THƯ VIỆN HOA SEN
Search| English| Mirrorsite
c
Home Kinh Ðiển Giới Luật Luận Giải Phật Học  Thiền Nguyên Thủy Tổ Sư Thiền  Niệm Phật Sử Phật Giáo Pháp Luận Tự Ðiển Phật Học  Dinh Dưỡng Chay Truyện Ngắn Diễn Ðàn Phật Pháp Index Tác-Giả
c
Treo Tôn Ảnh Của Phật

 

From: “TueTam Chau” <tuetamchau@h...> 
Date: Mon May 27, 2002 5:49 pm
Subject: treo Tôn Ảnh của Phật

Kính chaò qui vị

Toi co 1 thac mac ve viec treo hinh Phat, Bo Tat la khong nen treo trong phong ngu, vi dua theo sach cho la bat kính va co toi! (nhut la phong phu nu). Nhung nguoi treo hinh thi lai noi rang: vi ho kính Phat, Bo Tat nen moi treo nhu vay, ho co the chiem nguong Phat, Bo Tat moi ngay và, thuong hon la treo noi phong khach hay nhung phong khac, nhung phong ho it toi hoac ho it co khi o do laụ

Nhu the thi ho nen lam nhu the naỏ
xin qui vi giai thich dum.

Cảm ơn

TTC


From: “development2001” <giacngogiaithoat@h...> 
Date: Mon May 27, 2002  6:05 pm
Subject:  Re: treo Tôn Ảnh của Phật

Bạn có thấy gia đình theo đạo Thiên Chúa họ treo cây thánh giá có đức chúa Jesus bị đóng đinh ngay trên đầu giường ngủ của hai vơ. chồng không?

Thường thì những hình ảnh mà ta kính trọng đươ.c treo ơ? những nơi tôn nghiêm... đó là cái cách thức mà con người đặt rồi thành thói quen lâu đờị

Nếu hình ảnh của một vị giáo chủ, hay một người mà bạn kính trọng luôn trong tâm bạn thì dù bạn ơ? đâu, trong phòng khách, hay trong washroom bạn đều có hình ảnh ấy trong bạn...

Nếu cho rằng có những chỗ dơ bẩn như washroom, thì thư? hỏi nếu bạn khg vào đó ít nhất 1 lần trong ngày, hay nhiều ngày khg vào đó thì.... quả là một tai họa rồi phải không?

Dơ hay sạch đều do cái nhìn của ta mà thôi! Thân người nam, và thân người nữ có sạch lắm không? Thư? quán tươ?ng, chiêm nghiệm từ đầu đến chân, từ bên ngoài làn da, đến những gì bên trong làn da mà xem!

Xin góp chút xíu về việc bạn thắc mắc. Chỉ biết viết dông dài trả lời gián tiếp thế thôị

Chúc bạn một ngày vui!

TrD.


From: Viendieu@a.. 
Date: Mon May 27, 2002  7:02 pm
Subject: Chỗ Nào Không Có Phật?

Thưa các bạn đạo,

Nhân đọc bài của hai bạn Tuệ Tâm Châu và Trí Ðạt, Viên Diệu tôi lại nhớ một câu chuyện thiền đại khái như sau:

Một hôm có một vị du tăng đi ngang qua một ngôi chùa, xin vào nghỉ ngơi qua đêm, được vị trụ trì già đón tiếp.

Trong khi bước vào chánh điện, vị du tăng cứ vừa đi vừa thản nhiên trung tiện kêu bôm bốp (xin lỗi đã xía vào lãnh vực quen thuộc của bạn AP). Vị trụ trì nhăn mặt phàn nàn:

—- Ðây là chốn Phật đường trang nghiêm thanh tịnh, nơi chư Phật ngự, xin ông giữ gìn, không nên bừa bãi như thế.

Vị du tăng đáp:

—- Rất tiếc là tôi bị bệnh đầy hơi, nên không nín nổi. 
Vậy xin ngài hãy chỉ cho tôi chỗ nào không có Phật ngự để tôi được tự do trung tiện.

Thấy câu chuyện ngồ ngộ, Viên Diệu bèn đem tới chùa, kể lại cho thầy của Viên Diệu nghe, thì ngài bảo rằng:

—- Câu chuyện còn khúc sau, đó là “Ngay sau câu nói của vị du tăng, vị sư già hốt nhiên tỉnh ngộ, sụp xuống đảnh lễ”. 
Tại sao vậy? 
Tại vì tâm thức vị sư già đã chín mùi, chỉ còn chút xíu vướng mắc vào cái hình tướng, nên một câu nói tháo đinh nhổ chốt đến đúng lúc là gỡ bung được nút trói cuối cùng, hội nhập được bản thể khắp không gian thời gian, quang minh vô biên, thọ mạng vô lượng. Còn như con nay tâm thức còn đầy phân biệt, ô nhiễm, vậy thì bước lên điện Phật, hãy cứ nhất tâm cung kính đi đã.

Viên Diệu thấy hai đạo hữu thảo luận đề tài này hay hay, bèn cũng xin bạo dạn đưa ra thảo luận cho thêm đề tài, nếu có gì thất thố, xin được tha lỗi.

Nay kính,
Viên Diệu


From: Phuoc V Nguyen <hi-lwa@j...> 
Date: Tue May 28, 2002  12:40 pm
Subject: Re: [hoasen-1] treo Tôn Ảnh của Phật

Chào Huynh cùng Các Bạn :-).
Chuyện của Huynh làm cho đệ nhớ lại chuyện đệ an vị bàn thờ Phật trong giường của anh Thu\. Vợ anh không chịu\. Riêng Anh Thu thì... sao cũng được\.
Phá nghi:
Và sáng hôm sau: đệ đến nhà anh ta và kể lại cho anh nghe một câu chuyện với những chi tiết: như vầy, như kia...
Chị Thu đang làm đồ ăn ở dưới bếp, chạy lên:
- - Sao mà cái chuyện của anh kể nó giống như những chuyện mà em đã nói với anh tối hôm qua quá vậy\?
Hai Lúa đệ liền thưa:
- - Chẳng giấu gì chị, em chỉ là đệ tử của Ðức Bổn Sư mà có thể nghe câu chuyện của anh chị rù rì với nhau, cách xa bốn cây số! Còn đối với các Ngài: thật là không có lý nào mà lại không thể nghe và thấy chuyện gì xảy chỉ cách có một bức tường\. Vã lại các Ngài đã có khả năng đó thì cho dù Anh và Chị có an vị tại phòng khách thì cũng như là Anh Chị an vị bàn thờ tại phòng ngũ mà thôi!
Và đệ chỉ cái vách ttường:
- -Cái vải thưa này không cách gì mà có thể che được mắt thánh \. Trời Ðà Lạt muổi thủy quân lục chiến (một loại muổi dài 1 cm bụng thì vạch trắng, vạch đen) nó cắn Anh Thu trong khi ngồi xếp bằng thì không nên tý nào cả\. Chi bằng, Ảnh ngồi trong mùng... có tượng Phật, rồi sẳn trớn ngũ luôn thì tiện lợi cả đôi bên :-).
Mến :-).
Hai Lúa :-).


From: LeCongDa@a.. 
Date: Tue May 28, 2002 3:08 pm
Subject: Treo Tôn Ảnh của Phật

GOOD MORNING!
Kính Chào DH Tuệ Tâm Châu, Viên Diệu, Trí Ðạt;
Thưa Qúy DH;

Tôi tin chắc rằng khi qúy vị đem câu hỏi nên treo tôn ảnh của Phật, Bồ Tát ở chỗ nào để hỏi một vị Tăng, chắc chắn cả trăm vị đều trả lời là nên treo ở những nơi thanh tịnh.Những nơi có mùi hôi thì chắc chắn là không thanh tịnh rồi, chưa nói là làm cho ta khó chịu, ngay cả mùi hôị.. nách. Trong nghi thức thờ cúng, để thanh tịnh hóa đạo tràng, người ta xông trầm hương trước khi hành lễ và trong khói hương thơm ngào ngạt đó, người Phật tử dâng lời nguyện của mình lên Chư Phật, chư Bồ Tát trong bài Nguyện Hương, hay bài ca Trầm Hương Ðốt mở đầu các buổi lễ Phật. Trong niềm tôn kính dó, người Phật tử cũng dâng cúng hoa lên bàn thờ Phật, không những để làm đẹp nơi thờ phượng mà còn tăng thêm mùi hương thơm. Có thể nói rằng không khí Phật giáo là một không khí tẩm đầy ắp hương hoa: Hoa sen, hoa vô ưu, hoa mạn dà la, Hoa Nghiêm...

Còn nếu nói rằng nơi nào cũng có Phật tại sao không thấy ai mang đồ ô uế hay sình thối lên bàn thờ để cúng? Thế nên những câu chuyện Thiền học thuộc loại <<Phùng Phật sát Phật, phùng Tổ sát Tổ>> chỉ là những giai thoại, kiểu nói chuyện phòng trà cho vui vậy thôi, bởi vì kinh nghiệm tâm linh của mỗi ngừơi đạt ngộ không ai giống ai cả. Trạng thái tâm linh bùng vỡ, hoát nhiên đạt ngộ là kết quả của không biết bao nhiêu yếu tố cấu thành của riêng cá nhân đó trong một hoàn cảnh nhất định. Hiện tượng đốn ngộ vì thế không bao giờ là một hiện tượng sao chép và ta cũng chẳng học hỏi gì được từ kinh nghiệm tâm linh của riêng cá nhân đó. Ngay cả một vị Tổ khi truyền y bát cho một đệ tử, ông ta chỉ ẤN CHỨNG cho vị đệ tử này, chứ không phải ông ta truyền thụ kinh nghiệm tâm linh của mình cho vị đệ tử.

Xin trở lại chuyện treo tôn ảnh, tôi nghĩ rằng việc DH Trí Ðạt đem so sánh với người Công Giáo thờ tượng Chúa ở trong phòng ngủ cũng chẳng khác gì đem xoài so sánh với ổị 
Xoài là xoài, ổi là ổị Công giáo là Công giáo, Phật giáo là Phật giáọ Vấn đề đặt ra là Công giáo có cùng một quan niệm với Phật giáo thế nào là thanh tịnh không? Thế nên vấn đề treo tôn ảnh của Phật, Bồ Tát theo tôi biết, nên được treo ở những nơi thanh tịnh: Bàn thờ, phòng làm việc, phòng 
khách, phòng ngủ của tu sĩ hoặc những người độc thân đang tinh tấn tu hành. Nếu tôn ảnh treo trong phòng ngủ thì nên treo ở phía đầu giường, nghĩa là không trở chân về phía ảnh tượng. 

Cái <<theo tôi biết>> này cũng xin thưa với qúy Ðạo hữu không phải là những suy nghĩ cá nhân mà là được rút ra từ kinh sách. Trong một quyển kinh nào đó (mà tôi quên tên, nếu DH nào nhớ xin làm ơn nhắc lại) có nói rằng ngay cả những người vì không ý thức đúng đắn, đem treo, thờ ảnh tượng ở những nơi gần chốn bếp núc bay mùi xào nấu hôi hám, người đó sau này sẽ bị qủa báo khiếm tật về mũi, hay bị những bệnh liên quan về mũị Các vị tôn túc cũng hướng dẫn rất rõ về vấn đề này, cũng như về lễ nghi thờ cúng, ảnh tượng phải treo như thế nào cho đúng cách, trong các kinh sách của các Ngài, cụ thể như cố HT Thiền Tâm (Niệm Phật Thập Yếu, Kinh Ðại Bi Tâm Ðà La Nị...), HT Thắng Hoan (Thờ Cúng và Lễ Bái),....
Trân trọng,
Tâm Hà LCD.


From: Phanthicuc@a.. 
Date: Wed May 29, 2002  1:13 am
Subject: Re: Treo Tôn Ảnh của Phật

Thưa các đạo hữu,
Nếu chỉ vì:
<< không ý thức đúng đắn, đem treo, thờ ảnh tượng ở những nơi gần chốn bếp núc bay mùi xào nấu hôi hám, người đó sau này sẽ bị qủa báo khiếm tật về mũi, hay bị những bệnh liên quan về mũi. >>

thì tôi nghĩ rằng sự phạm lỗi, dù chỉ vì “không ý thức đúng đắn” đối với ảnh tượng của các vị Phật, Bồ Tát đại từ đại bi đã đưa đến quả báo quá nặng nề cho phạm nhân! 

Một người bạn tôi sau năm 75 đem gia đình đi vượt biên bị bắt, nhà cửa bị tịch thu, phải làm nghề giữ xe cho rạp hát, thuê cái gầm cầu thang của một cao ốc để cả nhà chui rúc, dầu vậy, vẫn lập một ban thờ Phật nhỏ xíu, sớm khuya thắp nén nhang, lễ lạy. 

Gậm cầu thang thì không thể hương xông, trầm tỏa v.v..., vậy thì liệu chỉ vì lòng chân thành, nhưng nghèo khó, không có phương tiện sang trọng hơn, không biết rằng quả báo sau này sẽ giáng xuống người bạn tội nghiệp của tôi những hình phạt gì 
?

Ngoài ra, tôi lại thấy có nhiều Phật tử đeo ảnh tượng Phật, Bồ Tát trong người quanh năm, kể cả những khi vào nơi xú uế, khi lên giường ôm ấp vợ chồng, cũng không cởi ảnh tượng ra, liệu họ sẽ lãnh những quả báo gì ạ?

Trên diễn đàn có một đạo hữu đã có viết về tu viện Shasta trên sườn núi Shasta, ở đó nhà chùa bầy ảnh tượng la liệt khắp nơi, họ giải thích là vì Phật tánh của chúng sanh ở khắp nơi, khắp không gian, thời gian, nhưng vì cứ quên đi, nên hình tượng Phật và Bồ Tát sẽ luôn luôn nhắc nhở điều đó cho mọi người trong mọi thời. Quý đạo hữu có ý kiến gì về điều này, xin cùng nhau thảo luận, xin đa tạ. 

Kính,
Phan Thị Cúc


From: LeCongDa@a.. 
Date: Wed May 29, 2002 6:39 am
Subject: Treo Tôn Ảnh của Phật 

Kính Chào DH Phan Thị Cúc;
Thưa Quý DH;

Xin được góp ý về một số vấn đề mà DH Phan Thị Cúc vừa 
nêu ra:

1. Vấn đề qủa báo vì treo ảnh tượng Phật ở chốn bếp núc, hôi hám: Ðiều này như tôi đã trình bày, tôi được đọc trong kinh sách (hy vọng tôi sẽ lục ra xuất xứ trong tương lai) chứ không phải do tôi tự chế ra, còn vấn đề tin ở kinh hay không tin là tuỳ người đọc kinh. Ngay cả trong Phật giáo nhưng 
Tiểu Thừa không tin có Phật A Di Ðà, không tin có Bồ Tát Ðịa Tạng, hoặc chẳng hạn như HT Thanh Từ tuyên bố là trái đất quay vòng vòng, làm gì có Tây phương,... cho nên khi đã nói là niềm tin rồi thì rất khó bàn cãị Riêng tôi, tôi tin như thế!

Còn chuyện có ý thức và không ý thức đúng đắn trong khi treo ảnh tượng, theo tôi có thể lý giải như thế này: Một Phật tử khi lập bàn thờ Phật ở trong nhà thông thường đều có làm lễ an vị Phật và qua đó vị Thầy sẽ chỉ cho họ cách treo ảnh tượng như thế nào cho đúng cách, ví dụ treo tượng Tam Thánh ta không thể treo hình Bồ Tát Quán AÂm, Thế Chí ngang với 
Phật Di Ðà,Tượng Phật Thích Ca nên quay về phía Tây, tượng Bồ Tát Quán AÂm nên quay về hướng Namv.v... còn những Phật tử muốn tôn thờ ảnh Phật ở những nơi khác, nếu có ý thức chắc họ sẽ hỏi vị Thầy của mình chỗ nào được coi là đúng đắn... thì họ đâu có mang tộị 

Còn những người treo hay trưng bày ảnh tượng để trang hoàng trong nhà như là một tác phẩm nghệ thuật thì không nói, nhất là gần đây, ảnh tượng Phật với khuôn mặt, nụ cười nhân ái rất được nhiều gia đình Tây phương trưng bày như là một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc.

2. Những trường hợp đặc biệt: 
Ðạo Phật như ta biết đi theo con đường Trung Ðạo, nghĩa là không qúa khích. Cho nên không có vấn đề gì được coi là tuyệt đốị Ví dụ, sát sanh là một giới cấm đứng đầu trong ngũ giớị Phá thai là một hình thức sát sanh, nhưng đôi khi vì tính mạng của ngừơi mẹ bị hăm dọa Phật giáo không lên 
án sự phá thai trong trường hợp này,v.v... Vấn đề treo ảnh tượng cũng thế, có một số tiêu chuẩn chung được đa số chấp nhận như thế nào thì gọi là tôn kính. Tuy nhiên không phải là không có những ngoại lệ. Ví dụ như người bạn cuả DH PTC phải sống dưới gầm cầu chẳng hạn, tuy chỗ ở không được thanh tịnh lắm, nhưng một điều chắc chắn rằng vị đạo hữu này cũng sẽ đóng một cái tran treo lên trên chỗ đầu nằm để làm bàn thờ, chứ không đem cái bàn thờ Phật đi nhét dưới giường nằm hay dưới gầm bàn!

3. Chuyện đeo ảnh tượng Phật trong người: Vấn đề này theo tôi, tùy theo quan niệm của người đeọ Nếu những người đeo tượng Phật như là một món đồ trang sức thì ta miễn bàn, không có gì để phải nói tới (mà đây là đa số). Họ có thể đeo ở bất cứ chỗ nào, làm bất cứ công việc gì mà họ 
muốn. Còn đối với những Phật tử đeo những tượng ảnh đã được chú nguyện có tính cách thiêng liêng thì lại khác, vàtôi tin chắc là họ rất trân trọng, không mang những ảnh Ðừng nói gì là ảnh tượng Phật, tôi thấy ngay cả những tượng này vào những nơi uế tạp. Ðó là sự tôn kính. Có thể có nhữngngười có những quan niệm khác nhau về sự tôn kính, tuy nhiên người ta cũng không thể đi ra ngoài những tiêu chuẩn chung. Ví dụ, một người không thể ngồi lên trên ảnh tượng rồi ngụy biện rằng đó là hình thức biểu lộ lòng tôn kính của mình. người đeo bùa chú như nanh heo rừng chẳng hạn, họ cũng đều tuân thủ những giới cấm rất nghiêm túc, kể cả khi tắm rửa họ cũng phải gở rạ..

4. Chuyện tượng Phật bày trên đường đi để Phật tử chiêm ngưỡng, đãnh lễ là rất chuyện bình thường. Ða số chùa chiền tự viện nào cũng đều có đắp tượng Bồ Tát Quán Thế AÂm lộ thiên ở ngoài sân cho Phật tử chiêm báị Tôi 
nghĩ vấn đề này chẳng có gì để thảo luận.

Tóm lại, niềm tôn kính chư Phật, chư Bồ Tát được thể hiện cụ thể qua việc tôn thờ ảnh tượng. Có người cho rằng đó chỉ là vấn đề hình thức, ăn thua là ở cái tâm. Tôi nghĩ rằng những người được coi là <<không chấp nê hình thức>> này khi đọc kinh Ðại Niết Bàn chắc là họ sẽ phì cười đặt vấn đề tại sao Ðức Phật đòi hỏi nhiều quá, nào là phải dạy ướp hương Ngài như thế nào, phải hoả thiêu Ngài bằng gỗ quý nào, phải lập tháp thờ ra saọ.. Nhưng thưa Quý DH, đó là những nghi lễ tôn kính dành cho một vị Pháp Vương! Tuy nhiên bạn cũng có quyền không tin Kinh Ðại Niết Bàn vậy, có ai cấm đâu???
Vài điều xin được góp ý cùng qúy ÐH.
Trân trọng,

Tâm Hà LCD.


From:  Phanthicuc@a.. 
Date: Thu May 30, 2002 3:52 pm
Subject: Muốn giết chó thì cứ vu cho nó là “chó dại”, than ôi!

Thưa đạo hữu Lê Công Ða,
Thưa các đạo hữu,
Tôi phải post lại toàn bộ 2 bài tôi đã post, để tránh cảnh ”trích dẫn và trả lời” kiểu “râu ông nọ cắm vào cằm bà kia” của đạo hữu.

Ðối với tôi, người bạn nghèo sống ở gầm cầu thang, không có bàn thờ hương xông trầm tỏa mà bị quả báo xấu thì đó là “tội nhân vô tội”. Tôi thiết nghĩ, tấm lòng thiết tha tưởng nhớ, hằng ngày thành kính thắp nén hương lên bàn thờ Phật của người bạn này, dù cả bàn thờ lẫn nơi ăn chốn ở chỉ là gầm cầu thang, không thể bị kết tội là do “vô minh”. 

Không những thế, tôi còn nghĩ rằng từ “nhất niệm vô minh” đưa đến cuộc đời trôi lăn trong sanh tử từ vô lượng kiếp này, sẽ còn có thể nhờ sự biết dành thời giờ trong cuộc đời để lắng tâm quán chiếu trước ban thờ nghèo nàn, mà sẽ có ngày vượt ra khỏi được bức màn vô minh, trở thành ”minh”, còn mau “minh” hơn ngay cả những bậc tu hành có tiếng tăm nhưng còn mải chạy theo tiền tài, danh vọng, của cải vật chất, hoặc những nhà quyền quý xây dựng lên những trang viện thờ nguy nga, lộng lẫy để khoe danh với đời, đạo hữu ạ..

Ðạo Phật là đạo TÂM mà.

2—- Ðạo hữu viết :

<< 1. DH PTC cho rằng nếu một người do không ý thức khi làm một công việc gì đó thì họ không phạm tội, người “tội nhân vô tội” này không thể gánh chịu “quả báo quá nặng nề cho phạm nhân! “. >>

điều này tôi không hề viết trong bài, mà tôi viết:

<< thì tôi nghĩ rằng sự phạm lỗi, dù chỉ vì “không ý thức đúng đắn” đối với ảnh tượng của các vị Phật, Bồ Tát đại từ đại bi đã đưa đến quả báo quá nặng nề cho phạm nhân! >>

Nơi đây, tôi có ý nói về những người “không ý thức đứng đắn”, là một tội vì không biết mà phạm, không cố tình, cũng như người lùi xe, không ngờ có đứa bé đứng phía sau, cán chết nó, chỉ bị kết tội ngộ sát, được cho vào trường hợp giảm khinh. Ngoài đời còn có chỗ cảm thông như vậy, lẽ nào chư Phật, chư Bồ Tát đại từ, đại bi, có thể giúp chúng sinh nếu có lời cầu xin, theo như sự tin tưởng của nhiều Phật tử, nay thấy chuyện oan uổng, thương tâm như vậy, chúng sinh vì lòng tôn kính mình, nhưng vì vô minh, không biết cách thờ phụng cho đúng phép, nay bị tội, nỡ để chúng sinh bị trừng phạt nặng nề mà không cứu sao? Không lẽ những người không bao giờ biết đến Phật và Bồ Tát, không bao giờ thiết lập bàn thờ, lại thành ra may mắn hơn, thoát được những loại quả báo này chăng? Ðạo hữu tự ý sáng tác ra câu trên, rồi phê phán trên sự sáng tác của đạo hữu, đây là thủ đoạn “muốn giết con chó thì cứ vu cho nó là chó dại”, rồi thì “cứu cánh biện minh cho phương tiện”, miễn giết được chó!

Ðạo hữu viết:

<< Qúy vị làm bếp cũng thế, mùi xào nấu dầu mỡ tỏi hành... bám vào tóc tai, sau khi nấu phải đi tắm may ra mới hết. Như vậy, chắc chắn không ai thích lẩn quẩn ở chốn bếp núc để ngữi những mùi hôi hám như thế. Ta vào chốn bếp núc chẳng qua chỉ là chuyện chẳng đặng đừng, phải nấu nướng để nuôi sống thân mạng mình và người khác, thế thôi! Ta tôn kính Phật, đâu nỡ bắt Ngài ngự đến những nơi không thanh tịnh như thế? <<Tội>> qúa đi! >>

Thế thì thưa đạo hữu, “chư Phật ở khắp mười phương”, xin đạo hữu chỉ ra phương nào không có Phật, để chúng sinh có thể làm nhà bếp, để Phật khỏi phải ngự đến?
Kính,
Phan Thị Cúc




From: LeCongDa@a.. 
Date: Thu May 30, 2002 4:27 pm
Subject:  Muốn giết chó thì cứ vu cho nó là “chó dại”, th...

In a message dated 5/30/2002 8:53:47 AM Pacific Daylight Time, 
Phanthicuc@a.. writes:

<< Ðạo hữu tự ý sáng tác ra câu trên, rồi phê phán trên sự sáng tác của đạo hữu, đây là thủ đoạn “muốn giết con chó thì cứ vu cho nó là chó dại”, rồi thì “cứu cánh biện minh cho phương tiện”, miễn giết được chó! >>

Kính chào DH Phan Thị Cúc;
Thưa Qúy DH;
Nếu vì do hiểu lầm hay diễn dịch sai ý tưởng của DH Cúc tôi thành thật xin lỗi, mong DH hỷ xả.Ngoài ra, đây là DÐ bàn luận Phật pháp, chúng ta đâu có chuyện tranh ăn thua nhau vì lời ăn tiếng nói đâu để mà phải giở <<thủ đoạn “muốn giết con chó thì cứ vu cho nó là chó dại”, rồi thì “cứu cánh biện minh cho phương tiện”, miễn giết được chó! >>
Mong DH thông cảm.

Tâm Hà LCD


From: LeCongDa@a.. 
Date: Thu May 30, 2002 8:07 am
Subject: Nói thêm về Treo Tôn Ảnh của Phật

Kính chào DH Phan Thị Cúc;
Thưa Qúy DH;

Xin phép qúy DH cho tôi trở lại vấn đề này một lần nữa vì hồi sáng hơi gấp rút nên chưa trình bày hết ý tưởng. Hơn nữa qua hai message của DH PTC mà tôi xin được trích lại sau đây: 

”tôi nghĩ rằng sự phạm lỗi, dù chỉ vì “không ý thức đúng đắn” đối với ảnh tượng của các vị Phật, Bồ Tát đại từ đại bi đã đưa đến quả báo quá nặng nề cho phạm nhân! “và “... sau khi đọc bài này, tôi chỉ còn biết mong mỏi chư Phật và chư Bồ Tát đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn sẽ cứu thêm một thành phần “tội nhân vô tội” mà đạo hữu Tâm Hà liệt kê trong bài.”

cho tôi có ý nghĩ là DH PTC chưa được <<happy>> lắm ở hai điểm: 

1. DH PTC cho rằng nếu một người do không ý thức khi làm một công việc gì đó thì họ không phạm tội, người “tội nhân vô tội” này không thể gánh chịu “quả báo quá nặng nề cho phạm nhân! “. 

Ðối với vấn đề này, xin thành thật thưa với DH Cúc rằng, quan điểm của DH theo tôi, không được đúng lắm về cả hai mặt Ðạo lẫn Ðờị 

Về mặt ÐẠO, chắc DH đã từng đọc qua rất nhiều kinh sách, trong đó Ðức Thế Tôn có nói rằng, tất cả chúng sinh trôi lăn trong vòng sinh tử qua bao nhiêu a tăng tỳ kiếp, do vô minh -tức là không có ý thức, không nhận biết- đã phạm không biết bao nhiêu là tội lỗi mà ngay cả cát sông Hằng cũng không đủ để đếm được. Chính bắt nguồn từ lời dạy này của Ðức Thế Tôn mà bài Kinh Sám Hối thông dụng trong các cuốn Nghi Thức Tụng Niệm được mở đầu bằng hai câu :

Ðệ tử chúng con từ vô thỉ
Gây bao tội ác bởi lầm mệ..

Do lầm mê, do vô minh mà gây ra tội ác và nhiều khi chúng ta gây ra tội ác mà không biết mình đã gây ra tội, tuy nhiên đây không phải là một lý do để “excuse!” Bởi vì những tội lỗi mà chúng ta gây ra một cách vô ý thức đó vẫn tác động lên những người chung quanh, lên môi trường sống và bởi vì con người sống trong sự tương quan với ngừơi khác (interindependence), với xã hội thế nên một điều rất hợp lý là chúng ta phải gánh chịu hậu qủa của những hành động mà mình gây ra dù ý thức hay vô ý thức, theo đúng luật nhân qủa, theo đúng lý duyên khởi của nhà Phật. Vâng, thì bạn có thể đổ lỗi cho vô minh! Nhưng mà tôi xin lập lại một lần nữa, đây không phải là một lý do để “excuse!” Ðiều này chỉ tạo 
thêm cho ta -cho người tu-một động cơ nhằm nỗ lực tu tập để vượt thoát vô minh!

Bây giờ xin nói đến mặt ÐỜỊ Tôi xin nêu lên một thí dụ cụ thể. Nếu bạn là ngừơi thích câu cá (chỉ ví dụ thôi nhé), cá salmon chẳng hạn. Trước khi đi câu chắc hẵn bạn phải biết rõ những quy định về cách thức câu cá ở vùng đó như thế nào rồi: được phép câu bao nhiêu con, bề dài bao nhiêu, cân 
nặng bao nhiêụ.. Do không biết mà vi phạm quy định này, bạn sẽ lãnh ticket, sẽ bị đưa ra tòa và khi ra tòa bạn sẽ không thể nêu lý do để bào chữa rằng tôi phạm tội do tôi không biết. Toà không cần nghe lời giải thích đo của bạn, họ cứ đúng theo luật mà xử thôị

Một thí dụ khác: Bạn gây ra tai nạn xe hơi chết ngườị Dĩ nhiên là bạn đâu có muốn vậy! Nhưng khi đã gây ra thiệt hại, chết chóc cho kẻ khác, bạn đâu có thể chạy tội cho rằng tôi đâu có ý làm như vậy, phải không? Tuy nhiên, thay vì toà kết tội sát nhân, bạn sẽ bị kết tội ngộ sát, án nhẹ hơn, chứ bạn đâu có thoát được sự trừng phạt?

Như vậy, tôi xin đi đến kết luận là cả hai mặt ÐẠO, ÐỜI một hành động dù vô ý thức vẫn có tội và vẫn bị trừng phạt, cách này hay cách khác.

2. Chúng ta có qúa chấp nê hình thức khi phải treo tôn ảnh Phật đúng chỗ? 
Theo tôi, khi ta học Phật đạo, ta cần phải biết đem ứng dụng vào đời sống thực tiễn từ chuyện nhỏ cho đến chuyện lớn. Bài học cần áp dụng nhất là bài học về BÁT CHÁNH ÐẠỌ Chuyện treo tôn ảnh Phật chẳng hạn, trước tiên đây là một CHÁNH NIỆM. Chánh niệm này sẽ được bổ túc thêm bằng CHÁNH TƯ DUỴ Ta tư duy như thế nàỏ Là một Phật tử ta sẽ suy nghĩ rằng khi ta bước vào một tiệm phở, sau khi ăn phở xong đi ra, cả người ta, từ áo quần tóc tai đều bay mùi phở, bước vào một tiệm cà phê có hút thuốc lá cũng thế, ngồi chừng nửa giờ, tuy ta không hút thuốc nhưng khi về nhà mùi hôi thuốc lá vẫn bám vào mình ta suốt cả ngàỵ Qúy vị làm bếp cũng thế, mùi xào nấu dầu mỡ tỏi hành... bám vào tóc tai, sau khi nấu phải đi tắm may ra mới hết. Như vậy, chắc chắn không ai thích lẩn quẩn ở chốn bếp núc để ngữi những mùi hôi hám như thế. Ta vào chốn bếp núc chẳng qua chỉ là chuyện chẳng đặng đừng, phải nấu nướng để nuôi sống thân mạng mình và người khác, thế thôi! Ta tôn kính Phật, đâu nỡ bắt Ngài ngự đến những nơi không thanh tịnh như thế? <<Tội>> qúa đi!

Thưa Quý DH, đó chỉ là những suy nghĩ của tôi, xin đừng coi rằng đây là một “model.” Vấn đề là nhiều khi chúng ta mãi bay lượn trong vòm trời tư tưởng mà quên đi hoặc không quan tâm đến những chuyện thực tế đời thường. Cũng có người vì chịu ảnh hưởng của tư tưởng thiền học, xem những chuyện thực tế này là chấp nê hình thức, và rồi người ta cãi nhau về chấp CÓ và chấp KHÔNG. Vấn đề này một vị cao tăng VN, cố HT Thiền Tâm đã cảnh giác Phật tử trong cuốn <<Niệm Phật Thập Yếu>> của 
Ngài: <<Kinh Lăng Già cùng Mật Nghiêm đều bảo : “Thà chấp CÓ như non Tu, chớ chấp KHÔNG như hạt cải”. Chấp CÓ, ý nói hằng kiêng nhân quả, sợ tội phước, lo giử giới, tụng niệm, làm lành, tuy bị hình thức bó buộc, không tự tại giải thoát, nhưng gây được công đức và thiện căn. Còn chấp KHÔNG, mình đã CHƯA CHỨNG ÐƯỢC CHAÂN KHÔNG, lại chẳng chịu theo hình thức, siêng tu công đức, tất sẽ luân hồi sa đọạ” (NPTY, Tiết 20).

Trân trọng,
Tâm Hà LCD.


From: Phanthicuc@a.. 
Date: Wed May 29, 2002 7:43 am
Subject: Re: Treo Tôn Ảnh của Phật

Thưa đạo hữu Tâm Hà Lê Công Ða,
Thưa quý đạo hữu,
Trong quá khứ, tôi đã được đọc nhiều bài rất có tình có lý của đạo hữu Tâm Hà Lê Công Ða, và tôi rất tín nhiệm ngòi bút của đạo hữu. Hôm nay, sau khi đọc bài này, tôi chỉ còn biết mong mỏi chư Phật và chư Bồ Tát đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn sẽ cứu thêm một thành phần “tội nhân vô tội” mà đạo hữu Tâm Hà liệt kê trong bài. Bây giờ thì tôi hiểu được tại sao đã có ít nhất là một tư tưởng gia (dường như là cụ Krishnamurti) than rằng “ Tôn giáo dùng hình thức khủng bố tinh thần để khống chế tín đồ”.
Cầu mong tất cả muôn loài chúng sinh đều được sống an lạc. 
Kính,
Phan Thị Cúc


From: “Phan Tan Hai” 
Date: Mon May 27, 2002 8:11 pm
Subject: HT THIỆN HẠNH BÁO NGUY

HT THIỆN HẠNH BÁO NGUY Ở VN: VẮNG SƯ, DÂN BỎ ÐẠO NHIỀU 

”Chúng ta hãy đi khắp mọi hang cùng ngõ hẻm, đến với những người cùng khổ, những người bị đọa đày bởi từng miếng cơm manh áo\...”

HUẾ (VB) - Phật Giáo Việt Nam đang gặp nhiều cơ nguy, đó là lời báo động của Hòa Thượng Thiện Hạnh - vị đại diện của Tăng Ðoàn Thừa Thiên Huế, một tổ chức bị nhà nước cấm sinh hoạt - trong bài phát biểu mùa Phật Ðản, đã đó nêu lên hiện tình đáng ngại như “vắng bóng tăng sỹ” và:

”Những tự viện đồ sộ mới được dựng lên, những nghi lễ cúng tế vô cùng tốn kém được thường xuyên tổ chức, tất cả không che khuất được sự thật rằng, nhiều nơi tại các nông thôn hẻo lánh, nơi mà đại bộ phận Phật tử trong nhiều thế hệ đã sống trọn vẹn với niềm tin, với giá trị truyền thống an bần lạc đạo, nay những nơi ấy vì không chống nỗi những tai họa và áp bức của sự nghèo đói, đã dần dần không còn giữ vững niềm tin đối với Tam bảo; nhiều Phật tử giữ đạo qua nhiều thế hệ nay đã phải từ bỏ Phật để tìm chỗ nương tựa khác với niềm tin mới, ít nhất niềm tin ấy cũng đem lại cơm áo trong hiện tại\...”

Ngài đề nghị giải pháp với lời kêu gọi “Chúng ta hãy đi khắp mọi hang cùng ngõ hẻm, đến với những người cùng khổ, những người bị đọa đày bởi từng miếng cơm manh áo\...”

Toàn văn như sau\.

Bài Phát Biểu Nhân Dịp Phật Ðản 2546.
Hòa Thượng Thích Thiện Hạnh, Ðại diện T.Ð.P.G. T.T. & Huế
Nam Mô Trung Thiên Giáo Chủ Ðiểu Ngự Bốn Sư Thích Ca Mâu Ni 
Phật 
Kính bạch chư tôn Hòa Thượng, chư Thượng Tọa Ðại Ðức Tăng,

Kính thưa toàn thể Phật tử các giới, 

Hôm nay là ngày trăng tròn tháng Vesakha Ấn Ðộ tức nhằm ngày 15 tháng 4 AÂm lịch, hàng trăm triệu người con phật khắp năm châu bốn biển lại hân hoan đón mừng lễ kỷ niệm Ðản sanh của đấng Cha lành muôn loại\. Hòa mình vào niềm vui chung đó, hàng triệu người Việt Nam con phật từ thành thị đến nông thôn, từ biển xa đến núi cao rừng thẳm, cũng đang nô nức 
mở rộng lòng mình để đón nhận ngày vui muôn thuở. Giờ đây, trong bầu không khí trầm lắng, trang nghiêm trước lễ đài Phật đản 2546 nầy, tại Tổ Ðình Từ Hiếu, thay mặt Tăng Ðoàn Phật Giáo Thừa Thiên & Huế, Tôi xin trân trọng gởi đến chư liệt vị lời chào hân hoan, lời chúc tinh tấn dũng mãnh trên bước đường tu tập, hoằng pháp lợi sanh.

Kính thưa chư liệt vị,

Ðể ngày lễ kỷ niệm Ðản sanh của đức Thích Ca Mâu Ni thêm nhiều ý nghĩa, đặc biệt năm nay, chúng ta hãy mở lòng để đón nhận trọn vẹn ân đức của Phật tổ, của chư đại bồ tát, liệt vị tổ sư tiền bối, chư vị hộ pháp thiện thần; dốc hết tâm thành đốt nén hương lòng kính dâng lên đức Từ phụ; qua đó, bằng một tâm hồn thanh thản, trong sáng, tỉnh giác, chúng ta khắc sâu và dặn lòng về những lời giáo huấn, di chúc của Ngài\.

Kính thưa chư liệt vị,

Chúng ta là lớp người sống vào những thời buổi cuối của thời kỳ mạt pháp cách Phật quá xa, các bậc Hiền Thánh chứng đắc đạo quả Niết bàn càng hiếm thấy; đây cũng là thời đại mà nguy cơ hủy diệt loài người càng lúc càng đe dọa; chiến tranh vì hận thù sắc tộc, tôn giáo càng lúc càng khốc 
liệt. Chính từ trong đêm tối kinh hoàng của bạo lực này mà những lời dạy khoan dung, hỷ xả của Ðức Thích tôn trở thành ngôi sao Bắc đẩu, tuy xa vời nhưng đang định hướng cho ý nghĩa tồn tại của nhân sinh. Năm ngoái, nghị quyết của Liên hiệp quốc về sự kỷ niệm ngày lễ Phật đản toàn cầu đã 
bày tỏ niềm tin sâu sắc đối với Ðức Phật và giáo pháp của Ngài\.

Quả vậy, nơi cái cõi đời ác trược nầy có quá nhiều tai ương thảm họa bất ngờ, có nhiều nhận thức ác độc và quái dị, nhiều đắm trước ái dục, giáo pháp của Ðức Thích tôn hiện hữu như hòn đảo an toàn ở đó mọi hận thù đều được hóa giải bằng ánh sáng của trí tuệ và bao dung chứ không phải bằng những đức tin mù quáng và giáo điều\.

Nhưng cũng là điều rất nghịch lý đối với chúng ta, rằng trong khi ánh sáng Chánh pháp càng ngày tỏa rạng bên trời Tây, thì ở đây, nơi mà Ðạo pháp và Dân tộc đã từng hòa hiệp như nước với sữa để tạo thành giá trị tinh thần cao đẹp và sức sống kiên cường của dân tộc, ngày nay các giá trị đạo đức ấy đang băng hoại dần. Những tự viện đồ sộ mới được dựng lên, những nghi lễ cúng tế vô cùng tốn kém được thường xuyên tổ chức, tất cả không che khuất được sự thật rằng, nhiều nơi tại các nông thôn hẻo lánh, nơi mà 
đại bộ phận Phật tử trong nhiều thế hệ đã sống trọn vẹn với niềm tin, với giá trị truyền thống an bần lạc đạo, nay những nơi ấy vì không chống nỗi những tai họa và áp bức của sự nghèo đói, đã dần dần không còn giữ vững niềm tin đối với Tam bảo; nhiều Phật tử giữ đạo qua nhiều thế hệ nay đã phải từ bỏ Phật để tìm chỗ nương tựa khác với niềm tin mới, ít nhất niềm tin ấy cũng đem lại cơm áo trong hiện tại\. 

Thuở xưa, Ðức Thích tôn thị hiện vào chốn cung đình, nhưng đã từ bỏ đời sống vương giả cao sang, để sống cuộc đời bần hàn giữa những người nô lệ cùng khô\. Theo gót Ngài, các vương tôn công tử, các đại thần, tướng soái, cũng đã rủ bỏ địa vị cao sang của mình mà đi đến tận những nơi bùn 
lầy nước đọng, đem lại niềm tin trong sáng đối với các giá trị cao đẹp của sự sống cho mọi người\. Và cũng theo bước chân Phât tổ, hơn một nghìn năm sau, đức vua Trần Nhân tông, khi mà sứ mạng chăn dân trị nước đã hoàn thành, đã rủ bỏ ngai vàng như đôi dép rách, rồi lang thang từ rừng núi đến đồng quê, cùng với một hai người thị giả tùy tùng, đem ánh từ bi cứu khổ đến cho dân lành. Ngày nay, những nơi ấy hầu hết vắng bóng tăng sỹ, vắng hình bóng những người bưng ngọn đèn Chánh pháp. Phải chăng đó là do nội ma ngoại chướng, khiến cho Phật tử không hội đủ thời tiết nhân duyên để hưởng hương vị của giáo pháp vô ngã vị tha\? 

Ðức Phật có dạy: nơi thôn xóm hay trên núi cao, nơi nào A la hán hiện diện, nơi đó nhân dân sống lạc. Chúng ta hiểu lời dạy ấy như vầy: nơi nào còn những người cùng khổ, nơi ấy Phật pháp chưa được thể hiện. Nơi mà Phật pháp chưa được thể hiện, không hiện hữu hay chưa hiện hữu, nơi đó 
chúng ta vẫn chỉ học và tu Phật như người nhắm mắt mà đi, không biết đường đi này dẫn đến đâu\. Vậy thì, không thể không nỗ lực tinh tấn để mở rộng tầm mất, nhìn rõ môi trường chung quanh, quán chiếu bản chất chân thật của thế giới mà chúng ta đang sống trong đó, để tự mình thấy rõ đâu là Chánh đạo, đâu là Tà đạo\.

Cho nên, tất cả những người con phật chúng ta cần phải phát khởi tâm dũng mãnh, tâm tinh tấn, tâm yêu thương, nương vào ánh sáng soi đường của tuệ giác Phật đà để tự cứu lấy mình, và cùng để duy trì giá trị đạo đức dân tộc, bảo trì tinh hoa văn hóa, kế thừa truyên thống tâm linh của tổ tiên

Cuối cùng, ở đây chúng ta hãy cùng nhau nghe Phật dạy rằng: Nầy các con, Các con hãy lên đường vì hạnh phúc của nhân loại và chư thiên.

Thưa chư liệt vị, 

Dẫu rằng đó là con đường vạn dặm, con đường đầy dẫy nội ma ngoại chướng; nhưng là con phật, là hậu duệ của ngài Trì địa bồ tát, của ngài Phú Lâu Na, chúng ta đã không sờn lòng nản chí, không mỏi mệt ươn hèn; chúng ta đã không sợ khó, sợ mọi gian nguy, khổ cực, thâm chí có thể phải hy sinh thân mạng; chúng ta đã vượt qua không biết bao nhiêu chướng ngại từ bên trong đến bên ngoài, trong đó có những chướng ngại cơ hồ như không thể vượt qua được. Nhưng chúng ta đã vượt qua tất cả nhờ chúng ta biết rằng, cuộc đời là vô thường, thân người là bé bỏng mong manh, đời người là ngắn ngủi, mọi sự trên đời là tạm bợ, là huyễn hóa phù du; tiền 
tài, sắc đẹp, quyền lực danh vọng chỉ là liều thuốc ru ngủ con người trong nổi điêu linh thống khổ tận cùng trong cô đơn, lạc lỏng giữa những người thân thương, giữa đồng loại, bên giường bệnh trầm kha, đang hấp hối, trong tuồi già quờ quạng, đang từng giờ từng phút dày vò hành hạ; chỉ có 
niềm tin thiêng liêng, tình thương cao cả, lý tưởng phục vụ, thượng cầu hạ hóa, hoằng pháp lợi sanh, mới thực sự là niềm vui, là hạnh phúc đích thật của những người con phật ngay giữa cuộc đời nầy và của cả muôn vạn kiếp sau\.

Giờ đây, những trang sử phật giáo đã được các Thánh tăng, các Bồ tát, viết bằng chất liệu từ bi, trí tuệ, hùng lực, cần phải được tiếp nối bởi những người con phật chúng ta\. Chúng ta hãy lên đường, đi để thấy, đến để thấy, để làm trong sáng niềm tin của mình, và mang niềm tin ấy đến cho nhiều người\. Chúng ta hãy đi khắp mọi hang cùng ngõ hẻm, đến với những người cùng khổ, những người bị đọa đày bởi từng miếng cơm manh áo; đến với những người sống trong bóng tối dày đặc của vô minh, những người bị bủa vây bởi những tâm thức cuồng loạn để chia xẻ niềm vui, nổi buồn, những khổ nhọc của hình hài, những đọa đày của tâm trí, để có thể giúp họ khai sáng tâm thức và khi tâm thức họ được khai sáng thì mọi sự ngay trong bản thân cũng như bên ngoài của họ hoàn toàn đổi thay, đổi thay một cách kỳ diệu\.

Một lần nữa, thay mặt toàn thể T.IT.T. & Huế, con xin thắp nén hương lòng kính dâng lên mười phương Tam bảo, kính dâng lên đức Bổn Sư thích Ca mâu Ni Phật; đồng thời xin nguyện cầu hồng ân tam bảo soi sáng và hộ trì cho Chư liệt vị; ban phước lành cho muôn vạn sinh linh.

Nam Mô Trung Thiên Giáo Chủ Ðiều Ngự Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật tác đại chứng minh.

P.L. 2546 
Huế Ngày 15 tháng 04 năm Nhâm Ngọ

(Ngày 26/05/2002)


From: Phanthicuc@a.. 
Date: Mon May 27, 2002 11:24 pm
Subject:..ít nhất niềm tin ấy cũng đem lại cơm áo trong hiện tại”...

Lời HT Thiện Hạnh:

....” ...nay những nơi ấy vì không chống nỗi những tai họa và áp bức của sự nghèo đói, đã dần dần không còn giữ vững niềm tin đối với Tam bảo; nhiều Phật tử giữ đạo qua nhiều thế hệ nay đã phải từ bỏ Phật để tìm chỗ nương tựa khác với niềm tin mới, ít nhất niềm tin ấy cũng đem lại cơm 
áo trong hiện tại\...” >>
 

Thưa quý đạo hữu,
Ngay đến tại hải ngoại, nơi mà không vì thiếu miếng cơm manh áo để đến nỗi phải “đi đạo kiếm gạo mà ăn”, mà cũng vẫn có những người bỏ đạo Giác Ngộ để đi tìm đạo khác nương náu. Tôi đến thăm một cô em họ bị bệnh gần chết, mới đổi qua đạo Chúa, cô ta tâm sự: “ Em thấy kinh Phật nói đến nhiều địa ngục quá, em sợ lắm, nên em “tin nhận Chúa”, em sẽ 
được rửa sạch tội lỗi, Chúa sẽ cứu em khỏi sa vào địa ngục!” 

Mà ngay như chuyện “theo đạo kiếm gạo mà ăn” đi nữa, thế thì tại sao người các tôn giáo khác có thể chia sẻ cho đồng đạo, để họ có gạo ăn, mà chúng ta lại không làm được, để đền nỗi đồng đạo phải vì quá nghèo đói mà đi tìm nương tựa vật chất ở đạo khác, dù phải đánh đổi phần tâm linh? 
Hay là tất cả Phật tử đều nghèo mạt, nên không có khả năng giúp đỡ lẫn nhau như tín đồ các đạo khác?

Tôi thiết tha xin một lời giải đáp.

Có nên nhắc lại câu của cổ nhân:” Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, không ạ?

Kính,
Phan Thị Cúc


From: Chanthientam@a.. 
Date: Wed May 29, 2002 2:41 pm
Subject: An vị Phật hay an vị Tôn Tượng?

... << Một Phật tử khi lập bàn thờ Phật ở trong nhà thông thường đều có làm lễ an vị Phật và qua đó vị Thầy sẽ chỉ cho họ cách treo ảnh tượng như thế nào cho đúng cách,...>>

Kính chào các đạo hữu,
Trong câu “Lễ an vị Phật”, tôi có thắc mắc là:

1 —- “An vị Phật” có nghĩa đích thực là gì? 
2 —- Ai có quyền ra lệnh cho Phật “an vị”?
3 —- Phật có “an vị” sau buổi lễ không?
4 —- Nếu không thể “an vị” được Phật, sao không nói là “An vị Tôn Tượng Phật”, cho nó chính danh. 

Trong lễ “an vịPhật”, có nơi còn “điểm nhãn” pho tượng Phật nữa. Nói “điểm nhãn Phật”, tôi e rằng phạm lỗi bất kính đối với đức Thế Tôn. 

Xin các đạo hữu từ bi giải thích dùm 
Trân trọng,
Chân Thiện Tâm


From: “development2001” <giacngogiaithoat@h...> 
Date: Wed May 29, 2002 2:50 pm
Subject: To : Mr. Tâm Ha, LCD

<<LCD viết : GOOD MORNING!
Kính Chào DH Tuệ Tâm Châu, Viên Diệu, Trí Ðạt;
Thưa Qúy DH;

Tôi tin chắc rằng khi qúy vị đem câu hỏi nên treo tôn ảnh của Phật, Bồ Tát ở chỗ nào để hỏi một vị Tăng, chắc chắn cả trăm vị đều trả lời là nên treo ở những nơi thanh tịnh.Những nơi có mùi hôi thì chắc chắn là không thanh tịnh rồi, chưa nói là làm cho ta khó chịu, ngay cả mùi hôị.. nách. Trong nghi thức thờ cúng, để thanh tịnh hóa đạo tràng, người ta xông trầm hương trước khi hành lễ và trong khói hương thơm ngào ngạt đó, người Phật tử dâng lời nguyện của mình lên Chư Phật, chư Bồ Tát trong bài Nguyện Hương, hay bài ca Trầm Hương Ðốt mở đầu các buổi lễ Phật. Trong niềm tôn kính dó, người Phật tử cũng dâng cúng hoa lên bàn thờ Phật, không những để làm đẹp nơi thờ phượng mà còn tăng thêm mùi hương thơm. Có thể nói rằng không khí Phật giáo là một không khí tẩm đầy ắp hương hoa: Hoa sen, hoa vô ưu, hoa mạn dà la, Hoa Nghiêm...>>>

TrD: 

Nếu LCD cố gắng thành lập một nơi hoàn toàn thanh tịnh, dùng hương hoa, hương trầm xông ngát.... Rồi LCD hiện diện trong chỗ thanh tịnh đó để lễ lạy, thì thư? hỏi có thanh tịnh hoàn toàn hay chưa nhỉ... Suy nghĩ một chút xíu nữa thì sẽ thấy đươ.c... Thôi để tôi nói thêm : trong bao tư? rồi tới ruột non, ruột già, và khúc ruột sau cùng trước khi đến hậu môn thì thường là cái gì đươ.c chứa nơi đó...?????. Tôi xin phép nói theo lối bình dân sát đất là : “Trong bụng ai cũng cứt không à!”... Vậy thì thanh tịnh ơ? chỗ nào nếu hoàn toàn hiểu theo nghĩa vật chất hiện tươ.ng của thế gian này!

LCD ơi, tất cả những gì tôi và các bạn khác trình bày chỉ chủ yếu là : “xin đừng có chấp chặt”, vì “chấp” làm người ta lúng túng, khó xư? trong nhiều trường hơ.p, và “chấp” là nguồn gốc của khổ đau! Hãy tùy thời, tùy cảnh mà hành động, nhưng luôn nhớ cho rằng Ðạo Phật chính là đạo của TAÂM.

Nếu LCD đem từng chữ, từng lời ra mỗ xẽ, rồi cứ phân tích tới lui, mà quên rằng phải nắm cái ý đằng sau câu truyện thì....”ngàn năm phân tích... như con kiến cứ bò lòng vòng miệng tô” LCD ạ ! Please, please, and please READ BETWEEN THE LINES. Thank you billions.

Tôi thấy tôi nên chấm dứt câu truyện “treo tôn ảnh Phật” tại đâỵ Vì đã nói hết rồị Nếu ai có muốn nói thêm thì xin tư. nhiên, còn tôi thì xin phép.... the end! :-))), vậỵ

Xin chúc LCD và quí bạn một ngày thanh thản an vui hôm naỵ

TrD.


From: “development2001” <giacngogiaithoat@h...> 
Date: Wed May29, 2002  2:57 pm
Subject: To D/H Chân Thiện Tâm
Good morning đạo hữu Chân Thiện Tâm :

TrD: 

Cứ xem như d/h CTT đã an vị đàng hoàng tôn tươ.ng Phật rồị An vị một cách tốt đẹp, đúng nghi thức rồi vậỵ

Kế đến là một câu hỏi : “Tươ.ng Phật bên ngoài đã an vị xong, còn tôn tươ.ng Phật bên trong của đạo hữu như thế nào? Ðạo hữu đã an vị xong chưa - tươ.ng Phật trong tâm - hay là đạo hữu chỉ nhớ an vị tươ.ng Phật hình tướng bên ngoài mà thôi! Bên trong, và bên ngoài phải đều an vị chỉnh tề. Xin đừng quên điều này đạo hữu ạ ! Tâm thể hiện ra tướng, và từ tướng đi vào tâm.

Muốn an vị tôn tươ.ng Phật trong tâm của đạo hữu thì đạo hữu phải làm sao đây?

TrD.


x

c
Links Phật Giáo Thế Giới Thơ và Nhạc Phật Giáo Pháp Thoại Cảnh Chùa Việt Nam  Word Doc VNI Times E-mail Sitemap