THƯ VIỆN HOA SEN
[Search][English][Mirrorsite]
c
Home Kinh Ðiển Giới Luật Luận Giải Phật Học  Thiền Nguyên Thủy Tổ Sư Thiền  Niệm Phật Sử Phật Giáo Pháp Luận Tự Ðiển Phật Học  Dinh Dưỡng Chay Truyện Ngắn Diễn Ðàn Index Tác-Giả

 
 
c
Trang Hiện Tại
Trang 1
Trang 2
Trang 3
Tăng Sĩ Gương Mẫu

Tăng sĩ là người lấy Phật-Pháp làm tánh, lấy Như lai làm nhà, lấy chánh pháp làm thân, lấy trí huệ làm mạng, lấy thiền định làm thức ăn.

Cho nên Tăng sĩ không ỷ thế họ sang hèn, không kinh doanh tư gia cơ nghiệp, không trao đổi hình hài, không tham sống sợ chết, không đắm mình vào 5 mùi dục lạc thế gian. Nhiếp tâm có định, biện minh có huệ nói giới thì gạn trong 3 độc, mà mãn đời không nhơ. Nói định thì tịnh tư lự chánh tinh thần trọn ngày không rối, nói huệ thì sùng điều đức hạnh, biện sự tà phi mà minh lẽ phải.

Cứ thế mà tu gọi là nhân, cứ thế mà hành gọi là quả. Đối với chúng sanh có từ bi, có đại thệ, có đại huệ. Từ là thương tạo phước cho nhân loại, bi là cứu khổ cho muôn loài, thệ là thề nguyền quyết tìm cho ra chân tướng, huệ là đem chánh pháp thí cho chúng sanh.

Thần mà minh nhưng lẽ bí truyền đất trời khó bề che dấu, ẫn mà làm những phương tiện quỷ thần nào biết suy lường.

Khi thuyết pháp thì trổ biện tài không vấp váp. Lúc hoằng dương thì phấn đấu mà chẳng đoái mình. Hay nhẫn được những việc người đời không thể nhẫn, hay làm xong những việc ít kẻ dám làm.

Chánh mạng đi khất thực mà không hổ thẹn, quã dục thời mặc áo rách mà không thấp hèn, vô tranh thời nhẫn nhục mà không bị người khinh rẽ, vô oán vào đời mà không tổn đức hạnh.

Lấy thật tướng mà tiếp người, lấy công tâm mà xữ sự, cho nên đối với thiên hạ xữ được đạo hòa mà mọi người cung kính. Vì không nói dối nên chúng tin cậy càng đông, nói pháp vô ngã, thì nhân nhượng, kinh hành nói sự oai nghi thì làm quy mô cho quần chúng.

Nhân thiên trông thấy ai cũng nhún mình, đã hay phúc huệ cõi đời, lại khéo cãi lương thói tục. Khi vong hình thì cắt cho cầm thú má chẳng rụt rè, lúc đọc tụng xông pha nóng rét mà không chán nản.

Khi kinh hành khắp thị thành thôn quê, coi danh như bóng với hình, thấy lợi như bụi rơi vào mắt, nom vật sắc như bóng quáng mặt trời, đối cảnh đời như trăng lòa đáy nước.

Gặp người già nua đau ốm che chỡ khiên cõng mà không lấy làm hèn, tụng niệm thuốc than mà không lấy làm bận. Khi ở chùa hoặc núi cao hang thẳm, lấy cõ làm am, lấy hoa quả làm thức ăn mà vẫn an nhiên tự tại, không bị lợi lộc cám dỗ, không sợ thần thế đe dọa.

Bắt tay vua chúa công hầu không lấy làm vinh, khi một mình lấy đạo làm vui, một hình một bóng không lấy làm buồn, khi đông người thì không vướng bận.

Dung nạp cả người trong bốn bể mà không lẫn lộn với ai, khi học tập thời các tạng kinh, những sách trăm nhà những tiếng nước phương xa khác không tiếng nào là không thông hiểu.

Soạn thuật kinh điển thời tác phẩm đủ vẽ văn chương, xử đường trung đạo không lạc về có, khi tuyên học thời thanh tịnh lìa hết tạp niệm mà biểu lộ bản tánh chân không phân biệt trong Tâm ngoài Phật.

Tăng sĩ nay nhân cách hoàn toàn, tâm địa rộng rãi, đức hạnh đầy đủ, đạo đức lớn lao, tăng sĩ như thế ai mà lại chẳng tôn chẳng kính !

 Nam Mô Chứng Minh Sư Bồ Tát Ma Ha Tát
Cư sĩ Trúc Lâm Lê An Bình cẩn kính
 
 
 

c
Links Phật Giáo Thế Giới Thơ và Nhạc Phật Giáo Pháp Thoại Cảnh Chùa Việt Nam  Văn Học Phật Giáo E-mail Sitemap