From:
Hoa Nguyen <thanhhuy@email.msn.com>
Date:
Thu Dec 28, 2000 11:15am
Subject:
Sự thành hình Phật Giáo Ðại Thừa ở Ấn độ (1)
Nói một cách
dứt khoát rằng, tư tưởng Phật giáo Ðại thừa đã có từ
thời Ðức Phật. Trong thời kỳ Phật giáo Bộ phái, tư tưởng
này đã hình thành tương đối r ở Ðại chúng bộ và xen
lẫn trong giáo nghĩa của các bộ phái khác. Trước ngài Long
Thọ (Nagarjuna) đã có những Thánh tăng hoằng dương Phật
giáo Ðại thừa như Na Tiên Tỳ kheo (Nagasenna), ngài Thế Hữu
(Vasumitra), Mã Minh (Asvaghosa)... chủ yếu là ở vùng Bắc Ấn.
Như đã có lần đề cập, trước thế kỷ thứ III sau TL,
tức trước thời đại của ngài Long Thọ, những bộ kinh
quan trọng của Ðại thừa như Bát Nhã (Prajnàparamita sutra),
Hoa Nghiêm (Gandavỳuha), Duy Ma Cật (Vimàlakirtinirdèsa sutra),
Thủ Lăng Nghiêm tam muội (Surangama samadhi sutra), Diệu Pháp
Liên Hoa (Saddharma Pundarika sutra) và một số bản kinh thuộc
tư tưởng Tịnh độ đã được phổ biến, nhất là tại
Nam Ấn và Ðông Ấn và đặc biệt là tại Bắc Ấn, những
nơi chịu ảnh hưởng mạnh của Ðại chúng bộ.
Tuy nhiên, phải
đến thời đại của ngài Long Thọ, tư tưởng này mới được
phát triển rực rỡ chưa từng có trước đó. Tư tưởng này
cũng đã sớm tạo nên những ảnh hưởng rất lớn lên các
hệ tư tưởng khác, không những trong nước mà cũng được
truyền bá và thích hợp đối với nhiều nước như Trung Quốc,
Nhật Bản, Hàn Quốc, Tây Tạng, Việt Nam... ngay khi mới du
nhập.
Trên phương diện
giáo lý, những tư tưởng trên không gì khác hơn là sự phát
triển về sau và dồi dào, hệ thống hóa giáo lý Phật giáo
Nguyên thủy; và với lý tưởng Bồ tát, có thể nói, là một
khuynh hướng, phương thức "xã hội hóa" Phật giáo để phù
hợp với những thay đổi của thời đạị
Bây giờ, chúng
ta sẽ tìm hiểu lịch sử Phật giáo qua những thời đại
gắn liền với tên tuổi của các vị luận sư nổi tiếng,
tiêu biểu trong thời kỳ nàỵ
III- Phật giáo
ở thời đại của ngài Long Thọ
1)- Vài nét
về ngài Long Thọ:
Nói đến Phật
giáo Phát triển (Ða.i thừa), trước hết người ta thường
nhắc đến tên tuổi của ngài Long Thọ, vì Ngài là người
có công trong việc chú thích các bộ kinh căn bản rồi hệ
thống hóa giáo nghĩa và hoằng dương cho tư tưởng này rất
tích cực.
Ngài sinh vào đầu
thế kỷ thứ III sau TL, tức khoảng bảy trăm năm sau Phật
diệt độ, thuộc dòng d i Bà La Môn tại Nam Ấn, bẩm tính
thông minh xuất chúng; trước Ngài tu theo ngoại đạo, sau theo
Phật giáo, thông hiểu các giáo nghĩạ Ngài là tác giả của
nhiều bộ luận nổi tiếng như Trung Quán, Ðại Trí Ðộ,
Thập trụ tỳ bà sa..., tổng cộng trên mười ba bộ, chú
thích về kinh Bát Nhã, Pháp Hoa, Hoa Nghiêm...
2)- Tư tưởng
của ngài Long Thọ
Do uyên thâm nhiều
lĩnh vực, trước tác nhiều bộ luận giải thích các bộ
kinh, tư tưởng quan trọng nên Ngài được nhiều tông phái
như Tịnh độ, Hoa Nghiêm, Tam Luận tông... tôn xưng là Tổ
khai sáng. Tuy nhiên, có thể nhận ra tư tưởng chủ đạo của
Ngài là triết học tánh Không được trình bày qua bộ luận
bất hủ Trung Quán, đại để là "Tất cả các pháp là vô
ngã hay không. Ðể đạt đến chấm dứt khổ đau, cần phải
chứng ngộ đạo lý không ấy. Niết bàn là không tánh (vô
ngã)". Sau thời ngài Long Thọ, có các nhân vật nổi bật là
Ðề Bà (Deva) - đệ tử của Ngài - và La Hầu La Bạt Ða La
(Ràhula Bhadra) - học trò của ngài Ðề Bà.
Ngài Ðề Bà cũng
là người Nam Ấn, sinh khoảng cuối thế kỷ thứ III sau TL.
Ngài là người xuất chúng, có tài hùng biện, thường được
cử đi hàng phục ngoại đạo và các giáo nghĩa khác khắp
nơi. Một số nguồn sử liệu cho biết, về sau Ngài đã bị
ngoại đạo hãm hại. Ngài Ðề Bà là người kế thừa và
phát huy tư tưởng của thầy mình, dựa trên lập trường
Trung Quán luận để viết các bộ luận nhằm xây dựng một
hệ thống lý luận chặt chẽ có mục đích là "phá tà hiển
chánh". Ngài La Hầu La Bạt Ðà La thì cũng sinh trưởng vào
khoảng cuối thế kỷ thứ III sau TL, người Trung Ấn, tiếp
tục sự nghiệp của thầy viết các bộ luận chú thích Trung
Quán luận, nhưng tác phẩm của Ngài nay đã thất truyền.
Tư tưởng Phật giáo Ðại thừa do ngài Long Thọ khai triển
truyền bá rộng rãi ở miền Nam Ấn Ðộ, có xu hướng phát
triển về Trung Ấn, có ảnh hưởng rất lớn đương thờị
IV- Phật giáo
ở thời đại ngài Vô Trước (Asanga) và Thế Thân (Vasubandhu)
1)- Các bộ
kinh xuất hiện sau thời ngài Long Thọ
Sau thời đại
ngài Long Thọ và trước khi hai anh em ngài Vô Trước và Thế
Thân ra đời, bấy giờ có một số bộ kinh hình thành và
được truyền bá tương đối rộng rãi như kinh Thắng Man
với tư tưởng Như Lai tạng (Phâ.t tính) làm trung tâm; kinh
Ðại Bát Niết Bàn thuyết minh về Pháp thân thường trụ,
tất cả chúng sanh đều có Phật tánh và Nhất xiển đề
thành Phật; kinh Lăng Già (Lankavatara) với giáo nghĩa nổi bật
là Như Lai tạng và A lại da thức; kinh Giải Thâm Mật với
tư tưởng làm căn bản cho lĩnh vực duy thức học...
2)- Vài nét
về ngài Vô Trước và ThếThân.
Theo nhiều nguồn
tài liệu, các ngài Vô Trước và Thế Thân là anh em cùng mẹ
khác cha, ra đời sau ngài Long Thọ hơn một trăm năm, tức
khoảng cuối thế kỷ thứ IV sauTL. Ngài Thế Thân lớn hơn
em là ngài Vô Trước khoảng hai mươi tuổ. Ngài Vô Trước
đã từng tin theo Bà La Môn giáo, sau xuất gia theo Hữu bộ
rồi nghiên cứu kinh điển Phật giáo Ðại thừa và tích cực
truyền bá tư tưởng này. Tương truyền, Ngài đã được nghe
Ðức Di Lặc Bồ tát (Maitreya) thuyết pháp tại cung trời Ðâu
Suất (Tusit) (?). Ngài là người đã viết nhiều bộ luận,
trong đó phân thành hai: một, do Ngài thuật lại lời Bồ tát
Di Lặc; và một, do chính Ngài soạn. Ngài Thế Thân lúc đầu
cũng xuất gia theo Hữu bộ, dấu ấn đó để lại qua bộ
luận Câu Xá nổi tiếng, tổng hợp giáo nghĩa của bộ phái
này; sau được anh khuyên, Ngài chuyển sang nghiên cứu và tích
cực hoằng dương tư tưởng Phật giáo Ðại thừa. Ngài là
người có một đầu óc phi thường, tác giả của cả ngàn
bộ luận, được mệnh danh là"Thiên bộ luận sư", trong số
đó có những bộ luận làm cơ sở của ngành Duy thức học,
có giá trị như những tác phẩm "kinh điển", như Duy thức
tam thập tụng, Ðại thừa bách pháp minh môn luận, A Tỳ Ðạt
Ma Câu Xá luận...
Ngài Vô Trước
mất ở tuổi bảy mươi sáu, còn ngài Thế Thân thì thọ đến
tám mươi tuổi. Những tác phẩm chú thích kinh điển của
hai Ngài, cùng với ngài Di Lặc, là những bộ luận bất hủ,
rất quan trọng trong lịch sử Phật giáọ
3)- Ðặc điểm
tư tưởng của ngài Vô Trước và Thế Thân
Ðối với ngài
Vô Trước, hầu hết những trước tác của Ngài nhằm để
thuyết minh cho tư tưởng "Ai lại da duyên khởi" (Duyên khởi
luận), nghĩa là các pháp trên thế gian đều không ngoài tâm
thức con người mà có, và cội nguồn cho sự hiện hữu của
các pháp là thức A lại da (thư'c thứ tám - Alaya). Riêng với
Thiên bộ luận sư, vì Ngài là một đầu óc quảng lãm nên
tư tưởng của Ngài cũng phong phú; tuy nhiên, về căn bản,
kể từ sau khi Ngài chuyển sang nghiên cứu kinh điển Phật
giáo Ðại thừa, thì tư tưởng của Ngài là tương đồng
với lập trường của ngài Vô Trước, nghĩa là cũng thuộc
"Duyên khởi luận".
Tư tưởng do anh
em các ngài Vô Trước, Thế Thân phát triển chủ yếu phổ
biến trước hết ở Bắc Ấn, có xu hướng ngày càng truyền
bá về phía Nam.
V- Sự hình
thành và hưng thịnh của đại tòng lâm Na Lan Ðà (Nalanda)
- trung tâm của thời kỳ Phật giáo Phát triển
1)- Sự hình thành
hai hệ thống tư tưởng Phật giáo lớn Tư tưởng do ngài
Long Thọ và anh em ngài Vô Trước, Thế Thân phát triển không
lâu sau trở thành hai hệ thống tư tưởng chính của Phật
giáo đương thời, gọi là trường phái Trung Quán và trường
phái Du Già.Trường phái Trung Quán thuộc "Thật tướng luận",
do ngài Long Thọ khởi xướng, xuất phát từ Nam Ấn lan dần
xuống phía Nam. Sau ngài Ðề Bà (Deva) và La hầu La Bạt Ðà
La (Rahula Badhra), từ thế kỷ thứ IV trở đi có các vị luận
sư xuất sắc kế thừa và phát huy như các ngài Thanh Mục
(Pingala), Phật Hộ (Buddhapàlita); thế kỷ VI sau TL lại có
các ngài Thanh biện (Bhàvaviveka), Trí Quang, Nguyệt Xứng (Candrakirti)...
tích cực truyền bá, làm cho trường phái này hưng thịnh,
có một vị trí quan trọng trong Phật giáo. Ðầu thế kỷ
thứ VII sau TL lại có các ngài Sư Tử Quang, Thắng Quang, Trí
Hô.... tiếp tục truyền bá và xiển dương tư tưởng của
Trung Quán luận.
Trường phái Du
Già thuộc "Duyên khởi luận", do anh em luận sư Vô Trước
và Thế Thân khởi xướng, xuất phát từ Bắc Ấn rồi lan
truyền đến miền Nam. Sau thời đại các ngài Vô Trước và
Thế Thân khoảng hai trăm năm (tư'c khoảng thế kỷ thứ VI
sau TL, trường phái này xuất hiện nhiều bậc luận sư tài
ba như ngài Thân Thắng (Bandhusri), Hỏa Biện (Citrabhàna), Ðức
Tuệ (Gunamati), Trần Na (Dignàga), An Tuệ (Sthiramati)... Tiếp
theo lại có các Ngài như Hộ Pháp (Dharmapàla), Giới Hiền
(Silabhadra) - vị thầy đã trực tiếp dạy Duy thức học cho
ngài Huyền Trang tại Nalanda... Thanh thế của trường phái
này không thua kém gì trường phái Trung Quán.
(trang
kế tiếp)
