác em bé. Thương con quá, ông ta giữ tro trong một cái
túi bằng gấm và mang theo bên mình. Suốt ngày, ăn cơm, làm
việc, đi ngủ, ông đều ôm theo cái túi tro của đứa con.
Một
hôm, đứa con thoát khỏi tay bọn ăn cướp và tìm được
về làng. Về tới nhà mới của ông ta, nó gõ cửa vào lúc
hai giờ khuya. Lúc đó ông ta còn đang ôm cái túi tro, tin tưởng
rằng đứa con mình đã chết và nước mắt đang chảy ròng
ròng.
Nghe
tiếng gõ cửa, ông hỏi: Ai đấy? Ðứa bé nói: Con đây, con
là con của ba đây. Ông ta nổi giận la lên: Con của tao đã
chết rồi. Mày là đứa nào mà quá nửa đêm còn tới đây
để phá phách chòng ghẹo? Và cuối cùng đứa bé phải bỏ
đi.
Ðây
là một câu chuyện rất hay. Ðức Phật muốn dạy rằng có
nhiều khi ta ôm ấp một tri kiến sai lầm mà tin tưởng đó
là chân lý, cho đến nỗi khi tự thân chân lý tới gõ cửa
mà ta cũng không chịu mở. Thường thường người ta đi tin
chân lý. Ở đây, đích thân chân lý tới gõ cửa mà
mình vẫn không mở. Cái đó gọi là kiến thủ kiến.
x
|