PHẦN
HAI: TAM BẢO
TAM
BẢO
Bụt,
Pháp, Tăng
Con
về nương tựa Bụt,
Người
đưa đường chỉ lối cho con trong cuộc đời
Con
về nương tựa Pháp,
Con
đường của tình thương và sự hiểu biết
Con
về nương tựa Tăng,
Đoàn
thể của những người nguyện sống cuộc đời hòa hợp và
tỉnh thức
Trong
truyền thống đạo Bụt, khi phát nguyện học hỏi và hành
trì Năm giới, chúng ta cũng qui y Tam Bảo. Thực tập Năm Giới
tức là có niềm tin vào con đường của chánh niệm, tình
thương và sự hiểu biết, bởi vì Năm Giới được làm bằng
những chất liệu này. Tam Bảo cũng được làm bằng những
chất liệu ấy. Chánh niệm, hiểu biết và tình thương là
những giá trị phổ quát vượt ra ngoài những biên giới văn
hóa. Trong mọi truyền thống tâm linh đều có những giá trị
tương đương với Năm Giới và Tam Bảo.
Khi
còn nằm trong bụng mẹ, chúng ta cảm thấy được bảo vệ
một cách an toàn khỏi những nóng, lạnh, đói khát, và nghịch
cảnh khác. Dù chưa ý thức được như bây giờ, nhưng chúng
ta vẫn biết đó là nơi an ổn. Giờ phút chúng ta chào đời
và tiếp xúc với nghịch cảnh, chúng ta bắt đầu khóc lên
và từ lúc đó chúng ta không ngừng khát khao sự an ninh trong
bụng mẹ.
Chúng
ta sống trong một thế giới vô thường, đầy những khổ
đau, và chúng ta cảm thấy bất an. Chúng ta ao ước sự thường
hằng, nhưng mọi thứ đều biến đổi. Chúng ta khao khát một
bản sắc tuyệt đối, nhưng không có những thực thể cố
định, kể cả cái mà ta gọi là ‘cái ta’ của mình. Tìm
nơi nương tựa, trước hết, là tìm một nơi an toàn, vững
chãi, và không đổi thay, một nơi mà ta có thể trông cậy
lâu dài. Chúng ta muốn một chốn như Thiên Đường, nơi có
một đấng hùng mạnh, vững vàng như Đức Chúa Cha che chở
cho chúng ta, và chúng ta sẽ không phải lo lắng về bất cứ
điều gì. Nhưng Thiên Đường lại nằm ở tương lai.
Trong
văn chương Á Đông, một số thi sĩ đã diễn đạt niềm tin
cho rằng họ từng sống ở một nơi an ổn, hạnh phúc trước
khi bị đày xuống trần gian, và lúc qua đời, họ sẽ có
thể trở về lại được cái cõi an vui, hoan lạc đó. Lại
có những người Á Đông khác tin rằng họ là những vị tiên
trong những kiếp trước, nhưng vì phạm lỗi họ đã bị đày
xuống trần gian. Nếu đái công chuộc tội ở đời này, họ
tin mình sẽ được trở lại chốn bình an kia. Ước muốn
được nương tựa là ước muốn của tất cả mọi người,
mong được trở về một nơi an toàn, bảo đảm. Trong tiếng
Việt, cụm từ ‘Quy y’ có nghĩa là “quay về và nương
tựa.”
Nhưng
làm sao ta có thể cảm thấy an ninh được bây giờ? Sự vật
là vô thường. Nếu một hạt bắp không vô thường, nó sẽ
chẳng bao giờ có thể mọc thành cây bắp. Nếu con gái của
bạn không vô thường, cô ấy sẽ không bao giờ lớn lên thành
một thiếu nữ xinh đẹp. Nếu những chế độ độc tài không
vô thường, sẽ chẳng có hy vọng gì thay thế được họ.
Chúng ta cần vô thường và chúng ta nên vui vẻ nói: “Vạn
tuế Vô Thường, vì nhờ đó mà sự sống có mặt.”
Trong
đạo Bụt có hai cách thực tập: thực tập tín mộ và thực
tập chuyển hóa Thực tập tín mộ tức là trông cậy chủ
yếu vào tha lực, đó có thể là một vị Bụt hay một Thượng
Đế. Thực tập chuyển hóa tức là trông cậy phần lớn vào
tự lực và con đường mình đang theo. Sùng mộ vào giáo pháp
khác với thực tập giáo pháp. Khi ta nói “Con về nương tựa
Pháp,” ta có thể đang bày tỏ lòng tin vào Pháp, nhưng đó
chưa hẳn là sự thực tập Giáo pháp. ‘Tôi muốn trở thành
một bác sĩ’ là diễn tả cái quyết tâm muốn hành nghề
y. Nhưng để trở thành một bác sĩ, ta phải bỏ ra bảy hay
tám năm để học và thực tập y khoa. Khi ta nói ‘Con về
nương tựa nơi Bụt, Pháp và Tăng’, thì đây có thể mới
chỉ là thiện chí muốn tu tập. Không phải vì thốt lên câu
đó mà ta đã đang thực tập. Ta chỉ đi vào con đường chuyển
hóa khi nào ta bắt đầu thực tập những điều ta tuyên bố.
Nhưng
những lời tuyên bố cũng có tác dụng. Khi ta nói ‘Tôi nhất
định học y khoa’, thì lời nói đó đã có tác động lên
trên đời sống của ta, ngay cả trước khi ta nộp đơn vào
trường y khoa. Ta muốn làm điều đó, và vì sự tự nguyện
và mong muốn đó, ta sẽ tìm cách đi học. Khi ta nói ‘Con
về nương tựa Pháp’, thì ta đang biểu lộ lòng tin tưởng
vào Chánh Pháp. Ta thấy Chánh Pháp là một cái gì lành thiện,
và ta muốn hướng đời mình về đó. Đó là sự sùng mộ.
Khi ta học hỏi và áp dụng Chánh Pháp vào đời sống hàng
ngày, đó là sự thực tập chuyển hóa. Trong mỗi tôn giáo
đều có sự phân biệt giữa sự thực tập tín mộ và sự
thực tập chuyển hóa.
Nhiều
Phật tử tụng Tam Qui như sự thực tập tín mộ. Chúng ta
cần đức tin và sự xác quyết (tin cậy) để tu tập. Trong
đạo Bụt đức tin và sự xác quyết (tin cậy) có liên hệ
với nhau và đôi khi có cùng một nghĩa. Tuy vậy, niềm tin
mù quáng lại không được khuyến khích. Chúng ta phải thấy,
phải sờ chạm, thử nghiệm và kiểm chứng sự việc trước
khi thực sự tin vào chúng. Bụt, Pháp và Tăng là những gì
ta có thể tiếp xúc được. Tam Bảo không phải là những
vấn đề của sự ức đoán. Bụt là một người đã từng
sống trong lịch sử. Cuộc đời và giáo pháp của Ngài chúng
ta đã được biết. Chúng ta có thể sử dụng thời gian, năng
lực và trí thông minh của mình để tiếp xúc với Bụt. Niềm
tin và sự xác quyết (tin cậy) đích thực nảy sinh từ việc
có tiếp xúc, không phải ai mới nói điều gì là chúng ta
đã phải buộc tin ngay.
Chúng
ta có thể đến thẳng với Pháp. Pháp tồn tại trong văn tự,
trong truyền thống, và trong sự tu tập của con người. Ở
những nơi người ta hành trì Chánh Pháp, chúng ta có thể thấy
hoa trái của sự tu tập của họ. Pháp cũng là những gì cụ
thể mà ta có thể tiếp xúc, thử nghiệm và kiểm chứng,
và điều này dẫn đến niềm tin và sự xác quyết đích thực.
Tăng
là đoàn thể tu tập Pháp. Một tăng thân tốt thể hiện được
Chánh Pháp. Khi chúng ta thấy một tăng thân tu tập biểu lộ
một mức độ nào đó của bình an, tịnh lạc và chuyển hóa,
niềm tin và sự tin cậy sẽ phát khởi trong chúng ta. Hãy tưởng
tượng tôi là một người đã từ lâu không có gì để tin
tưởng cả. Tôi không có bình an. Nhưng bỗng tôi gặp một
nhóm người qua sự tu tập đã chuyển hóa đến một mức
nào đó. Bấy giờ tôi có niềm tin và sự xác quyết (tin cậy),
và điều đó mang lại cho tôi một mức độ bình an nào đó.
Sự sùng mộ trong đạo Bụt không phải là việc chấp nhận
một lý thuyết mà không có sự tiếp xúc với thực tế.
Nhiều
cư sĩ trong các quốc gia Phật giáo tụng: ‘Con về nương
tựa Bụt, con về nương tựa Pháp, con về nương tựa Tăng’
nhưng lại trông cậy các thầy và các sư cô tu tập dùm cho
họ. Họ yểm trợ Tăng chúng tu tập qua việc cúng dường
thực phẩm, chỗ ở, và những thứ khác để giúp cho Tăng
Chúng thành tựu việc tu tập Chánh Pháp. Họ cảm nhận rằng
sự thực tập của một người an trú trong chân hạnh phúc
mang lại hạnh phúc cho nhiều người. Đây là sự thực tập
tín mộ. Với những người này, khi đọc lên: ‘Con về nương
tựa Bụt, con về nương tựa Pháp, con về nương tựa Tăng’
là đã đủ để có an lạc rồi. Nhưng ở Bắc Mỹ và châu
Âu người tại gia muốn thực tập chuyển hóa. Cộng đồng
tu thiền Vipassana (minh sát) ở Tây phương chẳng hạn, gồm
có những hành giả -- không phải chỉ trông cậy vào người
xuất gia -- và có nhiều giáo thọ cư sĩ.
Khi
cư cư sĩ Cấp Cô Độc sắp qua đời, thầy Xá Lợi Phất
, biết ông thương quí Bụt và có niềm tin nơi Pháp và nơi
Tăng như thế nào, đã mời ông quán niệm về Tam Bảo. Ông
Cấp Cô Độc cảm thấy vơi nhẹ hẳn, và lại được thầy
Xá Lợi Phất mời quán niệm các đề tài khác thường chỉ
được dành cho những vị xuất gia. Những kinh nghiệm này
đã tưới tẩm những hạt giống an lạc của ông Cấp Cô
Độc.
Vài
tháng trước khi thị tịch, Bụt dạy các đệ tử của Ngài
hãy nương tựa vào chính mình. ‘Này Các vị tỳ kheo, các
vị hãy là một hải đảo cho chính mình. Đừng nương tựa
vào bất cứ một điều gì khác. Hãy nương tựa vào Chánh
Pháp. Lấy Chánh Pháp làm ngọn đèn của mình. Lấy Chánh Pháp
làm hải đảo của mình.’ Ngài đã chuẩn bị rất kỹ cho
việc ra đi của mình.
Bụt
nói, ‘Nhục thân tôi không còn đây nữa, nhưng Pháp thân
(Dharmakaya) tôi sẽ luôn còn ở lại với quí vị. Nếu muốn
nương tựa vào Pháp thân tôi thì bất cứ lúc nào quí vị
cũng có thể làm được điều ấy.’ Trong lịch sử đạo
Bụt sau này, Pháp thân đã trở thành tinh thần hay linh hồn
của Bụt, tức là đức Bụt thật sự, lúc nào cũng có mặt.
Nếu biết cách tiếp xúc với Pháp thân, thì Pháp thân lúc
nào cũng có mặt đó cho chúng ta, và con cháu chúng ta. Thấy
rõ được rằng nhục thân không quan trọng bằng Pháp thân
là một an ủi lớn cho các hàng đệ tử của Bụt. Ngày nay
xã hội chúng ta có quá nhiều khổ nạn, như một dòng nước
phăng phăng cuốn chúng ta vào biển khổ. Để tự bảo hộ,
chúng ta cũng có thể thực tập làm hải đảo của tự thân.
Tăng
thân (Sanghakaya) là một từ mới. Mỗi đức Bụt và mỗi hành
giả đều có Tăng thân của mình. Một vị Bụt chỉ có thể
thực sự là một vị Bụt khi Pháp có mặt trong vị ấy. Một
người không có Pháp, thì không thể gọi là Bụt. Bụt và
Pháp là hai, nhưng cũng là một. Một vị Bụt không thể có
nếu không có Pháp. Pháp không thể có nếu không có Bụt.
Tăng thân là đoàn thể thực tập Chánh Pháp. Nếu không có
Tăng thì ai là người thực tập Pháp? Pháp không thể sờ
mó được nếu không có người hành trì. Nếu muốn Chánh
Pháp được hành trì, ta cần phải có Tăng. Vì vậy trong Tăng
có chứa đựng Bụt và Pháp. Bụt, Pháp và Tăng tương tức
với nhau. Chúng ta có thể gọi đó là Ba Ngôi của đạo Bụt:
triratna (hay ratna traya), Tam Bảo. Trong Tam Bảo, mỗi Bảo chứa
đựng hai Bảo kia. Khi qui y một Bảo, ta qui y luôn cả ba Bảo.
Khi ta có sự tin cậy, phó thác nơi Tăng và thực tập với
Tăng, ta cũng đang biểu lộ sự tin tưởng của ta nơi Bụt
và nơi Pháp. Thực tập Năm Giới với Tăng thân, một cộng
đồng tu tập, là rất thiết yếu. Ta cần có một Tăng thân
nâng đỡ ta trong sự tu tập. Một Tăng thân đích thực luôn
mang trong cốt lõi yếu tố Bụt và Pháp.
Trong
đạo Bụt, thực tập tín mộ đặt nền tảng trên những
gì ta có thể thấy, nghe, và tiếp xúc. Nếu chúng ta không
tiếp xúc được với báo thân của Bụt, chúng ta cũng không
thể tiếp xúc được với Pháp thân, hay Tăng thân của ngài.
Vì chúng ta có các thông tin về cuộc đời của báo thân Bụt,
lòng mộ đạo của chúng ta có cơ sở. Điều này cũng đúng
trong đạo Cơ Đốc. Chúa Jesus là một người ta có thể tiếp
xúc được. Những thông tin về cuộc đời và giáo lý của
Ngài hiện có đó.
Trong
Tăng Chi Bộ (Anguttara Nikaya), Bụt nói rằng khi ta bất an, sợ
hãi, thiếu tự tin hay yếu đuối, nếu ta thực tập quay về
nương tựa nơi Bụt, Pháp và Tăng thì sự sợ sệt và thiếu
vững chãi của ta sẽ tan biến. Ngài kể câu chuyện chiến
đấu giữa vua trời Đế Thích (Sakra) và các A Tu La (Asuras.)
Đế Thích ra lệnh cho các thiên binh giương lá cờ bẩy báu
của mình cho tung bay phất phới. Mỗi lần họ thiếu tự tin
trong việc chiến đấu với A Tu La, nếu họ nhìn vào lá cờ,
họ sẽ tìm được sức mạnh và sự tự tin cần thiết. Đây
là chuyện tự nhiên. Nếu ta có lòng tin nơi vị thủ lãnh,
ta sẽ chiến đấu tốt với tư cách một người lính. Khi
tin tưởng vào một chính nghĩa, ta có can đảm giữ vững lập
trường của mình. Bụt đã dùng thí dụ này để nói về
việc quay về nương tựa. Khi ta có những nghi ngờ, yếu đuối
và bất an, nếu ta chuyên tâm quán tưởng về Bụt, Pháp và
Tăng, ta sẽ thấy vững lại. Đây là hoa trái của sự thực
tập Tam Quy dưới dạng sùng tín.
Nhưng
quay về nương tựa cũng có thể là một sự thực tập chuyển
hóa. Cái làm cho Bụt thành Bụt chính là sự giác ngộ, là
Pháp sống tức hoa trái của sự thực tập. Tam tạng kinh điển
(Tripitaka) là Pháp nhưng không phải là Pháp sống. Pháp trong
các băng ghi âm, ghi hình hay trong sách vở không phải là Pháp
sống. Pháp sống phải được nhận biết từ nơi một Bậc
Toàn Giác, một vị Bụt, hay nơi các bậc chân tu chưa giác
ngộ hoàn toàn. Tinh ba của Pháp là sự giác ngộ, tức là
tính hiểu, biết.
Thực
tập chánh niệm là chìa khóa để đi tới giác ngộ. Khi ta
bắt đầu nhận biết điều gì, ta bắt đầu có giác ngộ.
Khi ta uống một ly nước và biết rằng mình đang uống nước
một cách sâu sắc với cả con người mình, sự giác ngộ
ở dạng phôi thai có mặt ngay lúc đó. Giác ngộ là giác ngộ
về một điều gì. Tôi giác ngộ về sự kiện là tôi đang
uống một ly nước. Tôi có thể có an lạc, hạnh phúc chỉ
bởi sự giác ngộ đó. Khi nhìn lên bầu trời xanh và ý thức
được bầu trời xanh, bầu trời xanh trở nên có thực và
ta cũng trở nên có thực. Đó là sự giác ngộ, và giác ngộ
đưa tới đời sống chân thật và hạnh phúc chân thật.
Bản
chất của một vị Bụt là chánh niệm. Mỗi lần ta trở về
với hơi thở và thực tập thở một cách sâu sắc trong chánh
niệm, ta là một vị Bụt sống. Khi chúng ta phân vân không
biết phải làm gì, hãy trở về với hơi thở -- hãy thở
vào và thở ra một cách có ý thức -- và hãy nương tựa vào
chánh niệm. Điều tốt nhất phải làm trong những giây phút
khó khăn là trở về với chính mình và an trú trong chánh niệm.
Khi trằn trọc trên giường không thể ngủ được, điều
hay nhất để làm là trở về với hơi thở. Ta an ổn và hạnh
phúc biết rằng dù chuyện gì có xảy ra đi nữa, ta đang làm
những gì tốt nhất ta có thể làm được. Việc quay về nương
tựa Bụt, không phải như một sự sùng bái, mà như một sự
thực tập đích thực, cho ta nhiều yên ủi. Mỗi khi ta cảm
thấy rối ren, giận dữ, hoang mang, bất an, hay sợ hãi, ta
luôn luôn có một nơi chốn để trở về. Chánh niềm về
hơi thở là hải đảo của riêng ta. Nơi đó rất an toàn.
‘Hãy làm hải đảo của chính mình’ có nghĩa là ta nên
biết cách quay về với chính mình trong trường hợp hiểm
nguy, thiếu vững chãi, hay hoang mang bối rối. Sự thực tập
quay về nương tựa này rất cụ thể. Khi ta trở về với
hơi thở của mình -- thở vào, thở ra một cách sâu sắc --
và thắp sáng ngọn đèn chánh niệm trong ta, thì ta có an toàn.
Trong trạng thái chánh niệm đó, ta đích thực là ta. Ngọn
đèn đã được thắp rồi, khả năng thấy được sự vật
một cách rõ ràng hơn giờ đây rất lớn.
Giả
dụ ta đang ở trên một con thuyền vượt đại dương. Nếu
gặp bão, ta hãy giữ bình tĩnh, chớ hốt hoảng. Để làm
được điều đó, ta quay về với hơi thở và với chính mình.
Vì ta bình tĩnh, thật sự là hải đảo của chính mình, ta
sẽ biết điều gì nên làm và điều gì không nên làm. Nếu
không làm như vậy, con thuyền có thể bị lật nhào. Chúng
ta tự hủy hoại mình do làm những điều mà ta lẽ ra không
nên làm. Nương vào chánh niệm, ta sẽ thấy sự việc rõ ràng
hơn và biết phải làm gì để cải thiện tình trạng. Điều
này là một sự thực tập rất sâu sắc. Chánh niệm đưa
đến định, và định đưa đến tuệ giác và trí tuệ. Đây
là nơi an toàn nhất để quay về nương tựa ngay chính lúc
này, chứ không phải chỉ dành cho tương lai.
Sự
an toàn và vững chãi mà hải đảo của ta có thể cung cấp
tùy thuộc vào sự thực tập của ta. Tất cả mọi thứ --
nướng một cái bánh, dựng một căn nhà, chơi bóng -- đều
tùy thuộc vào sự thực tập của ta. Nếu ta là một người
mới tu, thực tập quay về hải đảo tự thân mỗi khi ta thấy
bất ổn, ta sẽ được hưởng phần nào yếu tố niệm, định
và an. Giờ phút ta bắt đầu thực tập, Bụt, Pháp và Tăng
đã có mặt cho ta đến một mức nào đó. Nhưng mức độ
này không thể so sánh được với mức độ niệm, định và
an của người đã tu tập lâu ngày. Ban đầu, Bụt của ta
có thể chỉ là vài kiến thức ta đã đọc được về Ngài,
Pháp chỉ là những gì ta nghe được từ bạn, và Tăng chỉ
là một cộng đồng ta mới tiếp xúc một đôi lần. Trong
khi ta tiếp tục thực tập, Bụt, Pháp và Tăng sẽ tự hiển
lộ cho ta một cách toàn diện hơn. Bụt của anh không đồng
với Bụt của tôi. Đồng là Bụt, nhưng mức độ hiển lộ
tùy thuộc vào sự tu tập của chúng ta.
Bụt
dạy rằng đời sống có ba đặc tính căn bản: vô thường,
vô ngã và Niết Bàn. Giáo lý nào đi ngược lại với bất
cứ một trong ba Pháp Ấn này đều không phải là giáo lý
đích thực của đạo Bụt. Nếu chúng ta không biết mọi sự
đều vô thường thì chúng ta sẽ đau khổ. Nếu chúng ta không
biết mọi sự đều không có ngã, không có một cái ta tuyệt
đối, thì chúng ta sẽ đau khổ. Nhưng không khổ đau là điều
có thể có được, nhờ có Niết Bàn. Niết Bàn là sự vắng
bóng của ảo tưởng về bản chất của vô thường và vô
ngã. Khi ta nhìn sâu vào bản chất đích thực của thực tại,
nếu ta nhận ra được bản chất của vô thường và vô ngã,
ta thoát ra khỏi khổ đau. Ta có thể cho rằng Niết Bàn là
điều ngược lại với vô thường và vô ngã. Nhưng nếu tiếp
tục thực tập, chúng ta sẽ thấy rằng Niết Bàn được tìm
thấy ngay trong thế giới của vô thường và vô ngã.
Hãy
tưởng tượng đại dương với vô vàn đợt sóng. Một mặt
ta thấy mọi đợt sóng đều bắt đầu bằng sinh và kết
thúc bằng diệt. Sóng có thể lớn hoặc nhỏ, cao hoặc thấp.
Nếu nhìn vào bản chất của sóng, chúng ta thấy rằng những
đợt sóng là vô thường và vô ngã. Nhưng nếu nhìn sâu hơn
nữa, chúng ta sẽ thấy sóng còn là nước. Giờ phút sóng
nhận ra mình là nước, tất cả những lo sợ về chết, vô
thường, và vô ngã đều sẽ tan biến. Nước đồng thời
là sóng và không-phải-sóng, thế nhưng sóng lại chỉ được
làm bằng nước mà thôi. Những ý niệm như lớn hay nhỏ,
cao hay thấp, sinh hay diệt chỉ có thể áp dụng với sóng,
nhưng nước thì vượt thoát ra ngoài những phân biệt đó.
Niết Bàn có thể được tìm ngay trong lòng sự sống được
biểu thị bằng sinh và diệt. Đó là vì sao nếu ta thực tập
quy y một cách sâu sắc thì có ngày ta biết mình đã thoát
khỏi sinh tử. Ta thoát ra khỏi những hiểm nạn đã và đang
bức bách ta. Khi thấy được điều đó, ta có thể làm một
chiếc thuyền để cưỡi trên sóng sinh tử, mỉm cười, như
một vị Bồ Tát. Ta không còn sợ sinh tử nữa. Ta không phải
lìa bỏ thế giới này và đi tìm một thiên đường xa xôi
nào đó để được giải thoát.
Bụt
hiếm khi nói tới Niết Bàn, cái không do điều kiện làm ra
(vô vi), vì Ngài biết rằng nếu Ngài nói về điều đó, chúng
ta sẽ dùng tất cả thời giờ của mình để nói về nó mà
không chịu tu tập. Nhưng Ngài có tuyên bố vài câu rất hiếm
hoi liên quan tới Niết Bàn. Chúng ta hãy đọc câu này từ
Udana VIII, 3: ‘Quả thật, có một cái không sinh, không
có khởi đầu, không được tạo lập, không được hình thành.
Nếu không có cái không sinh, không có khởi đầu, không được
tạo lập, không được hình thành này, thì sẽ không thể
nào có được sự thoát ly ra khỏi thế giới có sinh, có khởi
đầu,có tạo lập, và có hình thành.’ Đạo Bụt thời ban
đầu chưa nhuốm mùi bản thể học như đạo Bụt sau này.
Bụt làm việc với thế giới hiện tượng nhiều hơn. Lời
dạy của Ngài rất thiết thực. Các nhà thần học tốn rất
nhiều hơi, mực, và thì giờ để nói về Thượng Đế. Đây
chính là điều Bụt không muốn học trò của Ngài làm, vì
Ngài muốn họ có thì giờ để thực tập samatha (chỉ, dừng,
lắng), vipassana (quán, nhìn sâu), nương tựa vào Tam Bảo, Năm
Giới v..v...
Ở
những chỗ khác, lời dạy của Bụt tiết lộ cho chúng ta
cái vô vi. Thí dụ như Ngài nói: ‘Khi nhân duyên đầy
đủ, con mắt được chúng ta nhận thức là có mặt. Khi nhân
duyên không còn đầy đủ nữa, con mắt không được ta nhận
thức là có mặt. Con mắt không từ đâu đến cả. Con mắt
không đi về đâu cả.’ Các ý niệm đến, đi, có, không
là những miêu tả và khái niệm cần được dẹp trừ. Nếu
điều gì ta không thể bàn về nó được thì tốt nhất hãy
đừng bàn về nó. Wittgenstein cũng nói như vậy trong quyển
Tractatus Logicos-Philosophicus của mình: ‘Với những gì chúng
ta không thể bàn tới được thì chúng ta chớ nên nói gì
về nó.’ Chúng ta không thể bàn về nó, nhưng chúng ta có
thể chứng nghiệm về nó. Chúng ta có thể chứng nghiệm được
cái bất sinh, bất diệt, vô thỉ, vô chung bởi vì nó chính
là tự thân thực tại. Con đường để chứng nghiệm điều
đó là từ bỏ thói quen nhận thức mọi sự qua các khái niệm
và miêu tả. Các nhà thần học đã bỏ ra hàng ngàn năm để
nói về Thượng Đế như một biểu tượng. Đây gọi là Bản-thể
học, và môn này bàn về cái mà chúng ta không nên bàn về.
Đức
Bụt mà chúng ta chứng nghiệm bây giờ và ở đây là chánh
niệm. Chánh niệm là một tâm hành như bất cứ một tâm hành
nào khác. Nó có hạt giống trong tâm thức cá nhân và tâm
thức cộng đồng. Nó là một viên ngọc quí vùi sâu trong
lòng Đất để chúng ta phát hiện và khám phá. Khi chúng ta
làm cho nó hiển lộ ra, chúng ta có thể chuyển đổi toàn
bộ tình trạng. Đó là sự xuất hiện của một vị Bụt
– không phải từ hư vô, không phải từ không có gì -- mà
từ hạt giống Bụt, tánh Bụt. Tánh Bụt, trước hết, là
chánh niệm. Sự thực tập chánh niệm là sự thực tập làm
cho đức Bụt toả sáng trong giây phút hiện tại. Đây là
Đức Bụt đích thực. Đó là tại sao trong Đạo Bụt Đại
Thừa, Bụt đôi khi được xưng tả là Như Lai (Tathagata, ‘người
từ Chân Như tới, từ thực tại như-chính-nó-là.’) Chân
Như không thể diễn tả được bằng ngôn từ, hay khái niệm.
Niết Bàn, chân lý tuyệt đối, thực tại như-chính-nó-là,
là đối tượng của nhận thức đúng đắn và tuệ giác của
chúng ta. Nhưng đối tượng của nhận thức luôn bao hàm chủ
thể nhận thức. Với chánh niệm, chúng ta có thể thấy rõ
bản chất thực tại. Chánh Niệm, với sự hỗ trợ của Định,
hơi thở có ý thức, và sự quán chiếu trở nên một năng
lực có thể xuyên thẳng sâu vào lòng sự vật. Đó không
phải là ức tưởng, dùng khái niệm và ngôn từ, mà là nhìn
một cách trực tiếp. Cuối cùng, bản chất đích thực của
thực tại sẽ được hiển bày cho chúng ta như chính chân
như. Thực tại như-chính-nó-là không thể mô tả được bằng
khái niệm và ngôn từ, nhưng có thể thâm nhập được bằng
Bát Nhã (prajna), sự hiểu biết đích thực. Trong mỗi chúng
ta, hạt giống chánh niệm có thể được mô tả như Như Lai
Tạng (tathagatagarbha).
Tất
cả chúng ta đều là mẹ của Bụt, vì mỗi chúng ta đều
đang thai nghén một vị Bụt. Nếu chúng ta biết cách chăm
sóc em bé Bụt trong ta, thì một ngày kia vị Bụt ấy sẽ hiển
lộ cho chúng ta. Đó là vì sao ở Làng Mai chúng tôi xá chào
nhau, nhủ thầm: ‘Sen búp xin tặng người, Một vị Bụt tương
lai.’ Chúng ta nhìn người kia như mẹ của một vị Bụt tương
lai. Trong mỗi chúng ta đều có một vị Bụt phôi thai, hạt
giống của chánh niệm, và đây là cái chúng ta cần quay về
nương tựa trong đời sống hằng ngày. Bụt được cho là
có mười danh hiệu, và danh hiệu đầu tiên, Như Lai, có nghĩa
là’người đã đến từ Chân Như, vẫn không rời Chân Như,
và sẽ trở về Chân Như.’ Cũng như Bụt, chúng ta đã tới
từ Chân Như, vẫn không rời Chân Như và sẽ trở về Chân
Như. Chúng ta không phải đi đâu, không đến từ đâu, và
cũng không đang đi đâu cả.
Không
phải chỉ có thực tại tuyệt đối là không thể nghĩ bàn.
Không phải chỉ có Bụt là không thể nghĩ bàn. Tất cả chúng
ta cũng đều như vậy. Không một điều gì có thể khái niệm
hay bàn về được cả. Một ly nước cam chính nó đã là thực
tại tuyệt đối. Chúng ta không thể nói về nước cam cho
người chưa từng nếm vị nước cam. Chúng ta có nói gì đi
chăng nữa, người kia cũng không thể biết được hương vị
đích thực của nước cam ra sao. Chỉ có một cách duy nhất
là uống nó. Cũng giống như một con rùa kể cho một con cá
nghe về đời sống trên cạn. Ta không thể mô tả đất liền
cho một con cá. Cá sẽ không bao giờ hiểu nổi làm sao người
ta có thể thở mà không có nước. Sự vật không thể mô
tả được bằng ngôn từ và khái niệm. Sự vật chỉ có
thể được tiếp cận bằng kinh nghiệm trực tiếp.
Khi
Wittgenstein nói: ‘Với những điều ta không thể bàn tới
được, thì chúng ta chớ nên nói gì về nó’, ta có thể
nghĩ rằng có những điều chúng ta có thể bàn và có những
điều ta không thể bàn. Nhưng thực ra, không một điều gì
có thể bàn tới, khái niệm, hay mô tả được bằng sự biểu
đạt. Nếu ta bàn về những điều mình chưa từng kinh nghiệm,
thì ta đang lãng phí thì giờ của mình cũng như của người.
Khi ta tiếp tục sự thực tập quay về nương tựa, ta sẽ
càng thấy rõ điều này, và chúng ta sẽ tiết kiệm được
không biết bao nhiêu là thì giờ, giấy mực, các hoạt động
xuất bản, và có thêm thì giờ để uống trà và sống cuộc
sống hằng ngày trong chánh niệm.
Danh
hiệu thứ hai của Bụt là Ứng Cúng (Arhat), có nghĩa là ‘Bậc
xứng đáng để được tôn kính và cúng dường.’ Thứ ba
là Chánh Biến Tri (Samyaksambuddha), ‘Bậc tự thức tỉnh một
cách đích thực.’ và toàn vẹn.’ Thứ tư là Minh Hạnh
Túc (Vidyacaranasampana), ‘Bậc có đầy đủ công hạnh và tuệ
giác.’ Thứ năm là Thiện Thệ (Sugata), ‘Bậc đã qua tới
một cách nhiệm mầu.’ Thứ sáu là Thế Gian Giải (Lokavida),
‘Bậc hiểu thấu thế gian.” Thứ bảy là Điều Ngự Trượng
Phu (Anutta-rapurusa-damyasarathi), ‘Bậc thầy điều phục cao
tột của những con người có thể điều phục được.’
Thứ tám là Thiên Nhân Sư (Sastadeva-manussana), ‘Bậc Thầy
của trời và người.’ Thứ chín là Bụt (Buddha), ‘Bậc
Giác Ngộ.’ Thứ mười là Thế Tôn (Bhagavat), ‘Bậc được
tôn quí trên đời.’ Mỗi khi quay về nương tựa Bụt, chúng
ta quay về nương tựa nơi bậc có những đặc tính này. Khi
trở về nương tựa nơi chánh niệm, chúng ta trở về nương
tựa nơi hạt giống của những đặc tính ấy trong chúng ta.
Trong
đạo Bụt Đại Thừa, Như Lai Tạng (tathagatagarbha) tương đương
với Pháp-thân (Dharmakaya.) Khi chúng ta nói về Chân Như hay
Niết Bàn, chúng ta đang nói về cái mà lẽ ra không nên bàn
về. Bụt hầu hết tránh nói về những điều này, nhưng thỉnh
thoảng Ngài cũng đã có gợi ý bằng cách nhắc đến những
điều khác. Giáo lý không đến, không đi, không có, không
không đã rất rõ trong đạo Bụt buổi ban đầu. Trong đạo
Bụt Đại Thừa (Mahayana), những khái niệm này đã được
triển khai hết mực, đôi khi còn quá triển khai nữa. Chúng
ta không nên đeo đuổi quá nhiều vào những vấn đề như
vậy. Chúng ta nên giữ tính chất thực tiễn của Phật Pháp.
Bằng không, chúng ta sẽ trở thành những triết gia thay vì
những hành giả.
Khi
thực tập quay về nương tựa nơi hơi thở của mình, tôi
nói: ‘Thở vào: quay về nương tựa. Thở ra, hải đảo tự
thân. Chánh niệm là Bụt -- soi sáng xa gần.’ Tôi thực tập
hơi thở chánh niệm như là một sự thực tập quay về nương
tựa.
Chúng
ta sống trong một thế giới của vô thường, vô ngã, một
thế giới mà trong đó có bao nhiêu là đợt sóng đang chực
chờ cuốn chúng ta đi. Chúng ta thực tập an trú trong chánh
niệm như là an trú trong hải đảo của chính mình. Chánh niệm
là tự thân của Bụt. Chánh niệm cũng là Pháp và Tăng. Thực
tập hơi thở có chánh niệm, chúng ta chiếu ánh sáng chánh
niệm vào năm uẩn (skandhas), hay năm nhóm tụ hợp của sự
hiện hữu, gọi là sắc, thọ, tưởng, hành và thức. Trong
ta có một Tăng thân (Sangha) gồm năm yếu tố, và có thể
có sự thiếu hoà hợp giữa các yếu tố ấy. Khổ là hậu
quả từ sự xung khắc giữa các uẩn. Hơi thở chánh niệm
có thể làm lắng dịu sự xung khắc, và thiết lập lại sự
hoà hợp trong ta. Hoa trái của sự thực tập này là an lạc.
Khi
nhìn sâu, tính bất sinh, bất diệt, không đến, không đi sẽ
hiển lộ ra cho chúng ta, và nỗi lo sợ mình có thể bị mất
đi cái này hay cái kia sẽ tan biến. Ta không cần phải bỏ
thế giới này. Ta không cần phải đến Thiên Đàng để nương
tựa. Ta không cần phải đợi đến tương lai để có nơi
nương tựa. Ta quay về nương tựa ngay ở đây và bây giờ.
Chiều sâu của nơi nương tựa tùy thuộc vào sự thực tập
của mình. Bụt, Pháp và Tăng luôn có đó. Như Lai Tạng luôn
có đó. Chúng ta chỉ cần quay về đó để được an toàn.
Trong
nhà thờ Chính Thống Giáo Hy Lạp, các nhà thần học nói về
‘ Thần học Apophatic’ hay ‘Thần học phủ định’. ‘Apophatic’
có gốc từ chữ ‘apophasis’ trong tiếng Hy Lạp, có nghĩa
là ‘phủ nhận. Ta có thể nói Thượng Đế không phải là
thế này, Thượng Đế không phải là thế kia, cho tới khi
ta tháo bỏ được tất cả mọi ý niệm về Thượng Đế.
Thầy Long Thọ (Nagarjuna), nhà luận sư Phật giáo của thế
kỷ thứ hai, đã khai triển một phép biện chứng tương tự
để lấy đi các ý niệm về thực tại. Thầy không mô tả
thực tại, vì thực tại là như vậy đó, không thể nào mô
tả được. Khi các Phật tử trong nhà thiền nói đến việc
sát Phật, họ muốn nói rằng ý niệm về Bụt phải được
diệt trừ để đức Bụt đích thực được trực tiếp chứng
đạt.
Ý
niệm về Ba Ngôi trong phái Cơ Đốc Chính Thống khá thâm áo.
Có khi những người bạn Chính Thống giáo của chúng ta nói
rằng Ba Ngôi là chương trình xã hội của họ. Họ bắt đầu
với đức Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Chúa Cha có lẽ khó
tiếp xúc, tư duy và lĩnh hội hơn. Đức Chúa Cha thuộc về
lĩnh vực không thể diễn đạt, và đáng được để yên
trong địa hạt huyền bí đó. Đức Chúa Con và Chúa Thánh
Thần thì có thể tiếp xúc được. Tương tự, trong Đạo
Bụt, chúng ta nói đến việc thực tập với Pháp và với
Tăng, rồi sau đó đến việc tiếp xúc với Niết Bàn, ‘Như
Lai Tạng.’
Chúa
Thánh Thần tạo ra Chúa Con để Chúa Con có thể dẫn dắt
chúng ta đến với Đức Chúa Cha. Tôi từng nói với một tu
sĩ KiTô giáo: ‘Bắt đầu bằng Chúa Thánh Thần thì an toàn
hơn nhiều. Ta có khả năng nhận ra được sự có mặt của
Chúa Thánh Thần bất cứ lúc nào và bất cứ nơi nào Chúa
Thánh Thần hiển lộ. Đó là sự có mặt của chánh niệm,
hiểu biết, va thương yêu, năng lượng làm nên sức sống
không chỉ nơi đức Jesus mà còn nơi mỗi chúng ta. Năng lượng
ấy giúp chúng ta nhận ra được đức Chúa Ngàn Đời và tiếp
xúc được với nền tảng của hiện hữu là Đức Chúa Cha.
Trong Đạo Bụt, Chúa Thánh Thần được gọi là chánh niệm,
sự tỉnh thức, Bát Nhã (prajna), Từ (maitri), và Bi (karuna).
Tiếp xúc với năng lượng này, chúng ta tiếp xúc với Bụt
và Niết Bàn.’
Thuyết
thần học về cái chết của Thượng Đế, tư tưởng vô thần
và đạo Cơ Đốc thế tục cũng nằm trong tinh thần đó. Ta
dựa vào con người của đức Jesus Christ, lời dạy và sự
hành trì của Ngài. Đây là điều rất thông minh và thực
dụng. Nếu ta bắt đầu với khái niệm Thượng Đế, chúng
ta có thể bị kẹt. Trong Chính Thống giáo Hy Lạp, tư tưởng
thần thánh hoá, cho rằng con người là hình ảnh thu nhỏ lại
của Thượng Đế, là rất thú vị. Đó là điều đã rất
hiển nhiên ở thế kỷ thứ tư rồi, và rất gần với truyền
thống Á Đông cho rằng ‘thân người là một tiểu vũ trụ.’
Thượng Đế đã tạo ra con người để con người có thể
trở thành Thượng Đế. Con người là một tiểu Thượng Đế,
một mầm mống thánh thần. Điều này gần với tư tưởng
Như Lai nằm trong mỗi người chúng ta. Tất cả chúng ta đều
đang thai nghén một đức Bụt. Theo giáo thuyết có khuynh hướng
thánh hoá con người, thì con người được tạo ra để tham
dự vào tính thần thánh của Thượng Đế, chứ không phải
chỉ là những tạo vật riêng biệt với Thượng Đế. Sự
thánh hoá không phải chỉ làm bằng phần hồn, mà còn làm
bằng phần xác. Theo giáo lý Ba Ngôi Một Thể trong Chính Thống
Giáo, Chúa Cha là nguồn thánh thiêng sinh ra Chúa Con. Với ‘Phúc
Âm’ (‘Lời Thánh Phán’, tiếng Hy Lạp: Logos) Ngài tạo
nên linh hồn sống động trong đức Chúa Con. Điều này có
thể so sánh với tính bất nhị của Bụt, Pháp, và Tăng.
Điều
quan trọng nhất trong một cuộc đối thoại giữa các tôn
giáo là mỗi bên chia sẻ cho nhau họ thực tập như thế nào.
Nếu chúng ta đến với nhau trong năm hay mười ngay, thì thế
nào chúng ta cũng phải có dịp để chia sẻ với nhau cách
chúng ta sống đời sống hằng ngày, cách chúng ta thực tập
quay về nương tựa, cách chúng ta cầu nguyện, hành thiền,
v.v... Với tôi, Năm Giới là sự thực tập chánh niệm. Ba
Sự Quay Về Nương Tựa cũng là sự thực tập chánh niệm.
“Con về nương tựa Tăng” là một sự thực tập, chứ không
phải là một sự sùng mộ.
Huyền
bí trong đạo Cơ Đốc đôi khi được mô tả như bóng tối.
Khoảng thế kỷ thứ ba hay thứ tư, trong Chính Thống Giáo
Hy Lạp đã có khái niệm bóng tối, và khái niệm này đã
trở thành nguồn gốc cho chủ nghĩa thần bí trong đạo Cơ
Đốc. Bóng tối có nghĩa là ta không biết được nó; không
thể thấy nó một cách rõ ràng bằng trí năng; nó bí ẩn.
Khi Victor Hugo mất cô con gái, Leopoldine, ông than rằng: ‘Con
người thấy chỉ một bề sự vật, Bề bên kia đang ngập
chìm trong đêm đen của bí ẩn hãi hùng.’ Trong đạo Bụt,
sự huyền bí được diễn tả bằng ánh sáng. Trong Kinh Hoa
Nghiêm (Avatamsaka Sutra), Bụt là ánh sáng. Nếu chúng ta được
một trong những tia sáng chạm tới, chúng ta sẽ được giác
ngộ. Trong Kinh Hoa Nghiêm, Bụt thuyết pháp dưới hình thức
của đức Bụt Tỳ Lô Giá Na (Vairocana), tức là đức Bụt
Pháp Thân, mọi người trong chúng hội -- người, trời, chư
Bụt, chư Bồ Tát, thợ thuyền, vua, quan ... -- đều cảm nhận
hạnh phúc tột cùng vì họ đã được ánh sáng từ Bụt phát
ra chạm tới. Trong đạo Bụt, từ ‘vô minh’ (avidya), có
nghĩa là sự thiếu trí tuệ, tuệ giác và ánh sáng. Minh (Vidya),
sự hiểu biết, được làm bằng ánh sáng. Tất cả những
gì huyền bí và mầu nhiệm đều nằm bên phía ánh sáng, chứ
không phải bên phía bóng tối. Nó là ánh sáng, mặc dầu nó
không thể nắm bắt được bằng kiến thức khái niệm.
Trong
một truyện ngắn, Alphonse Daudet nói đến một người chăn
cừu trên núi làm dấu thánh giá khi anh ta trông thấy một
ngôi sao băng. Theo niềm tin dân gian thì lúc ta trông thấy một
vì sao băng cũng là lúc một linh hồn đang bước vào thiên
đàng. Làm dấu thánh giá là một hình thức trở về nương
tựa nơi Ba Ngôi: Cha, Con và Thánh Thần. Khi bạn cho một cái
gì là hiện thân của xấu ác thì bạn đưa thánh giá ra để
xua đuổi nó đi. Trong đạo Bụt dân gian, khi thấy một điều
gì họ nghĩ là bất thiện, người ta cũng niệm danh hiệu
Bụt. Đó là sự thực tập tín mộ. Khi có ánh sáng, bóng
tối sẽ tan biến.
Nhưng
nếu học lý bất nhị, cái hiểu của chúng ta sẽ thay đổi.
Khi bật đèn, chúng ta đọc bài kệ này như một thực tập
chánh niệm:
Thất
niệm là bóng đêm
Chánh
niệm là ánh sáng
Đưa
tỉnh thức trở về
Cho
thế gian tỏ rạng.
Chúng
ta có thể hiểu đây là một cuộc chiến giữa ánh sáng và
bóng tối, nhưng trên thực tế đây là một sự ôm ấp. Chánh
niệm, nếu được thực tập liên tục, sẽ đủ sức để
ôm ấp cơn giận hay cái sợ của ta và chuyển hoá chúng. Niệm
Chú không giống với việc đưa thánh giá ra để xua đuổi
tà ma. Việc đối trị với cái bất thiện phải được thực
tập một cách bất bạo động và bất nhị.
Trong
đạo Cơ Đốc, việc trở về nương tựa được biểu đạt
qua hình hài của chúa Jesus. Với một số người, hình ảnh
cây thánh giá biểu lộ quá nhiều đau khổ. Phải có những
cách để tượng trưng cho đức Chúa Cha, Chúa Con, và Chúa
Thánh Thần như sự an bình, hỷ lạc, khác hơn là bằng hình
ảnh cây thập tự. Một số người nói họ cảm thấy bình
an hơn khi trông thấy hình ảnh đức Bụt ngồi mỉm cười.
Nhìn một người bị đóng đinh vào thập tự giá trong hai
ngàn năm có thể là quá nặng nề. Tôi rất thích sự kiện
sự thực tập được biểu hiện qua một hình hài, bạn nghĩ
sao với hình ảnh chúa Jesus ôm một chú cừu non? Có vẻ dễ
thương hơn. Khi chúng ta ngồi thiền, sự thực tập quay về
nương tựa cũng được biểu hiện nơi thân thể. Khi chúng
ta lạy, thì đó cũng là hành động quy y. Cả năm uẩn đều
tập trung về một hướng, chánh niệm là chỗ quy về.
Trong
đạo Cơ Đốc, Lễ Ban Chịu Mình Thánh là một hành động
trở về nương tựa nơi Jesus, Thượng Đế. Ít nghe nói đến
việc tiếp xúc sâu sắc với Pháp và Tăng. Không có Tăng thân,
cộng đồng giáo xứ, không có việc ăn bánh và uống rượu
vang trong sự tỉnh giác, thì chúa Jesus sẽ không thể có mặt.
Tăng thân đã trở nên quan trọng trong đạo Cơ Đốc. Người
ta không bao giờ làm Lễ Ban Chịu Mình Thánh một mình mà đến
với nhau làm Lễ với tư cách một Tăng thân. Trong giáo đoàn
lúc đầu, thành ngữ ‘chúng ta đều cùng một cơ thể’
thường hay được sử dụng. Nhưng hệ thống thứ bậc của
nhà thờ đã trở nên nặng nề ngột ngạt, và hậu quả là
Tăng thân yếu đi.
Trong
thực tập đạo Bụt, chúng ta nhấn mạnh đến Tăng thân.
Hành giả xa lìa Tăng thân được ví như một con hổ xa lìa
núi. Một con cọp xuống đồng bằng có thể bị người ta
bắt, giết. Một hành giả không có Tăng thân có thể đánh
mất sự thực tập.
Tăng
có nghĩa là chúng. Có bốn chúng: xuất gia nam, xuất gia nữ,
tại gia nam, tại gia nữ. Tôi xin thêm vào các yếu tố hỗ
trợ không phải người như cỏ cây, toạ cụ, đá, nước,
và chim muông. Một hạt sỏi, một tờ lá, một bông hoa thược
dược, một cái cây, một con chim, một con đường ... thảy
đều đang thuyết Pháp Hoa Kinh’ (Saddharmapundarika Sutra), nếu
chúng ta biết cách lắng nghe. Trong Kinh A Di Đà (Sukhavativyuha
Sutra) nói rằng mỗi khi có gió nhẹ xao động các hàng cây,
chúng ta đều nghe được tiếng diễn xướng các pháp môn
Tứ Niệm Xứ, Bát Chánh Đạo, Tứ Thần Túc v.v... Cả vũ
trụ đều đang thuyết và hành trì Pháp Bụt. Nếu để ý,
chúng ta có thể tiếp xúc được với Tăng thân đó.
Ai
muốn tu cũng cần phải có Tăng thân. Chúng ta phải lập những
Tăng thân nhỏ quanh mình để yểm trợ mình trong việc tu học.
Không có Tăng thân thì khi đuối sức chúng ta sẽ không có
phương tiện để nuôi dưỡng bản thân mình. Qua việc tạo
ra một Tăng thân nhỏ, chúng ta có thể tìm được một Tăng
thân lớn hơn quanh ta và trong ta.
Sự
thực tập quay về nương tựa có thể được làm mỗi ngày,
nhiều lần trong ngày. Mỗi khi ta cảm thấy bất an, bồn chồn,
buồn, sợ, hay lo lắng – thì đó là những lúc để trở
về nơi hải đảo chánh niệm. Nếu ta từng thực tập trở
về hải đảo tự thân khi không có vấn đề, thì khi gặp
khó khăn, việc thực tập sẽ dễ dàng và thú vị hơn. Đừng
đợi sóng gió ập đến rồi mới chịu quay về nơi hải đảo
tự thân. Hãy thực tập quay về nơi hải đảo của chính
mình bằng cách sống chánh niệm trong từng phút giây của
sự sống. Nếu sự thực tập đã trở thành thói quen rồi,
thì khi khó khăn đến, việc thực tập sẽ tự nhiên, dễ
dàng. Thiền hành, thiền toạ, thở, ăn cơm im lặng, uống
trà trong chánh niệm đều là những phép thực tập quay về
nương tựa. Mỗi phép thực tập chánh niệm đều chứa đựng
tất cả các phép thực tập khác. Nếu chỉ thực tập quay
về nương tựa thôi, chúng ta cũng đang thực tập Bát Chánh
Đạo, Tứ Niệm Xứ, và các pháp khác. Một Pháp môn chứa
đựng tất cả các Pháp môn khác.
Quay
về nương tựa không phải là vấn đề tín ngưỡng. Sự thực
tập này đặt căn bản trên kinh nghiệm của chúng ta. Ta biết
trong ta có hạt giống của chánh niệm. Ta có hải đảo nơi
tự thân. Đây không phải là một vấn đề siêu hình. Hơi
thở vào, hơi thở ra có đó; hạt giống chánh niệm luôn có
đó. Quay về nương tựa là vấn đề thực tập hằng ngày.
Trong các chùa, chúng ta dùng chữ ‘công phu’ (tiếng Tàu là:
kung fu), có nghĩa là ‘sự thực tập hằng ngày’, chứ không
phải là ‘võ nghệ.’ Một người học trò hay một vị thầy
giỏi luôn biết quay về nương tựa nơi phép quán niệm hơi
thở mỗi khi có lo âu, buồn bực.
Khi
ta nhận tin buồn và bị chấn động, điều hay nhất để
làm lúc đó là quay về nương tựa. Ở Tây phương, khi phải
báo cho ai một tin buồn, ta đều mời người đó ngồi xuống.
Ngồi xuống là tốt, vì ta sợ người đó sẽ xỉu. Nhưng
ta cũng có thể mời người đó thở vào-ra cho được bình
tĩnh và vững chãi. Ngay tin vui cũng có thể làm người ta xỉu.
Nếu nghe tin mình vừa trúng số mười triệu đô, ta có thể
cũng bị đứng tim mà chết.
Thực
tập quay về nương tựa như vậy không phải lúc nào cũng
dễ. Bởi vì chúng ta có khuynh hướng tin vào một cái ngã
thường hằng, cho nên chúng ta cần thực tập cho đủ sâu
để chứng nghiệm được tính không đến, không đi. Bằng
không, chúng ta sẽ khăng khăng với ý niệm trước khi sinh
ra, mình đã từng ở một nơi nào đó, và sau khi chết mình
sẽ đi về một nơi nào đó. Vì không biết mình sẽ đi về
đâu cho nên chúng ta cảm thấy sợ hãi. Giáo lý Tịnh Độ
bảo đảm với người ta rằng nếu thực tập tốt bây giờ,
họ sẽ được sinh về Tịnh Độ của đức Bụt A Di Đà.
Còn có những Tịnh Độ khác như cõi Diệu Hỷ (Abhirati) của
Bụt A Súc Bệ (Aksobhya hay Bụt Dược Sư.) Nhiều Phật tử
muốn sinh về cõi trời Đâu Suất (Tushita) để được gần
gũi đức Bụt Di Lặc (Maitreya), và đến khi Ngài hạ sinh về
cõi Ta Bà thì họ muốn được cùng sinh về đó với Ngài.
Để được sinh về Tịnh Độ, ta phải thực tập niệm Bụt
(buddharusmrti.) Suốt trong đời sống hằng ngày, ta phải niệm
danh hiệu Bụt và hướng tâm về Bụt. Đây là một hình thức
quay về nương tựa. Ta có thể thực tập bằng cách quán tưởng
về Bụt với ba mươi hai tướng tốt, hay bằng cách niệm
danh hiệu Ngài. Danh hiệu của Bụt có thể gợi lên những
phẩm chất tốt đẹp của Ngài. Trong suốt thời gian thực
tập, ta an trú trong vùng bảo hộ ấy của Bụt. Ta gần với
Ngài, với hải đảo. Ta tưới tẩm hạt giống Bụt – chánh
niệm và sự hiền thiện trong ta. Sau này, ta được học từ
Thầy ta rằng Tịnh Độ vốn ở nơi tâm ta. Đây là những
bước dần dẫn đến giáo lý không đến – không đi. Nhiều
người cần một nơi để tới trước khi nhận ra rằng mình
không cần phải đi đâu cả.
Chúng
ta cần phải nhớ rằng Tịnh Độ là vô thường. Trong đạo
Cơ Đốc, nước Chúa là nơi ta sẽ đến ở cho đến muôn
đời. Nhưng trong đạo Bụt, Tịnh Độ là một thứ trường
đại học, nơi ta sẽ thực tập với một vị thầy trong một
thời gian, tốt nghiệp, và sau đó quay lại cõi này. Một bậc
giác ngộ có tên là Bụt A Di Đà mời những ai thích pháp
môn thực tập này đến thực tập với Ngài, để một ngày
kia họ có thể tốt nghiệp và trở thành những bậc giác
ngộ hoàn toàn. Nếu ta nhận ra rằng Tịnh Độ ở ngay trong
tâm mình, như giáo lý của Kinh Hoa Nghiêm (Avatamsaka Sutra), thì
ta không cần một nơi chốn xa xôi, hay một khoảng thời gian
nào đó để thiết lập Tịnh Độ. Ta có thể thiết lập
một Tăng thân, một tiểu Tịnh Độ ngay tức thì, tại nhà.
Tôi
xin trình bày lại công thức quy y cổ điển: ‘Quay về nương
tựa Bụt trong con, con xin nguyện thể nhận Đạo Cả để
phát được tâm vô thượng.’ Tâm vô thượng là tâm Bồ
Đề (bodhicitta), ý hướng hay ý nguyện tu tập và giúp vô
lượng chúng sinh cho đến khi giác ngộ hoàn toàn. Có những
người thực tập chỉ để làm vơi đi nỗi khổ niềm đau
của mình mà không màng đến nỗi khổ niềm đau của kẻ
khác. Đó không phải là tâm vô thượng.
‘Quay
về nương tựa Pháp trong con, con xin nguyện đạt được trí
tuệ và hiểu biết rộng lớn như biển cả.’ Pháp sống
chỉ có thể được tiếp xúc qua sự thể hiện của một
vị Bụt, một Tăng thân, hay một hành giả giỏi.
‘Quay
về nương tựa Tăng trong con, con xin nguyện cùng với mọi
loài, giúp xây dựng nên một Tăng thân không có chướng ngại.’
Nếu ta được thúc đẩy bởi ý muốn xây dựng một Tăng
thân nhỏ để tu tập và làm hạnh phúc cho người xung quanh
bằng sự thực tập, thì ta đang thực tập điều Nương Tựa
thứ Ba. Nếu ta đau khổ vì không có niềm tin vào sự thực
tập của mình, và cảm thấy sắp sửa rời bỏ tăng thân,
thì đó là một điều bất hạnh. Nếu ta cảm thấy không
hạnh phúc trong Tăng thân, nếu ta thấy Tăng thân mình quá
khó, thì tốt nhất là hãy phấn đấu để duy trì. Chúng ta
không cần một Tăng thân toàn hảo. Một Tăng thân không toàn
hảo là đủ tốt rồi. Chúng ta có thể nỗ lực để biến
mình trở thành một phần tử tích cực của Tăng thân, và
nâng đỡ những người trong nhóm bằng nỗ lực của mình.
Tam
Quy là một thực tập rất sâu sắc. Chúng ta đã đơn giản
hoá cách hành văn thành những câu đơn giản để tuổi trẻ
cũng có thể dễ dàng hiểu được:
Con
về nương tựa Bụt,
người
đưa đường chỉ lối cho con trong cuộc đời.
Con
về nương tựa Pháp,
con
đường của tình thương và sự hiểu biết.
Con
về nương tựa Tăng,
đoàn
thể của những người nguyện sống cuộc đời tỉnh thức.
Chúng
ta biết Tam Bảo tương tức với nhau. Không có Pháp và Tăng,
Bụt không phải là Bụt. Ngay cả những vị Bụt-sẽ-thành
cũng cần có Pháp thân và Tăng thân. Những thân này tùy thuộc
vào sự xây dựng của chúng ta. Pháp thân của chúng ta phải
là một thực thể sống động, chứ không phải chỉ là một
mớ tư tưởng, giáo điều. Tăng thân của chúng ta phải là
một cộng đồng sinh động, chứ không phải chỉ là một
mơ ước đi tìm một vùng đất hay đi tìm những con người
có cùng một tâm hồn. Hay nhất là làm cho nó hiển lộ ra
bây giờ và ở đây, biến Tăng thân này thành một Tăng thân
sống ngay ngày hôm nay, biến Pháp ta vừa học thành Pháp sống
ngay ngày hôm nay. Nếu chúng ta có quyết tâm thì thế nào cũng
thành. Lấy bài học từ Kinh Người Biết Sống Một Mình,
chúng ta thực tập ngay trong giờ phút này, vui với cái hiện
tại, đó là Tăng thân bây giờ và ở đây.
Một
đức Bụt như Đức Thích Ca Mâu Ni có thể được nhìn qua
Pháp thân và Tăng thân của Ngài. Khi tiếp xúc với Pháp thân
hay Tăng thân Ngài, ta tiếp xúc được Ngài. Chúng ta không
nên than rằng mình sinh ra trễ đến 2500 năm, vì vậy mà không
tiếp xúc được với Ngài. Chúng ta đang tiếp xúc với Ngài.
Chúng ta đang tiếp xúc với Pháp thân và Tăng thân của Ngài
ngay lúc này. Tất cả những vị Bụt-sẽ-thành chúng ta cần
phải thể hiện mình qua Pháp Thân và Tăng thân chúng ta. Khi
có ai nói điều gì khiêu khích chúng ta, chúng ta có thể mỉm
cười, quay về với hơi thở, và người kia sẽ có cơ hội
tiếp xúc với Pháp thân chúng ta. Khi chúng ta cư xử có chánh
niệm và từ bi, Pháp của ta là Pháp sống. Mỗi khi có khó
khăn hay buồn bực, nếu chúng ta trở về với hơi thở và
an trú trong hải đảo chánh niệm, mọi người có thể tiếp
xúc với Pháp sống của chúng ta. Khi chúng ta có một nhóm
những người bạn cùng nâng đỡ nhau trong sự tu tập, thì
mỗi khi đến uống trà với chúng ta, người ta tiếp xúc với
Tăng thân chúng ta.
Bụt
nói Pháp thân Ngài sẽ ở lại với học trò Ngài, nhưng Pháp
thân có tồn tại được hay không là tùy ở nơi họ. Nếu
chúng ta không chịu thực tập thì chỉ có băng sách mà thôi,
nhưng nếu chúng ta có tu tập thì Pháp thân sẽ là Pháp sống.
‘Pháp Thân’ (Dharmakaya) sau này có thêm nghĩa là ‘linh hồn
của Bụt’, ‘tinh túy của Bụt’, ‘đức Bụt đích thực’,
‘nền tảng của Bụt.’ Từ này đã phát triển thêm hơi
hướng bản thể học, ‘nền tảng của mọi chúng sinh’,
‘nền tảng của mọi sự giác ngộ.’ Cuối cùng, từ này
trở thành một cái tương đương với ‘chân như’, ‘Niết
Bàn’, và ‘tathagatagarbha’ (Như Lai Tạng.) Đó là một phát
triển tự nhiên. Pháp là cánh cửa dẫn đến tất cả những
nghĩa ấy. Chúng ta chỉ phải lưu tâm xem mình dành bao nhiêu
thời giờ để nói về những việc này.
Pháp
thân (Dharmakaya) là Bụt trong bản thể. Có khi chúng ta gọi
là Tỳ Lô Giá Na (Vairocana), đức Bụt bản thể, đức Bụt
nền tảng, hiện thân của Pháp, luôn toả sáng, luôn chiếu
soi cỏ cây, chim chóc, con người v.v... luôn phát ra ánh sáng.
Chính đức Bụt đó đang thuyết Kinh Hoa Nghiêm ngay bây giờ,
chứ không phải chỉ vào 2500 năm trước. Ai đã tiếp xúc
với đức Tỳ Lô Giá Na thì không cần phải có đức Thích
Ca Mâu Ni (Shakyamuni.) Đức Thích Ca Mâu Ni chỉ là một đạo
hào quang phóng ra từ đức Bụt Tỳ Lô Giá Na. Đức Thích
Ca Mâu Ni là Nirmanakaya, Ứng Hoá Thân, như một đốm sáng phóng
ra từ đống lửa, một tia sáng phóng ra từ mặt trời. Ta
không phải lo âu nếu một tia sáng ngừng biểu hiện. Mặt
trời luôn có đó. Pháp thân luôn ở đó. Nếu ta không được
nghe trực tiếp từ Thích Ca Mâu Ni, thì nếu mở tâm cho đủ,
ta có thể nghe được đức Bụt Tì Lô Giá Na. Ngoài đức
Thích Ca Mâu Ni còn có bao nhiêu là đức Bụt Ứng Hoá Thân
đang thuyết pháp. Cỏ cây, chim chóc, trúc tím, hoa vàng đều
đang thuyết cùng Diệu Pháp mà đức Thích Ca Mâu Ni đã thuyết
cách đây 2500 năm. Chúng ta có thể tiếp xúc được với Ứng
Hoá Thân (Nirmanakaya), qua cách này hay cách khác.
Thân
đầu tiên là Pháp Thân (Dharmakaya), thân thứ hai là Báo Thân
(Sambhogakaya), thân thứ ba là Ứng Hoá Thân (Nirmanakaya.) Báo
Thân là thân phước trí. Ta có thể tiếp xúc với thân đó
vì Bụt đã thành tựu viên mãn chí nguyện giác ngộ. Chánh
niệm là nền tảng của hiểu biết, từ bi, và an lạc. Khi
chúng ta thở vào, thở ra, ý thức được bầu trời xanh, thì
chúng ta hưởng được niềm vui ấy. Khi chúng ta uống trà
trong chánh niệm, thì chúng ta đang tiếp xúc. Bình an, hỷ,
lạc là hoa trái của chánh niệm. Bụt là người thực tập
chánh niệm, Ngài có vô lượng bình an, hỷ, lạc, và chúng
ta có thể tiếp xúc được với thân thọ dụng này. Mỗi
khi ta tiếp xúc với một yếu tố hoà hợp, toả sáng, ta tiếp
xúc với Báo Thân (Sambhogakaya) của Bụt. Đó là thân phước
báo, thân thọ dụng, tượng trưng cho sự an lạc của Bụt,
hoa trái của sự tu tập của Ngài.
Báo
thân có thể được diễn tả theo hai cách. Thứ nhất là tự
thọ dụng. Thứ hai là tha thọ dụng. Khi ta thực tập chánh
niệm, ta tự hưởng hoa trái của sự thực tập. Những người
chung quanh ta cũng được thừa hưởng từ hạnh phúc và hoa
trái của sự thực tập của ta. Khi một người có an lạc,
sự an lạc ấy toả ra quanh họ cho những người khác được
hưởng. Nếu ta thực tập giỏi, ta sẽ có thể gửi nhiều
Báo Thân vào cuộc đời để giúp làm vơi nhẹ khổ đau của
chúng sinh. Một người có khả năng chuyển hoá nhiều chúng
sinh nếu người ấy biết cách khám phá hạt giống giác ngộ
trong mình.
Một
hôm, khi đang ở trên máy bay, tôi có ý nghĩ này: Giả dụ
phi công báo tin máy bay sắp sửa rơi ầm xuống thì tôi sẽ
làm gì? Rõ ràng là tôi sẽ thực tập hơi thở và nụ cười
có chánh niệm. Đó là điều hay nhất tôi có thể làm được
trong giờ phút ấy. Và nếu ở dưới này, các bạn biết rằng
tôi đang thực tập thở và cười trong giờ phút khó khăn
ấy, thì các bạn sẽ có niềm tin nơi chính mình. Cốt yếu
là chúng ta đừng đợi cho đến giờ phút nguy ngập ấy mới
bắt đầu thực tập.
Tôi
luôn thực tập hơi thở chánh niệm trong suốt thời gian máy
bay cất cánh và hạ cánh. Không có nghĩa là ngoài những lúc
ấy tôi không thực tập, nhưng tôi không bao giờ quên thực
tập trong những lúc ấy. Điều đó không phải vì tôi sợ
mà vì nó đã trở thành một thói quen. Tôi bay qua bay lại
quá nhiều. Tôi còn có thói quen thực tập thiền hành ở các
phi trường. Tôi luôn tìm cách ra phi trường sớm để không
phải vội vàng khi đến đó. Ai nấy đều vội vã, nhưng tôi
biết chúng ta có thể bình tĩnh và đi thiền hành được,
ngay cả ở phi trường.
Tam
Bảo và Năm Giới đều là những giáo lý về sự thực tập
chánh niệm. Tam Bảo chứa đựng mọi giáo lý và là nền tảng
của mọi thực tập. Đây là loại thực tập ta có thể đo
lường. Ta sẽ thấy được sự tiến bộ của mình. Sự tin
tưởng và đức tin nơi Tam Bảo của ta sẽ lớn mạnh mỗi
ngày.
Thực
tập tín mộ và thực tập chuyển hoá nghe có vẻ như hoàn
toàn khác biệt, nhưng điều đó không đúng. Cả hai đều
là những thực tập tích cực (chủ động.) Thực tập tín
mộ cũng có thể là thực tập chuyển hoá. Thực tập tín
mộ nương nhiều vào tha lực, dù cũng có tự lực. Thực tập
chuyển hoá thì nương vào những gì mình có, nhưng vì ta cần
thầy, cần Tăng thân, ta cũng phải nương vào kẻ khác. Sự
khác biệt không tuyệt đối, nhưng có sự khác biệt.
Thực
tập chánh niệm có thể được tìm thấy trong cả hai phép
thực tập tín mộ và chuyển hoá. Nhiều người cho rằng thực
tập chánh niệm là thực tập duy nhất của đạo Bụt. Hơi
thở chánh niệm hợp nhất lại thân tâm. Đó là điều kiện
trước tiên để tiếp xúc với những gì ta muốn tiếp xúc,
kể cả đấng cao cả. Khi thực tập hơi thở chánh niệm,
ta trở nên an ổn, vững vàng, và con người ta đã bước lên
một bậc cao hơn.