|
|
c
|
Một Thắc Mắc
Về Việc Ăn Chay
|
Hôm
nay em có điều thắc mắc kính nhờ anh Tâm Diệu post lên trang
thảo luận Phật pháp mong nhờ các vị tôn túc cũng như đạo
hữu gần xa trong tình thương yêu bao la của nhà Phật mà giải
đáp. Xin chân thành cảm ơn.
Người
phát tâm ăn trai trường như chúng ta, trong một phần nào đó
là sự xuất phát từ lòng từ bi cao cả muôn loài một nhà,
bên cạnh đó còn cầu mong tìm được thanh thản trong bữa
ăn và trong cuộc sống, thật là một điều đáng quý đến
dường nào. Song bên cạnh còn có những quan niệm như không
ăn đồ đựng trong bát đã từng dùng để đựng đồ mặn,
không dùng chung với người ăn mặn...
Ðộng
cơ sát sinh là ở người giết và người ăn, chứ đâu phải
họ vì cái nồi lớn mà giết con bò to hay cái chảo bự mà
chọn miếng thịt cho vừa. Trong bữa ăn ta lúc nào cũng phập
phồng lo sợ, không biết cái chén này đã từng đựng miếng
thịt nào chưa? Hay cái muỗng kia có sạch không? Trong tâm tưởng
khi ăn lúc nào cùng lo âu như vậy thì sự ăn chay có phải
là đau khổ thêm hay không? Có khác ăn mặn chổ nào. Nếu
thật sự tìm sự tinh khiết trong món ăn thì sự tinh khiết
đó không bao giờ là tuyệt đối, còn đâu là sự thanh thản
trong bữa cơm hàng ngày, còn đâu là cái tinh thần hoà đồng
cùng nhân loại, nếu đã sanh tâm phân biệt thì chắc gì mạnh
miệng tuyên bố xả thân vì đạo pháp vì chúng sanh? Chẳng
hạn như người viết là phật tử tại gia dùng chay, còn những
người trong nhà khác dùng mặn, môi trường đang sống đâu
phải là ngôi chùa, đâu phải tuyệt đối dùng các đồ riêng
biệt. Ví như các sư trong chùa khi đi dự lễ cầu siêu hay
cúng dường tại gia của các Phật tử họ đâu có ngại chuyện
đồ dùng riêng biệt, cái quý ở chổ ngừng đao đồ tể
một ngày là một ngày mang tâm địa Bồ Tát.
Mọi
sự ở chổ tùy duyên, Phật cùng Bồ Tát hóa độ chúng sanh
cũng ở chổ tùy duyên không phân biệt. Vậy tại sao chúng
ta lại phân biệt ? Giả sử chúng ta phải đi xa theo tinh thần
dùng đồ chay cho tinh khiết thì mình phải đem theo khoảng
nữa xe đồ dùng cá nhân thì mới đủ ( như nồi, chén, chảo,
đũa, khăn...) Canh cánh trong lòng hai chữ tinh khiết, phân biệt
cái chén, đôi đũa trong lòng bất an chắc phen này ta dùng
đồ chẳng sạch, thôi chết ta rồi...chẳng khác nào tự xây
cho mình bức tưng thành cản trở trên con đường đạo Pháp
lẫn đường đời ?
Kính
thư.
Phi
Lê
Gởi
Hoa Sen,
Xin
vui lòng đăng câu trả lời sau đây cho câu hỏi "Một Thắc
Mắc Về Việc Ăn Chay" của đạo hữu Phi Lê ở Arizona, trong
trang "Thảo Luận Phật Pháp - Vấn Ðề Ðang Thảo Luận". Xin
cám ơn Hoa Sen nhiều.
SNT,
Virginia
email:
ngsa@usa.net
Mến
gởi đạo hữu Phi Lê,
Món
ăn không làm tâm người ta trở nên tốt. Ðồ đựng thức
ăn lại càng không phải là vấn đề. Thời Ðức Phật còn
tại thế, có một người nói với Ðức Phật rằng bất cứ
ai tắm trong sông Hằng đều được thanh lọc tâm và sẽ đến
nơi giải thoát. Ðức Phật trả lời nếu vậy thì tất cả
cá, tôm, cua, sò, ốc đều được trong sạch và giải thoát
hết, bởi vì chúng không những được tắm trong đó mà còn
uống nước và sống trong đó suốt đời.
Có
một cô Phật tử nhân ngày rằm cung thỉnh chư tăng về tư
gia để trai tăng. Sau khi soạn bày tươm tất những món ăn
do gia đình cô đã bỏ nhiều thì giờ cẩn thận làm, cô hãnh
diện bạch:
"Kính
bạch sư, những món chay của chúng con làm đây rất tinh khiết.
Tất cả son quánh, chén, bát, đủa, ngay cả cái rây dùng để
rây bột, chúng con đều sắm riêng một bộ để nấu đồ
chay. Chúng con hành thập chay, mỗi tháng ăn chay mười lần.
Và mỗi lần ăn chay thì tất cả đồ chay đều được làm
rất trong sạch." Vị sư đáp: "Lành thay, cô đã có tâm thành
sửa soạn thực phẩm tinh khiết để cúng dường chư tăng.
Do phước báu này, sư mến chúc cô và gia đình thân tâm được
an lạc, tu hành mau đến nơi giải thoát. Tuy nhiên, về vấn
đề ăn chay của cô, sư thấy cô vẫn còn nhiều điểm thiếu
sót và chưa được tinh khiết lắm." Kinh ngạc, cô hỏi: "Bạch
sư, con ăn chay như vậy mà còn chưa được tinh khiết
sao?"
"Ðúng
vậy. Mặc dù cô nấu đồ chay rất kỷ, ngay cả đồ dùng
để nấu chay đều được cẩn thận sắm riêng, nhưng cô
quên sắm một riêng một hàm răng để nhai thức ăn chay và
một bao tử để xay nó. Hôm nay là ngày rằm, cô ăn chay rất
tinh khiết. Nhưng đồ mặn cô đã dùng ngày hôm qua, đến
nay vẫn còn nằm trong bao tử, vậy thì cô giải quyết ra sao?"
Trong
đạo Phật, việc luyện tâm cho hết dơ thành sạch là điều
chính, còn chuyện ăn uống là việc phụ. Dùng trí tuệ nhà
Phật để sống và cư xử với nhau trong tinh thần từ, bi,
hỉ, xả, đồng thời cố gắng nghiên cứu và thực hành Phật
Pháp để thấy r đạo lộ giải thoát, để cứu mình và giúp
đời là điều cần yếu. Chúng ta nên chú trọng vào việc
thanh lọc tâm, dứt bỏ tham sân si hơn là thanh lọc miếng
ăn. Việc ăn uống tuy cần thiết nhưng cũng chỉ là phương
tiện. Lầm lẫn giữa phương tiện và sự thực hành chân
chánh, cụ thể là chuyện ăn uống, là điều rất đáng tiếc
cho những ai muốn tìm đường giải thoát.
Thỉnh
thoảng chúng ta cần đọc lại bài kinh Kalama để nhớ lại
lời Phật dạy: không nên nông nổi tin vào bất cứ chuyện
gì, mà phải tự mình suy xét kỷ lưởng rồi sau đó mới
thực hành theo nếu thấy đúng. Chúng ta cần mở rộng tâm
để nghiên cứu giáo pháp nhiều hơn kẻo mất thì giờ lầm
lẫn giữa chánh Pháp và tập tục truyền thống.
SNT,
Virginia
email:
ngsa@usa.net
x
|