ẢNH HƯỞNG
PHẬT GIÁO TRONG THƠ DU TỬ LÊ
QUA THI PHẨM
“VÌ EM TÔI ÐÃ LÀM SA DI”
From:
Khucdinhhop@aol.com
Date:
Fri Sep 19, 2003 5:52 pm
Subject:
Re : Vì Em Tôi Đã Làm Sa Di (nên bỏ qua thì hơn
Thưa
đạo hữu Hải,
Trước
nhất, tôi xin ghi nhận thiện chí muốn "hòa giải" bằng cách
<<theo dõi không đầy đủ, nhưng
cũng hấp tấp viết vài lời, xin tạm bỏ qua ..>>,
và lời chỉ dậy <<còn chuyện
này thì nhỏ thôi, chỉ nên nói vài câu biểu lộ bất
bình, rồi thôị>>của đạo hữu.
Tuy
nhiên, khi đạo hữu "tỏ thiện chí " bằng cách "hấp
tấp" đến nỗi <<theo dõi không
đầy đủ>> những ý kiến của các
đạo hữu khác, mà đã vội vã muốn mọi người "nên
bỏ qua thì hơn", thì đạo hữu đã
vì hấp tấp" mà trở thành thiên vị, không quan tâm đến
sự e ngại của một số đạo hữu đối với cuộc nói chuyện
về đề tài "Ảnh Hưởng của đạo Phật trong cuốn thơ
“Vì Em Tôi Đã Làm Sa Di" của ông Du Tử Lê , e ngại rằng
sẽ gây ngộ nhận, tạo ảnh hưởng xấu trong cách nhìn
của những người chưa hiểu rõ về sự tu hành của đạo
Phật, tưởng rằng tu sĩ nhà Phật chỉ là những kẻ "trốn
việc quan đi ở chùa" <<vào
thiền chỉ để thấy viền môi
>>. Có thể rằng vì sự e ngại đó mà một số đạo hữu
đã lên tiếng, hy vọng có thể hóa giải ảnh hưởng xấu
của những buổi diễn thuyết về đề tài kể trên của ông
Du Tử Lê .
Đạo
hữu đã không quan tâm đến những tiếng nói khác trong diễn
đàn, theo tinh thần đối xử bình đẳng, trung dung, khách
quan của nhà Phật, mà đã vì lý do nào đó, lại "hấp tấp"
biện minh theo kiểu bao che cho ông Du Tử Lê về sự bôi nhọ
những hình ảnh tôn nghiêm trong tâm hồn người Phật tử,
đồng thời lại ngầm ý biểu lộ sự cao thượng, tâm bồ
tát đầy tính cách << chân lý trong tay ta>> của chính
mình một cách độc đoán.
Xin
đạo hữu hãy bớt "hấp tấp", đọc lại các messages của
các đạo hữu khác, mà đạo hữu đã <<theo
dõi không đầy đủ>>đồng thời đọc
lại message của đạo hữu đính kèm: (Nét chữ mầu
đen là của đạo hữu Phan Tấn
Hải)
From:
"hai520222" <hai520222@ỵ..>
Date:
Thu Sep 18, 2003 5:09 am
Subject:
Re : Vì Em Tôi Đã Làm Sa Di (nên bỏ qua thì hơn)
Kính
thưa quý đạo hữu
Hôm
nay vào xem, theo dõi không đầy đủ, nhưng cũng hấp tấp viết
vài lời, xin tạm bỏ qua chuyện "Vì Em..."Vì thực sự là
cuộc đời nhiều chuyện phải giải quyết lắm, còn chuyện
này thì nhỏ thôi, chỉ nên nói vài câu biểu lộ bất bình,
rồi thôị
Không
phải tôi có ý bênh Mr. Du Tử Lê, nhưng thử nhìn lại văn
học VN và thế giới xem, ngộ nhận về Phật Giáo rất nhiềụ
Tới nhân cách đẹp như Khái Hưng, mà còn viết truyện Lan
& Ddiệp thì người khác phần đông cũng thế.Hay như niềm
tin văn học dân gian rằng hễ thất tình, hay buồn đời thì
mới đi tụ Chưa ai xóa được niềm tin dân gian đó, thì nên
gồng mình chịu thôị
Hop
:
Thưa
đạo hữu Hải,
Tác
giả Lan và Điệp không hề tự nhận là vì được ảnh hưởng
bởi đạo Phật nên ông viết cuốn Lan và Điệp, đồng thời
cũng không hề đi đó đây để quảng bá cái luận điệu
"Ảnh hưởng đạo Phật ..." đó tới quần chúng để làm
bung xung, dựa hơi để đề cao sách của mình. Trong đời thường,
chuyện thất tình đi tu cũng có khi xẩy ra nên ai biết cầm
bút cũng có thể viết lên câu chuyện mô tả một nhân vật
tiểu thuyết thất tình đi tu, ai cũng viết được, dù người
đó không biết tí gì về đạo Phật.
Đạo
Hữu Hải :
Nhưng
nên thấy, chính văn học đã giúp đồng bào tiếp cận PG
dễ hơn, như khi đọc Quan Âm Thị Kính, hay Cửa Tùng Đôi
Cánh Khép (của HT. Nhất Hạnh), hay Con Thằn Lằn Chọn Nghiệp
(của Hồ Hữu Tường)... dù là có khi tiếp cận ở khía cạnh
sai lầm.
Hop
:
Hôm
qua tôi mới gặp một nhóm người thuyết giáo, khi họ biết
tôi theo đạo Phật, họ bèn "giúp tôi" hiểu rõ đạo Phật
bằng cách phê bình lên án đạo Phật nào là mê tín, hủ
bại, chỉ biết cúng kiếng, không có đức tin, sẽ bị xuống
hỏa ngục, không được Chúa cứu ... v.v... Tôi vừa nghe vừa
âm thầm tìm tòi coi trong những từ ngữ có chữ "Phật" mà
họ tuôn ra đó, có thể giúp chút nào cho một người chưa
được biết tới đạo Phật gieo trồng được chủng tử
tốt trong tâm như DH hải đã nói <<dù là có khi tiếp
cận ở khía cạnh sai lầm>> không. Nhưng tôi không thấy, DH
ạ
Đạo
Hữu Hải :
Bên
Catholic họ cũng gồng mình chịu, khi có ai làm nhạc là "Vì
Anh là linh mục... nên suốt đờị.." Nhưng nếu không có bản
nhạc này, tuổi trẻ không thấy linh mục gần với đời thường.
Hop
:
Chúng
ta chỉ nên nói về đạo Phật, không nên so bì với đạo
khác. Giáo lý mỗi đạo mỗi khác, cũng như mức độ mắc
cở đỏ mặt của mỗi người cũng mỗi khác. Có người nói
tục chửi thề luôn miệng, viết lách tục tĩu thô bỉ,
mà cứ nhơn nhơn, không thấy xấu hổ, có người chỉ thấy
người khác nói lời thô lỗ đã bỏ đi, không muốn nghe tiếp
rồi .
Cách
ví von như thế của đạo hữu khiến cho tôi nhớ lại câu
chuyện : "Có anh chàng ăn trộm kia, khi bị cảnh sát bắt,
bèn trợn mắt lên phản đối: "Tôi ăn trộm mà nhằm nhò
gì, có thằng kia còn dữ dằn hơn tôi, nó đi ăn cướp nữa
kìa! "
Đạo
Hữu Hải :
Bên
PG mình cũng nên gồng mình chịụ Và nếu phê bình, thì nên
xem những người như Du Tử Lê là phe ta, không phải kẻ cố
ý phá hoại, có thể vì lãng mạn, vì vô minh, vì không hiểu
PG, và nhất là không sợ nhân quả...
Trong
văn học Nhật Bản cũng thế, có nhiều huyền thoại, thành
truyện nữa, rằng nhiều thiền sư ngộ đạo xong, bèn vô
trà đình tửu quán... Tôi nghĩ phần nhiều, lúc đầu chỉ
là lời đồn, vài thế kỷ sau là họ tin là sự thực lịch
sử... rồi đưa vào văn chương cho lãng mạn... Thực sự là
gây nghiệp cả. Nhưng chính nhờ dòng văn chương đó, PG được
tiếp cận 1 cách khác, dù có chỗ sai lầm, nhưng đã thành
mạch máu dân tộc Nhật.
Hop
:
DH
lại làm tôi nhớ tới câu chuyện tôi đã đọc đâu đó xẩy
ra trong thời Pháp thuộc. Có một phóng viên nhà báo Pháp,
từ VN về Pháp, viết bài phỉ báng phụ nữ VN, viết rằng
"phần lớn họ là đĩ điếm". Có một phóng viên khác, cũng
là người Pháp, cũng từ VN về, bèn viết bài đính chính
lại, trong đó có câu :"VN cũng như bất cứ dân tộc nào khác,
có rất nhiều tầng lớp trong xã hộị Trong khi ở VN, tôi
thường tiếp xúc với giới trí thức, các bậc phu nhân, các
gia đình nền nếp, nên tôi nhận thấy người phụ nữ VN
rất là cao quý, chăm lo cho chồng con, sớm khuya tần tảo,
một lòng hy sinh, vì gia đình mà quên mình, tôi rất thán phục.
Vấn đề ở đây là tùy theo tầng lớp phụ nữ nào quí vị
được tiếp xúc mà thôi".
Cho
nên, đánh giá một dân tộc, hoặc mạch máu của dân tộc
nào đó, cũng không thể quá đơn giản.
Đạo
Hữu Hải :
Hãy
hình dung thế nàỵ Vẫn còn tốt hơn là Mr. Du Tử Lê một
hôm lên radio, tuyên bố "làm nhân chứng cho Thượng Đế".
Khi nghĩ như thế, thì mới thấy được cái "phe ta" trong Du
Tử Lê. Vì đã gieo các chủng tử PG qua các chữ "Sa
Di, Hoa Nghiêm..." một cách tầm bậỵ
Anh
Du Tử Lê này kiếp sau sẽ chịu quả ghê gớm lắm. Nhưng
cũng có công đức khi nói hay viết lên chữ "Phật, Sa Di, Hoa
Nghiêm, Quan Âm..."
Hop
:
Khi
tôi đọc câu:
<<vào
thiền chỉ để thấy viền môi
yêu
nhau ai bảo tâm không trụ?
quên
hết. Nhìn nhaụ Nhất quán rồị
vì
em tôi biến thành sơn tự
mái
đỏ tường rêu. Hoa hổ ngươi
tình
tôi là thảm xin em bước
rất
khẽ mà nghe đất nhớ trời
nước
mắt em trên chánh điện tình
nở
hoa siêu độ hoá tâm kinh
đêm
đêm tôi nhớ bàn tay cũ
và
thấy trong kinh đủ bóng, hình
(thơ
Du Tử Lê)
...
tôi ngậm ngùi nhớ tới cha tôi xưa, lúc sinh thời sớm tối
đều tụng kinh, sau thời kinh, người tọa thiền 15 phút. Xả
thiền xong, cha tôi đứng lên bước giật lùi ra khỏi chiếc
chiếu trải trước bàn thờ Phật.
Tôi
cũng biết một bạn đạo, mỗi khi cầm cuốn kinh, trước
tiên anh đội lên đầu để biểu lộ sự cung kính rồi mới
lấy xuống mở ra đọc.
Đạo
Hữu Hải :
Thử
suy nghĩ mà xem: đâu phải Phật Tử (hay sư) nào cũng tin vào
Hoa Nghiêm Kinh hay Quan Âm Bồ Tát đâụ Nhân duyên nào mà Du
Tử Lê tin như thế? Dù Du Tử Lê không đi chùa hay tam quy,
ngũ giới, thì cũng có phần công đức, vì anh Du Tử Lê đã
associated cái đẹp với đạo Phật, dù là cái đẹp phụ nữ.
Bên cạnh cái quả dữ, anh Du Tử Lê cũng có công đức. Còn
hơn là làm nguyên 1 tập thơ, ca ngợi mối tình trong sân nhà
thờ, thì lại gieo nhân thác sinh vào nhà ngoại đạo cho độc
giả
Thêm
nữa, thử nghĩ mà xem, nhân duyên nào, Du Tử Lê viết được
chữ "Phật" -- vô lượng công đức chứ, còn hơn là gọi
tên các thần linh Hồi Giáo, vân vân.Thêm nữa, nếu anh viết
chữ "Bụt" thì chúng ta sẽ nói là anh chọc quê chúng tạ
(Chỗ này tôi xin ngưng, không tiện nói thêm, vì sẽ gây ngộ
nhận khác.)
Chuyện
gì cũng có nhân duyên. Nhiều kinh trong Trung Bộ Kinh, và trong
nhiều vấn đáp của Đại Trí Độ Luận dùng hình thức bắt
đầu bằng câu "Vì nhân duyên nào mà thế nàọ.." hay "Vì
nhân duyên này, sẽ có quả nàọ.."
Vì
nhân duyên này (hình ảnh phá giới, tán tâm, mê gái), Du Tử
Lê sẽ có quả dữ. Nhưng cũng vì nhân duyên làm cho PG
dễ tiếp cận quần chúng (tôi tin Du Tử Lê có tâm này,
hãy đoán thế), Du Tử Lê đã tạo được duyên lành
cho nhiều kiếp saụ
Nhưng
dĩ nhiên, không có nghĩa chúng ta nên quảng bá kiểu thơ nàỵ
Chỉ nên gồng mình bỏ quạ.. Rồi mọi chuyện sẽ có nhân
quả giải quyết...
Hy
vọng làm sáng tỏ chút nào, và hòa giải phần nàọ
Kính
trình vaì ý
Phan
Tấn Hải
Thưa
đạo hữu Hải,
Như
đạo hữu Hương Trà đã viết, ở đây không có chiến tranh
mà cần phải hòa giảị Forum là nơi chúng ta post lên những
ý kiến để cùng nhau thảo luận, cùng nhau sửa sai .
Xin
đạo hữu Hải đừng suy diễn mà làm cho những người góp
ý, nhất là những người đã có những ý kiến ngược lại
với ý của đạo hữu , cảm thấy như chỉ có đạo hữu
mới là khuôn vàng thước ngọc, là ni tấc trong cung cách xử
thế của người Phật tử.
Kính,
Hop.
From:
hai520222" <hai520222@ỵ..>
Date:
Sat Sep 20, 2003 5:08 am
Subject:
Re: Vì Em Tôi Đã Làm Sa Di (nên bỏ qua thì hơn
Kính
thưa đạo hữu Hợp
Tôi
không hề nói tôi nắm giữ chân lý gì cả -- chỉ là vài
đề nghị, là vài lời thấy cần nói. Nếu không đồng ý
các đề nghị tôi đưa ra, thì làm gì thì đạo hữu cứ làm,
cứ bàn luận đi chứ. Ai mà cản được? Cũng như việc
Mr. Du Tử Lê làm thơ thế đó, ai mà cản nổi. Bây giờ lại
thuyết trình trên trang web nào đó của nhà chùa, thì tôi đành
phải chờ xem sao thôị. Đạo hữu muốn nói, muốn làm gì
thì cứ làm đi. Tôi cũng đâu có cản (mà cản sao được?)
Thôi
đành đứng nhìn thôi
Xin
trình vài lời
Hải
From:
vuong van <vuongvanvan@y...>
Date:
Thu Sep 18, 2003 10:37 pm
Subject:
Re: Vì Em Tôi Đã Làm Sa Di
Chào
quý D/H
Thấy
tựa đề “Bạn cũ trong nhau có Niết Bàn” thật buồn ...
cười .
“Trong
nhau có Niết bàn”. Niết Bàn
mà ộng Du Tử Lê thấm thía được là gì ???
Ở
đây Du Tử Lê nhận ra là :
<<Bạn
cũ. Còn đây đêm rất thấp
Tóc
nồng da thịt. Phấn son thơm>>
Với
mùi Niết Bàn tóc thơm nồng của da thịt ( thật ra mùi
của Chanel 5, Loreal, Eternity Calvin Klein, L'air du temps, Nina Ricci,
Gucci envy, tommy girl, estée lauder ...) và phức mùi son phấn
của L'oréal, Orlane, Lancôme, Clarins...thì ui cha mùi Niết Bàn
dễ ăn qúa mà!..cần chi phải "như mèo rình chuột" canh
cánh cái "kung an - Koan "bên lòng.
Chiếc
áo cà sa không làm nên thầy tu huống chi những nhãn hiệu
hoa nghiêm, lăng nghiêm, thuỷ sám, quan âm,vô luợng, bồ tát
....toàn từ ngữ sáo ghép lại bởi a,b, c..không hơn không
kém. Phật là gì? không lẽ nơi mấy chữ đó !!!
Tuy
nhiên là Phật Tử chưa thong dong tay áo được, tay chưa rời
được nghiã chương kinh..tức không khỏi không trân trọng
"chữ nghiã thánh hiền" Cho nên cảm thấy bị "xúc phạm" khi
nhà thơ đuà cợt với điều người ta tôn quý.
Chưa
bao giờ tôi nghe ai nói Kinh Hoa Nghiêm là "pho tình yêu" Dù Du
Tử Lê không có ý cho là pho chuyện tình hay tiểu thuyết.
Đọc
xong bài thơ này ...vài câu như là <<Tứ
đại giai không chỉ giữ "tình">>...<<hãy
trì mật chú kinh chung thuỷ>> giữ
tình bằng cách trì chú kinh chung thuỷ để thấy trong nhau
có Niết Bàn ..Chắc chắn Du Tử Lê chả biết tí tì
ti ( lý thuyết) về Tâm Kinh Bát Nhã Ba La Mật Đa. Không có
1 tí tì chi về Niết Bàn ( khái niệm).
Nói
là thơ Du Tử Lê ảnh hưởng PG thì hết cỡ...
Còn
nhiều nưã.. nhưng tôi xin ngừng ở đâỵ
VVV.
From:
"cui_27010" <cui27010@c...>
Date:
Fri Sep 19, 2003 5:06 am
Subject:
Re : Vì Em Tôi Đã Làm Sa Di
Thơ
Du Tử Lê để cho mấy ông thầy thích lùm lum đọc thì mấy
ổng khen hay đáo để, cao siêu lắm đấỵ Không hiểu
sao có chuà nào đó lại bảo trợ và cổ động đồng bào
đến nghe ?
CD
From:
"Hoa Nguyen" <THANHHUY@m...>
Date:
Sat Sep 20, 2003 5:17 am
Subject:
Một bài thơ tình của Du Tử Lê
Chào
quý đạo hữu,
Như
đã có viết trong mesg trước, tôi ít đọc thơ Du Tử Lê,
và nếu bất chợt bị hỏi thì tôi không nhớ được bài
thơ nào, câu thơ nào của Du Tử Lê, dù Du Tử Lê là
một nhà thơ được nói đến, hay "lăng xê" rất nhiều ở
các đại học Mỹ, trong làng văn, làng báo ở Mỹ. Có một
vài giáo sư đại học người VN đã dịch thơ Du Tử Lê ra
tiếng Anh (với cái tựa Love Poems) như các ông Đỗ Đình Tuân,
Hùynh Sanh Thông, hoặc viết bài ca tụng thơ Du Tử Lê như
ông Nguyễn Văn Tuấn (ở Úc). Về mặt văn học, nghệ thuật,
thì điều này không có gì đáng nói ở đâỵ Nhưng tôi
tìm được một bài thơ trong tạp chí Văn (ở Mỹ)
số xuân Mậu Dần 1998, có tựa là 1997b (hay những ngày ở
Garden Grove chờ trận bão el nino) mà nếu copy lại ở đây
sẽ bị đánh giá là tục tằn, hơn mấy bài thơ
đã post rất nhiều.
Có
thể cho thơ Du Tử Lê vừa lãng mạn, vừa soft porn (về mặt
văn nghệ thì không phải là lời chê). May là
tôi vừa tìm được một bài trên Net cho là có rất nhiều
người đọc, xin copy lại, chỉ để chứng minh một điều
tôi đã viết là thơ Du Tử Lê
chịu ảnh hưởng đạo Chúa Là vì trong bài thơ này có những
từ ngữ như "tình yêu thánh nữ", "thiên đàng", "vĩnh cữu",
"thập tự giá ", "Tin Mừng", "lời chúc dữ", "cửa hẹp", "tuẫn
đạo" thấy ở đạo Thiên Chúa.
Tôi
đã viết nói Du Tử Lê chịu ảnh hưởng đạo Chuá cũng chỉ
là một cảm tưởng còn lại sau khi đọc một hai bài thơ
Du Tử Lê. Nhưng nói thế chưa chắc đã đúng. Cũng như nói
thơ Tình của Du Tử Lê chịu ảnh hưởng đạo Phật là hoàn
toàn sai , dù trong những bài thơ đó có các từ ngữ riêng
của Phật giáo. Vậy chỉ
có thể nói Du Tử Lê đã sử dụng hay lợi dụng các ngôn
từ riêng của tôn giáo để viết về tình yêu nam nữ của
riêng ông, có khi rất thô tục, rất khó chấp nhận trong một
tôn giáo như đạo Phật có chủ trương ly ái, đoạn dục
là bước khởi dầu cho con đường giải thoát khỏi những
phiền trược của cuộc tử sinh. (còn
với Thiên chuá giáo thì có thể họ chấp nhận dễ dàng bài
thơ Du Tử Lê dưới đây vì họ cho tình yêu nam nữ là ơn
phước của Chuá ).
Cho
nên, tôi vẫn nghĩ khi nói "Thơ Du Tử
Lê chịu ảnh hưởng của đạo Phật" là một sự mạo nhận,
mạo danh , và dù không bài bác cũng khó chấp nhận được
điều đó.
Hòa
Tôi
Có Người Để Nhớ Đến Tương Tư
Dè
sẻn mấy viên kẹo kia cũng hết
như
trăm năm ta sống được bao ngày
tôi
trở về dò lại dấu mưa bay
cây
thương tích quay lưng làm mặt lạ
Không
ai nói vì không ai biết cả
em
ở đâu? Tình tôi nữa, ở đâu?
riêng
lũ chim câu nghiêng má, chụm đầu
kể
nho nhỏ chuyện tình yêu thánh nữ
Tôi
trở lại, ngồi đây và giả dụ
như
em vừa ở đó mới đi ra
người
khuất rồi nhưng mộng vẫn chưa xa
trái
tim vẫn đợi tôi về gõ cửa
Em
xa bạn mà thương ghê - rõ khéo!
(có
ai nhờ tôi nói hộ ai đâu)
chỉ
mình tôi đi, lầm lũi, kêu cầu
viết
nhăng cuội, thở than cùng bóng tối
Gương
chung thuỷ với lược đời, hãy chải
cho
dài thêm nao nức ở trong tôi
cho
tình bền dù người chẳng rẽ ngôi
mà
vẫn thẳng đường đi vào vĩnh cửu
Tha
thiết quá, khiến tôi thành bận bịu
đến
tức cười vì chỉ ngóng, trông thôi
tin
không về. Tôi cúi hỏi bàn tay
buồn
ghê nhỉ Ngón nào đang thở dốc?
Tình
đã ngọc nên sầu tôi cũng ngọc
trên
nương-rau-ân nghĩa cửa muôn đời
em
bảo tôi "gieo máu lửa khắp nơi"
gớm
! kinh khủng. Người đâu mà ác thế
Cây
có bóng. Thú có rừng để ở
tôi
có người để nhớ đến tương tư
đã
nhủ lòng mãi mãi chỉ.....ai cơ
nhưng
vẫn hỏi:- thực ư ngày tháng ấy?
Thư
vạn dặm mà hương lừng giấy mới
EM
VÌ TÔI TỪ CHỐI CHỌN THIÊN DÀNG
TÔI
VÌ EM THẬP TỰ GIÁ XIN MANG
đi
suốt kiếp với Tin Mừng sáng dội
Xanh
thêm nữa cho tình ta bát ngát
dìu
nhau đi - cho thấy lại chân trời
gọi
tên nhau - cho biển hết bồi hồi
hôn
nhau nữa - cho đời saụ....có sử
Nhưng
tất cả đã thành lời chúc dữ
vì
em đi, chim cũng bỏ tôi về
mây
bỏ trờị Mưa rủ nắng bay đi
tôi
ở lại nhâm nhi niềm tuyệt vọng
Lo
biết mấy:- em cực kỳ bé bỏng
như
nụ hoa chưa hé nhận ơn đời
như
sương mai còn lấp lánh mắt người
(con
nai nhỏ mang thơ về xứ lạnh)
Vâng
bé bỏng. Hiểu gì đâu cô quạnh?
ngựa
tan đàn. Chim lẻ bạn kêu sương
nên
tình em:- sách ước viết nghìn chương
còn
chửa đủ. Nhắc chi phần mộ lấp
Ngọc
tinh khiết với tôi là thứ nhất
và
cuối cùng cho một cõi hoang vu
em
về maụ Cửa hẹp đó đang chờ
và
nhận lấy tình yêu người tuẫn đạo
Du
Tử Lê
Xem
Tiếp:: Trang
04