NĂM
GIỚI VÀ SỰ THAY ĐỔI XÃ HỘI
Patricia
Marx Ellsberg
Sau
khi tham dự hai khoá tu với Thầy Thích Nhất Hạnh, tôi thấy
mình ‘bị chinh phục’ bởi Thầy Nhất Hạnh, Sư Cô Chân
Không, cộng đồng tu học và cách sống nói chung. Đến lúc
phát nguyện thọ trì Năm Giới, tôi lại thấy như mình đang
làm một cam kết hệ trọng và sâu sắc hệt như khi cam kết
với hôn nhân.
Tôi
không nghi ngờ gì tác động lớn lao và sâu rộng mà Giới
có thể mang lại cho cuộc đời mình nếu tôi chịu để tâm
trì Giới. Song, trong các khóa tu, một vấn đề thường quay
đi trở lại trong tôi là liệu sự tu trì Năm Giới của cá
nhân tôi có thực sự giúp thay đổi xã hội hay không. Đứng
trước khối bạo động và bất công lớn lao trên thế giới,
thì việc giữ Giới của một cá nhân tôi liệu có ảnh hưởng
được gì, và thậm chí nếu hết thảy mấy ngàn nguời được
Thầy cảm hoá hết lòng sống với những điều Thầy dạy
đi nữa, thì liệu sẽ ảnh hưởng được gì? Làm sao việc
ấy lại có thể dẫn đến những thay đổi căn bản cần
thiết của xã hội.
Tôi
thấy mình không được thoải mái cho lắm với điều tôi
đã hiểu như là tiền đề cơ bản của khóa tu: nếu có đủ
cá nhân thay đổi, xã hội sẽ thay đổi. Như chỗ tôi hiểu,
xã hội không đơn giản chỉ là sự kết hợp của những
cá nhân. Xã hội cũng được định hình bởi các cơ cấu
xã hội và sự tập trung quyền lực và của cải. Có những
quyền lợi được bảo đảm một cách bất di bất dịch,
khuynh đảo quyền lực, và lèo lái để duy trì, trục lợi
từ chính sự bất công và chủ nghĩa quân phiệt. Những thế
lực này cần phải được thách thức và chuyển đổi trước
khi có thể có được hoà bình và công lý đích thực.
Nhìn
lại một thoáng, tôi đã thấy được rằng bao nhiêu chính
sách của nước tôi và của các quốc gia khác đều dựa trên
sự bất chấp trắng trợn các điều khoản trong Năm Giới.
Trên thực tế, phần lớn những xấu xa ác hại trên đời
đều đến từ sự vi phạm các điều khoảng trong Năm Giới
một cách có hệ thống – với sự đồng tình của xã hội
– từ phía các chính phủ, tập đoàn kinh tài, và các dạng
tổ chức khác. Chúng ta hãy thử thẩm định tư cách của
xã hội mình đang sống bằng thước đo của Năm Giới.
Giới
thứ nhất. Hãy nghĩ đến Cuộc Giết Chóc ở vùng Vịnh (1991)
liên hệ đến Giới này, và sự tô son điểm phấn cho việc
tàn sát hơn phần tư triệu người, trong đó có rất nhiều
thường dân. Chúng ta sống trong một nền kinh tế chiến tranh
được duy trì bằng liên minh quân sự - kỹ nghệ rộng rãi
và hàng tỉ đô-la tiền buôn bán vũ khí. Chính sách vũ-khí
nguyên tử của chúng ta căn cứ trên sự đe doạ tàn sát hàng
loạt, chính sách ngoại giao của chúng ta dựa trên cơ sở
của bạo lực có tổ chức. Nền kinh tế của chúng ta tùy
thuộc vào sự hủy hoại hàng loạt môi trường sinh sống.
Giới
thứ nhì. Người Mỹ chúng ta chiếm 6% dân số thế giới,
tiêu thụ 40% tài nguyên thế giới. Nhiều nguồn tài nguyên
ùa về nước Mỹ từ các quốc gia cai trị bởi những chế
độ độc tài do chúng ta đặt lên, ủng hộ và điều khiển.
Bù lại, họ lập ra những điều khoản buôn bán thuận lợi
cho Mỹ, trong khi bóc lột và khủng bố chính nhân dân mình
với sự yểm trợ ngầm của chính phủ Hoa Kỳ chúng ta. Đó
khác nào ăn cắp giữa ban ngày, đâu phải là “trao đổi.”
Phần lớn sức mạnh quân sự của chúng ta được dùng để
điều khiển những cái đúng ra không thuộc về mình.
Giới
thứ ba. Hãy nghĩ đến năng lượng và tài nguyên mà xã hội
chúng ta dành cho việc kích thích nhục dục vắng bóng tình
thương yêu và sự cam kết gắn bó -- qua các hình thức quảng
cáo, sách báo và hình ảnh khiêu dâm, và văn hóa bình dân
nói chung.
Giới
thứ tư. Các chính phủ và chính trị gia nói dối. Hệ thống
bảo mật tồn tại để giữ bí mật đối với kẻ thù thì
ít, mà để ngăn không cho quần chúng biết sự thật thì nhiều.
Chính phủ chúng ta thường xuyên dùng đến vũ lực thay vì
dùng các phương tiện hòa bình để giải quyết tranh chấp,
trong khi tuyên bố những điều ngược lại, như trong trường
hợp với Panama, Libya, Nicaragua, Grenađa và Iraq.
Giới
thứ năm. Chúng ta dồn dập bị tấn công bởi các quảng cáo
cho rượu, thuốc lá, ca-fê-in, dược phẩm. Độc hại hơn
nữa, chính phủ chúng ta, qua bộ máy gián điệp ngầm, đã
bí mật nhưng cũng sâu đậm dính dấp đến việc khuyến khích
những kẻ đầu cơ buôn bán ma-túy, như đã rõ ràng trong vụ
bê bối dính dấp với Iran và nhóm Phản Động ở Nicaragua.[4]
Trong
khóa tu ấy, bỗng có lúc tôi nhận ra được con đường mà
Năm Giới có thể ứng dụng phù hợp nhất trên phương diện
xã hội. Chúng ta phải xem Giới như những nguyên tắc ứng
xử dành cho các quốc gia, tổ chức, tập đoàn, cũng như cho
những cá nhân. Chấm dứt việc có hai tiêu chuẩn trái nghịch
trong đạo đức công và đạo đức tư là điều chúng ta nhất
thiết phải làm. Chúng ta phải đòi hỏi đất nước ta những
gì ta đòi hỏi ở chính mình.
Những
ai trong chúng ta đang được sống trong một cơ chế dân chủ
phải có bổn phận làm sao để đưa đất nước tiến lên,
cùng với cuộc đời mình, đi về hướng trì Giới. Chúng
ta phải tự mình và cùng nhau hành động ngăn chính phủ mà
mình cử ra, không cho họ ủng hộ việc khủng bố và giết
người hàng loạt, ăn cắp, nói dối, tiếp tay những kẻ buôn
ma túy, và cưỡng bức trái đất. Trên thực tế, sự tồn
tại của chúng ta, về lâu về dài, đều tùy thuộc vào điều
ấy.
Cũng
vậy, càng hoàn thiện trong việc giữ Giới bao nhiêu, ta càng
có sức mạnh bấy nhiêu trong việc hành động để thay đổi
xã hội. Thật vậy, công tác chính trị là phần nối dài
của đời sống cá nhân.
Trong
tinh thần của Năm Giới được diễn đạt lại bằng ngôn
ngữ tích cực, ta hãy hình dung một thế Giới trong đó những
cá nhân và tổ chức đều hành động với từ bi, các chính
phủ cũng như người dân của họ đều có chánh niệm, vun
đắp một môi trường lành mạnh, và thật sự bảo vệ sự
sống của con người, cỏ cây và cầm thú. Hãy tưởng tượng
một ngày kia khi tài nguyên của trái đất được chuyển hướng,
xa rời sự giết hại để nhắm về hướng tô bồi cho sự
sống.
Giá
như các chính sách của Tổng Thống Hoa Kỳ thuận theo những
nguyên tắc của Đạo Bụt, người Mỹ nguyện trung thành với
Năm Giới cùng với lá quốc kỳ, và chúng ta làm lễ kỷ niệm
Ngày Tương Liên Tương Đới song song với Ngày Bốn tháng Bảy
(Lễ Độc Lập) thì mọi việc sẽ như thế nào? Từ những
ý nghĩ này, nở trong tôi một nụ cười của Bụt.
[4]
Iran-Contra Affair 1983-1988: Mỹ (thời tổng thống Regan), vi phạm
công ước quốc tế, lén lút bán vũ khí cho Iran đánh Iraq
và dùng tiền lời bán vũ khí để tiếp tay cho nhóm Phản
Cách Mạng chống chính phủ Sandinista của Nicaragua. Mỹ bị
Nicaragua kiện trước toà án quốc tế, trong đó lại đổ
bể thêm việc chính phủ Mỹ dính dấp tới đường dây ma
túy để tài trợ cho nhóm Phản Cách Mạng ở Nicaragua. Mỹ
bị toà án quốc tế xử thua và phạt tiền bồi thường,
Mỹ không chịu đền bồi, việc lại đưa ra Liên Hiệp Quốc
và Mỹ đã được Israel (Do Thái, được Mỹ tài trợ 4 tỉ
mỗi năm) binh vực cho không phải phạt tiền. [Chú thích của
người nhuận.]