| THƯ VIỆN HOA SEN |
c
|
||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
c
![]()
From:
tam da <tamtamda@y..>
Thưa cụ Chính Trực, Cháu
thấy cụ có lời phát nguyện “Thượng hoằng Phật đạo,
hạ hóa chúng sanh”, nghe rất là trí thức, cháu cũng muốn
bắt chước cụ phát nguyện như vậy, hiềm vì cháu không
có chữ Nho, nên không hiểu tám chữ này có nghĩa gì
một cách rõ ràng.
Ðọc
tiểu sử cụ trong trang nhà mà cụ forward, cháu thấy cụ
đã giảng nhiều kinh, vậy nhờ cụ giúp cháu giảng cho cháu
hiểu thế nào là “Vào nhà Như Lai, mặc áo Như Lai, ngồi
tòa Như Lai”, xin cụ giúp cháu.
From:
thanhtri hai <thanhtrihai@y..>
Thưa
cụ Chính Trực,
From:
“Hue Tam” <huetam@u..>
Nhà
Như-Lai chính là tâm từ bi lớn đối với trong tất cả chúng
sanh, y Như-Lai chính là lòng nhu hòa nhẫn nhục, tòa Như-Lai
chính là nhứt thiết pháp không. An trụ trong đây, sau rồi
dùng tâm không biếng trễ vì các Bồ-Tát và bốn chúng
rộng nói kinh Pháp-Hoa nàỵ...
From:
"Tinh Thuy" <tinhthuy@h...>
Chào
các huynh tỷ
From:
Hong Nhu <hongnhu96@y..>
5 năm trước thầy tôi viết cho tôi ít chữ, chính là câu này, nay vẫn còn treo giữa nhà, vào nhìn, ra lại nhìn. Từ đó đến giờ, thường có cảm giác mình như đứa bé lúng xúng xỏ áo và giày của mẹ. Áo rộng, giày cũng rộng, mà đầy hương vị mẹ ấm cúng chở chẹ Nhà, áo và ghế của Phật, tôi vẫn hay vào, ướm và ngồị Rộng thênh thang, mà cực kỳ gần gũị Cảm xúc này không biết tả sao cho vừạ Là cảnh giới Pháp hoa với riêng tôị.. Bây giờ ít dòng, mang ra chia xẻ với các huynh tỷ. Hồng Như TB. Tôi dốt Hán tự, câu này hình như đọc như vầy (nếu không lầm) ”Nhập Như lai thất, trước Như lai y, toạ Như lai tòạ Như lai thất, đại từ bi tâm thị; Như lai y, ôn hòa nhẫn nhục thị; Như lai tòa, nhất thiết pháp không thị.” Câu dịch thì như đã có ghi trong thư của d/h Hue Tam.
From:
“Hoa Nguyen” <thanhhuy@e..>
Chào quý đạo hữu, Cám ơn d/h Huệ Tâm đã nhắc lại đoạn kinh Pháp Hoa này. Tôi có thử nghĩ mà không nhớ đã đọc dược ở đâu, vừa định hỏi quý vị giữ kinh sách (trong thư viện Hoa Sen :-) thìthấy d/h đã post đoạn này lên đâỵ Ý nghĩa mấy câu trên hay quá, nên không thấy lạ khi d/h Hong Nhu cho biết đã được ông thân sinh viết rất trang trọng và treo lên để khi ra khi vào đều đọc thấy, và được nhắc nhở hàng ngàỵ Nhưng ba điều đó tuy nghe như đơn giản mà rất khó có được : Từ bi đối với tất cả chúng sinh, nhu hoà Nhẫn nhục, nhận thức được các pháp đều Không. Như vậy là gần ”đạt đạo” rồi còn gì. Nếu vậy thì đó có phải là những điều kiện đòi hỏi quá nhiều ở một pháp sư, tức vị thầy giảng Phật pháp, nhất là vào ngày nay, thời Mạt Pháp. Và có phải vì vậy mà pháp sư theo đúng nghĩa như thế đó càngngày càng hiếm đi? Tôi nghĩ ba điều mà đức Như Lai nêu lên trong kinh Pháp Hoalà tiêu chuẩn cao để cho một vị giảng kinh (nhất là vàothời nay) hướng tới, và cố gắng đạt tớị để đem lạinhiều lợi ích hơn cho người nghe kinh. Nhưng cũng biết số pháp sư đạt tới mức đó vẫn ít hơn sự mong cầu hay đòi hỏi của chúng tạ Vaø tôi không nhớ kinh sách nào đã viết “y pháp bất y nhân”. Tôi cũng nghĩ giữa người giảng kinh và người nghe kinh còn cần có sự tương thông, cảm ứng thì Phật pháp mới dễ được lưu truyền từ người này qua người kiạ Nghĩa laø người nghe kinh cũng nên có lòng từ bi, nhu hòa nhẫn nhục, và trí tuệ nữạ Hòa
From:
Phanthicuc@a..
Thưa các đạo hữu và đạo hữu Hòa, Theo như ý nghĩ nông cạn của tôi, đoạn kinh trong phẩm Pháp Sư, kinh Pháp Hoa, được trích nơi đây, dậy cho chúng ta biết rằng người đi giảng kinh (Pháp Sư), phải thông suốt và hành xử theo những tiêu chuẩn kể trên, tức là đã thông suốt được những điều đức Phật dậy trong kinh Pháp Hoa, (và nhiều kinh khác), thì mới đủ tư cách giảng dậy những điều cao quý như từ bi, nhu hòa, nhẫn nhục, vô ngã, v.v... Thế gian có câu :”Hãy nghe lời ta nói, đừng bắt chước việc ta làm”, đó là tiêu chuẩn ứng xử của hạng ngụy quân tử, không phải của những người bước trên con đường đạo, muốn tẩy rửa ô nhiễm trong tâm mình. Phải chăng có những thời kỳ được gọi là “Mạt pháp” vì đã có những “pháp sư” không hội đủ tiêu chuẩn kể trên, hoặc ít nhất, một điều kể trên, thí dụ Phật dậy “Nhất thiết pháp không”, thì lại khoe khoang về những cái “có’ lăng nhăng của mình, không hiểu được điều cốt tủy Phật dậy trong kinh, mà cũng dám giảng Phật pháp, làm mờ mắt người khác, điều này được gọi là “Cuồng vọng thuyeát pháp”, một trong những đại kỵ! Trong kinh Ðại Bát Niết Bàn, đức Phật dậy “Y pháp bất y nhân”, như sau: << “...Y chỉ nơi pháp tức là pháp tánh, không y chỉ với người tức là hàng Thanh Văn. Pháp tánh tức là Như Lai. Thanh Văn tức là hữu vi. Như Lai tức là thường trụ, hữu vi tức là vô thường”... >> Trong đời, có thiếu gì người giảng kinh thuyết pháp như mây như mưa, nhưng chỉ là những con vẹt nhắc lại lời người khác, bản thân chưa thanh lọc được Tham Sân Si, còn sống theo ”nhất thiết pháp CÓ “, khởi tâm danh lợi, nội ma “Ngã chấp” nó lôi xuống hố, trở thành tà sư! Ðức Phật là Ðại Y Vương, không những Ngài đã cho chúng sinh thuốc để trị bệnh, mà Ngài còn cho thuốc để ngừa bệnh, đó là “Pháp Tứ Y” trong kinh Ðại Bát Niết Bàn, bảo cho chúng ta biết rằng phải y theo “pháp” là căn bản, không y theo “người” là vô thường. Phật tử có lòng tin vào đạo của mình (TÍN), tới nghe Pháp Sư ”giảng giải” kinh. Nhờ những lời giảng giải của Pháp Sư mà hiểu kinh (GIẢI), rồi “thực hành” (HÀNH), đi tới “chứng ngộ” (CHỨNG). Ðó là bốn bước “Tín, Giải, Hành, Chứng”. Vì chưa hiểu, chưa hành, nên cần nghe Pháp Sư giảng. Nếu học trò cũng đã ngang với thầy, cũng đã đầy đủ các hạnh từ bi, nhu hòa, nhẫn nhục, đã có trí tuệ, thấu rõ lẽ tất cả các pháp đều KHÔNG, chỉ là mộng, huyễn, bào, ảnh, đã sống trọn vẹn NHƯ pháp, thì còn ngồi nghe làm chi, chính họ đã khởi tâm từ bi, mà đi giảng pháp, làm Pháp Sư rồi! Kính
chúc quý đạo hữu an lạc,
From:
“Hoa Nguyen” <thanhhuy@e..>
Chào đạo hữu Cúc, Tất nhiên mỗi người chỉ hiểu được kinh Phật một phần và thường dựa theo suy diễn riêng, nên nhiều khi không giống nhaụ Và sau đó cũng “áp dụng “ lời kinh vào các trường hợp khác nhaụ Thử đọc lại kinh Pháp Hoa để thấy là nhưng vị nghe lời Phật dạy trong “hội Pháp đó đều là bậc siêu xuất cả. Thế mà cũng có nhiều bậc trí tuệ hơn thường nhân đã phải bỏ đi, vì không hiểu tới điều Phật muốn dạỵ Tôi tự nhận là thua kém xa những vị kém cõi nhất trong buổi hội đó, nên không hiểu được bao nhiêu ý kinh Pháp Hoa, tuy cũng có đọc vài ba bản chú giảng của các nhà Phật học được nhiều người biết đến gần đâỵ Tôi cũng thấy cách hiểu kinh của d/h nói lên ở đây không giống hẳn như tôi hiểụ Tuy vậy, không phải là lúc thuận tiện cho tôi để trình bày chỗ khác nhau, và nếu có làm thế thì chưa chắc có ích lợi gì,trước nhất là cho tôị Vậy
d/h hiểu lời Phật dạy thế nào thì sống như thế ấỵ
Còn tôi không bao giờ có ý dám lợi dụng một câu kinh Phật
để làm trái với lời Phật dạy : sống và hành xử với
từ bi, nhu hoà nhẫn nhục và trí tuệ Nói rõ là không phải
tôi
Hòa
From:
Luongqpham@..
Thưa
quý đạo hữu,
From:
“Hoa Nguyen” <thanhhuy@..>
Sau
đây là lời giảng giải của tác giaNikkyỵ Niwano về đoạn
kinh đang nhắc tới trong phẩm Pháp Sư, kinh Pháp Hoa,lấy từ
một link d/h Tịnh Thủy cho dưới đâỵ Giới thiệu quý đạo
hữu vì lời giảng giải ý kinh hơi lạ Ðúng là mỗi người
có cách diễn giảng riêng, cũng giống như hạt kim cương mọi
người nhìn thấy vẻá sáng chiếu ákhác nhau!
ÁO, TÒA VÀ NHÀ CỦA NHƯ LAI: Này Dược Vương, nếu có thiện nam, thiện nữ nảo, sau khi Như Lai nhập diệt, muốn giảng kinh Pháp Hoa cho bốn chúng, thì vị ấy phải giảng như thế nào? Việc thiện nam hay thiện nữ ấy sau khi vào nhà của Như Lai, mặc áo của Như Lai vả ngồi trên tòa của Như Lai, cần phải tuyên bố kinh này rộng rấi cho bốn thính chúng. Nhà của Như Lai là tấm lòng đại từ bi trong tất cả các chúng sanh; áo của Như Lai là tấm lòng hòa ái vả kiên trì; tòa của Như Lai là cái Không tính của tất cả cãc Phãp [cái tinh linh của tất cả mọi hiện hữu](1). Ðược thiết lập trong những thứ này, rồi với cái tâm kiên định đối với chư Bồ-tát và đối với bốn thính chúng, vị ấy sẽ giảng kinh Pháp Hoa này. Nhà của Như Lai nghĩa là sở hữu một tấm lòng thật vĩ đại và từ bi đến nỗi có thể mong cầu cứu độ hết thảy mọi người, cả tốt lẫn xấu, cả đến những người muốn hại ta Tấm lòng từ bi này được ví với ngới nhà lớn của đức Như Lai, ngôi nhà mà ai cũng có thể vào được. Áo của Như Lai nghĩa là tấm lòng hòa ái và kiên trì khiến người ta không bao giờ nóng giận vì những kinh nghiệm đắng cay mà người ta phải trải qua, và cũng khớng bao giờ bị lay chuyển vìnhững lời khen ngợi mà người ta nhận được. Loại tấm lòng này được ví với áo của Như Lai là áo không bao giờ nhiễm vì bất cứ ảnh hưởng xấu nào từ bên ngoài Ðiều này có nghĩa là người tu tập kinh Phá Hoa phải duy trì cái quyết định mạnh mẽ là phải giảng kinh nàỵ Tòa của Như Lai nghĩa là nhìn tất cả cãc sự vật ngang bằng nhaụ Như đã giải thích ở phẩm 5, điều này trỏ ý rằng do những khác biệt giữa tất cả cãc sự vật được nhận biết đúng như chính chúng, ta cũng phải nhìn cãc sự vật một cách bình đẳng bằng cách vượt lằn khỏi sự phân biệt nàỵ Ví dụ, dù ông Mít kém trí, ớng co ùđôi bàn tay nhanh nhẹn. Dù cô Xoài không khéo tay, cô ta có đầu óc sáng suốt. Dù cho sự khác biệt giữa hai người được nhận biết một cách đứng đắn, cả hai đều được xem là bình đẳng như là những chùng sanh dưới mắt Ðức Phật. Nhìn sự vật như thế là ý nghĩa của Khớng tính của tất cả các pháp (Cái tinh linh của mọi hiện hữu).
From:
"Tinh Thuy" <tinhthuy@h...>
PHẨM PHÁP SƯ THỨ MƯỜI - KINH PHÁP HOA Phẩm
này dạy rằng phải tôn trọng tán thán cung kính cúng dường
pháp sư
Nếu chẳng hiểu rõ ý Phật mà tự ý vọng thuyết thì sẽ bị cái tội cuồng vọng thuyết pháp. Trích đoạn: Yếu Chỉ Diệu Pháp Liên Hoa Kinh”, HT. Thích Duy Lực - Từ Ân Thiền Ðường Xuất Bản
From: Hong Nhu <hongnhu96@y..> Date: Tue Apr 2, 2002 3:59 am Subject: RE: [hoasen-1] Re: Pháp Sư Chào các d/h, Tôi rất vui được đọc suy nghĩ của các đạo hữu về phẩm Pháp sư... Bây giờ xin cho tôi góp thêm chút chuyện vào đâỵ Theo chút vỏ vẽ của tôi về Pháp hoa, nghĩa lý kinh này có rất nhiều tầng. Ví dụ như khi mình đọc về phẩm Pháp sư, mình nghĩ đến 1 vị thuyết PH, đang đứng, ngồi, nói, viết... Thật ra, có khi ngay nơi thái độ đã chính là sự thuyết pháp. Ví dụ như khi mình đọc những tiêu chuẩn nêu ra cho vị Pháp sư, thì mình nghĩ nó giống như + cái check list, check đủ 3 lần thì đủ điều kiện thuyết pháp. Nhưng cũng có thể nhìn cái list này như 1 cách hành trì. Ngay giây phút nào mình thể hiện được tâm từ bi, tâm nhẫn nhục và pháp không, thì chính trong giây phút đó mình thể hiện Pháp hoạ Ví dụ như mình có thể đọc Pháp hoa như đọc những điều để suy nghiệm. Nhưng mình cũng có thể thấy Pháp hoa như một cảnh giới, để bước vàọ Nếu thấy là cảnh giới, thì, ví dụ như, song song với từ bi, nhẫn nhục, pháp không, đương nhiên là quan trọng, lại còn có cả cái nhà, chiếc áo, chiếc ghế, cũng quan trọng không kém. Ví dụ đôi ba cái như vậy, cho vui thôị Chứ sư phụ tôi khi cho tôi câu viết trên về treo giữa nhà, không giải thích gì cả. Tôi nghĩ, Pháp hoa nếu mà có 1 cách hiểu, thì đã không phải là Pháp hoa Trân
trọng,
|
c
|
|||||||||||||||||||||||